📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyên Thanh: Hỏi Người Còn Nhớ...

127 trả lời, 20.885 lượt xem — Trang 4 / 5
Nhìn Người Lỡ Để Mộng Hoang
 
Ta chẳng vào đây để gởi duyên
Mong qua năm tháng quá ưu phiền
Lệ lòng bao nắng hong chưa hết
Từ buổi nào xưa lạc cánh uyên
 
Em có là người xưa cũ đâu?
Chỉ hao hao giống mối duyên đầu
Hai mươi năm thoáng như cơn mộng
Tỉnh giấc hôm nào đã mất nhau
 
Nhìn em sao nhớ tuổi thơ hồng
Cái tuổi xưa còn mộng trắng trong
Dáng nhỏ nghiêng trong chiều gió hạ
Vừa quen tình đã thắm đôi lòng
 
Xin hãy xem ta, kẻ lữ hành
Dừng chân một buổi ánh trăng tan
Nhà ai hắt bóng đèn năm cũ
Gợi nhớ trong lòng giấc mộng hoang
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Gió Tàn Rụng Cánh Diều Mơ
 
Gió ơi xin thổi mạnh lên thôi
Tung cánh diều tôi đến đỉnh trời
Tôi sẽ bay bay quanh trái đất
Tìm người yêu dấu đã xa khơi
 
Sao gió còn phơi dưới nắng vàng
Phài vì đã mỏi gót chân hoang
Hay vì đã chán đời đơn độc
Để cánh diều treo giữa nhánh bàng
 
Gió trốn về đâu, gió hững hờ
Tàn rồi bên hóc núi chơ vơ
Chiều nay nơi giữa đồng hoang vắng
Một cánh diều mơ đứng thẫn thờ
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Em Đi
 
Em đi gió có ngả trên tay?
Tóc có thơm nghiêng nửa xõa vai
Mấy sợi tơ huyền treo giữa trán
Mong còn nguyên vẹn nét thơ ngây
 
Em đi nắng có bước theo chân?
nắng có bên em lúc cuối tuần
Mà ở nơi này mưa chẳng ngớt
Mấy ngày lòng hạ đẫm bâng khuâng
 
Trăng đã nhạt màu bên mái hiên
Ngày xưa trong sáng cả đôi thềm
Bây giờ chắc đã vương sầu cũ
Nên đã vàng phai giữa muộn phiền
 
Em đi ta vẫn ở nơi này
Buồn nhớ bao ngày đã đắm say
Nếu có lần nao em trở lại
Mong không là giấc mộng ban ngày
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy Nhìn Thật Kỹ
 
Em hãy nhìn tôi nhìn thật kỹ
Có gì mà đáng để em yêu
Tim hồng đã nát từ năm ấy
Từ thuở chia tay dưới nắng chiều
 
Tôi còn đây nửa trái tim phai
Nửa cũ hằng đêm vẫn thở dài
Nhìn ánh trăng tà treo cõi nhớ
Thì còn đâu nữa bóng tương lai
 
Tóc bạc màu sương mắt đẵm sầu
Thân còn lưu lạc giữa cơn đau
Rồi mai thêm mối tình dang dở
Tôi nhọc đời tôi ta khóc nhau
 
Nắng cũ không mang đủ sắc tình
Thời gian nào ngược tuổi thư sinh
Sao mình không gặp mươi năm trước
Thuở giữa trưa hè mộng bướm xinh
 
Em hãy nhìn đi hãy nhìn đi
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Mai Tôi Đi
 
 
Rồi mai tôi đến một nơi xa
Trái nắng tương tư, gió nhớ nhà
Góc núi ôm lòng rêu mộng mị
Thương mùa trăng tỏ đã đi qua
 
Cọng cỏ sầu mơ bước viễn hành
Thông buồn heo hút tóc lên xanh
Hoang vu từ thuở mây theo gió
Về chốn nào xa đã ngút ngàn
 
Rồi mai tôi đến chốn hoang sơ
Theo ngựa xe đi giữa bụi mờ
Giọt lệ nào vương trên mắt biếc
Xin không nhòa nét bức tình thư
 
Nhớ gởi cho tôi hương phố cũ
Và sắc hạ tươi cánh phượng hồng
Gió núi đêm về lòng lạnh lắm
Áo tình em có gởi tôi không?
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Một Lần Đi...
 
