Sát chồng
Ngay từ lúc học lớp sáu, Phượng đã bị ám ảnh bởi bà thầy bói trên núi Bửu Long rằng " em có đôi gò má cao quá, số này là số sát chồng" .
Mười hai tuổi, Phương không hiểu nhiều lắm về vấn đề hôn nhân gia đình nhưng với bản tánh tò mò, Phượng không ngừng dò hỏi ý nghĩa câu nói của bà thầy bói từ các anh chị lớn, từ cô chú bác hàng xóm để rồi cuối cùng Phượng hiểu được rằng " sát chồng có nghĩa là khi Phượng lấy chồng thì ông chồng đó phải chết " . Cái nỗi ám ảnh đó đeo theo Phượng cho đến lớn, khi Phượng bắt đầu mối tình đầu tiên của mình với Khanh.
Khanh, anh chàng bạn học cùng lớp không cao ráo đẹp trai như bao anh chàng khác và nếu chung vai cùng Phượng thì không khéo có người cười rằng " bông hoa lài cắm bãi cứt trâu " bởi Phượng đẹp lắm ! không phải Phượng tư. khen mình vì chính Phượng thât sự không muốn mình đẹp chút nào !! bà thầy bói đã từng nói " nhan sắc của Phương sẽ là cái họa cho người đàn ông.
Mẹ sanh Phượng ra cao 1m63, nặng 49kg, nước da trắng hồng như trứng gà bóc, hai lúm đồng tiền, đôi mắt to tròn lúc nào cũng long lanh (tại mẹ nhỏ chanh lúc Phượng sanh ra được môt tháng tuổi ), cái miệng rất duyên với hai cái răng khểnh!! Nhìn Phượng tổng quát, người ta khó tìm được nét khiếm khuyết nên trong trường học Phượng sáng chói như môt hoa khôi.
Phượng đẹp nên không thể tránh khỏi những ong cùng bướm nhưng cái lời nguyền của bà thầy bói khiến phượng thấy chết hãi mà không dám mở lòng ra với bất kỳ ai ! và như vậy Phượng được các bạn đặt cho mệnh danh là Phượng hách !! Khi gặp phải sự kiên nhẫn đến lì lợm của Khanh thì Phượng mềm lòng, vả lại Phượng đã được bà thầy bói thoòng cho môt câu rằng nếu lấy chồng xấu thì có thể phá được cái số !! Vậy là Phượng dính với Khanh trước bao cặp mắt tò mò của bạn bè!! có đứa xấu miệng xấu mồm còn cho rằng vì Khanh giàu, có tiền nên Phượng cặp bồ !! Phượng bỏ ngoài tai tất cả, 20 tuổi, phượng cũng chỉ muốn môt đời sống bình thường chứ không muốn làm người đàn bà góa nên đã nhanh chóng làm đám hỏi cùng Khanh...nào ngờ...gần đến ngày đám hỏi thì mẹ Khanh bổng dưng đổi ý, bà nhất định cản trở không cho Khanh lấy Phượng...Dụ dỗ mãi, Phượng mới cạy được từ nơi cửa miệng của Khanh rằng " mẹ anh đi coi bói, bà thầy nói số em và anh không hạp, lấy nhau sẽ có điều không hay "
Thì ra là vậy ! Phượng buồn, bảo với Khanh
- vậy thì thôi, mình chia tay
- chia cái gì mà chia ! bà ấy tin dị đoan thôi, anh không tin ! ngày đám hỏi đã định , anh mặc kệ không hay gì, anh nhất định cưới em
- đừng cãi bướng làm cha mẹ buồn ! từ nhỏ, thầy bói cũng nói với em rà9ng số em là số sát chồng mà...em không muốn hại anh đâu !
- nhảm nhí ! anh yêu em và mặc kệ duyên số gì đó...
Phượng cản không được Khanh nên cuối cùng, lễ hỏi vẫn rình rang tiến hành...Mẹ Khanh giận lắm nhưng đành chịu vì bà chỉ có mình Khanh, bà không muốn nó dẫn cô con dâu tươ8ng lai bỏ bà đi xứ khác !!
