📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Chia tay tình đầu - Lạc Tiểu Mỹ [ full+ Ngoại truyện]

7 trả lời, 13.092 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-05 10:14:16chuppachup>
 
Lời dẫn
 
Đôi khi trong tình yêu, điều quan trọng không phải là ai yêu lâu hơn, ai yêu sâu sắc hơn, mà là ai hạ thấp mình hơn!
 
Trước khi Lương Tiểu Sảng quyết định nhảy xuống sông tự tử, cô nằm nhoài người trên thành cầu, gọi điện thoại cho Lý Lạc. Cô vừa khóc lóc, vừa gào thét trong điện thoại:
 
-               Lý Lạc, lần này mình chết thật đây, mình có làm ma cũng không tha cho con ranh Hứa Nguyễn Nguyễn hèn hạ kia đâu!
 
Lúc này Lý Lạc đang làm những thao tác cuối cùng cho việc chuẩn bị vào trận đua. Anh giậm vào chân ga, chờ hiệu lệnh xuất phát. Những cô gái chân dài cùng trường đang lắc lư cơ thể mềm mại, reo hò cổ vũ cho anh. Khi nhạc chuông “Chị hai tái giá” vang lên, anh biết là Lương Tiểu Sảng, cô thiên kim tiểu thư khó chiều đang gọi. Nếu là người khác thì chắc chắn anh sẽ không nghe, bởi đối với Lý Lạc, đua xe là sinh mạng của anh.“Chị hai tái giá” là nhạc chuông mà Lý Lạc cài đặt riêng cho cuộc gọi đến của Lương Tiểu Sảng. Anh đã nhờ chuyên gia ghi âm cho bài hát này. Anh và Lương Tiểu Sảng vốn là bạn thanh mai trúc mã, hai gia đình đều môn đăng hộ đối. Ngay từ khi còn nhỏ, Lý Lạc đã nghĩ rằng mình và Lương Tiểu Sảng là một đôi trời sinh, hai đứa sẽ gắn bó bên nhau trọn đời. Nhưng đến năm Lý Lạc mười ba tuổi, khi mà anh bắt đầu lên kế hoạch sẽ cùng Lương Tiểu Sảng đi nghỉ tuần trăng mật ở đâu, sẽ sinh mấy đứa con, biệt thự sang trọng sẽ ở gần biển hay ở sân golf... thì Trang Nghị xuất hiện. Lương Tiểu Sảng như ăn phải bùa mê thuốc lú, suốt ngày bám theo anh ta, mở miệng là “anh Trang Nghị, anh Trang Nghị”, giọng nói rất ngọt ngào, ngọt ngào đến nỗi Lý Lạc nghe thấy chỉ muốn cho cô một cái bạt tai.Thực ra, Lý Lạc nghĩ rằng mình là một người đàn ông rất độ lượng, chẳng qua là xui xẻo, bị người ta bỏ rơi. Sau này, chắc chắn mình sẽ tìm một cô người mẫu có thân hình cực chuẩn để kết hôn, và mời Lương Tiểu Sảng đến dự. Trong ngày cưới, mình sẽ dịu dàng ôm eo cô dâu và nói:
-“Lương Tiểu Sảng, cậu nói xem, sao trước đây mình lại không là bạn thanh mai trúc mã với cô gái như vợ mình bây giờ nhỉ, để bỏ phí cả một thời trai trẻ vì cậu!”.Đáng tiếc! Tất cả những điều mà Lý Lạc tưởng tượng vẫn chỉ là tưởng tượng mà thôi.
      Điều quan trọng là tình yêu mà Lương Tiểu Sảng dành cho Trang Nghị đã lớn đến mức không gì ngăn cản nổi, nhưng Trang Nghị vẫn thờ ơ như mặt hồ phẳng lặng. Không những thế, anh ta lại còn thay người yêu như thay áo, dù vậy vẫn không đến lượt Lương Tiểu Sảng. Thực ra, Tiểu Sảng cũng không coi những cô bạn gái ấy ra gì. Ngày nào cô cũng khoác vai Lý Lạc để trêu chọc anh và đánh giá về những cô gái của Trang Nghị: “Cô này xinh nhưng tiếc là quá thô tục!”;  
“Cô kia trông mặt mũi cũng được đấy, nhưng chắc chắn là phẫu thuật thẩm mỹ”;
“Trời ơi, nhìn cái cô kia kìa! Trông như bò sữa New Zealand ấy!”
...Lý Lạc cảm thấy nhàm chán với sự giày vò không dứt ấy của Lương Tiểu Sảng và anh còn chán bản thân mình hơn vì đã nhượng bộ cô hết lần này đến lần khác. Thậm chí anh vẫn còn mơ mộng, cài đặt chuông điện thoại riêng cho Lương Tiểu Sảng.
Ngày thu âm xong, anh mang đến cho cô nghe và nói:
-                          Cậu nghe đi! Giai điệu mới mượt mà làm sao! Cậu nhìn này, một chàng đẹp trai ngời ngời thế này đang chờ cậu tái giá đấy! Cậu từ bỏ lão Trang Nghị đi! Cậu và anh ta có quá nhiều điểm khác biệt.
Lương Tiểu Sảng nói:
-                          Lý Lạc, cậu đừng có nằm mơ, mình thích sự khác biệt, mình thích Trang Nghị!
Lý Lạc đập nhẹ chiếc điện thoại vào đầu Lương Tiểu Sảng và nói:
-                          Chẳng phải như thế là quá hạ thấp mình sao?Lương Tiểu Sảng ôm đầu, mỉm cười với Lý Lạc.
 Nụ cười rất ngọt ngào, đáng yêu, sau đó cô áp mặt vào mặt anh và nói:
-                          Mình đã như vậy rồi mà cậu còn không từ bỏ, chẳng phải là càng hạ thấp mình sao?
Lý Lạc không ngờ rằng, đôi khi trong tình yêu, điều quan trọng không phải là ai yêu lâu hơn, ai yêu sâu sắc hơn mà là ai hạ thấp mình hơn!Đáng tiếc là vào cái lúc mà Lương Tiểu Sảng dự định tiến hành cuộc “maratông tình ái” với Trang Nghị thì cô gái tên là Hứa Noãn (Hứa Nguyễn Nguyễn) xuất hiện bên cạnh anh ta. Cái tên Hứa Noãn là do Trang Nghị đặt cho cô ta. Vì điều đó mà Lương Tiểu Sảng hận đến nỗi muốn cắn cấu, cào xé cô ta ra. Cô kiên quyết gọi tên cũ của cô ta là “Hứa Nguyễn Nguyễn”, nói đúng hơn là “con ranh hèn hạ Hứa Nguyễn Nguyễn”. Dù Trang Nghị sống chết không thừa nhận Hứa Noãn là bạn gái của anh ta, thậm chí Lương Tiểu Sảng còn tận mắt chứng kiến Trang Nghị châm chọc, nhạo báng cô ta, nhưng trực giác của người con gái nói với cô rằng - đối thủ đã xuất hiện.Lý Lạc thấy, từ khi Hứa Noãn xuất hiện, Lương Tiểu Sảng đã mắc chứng hoang tưởng. Chứng bệnh này bùng phát trong một lần Lương Tiểu Sảng đến trường của Hứa Noãn đánh ghen, kết quả là gặp Trang Nghị. Nhìn thấy Hứa Noãn bị thương, anh ta tức giận tát Lương Tiểu Sảng một cái nổ đom đóm mắt.Trang Nghị vốn là người cẩn trọng, không bao giờ làm chuyện ngu ngốc như vậy, huống hồ Trang Nghị và ông nội của Lương Tiểu Sảng là Lương Tông Thái có quan hệ làm ăn. Vì vậy, từ trước đến nay anh ta đều rất chiều chuộng, hay đúng ra là hết sức nhẫn nhịn Lương Tiểu Sảng.Cái bạt tai của Trang Nghị đã hủy đi nhiều vụ làm ăn lớn của tập đoàn Thịnh Thế Hòa Phong, khiến tập đoàn này sa vào khủng hoảng trầm trọng trong một thời gian dài. Những người trong hội đồng quản trị suýt giết chết Trang Nghị trong phòng làm việc. May mà Trang Nghị quan hệ tốt, cố gắng hết sức, tận dụng tất cả các mối quan hệ, bán rẻ nhân tình, hy sinh bản thân mới có thể xoay chuyển được tình thế thê thảm mà cái bạt tai này gây nên.Tuy nhiên, một di chứng khác sau cái bạt tai này là Lương Tiểu Sảng hận Hứa Noãn thấu xương. Từ đó, cô ta bắt đầu những chuỗi ngày không thiết sống.

