📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đời thơ

2.234 trả lời, 145.018 lượt xem — Trang 41 / 75
GIẤC TÌNH
 

Đến giờ mà vẫn dửng dưng
Gặp nhau sao cứ  lạnh lùng thế em
Buồn trôi suốt cả một đêm
Sao không một tiếng cho mềm nỗi đau..
 
Dửng dưng… tôi dửng dưng sầu
Trốn em, hờn để giấu đau trong lòng
Một mình gỡ mớ bòng bong
Mà đêm vẫn cứ chong chong đợi ngày
 
Không rằng không nói mà say
Lặng im, im lặng lòng day dứt lòng
Trách em lơ lửng con chuồn
Tôi buồn không thể nỗi buồn nào thay…
 
Tự dưng vợ chạm vào tay
Giật mình  ú ớ … muốn say giấc tình




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
NGÓNG NGÀY THƠ
 
 
Ngóng mong như ngóng mẹ về
Ngày thơ - Lễ hội, người mê dập dìu
Yêu thơ nồng cháy tim yêu
Bao dòng suối nhỏ tím chiều mộng mơ




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
DÁNG BUỒN
 
Chiều thu một bóng cô phòng
Thả hồn về những ngày hồng xa xưa
Những ngày mê đắm… nắng mưa
Bước chân khát mộng đong đưa cuộc tình
 
Như là chỉ có chuyện mình
Bao nhiêu chuyện khác dửng dưng quên hoài
Vậy mà giờ cũng nhạt phai
Trong ta kỷ niệm một vài lưa thưa
 
Giờ ngồi hồi nghĩ vẩn vơ
Quét bao nhiêu nhát, vẫn trơ lá chiều
Đã thành một vạt xanh rêu
Lòng mang vương vấn mãi điều bạc đen
 
Người xưa thành lạ từ quen
Phố yêu lộng gió không chen nổi mình




Nguyễn Văn Thái

 
Đăng nhập để trả lời
0
TỐI Ở RỪNG BA BỂ

 
Mông lung
Tối
Giữa không gian tối…
Buồn âm u kéo trũng rừng đêm
 
Ánh ả tiếng ve, huyền bí rừng thiêng
Chuộc vọng òa, vỡ bung màn tối
Dạ hương tỏa, mênh mang lối
Nhấp nháy - trời sao,đom đóm gọi tình
Gió ẩn mình, lắng đọng rừng khuya
Ánh nhạc diệu huyền
lung linh nước múa
rừng về trong tay
….
Cạn hết đêm
không gian say…
Níu tối rừng
giấc ngủ
mê say






Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
SẤM ĐÊM
 
 
Dài đêm tiếng sấm ùng ùng
Lơ mơ giấc mộng não nùng nhân gian
Cuộc đời gấp khúc tày gang
Ngước trông trời đất lại càng nhỏ nhoi
 
Phong trần tàn tạ thân đời
Giầu sang hèn khó …khóc cười vần xoay
Rồi ra vuông đất một ngày
Tỉnh bơ nhân thế giấc say Ngân Hà
 
Ì ùng sấm vọng đêm xa
Vần thơ nhạc sấm mát sa cho lòng
Mơ rằng trời lại xanh trong
Hồn ta bay bổng theo dòng thơ ngân
 
Sấm đêm vọng giấc mơ ngần




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
BÓNG DÁNG HÔM NAY
 


 
Ngày xa nhau thêm xanh hơn nỗi nhớ
Để lòng riêng trăn trở những tình chung
Dáng riêng tư bên bóng liễu rủ cùng
Heo may se lòng trời thu khao khát.
 
Ngắm mây bay lòng anh thêm bát ngát
Với thơ - trăng, sáng mát dịu tâm hồn
Dưới tầm kia, lẽ đời, bao bề bộn
Với hương trời thêm thắm những ngày xa
 
Anh là dòng sông xanh nước hiền hoà
Rờn sóng biếc ru bờ yêu năm tháng.
Em là áng mây trời xanh lãng đãng
Theo gió thu, khơi nỗi nhớ chiều buông.
 
