Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH NET

220 trả lời, 34.468 lượt xem — Trang 2 / 8
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-10 07:37:46HRPT>


Hôm nay nhớ NET lên mạng
Tìm lại tình thơ Hạ vàng mơ sang
Thu tơ lá nõn miên man
Đông mát chờ Xuân trải chan tình người
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-20 06:03:46HRPT>


NET ƠI !


Ta về thăm NÉT vắng ai
Mùi hương thoang thoảng còn say giấc nồng
Xuân về ai có về không
Ta chờ trên NÉT đợi dòng thơ xinh
Ai về cùng NÉT thân tình
Bao ngày xa vắng nay MÌNH gặp TA
Vòng tay mở rộng chan hoà
Hân hoan chào đón Xuân nhà thật vui
Đâu đâu cũng khắp tiếng cười
Đi trên đường NET rộn tươi cõi lòng
Xuân nay sắc thắm màu hồng
Lên môi má ửng nắng hông hương tình
Nhìn người đều thấy đẹp xinh
Cùng về Đất Hứa đẹp tình Quê Hương
NET dìu ta bước thân thương
Nắm tay đi khắp quãng trường bao la
NÉT tình trao trọn hương hoa
Cho ta thơm thảo khắp nhà vui tươi
Môi ai cũng nở nụ cười
Tình thân trên NÉT rạng ngời muôn nơi
NET ơi ! NET quá tuyệt vời !
NET ơi !
NET ơi !
NET ơi !

HRPT

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH NÉT VỚI NGƯỜI

Xuân về trên NET vẫn vui thôi
Này anh này chị này em, tôi
Bạn bè cô, chú ta thường gặp
Tình thơ trao đổi thắm lòng người

Hãy đến cùng anh em gái ơi
Cái miệng bí bô duyên tuyệt vời
Vài tiếng ngây ngô nghe ngộ nghĩnh
Ta nhớ tình thơ thân một thời

Có những lúc buồn ta chọc vui
Cũng lắm khi cười chia sẻ tươi
Đàn khúc tình ca thân thiết mãi
Tiếng nhớ lời thương NET với người

Vùng trời thế giới Á và Âu
Tình NET kết nối rộng năm châu
Lòng người vui nhộn khi lên Net
Ta thư dãn chút - bạn và tôi

Bàn tay xiết chặt nắm bàn tay
Dù chỉ ảo thôi vẫn nhớ hoài
Tình cảm chân thành trên NET ảo
Vậy mà có thật trong lòng người

HRPT

@ Đại Sư Ông ơi ! Con cũng về thăm Đại Sư Ông nè ! Nhớ Sư Ông lắm lắm ạ ! Sư Ông hiền của con, Sư Ông Tôn kính của con, Sư Ông tuyệt vời tình người ! Sư Ông là niềm vui, yêu thương tất cả ạ !








Chẳng phải đi đâu chỉ ngồi nhà
Nối một đường truyền mở cửa ra
Thênh thang dạo bước cùng thế giới
Là như bốn biển ở bên ta.

Mạng ảo mà sao thấy cũng vui
Anh nơi miền ngược tôi miền xuôi
Gặp nhau chỉ với vài lần nhấn
Đã biết gần xa miệng mỉm cười.

Thế rồi năm tháng cứ dần qua
Mạch máu yêu thương giống muôn hoa
Tình cha, tình mẹ, tình trai gái
Khoe sắc đưa hương đến mọi nhà.

Cuộc sống hôm nay mới từng ngày
Vui buồn tâm sự gửi vào đây
Sẻ chia từng lúc mưa, lúc nắng
Nhung nhớ hờn ghen hoặc đắm say.

Làm sao tát cạn nước biển đông
Đếm được muôn ngàn lá rừng thông
Loài người giờ có thêm mạng ảo
Chằng chịt phố phường thật mênh mông.

