Diễn Đàn » Tác giả người ngoại quốc

Ruben David Gonzalez Gallego

0 trả lời, 686 lượt xem — Trang 1 / 1

Ruben David Gonzalez Gallego


Ruben Gallego sinh năm 1968. Mẹ anh, Aurora Gallego là con gái của Tổng bí thư Đảng cộng sản Tây Ban Nha Ignacio Gallego. Cũng như ở Việt Nam, vào thời gian này, phong trào cộng sản thế giới bị chi phối và chia rẽ bởi cái gọi là chủ nghĩa xét lại. Aurora lúc ấy đang theo học trung học tại Pháp. Để tránh cho con gái không bị những tư tưởng xấu của chủ nghĩa tư bản xâm nhập, người bố đã chuyển con qua Liên Xô.

Tại một bệnh viện danh tiếng ở Moscow Aurora sinh đôi 2 người con trai. Một đứa bị chết sau vài ngày ra đời. Còn đứa thứ 2 là Ruben Gallego thì người ta xác nhận bị dị tật não. Những người lãnh đạo bệnh viện thông báo cho người mẹ rằng nó cũng đã chết nhưng thực ra lại đưa Ruben Gallego vào một trung tâm nuôi dạy trẻ tàn tật. Mãi đến 30 năm sau, người mẹ mới biết được sự tồn tại của đứa con xấu số. Hiện nay Ruben Gallego đang sống tại Tây Ban Nha.

Phá bỏ một thông lệ

Đã xảy ra một điều không thể có trong thông lệ của giải thưởng này: cuốn tiểu thuyết mang tính tài liệu của Ruben David Gonzalez Gallego “Trắng trên Đen” được xem là cuốn sách của năm 2003 và giật giải “Russian Booker”, một giải thưởng văn hóa quan trọng nhất của Nga có từ năm 1991. Những nhà phê bình của Viện Văn hóa Nga đã dứt mình ra khỏi những thề nguyền cố hữu trong sáng tạo nghệ thuật. Người ta đã nhìn nhận tác phẩm có một giá trị tinh thần cao, nhưng không phải kết quả này hoàn toàn thích hợp với cách đánh giá truyền thống của Nga từ trước đến nay. Điều này thật thú vị. Nhưng mà không thể nào thích thú được khi đọc những gì trong đó. Một thế giới bị đóng cửa với trẻ em tàng tật, thế giới của các bệnh viện Liên Xô dành cho kẻ tàn phế, quan hệ của bác sĩ , y tá đối với bệnh nhân. Những điều mà các sách văn học đã viết về trại tập trung hay những bộ phim về chủ nghĩa phát xít có lẽ mới chỉ là chuyện cổ tích với đám trẻ em tội nghiệp. Thật là nghịch lý, cái sự thực khủng khiếp ấy lại cũng đang hiển diện trong chúng ta hiện nay, nói một cách tương đối, vẫn chưa thay đổi được bao nhiêu.

.......

Sự sống ở ngoài nước Nga.

“Trắng trên Đen” trong một ý nghĩa nào đó là sự chẩn đoán cho tất cả chúng ta. Trước hết cho chính bản thân tác giả, người mà đã không khuất phục trước nghiệt ngã đã tìm ra cho mình sức mạnh, để chỉ bằng một ngón tay của 2 bàn tay tàng tật gõ lên bàn phím máy vi tính những trang sách chứa đựng sức bùng nổ khác thường. Nó cũng cho ta thấy rằng, giữa cái văn chương nhàm chán và những xung khắc trong việc trao giải thưởng, người ta đã chọn ra cái gì giá trị nhất. Nó dành cho những độc giả khi đọc sách xong chẳng thay đổi gì trong cuộc sống. Và nữa, nó dành cho cái quốc gia – nước Nga, mà tất cả mọi người đều ca thán, tất cả đều đắm chìm trong tuyệt vọng.
Trong một cuộc thăm dò dư luận của một tạp chí văn học, Ruben Gallego đã viết: “Tôi không có ý định trở thành nhà văn. Tất cả những gì tôi đã nếm trải tại Nga là một hoàn cảnh vô cùng hạn hẹp của đời sống. Tôi đã khắc khoải vì đói. Tôi đã bắt đầu viết nhật ký vì tôi muốn kể lại những gì tôi nhìn thấy, những gì tôi chịu đựng để có thể được chết với một lương tâm trong sạch. Tôi chỉ nhận ra mình là nhà văn khi ra khỏi đấùt Nga. Khi còn ở Nga tôi tin rằng bệnh tật của tôi vô phương cứu chữa. Bây giờ thì tôi không hề có khó khăn gì với sức khỏe và tôi hoàn toàn có thể làm việc”.

Đây là chẩn đoán đáng buồn của Nga.


Warsawa 2/2004 –

Chuyển ngữ và biên tập theo Aleksiej Mokrousov, Novoie Vremie 01/2004.


Bản quyền của DCVMedia Corp.


http://www.danchimviet.com/cacbaotruoc/dcv_52_TrangTrenDen.shtml
Đăng nhập để trả lời
0