Cuộc đời anh như giấc ngủ triền miên
Tình yêu em giấc mộng hiền êm ái
Hành trang anh mang vào dĩ vãng
Có hoa em in dấu trái tim này
 
Lắng nghe em, tim sao động hàng ngày
Nuôi khát vọng dâng lửa tình nồng đượm
Cánh buồm thơ trên biển đời mộng tưởng
Dù lặng yên, bão nổi vẫn lòng yêu
 
Với riêng chung, lòng chung quyện sớm chiều
Say chén tình sóng sánh đầy ân nghĩa
Mười lăm năm lần thu về thay lá
Hiểu lòng nhau tình đất đượm màu cây
 
Hương tình nồng nên mãi những vần thơ.


Nguyễn văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-05 15:16:53trần như chuyên>
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

TÂM SỰ DÒNG SÔNG

Lăn tăn lớp sóng mặt sông
Dợp dờn mái tóc hoa râm, vơi chiều.

Xưa rồi nhộn nhịp bến yêu
Rêu xanh lối bước, tiêu điều lòng ai.

Chiều buồn nhớ nắng ban mai
Đường quê in đậm bóng dài dòng sông.

Ta say khúc lặng trong lòng
Nghe hương phai nhạt bềnh bồng trời xa

Lưa thưa vạt cỏ, nhành hoa
Dập dềnh mép nước, nhạt nhoà bờ hoang.

Thân người nương ở trần gian
Hỏi chi mấy thuở…xuân tàn bể dâu?

Ngày đi tháng đến tiêu giao
Ta giờ hoạ nét thanh tao, tiêu nhàn.

NVT



Anh Thái à!
Tôi đến thăm anh, nhìn bến cũ heo hút, trống vắng mà chạnh lòng. Tít tắp mờ xa về phía đầu nguồn là cây cầu mới lạnh lùng, không nói, thay những con đò và bến phà xưa. Vậy là viết mấy dòng xin được đồng cảm cùng anh!
 

TÌM
 
Gió xua nỗi nhớ giăng ngang
Con tầu cắt sóng bẽ bàng mặt sông.
 
Bên này bến vắng đò không
Bờ kia hoang lạnh, trắng đồng mây bay.
 
Đâu rồi cánh áo hoa lay
Chẳng bồi, chẳng lở mà cay mắt chiều.
 
Bèo tây mấy vạt phiêu diêu
Bóng câu xa tít liêu xiêu đường đời.
 
Dòng nào cũng chảy về khơi
Lòng ta trôi ngược, chơi vơi đêm ngày.
 
Lệ rơi đụng chén đắm say
Lá gan khô lại, cánh tay ướt đầm.
 
Sương bay mòn mỏi mắt tâm
Hoàng hôn dẫn lối hương thầm qua sông.
 
Cánh mây đo nước sâu nông
Nỗi nhớ lặn ngụp chờ trông cây cầu.
 
Chắc rằng xa cách còn lâu
Liều mình khoả lấp váng sầu mà sang...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 18:47:32Nguyễn Văn Thái 1949>
TỐI Ở RỪNG

Mông lung
Tối
Giữa không gian tối…

Buồn âm u
kéo trũng rừng đêm
Tiếng ve ong ả khí thiêng
Chão chuộc kêu vỡ bung màn tối

Hương lan rừng
mênh mang
lối
Nhấp nháy trời sao đom đóm gọi bày

Lâng lâng
không gian - mới…
Níu tối rừng vào giấc ngủ đêm nay

NVT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-22 16:29:19Nguyễn Văn Thái 1949>
HỒ BA BỂ

Mây trời, nắng mới, cây xanh
Nhuộm lòng Ba Bể trong lành ban mai

Ngút xa trông rộng, bóng ai
Ngỡ chim bói cá đứng hoài trông tăm

Dõi theo du khách vãng thăm
Núi ôm bóng núi thẫm xanh lá rừng
Xa kia mây núi tự tình
Ngàn năm vương vít đã từng ngàn năm