Trung Dũng


Cảm ơn HRPT ghé thăm và trao những lời ấm áp
Chúc HRPT năm mới vui khỏe vạn sự như ý.
Đăng nhập để trả lời
0



HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-28 17:48:45NGUYỄN NGUYÊN THANH>
Chúc Xuân

Xuân về nồng ấm muôn nơi
Chúc em xuân mới sáng ngời ánh mai
Niềm vui sẽ đến ngày ngày
Xuân hồng còn mãi tương lai sáng ngời


 
📎 hoa_mai1
Nguyễn Nguyên Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
2
 


📎 HinhAnhXuan021
Nguyễn Nguyên Thanh
Đăng nhập để trả lời
0

Sư ông ơi ! Ka ka ka

Tranh thơ tuyệt đẹp - rất vần
Ai vào cũng thấy tình gần không xa
Lời thơ hoà nhã thật thà
Vào rồi hổng muốn đi ra chút nào
Đọc thơ bố mẹ vui sao
Xuýt xoa khen mãi hay chao _vần tình
Thơ tuyệt tranh lại càng xinh

( Phải bố mẹ của Nhóc Yên khen chú Dũng như vậy không nào ! Ka ka ka...)

HRPT

(Con nhớ đại sư ông quá trời quá đất luôn)



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-09 17:58:07HRPT>

VỀ LẠI

Em về lại trường xưa thời áo trắng
Tuổi vô tư đuổi vệt nắng sân trường
Cùng bạn bè lớp học thầy cô thương
Xa ... nhớ quá những ngả đường quen bước

Em về lại bên thềm mơ hằng mong ước
Thăm lại thầy, cô bạn được yên vui
Nhìn trường xưa vắng bạn cũ bùi ngùi
Tóc thầy lại điểm thêm vài sợi bạc

Mùa Hạ đến con ve sầu vẫn hát
Đàn biệt li não nuột lòng xuyến xao
Nhặt phượng rơi dạ lại cứ nao nao
Bao kỉ niệm thi nhau về kí ức

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0

CHIỀU TÍM BÂNG KHUÂNG

Ta lại về đây với luyến thương
Vần thơ trải nhớ mộng sân trường
Vi vu cành phượng đong đưa vẫy
Gọi bạn mùa Hè bao vấn vương

Ai có về xưa nhặt lá bàng
Phượng buồn tím rủ nắng Hè sang
Ve sầu trổi điệu thanh âm oán
Nốt nhạc trầm vang lệ chảy tràn

Cung sầu phím lạc tơ chùng dỗi
Hẹn ước ngày thơ lỗi bến chờ
Hoa tím rừng hoang chiều bảng lảng
Gió gửi đến ai khúc nhạc mờ

Đêm sầu trăn trở giấc hồng mơ
Tiêu thương vẳng tiếng vọng bên bờ
Trường giang sầu lắng hồn dạ khúc
Chiều Đông bến lặng thuyền lững lờ


HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-10 06:42:33HRPT>


KHÔNG ĐỀ

Chuông chùa mõ sớm công phu
Rừng thơ gió rít mây mùa sương giăng
Nhốm chiều phủ kín tuyết băng
Mà đường xưa nhớ lệ hằn ướt mưa
Người về chốn cũ hay chưa ?


HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-10 10:07:14HRPT>

BÓNG CHIỀU

Bóng về bến vắng buồn tênh
Sầu dâng sóng nước lênh đênh triều buồn
Lặn chìm bóng nhỏ về miền
Hư vô ảo ảnh niềm riêng xa bờ

Chiều nay Thu rớt lá mơ
Đàn sầu vẳng tiếng ai chờ còn không
Phím long nhịp lạc tơ lòng
Giấc mơ lỡ hẹn bên dòng trường giang

Cung sầu điệu nhớ dỡ dang
Im lìm tiếng gọi tình man man buồn
Đàn ngưng chưa ?... lệ còn tuôn
Bao mùa xao xác Thu buồn lá rơi

Bóng chiều ngã xuống bên đời
Ai còn nhặt lá Thu rơi mỏi tìm ?
Trời buồn vắng bặt bóng chim
Uyên không về nữa ... Nhạn tìm về đâu ?

