📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Văn

BỔ TÚC NGHIÊM CHO CHÍNH BẢN THÂN thái san

0 trả lời, 3.771 lượt xem — Trang 1 / 1
BỔ TÚC NGHIÊM CHO CHÍNH BẢN THÂN
thái san
 
 
Suy đi nghĩ lại lời của đứa cháu nói:
-Phục vụ ông bố chồng. Câu nói thấm thía, nghĩa là bà ấy chẳng cần biết ai cả, vừa được lòng các con vừa thâm thúy. Nhưng có ai hiểu được những huống trạng này chính là không dám sửa sai vì sợ mang tiếng mẹ chồng con dâu lại tỏ ra người hiền hậu.
Đây là câu chuyện chính yếu sai lầm sẽ dìu nhau vào ngõ cụt. Thường thì người cha nghiêm khắc hơn mẹ, đàng này thì người mẹ quá im lặng thì nguy hiểm hơn nhưng lại được lòng những con dâu hơn, trái lại ông bố lại hay nói, nhận xét quá chuẩn thành ra ngay cái đề cũng đã làm cho khó khăn trở lên khó chịu nữa đàng khác. Câu chuyện như thế này:
Sau khi rời thoát được bệnh viện, chỗ tù đày chẳng khác như ngày xưa thưở còn vào lính miền mình bị tha thiết, ốm nằm lê lết trên cái giường không mấy thân yêu, đến bây giờ đổi khác nhưng vẫn cũng còn ngấm ngáp cơn mê tỉnh của cơn bệnh bể mạch máu não gây choáng ngợp, hoang mang, bao hy vọng tan biến theo cơn sống dở chết dở, bên cạnh là đứa con trai đầu và kể cả đứa con dâu vừa cưới và trùng lúc đó cơn bệnh tai biến mạch máu não xảy đến.
Ác nhân tội nghiệp sau chỉ mười lăm ngày sau thằng chồng ra đi vì căn bệnh không đâu ra đâu nhưng cũng đã trong những bệnh niêm yết trước “đinh râu”, thật không thể tả nỗi đau đớn của toàn bộ những người trong gia đình nói chung và riêng cô vợ mới cưới, lăn lóc trên đống nước mắt, những tai ách đã quàng vào số phận đen đủi. Tôi thường nói với mọi người:
-Đi để dành cho người được sống. Ai cũng nghĩ như vậy. Mọi người nhìn thẳng vào mắt chị dâu mà luôn muốn khóc than cho.
Khi về đến nhà mới biết đứa con chịu nghe lời cha nhiều nhất nay đã ra đi.
Vậy trường hợp bản thân ta suy nghĩ chín chắn cho con như thế nào.
Những ngày về sau kèm theo những cơn bệnh. Việc tha thiết nhất của một người mẹ, một người bệnh chỉ tha thiết là được con cái thăm hỏi. Nhưng riêng tôi lại là một điều mơ ước.
Cái thằng thứ hai đã gây bao nhiêu phiền não trong lòng và cả cách đối xử với bố mẹ.
Bây giờ chỉ mong sao cho chính đứa con hư cha hoặc mẹ thường tập trung vào nó. Đến đỗi ông nhà phải bảo:
-Qua năm hai ngàn mười thuốc là phần của thằng hai phải lo cho mẹ, vì nay nằm một chỗ không làm ăn gì nữa cả.
Có lẽ là sự việc cần bổ túc cho chính bản thân dù xét lại ũng chưa làm gì dậy dỗ chính nó như thế cả.
 
Đăng nhập để trả lời
0