📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Năng lực của sự gia trì

0 trả lời, 376 lượt xem — Trang 1 / 1

CON CÔNG (Tiền thân Mora)
Năng lực của sự gia trì


Phần A
Câu chuyện này, khi trú ở Kỳ Viên, bậc Ðạo Sư kể về một Tỷ-kheo thối
thất tinh tấn. Tỷ-kheo ấy được các Tỷ-kheo, có phải ông đã thối thất
tinh tấn?

Tỷ-kheo đáp:
- Bạch Thế Tôn, thật vậy.

Bậc Ðạo Sư hỏi:
- Vì thấy gì?

Tỷ-kheo ấy đáp:
- Vì thấy một nữ nhân có thân thể trang sức đẹp đẽ.

Bậc Ðạo Sư nói với vị ấy:
- Này Tỷ-kheo, không lạ gì một nữ nhân rất dễ làm rối loạn tâm của một
người như ông. Ngay các bậc hiền trí thuở xưa, sau khi nghe tiếng nữ
nhân, dầu tu hành trong bảy trăm năm không phạm giới, vẫn bị uế nhiễm
tức khắc. Ngay cả các bậc thanh tịnh cũng như vậy. Các vị đạt được
danh vọng cùng tột khi đam mê nữ sắc cũng sẽ tiêu vong danh dự, còn
nói gì các vị không thanh tịnh như ông?

Nói vậy xong, bậc Ðạo Sư kể câu chuyện quá khứ.

*

Thuở xưa, khi vua Brahmadatta trị vì ở Ba-la-nại, Bồ-tát tái sanh làm
con chim công.

Khi còn ở trong vỏ trứng màu vàng như nụ hoa Kanikàra, Bồ-tát làm vỡ
trứng thoát ra. Bồ-tát thành một con chim công vàng đẹp đẽ mỹ miều,
dưới cánh có những đường viền đỏ chói. Ðể bảo vệ sự sống của mình, sau
khi vượt qua ba dãy núi, và trong dãy núi thứ tư, chim công lông vàng
mới lựa chọn chỗ ở trên cao nguyên của ngọn núi vàng ở Dandaka. Khi
trời rạng đông, đậu trên chỏm núi nhìn mặt trời mọc lên, Bồ-tát đọc
một câu chú để hộ trì cho mình bình an trước khi bay đi tìm mồi. Thần
chú ấy bắt đầu với câu:

Hãy mọc lên, mặt trời,
Vua độc nhất có mắt,
Với màu sắc vàng chói,
Sáng rực cả đất liền.
Và ta đảnh lễ ngài,
Bậc chói vàng quả đất,
Nay hãy bảo hộ ta
Sống an toàn trọn ngày.

Phần B
Như vậy, sau khi đảnh lễ mặt trời với bài kệ này để bảo vệ mình,
Bồ-tát lại đảnh lễ các đức Phật đã nhập diệt trong quá khứ và các công
đức của chư Phật với bài kệ thứ hai:

Các vị Thánh, chân nhân,
Bậc tuệ tri mọi pháp,
Con đảnh lễ các Ngài
Hãy hộ trì cho con.
Ðảnh lễ chư Phật-đà,
Ðảnh lễ Bồ-đề vị,
Ðảnh lễ bậc giải thoát,
Ðảnh lễ giải thoát vị.

Sau khi đọc lên bài chú bảo hộ này, chim công liền đi tìm mồi. Như vậy
ban ngày, chim công đi tìm mồi; vào buổi chiều, chim công đậu trên
chóp núi, nhìn mặt trời lặn, sau khi tưởng nhớ các công đức của Phật,
con công lại làm bài chú khác để hộ trì xứ của mình, bài kệ bắt đầu
với chữ: Hãy lặn xuống mặt trời:

Hãy lặn xuống mặt trời,
Vua độc nhất có mắt,
Với màu sắc vàng chói,
Sáng rực cả đất liền;
Và ta đảnh lễ ngài,
Bậc chói vàng quả đất,
Nay hãy bảo vệ ta
Sống an toàn trọn đêm.