LẺ BÓNG
10/4/2011


BÓNG CHIỀU THU

Bóng chiều ngã xuống bờ hư
Tương tư một nỗi tà dư mấy mùa
Nặng sầu trúc mộng đong đưa
Tình thư một bóng nắng vừa hanh hao

Bóng chiều lả ngọn trúc đào
Trăng non vội ướm lòng ao Tây Hồ
Mộng vàng mặt nước im lờ
Cho hình bóng ẩn bên bờ tà dư

Bóng chiều niệm khúc tình Ngưu
Sầu bao nhịp gãy bước chừ Chức sang
Đàn lên tiếng nhạc miên man
Gửi vào giấc mộng dỡ dang tự tình

Chiều nay bóng ngã nghiêng hình
Sầu như một khúc tự tình mi cay
Nặng sầu trĩu giọng oán ai
Đàn lên khúc hát vắn dài châu rơi

Lá Thu đẫm ước sương tơi
Mưa phùng giăng kín nghẹn lời về xưa
Còn không ... đâu tiếng ... âm thừa
Buồn lên ánh mắt mấy mùa Thu bay

Chiều nay bóng ngã nghiêng dài
Sóng soài nhân ảnh u hoài giọt mưa
Tìm về kí ức ngày xưa
Mà nghe tiềm thức vẳng đưa tiếng sầu !

HRPT
10/4/2011

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 07:04:48HRPT>


BÂNG KHUÂNG LỐI VỀ
(Khóc Galaxies)

Ta về mấy thế kỷ sau
Trăng xưa còn có nguyên màu ấy không ?
Ta về vườn cũ còn mong ?
Hay vần thơ lạnh trôi dòng thời gian !

Ta về tìm lại mùa sang
Lá Thu một chiếc dỡ dang thuở nào
Ta về lạnh giấc chim bao
Lá Thu lẻ bóng lao chao âm thầm

Ta về từ cõi trăm năm
Sương khuya đọng giọt lệ căm Thu sầu
Ta về Trăng có nguyên màu
Ngày xa xưa ấy hẹn nhau một đời

Ta về không thấy em rồi
Dáng xưa khuất nẻo sao rơi băng hà
Ta về lệ ướt mắt nhòa
Khúc tình li biệt chan hòa châu rơi

Người xưa ơi...

Người xưa ơi !
Người xưa ơi !
Mưa rơi ngoài trời
Lệ rơi lòng người

Người đã đi rồi
Về nơi cuối trời
Đất lạnh muôn đời
lệ rơi !
lệ rơi !
lệ rơi !

HRPT
10/4/2011


HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 07:32:31HRPT>

Hỏi Cô chủ lều Dã quỳ

Hỏi cô chủ lều dã quỳ
Bây giờ đã có cái gì mới không
Bao giờ thì cô lấy chồng
Cho tôi mua lại cánh đồng đầy hoa...

HiHii

Này đây một cánh đồng hoa
Mà cô chủ lại châu sa chất chồng
Hỏi rằng có đáng buồn không
Nhưng đâu giám bán bởi lòng còn vương

Thanh Thanh Khiết
21.3.2011
(Chúc Kim vui)



Thấy hoa quỳ nở vàng vườn
Nắng mai ngã xuống vương vương hương nồng
Hỏi cô chủ chọn được chồng ?
Cho đây biếu sợi tơ hồng cầu duyên

HRPT
13/4/2011
(Thơ Khiết tỷ và Kim ca vui quá, em ghé vào chung tiếng cười nha ! ka ka kà)

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 13:51:40HRPT>


Thắp lên ba nén hương trầm
Khóc Galaxies vọng âm thiên đàng
Vần thơ còn viết dở dang
Sao đành bỏ lại bao hàng lệ rơi !
lệ rơi !
lệ rơi !
lệ rơi !


DÁNG XƯA ƠI


Ta cúi xuống hồ tranh thuỷ mặc
Ngước nhìn lên mây bạc dìu trôi
Và xa kia cánh hạc tìm chân trời
Khan giọng hót gọi đàn vang vọng đọng

Dáng xưa đâu đất trời lồng lộng
Chốn thiên đàng tìm mỏi thế nhân gian
Dáng xưa đâu chỉ bảng lảng ánh thu vàng
Trăng mờ khuất màn chiều buông ảm đạm

Dáng xưa ơi ta về thăm dĩ vãng
Đốt hương lòng nén nhớ từ xa xăm
Bóng sương buồn mờ nhạt sầu lặng căm
Chân tê dại bước âm thầm lê gót

Rừng xưa ơi oanh vàng đâu vắng hót
Suối mơ ơi vắng ai rót nhạc buồn
Bảng lảng chiều nhoè nhạt hàng lệ buông
Mưa trắng phủ mờ tuôn triền nhớ

Rừng thiêng ơi hãy hồi sinh tiếng thở
Cho ta còn nối dở vần thơ mơ
Cho ta còn trông dáng nhỏ ngày thơ...

