Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Kỹ Năng mềm!!

3 trả lời, 552 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-03 05:17:53Hàn Nhân>
Bí quyết nói chuyện trước đám đông

Phần lớn mọi người xem việc phải nói chuyện trước đám đông là nỗi sợ hãi kinh khủng nhất. Nỗi sợ đó còn hơn cả sợ rắn, sợ đi máy bay, hoặc ngay cả sợ cái chết. Nhưng chúng ta không thể trốn tránh nó mãi. Nhiều người trong chúng ta có thể được mời ra trình bày một báo cáo, phát biểu trong buổi họp phụ huynh học sinh, nói lời chúc mừng trong lễ cưới. Làm sao để bạn có thể vượt qua những thử thách đó. Thật đơn giản chỉ với một chút thời gian luyện tập.

- Quy tắc quan trọng nhất trong việc nói chuyện trước đám đông là bạn phải biết mình nói gì. Điều này nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng thông thường các “diễn giả” không hề có một ý niệm rõ ràng về những gì họ truyền đạt đến người nghe. Bạn cần phải biết chính xác bạn sẽ đưa người nghe đến đâu. Một khi đã biết, hãy liệt kê nó thành 3 hay 4 điểm chính và soạn bài nói của mình tập trung vào những điểm này thôi. Bạn không phải là một cuốn từ điển sống, việc đưa ra quá nhiều thông tin hay không đủ thông tin cũng đều dở như nhau.

- Thực hành, nhưng không cần quá nhiều: Liệt kê ra những gì bạn sẽ nói và tập nói 1 hay 2 lần. Sẽ rất hay nếu như bạn canh thời gian trong khi tập, việc đó sẽ giúp bạn kiểm soát được thời gian nói mà không sợ bị lố. Có thể sẽ có những phút ngẫu hứng tình cờ xảy ra làm bạn bất ngờ và làm khán giả thích thú. Bạn sẽ không còn muốn xuất hiện trước đám đông nếu bạn đã nói về một đề tài cả ngàn lần rồi, bạn sẽ cảm thấy chán và chẳng thèm để ý tới khán giả nữa. Bạn cũng nên lập kế hoạch sẽ mặc những gì. Chú ý rằng đó phải là bộ đồ mà bạn cảm thấy thoải mái khi mặc vào. Và điều quan trọng nhất, đó phải là bộ đồ mà bạn biết sẽ làm mình nổi bật. Quyết định trước việc mình sẽ mặc gì trong ngày diễn thuyết sẽ làm bạn bớt lo lắng hơn.

- Hãy là chính mình! Nhiều người cảm thấy cần phải rập khuôn theo phong cách của ai đó khi nói trước đám đông, đó là vì họ cảm thấy họ không đủ tự tin để lôi cuốn sự chú ý của khán giả. Một số cảm thấy bị “khớp” và nghiêm túc quá mức và quên rằng tính hài hước cũng là một công cụ quan trọng của diễn giả. Đừng nên chỉ tập trung vào vấn đề chính, đôi khi những giai thoại cá nhân hay những mẩu chuyện nhỏ cũng là một cách rất tốt để hòa nhập với khán giả.

- Khán giả là bạn bè! Khán giả luôn ở đó, bởi vì họ quan tâm tới những gì bạn sẽ nói và muốn nghe bạn nói về vấn đề đó. Họ muốn bạn phải làm tốt. Đừng nghĩ khán giả như là một khối người thù địch, hãy xem họ chỉ là một nhóm cá nhân riêng lẻ. Hãy cố gắng nhìn vào một ai đó một lúc. Khi nói chuyện với khán giả, tiếp thu những ý kiến phản hồi của họ để hoàn thành bài nói chuyện của mình.

- Bạn sẽ vượt qua thôi mà! Tôi chưa bao giờ từng nghe thấy có ai chết trên bục diễn thuyết cả. Bạn cũng không bị thở dốc, hụt hơi, quên mất tên mình hay bị nổi nóng. Đấy là những chuyện gây ám ảnh cho bất cứ ai phải đứng trước đám đông. Người ta gọi đó là cơn ác mộng của diễn viên. Việc đó hoàn toàn bình thường. Sử dụng một số kỹ thuật thư giãn trước khi bắt đầu. Bạn có thể tìm một nơi để nhảy lên nhảy xuống hoặc dậm chân thật manh, điều này sẽ giúp bạn cảm thấy vững vàng và giảm bớt căng thẳng. Lắc bàn tay và co duỗi nắm tay. Điều này sẽ làm tay bạn bớt run. Nếu run tay thực sự là một vấn đề thì hãy nắm lấy một tấm danh thiếp hay nắm vào bục diễn thuyết khi nói chyện. Lè lưỡi ra, trợn mắt và há miệng to hết cỡ, sau đó nhăn tít mặt lại. Việc này sẽ làn thư giãn các cơ mặt của bạn. Hít thật sâu và thở mạnh ra tiếng để làm ấm giọng của bạn. Tưởng tượng như bạn đang ở trên một đám mây, không gì có thể làm hại đến bạn khi bạn đang ở trong đó. Hãy cố gắng giữ hình ảnh ấy trong đầu khi bạn đang đứng trên diễn đàn. Sẽ trở nên dễ dàng hơn! Nói chuyện trước công chúng càng nhiều, việc đó càng trở nên dễ dàng hơn. Có khi bạn còn cảm thấy thích nữa ấy chứ!
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0
Bí quyết để thuyết trình hiệu quả

