[color="darkorange"]Hồn Trẻ[/color]
Trăng đèn, sương mực, Vỡ là lá.
Hồn mãi rong chơi quên cầm bút,
Cây buồn có gió vẫn trách thầm
Chàng lười, trăng buồn vẫn trách hoài.
Bướm kia, sâu nọ, loài châm chọc
Học đòi học đẹp hồn đi đâu?
Sao kia vẫn mặc hồn về đâu,
Xác tuy tiều tuỵ vẫn viết lách.
Còn oán ngày sau thiếu tương lai.
Chẳng biết người xưa đã nhanh chưa?
Anh thợ bay bay những nhuỵ hoa,
Tìm đâu thứ tình vụn như thế.
Cú vọ đêm thâu ngồi thúc giục
Chán người viết mãi cây giễu cợt
Chẳng biết ngày sau có thành chi?
Trăng sao trên cao, thư trần gian.
Tìm chốn dung thân khắp bốn bể!
Đâu đâu cũng thấy màu mơn mởn
Tìm giữa ngàn cây hoang vu sao?
Bạc phơ mái đầu trăng già nua.
Thất hẹn giận hờn hoá quỹ dữ
Kiếm mãi không quên còn oán trách
Cảnh vật rũ rượi gió đuổi theo
Như hồn tan biến vào hư ảo.
Ẩn bóng ngàn năm trăng hận mãi
Sao đâu chẳng thấy buồn không nói,
Rọi vào biển cả trăng lu mờ
Tầng không trôi mãi là khói xám
Mất hút từ giờ trời vội sáng!!
Trăng đèn, sương mực, Vỡ là lá.
Hồn mãi rong chơi quên cầm bút,
Cây buồn có gió vẫn trách thầm
Chàng lười, trăng buồn vẫn trách hoài.
Bướm kia, sâu nọ, loài châm chọc
Học đòi học đẹp hồn đi đâu?
Sao kia vẫn mặc hồn về đâu,
Xác tuy tiều tuỵ vẫn viết lách.
Còn oán ngày sau thiếu tương lai.
Chẳng biết người xưa đã nhanh chưa?
Anh thợ bay bay những nhuỵ hoa,
Tìm đâu thứ tình vụn như thế.
Cú vọ đêm thâu ngồi thúc giục
Chán người viết mãi cây giễu cợt
Chẳng biết ngày sau có thành chi?
Trăng sao trên cao, thư trần gian.
Tìm chốn dung thân khắp bốn bể!
Đâu đâu cũng thấy màu mơn mởn
Tìm giữa ngàn cây hoang vu sao?
Bạc phơ mái đầu trăng già nua.
Thất hẹn giận hờn hoá quỹ dữ
Kiếm mãi không quên còn oán trách
Cảnh vật rũ rượi gió đuổi theo
Như hồn tan biến vào hư ảo.
Ẩn bóng ngàn năm trăng hận mãi
Sao đâu chẳng thấy buồn không nói,
Rọi vào biển cả trăng lu mờ
Tầng không trôi mãi là khói xám
Mất hút từ giờ trời vội sáng!!