  
Lý Lạc nhận điện thoại của Lương Tiểu Sảng, sau khi nghe cô ta gào thét, anh thản nhiên hỏi:
 - Thưa tiểu thư Lương Tiểu Sảng! Địa điểm tự sát lần này của cô ở đâu?
     Đợi Lương Tiểu Sảng trả lời xong, anh nhanh chóng ấn 110, sau đó lại gọi điện thoại cho giới truyền thông và nói với họ mau đến sông Hồng Giang mà xem thiên kim tiểu thư của tập đoàn Lương Gia Lệ Đạt lại muốn tự tử vì tình, và đừng quên phỏng vấn tổng giám đốc Trang Nghị tài giỏi của tập đoàn Thịnh Thế Hòa Phong vì không biết cô gái đó đã tự tử vì anh ta bao nhiêu lần rồi...Sau khi cúp điện thoại, Lý Lạc nhẩm tính xem rốt cuộc Lương Tiểu Sảng đã tự tử vì chuyện của Trang Nghị và Hứa Noãn bao nhiêu lần rồi.Nghĩ đến đấy, anh có chút phân tâm, hoàn toàn quên rằng mình đang ở trên đường đua. Anh chỉ nhớ lần đầu tiên Lương Tiểu Sảng tự tử, cô ta đã leo lên tầng mười chín của thư viện trường Hứa Noãn đang học, quyết tâm nhảy xuống. Lúc ấy Lý Lạc thấy mình không phải là mình nữa, đàn ông con trai gì mà khóc lóc đến nỗi nước mắt nước mũi tuôn ròng ròng. Em họ của anh là Lý Hổ Phách và mấy cô gái nhà giàu thường ngày rất thân thiết với Lương Tiểu Sảng thì bận rộn cá cược với nhau xem Lương Tiểu Sảng có tự tử thành công không và sau khi nhảy xuống mặt ngửa lên trời hay hướng xuống dưới.Ông nội của Lương Tiểu Sảng đứng ngay đó, nếu thư ký và đám vệ sĩ không ngăn ông ta lại thì chắc chắn ông ta cũng lao đầu xuống theo. Lúc ấy ông ta không còn là Lương Tông Thái, chủ tịch tập đoàn Lương Gia Lệ Đạt nữa, chỉ có thể buồn rầu nhìn đứa cháu gái đang chơi trò tự tử.Trang Nghị đứng cạnh, khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị. Hứa Noãn đã sớm được thư ký của anh đưa đi.Lý Lạc nghĩ rằng một chàng trai không nên quá đẹp trai, nếu không anh ta vừa xuất hiện sẽ trở thành tiêu điểm. Chắc chắn là Trang Nghị căm ghét cái mặt của mình lắm. Ngay cả trong cảnh tự tử đau thương như thế mà các cô gái trong trường đều quên đi nhân vật chính của vụ tự tử, dồn hết ánh mắt về phía Trang Nghị.Lần ấy, vụ tự tử của Lương Tiểu Sảng chiếm hết các mặt báo - tiêu đề của bài báo nào cũng rất sốc, nào là:
 “Mỹ nhân thần bí có được đại gia Trang Nghị?”;
“Thiên kim Lệ Đạt thất tình nên nhảy lầu tự tử”;
“Không chịu được nỗi nhục nên nhảy lầu tự tự”;
“Mối tình của tổng giám đốc Trang Nghị và tiểu thư thần bí bị lộ”;
 “Mối tình tay ba ảnh hưởng đến ba tập đoàn lớn”...
Tóm lại, cuộc chiến tình ái này đã tốn biết bao giấy mực của báo giới. Nguồn gốc của ba tập đoàn lớn là Thịnh Thế Hòa Phong, Lương Gia Lệ Đạt, Lý Thị và chuyện tình cảm của con cháu ba nhà đều được thêm mắm thêm muối cho thêm phần sinh động.Cuối cùng Lương Tông Thái không kiềm chế được, ông bảo thư ký gọi điện cho tổng biên tập của các tòa báo lớn và nói:
 “Nếu các người muốn ông già này nhảy lầu, vậy thì ta nhất định sẽ cho các người nhảy trước.”
         Sáng hôm sau, giới truyền thông im hơi lặng tiếng.Đột nhiên Lý Lạc chợt nhận ra một điều gì đó rất lạ. Lương Tiểu Sảng tự tử nhiều lần như vậy, tuy điều đó khiến ba tập đoàn lớn trở thành tiêu điểm dòm ngó của dư luận, nhưng ảnh của Hứa Noãn, thậm chí tư liệu cá nhân của cô ta đều chưa từng bị lộ ra ngoài - Trong giây phút ấy, anh chàng vẫn đang ngồi trong xe đua kia bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng - Lần đầu tiên anh cảm nhận được sự khác lạ trong mối quan hệ của Trang Nghị và Hứa Noãn. Anh nghĩ, chắc chắn Trang Nghị đã phải bỏ ra không ít công sức mới có thể làm cho Hứa Noãn bình an vô sự sau bao nhiêu lần dông tố.Lý Lạc không khỏi giật mình, đúng vậy, rất có thể trực giác của Lương Tiểu Sảng là đúng. Đối với Trang Nghị, Hứa Noãn là một người đặc biệt.Hứa Noãn!Hứa Noãn?Lúc ấy, Lý Lạc hoàn toàn đắm chìm trong suy ngẫm, không hề chú ý đến việc cuộc đua đã bắt đầu. Lúc bình tĩnh trở lại, anh mới biết rằng mình đã bị bỏ lại phía sau. Anh vội vàng nhấn ga, vì không khống chế được nên chiếc xe đua nghiêng mình, va vào chiếc xe đua ngoài đường đua, trong nháy mắt, các linh kiện của chiếc xe văng ra, ánh lửa bắn tung tóe...Lý Lạc vẫn chưa kịp chửi rủa, chưa kịp biết tin lần này Lương Tiểu Sảng có tự tử thành công hay không thì chỉ thấy bóng tối bao trùm trước mắt, thượng đế với bộ râu trắng và chiếc váy được làm bằng cỏ tung bay trước mặt anh...
 
* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *
( Còn nữa)
 
 
 
Vu Thi Thanh Thuy (Ms)
Marketing Department Vanvietbooks Jsc.,
Address: 83 Ly Nam De St., Hoan Kiem Dis., Hanoi, Vietnam.
Tel: (+84) 4-3747-5552
Mobile: (+84) 974158066
Website: www.vanvietbooks.vn
Đăng nhập để trả lời
0


Bìa sách dự kiến của "Chia tay tình đầu"- Lạc Tiểu Mỹ
Đăng nhập để trả lời
0
CHIA TAY TÌNH ĐẦU- LẠC TIỂU MỸ
Chương 1 – Chia tay tình đầu
 
Giấc mộng tình yêu[1]
Khi Hứa Noãn ôm tập sách, vội vàng chạy đến hội trường thì lễ trao học bổng “Hòa Phong” đã bắt đầu.Trên lễ đài, thầy hiệu phó đang phát biểu rất dõng dạc, hùng hồn, ca ngợi sự cống hiến vô tư và công lao to lớn của tập đoàn Thịnh Thế Hòa Phong đối với sự nghiệp giáo dục; ca ngợi Trang Nghị - người có nụ cười giống như thiên thần, tuổi trẻ tài cao, có tấm lòng bác ái, uống nước nhớ nguồn, phẩm chất cao thượng... Tóm lại, tất cả những lời khen ngợi có cánh đều được thầy hiệu phó vận dụng rất sáng tạo, chỉ thiếu mỗi một câu:
-Tổng giám đốc Trang! Người là anh hùng bất diệt sống mãi trong lòng nhân dân!
 
Hứa Noãn đi về hàng ghế của lớp mình, khi ngước mắt nhìn Trang Nghị, bỗng nhiên cô thấy lòng bàn tay ươn ướt, trong nháy mắt, toàn thân lạnh toát. Mỗi lần gặp anh ta, Hứa Noãn đều thấy căng thẳng, cho dù là ở khoảng cách xa như vậy.Hứa Noãn vội cúi đầu xuống, mái tóc đen như nhung xòa xuống che cái cổ trắng ngần, trông cô giống như một bức tượng sứ xinh xắn. Lúc đó, dường như mọi ánh mắt của các chàng trai đang đổ dồn về phía cô. Nếu không phải trong hội trường thì chắc chắn đã có chàng huýt một tiếng sáo dài.Cuối cùng Hứa Noãn đã tìm thấy lớp của mình, Lâm Hân đang uống sữa chua vội vẫy tay gọi cô.
 
Hứa Noãn mỉm cười, cô ôm tập sách chen qua các hàng ghế, ngồi cạnh Lâm Hân, mỉm cười nói:
-         Cảm ơn cậu đã giữ chỗ cho mình!
 
     Lâm Hân nhìn tập sách trên tay Hứa Noãn, chau mày nói:
-         Chị à, chị học đại học, không phải như cấp ba đâu. Bốn năm rồi, bốn năm này chị học như học lớp 13, 14, 15, 16, không có ai thích học như chị đâu. Có phải lúc mang bầu chị, mẹ chị đã nghén ăn giấy không?
 
