<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-11 11:08:50xi_trum993>
Đà Lạt! Hai tiếng Đà Lạt quả rất là quen thuộc đối với tôi. Vâng! Đúng vậy, đó là người bạn thân từ thuở còn nhỏ, à không phải, phải là từ trong bụng mẹ mới phải chứ. Một người bạn mà tôi không thể quên. Hể đến hè là tôi lại được thăm bạn. Năm nào cũng thế, nhưng đến năm tôi 13 tuổi tôi đã không còn gặp được bạn nữa, vì hoàn cảnh nên tôi đã không đến thăm bạn được. 5 năm, quả là một thời gian dài bạn nhỉ? 5 năm ấy bạn sống ra sao? Có thay đổi gì không? Trong tâm trí tôi bạn là một nét gì đó rất đẹp, bạn luôn thơ mộng, mỗi khi gặp bạn tôi luôn có cảm giác trong sáng và tràn đầy nét hồn nhiên. Thời gian trôi đi thật nhanh, không chờ đợi một ai, ngay cả bạn và tôi. Những kỉ niệm đẹp ấy khi tôi đến gặp bạn, bạn còn nhớ hay đã quên? Những đồi núi, những thung lũng, những vườn hoa, đó là những nơi mà bạn đã đưa tôi đến, thật lãnh mạng phải không bạn? 5 năm trôi qua, tôi rất nhớ bạn, nhớ… nhớ thật nhiều, mãi mãi không thể nào quên, bạn dường như đã chiếm hết trái tim tôi. Những bản nhạc hòa tấu lại vang lên... “Xa em kỉ niệm”, thật hay làm sao!!! Khi nghe những bản nhạc hòa tấu ấy thì tôi lại nhớ bạn da diết hơn. Và rồi tôi lại ngồi trầm tư một mình, lật lại kí ức, những bức ảnh tôi chụp cùng với bạn vẫn còn nguyên vẹn đây. Đà Lạt à! Bạn có nhớ đến tôi hay không? Một người bạn từ thuở bé của bạn đây, một người bạn luôn nhớ đến bạn đây. Một mai lớn lên, không biết đến khi nào tôi mới gặp lại bạn lần nữa. 5 năm không một lần nào phai, bạn dường như đã ban tặng cho tôi một thế giới thứ 2, một thế giới luôn tràn đầy thơ mộng và một thế giới chỉ có tôi và bạn. Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Làm thế nào tôi gặp lại bạn dù chỉ một lần đây? Hoàn cảnh ơi! Sao mi lại ngăn cản ta, đã chia cách ta và người bạn của ta. Viết gì nữa đây người hỡi? Khi nỗi nhớ đã đong đầy.
Tôi vẫn còn nhớ bạn thích món ăn gì và những nơi bạn thích đến cùng tôi. Bánh bao trứng cút cùng một ly sữa đậu nành nóng là món ăn bạn thích và khi bạn gặp tôi, bạn cũng đã truyền cho tôi niềm thích thú ấy ^^ thật ngon phải không bạn? “Búp bê”, đó là một con búp bê với hai bím tóc và đôi mắt long lanh mà bạn luôn tặng tôi khi mỗi dịp tôi gặp bạn. Những con búp bê ấy đã lớn cùng tôi theo năm tháng, chúng vẫn đáng yêu như hồi nào. Đôi mắt thật long lanh như nét trong sáng giữa tôi và bạn. “Thung lũng tình yêu” là nơi kỉ niệm mà tôi không thể nào quên, nơi ấy bạn đã đưa tôi đến và gần như tôi đã thuộc cả con đường đến ấy và những đóa hoa được trồng nơi ấy. Bạn có nhớ hay chăng, cái trò chơi mà bạn và tôi đều thích hay không? Đó là trò chơi đóng giả làm vua và hoàng hậu đó. Bạn thì thích làm vua Bảo Đại và còn tôi thì làm hoàng hậu Nam Phương, thật thú vị làm sao ^^. Và vào mỗi buổi chiều, bạn và tôi cùng dạo bước quanh Hồ Xuân Hương và trên tay không thể thiếu cây kem ốc quế mà bạn hay mua cho tôi.
Thật nhiều kỉ niệm không thể nào kể hết. tại sao lại nhiều kỉ niệm đến thế??? Vâng, tại sao lại nhiều đến thế? Chỉ vì tôi yêu bạn, yêu thật lâu, thật lâu rồi đấy. Bạn có biết hay không?
Và cuối cùng gửi lá thư này đến một phương trời xa xôi. Hãy bay lên cùng cơn gió kia, bay mãi, bay mãi. Tôi hy vọng lá thư này sẽ tình cờ rơi vào tay bạn. Và hy vọng là thế thôi !!!
Ngày 7 tháng 1 năm 2011
Ký tên
Tôi, người bạn của Đà Lạt .
Tôi vẫn còn nhớ bạn thích món ăn gì và những nơi bạn thích đến cùng tôi. Bánh bao trứng cút cùng một ly sữa đậu nành nóng là món ăn bạn thích và khi bạn gặp tôi, bạn cũng đã truyền cho tôi niềm thích thú ấy ^^ thật ngon phải không bạn? “Búp bê”, đó là một con búp bê với hai bím tóc và đôi mắt long lanh mà bạn luôn tặng tôi khi mỗi dịp tôi gặp bạn. Những con búp bê ấy đã lớn cùng tôi theo năm tháng, chúng vẫn đáng yêu như hồi nào. Đôi mắt thật long lanh như nét trong sáng giữa tôi và bạn. “Thung lũng tình yêu” là nơi kỉ niệm mà tôi không thể nào quên, nơi ấy bạn đã đưa tôi đến và gần như tôi đã thuộc cả con đường đến ấy và những đóa hoa được trồng nơi ấy. Bạn có nhớ hay chăng, cái trò chơi mà bạn và tôi đều thích hay không? Đó là trò chơi đóng giả làm vua và hoàng hậu đó. Bạn thì thích làm vua Bảo Đại và còn tôi thì làm hoàng hậu Nam Phương, thật thú vị làm sao ^^. Và vào mỗi buổi chiều, bạn và tôi cùng dạo bước quanh Hồ Xuân Hương và trên tay không thể thiếu cây kem ốc quế mà bạn hay mua cho tôi.
Thật nhiều kỉ niệm không thể nào kể hết. tại sao lại nhiều kỉ niệm đến thế??? Vâng, tại sao lại nhiều đến thế? Chỉ vì tôi yêu bạn, yêu thật lâu, thật lâu rồi đấy. Bạn có biết hay không?
Và cuối cùng gửi lá thư này đến một phương trời xa xôi. Hãy bay lên cùng cơn gió kia, bay mãi, bay mãi. Tôi hy vọng lá thư này sẽ tình cờ rơi vào tay bạn. Và hy vọng là thế thôi !!!
Ngày 7 tháng 1 năm 2011
Ký tên
Tôi, người bạn của Đà Lạt .