Đôi cò bay lả bờ…săm
Bóng hình, cánh nắng mộng đầm tương tư

Nắng xiên nghiêng núi tím mờ
Rung rinh thuyền dạo gương hồ ngọc xanh
Nắng hoa sườn núi long lanh
Ánh cây lả nước, óng cành lả non

Xa xa làn khói mong manh
Nhấp nhô luống sóng hàng giăng nối hàng
Trập trùng non nước vây thành
Màu cây từng đụn bức tranh đại ngàn

Thuyền về cập bến đò ngang
Màu xanh của ngọc mênh mang nước trời

10 - 6 - 2011
NVT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-12 15:48:44Nguyễn Văn Thái 1949>
TÂM SỰ


Trời xui gió lạnh về chiều
Lơ mơ giấc mộng, tiêu điều đường xưa...
Qua rồi thời lạc vườn thơ
Một thời thuyền đợi, hững hờ bến xuân.

Tình đi hoa rụng đầy sân
Lạnh lùng bóng chiếc tần ngần lá rơi.
Hắt hiu gió thổi chân đồi
Người đi biền biệt, trong tôi dáng gầy.

Hoang chiều xao xuyến qua ngày
Lẫn trong khói toả, hương bay lệ đời.
Bàn chân nương náu một nơi
Thu về cùng với một người... vấn vương

NVT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-24 14:00:56Nguyễn Văn Thái 1949>
CHỈ CÒN EM

Ngày anh đi
Trời mưa
Em nghĩ về con đường xa...

Mưa mù mịt
Mưa rơi hoài...
Mưa giót lòng anh từng giọt nhớ nhung em

Mưa rơi...
Những vần thơ thấm ướt mưa rơi
Thêm ấm lòng anh, dịu buồn xa vời vợi...

Đường quang dần phía trời Hà Nội
Hà Nội heo may
nhè nhẹ lòng người
nắng trộn sương trời
đường phố vội vàng
chật chội

Hà Nội trôi...
Anh ngược dòng nghĩ ngợi xa xôi.
Hà Nội lạ
Thoáng giật mình: Ai ?!...
... ngỡ em dần lại
Hà Nội buồn
dằng dặc nhớ em

Hà Nội như thế, rồi lãng quên
Chỉ còn em
bóng chiều
thầm nhớ

NVT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 18:44:36Nguyễn Văn Thái 1949>
HAI MÙA SIM

Mùa hoa sim qua rồi
Sim bắt đầu đơm quả
Quả to xen quả nhỏ
Thơ ngây trong lá cành

Anh tìm quả sim xanh
Ngắm nhìn hình vú sữa
Anh ngắt quả sim đỏ
Mút vị ngọt núi rừng

Thẩn thơ tìm quả chín
Trong từng nhành chùm sim
Đây rồi quả lựng tím
Trên tay anh xinh xinh
....
Đã hai mùa sim chín
Anh đợi một ngày vui
Chong đêm dài khắc khoải
Ước ngày mai trở về

Một mình anh vẩn vơ
Nhẹ bước đồi sim nhỏ
Mỗi mùa hoa sim nở
Mỗi lần tim nhói đau

Núi đồi sống càng lâu
Miền xuôi thêm nỗi nhớ
Người thương sao thương quá
Trời cao lại càng cao

NVT
Đăng nhập để trả lời
0
NỮ SĨ CHỢ RỒNG

Gặp em
se, sắt nắng mưa
Gọi tên,
chạm khắc “cay chua”
để đời

Nông, sâu
ai hiểu!
bất ngờ
Câu thơ cất cánh từ bờ đau thương

Kỳ thay ngồn ngộn thị trường
Vẫn khoanh tròn một góc riêng… rất mình
Quanh em cật lực mưu sinh
Em còn sâu thẳm nét tình nhân văn.

Cũng là cát ở trần gian
Thơ xanh thăm thẳm
khiết ngần pha lê

Nghe thơ
như phải bùa mê!...