Đám cưới của Phượng được dự trù vào tháng 12 năm ấy nhưng có ai học được chữ ngờ? Trước ngày cưới hai tuần, ba Khanh vô cớ bị xe hơi đụng !! Thằng cha lái xe là con nhà giàu trong xóm, mới mua chiếc xe hơi tập lái và đụng phải ba Khanh. Ông chết không kịp trối trăn gì?? Thế là mẹ Khanh trút hết xui xẻo ác nghiệt lên đầu Phượng. Đám cưới đương nhiên bị hủy bỏ, lần này, mặc kệ bao sự thuyết phục chân tình của Khanh, Phượng vẫn bỏ đi. Phượng đã tin cái phần số xui xẻo của mình
Ra Vũng tàu làm được hơn hai năm, Phượng quen được người đàn ông làm chung sở, anh là kế toán trưởng, đem lòng yêu thương Phượng...Phượng thât thà kể hết những éo le cũng như phần số kém may mắn của mình cho anh nghe..anh cười ha hả và cho rằng Khanh khờ dại...song nhờ sự khờ dại đó mà anh có Phượng !! Rồi ngày cưới cũng được chọn, Phượng thấy vui lắm vì những an ủi động viên của anh, sự tự tin của anh khiến Phượng lên tinh thần và quên bẵng cái phần số chết tiệt !!
Ngày cưới đến, anh chở Phượng đi làm đầu. Anh thả Phượng ở tiệm uốn tóc rồi lật đật đi lấy áo cưới mướn ở tiệm, anh dặn
- ở đay làm đầu chờ anh, anh ghé qua lấy áo rồi đón em về !!
- dạ, làm đầu khoảng 2 tiếng, anh cứ thư thả nha !
- được rồi bà xã, không phải lo cho anh !
------------------------
Phượng ngồi ở tiệm sốt ruột chờ...
- quái, hai tiếng hơn rồi, sao anh ấy vẫn chưa quay lại?...Phượng rùng mình không dám nghĩ tiếp.
- Chị Phượng ơi, có phone nè !
- hello, Phượng đây !!
- Phượng hả? không hay rồi, vào nhà thương Biên Hòa, phòng cấp cứu gấp, ông Thuấn bị xe đụng rồi....
cái phone rơi đánh xoảng...mắt Phượng hoa lên !! Chúa ơi....cái số của con....cái số sát chồng !!
Tiếng Thuấn đứt quãng trong hấp hối
- anh yêu em, Phượng. Anh không may không phải là do em sát chồng mà vì anh không may mắn...đừng tự dằn vặt mình nghe Phượng....anh thật sự yêu em....
--------------
Phượng để tang theo phận làm vợ cho Thuấn ba năm...nàng đã thấm thía, trái tim Phượng chai sạn và rạn nứt...Phượng không còn muốn nghĩ đến chuyện yêu đương hay lập gia đình. Tuổi xuân của Phượng cũng theo thời gian mà vùi chôn. Hai mươi tám tuổi, người ta đã coi Phượng là gái ế dù nhan sắc Phượng ngày mỗi ngày càng đậm đà, nổi bật thêm ! Sau cái tang của Thuấn, đã có bao nhiêu ngươi đàn ông cũng can đảm như Thuấn xin cưới Phượng song Phượng từ chối tất cả.
ba mươi hai tuổi, Phượng thấm thía nỗi cô đơn, phòng không chiếc bóng khi ngoài hiên, từng giọt mưa cứ rả rích rơi...Chị bạn già làm chung sở gạ gẫm :
- Phượng à, tao có quen chị bạn làm trong dịch vụ mai mối viêt kiều về lấy vợ, hay mày lấy viêt kiều đi nha !
- số em sát chồng chị ơi, em không dám hại ai nữa? hai lần đám hỏi rình rang rồi !
- ối, hơi đâu mà lo, việt kiều hông có tin dị đoan đâu !
- thôi chị, người ta không tin, em cũng không muốn hại ai nữa
- mày làm như mày là kẻ giết người không bằng !! ai cũng có số phần chứ bộ ! biết đâu lần thứ ba xuông xẻ ! mày đẹp như vầy, không lấy chồng thì uổng phí quá !
