<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-24 22:43:26Ct.Ly>
Tà Áo Học Sinh
Nhiêu Tuyết Mạn
Dịch giả: Hương Ly
Phần I
Tiểu Tam Nhi
Đánh máy: cunhoi, nayami, cocan11, Hoalacocay, Ct.Ly, Thanh Vân, heo _mapyeu, haklynjp, Nguyễn Học, Flowerlegend,
Đồng Tiểu Lạc: Tiểu Tam Nhi, cậu cho rằng ở Thanh Mộc Hà chúng ta, thứ gì đẹp nhất?
Tiểu Tam Nhi: Những căn nhà cổ của chúng ta.
Đồng Tiểu Lạc: Không phải.
Tiểu Tam Nhi: Thế thì là núi Phượng Hoàng ở vùng ngoại ô phía đông.
Đồng Tiểu Lạc: Cũng không phải.
Tiểu Tam Nhi: Thế thì là cái gì? Mình không đoán ra được.
Đồng Tiểu Lạc: Là cậu đấy!
***
Thanh Mộc Hà và những thứ khác
Câu chuyện khi tôi lên bảy.
Thị trấn nhỏ nơi tôi sinh sống là một thị trấn cổ, nó có một cái tên rất hay – Thanh Mộc Hà1. Thị trấn Thanh Mộc Hà có một con sông xuyên suốt dọc thị trấn cũng gọi là Thanh Mộc Hà. Hôm đó, tôi đang chơi đùa bên sông Thanh Mộc Hà, tôi nhặt một cái que gỗ dài để khều quyển vở bài tập cũ đang trôi nổi trên sông. Tôi không biết quyển vở đó của ai, nhưng tôi rất muốn xem xem trong quyển vở viết dày đặc những gì. Ánh mặt trời chiếu rọi vào chiếc váy trắng bẩn thỉu của tôi, tôi nhìn thấy Đồng Tiểu Lạc từ đầu kia con sông đang chạy cuống cuồng về phái tôi, khi đến gần, cậu ta thở dốc, mắt trợn trừng, nghẹn giọng nói với tôi: “Tiểu Tam Nhi, mẹ cậu chết rồi.”
Mẹ cậu chết rồi!
Đồng Tiểu Lạc nói: “Bố cậu bảo cậu về nhà ngay!”
Sau đó cậu ta chỉ mạnh tay về hướng ngược lại, đó là hướng nhà tôi. Tôi nhing theo hướng chỉ ngón tay cậu, chỉ nhìn thấy một vùng ánh sáng hoa cả mắt, suýt nữa thì đứng không vững.
Sau đó, Đồng Tiểu Lạc nắm tay tôi và chạy thẳng một mạch. Vừa chạy đến cửa nhà, tôi đã bị bố giáng cho một cái tát nảy lửa. Từ trong nhà vang ra những tiếng khóc kinh thiên động địa, đó là tiếng khóc của cậu, bà ngoại và các cô các dì. Họ khóc thảm thiết cứ như thể là trời đã sập đến nơi rồi, thật là hết thuốc chữa. Tôi dựa vào tường rồi từ từ khuỵu xuống, ôm lấy vầng trán đang dần dần trơ cứng, chỉ mong lúc này mình trở thành người điếc, người mù.
Một lúc sau, Đồng Tiểu Lạc lén đến chạm nhẹ vào người tôi, hỏi tôi: “Tiểu Tam Nhi, cậu có đau không?”
“Cậu nói xem thế có đau không?” Tôi hét lên dữ tợn.
“Tớ có thuốc đấy.” Đồng Tiểu Lạc làm ra vẻ thần bí rút ra một chiếc hộp nhỏ màu đỏ, mở nó ra, vội vàng đưa đến trước mặt tôi. Tôi ngửi thấy một mùi vị dịu mát, liền hít hà mấy cái.
“Tớ bị bố đánh đều dùng thứ này.” Đồng Tiểu Lạc nói, “Cậu thử xem, rất linh nghiệm đấy. Vừa xoa lên là hết đau ngay.”
“Không đau!” Tôi đẩy tay cậu ra, “Không cần!”
“Cậu đừng buồn!” Đồng Tiểu Lạc khẽ nói.
Tôi quay đầu nhìn cậu, nhưng cậu lại không nhìn tôi, mà cúi đầu nhổ cọng cỏ mọc trên tường.
Chập tối, tôi trèo lên gác xép, nhìn thấy vầng trăng tròn đến lạ kì, tiếng khóc dưới nhà cuối cùng cũng dứt. Tôi có thể nghe rõ cả tiếng kim giây của chiếc đồng hồ để bàn đang kêu tích tắc, còn cả tiếng chuột rúc rích bò qua. Đến lúc đó, tôi mới thực sự hiểu ra, cái người đàn bà mà từ khi tôi còn rất nhỉ, cái người đàn bà mà tôi gọi là mẹ đã đi rồi, sau này tôi sẽ không còn phải cơm bưng nước rót hay rửa mặt rửa chân cho người đó nữa.
Tôi thoải mái rồi!
Tôi có thể chơi bên sông Thanh Mộc Hà bao lâu tùy thích.
Tôi dường như không còn buồn chút nào cả, khi tôi 7 tuổi, tôi chính là một con bé vô tâm lạnh lùng, không biết đau đớn là gì như vậy đấy.
Đáng tiếc là tôi đã vui mừng quá sớm. Chẳng bao lâu, tôi bị đưa đến trường học. Có cô chú cán bộ gì đó đến nhà tôi, ép bố tôi cho tôi đi học, tôi đã hơn 7 tuổi rồi, học dọa bố tôi, nói nếu không cho tôi đi học thì sẽ bắt ông ngồi tù. Lúc đầu bố tôi cãi cọ với họ rất kịch liệt, sau đó có lẽ là do sợ “ngồi tù”, thế là cho tôi đi học. Tôi không có cặp sách mới, phải đeo trên lưng cái tui đeo kì dị mà bố tôi dùng trước đây. Cái túi đã lâu lắm không dùng đến, tỏa ra mùi vị khó ngửi như mùi cao su. Buổi đi học đầu tiên của tôi, các anh lớp lớn đến kéo chiếc túi đó khỏi vai tôi rồi treo lên trên một cây cao, tôi không với tới được, Đồng Tiểu Lạc cũng không với tới được. Tôi nhìn thấy cậy ấy đứng dưới gốc cây, nhảy rất nhiều lần, muốn lấy hộ tôi cái túi xuống, nhưng cậu không làm được.
Đồng Tiểu Lạc chỉ lớn hơn tôi có vài ngày, nhưng cậu đã học lớp hai rồi. Mặc dù có sự từng trải hơn tôi trong ngôi trường này, nhưng cũng vẫn bị bắt nạt. Mấy tên con trai lớp lớn khoanh tay nhìn Đồng Tiểu Lạc liên tục nhảy dưới gốc cây thì cười nghiêng ngả ngặt nghẽo, một tên mập còn vừa cười vừa nói: “Cố gắng lên! Chỉ một chút nữa là với tới được rồi đấy!”
Khuôn mặt Đồng Tiểu Lạc vì đau khổ và kích động nên đã đỏ lựng lên.
Tôi nhặt một cành cây to trên đất, tôi đi đến trước mặt tên mập đó, không nói không rằng, quất ngay vào mặt hắn. Hắn ta bị tôi đánh đến nỗi kêu thét lên, ôm lấy mặt, trên mặt hắn, vết đỏ hiện lên thật rõ nét.
Tôi tiếp tục điên cuồng khua cành cây trong tay mình, bọn con trai bị tôi dọa sợ chạy tứ phía. Tôi quay người lại, dùng cành cây chỉ tên mập, nói: “Mày, đi lấy cái túi xuống cho tao!”
Tên đó rõ ràng là bị tôi dọa cho sợ chết khiếp, quên mất rằng tôi chỉ đang cầm một cành cây chứ không phải là một con dao hay một thanh kiếm, ngoan ngoãn lấy túi xuống trả cho tôi, rồi mới ôm mặt chạy đi. Đồng Tiểu Lạc nhìn tôi với ánh mắ vô cùng kinh ngạc, cứ như nhìn một người xa lạ, rất lâu sau cậu ta mới thở dài một hơi, nói với tôi: “Tiểu Tam Nhi, thật không ngờ cậu dữ dằn thế.”