21 - 5 - 2011
NVT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-17 09:28:16Nguyễn Văn Thái 1949>
TÌNH NGƯỜI CẢM THƯƠNG

Phong ba… cánh én lạc đàn!
“Bơ vơ ghẻ lạnh giữa đàng đổi thay”…
Tơ lòng vương chín tầng mây
Gió đời hiu hắt vơi đầy cung thương

Trách trời gieo bước đoạn trường
Mảy may không chút xót thương phận người
Đời trong bèo dạt mây trôi
Tâm tư sống mãi tình người cảm thông

CẢM THÔNG

Ôm buồn thao thức cung thương
Để sầu bíu lấy miên trường thiên di
Lỡ duyên bao nỗi vân vi
Đường mây một lối nẻo đi một đường

Bể dâu… dầu dãi gió sương…
Cảm thông cò đậu cành thương ngẹn ngào
Hôm nay mắc nợ bờ ao
Ngày mai sáng toả ánh hào trời xanh

PPL _ NVT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-17 09:31:47Nguyễn Văn Thái 1949>
MAI

Mai ngày địa bạch thiên thanh
Thân cò vẫn chỉ phận cành xanh tre
Bờ ao duyên kiếp đi về
Nhuộm màu cánh trắng đồng quê tháng ngày

Xưa nay kim cổ đông tây
Ngàn đời vẫn vậy có thay đổi gì
Thương nhau an ủi vân vi
“Tích xưa” còn đó làm gì có mai


NAY

Thôi thì mai vẫn còn mai
Nay ta cứ mải mê hoài thơ ca
Cho dù bao bước can qua
Mặc thây con tạo, lòng ta an nhàn

Ngày vui bên cánh đồng làng
Cánh cò vươn sải thênh thang mây trời
Cùng nhau gom góp nụ cười
Cho nguôi ngoai vợi nỗi đời đã qua

PPL - NVT
Đăng nhập để trả lời
0
MỘNG MƠ (II)


Mộng mơ rồi lại mộng mơ
Lại về với những bơ phờ trần ai
Đã qua bao tháng năm dài
Nét duyên vỡ vụn nét hài còn son

Phượng hồng khoe sắc mỏi mòn
Rực mùa ly biệt cho tròn bóng câu
Nước trôi hờ hững qua cầu
Lang thang hoá những nhiệm mầu … lang thang

4 - 6 - 2011
NVT
Đăng nhập để trả lời
0
MỘNG LÒNG

Mộng lòng những muốn thơ ca
Cho quên sầu muộn khuây khoa nỗi đời
“Cùng nhau gom góp NỤ CƯỜI”
tặng Vành nón trắng giữa trời đồng quê
Hương đồng thơm mái tóc thề
Cánh cò bay lả đi về cô thôn

Ngày mai nào biết mất còn
Lấy vui thơ rượu thả hồn trong say
Chỉ e tiếng bấc vơi đầy
Nợ đời chưa trả thì nay: Vui? Buồn ?

MÃI XUÂN

Nợ đời chưa trả…nợ luôn
Thong dong ngày tháng bán buồn mua vui
Xuân xanh, xanh mãi… tuyệt vời!
Đời còn mấy nả…. rối bời ruột gan?

Yêu thơ, thơ mãi chứa chan
Tình người đằm thắm xanh ngàn thương yêu
Bếp hồng lên má yêu kiều
Làng quê yên ả dập dìu khúc ru

PPL - NVT
Đăng nhập để trả lời
0
NỢ

Buồn thì mang bán cho trời
Nợ đời ta nợ những người bên ta
Sống không trả hết nợ đời
Đau lòng vạn kiếp, khi nơi suối vàng
Cái vui ở chốn dương gian
buồn…
đành mua vậy
biết làm sao đây

Thôi thì trên mảnh đất này
Cùng nhau khuây khoả tháng ngày cho qua
Lời ru của mẹ xưa xa
Vọng về ru khúc thơ ca…vơi buồn


NỢ ĐỜI

Có ai trả hết nợ đời
Mà vương vấn, mà đầy vơi nỗi niềm
Trả vay….chuyện kể ngày đêm
Băn khoăn suy xét buồn thêm nữa buồn