      Hứa Noãn mỉm cười ngượng ngùng và nói:
-         Mình ngốc! Không theo kịp mọi người.
Câu nói của cô hoàn toàn là sự thật, đúng là cô không theo kịp các bạn trong lớp. Trước khi Trang Nghị sắp xếp cho cô học đại học, cô chưa từng được đi học, chữ duy nhất mà cô biết viết chính là cái tên trước đây của mình - Nguyễn Nguyễn. Hồi ấy một chàng trai tên là Mạnh Cổ đã cầm tay cô, dạy cô viết.“Mạnh Cổ”Khi hai chữ ấy hiện lên trong tâm trí Hứa Noãn, cô thấy mắt nhòa đi, một cảm giác chua chát đến lạ thường, ký ức như nứt ra một mảng lớn khổng lồ, dường như có thể nuốt cô vào bóng tối bất kỳ lúc nào.Đã bao năm trôi qua, đã bao lần cô nói với mình: “Phải quên! Phải quên! Nhất định phải quên anh, quên đi con người đã mang tới cho mình biết bao điều tốt đẹp, quên đi con người tuyệt tình, tàn nhẫn đã bỏ rơi mình!”
 
Nhưng, chỉ nhắc đến tên anh thôi cũng đủ làm cho tim cô đau nhói.
Hứa Noãn vừa chìm vào hồi ức thì xung quanh vang lên tiếng vỗ tay giòn giã, Lâm Hân tỏ ra vô cùng xúc động. Cô ấy vừa vỗ tay vừa phấn khích gọi Hứa Noãn:
-         Mau nhìn kìa! Trang... Trang Nghị phát biểu đấy!
 
Điệu bộ ấy giống như gọi Hứa Noãn mau ra nhìn Thượng đế vậy!Hứa Noãn ngẩng đầu nhìn Trang Nghị trên lễ đài. Anh ta từ từ đứng dậy, đôi mắt sáng như vì sao lung linh. Anh ta gật đầu về phía khán đài, khẽ mỉm cười - phong thái lịch sự, thân thiện nhưng không mất đi vẻ cao quý.
 
Dường như anh ta được sinh ra trong vinh quang và những tiếng vỗ tay vang dội. Các cô gái ngồi dưới đều tròn mắt, nín thở ngắm nhìn anh ta, chờ đợi lời phát biểu của thần tượng trong lòng mình.Trang Nghị phát biểu dõng dạc, từ những nét biểu cảm trên khuôn mặt đến cử chỉ, điệu bộ đều hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được. Anh ta khẳng định những thành tích mà các sinh viên đã đạt được, đồng thời khích lệ họ chăm chỉ học tập.
 
Hứa Noãn ngồi hàng ghế cuối cùng mà vẫn không khỏi khâm phục tài ăn nói của Trang Nghị. Anh ta lúc nào cũng vẽ ra tiền đồ tươi sáng cho người khác, sau đó để bạn tin rằng anh ta đang chờ bạn ở vị trí mà bạn có thể với tay tới.Trang Nghị phát biểu xong, cả hội trường vang lên những tràng vỗ tay nhiệt liệt.Trong trường của Hứa Noãn, các sinh vien đều coi việc nhận được học bổng “Hòa Phong” là niềm vinh dự lớn lao nhất. Bởi vì rất có khả năng nó sẽ trở thành giấy thông hành để bước vào tập đoàn Thịnh Thế Hòa Phong sau khi tốt nghiệp, tương lai tươi sáng rộng mở trước mắt. Dĩ nhiên, học sinh nữ thì có nhiều tâm sự hơn một chút, ví dụ cơ duyên may mắn, được tổng giám đốc Trang Nghị tuấn tú để mắt tới mình, thế là chim sẻ biến thành phượng hoàng, coi như được đổi đời.
 
Từ lâu lắm rồi, Trang Nghị đã trở thành huyền thoại của thành phố này.Sinh vien truyền tai nhau một vài tin đồn, nói rằng anh về nước năm hai mươi hai tuổi, thành lập doanh nghiệp Thịnh Thế, dường như chỉ trong một đêm, doanh nghiệp này đã thâu tóm cả giới thương mại. Lịch sử lập nghiệp của anh mang đậm màu sắc huyền thoại, hơn nữa lại có rất nhiều phiên bản khác nhau. Mọi người bàn tán xôn xao, điều đó càng khiến anh giống như một câu đố chưa có lời giải, khiến bao người tò mò.
 
Mấy năm trước, anh cất cao ngọn cờ của doanh nghiệp Thịnh Thế, sát nhập với doanh nghiệp Hòa Phong đã từng huy hoàng trong suốt mười bảy năm ở thành phố này, thành lập nên Tập đoàn Thịnh Thế Hòa Phong.Tin đồn về thành tựu huy hoàng của anh tuy nhiều, nhưng vẫn không bằng những vụ scandal tình ái. Dù gì thì trong lịch sử lập nghiệp của anh cũng không thể không dính dáng đến “phụ nữ”. Có người còn nói hồi ở nước ngoài, bắt đầu từ năm mười chín tuổi anh đã là người tình của một ngôi sao Hollywood đáng tuổi bà nội mình. Sau khi chết, ngôi sao này đã để lại cho anh số tài sản kếch xù, chính nhờ số tài sản ấy mà sau khi về nước anh ta mới nhanh chóng gây dựng sự nghiệp. Khi có người nhắc tới những tin đồn ấy, Trang Nghị chỉ mỉm cười.Mặc dù scandal tình ái của Trang Nghị nhiều như vậy nhưng vẫn không thể ngăn được lòng mến mộ của các cô gái dành cho anh, thậm chí có thể nói những scandal ấy càng làm tăng thêm sức cuốn hút của Trang Nghị, khiến mỗi cô gái gặp anh đều không kiềm chế được ảo tưởng - Có lẽ, một ngày nào đó, chàng hoàng tử giàu có Trang Nghị sẽ đi chiếc giày thủy tinh xinh xắn vào chân mình.
 
Lâm Hân là một trong số những cô gái ngu muội ấy.Cô chỉ tay về phía Trang Nghị đang trao học bổng cho rất nhiều học sinh dưới ánh đèn sáng rực trên lễ đài rồi khẽ nói nhỏ vào tai Hứa Noãn:
-         Người đàn ông này hoàn hảo như vậy, bảo con gái chúng mình làm sao mà sống được cơ chứ?
 Thật đúng là nên làm cách nào đó cho anh ta “ra đi” nhẹ nhàng!Hứa Noãn chỉ cười, để lộ má lúm đồng tiền xinh xắn làm say đắm lòng người. Lâm Hân lập tức bổ sung thêm một câu:
-         Nhân tiện cũng cho cậu và anh ta cùng “đi” luôn!
 
Mặt Hứa Noãn đỏ bừng, mỗi khi người khác vô tình nhắc đến cô và Trang Nghị cùng nhau, cô đều đỏ mặt, giống như tâm sự của cô thiếu nữ lén lút yêu đương bị mẹ phát hiện vậy. Cảm giác này khiến cô thấy khó hiểu - đối diện với người đàn ông khiến mình sợ hãi mà cô lại cảm thấy lòng rối bời.Thực ra, cô cũng rất muốn ước gì Trang Nghị biến mất, nhưng tuyệt đối không phải vì khuôn mặt đẹp đến nỗi khiến người ta muốn cấu xé mà vì những hành vi xấu xa đáng căm phẫn mà anh ta đã làm với cô. Cô rất muốn đứng lên, rất muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của Trang Nghị trước mặt các cô gái ngây thơ đang chất chứa biết bao ảo tưởng về anh ta - anh ta là một bạo chúa, hoàn toàn không phải là người tình lý tưởng như trong tưởng tượng của mọi người. Lễ trao học bổng gần kết thúc, lúc này Trang Nghị đang trao học bổng loại ưu, thì đột nhiên đám phóng viên ồ ạt xông vào hội trường. Họ xông lên phía trước, hướng ống kính về phía Trang Nghị, chụp hình lia lịa, sau đó một số phóng viên lớn tiếng hỏi:
- Giám đốc Trang! 14 giờ chiều ngày hôm nay, tiểu thư Lương Tiểu Sảng của tập đoàn Lương Gia Lợi Đạt lại một lần nữa nhảy xuống sông Hồng Giang tự tử, anh có suy nghĩ gì về chuyện này?
 
- Anh Trang, xin hỏi có phải anh đã từng hẹn hò với cô Lương Tiểu Sảng không? Vì anh đã nói lời chia tay nên cô Lương mới có hành vi quá khích như vậy, đúng không?
- Anh Trang, xin hỏi hành vi này của cô Lương Tiểu Sảng có khiến quan hệ hợp tác của tập đoàn Thịnh Thế Hòa Phong và tập đoàn Lương Gia Lợi Đạt rạn nứt không? Có khiến hạng mục hợp tác mới nhất của hai tập đoàn ở Thanh Đảo phá sản không?........
 
