📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nếu...!

43 trả lời, 3.198 lượt xem — Trang 1 / 2
Nếu có thể tôi sẽ làm chiếc bóng
Vẽ cô đơn lên chính phận mình
Rượt đuổi mãi những giấc mơ nhàu nát
Vuốt thẳng lúc bình minh

Nếu có thể tôi sẽ làm cơn khát
Uống cạn đi chính những giấc mơ mình
Để bờ môi không còn tiếng nấc
Khóc nghẹn khi bình minh

Nếu có thể tôi thành đêm dài nhất
Ru mắt buồn yên giấc ngủ ngoan
Giật mình dậy khi bình minh thức giấc
Có niềm vui và hạnh phúc ngập tràn

Nếu có thể là anh luôn bên cạnh
Không cô đơn với cơn khát một mình
Một sớm mai khi màn đêm vụt mất
Anh - Bình minh!
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn,
 
Rất vui được bạn tham gia sáng tác thơ. Tuy nhiên khi đăng bài bạn nên xem qua hướng dẫn ở đầu trang bạn nhé.
 
Bạn chỉ mở một chủ đề thôi và dùng chức năng trả lời để đăng tiếp theo, những chủ để dư của bạn đã được dời vào phòng lưu trữ, bạn có thể vào đó để copy bài về.
 
Bạn hãy xem mục: Việc mở chủ đề mới... (ở đầu trang thơ sáng tác)
 
Chúc vui,
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Hứa với anh
Em biết rằng mùa thu vừa mới chớm
Heo may tìm vào những bông cỏ vu vơ
Nắng gọi tình sang tình gọi nắng chuyển mùa
Giọt nước mắt âm thầm trong quá khứ
Ánh mắt buồn đem theo lời thủ thỉ
Còn nhớ không anh hay vội vã quên rồi
Em chẳng quên đâu anh là của một thời
Và tình yêu vẫn còn đang dang dở
Vun đắp tình yêu mình cháy lên thành nỗi nhớ
Sáng bừng trong bao khoảng trống vô hình
Em sẽ sống vui hơn như anh vẫn hằng mong
Biến lời hứa với anh thành sự thật
Mùa thu đến rồi mùa thu buồn trong mắt
Em sẽ không buồn, sẽ sống khác vui hơn

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Về đi anh
Có giọt khóc nào ướt đẫm nét mi cong
Về đi anh gió chuyển mùa đang tới
Về thôi anh chút tình xa sót lại
Xoè tay hứng nhịp đập trái tim mình
 
Về thôi anh xua lạnh giá từng đêm
Cho hoang vu không còn len lỏi nữa
Về nhé anh yêu bản tình ca của nhớ
Để ta cùng viết tiếp những ngày mong
 
Về được không anh em tìm giữa phố đông
Bóng hình anh chạm vào tim hoang dại
Vệt cứa đã liền da giờ vẫn còn đau mãi
Em làm mới mình bằng nhát đứt nhân đôi
 
Về đi anh! Anh ơi về đi thôi
Tiếng thở dài trong em không còn nữa
Về ghép lại khoảng trời thương một nửa
Để làm tròn một góc nhớ của yêu.
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Ký ức
 
Em bước vào anh ký ức buồn
Anh đem trả lại nỗi cô đơn
Kỷ niệm đã qua không có tội
Làm sao cho mi ướt vui hơn?
 
Anh không nhắc về ngày hôm qua
Cả ngày hôm kia và hôm nay nữa
Nhưng em biết trong tim anh vẫn nhớ
Một quá khứ buồn- quá khứ không em
 
Đừng đợi em nhé cuối đường mưa
Giọt buồn kia em sẽ không ngăn được
Vị mặn lặng rơi ru tim em giá buốt
Sao không ngọt ngào để môi đến tìm môi.
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Nét v ẽ
Một mảng cong số phận
Em vẽ nên vô tận những nỗi đau
Nét vẽ bằng những gam mầu
Trầm đục

Anh về mang yêu thương đi mất
Giấu vào khoảng lặng vô hình
Cho ngôi nhà chông chênh
Chao nghiêng nét vẽ
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Cắt ngang quá khứ
Anh đánh đổi tình em bằng một ký ức buồn
Em đem mưa về kéo nàn mi cong thêm ướt
Kỷ niệm trong anh làm tim em thêm lạnh buốt
Có lẽ nào ghen với quá khứ ngày đã xa???