Ta về ngả mũ … hoàng hôn
Cánh cò rong ruổi dập dờn chân mây
Cùng về với những thơ ngây
Chuồn chuồn khoan nhặt đong đầy nắng yêu

PPL _ NVT
Đăng nhập để trả lời
0
THĂM VƯỜN THƠ

Vườn thơ ngày ấy chiều nay
Lối mòn trải mượt, xanh cây cúc vàng
Sen hồng thoang thoảng hương ngàn
Gió đưa mây tím, xênh xang nắng tình

Ngày xa cách trở dặm nghìn
Vấn vương tưởng một bóng hình thơ ngây
Mộng yêu thầm lặng vơi đầy
“Tìm thơ” khoả nỗi lắt lay bên đời

Vườn thơ ngào ngạt hương trời
Có đôi chim hót những lời viển vông
Viển vông đẹp mộng tơ hồng
Chân son ngượng nghịu tìm không đường về

Ngày trôi dài đến lê thê…

NVT
19 - 6 - 2011
Đăng nhập để trả lời
0
TRI ÂN

Nắng yêu , yêu đã xế chiều…
Hoàng hôn tím lại bao điều đã qua
Ơn người an ủi lòng ta
Đắn đo sau trước gọi là thế thôi

Trăng treo vẫn sáng khắp trời…
Cuộc đời còn một mảnh đời vẫn yêu
Vần thơ vẫn ấm nắng chiều
Gửi người tri kỷ đôi điều: tri ân


ÂN TÌNH

Chỉ là san sẻ cùng nhau
Cảm thông, chia vợi nỗi đau của người
Lòng vui - bớt hận với đời
Ngày đi đẹp vẻ thảnh thơi an nhàn

Làng quê rực rỡ nắng vàng
Hàng cau thơ mộng mênh mang khung trời
Du dương câu hát à ơi
Tình - thơ - nghĩa - bạn bên đời ngân nga


PPL - NVT
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

THĂM VƯỜN THƠ

Vườn thơ ngày ấy chiều nay
Lối mòn trải mượt, xanh cây cúc vàng
Sen hồng thoang thoảng hương ngàn
Gió đưa mây tím, xênh xang nắng tình

Ngày xa cách trở dặm nghìn
Vấn vương tưởng một bóng hình thơ ngây
Mộng yêu thầm lặng vơi đầy
“Tìm thơ” khoả nỗi lắt lay bên đời

Vườn thơ ngào ngạt hương trời
Có đôi chim hót những lời viển vông
Viển vông đẹp mộng tơ hồng
Chân son ngượng nghịu tìm không đường về

Ngày trôi dài đến lê thê…

NVT
19 - 6 - 2011



VỀ QUÊ

Đất lành đâu cũng hương quê
Cải ngồng trổ rực bờ đê nắng vàng
Cánh đồng lúa trải mênh mang
Lối vui nhẹ bước thênh thang chân người

Mừng nhau trầu thắm môi cười
Chè xanh ngát nụ hương vời vợi bay
Nghĩa tình chưa uống mà say
Người quê ấm áp bàn tay ân tình

LH

Cảm ơn huynh vẫn nhớ đến muội, chúc huynh luôn vui khoẻ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-26 02:14:20Nguyễn Văn Thái 1949>
TÌNH XƯA

Uống giọt mưa ngày ấy
Chát vị đắng con tim
Cảm vị ngọt trong lòng
Nhớ người đã hằng mong

Mùa xuân màu thổn thức
Cây nở trái hồng niên
Nai tìm sương vực thẳm
Bạt ngàn hoa Thảo Anh

Mùa phơi bao lá úa
Lác đác vài nụ hương
Làn mây đùa với gió
Chim vẫn hót vang lồng

Chân trời nổi bão giông
Con thuyền về bến cũ
Hoàng hôn không yên ngủ
Uống giọt mưa hư không

26 - 5 - 2011

Nguyễn văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
BUỒN

Rượu buồn uống mãi không say
Càng buồn càng uống càng lay lắt buồn
Trông ra bóng xế hoàng hôn
Sương đông nhỏ giọt khóc buồn đêm đông

Say đi!...say khướt cho lòng
không còn tê tái buồn trong nỗi buồn


CHÚT TÌNH THƠ

Tiếng lòng ướt sũng niềm đau
Nước nâu sẫm đẫm giọt sầu ngày thu
Ngày vương, vương dải mây mù
Mà sao con tạo ậm ư hững hờ !!!...