HRPT
13.4.2011



HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-03 07:55:51HRPT>

VÔ THƯỜNG


Trống tàn canh ta về trong hối hả
Niệm phút buồn sương đọng giọt châu sa
Hồn bơ vơ lan trắng điểm dang xa
Mây phảng phất khói là là hơi toả

Trống tàn canh tiếng gà vang o ó
Hồn bay qua mây trắng xoá mờ sương
Vất vưởng lên ghềnh thác xuống truông
hoà tan biến sau mảnh vườn thơ mộng

Hồn bay qua khung trời biển rộng
Kiếp vô thường sống tác còn vương?
Về hư không trong ngấn bể đoạn trường
Vô tiềm thức màu sương trong suốt

HRPT
3,5.2011
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-15 05:57:29HRPT>

Lời Thú Tội Chân Thành


Thơ tôi viết chỉ bao điều góp nhặt
Gối mộng đêm gió về buồn thở dài
Niềm cảm hoài thương số phận trần ai
Tải vơi bớt ưu tư vào trang giấy

Để những lúc bâng khuâng ngồi nhớ lại
Đếm chuyện đời hằn sâu dưới nếp nhăn
Rồi ngậm ngùi tiếc nuối tuổi thanh xuân
Đàn ngân nốt chuỗi thăng trầm sau cuối

Kệ thơ tôi -buồn như lời sám hối!
Chút dư âm tình xưa lỡ gieo vần
Em cứ đọc qua loa đừng ngấn lệ
Chớ để lòng, mai mốt lại tủi thân

Nỗi niềm riêng đều dối trá trăm phần
Thói điêu ngoa hóa ra toàn xảo biện
Em ngây thơ trái tim hiền thánh thiện
Trót dại khờ bố thí chút thiên ân

Bởi từ lâu lang bạt giữa gian trần
Tôi vẫn sống có đâu cần phép lạ
Cõi nhân gian bước chân đời hối hả
Đã xa dần ơn cứu độ chúng sinh!

Vi Thông



TẠ LỖI TÌNH THƠ

Thơ Người viết trong canh tàn đêm lụn
Sáng vần thơ góp nhặt tình thơ mơ
Chỉ là thơ tình ý chỉ vu vơ
Mà xao xuyến bao trái tim khờ nhớ mãi

Vần thơ Người in dấu hài lưu lại
Bao thăng trầm con sóng triều xuống lên
Lục bình trôi số phận buồn lênh đênh
Dù bờ lở bồi thêm muôn đời vẫn vậy

Thơ Người thức trong mê là thế đấy
Tỉnh trong mơ và mãi mãi nguồn thơ
Từ xa xưa cho đến mãi bây giờ
Thơ vẫn vậy tình thơ ngàn đời vẫn vậy

Mây bảng lảng cũng như thơ lảng đảng
Chỉ vô tình choáng váng trái tim mơ
Thơ vu vơ nào chủ ý bao giờ
Làm đau đáu mảnh trăng mờ viễn vọng

Thơ Người viết vô tư không hề mộng
Chỉ mong đời gom lại kỉ niệm xưa
Nào ngời đâu thơ chất chứa đàn thừa
Nắn phím nhạc cho tình vừa ngọn nến

Lời tạ tội tình thơ ơi trìu mến
Thứ tha giùm thơ vô ý để hồn đau
Bao kiếp chừ cho đến mãi vạn đời sau
Thơ tạ lỗi làm tim đau một thuở

Đêm tàn canh đêm nay còn trăn trở
Xin một lời hối lỗi với tình thơ
Xếp tàn ý gói ghém phút lững lờ
Thơ vô ý vần vu vơ tạ lỗi

HRPT
3.5.2011

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-05 07:02:06HRPT>


Lạc ?