Dường như Trang Nghị không thể ngờ rằng Lương Tiểu Sảng lại tự tử, càng không thể ngờ rằng phóng viên lại xông vào tận trường để phỏng vấn mình. Có điều, anh rất điềm tĩnh, không hề tỏ vẻ hoảng hốt. Anh ta nhanh chóng cầm micro, bình tĩnh trả lời những câu hỏi mà phóng viên nêu ra, giống như trả lời những câu hỏi bình thường vậy.
Giọng nói trong trẻo, đầy sức hút của anh khiến người ta như bị mê hoặc:
-         Trước tiên tôi nghĩ mọi người cũng giống tôi, điều mà chúng ta quan tâm nhất bây giờ là sự an nguy của cô Lương, đó là cái tình giữa con người với con người. Tôi coi ông Lương là bề trên, thường cùng ông ấy uống trà, đánh cờ, coi cô Lương như em gái. Người bề dưới còn nhiều thiếu sót, cần được người bề trên chỉ bảo, vì vậy người bề trên sẽ không vì những chuyện nhỏ nhặt mà làm khó người bề dưới. Bây giờ tôi sẽ đến bệnh viện thăm cô Lương. Tôi nghĩ các vị sẽ không vì một bài báo mà...
 
 Nói đến đấy, Trang Nghị ngừng lại. Nói nửa vời chính là sở trường của anh ta. Đúng lúc mà mọi người im lặng, tròn mắt nhìn Trang Nghị rời đi trong sự hộ tống của trợ lý và vệ sĩ thì không biết phóng viên của báo nào đã nhận được thông tin mới nhất, chỉ thấy đột nhiên anh ta hét thật to về phía Trang Nghị:
-         Anh Trang! Theo thông tin mới nhất mà đồng nghiệp của tôi đưa tới thì Lý Lạc - người vướng vào cuộc tình tay ba với anh và cô Lương - người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lý Thị vừa mới xảy ra vụ đâm xe trên trường đua giống như một vụ tự tử.
 
-          Xin hỏi anh có suy nghĩ gì về chuyện này? Anh có cho rằng chuyện này và chuyện cô Lương tự tử có liên quan đến người yêu của anh - “cô gái bí mật” được nhắc tới trong vụ scandal tình ái của mình không?
 
 
Cô gái thần bí mà phóng viên nhắc tới chính là Hứa Noãn, người mà Trang Nghị hết sức giữ gìn, không muốn để lộ trong cuộc sống hiện thực.Đột nhiên khuôn mặt của Trang Nghị tối sầm lại, không chỉ vì tay phóng viên kia muốn khơi ra chuyện mà anh muốn giấu kín, quan trọng hơn là anh căm hận tay phóng viên ấy vì đã dám dùng từ “người yêu” để gắn anh với loại người thấp hèn như Hứa Noãn. Còn về chuyện đồ phế thải Lương Tiểu Sảng và Lý Lạc đang làm trò quái quỷ gì thì anh không biết. Hai người đó hôm nay tự tử, ngày mai tự thiêu, ngày kia bay tên lửa lên mặt trăng đều không liên quan đến anh.
Chỉ cần bọn họ đừng giống như hai con ruồi suốt ngày bám lấy anh là được. Nhưng anh không ngờ Lý Lạc lại xảy ra chuyện.Trang Nghị nhếch mép, đưa mắt ra hiệu với thư ký. Thư ký lập tức hiểu ý, quay người bước đi, điều tra thực hư chuyện Lý Lạc tự tử. Trang Nghị quay lại nhìn phóng viên và nói:
-         Chuyện của Lý Lạc khiến tôi rất đau lòng!
(Còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0
CHIA TAY TÌNH ĐẨU- LẠC TIỂU MỸ
Chương 2-Tiếp
 
… Nói xong, anh vội vã rời đi theo lối cửa sau dưới sự hộ tống của trợ lý.Trước đi rời đi, anh tìm kiếm bóng dáng của Hứa Noãn trong biển người mênh mông.Cô có mặt ở đó.Anh đưa mắt ra hiệu với trợ lý, để anh ta đảm bảo Hứa Noãn không bị phóng viên quấy rầy.Trợ lý hiểu ý.Ánh mắt lạnh lùng của Trang Nghị trước khi rời đi khiến Hứa Noãn ngồi dưới mà căng thẳng toát mồ hôi.Lúc nãy phóng viên nhắc đến một câu có liên quan đến “cô gái bí mật” khiến tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô sợ ánh sáng của những bóng đèn huỳnh quang kia sẽ hướng về phía mình.Lâm Hân dõi theo Trang Nghị, sau đó bĩu môi và nói với Hứa Noãn:
-         Này! Hứa Noãn, cậu nói xem, “cô gái bí mật” có quan hệ yêu đương với Trang Nghị là ai? Sao không thấy lộ diện nhỉ? Lẽ nào là cô đào nào đó? Vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp nên phải lén lén lút lút?
 
Hứa Noãn chột dạ, cô nhìn Lâm Hân rồi lúng túng:
-         Chắc... chắc là đúng như cậu nói!
Lâm Hân bĩu môi: - Cô đào ấy quen biết Trang Nghị còn sự với chả nghiệp gì nữa, lấy anh ta là xong. Nói đến đấy, bỗng nhiên Lâm Hân ghé sát vào tai Hứa Noãn, làm ra vẻ bí mật, cô nói:
-         Cậu biết không? Suốt bốn năm nay, bọn nó đồn nhau Trang Nghị có quan hệ riêng tư với một nữ sinh trong trường mình từ lâu lắm rồi, nghe nói còn sinh một đứa con gái... Cậu nói xem, phải chăng “cô gái bí mật” kia chưa chắc đã là cô đào gì gì đó mà là nữ sinh nào đó trong trường mình? Nghe nói thiên kim Lương Tiểu Sảng của Gia Đạt đã từng đến trường mình làm ầm ĩ lên, sau đó lại còn chơi trò nhảy lầu tự tử. Đáng tiếc, không có người chứng kiến tận mắt. À, đúng rồi! Vụ ầm ĩ ấy xảy ra vào đúng khoảng thời gian mà cậu bị thương. Cậu có biết không?
 
Hứa Noãn “à” một tiếng, hoảng hốt nhìn Lâm Hân.Lâm Hân vội bịt miệng cô lại, nhìn xung quanh, lườm Hứa Noãn một cái rồi nói:
-         Cậu làm gì mà phản ứng dữ dội như vậy? Người không biết lại tưởng là cậu đấy!- Thực sự không phải mình! - Hứa Noãn vội lắc đầu.
 
Lâm Hân nhìn Hứa Noãn, bịt miệng cười và nói:
-         Cậu nghĩ mình là cô ta à? Chỉ có điều, nói gì thì nói làm sao những người đàn ông như Trang Nghị lại có thể cùng xuất hiện với những người như chúng mình được?
 
Tuy cậu rất xinh đẹp nhưng không phải là thiên kim tiểu thư cao quý.Hứa Noãn cười, khuôn mặt trắng mịn trở nên hồng hào hơn. Cô cố gắng bày tỏ sự tán đồng của mình, nhưng vẫn có chút gì đó gượng gạo.Lâm Hân không hề chú ý đến nét mặt ấy của Hứa Noãn, cô lẩm bẩm một mình:
-         Hai đứa mình đã mơ mộng suốt bốn năm đại học rồi, lần nào cũng mơ được nhận học bổng “Hòa Phong”, sau đó chạy lên ôm anh ấy một cái, chỉ có điều hiện thực vẫn là hiện thực. Người ta nói có sự nghiệp không bằng lấy được một người chồng giàu sang, nhưng bây giờ chúng ta vẫn nên nghĩ đến việc làm thế nào để kiếm được một công việc tốt. Ai bảo chúng ta không phải là thiên kim tiểu thư, cũng không phải con nhà giàu? Họ không cần làm việc, không cần vất vả, không có chuyện gì cũng đua xe, chơi trò tự tử, cuộc sống thật muôn màu!
 
Hứa Noãn cười, cô biết Lâm Hân đang nói đến Lý Lạc và Lương Tiểu Sảng.Tuy Lương Tiểu Sảng giống như một con dao sắc nhọn để lại biết bao vết thương trong cuộc sống của mình, nhưng Hứa Noãn vẫn có một cảm giác không thể diễn tả bằng lời đối với Lương Tiểu Sảng, có lẽ là cô bị cuốn hút bởi tính cách yêu, hận rõ ràng của cô ta.Yêu da diết, hận thấu xương, mãnh liệt, đến nỗi bất chấp tất cả mọi thứ để theo đuổi hạnh phúc mà mình đã lựa chọn, theo đuổi người đàn ông mình đã chọn.Cô không có được cái đó.Tình yêu của cô chỉ là thầm lặng. Nỗi oán hận của cô cũng thầm lặng. Giống như những bông thương nhĩ bình thường trong đồng cỏ, lặng lẽ bám vào áo của một người nào đó, cho dù theo anh ta đến chân trời góc biển thì cũng chỉ lặng lẽ bám theo. Cho dù bị anh ta tàn nhẫn bỏ rơi thì cũng chỉ lặng lẽ đứng chờ ở đó.Chờ đợi, hoặc khô héo...
 
