Quá Khứ Trong Nhau
Ta đã trở thành quá khứ của nhau
Chia tay anh bằng một câu từ giã
Đường tình yêu chia ra làm hai ngả
Em chọn con đường về phía không anh
Đường em đi trên những đám cỏ xanh
Còn anh bước trên đường đời sỏi đá
Kể từ đây ta thành người xa lạ
Yêu thương xưa giờ cũng hóa xa vời
Em đi về phương trời ấy xa xôi
Hạnh phúc nhé với những gì em có
Anh nơi đây đường về qua lối nhỏ
Với kỷ niệm năm nào hai đứa bên nhau
Sẽ chẳng bao giờ em hiểu được anh đâu
Tình cảm trong anh dành cho em là thật
Em chỉ hiểu một điều và duy nhất
Anh không mang đến cho em những thứ em cần
Anh vẫn nơi này trong lạc lõng bước chân
Trên con phố quen trong những lần mưa đổ
Trời đang mưa hay lòng anh bão tố
Mà bước chân anh nặng tựa đeo chì
Ừ thì em hãy cứ quên anh đi
Anh không trách em bởi vì anh không thể
Ai bảo anh yêu em nhiều đến thế
Bởi rằng đời đâu dễ lãng quên nhau
Mình anh thôi xin gánh chịu nỗi đau
Để niềm vui xin dành cho em cả
Anh sẽ sống vui với cuộc đời của lá
Để muôn đời ôm ấp cánh hoa em
Thơ: Lam Hoa Quynh
bài hoạ
Em chọn con đường không ở bên anh
Đâu có nghĩa đời rợp đầy hoa lá
Dẫu đôi ta đã trở thành xa lạ
Nỗi nhớ này không êm ả đâu anh
Đường em đi không chỉ có màu xanh
Mưa phủ trắng...lòng buồn hơn tiếng thở
Ta trở thành quá khứ...ừ...dang dở
Câu giã từ thừa thãi ở trong nhau
Lối em về trĩu nặng một niềm đau
Dù tình yêu ấy đã từng rất thật
Anh có hiểu em chỉ cần duy nhất
Chính là anh-không ai khác ngoài anh
Vầng trăng xưa ngiêng ngã vỡ tan tành
Cơn bão tố lướt qua đời quá vội
Dẫu anh có trách hờn hay giận dỗi
Cũng chỉ còn là kỉ niệm xa xăm...
Sao anh cứ bảo rằng em hãy lãng quên?
Dễ thế ư anh? Lẽ nào đơn giản thế?
Vậy quên em đi cho nhẹ lòng anh nhé
Sao phải tự mình gánh chịu nỗi đau?
Còn chi đâu quá khứ đã nát nhàu
Trang thư cũ ghi vài dòng ly biệt
Lẽ ra ngay từ đầu em phải biết
Sau lưng tình yêu luôn có một nỗi buồn
Thôi san sẻ đều, đừng tính thiệt hơn
Buồn hay vui cũng dành riêng nhau cả
Anh cứ sống trọn màu xanh của lá
Mặc kệ đời em- một đóa hoa tàn...