Thực ra tôi luôn dữ dằn với Đồng Tiểu Lạc, cũng giống như cậu ấy luôn đối tốt với tôi vậy. Chúng tôi chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, mẹ của Đồng Tiểu Lạc cũng rất tối với tôi. Hôm đó, khi chúng tôi về nhà, mẹ Đồng Tiểu Lạc mua cho tôi một chiếc cặp sách mới, tôi vẫn còn nhớ rõ giá của chiếc cặp đó là mười tệ, mua trong cửa hàng nhỏ ngay bên đường. Ông chủ cửa hàng có bộ râu dê rất xấu xí, ông ta nói: “Mới khai giảng, cặp sách bán chạy lắm, mười tệ là quá rẻ rồi.”
Đồng Tiểu Lạc luôn làm mặt quỷ với ông ta, đến nỗi ông ta bắt đầu bực mình, đập mạnh vào lưng Đồng Tiểu Lạc, lại nói: “Mười tệ thực sự rất rẻ rồi đấy!”
Tôi cầm cái túi đen của bố trên tay, đeo chiếc cặp sách mới trên lưng đi vào nhà. Bố tôi đang ngồi nhâm nhi rượu bên bàn ăn liền nghiêng đầu nhìn tôi một cái, hỏi tôi: “Cái cặp sách ở đâu ra?”
Tôi nói: “Mẹ Đồng Tiểu Lạc mua cho con.”
“Cái gì?”
“Mẹ Đồng Tiểu Lạc mua cho con.” Giọng tôi đã nhỏ xuống.
Ông ta liền kéo mạnh tôi đến, đánh tôi một trận tơi tả: “Tao bảo mày nhận đồ của người ta à? Tao bảo mày nhận đồ của người ta à? Con bé chết tiệt này, mày bôi gio trát trấu vào mặt cả nhà này...”
Tôi không nhớ là ông ta đã đánh tôi bao lâu, dù sao thì chắc chắn là đã đánh mệt rồi thì mới dừng tay. Ông ta lại tiếp tục ngồi uống rượu bên bàn.
Tôi ngồi trên đất, nhìn thấy trên bàn chỉ có một đĩa lạc. Tôi cảm giác mặt mình rất nhầy, rất bẩn nên liền đi đến vòi nước rửa mặt, màu đỏ xuôi theo dòng nước chảy xuống chiếc chậu sứ trắng, tôi biết mũi mình lại chảy máu rồi, máu cứ thế chảy, dường như không có ý định dừng lại, nhưng tôi thực sự không cảm thấy đau.
Tối hôm đó, tôi không ăn cơm.
Ngày hôm sau, tôi không đi học, cũng không ăn cơm.
Lúc chiều tối, ông ta về nhà, nhìn tôi, rồi đưa cho tôi một gói kẹo lạc. Tôi không giơ tay ra lấy, ông ta nói: “Mày không ăn gì, có phải là cũng muốn chết không?”
Tôi không nói gì.
Tôi nghĩ, chết cũng chẳng phải là điều gì đáng sợ.
Ông ta nhết gói kẹo lạc vào tay tôi, tôi cố chết trốn ra sau bàn. Khi tôi đoán rằng ông ta định đánh tôi thì đột nhiên có người gõ cửa.
Người gõ cửa chính là cô giáo chủ nhiệm của tôi – cô giáo Tần. Cô hơn hai mươi tuổi, giọng nói rất dịu dàng, giọng phổ thông2. lại rất chuẩn. Đồng Tiểu Lạc đi theo sau cô. Cô giáo Tần xoa xoa đầu Đồng Tiểu Lạc, nói: “Chỗ này khó tìm quá, may mà có Tiểu Lạc dẫn đường cho cô, nếu không, không biết cô phải tìm bao lâu nữa.”
Bố tôi tranh nói trước: “Cô giáo, Tiểu Tam Nhi nhà tôi bị ốm, ngày mai sẽ đi học.”
“Bệnh gì vậy? Có cần phải đến bác sĩ không?” Cô giáo Tần đặt tay lên trán tôi, tay của cô mềm mại quá đi, vừa mới chạm vào trán tôi đã khiến tôi có cảm giác buồn ngủ, thế là tôi liền nhắm mắt lại.
“Tiểu Tam Nhi khỏe lắm.” Đồng Tiểu Lạc nhiều lời nói chen vào, “Cậu ấy lớn bằng ngần này rồi mà chưa truyền nước (2) bao giờ cả, em còn truyền rồi, năm ngoái khi bị cảm nặng ấy.”
“Thế à? Cô giáo Tần ngạc nhiên nói, “Sạo lại gọi là Tiểu Tam Nhi, chẳng lẽ còn có anh chị nữa à?”
“Không có.” Bố tôi lại tranh nói truwocs, “Chỉ là thuận miệng gọi vậy thôi.”
“Mặt em bên này sao vậy?” Cô giáo Tần đột nhiên xoay mặt tôi lại hỏi.
“Không có gì.” Tôi quay đầu lại, nói qua loa, “Chỉ là bị va vào thôi.”
“Lần sau phải cẩn thận đấy nhé.” Cô giáo Tần mỉm cười nói, “Cô phải đi đây, nếu khỏi ốm thì mai nhớ đi học đấy!”
“Vâng ạ.” Tôi nói. Tôi mỉm cười, dùng nụ cười gượng gạo để tiễn cô, nụ cười đó khiến khuôn mặt tôi trở nên cứng ngắc, nhưng tôi vẫn kiên trì giữ nó một lúc lâu.
Cô giáo Tần vừa đi khỏi, bố tôi cũng đi luôn.
Ông cũng không nói gì cả, lần đầu tiên để lại trên bàn tờ năm tệ, lấy một cái bát đè lên, tờ tiền cũ đã rách rớm mép.
“Đi nào.” Tôi rút tờ tiền ra khỏi cái bát, nói với Đồng Tiểu Lạc, “Mình mời cậu ăn mì.”
Đồng Tiều Lạc trầm mặc khiến tôi ngạc nhiên, cậu lặng lẽ đi cùng tôi đến một quán mì có tên “Vương Ký”. Vào buổi chiều tà, quán mì rất hoang vắng, cô độc. Tôi ăn ngấu nghiến một bát mì bò to, uống hết sạch cả nước, ngẩng đầu lên thì thấy bát mì của Đồng Tiều Lạc vẫn còn nguyên. Cậu ấy chỉ nhìn tôi, ánh mắt buồn rười rượi, đến độ có chút tâm thần.
“Cậu không đói à?” Tôi hỏi.
“Ông ấy đánh cậu.” Đồng Tiểu Lạc nhìn mặt tôi và nói.
“Cậu không đói, mình ăn.” Tôi bê bát mì của cậu lại trước mặt mình. Thế nhưng, chính lúc đó tôi nghe thấy tiếng ợ rành rọt của mình.
Tiếng ợ này khiến tôi thấy mình mất mặt quá đi mất, thế là tôi liền đứng dậy, chạy ra khỏi quán, Đồng Tiểu Lạc chạy đuổi theo, hét lên sau lưng tôi: “Sao cậu không nói với cô giáo là ông ấy đánh cậu, tại sao chứ? Cậu có biết rqawngf cho dù là bố thì cũng không được phép tùy ý đánh người, nếu như đánh quá đà thì cũng có thể bị bắt đấy!”
“Cậu đã nói xong chưa?” Tôi quay người lại nhìn Đồng Tiểu Lạc, nói, “Cậu là một tên đáng ghét, có phải là cậu muốn ông ấy bị bắt, có phải là cậu muốn tôi không có gì nữa?”
Sau khi hét xong, tôi bỏ chạy.
Đồng Tiểu Lạc không đuổi theo.
Tôi ngồi bên bờ sông Thanh Mộc Hà đến tận lúc trời tối. Màn đêm đen đặc, nhưng trên trời lại có một đám mây, giống như đang tìm kiếm cảm giác ấm áp.
Tôi không có mặt trăng.
Mặt trăng này là của rất nhiều người, nhưng không phải của tôi.
Căn gác xép và bộ váy công chúa
Hai tháng sau, tôi được cho biết rằng tôi có mẹ mới.
Đó là người đàn bà gần bốn mươi tuổi, trông cũng tạm được nhưng răng vàng lắm, giọng nói lại rất to. Khi tôi đi học về, bà ta đang đứng bê ngoài cửa nhà tôi, đang chỉ chỉ trỏ trỏ, nói: “Chỗ này chỉ cần sửa chữa lại một chút là có thể mở một cửa hàng tạp hóa được đấy, nơi tốt thế này mà không dùng thì thật là phí!”