Vậy là Phượng xiêu lòng theo chị Bến để được giới thiệu cùng anh chàng việt kiều tên Bình. Lần đầu tiên gặp Bình, Phượng mới biết Bình nhỏ hơn nàng hai tuổi, Phượng thấy ngại ngùng về điều đó thì Bình tự nhiên bảo " nhất gái lớn hai nhì trai hơn một, Phượng đừng có lo !! tình cảm không phân chia tuổi tác đâu "
Bình thích Phượng ngay buổi gặp gỡ đầu tiên...không thích sao được khi mà Phượng đẹp mặn mà, duyên dáng, ăn nói nhu mì thế kia....đám cưới Phượng được tổ chức gấp rút nhưng không kém phần rình rang. Phượng lộng lẫy trong chiếc áo cô dâu trắng muốt, tinh khiêt....Rồi Bình quay về Mỹ làm giấy tờ, thủ tục bảo lãnh để lại Phượng ở Viêt Nam với cái bào thai đang từ từ hình thành mà cả Bình và Phượng đều không hay biết?
Ông trời thật chẳng công bằng và trớ trêu....Khi cái thai được sáu tháng, cũng là hôm Phượng đi phỏng vấn để chuẩn bị đoàn tụ cùng Bình. Trên đường về, Phượng ghé bưu điện để gọi điện cho Bình, qua phone, Phượng đọc được niềm vui và hạnh phúc trong giọng nói của anh khi biết Phượng sắp qua và anh sắp làm cha. Phượng cũng mãn nguyện và cảm nhận được hạnh phúc. Đưa tay xoa bụng, Phượng thầm thì
- Con trai yêu dấu của mẹ, hãy ra đời bình an và mang hạnh phúc đến cho gia đình mình con nhé !
Phượng nào có ngờ phần số oan nghiệt vẫn đeo đuổi Phượng môt cách dai dẳng...chuyến xe đò về Biên Hòa hôm ấy bị đụng, Phượng vào nhà thương và xẩy mất cái thai !! Mất đi đứa con, Phượng như môt người điên...cuộc sống của Phượng là những chuỗi ngày dài lê thê và buồn thảm mặc dù Bình và gia đình anh vẫn thường xuyên gọi điện về an ủi. Rồi thì cũng tới ngày Phượng đi Mỹ. Trước khi đi hai hôm, Phượng gọi qua cho Bình để báo tin. Mẹ Bình dè dặt, ngập ngừng trong phone rằng
- con đừng lo, thằng Bình nó qua Minessota vì công việc nhưng khi con qua, nó nhất định sẽ có mặt mà...
Phượng nghe như linh tính báo cho nàng biết rằng có điều chẳng lành, song nghe mẹ chồng trấn an như vậy nàng cũng ráng dẹp bỏ lo lắng để chuẩn bị tinh thần lên mấy bay.
Máy bay đáp xuống phi trường Los, Phượng dáo dác tìm Bình thì...môt người đàn bà mặc đồ đen tiến đến vỗ vai
- con là Phượng phải không? mẹ là mẹ của thằng Bình...
- ồ, con chào mẹ...
- đây là em trai và emn gái thằng Bình
- chào các em !! anh Bình đâu hả mẹ?
bà chậm nước mắt làm Phượng chết điếng,
- Thằng Bình bị đụng xe mất được hai tuần nay...
Trời đất quay cuồng...Phượng ngã xỉu...than ôi...thương thay cho phần số SÁT CHỒNG....
Đây là câu chuyện có thật của cô bạn, hiện cô đang sống ở Michigan, tính đến nay, cô qua Mỹ cũng được hơn môt năm, hiên đang làm nail và vẫn được ở lại Mỹ nhờ gia đình chồng đứng ra bảo lãnh. Không biết có phải là phần số hay không? riêng cô, cô thât tin vào số phần vì vậy mà bây giờ, 35 tuổi, cô vẫn nhất định ở giá, không muốn làm hại ai nữa (theo suy nghĩ của cô ). PD tạm dừng ở đây. Nhất hóa tam, ba lần lên xe hoa rồi còn gì...