Hạ về, Phượng đỏ lắm chưa
Mà Ve kêu mãi giữa trưa bộn bề ?

Lạc nhau những tiếng hẹn thề
Hay bâng khuâng...lạc...lối về - rất xưa ?
 
Tú_Yên
 
30-04-2011




LẠC !

Lạc nhau hồng hửng sắc xưa
Phượng Hè đỏ thắm những trưa tan trường

Nhặt cành phượng kết hoa thương
Gửi vào kí ức mộng thường ngày xanh

HRPT

5.5.2011


HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-05 16:00:06HRPT>





CHỞ HẠ

Em chở...
tím màu xưa tận đâu
Cho ta gửi nhắn đến ngày đầu

Trường thơ...
thuở ấy lần lưu nhớ
Tím cả đường tơ tím màu sầu

Hạ về...
chia biệt đôi giang đầu
Bằng lăng lưu bút còn in sâu

Bao năm...
xa xứ lòng còn nhớ
Phượng tím ngày thơ khắc đậm màu

Em chở...
tím màu xưa tận đâu...

HRPT
5.5.2011
📎 phuongtim
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0




ĐÀN THƯƠNG VỀ ĐÂU

Ta đi qua ngỏ vắng
Nghe khúc nhạc đàn sầu
Vẳng xa xa giọt lắng
Đọng giữa mùa mưa Ngâu

Em đàn thương buồn lặng
Một mình mấy canh thâu
Nhạc chơi vơi đêm vắng
Mười ngón nắm phím sầu

Em đàn chi khúc nhạc
Một mùa Trăng khuyết lâu
Em hát chi bản nhạc
Giọng nghẹn ngào xa nhau
...

HRPT
5.5.2011

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0




EM CÓ VỀ KHÔNG

Em có về không có về không
Chốn xưa từng dạo khúc nhạc lòng
Chiều nay rưng rức màu Hạ nhớ
Cánh phương ngày thơ rợp sắc hồng

Em đã đi rồi Thu mấy xa
Đông về trắng tuyết bóng thông già
Bắc cực u buồn lưu gót nhỏ
Em đã đi rồi xuân cũng xa

Ta về Hạ nhớ chờ bước em
Dáng xưa tóc xoã bờ vai mềm
Thắp đường phượng đỏ lên lối mộng
Trường xưa trông ngóng bóng bên thềm

HRPT
5.5.2011

Đính kèm (1)
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-05 19:32:26HRPT>


DÁNG THU XƯA

Em đợi chờ ai bóng nghiêng dài
Chiều Thu sắc tím màu mơ phai
Ánh hồng Hạ nhớ ngày đưa tiễn
Người đã đi rồi một sớm mai

Lời chửa thành câu hẹn ngày về
Bao mùa tuyết phủ buồn tái tê
Chiều nay đồi nhớ rừng thông vắng
Tiếng nhạc ai vương khúc đợi chờ

Thôi nhé tình Thơ khép lại rồi
Còn chờ chi nữa sắc phai phôi
Ai đàn nhạc lắng niềm tâm sự
Phím lạc cung sai nhịp bồi hồi

HRPT
5.5.2011
📎 H3
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0



TRÔNG XA

Trông xa thu có về hay chưa
Mà đàn vẳng lại tiếng âm thừa
Một mình lẻ bóng hoài xa vắng
Em trở về buồn khúc nhạc thưa

Bước xưa mờ mất hài in dấu
Lẩn khuất bao mùa đợi mưa Ngâu
Trăng non hoài khuyết thuyền xa bến
Hồ lặn soi gương vọng nguyệt sầu

Chuông chùa đã điểm mấy canh thâu
Tiếng sương trắng giọt nặng dầu dầu
Lá Thu trĩu nhớ màu sắc úa
Đàn lạc cung tơ gửi về đâu...