“Đúng đấy, đúng đấy.” Bố tôi nói.
Người đàn bà đó dang rộng hai cánh tay: “Chúng ta có thể bán rẻ hơn các cửa hàng kahcs, anh trai em có một siêu thị rất lớn, siêu thị, các cửa hàng gần kề, muốn gì có nấy! Về mặt này thì em có kinb nghiệm lắm!”
“Phải rồi, phải rồi!” Bố tôi nói.
Nói xong, ông nhìn thấy tôi, kéo tôi đến trước mặt người đàn bà đó: “Tiểu Tam Nhi, gọi mẹ đi!”
“Là nó à?” Người đàn bà nhìn tôi, hơi ngả người về đằng sau, nói giọng kinh ngạc: “Con gái anh trông xinh quá, có vẻ như không phải anh sinh ra vậy!”
Mặt bố tôi hết đỏ lại đến trắng.
“Tôi do mẹ tôi sinh ra.” Tôi nói xong liền vào nhà.
Tiếng cười vang của người đàn bà đó truyền cả vào trong nhà, tôi nghe thấy bà ta nói với bố tôi khen tôi thật là thú vị, sau đó bà ta lại nói thêm một lần nữa rằng tôi thật xinh, trông không giống con ông sinh ra.
Cổ họng bà ta thật giống một cái trống bục.
Sau đó tôi biết người đàn bà này là người ngoại tỉnh, một thân hơi thọt, tai trái bị điếc, sau khi li hôn thì ở vậy, cũng khôn có con, có chút vốn liếng, chính dì tôi đã mai mối giới thiệu cho bố tôi.
Bố tôi nhanh như chớp cưới bà ta về.
Ngoài cụm từ “nhanh như chớp”, sau khi người đàn bà này về nhà tôi, còn khiến cho tôi hiểu rõ thêm được một cụm từ khác nữa là “mạnh bạo dứt khoát”. Trước tiên, bà ta sửa chữa lại căn nhà của chúng tôi, ngoài việc làm mới nó, bà ta đã thực sự biến căn phòng ngoài của chúng tôi thành cửa hàng tạp hóa, bán tất tần tật mọi thứ linh tinh. Khi không có khách đến mua hàng, bọn họ cùng ngồi chơi mạt chược với nhau. Tôi vốn có một chiếc giường nhỏ để ở phòng ngoài, bây giờ tôi chỉ có thể ngủ trên gác xép thôi. Nhưng tôi cũng thấy hài lòng. Người đàn bà đó cũng chăm chỉ cần cù, quét dọn sạch sẽ tinh tươm căn gác xép nhỏ, còn mua cả thuốc nước về cọ rửa, chuột không còn nữa, còn thêm cả rèm cửa. Mùa hè đến, tôi có thể mở cửa ngủ, không có muỗi và có gió mát thổi vào. Sau đó, người đàn bà đó bắt đầu thay đổi bố tôi, bỗng một hôm bố tôi mặc complê, tóc cũng chẻ ngôi. Ông đứng thẳng người đi qua trước mặt tôi, tôi không còn nhận được ra, còn tưởng rằng khách mặc đồ Tây đến mua hàng, đến tận khi ông lên tiếng thì tôi mới nhận ra ông. Lúc đó tôi giật nảy mình, môt con người vốn rất quen thuộc với mình, bỗng nhiên trở nên lạ lẫm thì không giật mình mới lạ.
Một quãng thời gian sau, người đàn bà đó bắt đầu muốn thay đổi tôi. Bà ta mua cho tôi một chiếc váy công chúa màu hồng, cứ ép tôi mặc vào. Tôi kiên quyết nói với bà ta rằng tôi chưa bao giờ mặc váy cả, tôi không thích mặc váy. Bà ta lấy hai nhón tay nhấc chiếc váy lên, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng đồng tình, kiên trì nói: “Mặc vào thử xem?”
Tôi quay người chạy thẳng lên gác xép.
Tối hôm đó, tôi lại bị đánh đòn, bởi lúc ăn cơm tôi lấy đũa gõ bát kêu vang. Bố tôi nói đó là biểu hiện của sự “vô giáo dục”, chiếc đũa trong tay ông rất “có giáo dục” lao thẳng vào người tôi, đánh trúng cổ tôi. Tôi đau đến nỗi rơi từ trên ghế xuống đất. Người đàn bà nói: “Đánh gì mà đánh, trẻ con thì cần phải dạy dỗ chứ.”
Bố tôi càng đánh mạnh hơn.
Tôi không khóc, từ trước đến giờ tôi không bao giờ khóc, vì tôi biết, chỉ cần tôi không khóc, nghĩa là tôi đã thắng.
Một cô em họ của tôi sau này đã mặc chiếc váy công chúa đó. Cô em họ đó gần như to gấp đôi tôi. Nó mặc chiếc áo đó trông giống như là chú hê trong vườn thú, thế nhưng nó vẫn vô cùng thích thú. Trông điệu bộ của nó có muốn ủ rũ cũng không thể ủ rũ nổi.
Công việc tôi phải làm ngày càng nhiều, giặt quần áo, rửa bát, khi bọn họ say mê đánh mạt chược, tôi phải thay bọn họ trông cửa hàng. Mỗi buổi tối, người đàn bà đó đều cẩn thận đếm tiền một lượt, sau đó lớn tiếng dặn dò tôi: “Tiểu Tam Nhi, manh nước rửa chân cho cô lên đây! Nước không được quá nóng, láy tay mà thử xem!”
Thà bà ta không dặn dò như thế còn hơn, bà ta dặn thế khiến tôi luôn có mong muốn dùng nước nóng để làm bỏng bà ta. Tất nhiên, trên thực tế, tôi không dám làm gì cả, tôi nhịn nhục để gánh vác việc lớn, chỉ mong ngóng ngày này nhanh chóng kết thúc.
Một hôm, sáng sớm khi tôi tỉnh giấc thấy mình không được khỏe, thế nên không ăn bữa sáng. Bọn họ phải vào thành phố lấy hàng, bắt tôi ở nhà trông cửa hàng, giặt quần áo, những quần áo đó chất đầy một chậu to. “Cổ họng to” dụ dỗ tôi: “Cháu ở nhà ngoan ngoãn giặt giũ, rồi dọn dẹp nhà cửa tinh tươm, trông hàng, đếm tiền cẩn thận, khi về cô sẽ mua cho cháu một con búp bê vải thật đẹp.”
“Phải đi học.” Tôi nói như hết hơi, “Nếu không cô giáo sẽ đến tìm.”
“Một hôm không đi học thì có việc gì chứ!” Bố nói, “Cô giáo đến thì mày giả vờ bị ốm!”
“Không được.” Tôi nói.
“Bố mày nói được là được!” Bố tôi giơ nắm đấm lên.
Nhưng tôi vẫn đeo cặp sách trên lưng bước ra ngoài, ông ta một tay kéo tôi, cầm chiếc gậy đập quần áo to đùng gõ lên đầu tôi. Tôi choáng váng cả đầu, giơ tay ra giành lấy chiếc gậy trong tay ông. Ông không ngờ bị tôi phản kháng hết lần này đến lần khác như vậy, thế là ông phẫn nộ nắm lấy cổ áo tôi, nhẹ nhàng nhấc bổng cả người tôi lên, ông cũng không cần quan tâm đến tiếng kêu thét thất thanh của tôi, cứ thế đưa tôi lên gác. Tôi nghe thấy một tiếng “tạch”, ông đã lấy ổ khóa sắt khóa cửa căn gác xép lại. Sau đó tôi nghe thấy ông hét lên: “Đi mà học lớp dở hơi của mày đi, bố mày bảo mày làm chút việc mà còn không bảo được, nuôi đứa chết tiệt như mày thật vô dụng!”
Đầu tôi bị ông ta gõ đau điếng, chỉ muốn ngủ thôi, tôi nói với mình, cũng tốt, cứ ngủ như vậy một lúc cũng hay.