GIAI ĐOẠN CHUẨN BỊ

a. Nội dung: Bạn nên dùng nhiều thời gian để nghiên cứu kỹ về chủ đề, đề tài của bạn, và phát triển thành các ý tưởng.

b. Cách tổ chức bài diễn thuyết: Sắp xếp các ý tưởng của bạn vào các phần mở bài, thân bài, kết luận một cách logic.

c. Thẻ ghi chú: Làm các tấm cards ghi chú những ý chính sẽ nói trong bài diễn văn. Nhớ là chỉ ghi những ý chính một cách ngắn gọn thôi nhé. Chúng sẽ giúp bạn nhớ lại nhanh chóng các ý chính mà không cần phải đọc nhiều.

d. Thực hành: Muốn thuyết trình thành công và hiệu quả còn đòi hỏi bạn cần phải thực tập nhiều lần trước ngày thuyết trình.
GIAI ĐOẠN TRÌNH BÀY

a. Phong thái tự nhiên: Cố gắng thuyết trình một cách tự nhiên, như đang trò chuyện với khán giả. Tránh nói một cách đều đều như trả bài, cũng không nên chỉ nhìn và đọc lại bài thuyết trình đã chuẩn bị sẵn.

- Sự nhiệt tình: chứng tỏ quan điểm rõ ràng và tích cực, niềm yêu thích về chủ đề bạn đang nói thông qua giọng nói và các biểu cảm trên nét mặt.

- Giao tiếp bằng mắt (eye contact): phải duy trì sự giao tiếp bằng mắt với khán giả để tăng sự tin cậy, tăng sự thích thú, tập trung nơi khán giả, và bạn cũng có thể nhận ra được sự phản hồi ngầm từ khán giả đối với bài thuyết trình của mình.

- Sự rõ ràng: phát âm rõ ràng, sử dụng ngôn ngữ phù hợp với khán giả của bạn.

b. Ngôn ngữ cử chỉ̉:

- Cách đi đứng: một dáng điệu và sự di chuyển tốt sẽ truyền tải được sự tự tin, chuyên nghiệp, và đáng tin cậy ở chính bạn.

- Điệu bộ: giữ điệu bộ của bạn một cách tự nhiên, tránh những cử chỉ lặp lại. Dùng cử chỉ của bạn để nhấn mạnh các điểm chính và thu hút sự chú ý nơi khán giả.

c. Phương tiện trợ giúp (visual aid): Thường là powerpoint, tranh ảnh, đồ thị… Các phương tiện nhìn nên:

- Đủ lớn để khán giả có thể thấy rõ.

- Được đặt tại vị trí dễ nhìn.

- Đơn giản và dễ hiểu.
Chúc các bạn thành công
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0
Nghệ thuật từ chối

Thật là khó từ chối khi có ai nhờ vả bạn giúp điều gì đó, nhất là lúc bạn không rảnh. Bạn muốn từ chối nhưng không biết nói sao cho người kia không phật lòng, mà cũng để mình khỏi áy náy.


1. Hãy nhạy bén với động thái từ chối. Cần lưu ý mức độ thân thiết của mối quan hệ và cách từ chối. Nhờ vậy mà bạn khả dĩ quyết định nên làm gì. Hãy cân nhắc mức ảnh hưởng của sự từ chối đối với mối quan hệ (bạn bè, thân thuộc, công việc,...).

2. Biết rõ việc được nhờ. Chúng ta có thể quyết định ngay mà lại không biết "lượng" sức mình có giữ đúng lời hứa hay không. Tuy nhiên, từ chối "thẳng thừng" thì lại kém tế nhị. Hãy "hoãn binh" một lúc để "chọn" từ ngữ, giọng nói và thể ngữ (ngôn ngữ cơ thể) cho hợp lý để tránh căng thẳng cho cả hai.