HRPT
5.5.2011

Đính kèm (1)
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0



VỀ XƯA


Em ngồi lặng lẽ dưới cội xưa
Mấy mùa băng giá buốt ngày đưa
Giở từng trang nhớ còn lưu bút
Di ảnh ngày thơ ai để chừa

Em về ôn lại kỉ niệm xưa
Kí ức nào vơi nắng Hạ trưa
Sóng đôi bước nhỏ ngày hai lượt
Đường về mưa bụi lấm tấm thưa

Thời gian dòng chảy xanh trường nhớ
Ngày tháng xa thơ bóng ngã mờ
Có ai về lại mùa Hạ cũ
Hãy nhặt giùm em cánh phượng chờ

Hạ nay em có về lại chưa
Mà sao dáng nhỏ giấc mơ vừa
Len vào nỗi nhớ ngày thơ ấy
Vần thương gửi gió đợi bao mùa

HRPT
6.5.2011
📎 H10
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0




EM CÓ VỀ KHÔNG

Em có về không có về không
Chốn xưa từng dạo khúc nhạc lòng
Chiều nay rưng rức màu Hạ nhớ
Cánh phương ngày thơ rợp sắc hồng

Em đã đi rồi Thu mấy xa
Đông về trắng tuyết bóng thông già
Bắc cực u buồn lưu gót nhỏ
Em đã đi rồi xuân cũng xa

Ta về Hạ nhớ chờ bước em
Dáng xưa tóc xoã bờ vai mềm
Thắp đường phượng đỏ lên lối mộng
Trường xưa trông ngóng bóng bên thềm

HRPT
5.5.2011

Anh có chờ .........

Anh có chờ không có đợi không
Dưới hàng phượng vĩ nắng còn hồng
Vi vu tiếng gió về khe khẽ
Như khúc nhạc lòng vương ý mong

Bến cũ đò xưa nhớ bóng em
Hè qua thu lại quẩn bên thềm
Đồi thông hiu hắt cành xơ xác
Chân bước mà lòng xa xót xa

Sân trường vắng lặng tìm dáng em
Nón nghiêng che mái tóc ru mềm
Ngõ cũ đường xưa me xanh lá
Rền tiếng ve sầu ru êm êm

Thugiangvũ

Chào chủ nhà, Cho phép TG ghé làm quen nhé.
Chúc an vui luôn .

TGV



ANH VẪN CHỜ

Anh vẫn chờ em vẫn đợi em
Trăng Thu ước đẫm khung cửa mềm
Trông xa ngày ấy hình dáng Nhỏ
Nhớ quá tình thơ ngỏ bước tìm

Em có về không nhặt Hạ vàng
Kết thành bướm mộng lưu bút mang
Ảnh hình ngày ấy giờ vẫn nhớ
Tình mãi còn ghi tim mộng vàng

Anh vẫn đợi chờ em về không ?
Trường xưa giờ vẫn đỏ phượng hồng ?
Tim thơ ngày ấy nay vẫn thắm ?
Sắc hồng như phượng em còn không ?

HRPT
6.5.2011

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0

EM VỀ ?

Em về nhặt xác phượng rơi
Kết thành vòng nhớ một thời xa thơ

Em về nhặt Hạ ghép mơ
Lưu vào kí ức để chờ lại xưa

Hạ nay vệt nắng còn đưa
Cổng trường ngày ấy vẫn chừa em qua

Trưa nay Hạ rớt theo tà
Trắng bay theo ngỏ trường ta tinh màu

Phượng hồng còn thắm - Em đâu
Khúc đàn ve trổi nhịp sầu nhớ ai ...

HRPT
7.5.2011

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0



ĐỒI HOA MƠ

Ơi này cô gái hái hoa
Vườn thơ vàng quá hồng hoà ý mơ
Hương hoa thoang thoảng bước chờ
Ta về kết mộng hoa mơ gửi người
Trăng non mỉm miệng em cười
Cho anh ngắm lại sườn đồi ngày thơ
Đồi thông sương xuống lửng lờ
Bức tranh thiên phú ngẩn ngơ hoạ đồ

HRPT
7.5.2011
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0

Nhìn Thẳng Sự Đời

Cảm hứng thơ nay cạn kiệt rồi
Khô cằn bạc trắng núi đá vôi
Hồn thơ héo úa tiêu điều lá
Xơ xác chiều tàn lặng lẽ rơi.

Cuộc sống thường ngày cũng vậy thôi
Êm đềm chảy ngược nước về xuôi
Bao điều muốn nói, không thể nói
Bức xúc trong lòng nghĩ xa xôi.