Nhưng tôi không thể ngờ được là mình bị nhốt suốt cả một ngày trời, đến tận tối. Tôi bắt đầu sốt, hơn nữa còn đói đến hoa cả mắt. Lúc này tôi nghe thấy tiếng gõ cửa của Đồng Tiểu Lạc rất nhiều lần, nhưng tôi không có sức để trả lời cậu. Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ, hít thở chút không khí trong lành. Cả người tôi nóng ran, cổ họng tôi cũng không phát ra được tiếng nào. Tôi mong cậu có thể vòng ra đằng sau xem, nhưng cậu đã không làm như vậy.
Tôi dỏng tai lên, cũng chẳng hề nghe thấy tiếng họ trở về. Vì đói nên tôi bắt đầu cảm thấy lạnh, bởi vì lạnh nên tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Tôi càng lúc càng nóng hừng hực, tôi muốn uống một ngụm nước, muốn đến sông Thanh Mộc Hà dịu mát để hít thở không khí, tôi mong có ai đó đưa tôi đi, nhưng đáng tiếc là không có ai cả.
Chẳng có gì cả!
Chỉ có vầng trăng không thuộc về tôi đang chiếu sáng một cách vô dụng ở góc trời xa.
Lần thứ hai tỉnh lại, tôi đang ở trong bệnh viện huyện. Dù lớn bằng ngần này, nhưng đó là lần đầu tiên tôi đến bệnh viện huyện. Tôi nhìn qua cửa sổ phòng bệnh, nhìn thấy một tòa lầu cao to màu xám, tôi quay đầu lại thì nhìn thấy mẹ Đồng Tiểu Lạc,
“Ổn rồi.” Mẹ Đồng Tiểu Lạc âu yếm vuốt khuôn mặt tôi, “Tiểu Tam Nhi, đại nạn không chết, chắc chắn sau này sẽ có phúc lớn.”
“Cháu bị sao thế ạ?” Tôi hỏi cô.
“Cháu bị ốm, bố mẹ cháu đi lấy hàng nên đã làm chậm trễ thời gian. Sáng sớm hôm sau trở về nhà mới phát hiện cháu đã sốt đến hôn mê mất rồi, là bệnh viêm phổi cấp tính. Bác sĩ trong thị trấn nói là không chữa dduwwocj, may mà cô giáo Tần vẫn kiên quyết đưa cháu đến bệnh viện huyện…”
Cô vừa nói vừa lau nước mắt.
Đang nói chuyện thì cô giáo Tần và Đồng Tiểu Lạc cùng bước vào. Thì ra cô giáo dẫn Tiểu Lạc đi mua đồ ăn cho tôi. Tôi ăn ngấu nghiến hết cả bát mì to. Cô giáo Tần nói: “Tiểu Tam Nhi, em yên tâm, chúng tôi đã nói chuyện với bố mẹ em rồi, sau này ông ấy sẽ không bao giờ đánh em nữa đâu.”
Đồng Tiểu Lạc nói: “Nếu ông ấy đánh cậu, cậu hãy nói với cô giáo, cô sẽ báo với đông công an!”
Tôi cúi đầu không nói gì cả, cho dù là nói gì thì tôi cũng cảm thấy xấu hổ.
Khi tôi 7 tuổi, bố tôi đã khiến cho tôi hiểu được sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “xấu hổ”.
Tôi khỏi bệnh rất nhanh và trở về thị trấn, trở về ngôi nhà mà tôi không bao giờ muốn trở về nhưng lại không thể không về. Tôi phải nhìn sắc mặt của hai người bọn họ để làm việc. Hàng ngày tôi phải giặt một chậu to quần áo và rửa tất cả bát đũa. Khi họ ngồi đánh mạt chược, tôi cầm cuốn sách ngữ văn đi đi lại lại trong vườn trong lúc chờ ai đó đến mua xì dầu hoặc bao thuốc lá. Tôi không có bạn thân nào cả, hàng ngày lúc đi học và tan học, chỉ có Đồng Tiểu Lạc đi sau tôi, kể cho tôi nghe những câu chuyện cười chẳng mấy thú vị. Chính khi tôi cảm thấy cuộc sống của mình không có điều gì thú vị cả thì bỗng xảy ra một chuyện mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến.
Mọi chuyện đều đến thật bất ngờ
Ngày hôm đó được nghỉ học, tất cả học sinh nữ lớp 1, lớp 2 đều bị gọi đến sân vận động của trường để xếp hàng. Thầy hiệu trưởng dẫn mấy người đứng trên bục chỉ chỉ trỏ trỏ. Tôi chưa từng nhìn thấy những người này trong trường học bao giờ cả, họ ăn mặc rất lạ, quần áo có rất nhiều túi, còn có người đeo trên vai một thứ giống như cái máy ảnh cỡ bự (sau này tôi mới biết đó là máy quay phim) cứ đi qua đá lại. Thái độ của thầy hiệu trưởng rất nghiêm trang, còn cô giáo Tần xem ra rất thoải mái. Cô vỗ vai mấy bạn gái đứng phía trước tôi, nói: “Có chú đạo diễn nổi tiếng đến chọn diễn viên, chọn diễn viên nhí đóng phim. Các em nhớ thể hiện thật tốt nhé, được chọn thì cũng làm cho thầy hiệu trưởng của chúng ta mở mày mở mặt!”
Những bạn gái đó vô cùng phấn khích, cứ ríu ra ríu rít mãi không thôi. Tôi nhìn ngón tay mình mãi cũng chán, rồi lại nhìn trời, nhìn trời chán rồi thì nhìn góc trường, ánh mặt trời chiếu chói lọi khiến tôi hoa cả măt, tôi chỉ mong sao việc này sớm kết thúc. Đúng lúc đó, bỗng có một người đẩy tôi lên phía trước, khi tôi còn chưa kịp có phản ứng gì thì một người đàn ông râu rậm đứng trước mặt tôi đã gật gật đầu và nói: “Chính là cô bé này!”
“Là em đó hả?” Thầy hiệu trưởng nói.
“Đúng đấy.” Chú râu rậm nói một cách chắc chắn
Nói xong, chú râu rậm ngồi xổm xuống trước mặt tôi, hỏi tôi: “Có muốn đóng phim không?”
Tôi chẳng nghĩ ngợi gì cả, nói luôn: “Không muốn.”
Chú râu rậm vỗ đùi nói: “Chính là thái độ này, chính là cảm giác này, tuyệt quá!”
Chú ấy làm cho tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả.
Cô giáo Tần chen từ phía sau lên, cô hào hứng nắm tay tôi, nói: “Tốt quá, Tiểu Tam Nhi, đạo diễn đã chọn em rồi, còn không mau cảm ơn chú đạo diễn à? Mau cảm ơn chú đạo diễn đi!”
“Cảm ơn chú đạo diễn.” Tôi ngơ ngác cố nói một câu.
Đạo diễn dặn dò mấy người trợ lý: “Nhờ cô giáo giúp liên hệ với phụ huynh cô bé này, để còn nhanh chóng ký hợp đồng, ngày mai bắt đầu quay. A Lý, tối nay cô phụ trách nói cho cô bé này biết nội dung kịch bản! Tối nay để cô bé ở khách sạn, không về nhà nữa.”
Tôi quay đầu hỏi cô giáo Tần: “Họ định làm gì vậy cô?”
“Cô bé ngốc của cô.” Cô giáo nói nhỏ với tôi. “Đây là vị đạo diễn nổi tiếng nhất nước ta đấy, đến Thanh Mộc Hà chúng ta quay phim, trong phim có một diễn viên nhí, đã chọn em rồi đấy, thật là việc đáng mừng!”
“Em không biết đóng phim.” Tôi nói.
“Đạo diễn nói được thì chắc chắn là em làm được!” Cô giáo nói một cách chắc chắn, “Đây là vị đạo diễn nổi tiếng nhất nước ta đấy.”
Kết quả là, ngày hôm đó tôi không được về nhà, một chị dẫn tôi đến khách sạn lớn nhất Mộc Thanh Hà, là khách sạn ba sao, đồ ăn rất ngon, giường êm đến lạ kỳ khiến tôi mới chạm vào đã muốn ngủ. Khi tôi chuẩn bị ngủ thì có một người đàn bà trung niên xách một túi to đến, nói với tôi cô ấy họ Lý, là trợ lý đạo diễn, đến đây phụ trách kể cho tôi nội dung kịch bản, ở cùng tôi trong một phòng. Tôi lúc đó không hiểu “kể nội dung kịch bản” là gì. Mặc dù rất mệ rồi, nhưng đã ăn cơm của họ, ngủ giường của họ thì đành phải chống mắt lên mà nghe cô ấy nói hết. Cô ấy rút từ trong túi ra một cuốn sổ dày khự, vừa đung đưa cuốn sổ đó, vừa kể câu chuyện cho tôi: “Có một nhà soạn nhạc nổi tiếng khắp toàn quốc, do bất hạnh trong hôn nhân nên đã rời bỏ sân khấu mà ông vô cùng yêu quý. Ông đưa cô con gái bị mắc bệnh trầm cảm về quê sinh sống.”
