Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Những gam màu tối

3 trả lời, 529 lượt xem — Trang 1 / 1
Tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, 1 năm, 2 năm, hay đã lâu rồi.
Tôi đã từng là một câu trai rất tốt, rất hoàn thiện trong mắt mọi người. Tôi còn nhớ năm đó, mới bước ra khỏi ghé nhà trường, với biết bao hoài bão, với biết bao khát vọng về tương lai. Về những gam màu sáng của cuộc đời. Lúc bấy giờ gia dinh toi cung khá giả, ba mẹ cũng thương yêu tôi. Tôi bước chân vào đai hoc mỹ thuật, nhưng đó chỉ la nguyên vọng 2 cũa bản thân, mà nguyện vọng chính la tôi muốn trở thành mot designer cua trường kiến trúc, nhưng ngặt nghèo la tôi thi thiếu nửa điểm. Tôi cũng buồn một thời gian, nhưng rồi cũng hăng hái bước chân vào giảng đường của cái thời sinh vien nghe thuat. Mọi chuyện tưởng như đã yên lành, như bao ngươi khác, cho đến một ngày tôi gặp cô ấy, một người của công chúng, một người đều được mọi người yêu thương, tình yêu chúng tôi cũng nảy nở từ đó. Tôi mải cuốn theo tình cảm, mà trong 2 nam trời việc hoc hành cũng trở nên trì trệ. Rồi đến ngày nhận đước giấy báo tôi bị buộc thôi hoc, thì cũng là lúc cô ấy cũng rời xa tôi, tôi như rơi vào một cai hố sâu mà ở đó toi như người bị động, mọi thứ trở nên trốn rỗng. Gia dinh, Ban be tôi cũng giấu hết, ba hoi toi hoc hanh thế nào, lần nào tôi cũng trả lời ngượng ngùng lẩn tránh, vì tôi trong mắt gia dinh la một người học rất giỏi,la tấm gương cua 2 dua em.Tôi mệt mỏi với những ngày dài gậm nhấm. Rồi tôi nghỉ mình trã nhẽ cứ như vây sao, tôi lai đứng lên thi đại học lần nữa, lần này tôi lai đậu rất cao, voi cai max sinh vien dai hoc kien truc 24 diem, tô cũng hãnh diện vì điều đó. Nhưng đó cũng la lúc gia dinh toi roi vao hoàn cảnh khó khăn ve kinh te, me toi cung tro nen doi tinh, luôn nói voi toi nhung dieu : 22 tuổi rồi, ma chả làm được đồng nào, cứ sống bám. Măc dù rất đau nhưng tôi cố gắng chịu, vì biết bản thân mình không tốt đẹp gì.Hết hoc ki 1, roi den hoc ki 2, tôi trở nên nợ tiền học phí, nên tôi bi đình chỉ thi. Trong dau, tôi nghĩ mình nợ vậy thì năm sau ráng kiếm tiền hoc va trả nợ, rồi mọi chuyện củng qua thôi. Rồi cũng đến năm 2, tôi trở nên la một sinh viên uu tu voi nhung bài tâp, đồ án thuộc loại top cua lop. Nhưng mọi chuyện suôn sẻ như tôi nghĩ thì tốt biết bao. Đến hom wa, tôi đọc được thông tin, tôi nằm trong danh sách bị xử lí thôi học, yêu cầu gia đình có mặ với sinh vien de giai quyet trước khi có quyet dinh xử lí, Tôi bàng hoàng, trống rỗng, cái ảm giác năm nào lại ùa về, tôi trở nên sợ hãi. Tôi không biết phải mở lời với cha mình thế nào, có ai cảm thông với mình không. Rồi mình sẽ thế nào..... Chỉ còn 1 tuần nữa là đến ngày mời gia đình, nhưng tôi không biết phai thế nào lúc này, tôi hoang mang, lo sợ.... Tôi thương ba tôi.... Tôi muốn nói nhưng không tài nào thốt nên lời.... Tôi mệt mỏi, chán chường
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn ChuyenCuaToj!
Đọc câu chuyện của bạn mình có đôi dòng muốn tâm sự cùng bạn đây.
Thực ra những trường hợp như bạn mình thấy cũng có nhiều người. Nhưng mỗi người lại nằm trong điều kiện thời gian, không gian khác nhau....
Lần đầu tiên bạn bước chân vào Giảng đường đại học - chính nơi đây cũng đã làm cho bạn phải tạm chia tay thời sinh viên.
Bấy nhiêu đó cũng đủ làm cho ba mẹ bạn phiền lòng. Thực ra làm cha làm mẹ ai cũng kỳ vọng vào con mình. Và phận làm con phải biết sống sao cho phải, và mang lại niềm vui cũng như nỗi tự hào cho gia đình.
Bạn là người có tố chất, thông minh, nhạy bén lại có năng khiếu bẩm sinh về hội hoạ. Quả đây là 1 điều mà nhiều người mơ ước. Nhưng bạn đã sống theo cái bản chất trong con người bạn. Đó là nhu cầu của mỗi người là yêu, và đi theo tiếng gọi của trái tim, bạn quên rằng mình đang còn tương lai phía trước. Một người con gái đã làm cho tương lại bạn đảo lộn? Nhưng không điều may mắn lại mĩn cười với bạn đó là cánh cửa Đại học đã mở cánh đón chào bạn. Bạn bước vào nhưng bạn không biết mình đi theo lối nào? Bạn tìm mọi cách để chinh phục nó, nhưng khoản nợ học phí chồng chất lại là vấn đề lớn...........Mình bắt đầu hiểu được nguyên do từ đây. Gánh nặng kinh tế luôn đồng hành cùng bạn và ảnh hưởng khá nhiều đối với bạn. Bạn không muốn ba mẹ bạn khổ vì bạn? Mình nghĩ ai làm con cũng ý thức được điều này đó là không muốn ba mẹ lại phiền lòng vì mình. Chín lòng vì con cái.....
Bạn không muốn tương lai mình một lần nữa bị cánh cửa kia đóng sập lại chứ?
Mình nghĩ bạn nên cho mình lòng can đảm hãy nói lên sự thật với ba mẹ, làm con nên thật thà, dù nói ra nhưng dẫu có biến cố gì chăng nữa thì đây cũng là gia đình mình - là cái nôi nâng đở nuôi mình khôn lớn....Không khó khăn gì không thể hoá giải được... Giờ gia đình bạn khó khăn, nhưng không nghĩa bạn im lìm sự thật này. Hãy nói ra nhé! Để cha mẹ còn lo liệu. Cho dù đó chỉ là lời quát mắng thì mình cũng cam tâm chịu đựng....muốn thành công thì bạn phải tự cho mình sự đối mặt với tất cả thế giới quan này.
Bạn đang buồn? bạn không biết mình nên bắt đầu từ đâu? bạn đang rối?....Bạn hãy bắt đầu từ lời "xin lỗi"....mình nghĩ sẽ không đến nổi nào đâu. Tâm lý của bậc phụ huynh là bề ngoài chửi con cái nhưng trong lòng lại suy nghĩ rất nhiều. Bạn lớn rồi, nên cũng phải tự xây cho mình tương lai..đừng bỏ mất cơ hội bạn nhé! Hãy vượt qua chính mình, nổ lực từ bản thân kể cả nội lực hay ngoại lực.
Chúc bạn may mắn!

