<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-31 18:59:23khucniemtu>

KHÚC NIỆM TỪ



Trích đoạn: khucniemtu
MỘNG THƯỜNG XA XĂM
Mộng mơ thường chỉ là viễn vong thôi
Nào có thật nên tình càng xa khuất
Chiều nay lá dêu bông ai về nhặt
Tiếc chi nhiều khi đã thật ngàn xa
Buồn cánh chim lẻ bạn tìm về xa
Nhờ gió kiếm mây tà tà trôi mãi
Cơn mưa bụi cứ vương vương mắt chảy
Giọt thương nào đọng lại bờ mi cay
Giá băng đong tim lạnh suốt vách ngăn
Mạch máu chẳng xuôi dòng màu đỏ thắm
Không còn em con đường xưa giờ lạnh lắm
Cóng chân về nỗi nhớ lòng giăng băng
Anh bước đi theo từng vết chân hằn
Đừng ngoái lại vì tháng năm xa vắng
Chiều mù sương em không tìm được nắng
Nên tím lòng xa mãi...
mãi...
ngàn năm !
!
!
!
Triền mưa bay rơi rớt xuống lặng thầm
Xoáy trũng giọt tròn lằn dầy nỗi nhớ
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Suốt đêm anh chỉ đọc mãi một bài thơ
Lòng nghẹn ngào nên không viết được từ nào thành thơ cả
Trái tim anh nếu có là sỏi đá
Cũng rụng mềm rồi rướm lệ trước lời thơ
Đêm nay anh cảm thấy thật bơ vơ
Như chơi vơi lạc xa bờ không định hướng
Máu chảy về tim hay nghẹn dòng lưu lượng
Giọt thương nào đọng mắt ai lại cay cả mắt nam nhi
Ta yếu mềm làm rớt giọt lệ tình si
Vì được em gửi sầu từ ngàn xa biến tim ta thành bão lữa
Nếu không còn em thì mỗi chiều anh sẽ không về nữa
Tìm cơn say để quên hết chuyện ngày xưa
Anh sẽ dầm mình cho tím ngẳt những cơn mưa
Để “không ngoái lại vì tháng năm xa vắng
Chiều mù sương em không tìm được nắng
Nên tím lòng xa mãi mãi ngàn năm!”(KNT)
Anh lặng thầm trong bóng vắng tối tâm
Tim anh hóa đá đến ngàn thu vĩnh biệt
Nguyễn Nguyên Thanh

Trích đoạn: khucniemtu
MỘNG THƯỜNG XA XĂM
Mộng mơ thường chỉ là viễn vong thôi
Nào có thật nên tình càng xa khuất
Chiều nay lá dêu bông ai về nhặt
Tiếc chi nhiều khi đã thật ngàn xa
Buồn cánh chim lẻ bạn tìm về xa
Nhờ gió kiếm mây tà tà trôi mãi
Cơn mưa bụi cứ vương vương mắt chảy
Giọt thương nào đọng lại bờ mi cay
Giá băng đong tim lạnh suốt vách ngăn
Mạch máu chẳng xuôi dòng màu đỏ thắm
Không còn em con đường xưa giờ lạnh lắm
Cóng chân về nỗi nhớ lòng giăng băng
Anh bước đi theo từng vết chân hằn
Đừng ngoái lại vì tháng năm xa vắng
Chiều mù sương em không tìm được nắng
Nên tím lòng xa mãi...
mãi...
ngàn năm !
!
!
!
Triền mưa bay rơi rớt xuống lặng thầm
Xoáy trũng giọt tròn lằn dầy nỗi nhớ
Khúc Niệm Từ
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Suốt đêm anh chỉ đọc mãi một bài thơ
Lòng nghẹn ngào nên không viết được từ nào thành thơ cả
Trái tim anh nếu có là sỏi đá
Cũng rụng mềm rồi rướm lệ trước lời thơ
Đêm nay anh cảm thấy thật bơ vơ
Như chơi vơi lạc xa bờ không định hướng
Máu chảy về tim hay nghẹn dòng lưu lượng
Giọt thương nào đọng mắt ai lại cay cả mắt nam nhi
Ta yếu mềm làm rớt giọt lệ tình si
Vì được em gửi sầu từ ngàn xa biến tim ta thành bão lữa
Nếu không còn em thì mỗi chiều anh sẽ không về nữa
Tìm cơn say để quên hết chuyện ngày xưa
Anh sẽ dầm mình cho tím ngẳt những cơn mưa
Để “không ngoái lại vì tháng năm xa vắng
Chiều mù sương em không tìm được nắng
Nên tím lòng xa mãi mãi ngàn năm!”(KNT)
Anh lặng thầm trong bóng vắng tối tâm
Tim anh hóa đá đến ngàn thu vĩnh biệt!