Nói đến đây, cô ấy dừng lại, nhìn tôi và nói: “Cháu cần phải diễn vai con gái của nhà soạn nhạc đó.”
“Trầm cảm là gì vậy?” Tôi hỏi.
Cô ấy nghĩ một lúc rồi nói: “Là không nói gì cả, chỉ sống trong thế giới của riêng mình.”
“Ồ.” Tôi nói.
“Cô kể tiếp, cháu nghe kỹ nhé.” Cô đung đưa cuốn sổ và tiếp tục kể, “Về sau, có một cô giáo thôn quê xinh đẹp đã xuất hiện trong cuộc sống của họ. Cô đem đến cho hai cha con họ những tiếng cười, cô con gái cuối cùng cũng khỏi bệnh, nhà soạn nhạc cũng lấy lại được dũng khí, trở về sân khấu thủ đô mà ông hằng yêu quý. Buổi biểu diễn của ông thành công rực rỡ, nhưng chính lúc này lại nhận được tin cô giáo thôn quê bị mắc bệnh vô phương cứu chữa… Trong cả bộ phim này, măc dù cháu không nói gì cả, nhưng lại là một nhân vật vô cùng quan trọng, chính là cầu nối tình cảm giữa nhà soạn nhạc và cô giáo thôn quê, đặc biệt là…”
Khi cô ấy kể đến đây thì đột nhiên dừng hẳn, bởi vì bên ngoài khách sạn đang vang lên những âm thành ồn ào huyên náo. Chúng tôi cùng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn, vô cùng sửng sốt, bên ngoài khách sạn kín đặc người. Các nhân viên bảo vệ đều đang chặn lại, cả xe cảnh sát cũng đến tiếp ứng.
“Chuyện gì vậy ạ?” Tôi hoảng sợ hỏi.
“Lại chẳng phải là Diệp My sao!” Cô Lý thở dài nói, “Cô ta đi đến đâu mà chẳng thế này.”
“Diệp My là ai vậy ạ?” Tôi hỏi.
“Chả lẽ cháu không xem phim sao?” Cô Lý ngạc nhiên nhìn tôi, “Hoặc là xem tivi?”
Tôi lắc đầu.
“Cô ta hiện nay đang là ngôi sao nổi tiếng nhất đấy.” Cô Lý nói, “Trong bộ phim này, cô ta đóng vai cô giáo thôn quê, đến đoạn cuối phim, cháu phải gọi cô ta là mẹ đấy. Cháu thật là may mắn đấy.”
“Ồ.” Tôi nói.
Chúng tôi quay trở lại ngồi bên giường, cô Lý tiếp tục kể nọi dung kịch bản cho tôi nghe, nhưng mí mắt tôi đã trĩu xuống rồi, cuối cùng thì đã không có ý chí gì cả, ngủ thiếp đi mất. Nửa đêm khi tôi đang say giấc, tôi bỗng nghe thấy tiếng kêu thét vô cùng đáng sợ, tôi thấy cô Lý đứng bật dậy, bước ra mở cửa phòng. Tôi cũng vội vã chạy theo.
Đấy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Diệp My, chị mặc bộ đồ ngủ tuyệt đẹp, xõa mái tóc dài, chân trần, hoảng loạn đứng giữa lối đi. Chị ta chỉ tay vào phòng mình, kinh hãi nói: “Có, có chuột.”
“Cô Diệp My, không thể nào.” Người phục vụ cuống quýt nói, “Chỗ chúng tôi mới sửa sang xong, không thể nào có chuột được.”
“Để tôi ngủ cùng cô!” Cô Lý đi lên trước, giữ chị ấy lại, nói: “Mau đi ngủ thôi, sáng sớm mai đã quay phim rồi, vất vả lắm đấy, để tôi trông cho cô, đảm bảo là không có việc gì đâu.”
Đi được vài bước, cô Lý bỗng quay đầu lại nhìn tôi và nói, “Cô bé, cháu có sợ không, hay là cùng sang ngủ với chúng tôi luôn?”
“Cháu không sợ.” Tôi nói xong liền quay về phòng, đóng cửa lại.
Tối hôm đó, tôi chưa nhìn kỹ khôn mặt của Diệp My.
Sáng sớm hôm sau, khi tôi đang ăn sáng trong nhà ăn thì cô giáo Tần đến. Cô bảo tôi cứ yeent âm đóng phim, hàng ngày mỗi buổi tối cô sẽ đến giảng bài cho tôi, cô còn nói, bố mẹ tôi rất vui mừng.
Tôi lén hỏi cô: “Phải quay mất bao lâu ạ?”
“Chắc khoảng một tháng.” Cô giáo Tần nói.
“Lâu như vậy cơ ạ? Em không cần lên lớp, cũng không được về nhà ạ?”
“Nhà gần mà, em có thể về thăm nhà khi nào em muốn.” Cô giáo nói, “Còn về việc học, cô vừa nói rồi, em không phải lo gì cả, trường sẽ cử giáo viên đến dạy em. Em được đóng bộ phim này, không chỉ là niềm tự hào của trường ta mà còn là niềm tự hào của cả thị trấn Thanh Mộc Hà chúng ta nữa đấy.”
“Ồ.” Tôi nói.
“Phải rồi, em đã gặp Diệp My chưa? Nghe nói trong phim cô ấy đóng vai cô giáo của em?” Cô giáo thấp giọng hỏi tôi, “Có phải là ngoài đời cô ấy đẹp như trong phim không?”
“Em không biết.” Tôi nói.
Tôi chưa từng xem phim điện ảnh, cũng chưa gặp Diệp My. Tôi tất nhiên là chẳng biết gì cả.
“Em nhớ xin giúp cô chữ ký nhé.” Trước khi rời khỏi, cô giáo cười và dặn dò tôi.
Ăn xong bữa sáng, tôi được cô Lý dẫn đến phòng hóa trang vừa mới được dựng lên. Diệp My đã hóa trang xong rồi, ngồi trên chiếc ghế cao, chị mặc bộ quần áo bình thường của cô giáo thân quê, nhưng khuôn mặt chị chỉ có thể dùng ba chữ để hình dung: đẹp mê hồn.
Tôi chưa bao giờ trông thấy người đẹp đến nhừng này nên đã ngẩn mặt ra ngắm nhìn chị.
“Hi!” Chị ngồi trên chiếc ghế cao chào tôi: “Em là Lam Lam à, hôm qua chúng ta đã gặp nhau rồi.”
“Em không phải là Lam Lam.” Tôi nói.
“Trong bộ phim này, em tên là Lam Lam, cho nên từ hôm nay trở đi, sẽ gọi em là Lam Lam.” Diệp My nhảy từ trên ghế xuống, vỗ nhẹ lên đầu tôi, nói: “Nào, gọi chị là cô giáo Đào, từ ngày hôm nay, chị là cô giáo Đào.”
Khi chị ấy cười, trông thật là mê hồn.
Tôi mụ mẫm đầu óc, gọi: “Cô giáo Đào.”
“Cháu còn phải gọi chú là bố nữa. “ Một giọng nam trẫm bỗng vang lên bên cạnh tôi, tôi quay đầu, nhìn thấy một nam trung niên điển trai, ăn mặc tinh tươm, đang nhìn tôi mỉm cười. Sau đó tôi mới biết ông ấy họ Trình, tên gọi Trình Phàm và cũng là người nổi tiếng khắp toàn quốc giống như Diệp My vậy.
“Gọi đi!” Cô Lý đứng bên cạnh giục tôi.
Tôi không thốt nên lời.
“Đến lượt cháu hóa trang rồi.” Chính lúc đó, có người kéo tôi đi, “Mau, thay quần áo nào.”
