<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Edited by: <b>SweetKisseS</b> -- <b>9/9/2003 8:24:29 PM </b> >>
Người ta tiểu muội hồi nào?
Tự nhiên lại bắt phải chào sư huynh
Người ta giận mình phân minh
Bởi vì huynh sợ một mình lẻ loi
Người ta méc má cho coi
Khi không nhảy đại vô đòi làm anh
Bấy lâu nước mắt để dành
Hôm nay muội khóc ngon lành như mưa
Thôi mà tôi nói tôi chừa
Nè đây cóc ổi kẹo dừa da-ua
Người ta cười bảo mình mua
Đồ ăn đáp lễ mới thừa nhận huynh
Thế là chiến thắng quang vinh
Người ta đã gọi sư huynh rồi kìa
Tự nhiên lại bắt phải chào sư huynh
Người ta giận mình phân minh
Bởi vì huynh sợ một mình lẻ loi
Người ta méc má cho coi
Khi không nhảy đại vô đòi làm anh
Bấy lâu nước mắt để dành
Hôm nay muội khóc ngon lành như mưa
Thôi mà tôi nói tôi chừa
Nè đây cóc ổi kẹo dừa da-ua
Người ta cười bảo mình mua
Đồ ăn đáp lễ mới thừa nhận huynh
Thế là chiến thắng quang vinh
Người ta đã gọi sư huynh rồi kìa
[image]local://upfiles/1396/Db83799.gif[/image]
Yêu là chết nhiều người vấp ngã
Đợi là thừa những kẻ hai tim
Hẹn là chôn tất cả mộng êm đềm
Chờ là dại với những tâm hôn sắt đá
Nhưng chưa chắc yêu là như thế cả
Kẻ hai tim chưa chắc đã hài lòng
Mộng êm đềm không chết vì lời hẹn
Người sắt đá yêu cũng mềm như bơ
Vậy cho nên mới có kẻ đợi chờ
Dù có biết trong lòng yêu là chết
Đợi là thừa những kẻ hai tim
Hẹn là chôn tất cả mộng êm đềm
Chờ là dại với những tâm hôn sắt đá
Nhưng chưa chắc yêu là như thế cả
Kẻ hai tim chưa chắc đã hài lòng
Mộng êm đềm không chết vì lời hẹn
Người sắt đá yêu cũng mềm như bơ
Vậy cho nên mới có kẻ đợi chờ
Dù có biết trong lòng yêu là chết



![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)