Em không muốn anh nhắc về ngày hôm qua
Cả ngày hôm kia và ngày không em bên cạnh
Cho em vay một nụ cười hồn nhiên trong nắng
Mình em thôi độc quyền giữ nỗi nhớ về anh.

Có ích kỷ quá không hỡi trái tim si tình?
Nhưng anh a, khi đã yêu thì ai cũng thế
Chỉ mang một bóng hình làm tim luôn phải nhớ
Cắt ngang quá khứ buồn để hiện tại là em...
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ chia hai
Em biết làm gì khi nỗi nhớ chia hai
Một cho anh một cho tình yêu ấy
Quá khứ giật mình thức dậy
Vò nát cả một trái tim.

Phải làm gì trước những lặng câm
Mà em đã cố tình không nói
Nỗi đau muôn đời vẫn vậy
Xé toang cả một trời đêm.

Kỷ niệm vẫn còn kỷ niệm chẳng quên
Lời hứa cho anh giờ em vẫn giữ
Để nỗi buồn trong em say ngủ
Làm quen với nỗi nhớ chia hai
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Trả lại
Gửi trả lại giọt nắng ấy đi anh
Cho mùa em không còn hanh hao nữa
Cho giấc mơ đêm hoang không còn nhớ
Một tiếng thở dài cắt đứt cả màn đêm

Em gửi lại anh tất cả những dịu êm
Mang về những nhớ thương vẫn còn bỡ ngỡ
Như bản tình ca của những lần dang dở
Có khi nào anh hát tiếp hay không?

Em trả lại anh nỗi nhớ - thương - mong
Ru giọt sương đêm bờ môi kia còn ướt
Níu vòng tay anh ngọt ngào và quen thuộc
Mải miết kiếm tìm hỡi vũ khúc thụy du.
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Về đi anh 2
Có trái tim còn thắp lửa đam mê
Về đi anh để môi nồng thêm ấm
Một bài thơ viết cho ngày tắt nắng
Sẽ thay lời sâu thẳm những nhớ thương

Lá rụng buồn se sắt gió từng cơn
Những dại khờ của đam mê ngày cũ
Và yêu thương em vẫn đang ấp ủ
Một vòng tay để ngày nhớ thêm dài

Khi sương đêm tan loãng bởi ánh mai
Anh yêu ạ trái tim thôi nức nở
Về đi anh xua đi ngàn nỗi nhớ
Tình yêu anh lấp khoảng trống từng đêm
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm hoang!
Em đang thức cùng đêm
Mong bẻ cong giọt nắng ban chiều
Hanh hao vàng rớt trên vòm lá biếc
Khóc điều gì xa xôi?

Em đang chạy trốn thời gian vào đêm
Tìm cảm giác vẹn nguyên anh bên cạnh
Cháy tàn mình trong tình yêu thầm lặng
Cho giọt nước mắt rơi.

Em đang cùng nhịp đập trái tim đêm
Nhớ về anh và những ngày đã cũ
Kỷ niệm ngủ quên trong hơi thở
Đêm ơi! Có buồn không?