Người giải vây cho tôi là nhân viên hóa trang, chú dẫn tôi đến trước một đống quần áo đẹp, nhấc quần áo lên giơ trước mặt tôi làm cho tôi hoa hết cả mắt. Nhân viên hóa trang mất một hồi lâu mới trang điểm xong cho tôi. Tôi bị chú ấy đẩy đến trước mặt mọi người. Diệp My là người đầu tiên kêu lên: “Giống y như tôi hồi nhỏ!”
“Đúng đấy, xinh lắm, xinh lắm!” Mọi người đều phụ họa theo.
Tôi chính thức bắt đầu “cuộc đời diễn xuất” của mình như vậy đấy.
Ba ngày sau khi bấm máy thì tôi đã thấy yêu thích cuộc sống này. Bọn Diệp My cứ luôn miệng kêu mệt, nhưng tôi chẳng mệt chút nào cả. Bởi vì trong phim tôi không cần phải nói gì, tôi được “bố” dắt xuống tàu hỏa, tìm nhà, tìm trường học, ngồi bên cửa sổ nghe “bố” kéo đàng viôlông, chẳng cần nói một câu nào cả. Đạo diễn nói với tôi, chỉ cần dùng đôi mắt và trái tim để diễn là được rồi, đứa trẻ mắc bệnh trầm cảm thì không nói chuyện.
Tôi thấy mình có hai điều may mắn. Điều thứ nhất là, không cần nói, bởi vì tiếng phổ thông của tôi thực sự quá tệ. Điều thứ hai là: trầm cảm là bệnh, nhưng không phải là bệnh thần kinh. Tôi không thể để mọi người chế nhạo tôi lần đầu tiên đóng phim đã đóng vai thân kinh được.
Mọi người trong toàn thị trấn đều rất ủng hộ đoàn làm phim. Chủ tịch thị trấn chúng tôi còn đặc biệt cho chúng tôi mượn nhà ông để đóng phim trong một thời gian dài. Phu nhân chủ tịch huyện còn nịnh tôi, gọi tôi là “Ngôi sao nhí”, tôi vừa đến là lấy nước ngọt cho tôi. Chú Trình Phàm kéo đàn viôlông hay tuyệt. Khi hoàng hôn xuống, ông mặt trời xuống núi, chú đứng trong sân nhà ông chủ tịch thị trấn kéo đàn viôlông, tôi cảm thấy có chút cảm giác tan nát. Trước đây, tôi chẳng biết gì về âm nhạc cả. Tiếng đàn khiến mắt tôi bỗng trở nên ẩm ướt, khiến tôi có cảm giác muốn chạy thật nhanh, nhưng đạo diễn cứ luôn bắt tôi chơi đồ chơi mãi, nét mặt không được thể hiện chút tình cảm nào cả, phải giống như “không nghe thấy gì”.
Lúc đó, tôi thấy đạo diễn là người tàn nhẫn nhất.
Sau này khi diễn sau vào bộ phim, tôi mới bắt đầu cảm thấy rằng trầm cảm là bệnh tồi tệ nhất, thà là bị mắc bệnh thần kinh còn hơn mắc bệnh trầm cảm.
Trong thị trấn chúng tôi có một người đàn bà bị mắc bệnh thần kinh, khi bà ta cười còn rất ngọt ngào, tôi và Đồng Tiểu Lạc thỉnh thoảng vào vườn nhà bà ăn trộm nho, và ấy chẳng những chẳng mắng mỏ chúng tôi, còn cười với chúng tôi mãi.
Nhưng “trầm cảm” thì còn không thể có bất cứ cảm giác nào cả.
Có một đoạn trog phim quay cảnh tôi chạy trốn, tôi cứ chạy mãi, chạy mãi dọc bờ soonh Thanh Mộc Hà, sau đó trốn vào bụi cỏ. “Bố” và “cô giáo Đào”, còn có cả “người dân quê” cùng đi tìm tôi, ra sức gọi tên tôi. Trong đoạn phim đó, tôi nhìn thấy bố thật của tôi và mẹ kế “cổ họng to”, họ là diễn viên quần chúng, cùng gọi theo: “Lam Lam, Lam Lam,…”, gọi mãi, cuối cùng lại gọi thành: “Tiểu Tam Nhi, Tiểu Tam Nhi,…”
Tôi nghe thấy đạo diễn mắng họ: “Phải gọi là Lam Lam, không phải là Tiểu Tam Nhi!”
Họ lỗ rõ nụ cười nhún nhường mà tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Tôi ngồi xổm trong bụi cỏ, chân tôi đã bắt đầu tê tê, tôi nhìn dòng sông Thanh Mộc Hà vô cùng thân thuộc của mình, bỗng nhiên trở nên mơ hồ, không biết mình là ai, là Lam Lam, con gái nhà soạn nhạc nổi tiếng từ Bắc Kinh đến hay vẫn luôn là Tiểu Tam Nhi sinh ra và lớn lên tại vùng đất nghèo nàn chật chội này?
Cảm giác hoang tưởng đan xen lẫn lộn này khiến tôi nghẹn thở, tôi cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi ngất lịm.
Đạo diễn vốn muốn tôi ngất đi, nhưng tôi thực sự đã ngất thật.
Cảnh quay đó, đạo diễn nói tôi “diễn” y như thật.
May mà sức khỏe tôi tốt nên hồi phục nhanh. Ngay tối hôm đó đã nhảy nhót thoải mái được rồi, nhưng Diệp My thì lại sốt thật, mà còn sốt rất nặng nữa, thế nên việc quay phim phải dừng lại. Phu nhân chủ tịch thị trấn mua thuốc và nấu cháo loãng cho chị. Tôi đút cho chị từng thìa một, Diệp My gượng cười, nói: “Lam Lam giỏi quá!”
Chị ấy không biết, đấy chính là công việc tôi siêu nhất. Từ khi lên 5 tuổi tôi đã bắt đầu đút cơm cho người khác như thế này rồi, cho đến khi người đó qua đời.
Người đó chính là mẹ đẻ của tôi. Sau khi đóng bộ phim này, tôi mới nhận ra rằng, tình cảm giữa tôi và mẹ nhạt đến độ tuyệt vọng.
Khi tôi muốn được chăm sóc mẹ thật chu đáo thì mẹ đã vĩnh viễn không còn nữa.
Tôi vĩnh viễn không còn cơ họi để yêu thương mẹ đẻ của mình nữa, thật quá tuyệt vọng.
Phim bị ngừng quay, rất nhiều khoản tiền vẫn phải nộp, đạo diễn sốt ruột đến phát cáu, cứ vài ba phút lại vào phòng Diệp My hỏi lúc nào có thể quay tiếp. Cuối cùng, tôi không chịu được, bèn vặc lại, nói: “Đợi cô giáo Đào nghỉ một chút không được sao?”
Đạo diễn nhìn tôi rồi hất cửa bước ra ngoài.
Diệp My giơ một tay ra, lòng bàn tay đặt lên cổ tôi, lòng bàn tay chị nóng ran. Tôi đắp khăn ướt lên trán chị, bảo chị ngủ đi, chị liền nhắm mắt ngủ.
Chiều ngày hôm sau, Diệp My đã đỡ rất nhiều, chị ngồi dậy, bảo tôi chải tóc cho chị. Đúng lúc đó, cô Lý đẩy cửa vào, gọi tôi: “Lam Lam, có bạn tìm cháu.”
“Bảo cậu ấy vào đây.” Diệp My nói.
Một lúc lâu sau, Đồng Tiểu Lạc mới lò dò bước vào, cậu nhìn tôi một lúc rồi mới nói: “Cậu mặc đồ đẹp quá, làm mình không nhận ra được.”
Đã lâu tôi không gặp Đồng Tiểu Lạc, hình như cậu ta đã cao lên một chút, dây cặp sách kéo dài ra, đeo chéo, trông khá bảnh.
“Bạn học cùng lớp à?” Diệp My hỏi tôi.
“Không phải, chúng em là hàng xóm, em học hơn bạn ấy một lớp.” Đồng Tiểu Lạc tranh trả lời trước.
“Thế thì là thanh mai trúc mã rồi.”
Mặt Đồng Tiểu Lạc bỗng đỏ bừng như một quả cà chua. Sau đó, cậu kéo tôi, nói: “Ra ngoài, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Chúng tôi dừng lại trước cửa sổ của hàng lang trong khách sạn. Tiểu Lạc hỏi tôi: “Tiểu Tam Nhi, chắc đã lâu cậu không về nhà rồi nhỉ?”
