GIẬN DỖI
Hôm qua “người ta” giận tôi
Hay là vô ý để rồi khinh khi?
Chút gì? Không dễ qua đi
Thời gian ngưng chảy hàng mi ướt mềm
Trăng nhòe hiện hữu loáng thềm
Một tôi lận đận, một em dập dờn
Bởi chưng chưa tỏ nguồn cơn
Nửa yêu thương nửa giận hờn xót xa
Giá đừng ý ngại đường xa
Tiền đò ngại tốn, mái nhà đừng xiêu
Giá đừng lỡ hẹn sớm chiều
Nơi đầm sen nhỏ cánh điều lố nhô
Tình đời tựa quả hồ lô
Yêu đương phân nửa, nửa cô tủi sầu
Xin đừng giận dỗi không đâu
Uổng công dò dẫm nông sâu biển đời.
Hôm qua “người ta” giận tôi
Hay là vô ý để rồi khinh khi?
Chút gì? Không dễ qua đi
Thời gian ngưng chảy hàng mi ướt mềm
Trăng nhòe hiện hữu loáng thềm
Một tôi lận đận, một em dập dờn
Bởi chưng chưa tỏ nguồn cơn
Nửa yêu thương nửa giận hờn xót xa
Giá đừng ý ngại đường xa
Tiền đò ngại tốn, mái nhà đừng xiêu
Giá đừng lỡ hẹn sớm chiều
Nơi đầm sen nhỏ cánh điều lố nhô
Tình đời tựa quả hồ lô
Yêu đương phân nửa, nửa cô tủi sầu
Xin đừng giận dỗi không đâu
Uổng công dò dẫm nông sâu biển đời.