...
Nguyễn Nguyên Thanh
@ Hả ? Anh Nguyên buồn thật tình như vậy hả? Trời ! Chỉ là thơ của em vu vơ buồn thôi mà, thơ buồn chứ em có buồn đâu ! Hic ...Chài ai... Tranh thủ ít phút thời gian để thơ thẩn vui thơ với thi hữu mà ! Hơi đâu anh Nguyên buồn thật ! Mà buồn để làm gì ? Đừng buồn nữa nha sư huynh Nguyên ới ời ơi ! Thơ em, chỉ là xúc cảm rồi xúc tác tào lao cho vui thôi mà ! Hổng thấy em trêu anh 2 Trảm À Há hoài đó sao ? Hi hi hi... Cười tươi lên giống em như vầy nè
[sm=1.gif] [sm=so_funny.gif] [sm=yeah.gif]
TRẮNG ĐÊM
Trắng đêm thao thức trắng thâu canh
Vẳng nghe mưa rớt rơi bên mành
Sầu dâng lòng lạnh buồn sâu lắng
Hồn thẩn thơ buồn thức trắng canh...
Ai để vần thơ ướp lá sầu
Để màu Thu tím rừng xa nhau
Nai vàng ngơ ngác trông ngỏ vắng
Thổn thức gió hờn oán canh thâu
Ai lỡ nhịp thơ vần không thành
Để cho suối lệ buồn chảy quanh
Để cho màu mắt vương sầu tím
Để vần thơ nhớ không lối tìm
Trở giấc canh khuya đèn lụn tàn
Sao xa lẩn khuất Trăng bạt ngàn
Trắng canh màu tối không ngỏ thấy
Mờ lối Thu xưa mưa lệ tràn
Thu khóc Trăng xa Sao chia đàng
Để không hợp nhất dải mơ quang
Ngân Hà băng lạnh Đông rừng tuyết
Lá rơi đáy huyệt mộ hoang...tàng
Lưu dấu tình thơ sau xa mơ
Mấy ai trở lại đếm Thu chờ
Và ai còn nhớ Thu xưa tím
Đậm khắc trong vần dệt tứ thơ
Tiếng gió vi vu thổi nhạc buồn
Hàng ngàn sương trắng nhoà lệ vương
Đọng trong khoé mắt Thu ngày nhớ
Đọng mãi vần thơ để mãi tìm
Vần thơ ai khóc giấc mộng sai
Tiếng sầu đọng lại bờ mắt cay
Nghìn trùng xa cách xa...ngăn cách
Đông lạnh ngỏ nào tìm nắng mai
Thì thôi để lạc mấy vần bay
Về chốn hư không chẳng đoạ đày
Đến nơi trống vánh hư vô lạnh
Một kiếp phù sinh mỏi chân ngày
Khúc Niệm TừTHẪN THỜ
Hóa đá cho rồi một trái tim
Không còn thổn thức không kiếm tìm
Không sợ thu đi rừng hoang lạnh
Ngơ ngác nai vàng trông lá xanh
Tạo hóa sinh chi Nguyễn Nguyên thanh
Nửa đời một vết tim không lành
Đêm nay được ướp thêm tuyết trắng
Tim sẽ muôn đời trong giá băng
Thổn thức hồn sâu một vết hằn
Trắng đêm sầu đọng vách tim ngăn
Làm sao để biết em còn nhớ
Để biết hồn thơ không trái ngang!