“Ừ”. Tôi nói.
“Cậu nên về nhà xem thế nào.”
“Phải được đạo diễn cho phép đã.”
“Vậy câu đóng xong bộ phim này thì về nhà hả?”
“Tất nhiên rồi, chẳng lẽ tớ có thể đi đâu được?”
Đồng Tiểu Lạc cọ mãi, cọ mãi giày vào thảm của khách sạn, cọ mãi mới trả lời tôi, nói: “Tiểu Tam Nhi, cậu cho rằng ở Thanh Mộc Hà chúng ta, thứ gì đẹp nhất?”
“Những căn nhà cổ của chúng ta.”
“Không phải.”
“Thế thì là núi Phượng Hoàng ở vùng ngoại ô phía đông.”
“Cũng không phải.”
“Thế thì là cái gì? Mình không đoán ra được.”
“Là cậu đấy!”
Đồng Tiểu Lạc nói xong những lời linh tinh ấy liền vội vàng rời khỏi đó. Tôi quay về phòng, đôi bím tóc đuôi sam của Diệp My đã được chải gọn gàng, chị ấy có vẻ rất hân hoan, trông lại càng xinh hơn.
“Cô giáo Đào,” tôi hỏi chị ấy, “Bên ngoài như thế nào ạ?”
“Cái gì bên ngoài?”
“Chính là bên ngoài Thanh Mộc Hà ấy.”
Câu trả lời của Diệp My làm tôi thất vọng quá đi mất, chị ấy nói: “Chị thấy nơi đâu cũng thế cả thôi.”
Nhưng chị ấy lại nói thêm: “Đợi khi quay xong bộ phim này, chị sẽ đưa em đi ngắm mọi thứ bên ngoài.”
Chị ấy đeo kính râm và mũ cỏ lên, bảo tôi đi cùng chị đến cửa hàng mua ít đồ. Tôi muốn hỏi chị xem có phải là làm người nổi tiếng mệt lắm không, nhưng tôi không hỏi, bởi tôi biết đây là một câu hỏi thật ngu ngốc, không mệt mới lạ đấy.
Không ngờ bố tôi đang đứng đợi bên ngoài khách sạn. Ông nói với Diệp My rằng đã lâu tôi chưa về nhà, muốn đưa tôi về nhà ăn bữa cơm. Diệp My vỗ vỗ vai tôi, nói đi sớm về sớm, buổi tối cô Lý còn phải kể cho em nội dụng kịch bản nữa đấy.
“Phải rồi, đi sớm về sớm,” bố tôi nói, “Ăn cơm xong là đưa về ngay.”
Tôi đi theo bố về nhà, “cổ họng to” làm mấy món liền, bố tôi cầm ghế đến trước mặt tôi, nói: “Ngồi đi.”
Tôi cứ ngỡ là mình nghe nhầm, bố tôi lại nói: “Ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống, hai người họ thi nhau gắp thức ăn cho tôi. “Cổ họng to” hỏi tôi, thức ăn trong khách sạn rất ngon phải không. Tôi ngoảnh đầu, đột nhiên phát hiện hàng hóa trên giá hàng đều không còn nữa. Tội vội quay đầu lại, họ đều cúi đầu ăn cơm, không nhìn tôi.
“Có chuyện gì vậy ạ?” Tôi hỏi, “Không bán hàng nữa ạ?”
“À!” Người đàn bà nói, “Nghỉ ngơi đã, mệt quá, nghỉ xong sẽ mở sau.”
Tôi không rõ họ thì có chuyện gì mà mệt quá.
“Con đóng phim chắc cũng không mệt lắm nhỉ?” Bố tôi hỏi.
“Cũng không đến nỗi.” Tôi nói.
“Tiểu Tam Nhi,” bố tôi nói, “Con hỏi đạo diễn xem có còn phim khác nào có stheer đóng được nữa hay không, bố có thể lại ký hợp đồng với họ.”
“Gì cơ ạ?” Tôi không hiểu.
“Tức là quay xong bộ phim này còn cần quay gì nữa không.” Bố hỏi.
“Quay xong bộ phim này, họ sẽ rời khỏi Thanh Mộc Hà, không quay gì nữa đâu.”
“Con chưa hỏi sao mà biết!” Bố sốt ruột đến độ bắt đầu đập bàn, đạp xong có lẽ nhận ra mình có vẻ hung dữ, nên lại dịu giọng: “Con cứ đi hỏi kỹ lại xem.”
Tôi đặt đũa xuống liền chạy ra ngoài, tôi chạy thẳng một mạch đến trước cửa nhà Đồng Tiểu Lạc, gõ cửa dồn dập. Cả nhà họ cũng đang ăn cơm, mẹ Đồng Tiểu Lạc nhiệt tình hỏi tôi, “Ôi, Tiểu Tam Nhi, cháu ăn cơm chưa? Lại đây nào!”
Tôi nói giọng hơi thô lỗ với Đồng Tiểu Lạc: “Cậu ra đây một chút!”
Cậu ta xoa xoa gáy đi ra. Tôi kéo cậu ra bên ngoài cánh cửa, hỏi cậu: “Chuyện gì vậy? Chắc chắn cậu biết là có chuyện gì, đúng vậy không?”
“Mình cũng chỉ nghe nói thôi.” Đồng Tiểu Lạc tiếp tục xoa xoa gáy.
“Nói đi!” Tôi sốt sắng giục cậu.
Đồng Tiểu Lạc nói, “Đều do bà dì của cụ gây nên cả, nghe nói mẹ kế của cậu vốn lấy một ông giá, nhưng bà ấy không thích, sau đó lừa lấy đồ lễ của người ta chạy trốn, rồi cưới bố cậu. Kết quả là người ta đã tìm đến Thanh Mộc Hà, ngoài việc lấy hết hàng hóa nhà cậu, họ còn bắt đền một vạn đồng, nếu không sẽ lấy nhà cậu.”
Mẹ Đồng Tiểu Lạc cũng bước ra ngoài, cô vuốt ve vai tôi, nói: “Chuyện của người lớn, trẻ con đừng có tham gia vào, Tiểu Tam Nhi, cháu đừng lo lắng, bố cháu sẽ có cách thôi.”
Tôi không về nhà, tôi lững thững quay lại khách sạn, Đồng Tiểu Lạc vẫn luôn đi theo tôi, nhìn thấy tôi vào cửa khách sạn mới dừng bước.
Diệp My đã mua xong đồ, trên bàn đầy ắp đồ ăn vặt, chị nhiệt tình mời tôi ăn, tôi nói tôi ăn không nổi, chị hỏi tôi: “Lam Lam, em sao thế, trông sắc mặt em xấu lắm!”
“Em không sao.” Tôi đáp.
“Lam Lam, em mệt rồi phải không, vậy hãy đi ngủ đi.”
“Hợp đồng là gì vậy ạ?” Tôi hỏi chị, “Có phải là đóng phim thì phải ký hợp đồng không?”
“Sao bỗng dưng em lại hỏi việc này?” Diệp My nói, “Khi em đóng phim, xem khi nào đóng, trả em bao nhiêu tiền, tất nhiên là phải ký hợp đồng rồi.”
“Vậy tại sao em chưa được ký?”
“Em vẫn chưa đủ tuổi thành niên, nên phải ký với người nhà em.” Diệp My nói.
“Thế đóng bộ phim này có thể nhận được bao nhiêu tiền ạ?”
“Việc này thì chị không rõ,” Diệp My nói, “Để hôm nào chị hỏi hộ em.”
“Không cần đâu chị ạ, cảm ơn chị.” Tôi nói.
Tai họa
Đã rất lâu tôi lại không về nhà.
Mùa hè đến rồi.
Hôm đó là cảnh quay cuối cùng.
Mười giờ tối, xe chuyên dụng chở tôi và “bố” đến bệnh viện. Diệp My đã hóa trang xong và nằm trên giường bệnh, “cô giáo Đào” sắp chết rồi, sắc mặt cô trắng nhợt, khi nhìn thấy tôi và “bố” tiến vào phòng thì ánh mắt liền rực sáng. “Bố” Trình Phàm làm theo lời yêu cầu của cô, kéo đàn viôlông cho cô nghe. Trong gia điệu âm thanh du dương đó, cô mỉm cười, rồi từ từ nhắm mắt, tôi vội lao đến đầu giường cô, gào khóc: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
Đây là câu duy nhất của tôi trong cả bộ phim.