Chư vị thánh, chân nhân,
Bậc tuệ trí mọi pháp,
Con đảnh lễ các ngài,
Hãy hộ trì cho con.
Ðảnh lễ chư Phật-đà,
Ðảnh lễ Bồ-đề vị,
Ðảnh lễ bậc giải thoát,
Ðảnh lễ giải thoát vị.

Sau khi đọc bài chú này để bảo vệ mình, chim công đi ngủ.

Bấy giờ không xa Ba-la-nại bao nhiêu, có một người thợ săn ở tại một
ngôi làng. Trong khi đi săn ở khu vực Tuyết Sơn, thấy Bồ-tát đang đậu
trên ngọn núi vàng ở Dandakha, anh ta báo cho con trai biết.

Một hôm, hoàng hậu của vua Ba-la-nại tên là Khemà (Thái Hòa) nằm mộng
thấy một con công sắc vàng thuyết pháp, liền tâu vua:
- Thưa đại vương, thiếp muốn nghe con công sắc vàng thuyết pháp.

Vua hỏi các đại thần việc ấy. Các đại thần đáp:
- Chắc các Bà-la-môn biết việc ấy.

Các Bà-la-môn thưa:
- Có loài chim công sắc vàng.

Vua lại hỏi:
- Chúng ở đâu?

Họ trả lời:
- Chắc chắn những người thợ săn có thể biết.

Phần C
Vua cho họp các thợ săn lại để hỏi họ. Con trai của người thợ săn ấy thưa:
- Thưa có, tâu Ðại vương, tại hòn núi vàng ở Dandaka, con chim công
sắc vàng đang ở tại đấy.
- Vậy chớ giết chim công ấy, bắt nó đem về đây.

Người thợ săn đi, đặt bẫy lưới tại chỗ tìm mồi của chim công. Nhưng
tại chỗ chim công bước lên, lưới bẫy không sập. Người thợ săn không
bắt được chim công, trải bảy năm đi săn như vậy, và đã mệnh chung.
Hoàng hậu Khema không đạt được ước nguyện cũng mệnh chung. Nhà vua tức
giận bảo:
- Vì một con chim công, hoàng hậu của ta đã mệnh chung.

Vua bảo khắc trên một tấm vàng những dòng chữ sau đây:
- Trên dãy Tuyết Sơn, có ngọn núi vàng tên là Dandaka. Tại đấy có con
chim công sắc vàng ở. Ai ăn thịt con chim công ấy sẽ trẻ mãi không bao
giờ già.

Họ viết vậy xong, vua bỏ lá vàng ấy trong một cái hộp. Sau khi vua
mệnh chung, vị vua khác lên kế vị, đọc tấm lá vàng, và ước: "Ta sẽ
không bao giờ già". Vua liền cho gọi một thợ săn khác. Thợ săn ấy ra
đi, không bắt được Bồ-tát, và cũng mệnh chung tại đấy. Theo diễn tiến
như vậy, sáu vua lần lượt băng hà.

Rồi vị vua thứ bảy lên kế vị, cũng cho gọi một thợ săn. Người thợ săn
ấy đi, nhận xét rằng tại chỗ chim công đạp lên, bẫy lưới không sập, và
biết chim công đã đọc câu bùa chú trước khi đi đến chỗ tìm mồi. Anh ta
liền xuống chỗ đầm lầy ở biên địa, bắt một chim công mái, dạy nó múa
hát và đem chim công mái ấy đến nơi này, vào buổi sáng trước khi chim
công đọc bùa chú. Người thợ dựng lên cái cọc bẫy sập, đặt bẫy lưới và
khiến chim công mái kêu.