Thì thôi đã tới lúc ra đi
Chắng biết em tôi sẽ nghĩ gì
Có ngóng chờ không? ngoài cửa ngõ
Hay còn hờn trách gió chia ly
 
Tôi đến sân ga buổi chớm thu
Đèn đêm híu hắt dưới sương mù
Bên thềm chưa bóng người đưa tiễn
Để bước chân buồn kiếp viễn du
 
Thức giấc hôm nay riêng một cõi
Còn đâu môi mọng, dáng xinh xinh
Đêm qua còn nói lời ân ái
Ôi nhớ nào hơn chuyện chúng mình
 
Tôi biết rằng em vẫn ngóng chờ
Một ngày thu lắm nắng nên thơ
Bên thềm ga nhỏ nhiều đưa đón
Em đợi tôi về ru giấc mơ
 
Nơi đỉnh đồi heo hút nắng vàng
Chiều nay lại nhớ dáng em ngoan
Tình thư xanh thẵm màu hy vọng
Tôi gởi chiều nay theo gió ngàn
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Những Chuyến Đi
 
Cuộc đời tôi những chuyến đi dài dẵng
Những chuyến đi lặng lẽ giữa sân tàu
Còi hụ buồn vài phút đã quên mau
Chẳng ai đến nói vài câu tiễn biệt
 
Tôi đã đi, dưới mưa sầu nắng biếc
Dẫm thời gian quên cả bốn mùa trôi
Hành trang tôi, là những ánh sao trời
Và ước vọng còn trong miền ảo ảnh
 
Có một buổi từ những dòng thơ lạnh
Để tình cờ tim ấm một lần yêu
Nhìn bâng khuâng theo những áng mây chiều
Lại biết nhớ như thuở xưa đã nhớ
 
Chuyến đi này thêm một niềm trăn trở
Mai về sau tóc em có rụng buồn?
Lệ rơi nhòa trên những bước phong sương?
Lời tiễn biệt âm vang đường sắp tới
 
Cuộc đời tôi có những ngày nắng mới
Nắng thêm vàng cho nỗi nhớ thêm xanh
Chiều đồi thông mơ mãi áng mây lành
Chở tâm sự thả trên dòng ân ái
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Vào Thu
 
Sương khói chiều loang mấy nẻo thưa
Dài ngân xa vắng tiếng chuông chùa
Nắng tà chia rẽ đồi xanh, nhạt
Tiễn hạ thu quàng vai gió mưa
 
Đời lá cạn dần theo nắng hoang
Đong đưa theo cánh gió hoang đàng
Nhánh cây khan đục lời ly biệt
Bướm trắng buồn quanh cội cúc tàn
 
Khoác áo vàng thu bước giận hờn
Đêm choàng sương lạnh gió ru đơn
Trăng tà nửa mảnh khuya ru giấc
Tự thuở sơ khai vẫn chập chờn
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-21 13:24:58MỘNG THƯỜNG>

MONG NGƯỜI ...

Thơ người như trang nhật kí
Viết lên những đoạn buồn thương
Thơ người như dòng sông lạnh
Chảy về một phía vô thường

Thơ người đọc nghe cô quạnh
Đời buồn cuộc sống không xanh
Thơ người sao không hy vọng
Cho ngày mới tới trời dành

Thơ người lên tim thổn thức
Sờ bên ngực trái lệ quanh
Thơ người khiến lòng ta chạnh
Mong người như áng mây lành

MỘNG THƯỜNG

(Xin phép bạn Nguyên Thanh Hoà, cho em vào chơi thơ cùng !)
MỘNG THƯỜNG
Đăng nhập để trả lời
0
Thức Tỉnh
 