Em đang độc thoại một mình với đêm
Mơ tiếng bước chân về thật khẽ
Hôn em trong giấc ngủ
Nhớ! Đêm!
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Câu ví
Một câu ví vùng vằng rằng người đi người ở
Sao chẳng đến tìm nhau cho câu hát được tròn
Đừng với tay gom nhặt những cô đơn
Mà lấp đầy khoảng trống trong nỗi nhớ

Mắt em cười trong từng câu ví
Môi em hát làm thương nhớ đầy hơn
Dạ khúc ngân nên xoá đi những giận hờn
Rằng người ơi! Đừng rời xa hãy ở

Em không khóc đâu câu ví kia đừng vỡ
Ly rượu chạm môi vắt kiệt những phút giây
Ví dặm ngàn xưa kéo dài đến hôm nay
Cho ta cùng hát thương nhau bằng lời rong ruổi
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng nhớ
Mùa thu đến và đi qua một nửa
Gửi lại một nửa buồn một nửa của chơi vơi
Ta thèm vòng tay thật ấm thời gian ơi
Cho thật gần với mùa thu tháng nhớ

Ta đã có những ngày buồn bỡ ngỡ
Rượt đuổi giấc mơ vốn hoang dại một mình
Giờ có anh mang  nỗi nhớ dài hơn
Cho mùa thu tháng nhớ không buồn nữa

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng trách tình yêu
Em không tin lỗi tại tình yêu đâu anh
Có chăng là tình yêu chúng ta chưa đủ lớn
Không thể nắm tay nhau đi tới con đường cuối
Chạy trốn người này mang thương nhớ người kia

Thôi anh à! đừng trách cứ tình yêu
Nếu có lỗi thì chúng ta là người có lỗi
Để bóng hình nhau trạm vào tim đau nhói
Có giọt nước mắt nào không mặn đâu anh?

Em vẫn biết tình yêu như thuỷ tinh
Đẹp lung linh nhưng thường là dễ vỡ
Dù chúng ta vẫn nâng niu ấp ủ
Nhưng cả đời sẽ có lúc buông tay

Và chúng ta đừng đỗ lỗi nghe anh
Hạnh phúc mơ hoang có khi nào có thật
Hẫy để nỗi đau ngủ quên trong tiềm thức
Và xin đừng trách cứ tình yêu!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ
Cho em gọi tên anh là nỗi nhớ
Để gió rong chơi sẽ mải miết tìm về
Trong tiếng rơi từng hạt mưa nhè nhẹ
Thổn thức nhịp đập của đam mê

Cho em gọi tên anh là biển
Dù mặn mòi vẫn chan chứa yêu thương
Giống như em dù phương nào xa lắc
Vẫn tìm về bến đỗ của bình yên

Cho em gọi tên anh là sóng
Đến bạc đầu vẫn trong biển mênh mông
Yêu cuồng dại dịu êm bờ cát trắng
Cho nõi nhớ nhiều đến nát lòng

Cho em gọi tên anh là gió
Cứ đa tình đi khắp muôn phương
Nhưng dừng lại bên em là nơi cuối
Để ta cùng hoà nhịp của yêu đương!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi lại
Dừng lại nhé những đêm hoang tuyệt vọng
Không có anh với cơn khát một mình
Em vẫn cô đơn chìm dần trong tiếng nấc
Nhưng không khóc nghẹn khi bình minh

Chạy trốn nhé giấc mơ tàn hoang dại
Đừng đeo bám em như bóng với hình
Cho trái tim kia thôi không vỡ nát
Trong mỗi sáng bình minh

Buồn! buồn nhé nụ cười ơi quá vội
Đã dạy em biết sống cho riêng mình
Và  thôi khóc khi anh không bên cạnh
Khẽ mỉm cười với bình minh

Vĩnh biệt nhé nỗi buồn ơi rất tội
Cho vầng trăng một nửa vốn không tròn
Sẽ đầy hơn khi tháng ngày rong ruổi
Tìm lại mình trước bình minh

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm
Đêm ơi có buồn không?
Khi người ấy vẫn chưa trở lại
Khoảng lặng trong tim dài rộng mãi
Vô tận đến mênh mang

Đêm ơi có dài không?
Khi cô đơn em tìm trong tiếng khóc
Giấc mơ hoang chạy trốn mình đi mất
Vọng lại phút mộng du

Đêm ơi có cần không?
Vòng tay kia ai ôm thật nhẹ
Đủ để trái tim đêm nhỏ bé
Thật thà. Nhói đau.