Ngay từ lúc học lớp sáu, Phượng đã bị ám ảnh bởi bà thầy bói trên núi Bửu Long rằng " em có đôi gò má cao quá, số này là số sát chồng" .
Mười hai tuổi, Phương không hiểu nhiều lắm về vấn đề hôn nhân gia đình nhưng với bản tánh tò mò, Phượng không ngừng dò hỏi ý nghĩa câu nói của bà thầy bói từ các anh chị lớn, từ cô chú bác hàng xóm để rồi cuối cùng Phượng hiểu được rằng " sát chồng có nghĩa là khi Phượng lấy chồng thì ông chồng đó phải chết " . Cái nỗi ám ảnh đó đeo theo Phượng cho đến lớn, khi Phượng bắt đầu mối tình đầu tiên của mình với Khanh.
Khanh, anh chàng bạn học cùng lớp không cao ráo đẹp trai như bao anh chàng khác và nếu chung vai cùng Phượng thì không khéo có người cười rằng " bông hoa lài cắm bãi cứt trâu " bởi Phượng đẹp lắm ! không phải Phượng tư. khen mình vì chính Phượng thât sự không muốn mình đẹp chút nào !! bà thầy bói đã từng nói " nhan sắc của Phương sẽ là cái họa cho người đàn ông.
Mẹ sanh Phượng ra cao 1m63, nặng 49kg, nước da trắng hồng như trứng gà bóc, hai lúm đồng tiền, đôi mắt to tròn lúc nào cũng long lanh (tại mẹ nhỏ chanh lúc Phượng sanh ra được môt tháng tuổi ), cái miệng rất duyên với hai cái răng khểnh!! Nhìn Phượng tổng quát, người ta khó tìm được nét khiếm khuyết nên trong trường học Phượng sáng chói như môt hoa khôi.
Phượng đẹp nên không thể tránh khỏi những ong cùng bướm nhưng cái lời nguyền của bà thầy bói khiến phượng thấy chết hãi mà không dám mở lòng ra với bất kỳ ai ! và như vậy Phượng được các bạn đặt cho mệnh danh là Phượng hách !! Khi gặp phải sự kiên nhẫn đến lì lợm của Khanh thì Phượng mềm lòng, vả lại Phượng đã được bà thầy bói thoòng cho môt câu rằng nếu lấy chồng xấu thì có thể phá được cái số !! Vậy là Phượng dính với Khanh trước bao cặp mắt tò mò của bạn bè!! có đứa xấu miệng xấu mồm còn cho rằng vì Khanh giàu, có tiền nên Phượng cặp bồ !! Phượng bỏ ngoài tai tất cả, 20 tuổi, phượng cũng chỉ muốn môt đời sống bình thường chứ không muốn làm người đàn bà góa nên đã nhanh chóng làm đám hỏi cùng Khanh...nào ngờ...gần đến ngày đám hỏi thì mẹ Khanh bổng dưng đổi ý, bà nhất định cản trở không cho Khanh lấy Phượng...Dụ dỗ mãi, Phượng mới cạy được từ nơi cửa miệng của Khanh rằng " mẹ anh đi coi bói, bà thầy nói số em và anh không hạp, lấy nhau sẽ có điều không hay "
Thì ra là vậy ! Phượng buồn, bảo với Khanh
- vậy thì thôi, mình chia tay
- chia cái gì mà chia ! bà ấy tin dị đoan thôi, anh không tin ! ngày đám hỏi đã định , anh mặc kệ không hay gì, anh nhất định cưới em
- đừng cãi bướng làm cha mẹ buồn ! từ nhỏ, thầy bói cũng nói với em rà9ng số em là số sát chồng mà...em không muốn hại anh đâu !
- nhảm nhí ! anh yêu em và mặc kệ duyên số gì đó...
Phượng cản không được Khanh nên cuối cùng, lễ hỏi vẫn rình rang tiến hành...Mẹ Khanh giận lắm nhưng đành chịu vì bà chỉ có mình Khanh, bà không muốn nó dẫn cô con dâu tươ8ng lai bỏ bà đi xứ khác !!