Gửi người một chút tình thơ
Nồng thêm hương rượu phai mờ nỗi đau

PPL _ NVT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-17 04:34:52Nguyễn Văn Thái 1949>
CHIA SẺ


Tạ tình, tình trước nghĩa sau
Chưa say người hỡi quên sao được buồn
Mây thành giăng kín hoàng hôn
Chiều thu nơi ấy có còn đâu xanh!...

Dòng đời trôi giữa mông mênh
Vãi vương hạt bụi - phần mình nhỏ nhoi
…Oái oăm con tạo trêu ngươi
Gieo xuân rắc lộc cành đời cùng hoa

“Ngỡ là trong ngọc trắng ngà”
Dương gian chốn ấy cũng là thiên thai
Nào ngờ: một cõi trần ai!
Rượu buồn…say…để nguôi ngoai nỗi đời

Liêu xiêu mãi ngả bóng rầy
Đường mây lỡ hẹn, lối gầy hoàng hôn
Gập ghềnh vãi chuỗi nhạc buồn
Tuyết sương khắc khoải, đẫm hồn tương tư

Giá mà là nụ đào tơ
Hoá làm ngọn gió đông chờ xuân sang
Giá buồn là gói là mang
Thì xin gánh hộ quá giang sông - sầu

 6 - 2011

 Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-28 10:06:25Nguyễn Văn Thái 1949>
GIẤC MƠ CÓ THẬT


Cầu hôn. Em nói rằng: Không…
Ta cầm bảy vía ba hồn tầng mây
Cơm khê, lửa bén chân gầy
Giật mình…ngơ ngác…nơi nầy là đâu???...

Trời cao có hiểu lòng đau
Đất dày có thấm giọt sầu: tình tan!
Xóm làng hoang lạnh cơn tang
Chơi vơi trong mộng, bàng hoàng thinh không

Trời đâu có nổi bão giông
Sao ta cồn sóng cõi lòng đảo điên!
Lạnh lùng đứng lặng - thôi miên
Ta tìm vô vọng ở miền hư vô…

Giật mình!... Ôi!...Một giấc mơ
Thở phào… Hạnh phúc: thoát giờ mộng mê


26 - 6 - 2011
Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-30 15:57:28Nguyễn Văn Thái 1949>
HOA NẮNG


Lần đầu anh mới gặp em
Em cười - hoa nở. Khát thèm - anh mơ..

Chơi vơi đầm giọt tương tư
Sợi tơ nửa buộc nửa dư lỏng lèo

Hoa cười quyến rũ tình theo
Gió hững hờ gió càng đèo đa mang

Xuân cười - hoa nắng nở vàng
Mâng mâng hương nhuỵ xanh ngàn yêu thương

Nâng niu đi khắp nẻo đường
Vấn vương tô nét son hường môi xinh...

Bây giờ em cứ lặng thinh
Mặc anh hoài niệm.... một mình mộng mơ

Ước gì lại được ngày xưa
Mãi tươi hoa nắng nên thơ tháng ngày

Rắng xa xa chỉ tầm tay
Hương chưa ngát ở tim này sao em?

Giờ xa... biển cách núi chen
Chợt bừng hoa nắng, khát thèm ngày xưa!


Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
Đời thơ
Đời ta là kiếp rong chơi
Thả hồn trong gió vui đời bên thơ
Lạc vào đất khách thưởng thơ
Tao đàn hội ngộ câu thơ trau tình
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: thanh_v_d

Đời thơ
Đời ta là kiếp rong chơi
Thả hồn trong gió vui đời bên thơ
Lạc vào đất khách thưởng thơ
Tao đàn hội ngộ câu thơ trau tình





Hữu duyên trọn kiếp ba sinh
Thơ người xướng hoạ thơ mình, tri âm
Đời vui chung tiếng tơ đồng
Hân hoan thư quán trọn lòng vẹn thơ


Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0




TỎ TÌNH

Em ơi em còn một răng
Anh còn hai chiếc đủ căng miệng cười
Xin em hãy lấy anh thôi
Chúng mình hai đứa đẹp đôi vô cùng
Lấy anh đi đường có chung
Tay anh làm gậy thung dung lối tình
Dắt em đi khắp thung lũng
Em ơi hãy lấy anh (về) cưng cưng nha !