Và đêm ơi ta đâu lạc mất nhau!
Mà chỉ là tạm xa thôi đêm nhỉ?
Xin đừng tàn nhanh nhé.
Ngỡ ngàng. Đêm!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm 2
Đêm ơi cứ buồn hơn
Khi người ấy đã quay trở lại
Không lấp đi khoảng trống dài rộng mãi
Vỡ òa trong tim!

Đêm ơi cứ dài thêm
Em cô đơn với mình trong tiếng khóc
Giấc mơ hoang không bỏ người đi mất
Đeo bám hoài không rơi!

Đêm ơi cứ cần thôi
Một vòng tay của anh thật nhẹ
Xoa dịu đi trái tim nhỏ bé
Đang lạnh lùng nhói đau!

Và đêm ơi ta đã lạc mất nhau
Không còn là tạm xa đau đêm nhỉ?
Trôi qua bình yên nhé
Buồn! Đêm...!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-19 14:15:55muanhoanh>
Hạt nhớ
Sao người mãi xa xôi
Cho thổn thức, kết tinh thành hạt nhớ
Cho đêm buồn dài như từng hơi thở
Thiếu nửa vòng tay ôm?

Anh ở đâu để ngày mãi đi tìm
Cho mùa nối mùa dắt díu nhau rất vội
Cho đêm dài em tìm trong tiếng gọi
Thổn thức từng giọt chơi vơi

Anh mãi xa cho tiếng nhớ thành hạt mưa rơi
Em dang tay ngỡ mưa về ôm ấp
Một giấc mộng hoang em giật mình thức giấc
Tiếng bước chân vọng lại phía không người

Tìm lại bình yên trong khoảng trống khôn nguôi
Em xếp lại những giấc mơ ngày cũ
Cho bình yên giấc ngủ
Vỗ về nỗi nhớ không anh
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Biển đêm
Biển đêm ơi ta có vòng tay ôm
Đủ để biết nỗi đau đang là thật
Những con sóng xô nhau đuổi bắt
Giấc mơ dại khờ Đêm Hoang!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng 8
Tháng tám buồn như một vòng tay
Ai đem mưa về rắc đầy nỗi nhớ
Kỷ niệm ngủ quên cựa mình thành hơi thở
Đánh thức nỗi buồn bật dậy sống  trong tim

Tháng tám buồn như quá khứ lặng câm
Em dại khờ thách thức tình yêu bằng nước mắt
Để những đêm hoang em giật mình thức giấc
Quờ quạng vòng tay vẫn hờ hững một mình

Tháng tám buồn khi em để mất anh
Cho dải Ngân Hà càng dài thêm vô tận
Và tình yêu kia có còn là duy nhất
Bước qua tháng tám buồn một nỗi nhớ chơi

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng tám 2
Mùa thu về rồi tháng tám ơi
Khung trời hoa sữa chợt chơi vơi
Ngát hương trong gió chùm hoa nhớ
Kỷ niệm ngập tràn khóc cùng tôi

Tháng tám quên rồi phải không anh
Lời hứa ngày xưa đã không thành
Ngẩn ngơ ai đếm thời gian muộn
Từng khắc thả trôi ký ức xanh

Tháng tám buồn nhiều với tiếng mưa
Xoè tay hứng giọt giữa song thưa
Hỏi rằng nơi xa anh còn nhớ
Tháng tám chờ hoài một giấc mơ