Chim công nghe tiếng con mái kêu khác thường, liền bị tiếng sét ái
tình khơi dậy dục vọng trong lòng nên không thể đọc bùa chú, đi đến
công mái và bị mắc vào bẫy. Thợ săn bắt được chim công, đem dâng cho
vua Ba-la-nại. Vua thấy sắc đẹp con chim công, rất bằng lòng. Sau khi
ngồi trên chỗ đã soạn sẵn, Bồ tát liền hỏi:
- Thưa Ðại vương, sao Ðại vương bảo bắt thần?

Vua nói:
- Ta nghe rằng những ai ăn thịt ngươi sẽ không bao giờ già. Ta muốn
trường xuân bất lão, nên ta bảo bắt ngươi để ăn.
- Như vậy những ai ăn thịt thần sẽ được trường xuân bất lão. Như thế
là thần sẽ chết.
- Phải, ngươi sẽ chết.
- Nhưng nếu thần chết thì người làm thần chết cũng sẽ chết theo.
Vua nói:
- Ngươi có sắc vàng, do vậy ta nghe nói những ai ăn thịt ngươi sẽ trẻ
mãi không bao giờ già.
- Thưa Ðại vương, thần sanh ra sắc vàng không phải là không có lý do.
Thuở xưa, thần là vị vua Chuyển luân ngự trị tại thành phố này. Thần
giữ gìn Năm Giới, và khiến cho dân chúng trong toàn cõi thế giới giữ
Năm Giới. Sau khi mệnh chung, thần được sanh tại lâu đài cõi Trời Ba
mươi ba, sống tại đấy cho hết tuổi thọ, và mệnh chung. Chính vì kết
quả của một nghiệp bất thiện, thần phải sanh làm con chim công, nhưng
nhờ sức mạnh của giới hạnh cũ, thần có màu sắc vàng.
- Nhà ngươi là vua Chuyển luân đã giữ Giới! Do kết quả của Giới sanh
ra sắc vàng, điều này làm sao chúng ta tin được? Có gì làm bằng chứng?
- Thưa Ðại vương, thần có một bằng chứng.
- Bằng chứng gì
- Thưa Ðại vương, khi thần làm vua Chuyển luân, thần thường ngồi trên
xe bằng vàng bạc, đi ngang qua hư không. Cỗ xe ấy của thần nay nằm
chôn trong đất, dưới cái hồ của Ðại vương. Hãy cho đào dưới hồ lên, và
cái xe ấy sẽ làm chứng cho thần.

Vua chấp thuận việc ấy và đáp:
- Lành thay.

Rồi vua cho tát nước ra khỏi hồ, đào lên được cỗ xe và tin lời Bồ-tát thưa:
- Thưa Ðại vương, trừ Niết-bàn bất tử, tất cả pháp khác đều là pháp
hữu vi, không có thực tánh, vô thường, chịu sự hoại diệt.

Sau khi nói xong, Bồ-tát thuyết pháp cho vua, và khuyên vua giữ Năm
Giới. Nhà vua hoan hỷ, cúng dường quốc độ cho Bồ-tát, và tỏ lòng hết
sức cung kính. Bồ-tát không nhận vương quốc nhưng khuyên vua:
- Ðại vương chớ phóng dật.

Rồi bay lên hư không đi về núi Vàng Dandaka.

Còn vua tuân theo lời khuyên của Bồ-tát làm các công đức như bố thí
v.v... rồi khi mạng chung, đi theo nghiệp của mình.

*

Sau khi kể pháp thoại này, Bậc Ðạo Sư thuyết giảng các Sự thật. Cuối
bài giảng, vị Tỷ-kheo thối thất đã đắc quả A-la-hán.

Và Ngài nhận diện Tiền thân:

- Lúc bấy giờ nhà vua là Ànanda và Ta là con chim công vậy.(Chuyện
Tiền Thân - HT Thích Minh Châu, GS Trần Phương Lan dịch)
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0