LÝ THANH THANH


MỘT CẶP XỨNG ĐÔI

Đúng là một cặp xứng đôi
Răng em một chiếc anh dôi hai cài (cái)
Da anh nhăn nheo đẹp trai
Má em trổ nốt sần chai đồi mồi
Đúng là một cặp xứng đôi

HRPT



XỨNG ĐÔI

Ôi dào! Đẹp quá đi thôi
Một anh một ả đẹp chồi răng yêu
Anh hai, em một mĩ miều
Hoa tươi, ghế đá cả chiều như mơ...
Xung quanh hư ảo nhạt mờ


Nguyễn Văn Thái 1949
(tếu với các bạn cho vui)




XỨNG LỨA VỪA ĐÔI

Cảm ơn Người tới nhà chơi
Khen tình 2 bác răng chồi ... trời riêng
Xung quanh hoa cỏ rất duyên
Ghế đá, hồng đỏ thề nguyền Ảnh trao
Ẻm vui tít mắt dạt dào
Hương hoa thoang thoảng tựa vào bồng lai
2 cụ đẹp gái xinh trai
Em cười 1 chiếc, anh 2 răng chồi
Thật là xứng lứa vừa đôi

LÝ THANH THANH
(vâng, vãn bối cũng thích tếu vui để quên buồn)

LÝ THANH THANH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: LÝ THANH THANH





TỎ TÌNH

Em ơi em còn một răng
Anh còn hai chiếc đủ căng miệng cười
Xin em hãy lấy anh thôi
Chúng mình hai đứa đẹp đôi vô cùng
Lấy anh đi đường có chung
Tay anh làm gậy thung dung lối tình
Dắt em đi khắp thung lũng
Em ơi hãy lấy anh (về) cưng cưng nha !

LÝ THANH THANH


MỘT CẶP XỨNG ĐÔI

Đúng là một cặp xứng đôi
Răng em một chiếc anh dôi hai cài (cái)
Da anh nhăn nheo đẹp trai
Má em trổ nốt sần chai đồi mồi
Đúng là một cặp xứng đôi

HRPT



XỨNG ĐÔI

Ôi dào! Đẹp quá đi thôi
Một anh một ả đẹp chồi răng yêu
Anh hai, em một mĩ miều
Hoa tươi, ghế đá cả chiều như mơ...
Xung quanh hư ảo nhạt mờ


Nguyễn Văn Thái 1949
(tếu với các bạn cho vui)




XỨNG LỨA VỪA ĐÔI

Cảm ơn Người tới nhà chơi
Khen tình 2 bác răng chồi ... trời riêng
Xung quanh hoa cỏ rất duyên
Ghế đá, hồng đỏ thề nguyền Ảnh trao
Ẻm vui tít mắt dạt dào
Hương hoa thoang thoảng tựa vào bồng lai
2 cụ đẹp gái xinh trai
Em cười 1 chiếc, anh 2 răng chồi
Thật là xứng lứa vừa đôi

LÝ THANH THANH
(vâng, vãn bối cũng thích tếu vui để quên buồn)





HẾT CHÊ


Anh rằng nhỏ đẹp xinh ơi
Cho anh thơm cái răng chồi của em!
Em rằng anh cứ quá khen
Răng em chồi một, anh lèn chồi hai
Đôi ta gái đẹp trai tài
Cù cho thiên hạ vái dài... mà vui[/size]


Nguyễn Văn Thái
(Chào bạn LÝ THANH THANH, ông cháu tôi đang cười vỡ bụng đây)
Đăng nhập để trả lời
0