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Tiễn anh!
Tiễn anh buồn nhưng cố nén lòng thôi
Dù trong em nỗi niềm đang bật khóc
Chia tay rồi sao, là mơ hay là thực?
Muốn nói thật nhiều nhưng vội vã quay đi
Mùa thu chẳng dịu dàng vì thu phải chia xa
Hoa sữa cứ thơm hương như trêu người ở lại
Thời bây giờ con gái quên tặng người đi chùm hoa bưởi
Giấu trong khăn tay mang nhung nhớ tràn đầy
Như câu hát xa rồi vẫn vang vọng mê say:
"Khung cửa sổ hai nhà cuối phố..."
Hai chúng ta chẳng ở gần nhau như thế
Nên chỉ nói rằng: Đừng quên nhé người ơi!
Phải chia tay thôi, em bật khóc thật rồi
Dù không muốn nước mắt cứ năn dài đáng ghét
Cố ru mình vui để anh đừng quay bước
Đừng nghẹn ngào, đừng khóc nữa sẽ buồn thêm
Bầu trời hôm nay không có bóng sao đêm
Trăng trốn đi đâu sao không về trăng hỡi
Hãy sáng lên trăng ơi! Cho ta nhắn trăng lời cuối
In hộ giùm ta bóng người đi trong tận trái tim ta...!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình chim Thiên Di
Em yêu Ngưu Lang
Còn anh yêu Chức Nữ!
Tình yêu chúng mình cũng như họ
Đẹp và đau khổ vô cùng...
Cứ phải đợi mùa Ngâu mới thỏa nỗi nhớ mong
Nhờ Thiên Di bắc cầu Ô Thước
Dang rộng đôi cánh mềm đón bước chân qua
Thế mà Thiên Di mùa này quên anh nhỉ?
Cách dải Ngân Hà ta chẳng thể gặp nhau
Mình mãi xa đã trọn một mùa Ngâu
Em bật khóc mong mình thành Chức Nữ
Mơ về anh - Người yêu hỡi- Chàng Ngưu
Thà như họ mình sẽ được gặp nhau
Dù mỗi năm chỉ một lần duy nhât
Đó sẽ là ngày vui hạnh phúc
Khỏa lấp từng giây nỗi nhớ khát khao
Ai bảo mong ước này quá tham lam anh nhỉ?
Mà ước mơ mình có thực hiện được đâu
Ta vẫn cách xa nhau
Như hai bờ của sông Ngân xa thẳm
Và mưa Ngâu cứ âm thầm rả rích
Xòe tay đón mưa. Nghĩ về điều còn mất
Có lẽ nào đơn giản thế thôi anh?
Cầu cho tình yêu mình đừng quá mong manh
Đừng mất đi sợi dây vô hình của lòng tin thần diệu
Mặc cho tình yêu mình mãi không ai hiểu
( Trừ hai ta)
Mùa Ngâu lại về hành sứ trắng đơm hoa
Ngưu Lang - Chức Nữ lại gặp nhau lần nữa
Còn anh và em mãi mãi là không thể
Em vẫn đợi chờ
Anh đã xa rồi!
Hỡi Thiên Di...!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Giáng sinh buồn
Giáng sinh buồn nỗi nhớ anh thầm lặng
Chuông nhà thờ rền vang vô tận cõi không anh
Ngước nhìn Jesu trên thập tự đóng đinh
Trái tim tôi cũng găm ngàn mảnh vỡ
Chúa nỡ lòng bắt tôi mang niềm thương nhớ
Mang nỗi đau xa cách của kẻ yêu đương
Tôi sẽ chẳng tin đâu hỡi chúa nơi hoang đường
Vì người ấy đã ra đi không bao giờ trở lại
Nỗi đau của tôi ơi! Mất anh là mãi mãi
Mới thấy cần anh cho khoảng trống riêng mình
Thời gian qua đi kỷ niệm ngỡ lặng thinh
Lại gọi về một đêm cần quên lãng
Mất anh rồi! Đêm giáng sinh thầm lặng
Đêm chia ly buồn- vô tận - cõi không anh!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Em chỉ có trái tim
Em chỉ có một trái tim
Chứa đựng bóng hình anh tha thiết
Tiếng nói yêu anh là điều duy nhất
Em nghe thấy từ trái tim mình