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-23 17:42:27minhthanh_love>
Chào bạn nhỏ,
Cái lý do thứ nhất tại vì...nàng. Thế cái lý do thứ 2 bạn nhỏ bị gì mà đến mức phải bị xử lý. Còn vấn đề kinh tế thì bất cứ trường ĐH nào cũng có chế độ sv vay không trả lãi 10 năm. Bạn có thể tự kiếm thêm việc làm ngoài nuôi bản thân nếu biết sống tiết kiệm chút đỉnh chắc không phải là việc khó.Chỉ mới có bao nhiêu khó khăn thế mà bạn nhỏ đã nhụt chí thì sau này khó làm thêm gì khác. Như chị Love woánh nhau với mấy ông thần bệnh lắc lia lắc lịa mờ có ngán đâu. [:D][:D] Bạn còn khoẻ là còn tốt, đừng lo lắng nhiều thế. Nếu có gì cứ than cho thấu trời xanh mới thôi ha bạn nhỏ ha [8D]. Trời hông nghe mấy anh chị em ở đây cũng hơi rãnh nên sẽ nghe thấy mà vào chia sẻ với em.[8|][:D] Còn ai mờ chịu chia bệnh với chị, chị cũng chia [:D][:D][:D] 
Chúc bạn nhỏ luôn thành công,như ý.
Love

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, bản thân em chưa từng bỏ cuộc một điều gì. Hiện tại em chỉ hoang mang, để tìm ra hướng giải quyết, để làm sao nói chuyện với ba. Em cảm thấy mệt mỏi, nhưng cũng phải đối diện với nó thôi. Trước tiên vì bản thân mình đã. Nghe em bị vậy mấy cô bạn cũng lo lắng, giúp em cũng nhiều, nên bản thân cũng đỡ đơn độc. lấy lại được tinh thần, em phải hoàn thành cho xong đồ án của mình. Lần đầu tiên post bài, mặc dù đã xem nhìu trong forum, lần đầu tiên mà đã than rồi, thật sự cũng ngại... Mong rằng mọi chuyên cũng sẽ qua... để trong bảng màu sắc của mình, sẽ có thêm những gam màu ngọt ngào....  
Đăng nhập để trả lời
0