Nếu... nếu buổi tối năm mười sáu tuổi ấy, cô cũng có thể ngoan cường, kiên trì như Lương Tiểu Sảng thì nhất định cô cũng nắm được tay Mạnh Cổ, không từ bỏ, quyết không để anh buông tay, không để anh ra đi cho dù tình yêu mãnh liệt nhưng vô vọng ấy khiến mình tan xương nát thịt.Nhưng cuối cùng thì cô vẫn không đủ dũng khí, không đủ kiên trì. Khi đó, cô giống như một kẻ ăn mày, cùng Triệu Tiểu Hùng lưu lạc đến thành phố này để tìm Mạnh Cổ - kẻ đã rời bỏ mình - thì chỉ một câu nói của anh ta “Anh không muốn gặp lại em nữa!” đã khiến trái tim cô tan nát, không thể lành lại được nữa.
 
Thậm chí, cô còn xót xa trong ý nghĩ, may mà câu nói này được Triệu Tiểu Hùng chuyển lời lại tới mình, nếu như Mạnh Cổ nói trước mặt mình thì không biết lúc ấy mình sẽ đối mặt với nó như thế nào.........Nước mắt lại trào dâng trên khóe mắt.Đúng lúc Lâm Hân quay sang:
-         Hứa Noãn, chúng mình đi thôi!
 
Hứa Noãn vội quay mặt đi, giọt nước mắt chảy xuống tay cô.Có phải bạn cũng đã từng như vậy, đã từng nhớ đến một người mà nước mắt ướt đầm như mưa?
(Còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 10:20:29chuppachup>
CHIA TAY TÌNH ĐẨU- LẠC TIỂU MỸ
CHƯƠNG II-tiếp
 [2]Hai người rời khỏi hội trường, Lâm Hân kéo Hứa Noãn ra sân bóng rổ, đi dạo dưới nắng chiều. Lâm Hân chỉ tay về phía những em sinh viên năm thứ nhất, thứ hai đang ôm bóng rổ lao như bay và than thở với Hứa Noãn:
- Hồi mình mới vào đại học, mẹ mình dặn đi dặn lại hàng tỷ lần: “Lâm Hân à, con đừng có mà yêu đương đấy, ảnh hưởng đến học tập.”
 
-         Thế là mình ngoan ngoãn không yêu đương gì cả. Kết quả năm nay đã là năm thứ tư, trong mắt những em khóa dưới thì mình đã thuộc hàng “bà cô” rồi! Cậu nói mà xem, có phải bố mẹ chúng ta không được học đại học nên không biết rằng đại học là thánh đường bồi dưỡng thần tình yêu, thần ngủ và những tay game siêu hạng không?
Hứa Noãn lại cười, đôi môi màu cánh sen xinh xắn khẽ nhếch lên, tạo thành đường cong mềm mại, đẹp đến mê hồn, chỉ có điều đôi mắt ẩn chứa nỗi buồn man mác.Lâm Hân hỏi:
-         Mẹ cậu cũng dặn dò cậu như thế chứ?
 
Hứa Noãn chưa kịp trả lời thì đột nhiên Lâm Hân chuyển chủ đề:
-         Cô bé tuần trước đi cùng cậu và Triệu Tiểu Hùng là ai đấy? Trông nó rất giống cậu!
Hứa Noãn ngây người, mặt đỏ như gấc chín, hoảng hốt trả lời:
-         À... là Tiểu Điệp? Em... mình.
 
 Giọng nói càng lúc càng nhỏ như tan biến vào không khí.
Lâm Hân ngạc nhiên:
-         Em ruột cậu à?
Hứa Noãn đỏ mặt. Cô gật đầu, không nói gì, mắt nhìn sang hướng khác.
 
Lâm Hân nói.
-         Em cậu thật giống cậu!
Sau đó cô ấy lại lẩm bẩm một mình về những cậu bé đang đầm đìa mồ hôi trên sân bóng rổ,
-         Em cậu nhiều lắm là bảy, tám tuổi. Sao lại cách cậu nhiều tuổi như vậy nhỉ? Cậu mười lăm, mười sáu tuổi mẹ cậu mới đẻ em cho cậu, chắc chắn là vỡ kế hoạch, đáng bị phạt lắm!
 
Hứa Noãn gượng cười, miễn cưỡng gật đầu cho đỡ ngượng.Trời đã về chiều, Hứa Noãn tạm biệt Lâm Hân, quay về phòng của mình.Cô sống trong một căn nhà nhỏ trên đường Minh Dương. Căn nhà một tầng, bên cạnh một vườn hoa nhỏ xinh xắn. Ngôi nhà gần ủy ban thành phố, cách phía sau nhà chưa tới tám trăm mét là trung tâm mua sắm. Nơi đây cây cối tươi tốt, hương hoa thơm mát, chim chóc véo von, có thể coi là một nơi yên tĩnh trong chốn phồn hoa này. Hứa Noãn thường ngồi trên ghế đá trong vườn hoa, cô gần như ngồi bất động để quan sát hoạt động của đàn kiến dưới mặt đất. Ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu vào mái tóc đen nhánh của cô. Đôi khi Triệu Tiểu Hùng cũng ngồi cạnh cô, họ cùng đếm kiến.
 
Căn nhà yên tĩnh này là do một người đàn ông tên là Trang Nghị cho cô. Thay vì nói anh ta giam cầm cô bốn năm, chi bằng nói anh ta đã cho cô sự yên ổn suốt bốn năm.Không phải lo cái ăn cái mặc, không phải bon chen giữa dòng đời.Chỉ có điều, mọi thứ giữa anh và cô đều là bí mật.Bí mật đến nỗi ngay cả người bạn thân nhất là Lâm Hân cũng không hề hay biết.
 
Hứa Noãn mở cửa phòng, vứt tập sách vở xuống đất.Cô đang định bật đèn thì bỗng nhiên nhìn thấy một bóng đen như hồn ma ngồi trên ghế sô pha, cô sợ đến nỗi suýt nữa hét lên. Nhưng tiếng hét vẫn tắc nghẹn ở cổ họng thì mùi nước hoa quen thuộc pha trộn giữa hương hoa oải hương và hương bạc hà khiến cô lập tức nhận ra người ngồi trước mặt mình là ai.
 
-         Sao... sao anh lại đến đây? - Sau khi lấy lại tinh thần, Hứa Noãn cố gắng dựa người vào cửa, ấp úng hỏi.
Bốn năm nay, quan hệ giữa cô và anh ta rất khó có thể nói cho rõ ràng. Cô oán hận anh, nhưng lại không thể không phụ thuộc vào anh ta. Người đàn ông ấy không đứng lên, vẫn ngả người trên ghế sô pha. Anh ta nhìn Hứa Noãn, nhếch mép cười, lộ đường cong trên khóe môi hết sức gợi cảm. Đôi mắt giống như mặt hồ gợn sóng, sâu không thấy đáy, anh ta nói:
-         Sao, lẽ nào cô vẫn còn mong có người đàn ông khác ghé thăm căn nhà này?
 
Nói xong, anh ta đứng dậy, giống như một bóng đen khổng lồ từ từ tiến về phía Hứa Noãn.Hứa Noãn bất giác lùi ra sau, nhưng cô phát hiện mình đã đứng sát cánh cửa, thế nên cô vội vàng giải thích:
-         Anh Trang! Tôi không có ý đó.
 
Trang Nghị cười, anh ta cảm nhận được sự xa cách trong cách xưng hô ấy của Hứa Noãn. Tuy điều đó khiến anh không vui, nhưng anh rất hài lòng với dáng vẻ hoảng sợ giống như chú nai con của Hứa Noãn mỗi khi nhìn thấy mình.Anh ta khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào mặt Hứa Noãn và nói:
-         Cô cố làm ra cái vẻ đáng yêu lôi cuốn như thế này, dường như là rất hiểu “khẩu vị” của bọn đàn ông. Sao? Vẫn chưa quên được “nghề cũ” của mình à?
 
Hai tiếng “nghề cũ” giống như hàng ngàn mũi kim lạnh lẽo được tẩm độc đâm vào xương tủy của cô. Nó đục ruỗng, ăn mòn lòng tự tôn của cô.Năm mười chín tuổi, cô đã bán rẻ thân thể của mình trước mặt Trang Nghị, để lại vết nhơ vĩnh viễn không thể rửa sạch.Hứa Noãn nhìn Trang Nghị, những lời chế nhạo đó của anh ta tuy khiến cô đau lòng nhưng cô cũng trở nên chai lì.
 