Không còn như trước nước giếng khơi
Trong lành mát rượi ngọt đầu môi
Giờ đây mỗi lúc buông gầu xuống
Kéo mãi được lên những bồi hồi.

Thật thấy buồn lo bản nhạc đời
Dây trùng, lạc phách giống đứt hơi
Tại sao lại khó cân bằng thế
Mấy thứ bật bông chẳng thành lời.

Trung Dũng


SỰ ĐỜI ?

Thơ tình đầy dẫy chiếu giường phơi
La liệt bày ra chẳng nghỉ ngơi
Vì cớ làm sao mà chú bảo
Thơ hay cạn kiệt mất tiêu rồi

Phong trào tình ái đang dâng cao
Thơ hí hoan tình loạn loạn trào
Dâm ả Thuý kiều nhiều lảng khách
Lầu xanh tấp nập có vơi nào

Chú nhìn thơ phú tràn lan nhựa
Cuộc sống hằng ngày đẹp biết bao
Vì cớ làm sao chú lại nói
Thơ nay thi hứng cạn rồi nào !!!

Đêm hôm cháu ngủ mớ chim bao
La toáng gào to : " Trả thơ mau"
Vần ý thơ tình màu thanh khiết
Sáng trong ngọc bích thuở mới vào

Bề trên vần vũ búa thiên lôi
"Bốp chát..." tiêu ma hết kiếp đời
Hí lộng thần oai đè bẹp cả
Thơ nay đã khác trước... theo thời* (* Tôn vinh Những ả Thuý Kiều)

Chú Dũng chớ buồn chú Dũng ơi
Không vui chú nhìn lá vàng rơi
Đếm bao xác lá là bao nỗi ...
Cuộc sống hằng ngày cứ vậy thôi

Cuối cùng ai cũng hết kiếp - về trời ...

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0


Tình yêu huyền thoại

Chiều tàn tia nắng mong manh
Xuyên vùng kỷ niệm tròng trành hồn thơ
Từ khi chân bước bơ vơ
Nắng hồng thôi ngủ mộng bờ liễu dương

Rừng sâu vắng tiếng chim muông
Bốn mùa chỉ thấy miên trường lá bay
Khẳng khiu cành héo nhánh gầy
Đêm dầm sương lạnh phơi ngày quạnh hiu

Kề môi cắn trái tình yêu
Nào ngờ trái đắng mật nhiều xót xa
Chuyện tình say đắm hôm qua
Chỉ là huyền thoại mơ hoa ngậm ngùi

Men tình em nếm mua vui
Tôi say men rượu ngủ vùi tìm quên
Bàng hoàng thức tỉnh nửa đêm
Mới hay tình vẫn chưa quên được tình

Trầm mình vào cõi lặng thinh
Dịu xoa nỗi nhớ nhấn dìm nỗi đau
Thệ nguyền lỡ trót trao nhau
Tôi ôm giữ đến ngày sau vào lòng

Gió Bụi
07/11/2005

(cảm tác khi nghe Trường Vũ hát bài Xua đi huyền thoại, sáng tác của Thái Hoàng)



HUYỀN THOẠI CHUYỆN TÌNH

Một ngày tuyết phủ mùa đông
Rừng Thông lả ngọn bên dòng tương tư
Chiều chiều lại những chiều dư
Đàn ai vẳng tiếng thiên thư nhạc buồn

Chuyện ngày xưa kể lệ tuôn
Tình yêu huyền thoại về nguồn cần thơ
Tháng năm tượng đá trơ vơ
Thương yêu vào mãi trang thơ nhạc tình

Hoạ nhân điêu khắc nên hình
Hai tâm hồn mộng ba sinh ước nguyền
Giấc hồng mơ mãi thuyền quyên
Lòng chàng thệ hải lương duyên mặn mà

Rừng hoang vẳng tiếng chim ca
Đón chào ngày mới hương hoa ngát vùng
Lá vàng trải khắp ngỏ cùng
Đôi uyên ương đẹp mộng chung một lòng

Đợi chờ chỉ thắm tơ hồng
Nào ai biết được bão dông một chiều
Rừng xưa lặng tiếng chim kêu
Lá rừng rủ xuống màu chiều mơ hoang

Đồi xưa sương trắng phủ tràn
Chỉ là đôi tưởng ... ngỡ ngàng còn đây
Rưng rưng mưa bụi hạt ray
Rớt vào tiềm thức mi cay ảnh hình

Tượng đài huyền thoại chuyện tình
Còn lưu vết tích nguyên trinh hai người

HRPT
8.5.2011

@ Con xúc cảm Tào Tháo,  hoạ thơ tào lao . Sư phụ đừng cào, rát da con đau ! Hảo hảo !

