Chiều rơi
Ta rót cho ta một chén rượu nhạt
uống mãi không say lòng thêm xa nhớ
ngày ấy trong ta không chút vẩn đời
như áng mây xanh chiều vàng diết da
ta thấy mong manh một chút dại khờ
gói kín phong thư tình ta trao tới em
một thoáng bất ngờ tay em hờ hững
đánh rớt phong thư nghe như tiếng lá rơi
Ta rót cho ta thêm chén rượu nồng
uống mãi không say lòng thêm nhớ nhung
ánh mắt long lanh em trao mộng đẹp
khuôn mặt tươi xinh sáng mãi trong anh
cánh gió chiều xuân rung lên nhịp tình
hai cánh đôi ta bay mãi tới trời xanh
thế rồi tình ta tháng năm lìa xa....
Ta rót cho ta thêm chén rựơu tình
uống mãi quên say lòng thêm trống vắng
tình đầu trong em mong manh vạt chiều
tình đầu trong anh long lanh mắt yêu
tự dưng rơi thư em ơi có biết
điềm báo chẳng lành tình ta....
hai cánh chim yêu tách chia hai ngả
mất hút bay đôi u uất trời xanh
Uống rựơu chiều rơi lòng anh sóng động
chẳng biết lúc này em yêu nơi nao
còn nhớ chăng em điều giấu ở trời cao
một thuở chúng mình cuốn vào bay đôi...