3. Đánh giá yêu cầu. Hãy cân nhắc chi tiết và lĩnh vực được yêu cầu. Cố gắng tìm một thỏa hiệp để đẹp lòng đôi bên. Bạn có thể phân tích để giúp người kia hiểu rõ hoặc đề nghị cách giải quyết khác. Như vậy là bạn đã thể hiện sự cảm thông và chia sẻ với người kia.

4. Xác định khả năng. Trước khi từ chối, hãy xác định là bạn không thể thỏa mãn yêu cầu của họ, vì bạn không đủ khả năng hoặc bạn quá bận. Nếu đúng sở trường mà bạn từ chối thì bạn có thể mất uy tín, vì vậy bạn nên cân nhắc kỹ lưỡng.

5. Cảm thông và hiểu biết. Biết người và biết ta để tránh ảnh hưởng xấu tới mối quan hệ. Hãy chân thành và xin lỗi nếu bạn không thể giúp họ, đồng thời tỏ ra bạn luôn lắng nghe, nhưng vì "lực bất tòng tâm".

6. Đừng gởi tin nhắn, email hoặc lời nhắn. Nên gặp trực tiếp hoặc gọi điện thoại để tránh hiểu lầm. Nếu không, bạn có thể bị đánh giá thấp vì họ hiểu là bạn coi thường họ. Gặp nhau trực tiếp là cách tốt để có thể hiểu nhau hơn, không bị "tam sao thất bổn".

7. Đừng trì hoãn khi đã quyết định. Đừng để đến ngày mai những gì bạn có thể làm ngay hôm nay. Quán tính sẽ làm bạn lần lữa, e ngại, và khiến người khác hiểu sai về bạn. Đừng quên: "Một sự bất tín, vạn sự không tin". Đó cũng là chính mình hạ giá mình!

8. Đừng "thế thủ". Bạn không nên tỏ vẻ độc đoán hoặc chê trách họ. Hãy biết phục thiện, nhận khuyết điểm và cảm thông khi đối thoại. Cố chấp và bảo thủ là các động thái "đào sâu" hố ngăn cách, không thể tái lập bình thường hóa.

9. Đừng nói "không" đang khi thảo luận. Cũng vẫn từ chối, nhưng thay vì nói "không", bạn hãy dùng cách nói "nhẹ" hơn như "Tôi hiểu rằng...", "Tôi không thể, vì...". Và nên tránh "cướp lời", lắng nghe và gật đầu để thể hiện sự cảm thông.

10. Đừng "thổi phồng" vấn đề. Hãy bình tĩnh trước vẻ tức giận và thất vọng của đối phương, chú ý những gì họ nói ngoài những từ ngữ không đẹp mà họ nói. Đừng "nhiễm" cơn nóng của họ hoặc đừng "đổ dầu vào lửa".

Biết rằng không dễ từ chối, nhưng trước khi từ chối, hãy đặt mình vào hoàn cảnh của họ và hiểu sự ảnh hưởng đối với họ khi bạn từ chối. Khi họ nhận thấy bạn vẫn quan tâm và cảm thông, họ sẽ dễ chấp nhận lời từ chối của bạn hơn.
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0
Kiểm soát phiền muộn

Phiền muộn là điều hết sức tự nhiên và hầu hết mọi người đều khó tránh khỏi những giây phút "bầu bạn" cùng nó. Tuy nhiên, nếu bạn không biết cách kiểm soát nó, bạn sẽ phải trả giá đắt - đó có thể là tổn hại vật chất, suy sụp tinh thần hoặc cả hai.

Đã nhiều người phải tiêu tán sự nghiệp chỉ vì những "nỗi buồn vẩn vẩn vơ vơ" ấy. Nhưng bạn cũng đừng vội mong rằng mình đừng bao giờ phiền muộn nhé: Một cuộc đời chỉ toàn nhung lụa, chỉ toàn chìm ngập trong ban mai rực rỡ thì liệu đã chắc thật sự là cuộc đời hạnh phúc?! Hay phải chăng chỉ là sự nhàm chán đến kinh người!

Thật vậy, Hạnh phúcPhiền muộn là một trong những mệnh đề có quan hệ "bà con" với nhau đó bạn, chỉ cần bạn biết cách kiểm soát một anh thì anh kia tất sẽ tươi cười chào đón bạn thôi.

1. Năng hoạt động. Mỗi khi bạn cảm thấy buồn chán vì một điều gì đó, hãy cầm lấy cây vợt hoặc ôm trái banh ra sân thể thao và hòa mình cùng "những con người vô lo" đang vui đùa ở đấy; hoặc hãy ngồi vào đàn và ngân nga những bài hát yêu thích của mình. Khi một điều gì khiến bạn buồn rầu đó cũng là lúc nguồn năng lượng tiêu cực đang được giải phóng trong não bạn, nó sẽ ngay tức khắc xâm chiếm toàn cơ thể bạn, khiến bạn trở nên lừ đừ, mệt mỏi, không còn chút sinh khí nào để tiếp tục các hoạt động làm việc, sinh sống hằng ngày.