Diệp My và bố Trình Phàm đều diễn rất đạt, chính họ đã tác động mạnh đến tôi, khiến tôi hoàn toàn quên mất là mình đang đóng phim. Bỗng nhiên tôi nhớ lại cái ngày hôm mẹ tôi qua đời, tôi đã không gọi mẹ, thậm chí tôi còn không nhìn mặt mẹ lần cuối. Mẹ tôi đã ra đi vội vàng như vậy đấy. Tôi lao đến bên giường “cô giáo Đào”, dùng toàn bộ sức lực của mình gọi mẹ, gần như đã khóc hết tất cả nước mắt của mình. Một tay tôi nắm lấy ống tay cô, một tay tôi vỗ nhẹ lên má cô, tôi đã thực sự bị cuốn vào trong phim rồi, tôi sợ cô ấy sẽ ra đi thật.
Diệp My mở mắt một lát, nở một nụ cười an ủi, rồi lại nhắm mắt.
Bố Trình Phàm cũng khóc, bố ôm chặt tôi từ phía sau, nước mắt chạy xuống cổ tôi.
Đạo diễn nói giọng vô cùng cảm động: “CUT!”
Lúc này, mọi người bên ngoài đã mở toang được cánh cửa bệnh viện. Tôi lau nước mắt, nhìn thấy Đồng Tiểu Lạc, cả khuôn mặt Đồng Tiểu Lạc mồ hôi nhễ nhại, thở gấp, mắt trợn trừng, nghẹn ngào nói với tôi: “Tiểu Tam Nhi, nhà cậu bị cháy rồi!”
Tôi đẩy những người đang xúm quang, lao ra ngoài cửa bệnh viện, nhà tôi không cách xa bệnh viện mấy, tôi chạy chưa đầy năm phút đã nhìn thấy ánh lửa hừng hực ở đằng xa, còn nghe thấy cả tiếng xe cứu hỏa nữa. Ánh lửa chiếu đỏ rực cả một vùng trời, gần như người trong thị trấn đều chạy ra xem.
Tôi chỉ cảm giác chân mình mềm nhũn đi, không thể bước tiếp được nữa, khó khăn lắm tôi mới đến gần hơn nữa. Đồng Tiểu Lạc cũng chạy đến nơi, Diệp My, bố Trình Phàm, cô Lý, đạo diễn… đều đến cả. Diệp My ôm trọn tấm thân đang run rẩy của tôi, ngả đầu tôi vào lòng chị.
Không biết bao lâu sau, cuối cùng ngọn lửa cũng tắt. Tôi dồn hết sức mới chen đến được trước đống đổ nát, nhìn thấy có người khiêng cái gì đó ra ngoài, bố Trình Phàm lấy tay bịt mắt tôi lại.
Trận hỏa hoạn đó đã thiêu rụi nhà tôi, còn liên lụy đến mấy nhà hàng xóm. Đây là trận hỏa hoạn lớn nhất từ trước đến nay trong lịch sử thị trấn Thanh Mộc Hà, có ba người chết và sáu người bị thương. Ngoài việc tổn thất vô cùng thương tâm, trận hỏa hoạn còn kéo theo một số tình tiết vụn vặt cho mọi người tha hồ mà tưởng tượng. Cho nên, đối với người dân thị trấn Thanh Mộc Hà, cho dù nhiều năm sau, khi nhắc đến việc này thì vẫn thấy sôi nổi hào hứng hoặc sợ hãi không yên.
Trong ba người chết, ngoài bà cụ già hàng xóm trên bảy mươi tuổi, còn lại là bố tôi và “cổ họng to”.
Tôi vẫn luôn gọi thầm bà ta là “cổ họng to”, đến khi bà ta chết, tôi còn chưa biết rõ tên bà.
Đoàn làm phim chuẩn bị rời khỏi Thanh Mộc Hà. Trước khi đi, Diệp My đến tìm tôi, lúc đó tôi đang giặt một chậu to quần áo tại nhà dì tôi. Diệp My mặc một chiếc váy đỏ tuyệt đẹp, chị không đeo kính râm, không đội mũ, thậm chí còn không hóa trang. Có một đám fan hâm mộ đang bám theo sau. Diệp My đóng chặt cổng nhà dì tôi, khiến cho những ánh mắt hiếu kỳ đều rớt lại bên ngoài. Sau đó, chị ngồi xổm trước mặt tôi hỏi: “Tiểu Tam Nhi, emc ó muốn đi cùng với chị không?”
Tôi im lặng hồi lâu, rồi lắc đầu.
“Chị có thể đưa em đi.” Diệp My nói, “Đi ra thành phố, chị sẽ cho em học trường học tốt nhất.”
Tôi vẫn lắc đầu.
Diệp My hỏi: “Vì sao?”
Tôi không trả lời.
Chị thở dài, lấy chiếc vòng tay rất đẹp trên cổ tay chị ra, cầm bàn tay nhỏ xíu đang dính đầy bọt xà phòng của tôi rửa sạch dưới vòi nước, đeo chiếc vòng vào tay tôi. Sau đó chị nói: “Tiểu Tam Nhi, chị để lại số điện thoại của chị, khi em cần giúp đỡ, nhớ tìm chị.”
Chị lấy từ trong túi ra một tờ giấy trắng, viết số điện thoại của chị. Sau đó, chị gấp lại, đút vào túi áo tôi, dặn tôi thêm lần nữa: “Em nhớ nhé, có việc gì thì có thể tìm chị.”
“Vâng” tôi nói.
“Tạm biệt em, Tiểu Tam Nhi.” Diệp My nói xong thơm lên trán tôi, rồi mở cổng bước ra ngoài. Diệp My vừa đi khỏi, Đồng Tiểu Lạc đã tiến vào. Cậu ta hiếu kỳ hỏi tôi: “Diệp My nói gì với cậu thế? Chị ấy có cho cậu tiền không?”
“Cậu đi đi!” Tôi gắng sức bê chậu quần áo to đùng đi vào nhà, không thèm để ý đến cậu ta nữa.
Tối hôm đó, dì tôi nói là trong nhà bị mất đồ, sau đó cứ luôn miệng nói là “tìm đồ”. Cuối cùng thì lục cặp sách và túi áo tôi. Tôi nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Dì không tìm thấy món đồ của bà, liền lấy mất số điện thoại di động mà Diệp My để lại cho tôi. Có một điều duy nhất tôi cảm thấy may mắn là tôi đã giấu chiếc vòng tay trong đám cỏ ngoài vườn. Chính lúc đó, cảnh sát đến gõ cửa, họ dõng dạc gọi to tên dì tôi. Sau đó, họ đã dẫn dì tôi đi giữa tiếng kêu khóc của mấy đứa em họ.
Thì ra, trận “hỏa hoạn” đúng là do “cổ họng to” gây ra cho gia đình tôi. Người “phóng hỏa” chỉ có ý dọa để lấy lại được số tiền lễ của họ thôi. Không ngờ, làm giả mà hóa thật. Chính dì tôi đã giới thiệu “cổ họng to” cho bố tôi, đương nhin không tránh được việc có liên quan. Dì bị nhốt cũng khá lâu, may mà chứng thực được rằng không liên quan gì đến việc phóng hỏa nên mới được thả về nhà.
Câu đầu tiên dì nói với tôi là: “Con bé sao chổi, mày muốn đi đâu thì đi, không được ở trong nhà tao nữa.”
Nhiều năm sau, Đồng Tiểu Lạc nói với tôi: “Đã bắt được kẻ phóng hỏa rồi, tớ cũng đi nghe phán quyết, cậu có muốn biết cuối cùng họ phải chịu hình phạt gì không?”
Tôi lắc đầu.
Những điều này giờ chẳng có ý nghĩa gì với tôi nữa. Bởi vì, Thanh Mộc Hà giờ đã trở thành quá khứ rồi, Tiểu Tam Nhi cũng đã trở thành quá khứ rồi. Quá khứ đó đã tan theo mây khói cùng với thời gian, không còn lưu lại chút vết tích gì. Chỉ cần không cố nghĩ đến, thì dường như nó chưa từng xảy ra.
Chú thích:
1 - Hà: sông Ngôn ngữ chung của người Trung Quốc.
2- Ở Trung Quốc, khi đi khám bệnh, rất hay truyền nước.