Đám cưới của Phượng được dự trù vào tháng 12 năm ấy nhưng có ai học được chữ ngờ? Trước ngày cưới hai tuần, ba Khanh vô cớ bị xe hơi đụng !! Thằng cha lái xe là con nhà giàu trong xóm, mới mua chiếc xe hơi tập lái và đụng phải ba Khanh. Ông chết không kịp trối trăn gì?? Thế là mẹ Khanh trút hết xui xẻo ác nghiệt lên đầu Phượng. Đám cưới đương nhiên bị hủy bỏ, lần này, mặc kệ bao sự thuyết phục chân tình của Khanh, Phượng vẫn bỏ đi. Phượng đã tin cái phần số xui xẻo của mình
Ra Vũng tàu làm được hơn hai năm, Phượng quen được người đàn ông làm chung sở, anh là kế toán trưởng, đem lòng yêu thương Phượng...Phượng thât thà kể hết những éo le cũng như phần số kém may mắn của mình cho anh nghe..anh cười ha hả và cho rằng Khanh khờ dại...song nhờ sự khờ dại đó mà anh có Phượng !! Rồi ngày cưới cũng được chọn, Phượng thấy vui lắm vì những an ủi động viên của anh, sự tự tin của anh khiến Phượng lên tinh thần và quên bẵng cái phần số chết tiệt !!
Ngày cưới đến, anh chở Phượng đi làm đầu. Anh thả Phượng ở tiệm uốn tóc rồi lật đật đi lấy áo cưới mướn ở tiệm, anh dặn
- ở đay làm đầu chờ anh, anh ghé qua lấy áo rồi đón em về !!
- dạ, làm đầu khoảng 2 tiếng, anh cứ thư thả nha !
- được rồi bà xã, không phải lo cho anh !
------------------------
Phượng ngồi ở tiệm sốt ruột chờ...
- quái, hai tiếng hơn rồi, sao anh ấy vẫn chưa quay lại?...Phượng rùng mình không dám nghĩ tiếp.
- Chị Phượng ơi, có phone nè !
- hello, Phượng đây !!
- Phượng hả? không hay rồi, vào nhà thương Biên Hòa, phòng cấp cứu gấp, ông Thuấn bị xe đụng rồi....
cái phone rơi đánh xoảng...mắt Phượng hoa lên !! Chúa ơi....cái số của con....cái số sát chồng !!
Tiếng Thuấn đứt quãng trong hấp hối
- anh yêu em, Phượng. Anh không may không phải là do em sát chồng mà vì anh không may mắn...đừng tự dằn vặt mình nghe Phượng....anh thật sự yêu em....
--------------
Phượng để tang theo phận làm vợ cho Thuấn ba năm...nàng đã thấm thía, trái tim Phượng chai sạn và rạn nứt...Phượng không còn muốn nghĩ đến chuyện yêu đương hay lập gia đình. Tuổi xuân của Phượng cũng theo thời gian mà vùi chôn. Hai mươi tám tuổi, người ta đã coi Phượng là gái ế dù nhan sắc Phượng ngày mỗi ngày càng đậm đà, nổi bật thêm ! Sau cái tang của Thuấn, đã có bao nhiêu ngươi đàn ông cũng can đảm như Thuấn xin cưới Phượng song Phượng từ chối tất cả.
ba mươi hai tuổi, Phượng thấm thía nỗi cô đơn, phòng không chiếc bóng khi ngoài hiên, từng giọt mưa cứ rả rích rơi...Chị bạn già làm chung sở gạ gẫm :
- Phượng à, tao có quen chị bạn làm trong dịch vụ mai mối viêt kiều về lấy vợ, hay mày lấy viêt kiều đi nha !
- số em sát chồng chị ơi, em không dám hại ai nữa? hai lần đám hỏi rình rang rồi !
- ối, hơi đâu mà lo, việt kiều hông có tin dị đoan đâu !
- thôi chị, người ta không tin, em cũng không muốn hại ai nữa
- mày làm như mày là kẻ giết người không bằng !! ai cũng có số phần chứ bộ ! biết đâu lần thứ ba xuông xẻ ! mày đẹp như vầy, không lấy chồng thì uổng phí quá !