Nguy hiểm hơn, nó bóp chết ngay anh bạn Hy vọng mà mỗi người chúng ta luôn cần song hành ở chốn trần gian đầy "bụi bặm" này. Ngoài ra, nó còn làm suy kiệt sức đề kháng của cơ thể, "lót ổ" khá tốt cho đủ thứ bệnh có tên lẫn… chưa kịp đặt tên. Như vậy, chỉ khi bạn tiến hành các hoạt động thể chất yêu thích bạn mới có thể làm tiêu hao nguồn năng lượng tiêu cực thừa ấy trong tâm trí, và nhớ là hoạt động hăng say hơn ngày thường bạn nhé, đừng chỉ làm cho có lệ sẽ lại càng chán hơn, cả với bạn lẫn những người xung quanh.

2. Đi tản bộ. Một cách khác nếu bạn muốn tiêu hao năng lượng tiêu cực ấy mà không sẵn những điều kiện cho các hoạt động thể chất như kể trên: đi tản bộ. Bạn cứ thả mình đi loanh quanh không mục đích, từ khu vực bạn đang sinh sống đến những vùng phụ cận gần đó… Những cảnh vật và con người mang cả màu sắc "sáng" lẫn "tối" sẽ là liều thuốc tốt giúp bạn quên đi nỗi buồn của bản thân để hòa cùng niềm vui với họ, để thấy rằng mình cần có trách nhiệm hơn khi thật ra vẫn còn không ít người bất hạnh hơn rất nhiều, nhưng chẳng phải họ vẫn không ngừng tranh đấu để vươn lên đó sao!

3. Tâm sự cùng bạn thân. Ngạn ngữ phương Tây có câu rất hay: "Một người bạn thật sự là người bạn khi cần luôn có mặt", vậy bạn có bao giờ tự hỏi mình có bạn để làm gì? Tại sao bạn không gọi cho họ, hay rủ họ cùng đi đâu đó với bạn, và qua đó tâm sự cùng họ những chất chứa trong lòng?

Chắc chắn bạn (và cả người bạn thân ấy) sẽ khám phá được nhiều điều lý thú từ nhau qua cuộc chuyện trò đầy gợi mở này. Và chắc chắn bạn cũng nhẹ người đi ít nhiều khi gánh nặng của bản thân đã có người tình nguyện nhấc đi phân nửa (mà đôi khi lên đến 80%!), phải không bạn!

4. Viết hoặc vẽ "bậy". Lấy giấy bút ra và bạn có thể xả stress được rồi đó. Bạn không cần là nhà văn để sáng tạo những ý tưởng cao siêu, bạn không cần là một thi sỹ để tuôn ra từ ngòi bút những dòng thơ tinh tế, mang đầy lẽ huyền vi của trời và đất, bạn cũng chẳng cần là một họa sư trác tuyệt để góp cho đời những bức họa mà cả trăm năm sau vẫn được người đời trầm trồ tán thưởng (hoặc bàn cãi), đơn giản hãy viết ra tất cả những gì đang chất chứa trong lòng bạn - ước mơ, hoài bão hay hận thù, nhỏ nhen; ngoan hiền hay nổi loạn..., hãy cứ mặc sức để nó tuôn ra, hãy cứ mặc sức nguệch ngoạc "những tranh trừu tượng" kiểu "rồng của Trạng Quỳnh" ngày nào chẳng hạn.

Hả hê và nhẹ người là cảm giác bạn sẽ có được khi hoàn tất các tác phẩm của mình. Tuy nhiên, xin lưu ý nhỏ là bạn nên hủy ngay những "kiệt tác" ấy nếu không muốn lâm vào tình trạng "mới vui đó rồi lại buồn ngay"!

5. Khơi nguồn sáng tạo mới. Đừng bao giờ nghĩ rằng bất cứ những giây phút phiền muộn nào cũng là bỏ đi. Chẳng phải những kiệt tác lớn về văn chương thi phú, hội họa và điêu khắc và nhiều khi cả các công trình khoa học nữa vẫn thường được "thai nghén" và "chào đời" trong những "nỗi buồn nhân thế" triền miên sao bạn?

Vậy hãy vững tin rằng bạn sẽ có những đóng góp lớn cho đời sau khi cơn buồn chán của bản thân trôi qua nhé. Tuy vậy, đây không phải là ý tốt để vin vào đối với các "môn đệ trung thành của Lưu Linh" khi cho rằng bên chai rượu cùng "nỗi buồn", ta sẽ… cho đời biết mình là ai!
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0