Người hỏi, sao còn mơ mãi đâu?
Tuổi xuân xưa thắm, đã qua cầu
Vọng mơ lại giấc thương yêu cũ
Lỡ đề chân cuồng theo vó câu
 
Từ độ xuân hồng loang sắc thu
Đường yêu lạc đỉnh dốc sương mù
Một hôm đi mãi vào cơn mộng
Thoáng chập chờn nghe vọng tiếng ru
 
À ơi! nắng đã trên đầu núi
Mây tỉnh mơ rồi mây lại bay
Mộng đến mộng đi không tiếc nuối
Sao ta quẩn mãi lối đông gầy
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Thu Trong Tôi
 
Hôm nào còn đón hạ
Bằng chút gió tàn xuân
Bằng chút nắng bâng khuâng
Bằng hôn nhiên thuở nhỏ
 
Hôm xưa còn tiễn hạ
Sách vở, mới sân trường
Chín mươi ngày cách biệt
Bè bạn đã thêm thương
 
Rộn rã những con đường
Hồn vui trong áo mới
Nôn nao góc phố đợi
Bồi hồi dáng em tôi
 
Xuân xưa đi rất vội
Thoáng đã tuổi đôi mươi
Bước chân đời chưa vững
Thương ôi một nụ cười
 
Lệ rơi trên áo cưới
em tôi bước theo người
Tình tôi gió biển khơi
Đời sang trang giấy mới
 
Bao xuân tàn hoa rụng
Bao nẻo hạ sầu buông
Tuổi ba mươi vừa đến
Hồn đã nhuộm thu buồn
 
Hôm nay tiễn thu, sương
Giăng mờ con phố vắng
Tóc tôi ngàn sợi trắng
Rơi dưới lối trăng tàn
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Em Ngày Hạ
 
Hạ đã đi rồi trên bến sông
Chiều qua có lá đổ bên song
Bướm vàng như nhớ thương mùa cũ
Thơ thẩn vờn quanh những khóm hồng
 
Ngày hạ hôm nào em ghé chơi
Nắng sớm tô xanh mấy góc trời
Theo chân, thơm nở hồn hoa cỏ
Có đóa tương tư rụng giữa đời
 
Dáng nhỏ nghiêng nghiêng dưới nắng chiều
Áo hồng thoang thoảng vị hương yêu
Em đeo cổ tích trên tay nhỏ
Để trái tim quên gõ nhịp đều
 
Mắt em sâu thẳm một trùng khơi
Huyền bí chôn anh giữa nửa vời
Ngụp lặn trong muôn ngàn hạnh phúc
Hồn còn nghe vọng tiếng "anh ơi"
 
Em về mây trắng ngẩn ngơ bay
Để gió bâng khuâng cả tháng ngày
Hương áo đong đầy căn gác nhỏ
Mưa buồn giăng nỗi nhớ quanh đây
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Người Đi Buổi Đầu Thu
 
Tìm trong nắng cuối ngày thu mới
Quanh quẩn đâu đây có cánh rừng
Trở úa đưa chân mùa gió hạ
Lá vàng rơi nhẹ khóc rưng rưng
 
Trăng đã vàng hơn buổi tối qua
Cỏ buồn phơ phất lối sương sa
Người đi trong buổi đêm thu rụng
Quên đợi ta về đưa gót xa
 
Người đuổi theo chân mùa hạ cũ
Dấu hài in đọng chút mưa thu
Vui gì nơi đó mà hăm hở
Để lại tình ai giữa bụi mù
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NguyenThanhH

Người Đi Buổi Đầu Thu
 
Tìm trong nắng cuối ngày thu mới
Quanh quẩn đâu đây có cánh rừng
Trở úa đưa chân mùa gió hạ
Lá vàng rơi nhẹ khóc rưng rưng
 
Trăng đã vàng hơn buổi tối qua
Cỏ buồn phơ phất lối sương sa
Người đi trong buổi đêm thu rụng
Quên đợi ta về đưa gót xa
 
Người đuổi theo chân mùa hạ cũ
Dấu hài in đọng chút mưa thu
Vui gì nơi đó mà hăm hở
Để lại tình ai giữa bụi mù



Mâu thuẫn


Đã cuối rừng thu, chận đầu đông
Người đi mà dấu hẳn chuyện lòng
Nhủ lá ngập rồi trời quá khứ
Cố quên ngày cũ, thế cho xong

Ai bảo đặng quên là cố nhớ?!
Ngày xưa, ngày xưa ... sợi tơ hồng,
Nguyệt lão đã se sai lộn chỗ
Nên ta cứ trách những ngày đông ...