Cô rơm rớm nước mắt, chọn cách im lặng không nói gì.Một lúc sau, cô lặng lẽ nói:
-         Anh Trang! Nếu anh không có chuyện gì cần dặn dò, vậy thì tôi đi nghỉ đây.
Nói xong cô đi qua người Trang Nghị, tiến về phía phòng ngủ.Cô đúng là Hứa Noãn, một Hứa Noãn luôn thầm lặng.Tình yêu thầm lặng, nỗi oán hận thầm lặng, sự nhẫn nhịn thầm lặng.Cho dù trong lòng có trào dâng hàng nghìn cuộn sóng lớn, cho dù trời long đất lở, nhưng cô vĩnh viễn giống như bông hoa sen ngủ say trong bức tranh thủy mặc. Điều này khiến Trang Nghị không thể chịu đựng được.
 
Trong mắt anh ta, một người phụ nữ có thể khóc lóc với mình, có thể nổi điên lên với mình, nhưng tuyệt đối không được bỏ qua mình, coi thường mình. Nó khiến anh ta rất căm hận Hứa Noãn.Vì vậy, không đợi Hứa Noãn đi qua, anh liền nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô, lôi thật mạnh, áp sát cơ thể nhỏ nhắn của cô vào tường. Hai tay anh giống như đôi gông siết chặt hai cánh tay cô, người cô như bị dán chặt vào tường. Vạt áo sơ mi của Hứa Noãn bị kéo xếch lên, để lộ vòng eo thon trắng mịn, đầy quyến rũ. Từng cơn gió lùa vào khiến cô thấy se lạnh, người cô run lên. Cô muốn thoát khỏi sự kìm hãm này của Trang Nghị.Trang Nghị ngước đôi mắt gườm gườm nhìn cô. Anh hoàn toàn không để ý đến sự gợi cảm nơi vòng eo của Hứa Noãn, nói cách khác là anh ta đã nhìn thấy vẻ đẹp kiều diễm như thế quá nhiều rồi.
Anh ta hạ thấp giọng, như ra lệnh:
-         Thời gian này, cô phải ngoan ngoãn ở nhà, không được phép đi đâu, đặc biệt là không được đến trường!
Sở dĩ Trang Nghị nói như vậy là vì anh ta biết, vụ tai nạn của Lý Lạc và vụ tự tử của Lương Tiểu Sảng sẽ khiến Hứa Noãn trở thành tiêu điểm săn tìm của giới truyền thông. Anh ta không muốn thân phận của cô bị bại lộ, đặc biệt là lúc này.Hứa Noãn nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh ta, cô nhếch mép lạnh lùng:
“Người cho tôi đi học là anh, không cho tôi đi học cũng là anh. Sao anh thay đổi như chong chóng vậy? Chẳng qua tôi cũng chỉ là con rối nghe theo sự sắp đặt của anh. Một cô gái để mặc cho anh điều khiển, việc gì anh phải đích thân đến tận đây? Anh chỉ cần gọi điện thoại cho trợ lý, bảo tôi làm theo là được chứ gì?”
Chỉ có điều cuối cùng Hứa Noãn đã không bật ra những lời ấy. Những người thuộc cung Bảo Bình đều như vậy, người ngoài không thể biết được nước trong bình nông hay sâu.Hứa Noãn chỉ lạnh lùng nhìn Trang Nghị, đôi mắt ẩn chứa niềm oán hận. Điều đó khiến Trang Nghị không thoải mái chút nào. Anh ta đưa một tay lên, bóp chặt cái cằm nhỏ xinh của Hứa Noãn, ghé sát khuôn mặt lạnh lùng vào tai cô, giọng mỉa mai:
-         Đừng có mà ngang bướng, đừng có tỏ vẻ bất cần đời với tôi! Cô hãy nhớ cho rõ, mạng sống của cô đang nằm trong tay tôi.
Hứa Noãn ngoảnh mặt sang chỗ khác, cô vẫn im lặng, hai hàng mi rủ xuống, người cô đang run lên.Đúng vậy! Mạng sống của cô vẫn đang nằm trong tay anh ta. Mặc dù cô không sợ chết vì cô coi như mình đã chết vào cái đêm lần đầu tiên cô gặp Trang Nghị cách đây mấy năm trước rồi. Chỉ có điều, cô không muốn đứa em gái nhỏ Hứa Điệp của mình phải chết.Hứa Điệp là mạng sống của Hứa Noãn.Hứa Điệp cũng là quân cờ mà Trang Nghị muốn uy hiếp Hứa Noãn.Ánh đèn chiếu vào khuôn mặt điển trai của anh ta. Ánh mắt anh ta ẩn chứa chút gì đó mệt mỏi.Trang Nghị buông tay Hứa Noãn, chỉnh sửa lại quần áo, nới lỏng chiếc cà vạt màu tím.Anh ta nói với Hứa Noãn:
-         Đi rót cho tôi cốc nước, nước lạnh ấy!
Giọng điệu ra lệnh như giọng ông chủ nói với người hầu.
 
(Còn nữa)
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 10:21:22chuppachup>
 
[3]
Lần đầu tiên gặp Trang Nghị, Hứa Noãn mười chín tuổi.
Hôm ấy, tuyết phủ trắng trời.
Khi đó Hứa Điệp - em gái của cô - vẫn chưa đầy ba tuổi. Nó nằm co quắp, run rẩy trong chiếc chăn cũ nát dưới căn nhà đang xây dở, giống như một con tôm luộc. Nó đã ho rất nhiều ngày rồi. Nằm trong vòng tay của Hứa Noãn, Hứa Điệp vừa ho vừa quấy khóc vì đau đớn. Cuối cùng, nó không còn chút sức lực nào nữa, không thể ho cũng không thể quấy khóc, dường như chỉ có thể chờ đợi Thần chết đến đưa mình đi.
Gió từ bốn phía lùa vào phòng, cuốn theo những bông tuyết li ti. Tuyết rơi xuống khuôn mặt nhỏ bé, đỏ ửng của Hứa Điệp, tan thành nước.
Trên chiếc bếp than nhặt được trong đống rác là những miếng thịt chó còn sót lại, mùi thịt chó thơm khen khét lan tỏa trong không khí, nhưng vì không có gia vị nên mùi vị ấy lẫn chút gì đó tanh tanh.
Hai hôm trước Triệu Tiểu Hùng đã lôi ở đâu về một con chó. Lúc ấy, đã hai ngày họ không có thứ gì lót dạ. Vài tuần truớc, Triệu Tiểu Hùng bị thương ở chân khi đang làm việc trong công trường nên bị quản đốc đuổi việc. Chút tiền còn lại cũng đã tiêu sạch vào việc băng bó vết thương cho anh. Hứa Noãn làm công việc đan áo len, tính tiền theo sản phẩm, ông chủ vẫn nợ lương, vì vậy họ đành phải nhịn đói.
Hôm ấy, Triệu Tiểu Hùng lê cái chân khập khiễng ra ngoài. Lúc quay trở về, vừa bước vào cửa anh đã tươi cười hớn hở nói với Hứa Noãn:
“Cuối cùng thì chúng ta đã có cái ăn rồi, không phải ngồi chờ chết nữa.”
Lúc ấy Hứa Noãn đang ôm Hứa Điệp ốm yếu trên tay, cô giật nảy mình khi nhìn thấy Triệu Tiểu Hùng toàn thân dính đầy máu đang lôi con chó becgie đã chết cứng vào nhà.
Sau khi lôi con chó ấy về, Tiểu Hùng không thể bò dậy được nữa. Toàn thân anh đầy vết chó cắn. Anh nằm co quắp trong góc tường, nghiến răng, không rên rỉ. Hứa Noãn kiểm tra vết thương của anh, vết máu đỏ tươi, vết cắn rất sâu, có chỗ đã lở loét từng mảng. Môi dưới của anh cũng bị rách một miếng, vết rách dài xuống tận cằm. Hứa Noãn nhìn anh mà không cầm được nước mắt.
Triệu Tiểu Hùng cố gắng mở mắt nhìn Hứa Noãn, gắng mỉm cười, đôi môi bị thương run rẩy thều thào:
“X…i…n…lỗi! Đều tại anh không cẩn thận nên mới bị ngã gãy chân…Anh đã hứa với em, lần này nhận được tiền lương, chúng ta sẽ thuê một căn phòng nhỏ, không ở tòa nhà đang xây dở này nữa… haizzz, chỉ tại anh vô dụng, khiến hai người…phải nhịn đói.”
Mỗi câu nói của Triệu Tiểu Hùng đều chạm vào vết thương ở môi dưới, anh đau đớn vô cùng nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi, không để lộ ra ngoài, cố gượng cười với Hứa Noãn.
Giọt nước mắt lăn trên má Hứa Noãn chợt rớt xuống vết thương của Triệu Tiểu Hùng. Nước mắt mặn chát khiến vết thương càng xót hơn. Triệu Tiểu Hùng nắm chặt tay, anh gắng gượng đưa tay lên, muốn lau nước mắt cho Hứa Noãn. Nhưng nhìn thấy bàn tay nứt nẻ, móng tay dính đầy bùn đất của mình, anh lại ngượng ngùng rụt lại. Bao nhiêu năm nay, Hứa Noãn trong lòng anh giống như bông sen trắng đang hé nở, cho dù cô có lún sâu trong  bùn thì anh vẫn coi cô là vật báu.
Cuối cùng, Tiểu Hùng chỉ có thể lặng lẽ nhìn cô, cố gắng mỉm cười để cô yên tâm. Anh nén đau.
“Ngốc à! Anh không đau, không đau thật mà!”
Nhưng cảm giác đau đớn như bị bóc từng mảng da mỗi khi mở miệng nói khiến nước mắt anh trào ra ngoài. Mặc dù vậy, anh vẫn cố gắng mỉm cười cho Hứa Noãn thấy.
Hứa Noãn run run đặt bàn tay mình lên miệng anh, không để anh nói tiếp nữa. Nước mắt cô cứ tuôn dài mãi không thôi.
Cô và anh đã dựa vào nhau để tồn tại trong cái thành phố đầy hỗn loạn này.
Cùng chia nhau một củ khoai nướng, cùng ăn chung một hộp cơm, uống chung một cốc nước.
 