Đêm nay ngoài trời không có trăng
Không có lời ru của chị hằng
Chỉ có gió lùa qua cửa sổ
Quá bộ vào tim đang lạnh băng
Vì ai làm lạc mấy vần thơ
Mang sầu gọi nhớ đến vô bờ
Ta lạc vào trong chân mây tím
Tím phủ hồn thơ tím ước mơ
Nguyên Thanh
Trích đoạn: khucniemtu
HỔNG THÈM
Người ta đi mãi chưa về
Hổng thèm ai đến hổng chờ chờ đâu
Hổng thèm đội nón qua cầu
Để cho nắng cháy ngọn đầu tóc mây
Hổng thèm đợi ai nữa đấy
Tan trường mình lại về ngay nhà mình
Ai về mình sẽ làm thinh
Hổng thèm đáp trả vần tình câu thơ
Hổng thèm viết mộng đọc mơ
Hổng thèm đâu nhé bây giờ giận a !
Hổng thèm nói chuyện nữa à
Hổng thèm đáp lại hôm qua nhắn về
Hổng thèm nhìn vệt nắng lê
Đến ngày qua nhớ tràn trề mưa ngâu
Hổng thèm tất cả nữa đâu
Hổng thèm nhìn lại - cúi đầu lặng thinh
Mình về đường chỉ một mình
Hổng thèm nói chuyện hai mình nữa nha
Bây giờ giận lắm rồi à
Mai này về lại hổng hoà với ai
Hổng thèm hỏi đi đáp lại
Hổng thèm nói chuyện đường dài xa xôi
Hổng thèm cùng ngắm trăng vơi
Để hỏi trăng khuyết nửa dời về đâu
Hổng thèm thức nhớ canh thâu
Hổng thèm hoa tím gửi màu thơ mong
Hổng thèm đợi hổng thèm trông
Hổng thèm nhìn dấu nắng hồng nhạt (phai)
Hổng thèm mỏi mắt chờ ai
Hổng thèm hứa nữa, Xuân nay hổng về !
Khúc Niệm Từ
( Hi hi hi...)
EM GIẬN RỒI
Ta vì chút vô tình không cố ý
Em đành lòng giận mãi không thôi
Để nổi sầu đọng trên nét tinh khôi
Cho nổi nhớ kéo dài thêm chút nữa
Ta vì chút đường xa vó ngựa
Còn thênh thang trên dậm dường dài
Muốn thời gian ngừng đọng lại chiều nay
Để về kịp đến nơi từng hẹn cũ
Về đến rồi ôi sương mờ tím phủ
Tím hồn thơ, tím mộng ước đơn sơ
Em hổng thèm viết mộng đọc mơ
Hổng thèm trông đợi ai… ai về nữa
Phải làm sao để em đừng giận nữa
Hảy hiểu ta vì dặm bước đường xa
Suốt ngày qua ta trông ngóng tin xa
Tin không đến lòng ta thành hoang dại
Ta về đây… mỗi mong gặp lại
Em của tôi bóng dáng trang đài
Để nói rằng lỗi tất cả vì ta
Ta nhận hết xin em đừng im lặng!
Chiều mù sương ta nghe lòng trống vắng
Em giận hoài… em mãi làm thinh
Thì làm sao mà có được hai mình
Cùng ngắm vầng trăng cùng xây chung lầu mộng!
…
Nguyên Thanh
Trích đoạn: khucniemtu
..
Đính kèm (1)Trích đoạn: khucniemtu
EM SẼ VỀ
Em sẽ về rừng thu thôi trúc lá
Em sẽ về đẹp bóng những hoàng hôn
Em sẽ về ngàn hoa rộ đơm bông
Quê hương đón em chở xuân về đến
Lời em hứa ấm lòng người mông đợi
Đem nắng hồng về rải khắp quê hương
Chở Tình thương về tặng khắp phố phường
Đàn em nhỏ vui hân hoan chào đón
Tình thương ơi! có nước nguồn sông ngọn
Quê hương ơi! mỗi người chỉ một mà thôi
Song quê hương có bên lỡ bên bồi
Sống bên lỡ, bên bồi là quê hương cả
Em hứa về… lời vàng in trên đá
Ngàn năm sau vẫn trơ bóng thời gian
Đứng bến sông dưới bóng trăng ngàn
Sẽ chờ mãi … người về từ bên ấy!