Hỏi người còn nhớ đến ta không ?!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Trên Con đường Em đi
 
Trên con đường em đi
Lối có giăng cỏ dại?
Sương có giăng giăng mờ?
Gió có dừng chân lại?
 
Trên con đường em đi
Mây về bên núi cũ
Tâm sự với hoàng hôn
Dường như thu đã ngự
 
Em thương lá mùa thu
Có tiếc chi hoa hạ
Ngựa xe ngày xưa đón
Vừa trở lại chiều qua
 
Trên con đường em đi
Mây chờ ôm vai nhỏ
Gió chờ tung tóc huyền
Nắng chờ hôn môi đỏ
Ta hóa thân cọng cỏ
Dưới gót nhỏ tương tư
 
Trên con đường em qua
Ngang đời ta lữ thứ
Lối vào trong tình sử
Em có đợi ta không
 
Hồn ta một mùa đông
Em ngang qua chở nắng
Lòng ta chiều thu vắng
Chờ mãi gót son hồng
 
Trên con đường em đi
Giữa mùa thu đổ lá
Đổ tràn lên phiến đá
Đổ ngập cả hồn ta
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0

Tuyết Rơi
 
Sao trời vẽ lại cảnh phai phôi
Sầu nhớ dâng cao phủ ngọn đồi
Hôm nào còn đó màu thu biếc
Giờ chỉ một màu tuyết trắng thôi
 
Đã trắng sân rồi khoan hãy rơi
Tuyết ơi buồn lắm mấy hôm rồi
Ta nhớ người xa lòng đứt đoạn
Sao còn gợi mãi cảnh xa xôi
 
Tuyết cũng như người xưa đó thôi
Lạnh lùng quay mặt lúc chia phôi
Hơi nào còn âm mùa đông cũ
Giờ buốt như hồn phiến đá vôi
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Viễn Phương

Cho tôi mượn chút gió thu tàn
Và chút sương mù đông chớm mang
Rải trên chiếc lá vàng thu trước
Chút bụi yêu thương gửi tới nàng

Gió lạnh chiều loang nẻo viễn phương
Tương tư nên nắng cũng vô thường
Hôm nay xứ lạ mờ sương khói
Chạnh nhớ thương người nơi cố hương
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Buồn

Nếu phải đặt tên mỗi mỗi buồn
Dùng bao câu, chữ ý cho suông
Cần bao giấy viết bao nhiêu mực
Cần có bao ngày, bao nắng, sương

Thôi cứ đặt chung nhau là một
Nỗi buồn cũ, mới giống nhau thôi
Ngày đêm có khác nhau là mấy
Khi cõi đời quên có bóng tôi

Nỗi buồn mãi đến chẳng buồn đi
Chiếm cả tương lai, cả lối về
Rồi mai khi chết trong rừng vắng
Buồn thắp mộ tôi nến tái tê
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Thường

Hãy cố quên đi những nỗi buồn
Cho niềm đau đó xuống mồ chôn
Cho qua ngày tháng bình yên sống
Để giọt lệ sầu bớt rơi tuôn

Xin đừng nghĩ tới cảnh chia phôi
Trầm luân bể khổ cũng qua rồi
Mở rộng tâm hồn vui Bằng Hữu
Sẽ thấy cuộc đời không đơn côi