Tối hôm ấy, Hứa Noãn nhắm mắt nhắm mũi, cố gắng không để mình bị nôn khi cạo lông, mổ thịt con chó ấy… Nó chính là bữa ăn cứu mạng của họ.
Trước đây, Hứa Noãn cũng giống như những cô gái khác, rất yêu những con vật nhỏ.
Hồi trước nhà Mạnh Cổ có nuôi một con chó vàng. Mạnh Cổ gọi nó là con Vàng. “Công việc” của nó rất bận rộn, nếu không theo Mạnh Cổ đến trường thì cùng con Mực bên hàng xóm đến làng bên “thăm hỏi” nhưng con chó khác. Thỉnh thoảng, khi Hứa Noãn giặt quần áo ở ven sông thì con vàng cũng theo đuôi cô. Theo sau còn có Mạnh Cổ và chú út ngốc nghếch Mạnh Cẩn Thành – một chàng trai xinh trai, với đôi mắt đẹp như tranh vẽ.
Chút út Cẩn Thành ngốc nghếch, anh Mạnh Cổ xấu xa và con Vàng bận rộn.
Đó đã từng là một phần quan trọng nhất trong cuộc sống của Hứa Noãn trước khi cô bước sang tuổi mười sáu.
Nhưng sau năm mười sáu tuổi, biến cố cuộc đời đã xảy đến với Hứa Noãn, khiến cô không thể không cùng Triệu Tiểu Hùng trốn khỏi làng Hoa Đào, trốn khỏi nhà họ Mạnh đã nhận nuôi cô.
Trước đó không lâu, cô còn nhớ mình đã từng dính một bông Thương nhĩ vào áo của Mạnh Cổ. Cô thiếu nữ mười sáu tuổi, ngây thơ, trong sáng nhưng đã có một thứ tình cảm đặc biệt. Cô gọi: “Anh Mạnh Cổ!” Anh gọi “Nguyễn Nguyễn!” - đó là tên trước đây của cô.
         “Nguyễn Nguyễn, suốt đời này anh sẽ không làm mất bông Thương nhĩ này!” Chàng Mạnh Cổ 19 tuổi đã nói với cô như thế.
( Còn nữa)
 
“Vì sao?”
“Vì bông Thương nhĩ này chính là Nguyễn Nguyễn, Mạnh Cổ suốt đời không rời xa Hứa Nguyễn Nguyễn.”
“Anh nói dối. Bà nội nói mấy hôm nữa anh sẽ lên tàu rời khỏi làng Hoa Đào, ra thành phố học đại học.”
“Vậy thì anh sẽ mang bông Thương nhĩ này đi theo. Thương nhĩ luôn  ở bên mình anh và Nguyễn Nguyễn luôn ở trong tim anh.”
.......
Thương nhĩ luôn  ở bên mình anh và Nguyễn Nguyễn luôn ở trong tim anh.
         Trong đêm tối lạnh giá, mùi thịt chó lan tỏa khắp khu nhà đang xây dở dang. Hứa Noãn nhớ lại năm mười sáu tuổi, nhớ lại lời Mạnh Cổ đã nói với mình mà không biết nước mắt đã trào ra từ lúc nào.
Cô nhìn đứa em gái đáng thương bên bếp lửa, cơ thể nhỏ bé của nó  đang co giật, dường như nó có thể ra đi bất cứ lúc nào. Cô cảm thấy sợ. Cô quay lại nhìn Triệu Tiểu Hùng đang co quắp trong góc tường. Mấy hôm trước anh bị chó cắn khắp người, đã không thể trở thành bờ vai cho chị em cô nương tựa.
Hứa Noãn biết rằng những lời hứa có cánh thời niên thiếu không có tác dụng gì nữa. Thứ duy nhất có thể cứu sống em gái và Triệu Tiểu Hùng chính là tiền, nói cho trau chuốt một chút chính là Nhân dân tệ, loại tờ giấy màu cánh hoa đào.
Không còn sự lựa chọn nào khác.
Hứa Noãn quệt nước mắt, cô nhìn đứa em gái đỏ ửng như con tôm chín, hạ quyết tâm thêm một lần nữa.
Cứ làm như thế, cho dù là sai!
Chỉ có thể làm như thế, dẫu biết là sai!
Đêm hôm ấy, Hứa Noãn quyết định sẽ bán thân cho người đàn ông nào có thể bỏ tiền chữa trị cho Hứa Điệp. Dù ông ta già đến đâu, xấu đến đâu… Hứa Noãn thầm nghĩ, cô nhắm chặt mắt lại.
Thế là trong đêm tối tuyết phủ trắng trời đó, nhân lúc Triệu Tiểu Hùng ngủ say, Hứa Noãn lẻn bước ra ngoài. Trước ngực cô là sợi dây đeo cổ của  con chó mà Triệu Tiểu Hùng bắt được. Anh đã đeo nó vào cổ cô, nói rằng nó có thể bảo vệ cô. Thực ra, anh chỉ thấy Hứa Noãn xinh đẹp như vậy mà không có thứ đồ trang sức nào. Mỗi lần đi qua các cửa hàng trang sức, anh rất muốn mua cho cô một sợi dây chuyền. Nhưng đứa em gái nhỏ của Hứa Noãn ngay từ khi mới chào đời đã ốm yếu. Anh và cô không thể không tiết kiệm từng đồng, từng hào. Dù tiết kiệm như vậy thì họ vẫn phải sống chui lủi trong những tòa nhà đang xây dở trong thành phố xa hoa, tráng lệ này.
Thành phố lúc nửa đêm không có sao. Hứa Noãn nhìn tấm thẻ nhỏ trước ngực, nhớ đến Tiểu Điệp đáng thương và Triệu Tiểu Hùng toàn thân đầy máu. Trong lòng cô trào dâng nỗi tuyệt vọng – Trên cái thế giới này, ai có thể bảo vệ ai được đây?
 
Những bông tuyết lạnh lẽo khẽ rơi, Hứa Noãn giống như một thiên thần bị bở rơi, lưu lạc giữa trốn trần gian. Tuyết rơi xuống người cô giống như nụ hôn cảm thông của thượng đế.
Hứa Noãn không biết mình đã quanh quẩn trên con phố này bao nhiêu lâu. Thỉnh thoảng có những người đàn ông lạ mặt đi ngang qua cô, có người nhìn cô với ánh mắt tò mò, có người ngắm nghía cô từ đầu đến chân.
Cô cúi đầu, bặm môi, không ngừng khích lệ bản thân mình.
Nhưng mỗi khi có người đàn ông lạ mặt đi ngang qua, cô lại không thể mở miệng ra được.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Mạnh Cổ. Anh gọi tên cô, đặt bông Thương nhĩ màu xanh dịu nhẹ với những chiếc gai mềm mại vào lòng bàn tay cô. Nụ cười của anh mới dịu dàng và ấm áp làm sao. Sau đó, anh khẽ cầu xin cô:
 “Nguyễn Nguyễn, nghe lời anh, về nhà đi, không được bán rẻ bản thân, đợi anh quay về…
… Nguyễn Nguyễn, anh đang tìm em. Chỉ là tạm thời anh chưa tìm thấy con đường có thể đến được chỗ em. Anh xin em, xin em đừng làm chuyện dại dột như vậy, đừng mà!”
......
Những lời nói từ trong một thế giới huyền ảo mơ hồ nào đó vọng về. Tiếng gọi của Mạnh Cổ giống như dầu sôi đổ vào tim Hứa Noãn, khiến cô đau đớn tột cùng.
Cô vội đưa tay che ngực, nhắm nghiền đôi mắt. Nước mắt rơi bay lẫn vào trong gió tuyết, cô đã hết lần này đến lần khác tự nhủ: “Từ bỏ đi! Từ bỏ đi! Từ bỏ ý nghĩ đáng sỉ nhục ấy đi! Nếu không Mạnh Cổ sẽ vĩnh viễn không yêu mày nữa đâu.”
Sau đó cô lại cười mỉa mai “Mày đúng là con ngốc, tỉnh lại đi! Mạnh Cổ đã không còn yêu mày nữa rồi! Ba năm trước, khi anh ta bỏ rơi mày ở làng Hoa Đào, một mình lên tàu xuống phía Nam thì anh ta đã không còn yêu mày nữa. Nếu anh ta yêu mày thì khi mày trải qua biết bao đau khổ chạy đến bên anh ta thì anh ta đã không bảo Triệu Tiểu Hùng nói với mày là anh ta không muốn gặp lại mày nữa sao?
…Đúng vậy, đã hết yêu rồi!
Dù mày trao trái tim cho ai, trao thân thể cho ai thì vĩnh viễn không liên quan đến người đàn ông tên là Mạnh Cổ ấy nữa.
Đối với anh ta, mày chỉ là quá khứ, là một người anh ta không còn muốn quan tâm.”
 ( Còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0
                    CHIA TAY TÌNH ĐẨU – LẠC TIỂU MỸ( Tiếp )
 
