<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-21 14:41:54Hạnh Kim.>
MUỘN !
Thương cho cái nghiệp đàn ông
Trời cao chẳng lẽ bất công hởi trời!
Hơn thua chi chút ở đời
Tay cầm điếu thuốc- mới người đàn ông.
Lý nào nghe cũng không xong
Anh nằm vắt vẽo sa long phì phà.
Lim dim mắt dõi trần nhà
Hồn anh thả với Tiên sa giáng trần.
Chữ O anh nhả khéo vần
Chữ E anh cứ tần ngần tới lui.
Hứa lèo với vợ cho vui
Tối nay mở tiệc để tui ăn thề.
Vợ mừng anh thiệt giỏi ghê
Ba mầy bỏ thuốc xôi chè tui lo.
Sáng ngày con gái la to
Nhà cầu bốc cháy khói tro mịt mù.
Mở ra một đống lù lù
Thôi mà ! một điếu anh bù hôm qua.
Cười ra nước mắt cả nhà
Vợ ơi xuân tới chắc là bỏ ngay.
Tết ra chưa được mấy ngày
Vợ ơi thân thể hôm rày bất an
Đây đây cuốn sổ lam lam…
Chiều về tá hỏa mấy ngàn độc nguy
Bốn ngàn bảy chất thế kia
Một ngày thế giới chết ghi mười ngàn.
Ung thư, tai biến tràn lan
Hiểu ra ôi đã muộn màng vợ ơi!
Ngày mai anh lỡ chết rồi
Đề trên bia mộ “thuốc mời đừng vương”.
9-2010.
Hạnh Kim.

Thương cho cái nghiệp đàn ông
Trời cao chẳng lẽ bất công hởi trời!
Hơn thua chi chút ở đời
Tay cầm điếu thuốc- mới người đàn ông.
Lý nào nghe cũng không xong
Anh nằm vắt vẽo sa long phì phà.
Lim dim mắt dõi trần nhà
Hồn anh thả với Tiên sa giáng trần.
Chữ O anh nhả khéo vần
Chữ E anh cứ tần ngần tới lui.
Hứa lèo với vợ cho vui
Tối nay mở tiệc để tui ăn thề.
Vợ mừng anh thiệt giỏi ghê
Ba mầy bỏ thuốc xôi chè tui lo.
Sáng ngày con gái la to
Nhà cầu bốc cháy khói tro mịt mù.
Mở ra một đống lù lù
Thôi mà ! một điếu anh bù hôm qua.
Cười ra nước mắt cả nhà
Vợ ơi xuân tới chắc là bỏ ngay.
Tết ra chưa được mấy ngày
Vợ ơi thân thể hôm rày bất an
Đây đây cuốn sổ lam lam…
Chiều về tá hỏa mấy ngàn độc nguy
Bốn ngàn bảy chất thế kia
Một ngày thế giới chết ghi mười ngàn.
Ung thư, tai biến tràn lan
Hiểu ra ôi đã muộn màng vợ ơi!
Ngày mai anh lỡ chết rồi
Đề trên bia mộ “thuốc mời đừng vương”.
9-2010.
Hạnh Kim.

Hạnh Kim.