Lồng ngực em có một trái tim
Dù trái tim chia ra nhiều ngăn nhỏ
Nhưng có soi kỹ vào góc nào đi nữa
Em cũng chỉ thấy nguyên vẹn bóng hình anh

Trái tim em biết giận hờn khi em để mất anh
Nó đớn đau đến vô cùng trong nỗi nhớ
Và trách em tại sao lại như thế
Sao lại để anh bước ra đi?

Trái tim em đang muốn nói điều gì?
Lời van xin anh một lần trở lại
Để nó đập những nhịp mừng vui mãi
Dâng vũ khúc huy hoàng tới anh

Hỡi trái tim như một kẻ si tình
Nó cứ run lên khi em cố tình quên bóng hình anh ở đó
Nó cấm lý trí của em không được thôi nhớ
Về anh – người em yêu!

Trái tim dại khờ của em thật chẳng biết điều
Nó thích làm khổ em vì mong níu anh ở lại
Nhưng tiếc rằng anh đã đi xa mãi
Để nó buồn đập nỗi nhịp luôn luôn

Em mang trong mình duy nhất một trái tim
Biết khát khao tình yêu anh vô tận
Biết đớn đau khi em không là người duy nhất
Không phải là người trong trái tim anh.


Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Cho mùa nắng lên
Em hãy khóc cho mùa lên
Khóc để dần quên những tháng ngày mưa rơi tầm tã
Thánh thót giọt ngâu buồn đọng trên cành lá
Kỷ niệm ngày xưa ơi! Van nhé… cứ ngủ ngoan.

Em hãy khóc đi cho mùa nắng lên
Sưởi ấm cơn mê ướt đầm giọt khóc
Hong khô vạt mây đen đang đến
Và khóc cho nỗi buồn không tên

Em hãy khóc đi!
 Khóc cho mùa nắng lên

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Ký ức anh
Chuyện tình mình tựa bong bóng vỡ tan
Anh ra đi mang theo trái tim em về lòng đất
Em bàng hoàng là mơ hay là thực
Vẫn mãi thét gào tìm kiếm một lời yêu
Anh đã từng mong nhớ biết bao nhiêu
Em đâu hiểu chỉ cho anh hờ hững
Cùng giọt nước mắt năn trong đêm thầm lặng
Rơi mãi nghẹn ngào và chỉ thế mà thôi
Em có yêu? Hay là sự giả dối nửa vời
Anh không nói – biết điều đó là không thể
Em không dám nhận sợ trái tim mình tan vỡ
Sợ cả lời yêu. Sợ nhớ. Sợ chia tay
Em chẳng hiểu anh dù cho đến hôm nay
Anh mãi ra đi trôi xa tầm tay với
Còn mình em cùng nỗi buồn ở lại
Nhớ anh khóc nhiều nước mắt lặng về đâu
Hãy ngủ ngoan nghe anh nơi lòng đất thẳm sâu
Mang theo màu tím bằng lăng và nhánh cỏ may khờ khạo
Anh đã một thời gọi em Hoa cỏ dại
Còn anh bóng mây trời tím mãi sắc Bằng lăng
Hãy yên nghỉ nghe anh trôi vào giấc mộng êm
Cho ký ức anh đi vào miền thương nhớ

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ mình em
Chỉ còn dãy phố lặng câm
Chỉ còn nước mắt khóc thầm chiều mưa
Chỉ em lặng đón lặng đưa
Một trời kỷ niệm hững hờ trôi xa.

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu!
Ở tận nơi nào thương nhớ mênh mang
Trái đất vẫn quay như ngàn đời vẫn thế
Em gọi tên anh giữa bến bờ của nhớ
Chỉ để nói rằng: Em yêu anh!

Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»