Cái kiếp làm người có khác chi
Vẫn  là Hỉ, Nộ, Ái. Sân , Si
Đâu ai biết đến ngày sau nhĩ
Thân hóa thành tro ước được gì

sadsong1975
Đăng nhập để trả lời
0
Cà Phê Một Buổi Chiều Tàn

Một buổi chiều tàn trong quán cóc
Buồn như giọt nắng sắp qua đồi
Có trong những giọt cà phê nguội
Một chút sầu lên đắng phiến môi

Phố vắng tà dương híu hắt sáng
Nhạc buồn run rẩy khóc chiều sương
Khói thuốc quằn trong màu kỷ niệm
Cuộc tình còn đó lắm đau thương

Nhớ tóc người xưa thương lối mộng
Còn vương lây lất giấc miên trường
Môi nào ấp ủ hương tình cũ
Bao giọt cà phê mấy nhớ thương
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối Con Đường Tình

Lần đầu bước bên nhau
Ai biết ngày sau chân vướng sầu
Ai biết ngày sau đời ngã quỵ
Trên đường xưa lỡ khắc tên nhau

Lần đầu nói yêu thương
Ai biết ngày sau vương vấn buồn
Ai biết ngày sau đời vắng lặng
Nghe bờ môi lạnh giữa đêm sương

Ở cuối con đường tình
Là đầu nguồn ly biệt
Tận cùng bao nuối tiếc
Là suối lệ mênh mông
Chảy về một giòng sông
Trong những buổi chiều đông

Người giờ đã xa xôi
Ai biết tình đi sẽ khứ hồi
Ai biết thềm ga chiều nắng nhạt
Nghe buồn da diết ở bên tôi
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Gió Giao Mùa
 
Hôm gió giao mùa ở lại đây
Cây nghiêng lộc biếc tiển đông gầy
Tiễn cả em tôi về chốn lạ
Áo hồng che khuất áo thơ ngây
 
Ôi nắng vào xuân cũng nắng vàng
Sao lòng nghe lạnh tựa đông sang
Đường xưa người đã theo chân mới
Để bóng hàng cây đứng ngỡ ngàng
 
Hôm gió giao mùa không còn nữa
Và em ra khỏi cuộc đời tôi
Trên thềm ga vắng người đưa tiễn
Có chuyến tàu quên chiếc bóng ngồi
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Gió...
 
 
Gió nở giao mùa ... sao gió ơi ?
Bỏ con Tim khóc giữa dòng đời
Trăm năm là mấy ? dài hay ngắn ?
Buồn ở hồn ta, bao giờ vơi ?

Gió bỏ ta về ... ở bên ai ?
Giao thoa xuân sắc ... với đêm dài ?
Hè đâu ? Phượng chín, màu Tim vỡ
Gió vội qua cầu ... kia với ai ?

Gió bỏ Xuân rồi ... mơn Hạ thương
Để con Bướm trắng bay lạc đường
Nghe con Ve khóc trên tầng Lá
Kể trước đời mình ... đêm Thu vương

 
 
jacaranda
 
 
 
Đi ngang nhà, cảm tác vài câu với.. cho vui nha, chúc ngày an lành há
Con tim chỉ một không hai
Yêu người yêu mãi nên dài nỗi đau

Trang Lưu Trữ
Trang Chính



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-10 09:56:14LẺ BÓNG>

... post lộn chỗ...
LẺ BÓNG
--------------------------------
Không phân biệt thơ ai là ai
Thấy thơ hay thì hoạ vài bài
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-10 09:54:06LẺ BÓNG>

xin lỗi ... post lộn chỗ... 
LẺ BÓNG
--------------------------------
Không phân biệt thơ ai là ai
Thấy thơ hay thì hoạ vài bài
Đăng nhập để trả lời
0
Đời Gió
 
 
Giao mùa nổi gió, gió cô đơn
Gió chẳng bên ai, gió dỗi hờn
Gió giận đêm mưa sầu tí tách
Gió buồn nên gió lộng từng cơn
 
Gió mang hơi lạnh trả đêm sương
Mang lá mùa thu trả nẻo đường
Gió nhớ người xưa về góc núi
Gió buồn tình cũ lắm tơ vương
 