                           Chương 2 Chia tay tình đầu
 
 
Thỉnh thoảng, khi Hứa Noãn giặt quần áo ở ven sông thì Con Vàng cũng theo đuôi cô, theo sau còn có Mạnh Cổ và chú út ngốc nghếch Mạnh Cẩn Thành - một anh chàng xinh trai, với đôi mắt đẹp như tranh vẽ.Chú út Cẩn Thành ngốc nghếch, anh Mạnh Cổ xấu xa và Con Vàng bận rộn đã từng là một phần quan trọng nhất trong cuộc sống của Hứa Noãn trước khi cô bước sang tuổi mười sáu.
 
Nhưng sau năm mười sáu tuổi, biến cố cuộc đời đã xảy đến với Hứa Noãn, khiến cô không thể không cùng Triệu Tiểu Hùng trốn khỏi làng Hoa Đào, trốn khỏi nhà họ Mạnh đã nhận nuôi cô.Trước đó không lâu, cô còn nhớ mình đã từng dính một bông thương nhĩ vào áo của Mạnh Cổ. Cô thiếu nữ mười sáu tuổi, ngây thơ, trong sáng nhưng đã có một thứ tình cảm đặc biệt.
 
 - Nguyễn Nguyễn, suốt đời này anh sẽ không làm mất bông thương nhĩ này! - Chàng Mạnh Cổ mười chín tuổi đã nói với cô như thế.
 
- Vì sao?
2 Nỗi đau giằng xéTrên thế gian này, có một người có thể khiến bạn bất chấp tất cả vì anh ta không?
 
[11]Buổi tối sau khi cãi vã với Trang Nghị, Hứa Noãn đã mơ thấy ác mộng. Trong cơn ác mộng là cảnh tượng đêm gió tuyết bốn năm về trước, cô vì Hứa Điệp mà bán thân. Cô khóc rất thảm thiết, còn Trang Nghị đứng cạnh nhìn cô cười. Nụ cười đầy mỉa mai, đầy khinh bỉ, đầy những ẩn ý mà Hứa Noãn không muốn nhìn thấy.
 
Sau đó, cô đã gào khóc với Trang Nghị:
 
“Vì sao anh không xuất hiện sớm hơn? Vì sao anh không giết luôn tôi đi! Như thế tôi sẽ không bị anh khinh bỉ, không bị anh ghét bỏ!”Cơn ác mộng ấy lặp lại rất nhiều lần, giống như nhiều năm trước, khi cô yêu Mạnh Cổ, cô cũng không ngừng mơ gặp anh.
 
Mơ thấy anh tuyệt tình rời bỏ mình, thế là mình rơi vào một vòng xoáy tối đen, không thể gào khóc thành tiếng được nữa.Hứa Noãn đau đớn nhận ra rằng, thì ra mình rất để ý đến suy nghĩ của Trang Nghị về mình.Phát hiện này khiến cô lạnh toát mồ hôi.
 
Cô an ủi bản thân, chắc chắn là ảo giác.Ảo giác.Sao mình có thể quan tâm đến suy nghĩ của tên ác quỷ Trang Nghị được chứ? Anh ta làm hại Triệu Tiểu Hùng, lại còn giam cầm mình.Hơn một tháng sau đó, tuy Hứa Noãn không đến trường nhưng cô rất tích cực chuẩn bị tìm việc sau khi tốt nghiệp. Cô đã gửi rất nhiều bản đăng ký trên mạng. Tập đoàn Lương Gia Lợi Đạt, tập đoàn Lý Thị, tập đoàn Húc Nhật, tập đoàn Thượng Khang... Chỉ cần có cơ hội, cô đều gửi hồ sơ đăng ký. Dĩ nhiên, tất cả những điều này cô đều giấu không cho Trang Nghị biết.Khi gửi hồ sơ đăng ký vào tập đoàn Lương Gia Lợi Đạt và tập đoàn Lý Thị, cô có chút bất an, nhưng cuối cùng cô vẫn quyết tâm.HVụ tai nạn ấy, Lý Lạc không chết.
 
(Còn nữa)
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHIA TAY TÌNH ĐẦU- LẠC TIỂU MỸ
CHƯƠNG II (Tiếp)
 
….Hứa Noãn không biết điều đó.Anh bị thương cột sống, nhưng rất có thể anh ta phải ngồi xe lăn suốt đời. Nhà họ Lý đang liên hệ với bác sĩ ở bên Mỹ, nghe nói rất có hy vọng phục hồi.Lương Tiểu Sảng cảm thấy rất có lỗi trong chuyện này. Cô nghĩ rằng mình đã hại Lý Lạc. Nhưng cô một mực, tất cả đều là lỗi của Hứa Noãn, nếu không phải cô ta cướp Trang Nghị thì mình sẽ không cố chấp như thế, Lý Lạc cũng sẽ không vì mình mà bị thương như vậy.
 
Lương Tiểu Sảng đã khóc rất lâu trước giường bệnh của Lý Lạc:- Lý Lạc, nếu cậu không thể đứng lên được nữa vậy thì phải làm thế nào? Mình sẽ hận bản thân mình đến chết. Huhuhu.....Lý Hổ Phách đứng cạnh gườm gườm cô ta.
Cô thấy Lương Tiểu Sảng đúng là biết giày vò người khác: - Anh họ của tôi tuy không đẹp trai như Trang Nghị nhưng cũng rất được. Lương Tiểu Sảng cô không hiểu ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào mà nhất quyết phải lấy bằng được Trang Nghị?
 
Lý Lạc lặng lẽ nhìn Lương Tiểu Sảng, không nói gì, ánh mắt anh vẫn dịu dàng như thế.
Cuối cùng, anh cố gắng hết sức, đưa tay lên lau nước mắt cho cô và nói:
-                           Chẳng phải các bác sĩ bên Mỹ đã nói rồi sao, khả năng phục hồi rất lớn mà.
Lương Tiểu Sảng thấy Lý Lạc không trách mình, càng khóc dữ hơn. Cô nghĩ, Lý Lạc nên cho mình mấy chục cái bạt tai thật mạnh, chửi rủa mình một trận, như thế cô mới cảm thấy dễ chịu hơn. Dĩ nhiên, Lý Hổ Phách đứng cạnh đó cũng nghĩ như vậy. Cô ta hy vọng anh họ của mình có thể ngầm nháy mắt với cô, sau đó cô sẽ cho Lương Tiểu Sảng vài chục cái bạt tai thật đau. Chỉ có điều, khi cô nhìn thấy Lương Tiểu Sảng ôm Lý Lạc khóc lóc, lại thấy mình giống như một kẻ thứ ba.
Thế là cô ta nói với Lương Tiểu Sảng:
-                           Chị cứ ngồi đây mà khóc, tôi muốn đi ra ngoài.
Sau đó cô ta nháy mắt với Lý Lạc và nói
-                           Anh họ, anh cứ từ từ mà dỗ dành!
Lý Lạc nhìn cô em họ Lý Hổ Phách đang bước ra khỏi phòng mừng thầm trong bụng. Cô ta và Lương Tiểu Sảng cùng là hai tiểu thư ngang ngạnh. Hai người mà ở cạnh nhau thì suốt ngày làm những chuyện “long trời lở đất”.
Lý Lạc nhìn Lương Tiểu Sảng nước mắt đầm đìa mà đau lòng. Thực ra, anh không hề trách cô. Lúc ấy anh nghĩ, nếu Lương Tiểu Sảng có làm sập trời thì anh cũng sẽ tìm đá ngũ sắc vá trời. Huống hồ, Lương Tiểu Sảng chỉ làm gãy xương sống của anh mà thôi.
Lý Lạc liếm đôi môi khô nứt nẻ của mình, cốc nhẹ vào đầu Lương Tiểu Sảng một cái và nói:
-                           Thôi, được rồi, đừng khóc nữa, có phải cậu sợ mình chết sẽ không có ai thay thế, không ai chờ cậu tái giá không?
Đăng nhập để trả lời
0