Nguyên Thanh
THỜI GIAN ... EM VỀ
Thời gian thăm thẵm cứ dần trôi mãi
Biết bao giờ có thể dừng lại về chốn xưa
Quê hương hiền hoà có nắng vàng trong mưa
Có con cá bạc trắng nơi biển trưa vùng vẫy
Em sẽ về lại khi con đường đang nắng chảy
Mạch máu thương đỏ thắm nghĩa đồng bào
Em sẽ về dòng sông nước xanh dạt dào
Tình làng xóm , phố đông chợ huyên náo
Em sẽ về khi trời thu vừa thay áo
Lá vàng mơ dưới ánh dương đợi chờ
Em sẽ về gom nhặt từng mảnh lá thơ
Để trọn vẹn vườn mơ xây lầu mộng
Em sẽ về theo cánh chim trời lồng lộng
Lướt gió ngàn lùa sóng mây vừng hồng
Trời rạng đông ló dạng ngũ sắc cầu vồng
Em đứng dưới quê hương ấm nồng mùa lúa chín
Anh ra ruộng về nhìn em cười chúm chím
Em gật đầu chào người lạ nhưng rất quen
Trên đường quê hương ta ngắm ánh trăng lên
Hằng Nga cũng ngó xuống trần gian vui bên chú Cuội
Khúc Niệm Từ
Trích đoạn: khucniemtu
![]()
GIẬN RỒI... HỔNG THÈM ĐÂU
Em không về nữa vần thơ mơ
Giận rồi hổng biết ... ai còn chờ
Trắng canh thao thức hoài câu đợi
Vần thơ bỏ dở hổng thèm mơ
Em bước qua thềm lắng nhạc thơ
Đàn ai trầm bổng nhớ vô bờ
Gió lay cành trúc nghiêng theo mộng
Điệu nhạc tương tư vẳng đợi chờ
Em đã giận rồi hổng đến đâu
Hổng thèm hoạ lại vần thương câu
Hổng thèm nghe cả lời tâm sự
Hổng biết ! Giận rồi... đổ giọt ngâu
Ai bảo người ta chối mặc dầu
Mình thời biết nốt tận đâu đâu
Ghét ghê... sao chẳng nhận lời thật
Cứ mãi ỡm ờ chối vạn câu
Giận rồi hổng đến... mặc ai sầu
Bên kia mình lặng nhìn xa sâu
Vào vườn thơ nhớ thương người đấy
Nhưng mà còn giận... hổng thèm đâu!
Giận rồi...
Hổng thèm đâu !
Khúc Niệm Từ
Đền em...
Đừng khóc nghe em (*)
- Anh đền que kem
Lắc đôi bím tóc
- Giận anh, hổng thèm!
Đền em bài ca
Chép trên cánh hoa
- Giận anh thêm đấy,
Người đâu thật là…
Đền em vạt nắng
Hong buồn khô nhanh
Đền “con lợn đất”
Tình anh để dành
.
Đền em mây chiều
Cho em làm dáng
Đền anh làm bạn
Em cười: – Thật điêu!
.
Đền em bờ môi
Nụ hồng tinh khôi
Đền thêm em nhé
- Đền em một đời!
Trần Phan
(Hi hi hi...bài thơ này của bác Phan cũng vui vui ạ, em mang qua đây cho bác Nguyên đọc cho vui...hi hi hi )
XIN EM ĐỪNG GIẬN
Em giận mãi đi để anh chờ
Trắng canh thao thức lạnh vần thơ
Anh còn trông mãi tình thơ mộng
Em giận mãi rồi thôi hết trông!
Anh tội gì đâu em mãi hờn
Để anh thờ thẫn chết còn hơn
Tương tư nàng Trúc trong trăng sáng
Em mãi hận hờn _ anh thở than
Giận mãi mà chi liễu u sầu
Để anh trằn trộc suốt canh thâu
Đây anh tặng em hoa hồng tím
Xin bớt giọt sầu trong mưa ngâu
Có chối gì đâu! anh thật lòng
Em ngờ anh mãi tận đâu đâu
Người ta chân thật em đành ghét
Ghét mãi ghét hoài giận càn sâu
Em giận anh hoài anh buồn rầu
Bên này mình lặng nhìn xa sâu
Vào vườn thơ nhớ em nhiều lắm
Hết giận đi … để anh hết sầu!
Nguyên Thanh