<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-06 14:33:29Trần Mạnh Hùng>
GỬI XUÂN !
Em ở nơi này anh ở đâu
Sông Thương nỗi nhớ nghẹn hai đầu
Chiều xôn xao gió ươm tình mộng
Đêm ngẩn ngơ chờ lệ thấm bâu
Mơ đã tàn phai khi tỉnh giấc
Mộng đà héo rũ giữa canh thâu
Tìm đâu một chút dư hương cũ
Đành gửi cho Xuân một chút sầu !
nha uyen
BỂ SẦU
Phố thị, non ngàn biết ngả đâu
Màu thương dày nhuộm trắng sương đầu
Lâng lâng mắt lệ hồn mơ bóng
Vê vắt tơ lòng tay xéo bâu
Phải sợi nhớ xe dài vạn thuở ?
Mà tình vương dệt suốt ngàn thâu !
Sắc hương xuân tiết nào đâu cũ
Dệt mộng trời ghen giáng bể sầu.
Nguyên Hải
SẦU !
Tình xa vạn dặm biết tìm đâu
Dài nỗi nhớ thương bạc mái đầu
Chim sáo sang sông đàn lỗi nhịp
Đò xuôi con nước áo xa bâu
Cung sầu ngân khúc trăm năm nhớ
Giọt tủi dầm dề vạn vạn thâu
Trót lỡ phôi phai lời ước hẹn
Sầu ơi ! muôn thưở chẳng nguôi sầu !
nha uyen
Em ở nơi này anh ở đâu
Sông Thương nỗi nhớ nghẹn hai đầu
Chiều xôn xao gió ươm tình mộng
Đêm ngẩn ngơ chờ lệ thấm bâu
Mơ đã tàn phai khi tỉnh giấc
Mộng đà héo rũ giữa canh thâu
Tìm đâu một chút dư hương cũ
Đành gửi cho Xuân một chút sầu !
nha uyen
HỎi
Hỏi mộng nơi nào mộng ở đâu?
Hỏi người, người cứ mãi quay đầu
Hỏi yêu là lúc say chìm đắm
Hỏi nhớ phải chăng ray rức bâu
Nỗi nhớ cuồng mê tràn giấc ngủ
Niềm thương thao thức suốt đêm thâu.
Tình yêu muôn thuở như trăng sáng.
Tuyệt đẹp nhưng vương giọt lệ sầu
Trần Mạnh Hùng
BỂ SẦU
Phố thị, non ngàn biết ngả đâu
Màu thương dày nhuộm trắng sương đầu
Lâng lâng mắt lệ hồn mơ bóng
Vê vắt tơ lòng tay xéo bâu
Phải sợi nhớ xe dài vạn thuở ?
Mà tình vương dệt suốt ngàn thâu !
Sắc hương xuân tiết nào đâu cũ
Dệt mộng trời ghen giáng bể sầu.
Nguyên Hải
SẦU !
Tình xa vạn dặm biết tìm đâu
Dài nỗi nhớ thương bạc mái đầu
Chim sáo sang sông đàn lỗi nhịp
Đò xuôi con nước áo xa bâu
Cung sầu ngân khúc trăm năm nhớ
Giọt tủi dầm dề vạn vạn thâu
Trót lỡ phôi phai lời ước hẹn
Sầu ơi ! muôn thưở chẳng nguôi sầu !
nha uyen
Đậm Vạt Bâu
Dù ở ngàn xa, mãi tận đâu
Ở nơi góc bể, ải quan đầu
Anh trao câu hứa tràn tâm tưởng
Em gởi cầu thề đẫm vạt bâu.
Mái tóc ngang vai lời nhắc nhở.
Mắt long lanh sáng nhớ thiên thâu
Lời thề còn đó trong yêu dấu
Xin hãy vì nhau gạt bỏ sầu
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