Gió hận mây vì thiếu thủy chung
Ghét sông hờ hững mãi xuôi dòng
Thương em gió gọi mùa xuân tới
Trách cuộc đời buồn nên gió đông
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Lỗi Tình
 
Dường như lòng bắt đầu xa cách
Dẫu vẫn cho nhau những nụ cười
Nhịp bước thôi chung đường lá rụng
Đâu rồi say đắm thuở đôi mươi
 
Thu đã sang đâu? nắng úa ngày
Hẹn hò dần sẽ gởi mây bay
Duyên mình đã hết tim khô chết
Tình lỗi bây giờ biết tại ai?
 
Tại kiếp xưa mình chẳng nợ nhau
Hay khi kề gối khác âu sầu
Mà để buồn len trong giấc ngủ
Giật mình tay chạm gợi cơn đau
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Em Mười Tám Tuổi
 
Mười tám tuổi em đi lấy chồng
Tình ta vừa hạ đã qua đông
Sương xuân một sớm rơi lành lạnh
Ta có vui gì bên bến sông?
 
Mười tám tuổi xuân em giã biệt
Lần đi muôn vạn nẻo xa xôi
Con đường tình cũ thôi không nắng
Không gió thu về lá vẫn rơi
 
Mười tám tuổi trăng bỗng xế già
Xuân thì vừa nở chợt mau qua
Vài năm sau nữa tay bồng bế
Chẳng biết em còn giữ dáng hoa
 
Mười tám tuổi em bỏ mộng mơ
Nhện tình thôi đã hết giăng tơ
Buồm xưa lạc bến về đâu nữa
Neo giữa muôn phương gió hững hờ
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Giữ Kín Trong Lòng
 
Tôi viết bài thơ viết tặng nàng
Thầm yêu nhưng chẳng dám đem sang
Ngập ngừng đôi lúc tôi dạm bước
Nhưng lại ngu ngơ nghĩ "muộn màng"
 
Dám yêu nào dám tỏ tình đâu
Dù cách con đường dăm luống rau
Mà sao mỗi lúc ngang qua đó
Chân đã run run tự thuở nào
 
Tôi trốn an toàn sau cửa song
Tương tư dấu mãi kín trong lòng
Mỗi ngày nàng vẫn ngang qua cửa
Có biết người chờ canh cánh không?
 
Làm sao nàng biết tôi yêu nhỉ?
Xuân đã bao xuân vẫn kín lời
Lỡ nhắn tình theo cơn gió nhẹ
Hôm nào ngơ ngẩn đã ra khơi
 
Tôi yêu nàng lắm yêu nhiều lắm
Nhưng chỉ mình tôi biết được thôi
Sợ tình không trọn duyên không thắm
Tôi sẽ buồn riêng đến trọn đời
Nguyên Thanh Hoà
Đăng nhập để trả lời
0
Giữ Kín Trong Lòng

Tôi viết bài thơ viết tặng nàng
Thầm yêu nhưng chẳng dám đem sang
.......
..........



Tôi yêu nàng lắm yêu nhiều lắm
Nhưng chỉ mình tôi biết được thôi
Sợ tình không trọn duyên không thắm
Tôi sẽ buồn riêng đến trọn đời







Trăm Năm Cứ Để Tình Vương



Quyện hồn tìm lại cõi mơ
Thăm hương tình cũ ... nét thơ một thời
Vài câu chấm phá buông lơi
Hiểu lòng ai vẫn ... đầy vơi khúc sầu


Dám yêu, dám viết thành câu
Cớ sao chẳng gửi, để sầu đa mang ?
Tim không dám nói yêu Nàng
Để ngàn con chữ ... ru vàng tình Xuân


Cõi mơ ... ta lại bâng khuâng
Ừ Anh ! cứ để trong ngần yêu thương
Trăm năm cứ thế tình vương
Nói ra ai biết ... cuối đường ...còn ai



jacaranda
Con tim chỉ một không hai
Yêu người yêu mãi nên dài nỗi đau

Trang Lưu Trữ
Trang Chính



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»