Vậy là Phượng xiêu lòng theo chị Bến để được giới thiệu cùng anh chàng việt kiều tên Bình. Lần đầu tiên gặp Bình, Phượng mới biết Bình nhỏ hơn nàng hai tuổi, Phượng thấy ngại ngùng về điều đó thì Bình tự nhiên bảo " nhất gái lớn hai nhì trai hơn một, Phượng đừng có lo !! tình cảm không phân chia tuổi tác đâu "
Bình thích Phượng ngay buổi gặp gỡ đầu tiên...không thích sao được khi mà Phượng đẹp mặn mà, duyên dáng, ăn nói nhu mì thế kia....đám cưới Phượng được tổ chức gấp rút nhưng không kém phần rình rang. Phượng lộng lẫy trong chiếc áo cô dâu trắng muốt, tinh khiêt....Rồi Bình quay về Mỹ làm giấy tờ, thủ tục bảo lãnh để lại Phượng ở Viêt Nam với cái bào thai đang từ từ hình thành mà cả Bình và Phượng đều không hay biết?
Ông trời thật chẳng công bằng và trớ trêu....Khi cái thai được sáu tháng, cũng là hôm Phượng đi phỏng vấn để chuẩn bị đoàn tụ cùng Bình. Trên đường về, Phượng ghé bưu điện để gọi điện cho Bình, qua phone, Phượng đọc được niềm vui và hạnh phúc trong giọng nói của anh khi biết Phượng sắp qua và anh sắp làm cha. Phượng cũng mãn nguyện và cảm nhận được hạnh phúc. Đưa tay xoa bụng, Phượng thầm thì
- Con trai yêu dấu của mẹ, hãy ra đời bình an và mang hạnh phúc đến cho gia đình mình con nhé !
Phượng nào có ngờ phần số oan nghiệt vẫn đeo đuổi Phượng môt cách dai dẳng...chuyến xe đò về Biên Hòa hôm ấy bị đụng, Phượng vào nhà thương và xẩy mất cái thai !! Mất đi đứa con, Phượng như môt người điên...cuộc sống của Phượng là những chuỗi ngày dài lê thê và buồn thảm mặc dù Bình và gia đình anh vẫn thường xuyên gọi điện về an ủi. Rồi thì cũng tới ngày Phượng đi Mỹ. Trước khi đi hai hôm, Phượng gọi qua cho Bình để báo tin. Mẹ Bình dè dặt, ngập ngừng trong phone rằng
- con đừng lo, thằng Bình nó qua Minessota vì công việc nhưng khi con qua, nó nhất định sẽ có mặt mà...
Phượng nghe như linh tính báo cho nàng biết rằng có điều chẳng lành, song nghe mẹ chồng trấn an như vậy nàng cũng ráng dẹp bỏ lo lắng để chuẩn bị tinh thần lên mấy bay.
Máy bay đáp xuống phi trường Los, Phượng dáo dác tìm Bình thì...môt người đàn bà mặc đồ đen tiến đến vỗ vai
- con là Phượng phải không? mẹ là mẹ của thằng Bình...
- ồ, con chào mẹ...
- đây là em trai và emn gái thằng Bình
- chào các em !! anh Bình đâu hả mẹ?
bà chậm nước mắt làm Phượng chết điếng,
- Thằng Bình bị đụng xe mất được hai tuần nay...
Trời đất quay cuồng...Phượng ngã xỉu...than ôi...thương thay cho phần số SÁT CHỒNG....
Đây là câu chuyện có thật của cô bạn, hiện cô đang sống ở Michigan, tính đến nay, cô qua Mỹ cũng được hơn môt năm, hiên đang làm nail và vẫn được ở lại Mỹ nhờ gia đình chồng đứng ra bảo lãnh. Không biết có phải là phần số hay không? riêng cô, cô thât tin vào số phần vì vậy mà bây giờ, 35 tuổi, cô vẫn nhất định ở giá, không muốn làm hại ai nữa (theo suy nghĩ của cô ). PD tạm dừng ở đây. Nhất hóa tam, ba lần lên xe hoa rồi còn gì...
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)