HRPT
Đăng nhập để trả lời
0


DÁNG THƠ

Thương về mùa Hạ vấn vương
Hồng mơ cánh phượng sân trường nhớ ai
Gió vờn tóc mỏng Hạ say
Phất phơ tà áo trắng bay vào hồn
Cho đầu nón lá nắng hôn
Hạt mưa rơi nhớ dập dồn bước qua
Những ngày mưa nắng chan hòa
Trường thơ ngày ấy nay xa bước tìm
Trở về trường cũ y nguyên
Mà người xưa biết ngỏ tìm nơi đâu
Lối mòn ngọn cỏ dầu dầu
Tìm em anh biết tìm đâu phương nào
Mùa nay Hạ thắp nến chào
Phượng hồng ngọn đỏ em nao chẳng về ?
Một mình anh ngắm trời quê
Hương nồng vẫn ấm lối về xa xưa
Vệt hồng nắng chảy bóng đưa
Dáng xưa qua ngỏ vẫn chưa thấy về ...

HRPT
9.5.2011
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-09 06:56:06HRPT>

Ngày mai là ngày lễ Vu Lan em xin dán lên kính chúc qui bà mẹ trên năm châu vạn an , sức khoẻ cùng bầy trẻ...



Vu lan nhớ mẹ

Mắt lệ vơi đầy mẹ biết không ???
Vu Lan gởi vạn cánh bông hồng
Vì ơn cốt nhục cao như núi
Bởi nghĩa thâm tình rộng tựa sông
Sức lực bao ngày cây đỏ quả
Mố hôi suốt tháng lúa vàng đồng
Gia đình hạnh phúc người vui sướng
Cực khổ đâu màng ...chả nệ công

Vanclai 5.7.11


Thân chúc quí huynh tỷ ngày Hiền mẫu an vui bên mẹ dấu yêu !!!



GỞI MẸ VÀ EM

Như chú ve sầu mang túi không
Con trở về nhen bếp lửa hồng
Chim non còn đẽo cây triền núi
Cò già mãi gánh gạo bờ sông
Bạc đầu nhớ mẹ mưa mù suối
Đỏ mắt thương em khói đốt đồng
Biết bao ơn nghĩa bên đời ấy
Sử vàng bia đá chẳng ghi công


LPH
 
 
Vu Lan nhớ Mẹ
 
Thấy ai từ đá nhảy ra không?
Phải cắt mãnh da chảy máu hồng
Dây nghĩa nảy sinh   hình ráp bóng
Nuớc tình  ngập chảy  biển liển sông
Biết ơn  người Mẹ gieo nguồn sống
Như sức dân nông vén cánh đồng
Hỏi đóa hoa nào cho đủ rộng
Để con sẻ viết Mẹ đầy công…

DEM MI


TÌNH MẸ

Có ai chẳng được Mẹ sinh không
Tiếng khóc hoà theo máu chảy hồng
Suốt kiếp thương dòng nuôi hạt giống
Trọn đời vẹn đạo hiến tình sông
Gia đình nặng gánh chân di động
Xã tắc chung vai sức hợp đồng
Lo lắng đàn con từ tấm mỏng
Thân cò lặn lội chẳng nề công

Thanh Huy



CÔNG ĐỨC SINH THÀNH

Ai nào quên được mẹ mình không
Chín tháng cưu mang ấp ủ lòng
Tiếng khóc tu oa mẹ mở dạ
Lời ru khe khẽ giấc con nồng
Thương con khuya sớm thân tần tảo
Nhớ mẹ công dày như biển sông
Ngày lễ Vu Lan là nhắc nhở
Sinh thành công đức khắc ghi lòng

HRPT
9.5.2011


HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»