Tư lú bị vợ đuổi ra khỏi nhà. Với thằng chồng chỉ thích may tay như hắn thì chị tư còn nhờ nhỏi gì được mà giữ cho tốn cơm. Nhưng số tử vi của hắn là <thằng lù khù có ông cù độ mạng>. Nên khi đi ngang qua nhà Nghi Gật thì thấy treo bảng : <Nghị Gật kén rễ, út Ðiệu kén chồng, mại vô>. Tư Lú nhà ta bèn tấp vào ghi tên ứng thí. Ðiều lệ là phải làm rễ một tuần rồi sau sẽ có màn khảo sát chung kết. Ðến dự thí lại có KDG và Dũng Sĩ TVK. Hai tên nầy đã có vợ con, nhưng vì nghị Gật quá giàu, nếu được vợ rồi thì dư sức bỏ tiền ra xin ly dị khi cần.
Tuần lễ làm rễ diễn ra vui vẻ, KDG và DSTVK thì đeo sát ông bố, nói chuyên văn thơ. Còn tư Lú thì được bà mẹ chấm, vì sai đâu làm đấy rất là được việc.
Ðến ngày sát hạch, bố ra đề tài là làm thơ nói việc bố cưỡi ngựa. Bà mẹ hơi lo : cục cưng của mình mở miệng ra như dùi đục chấm nước mấm thì còn thơ thẩn gì được. KDG và DSTVK thì tự tin lắm. KDG xin nộp bài trước. Thơ rằng :
mặt nước mà để cây kim
ba tôi cưỡi ngựa chạy như chim
chạy qua chạy lại cây kim chửa chìm !
bố khen : hay hay quá, chạy thế là nhanh lắm
DSTVK bèn lên tiếng xin nộp bài. Thơ rằng :
ngọn lửa mà để cộng lông
ba tôi cưỡi ngựa chạy như giông
chạy qua chạy lại cộng lông chửa hồng !
bố vỗ tay khen thế là quá nhanh, hay lắm
bà mẹ vì quýnh quáng lo cho thằng rễ mình chọn, nên không kềm được một phát trung tiện kêu <chít>. Tiếng kêu nầy gợi hứng cho tư Lú, nên anh ta đưa tay xin nộp bài. Thơ rằng :
má tôi trung tiện nghe cái chít
ba tôi cưỡi ngựa chạy như hít
chạy qua chạy lại mà lỗ đít má tôi chưa khít !
bố nức nở khen hay còn nói thêm rằng thơ mà lấy căn bản từ thực tế như vậy mới đúng là thơ.
Thế là tư Lú ta từ nay được yên thân nơi nhà nghị Gật.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !