<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-04 10:17:28Hansy>

Vẫn Biết
Tình chúng ta vẫn thắm mãi không phai
Như sóng biển xô hoài không ngớt
Đường đi khó khăn , nhưng không hề hời hợt
Tuy cách xa ,nào thể bớt niềm vui.
Cũng nhiều khi , có nhiều chuyện ngập ngùi
Ta lại muốn chôn vùi đi” tình cháy”
Rồi nghĩ lại… lòng mình...thấy áy náy
Tự ru lòng thôi “ Ta hãy bỏ qua”.
Một bài nhạc mà ta thường ngân nga
Những lúc ấm nồng hay những khi lạnh giá.
Đều có nốt trầm ,nốt bổng nào xa lạ
Thế tạo nên biển cả nhạc dạt dào.
Và như thế anh đã hiểu tại sao
Chuyện tình yêu lúc dâng trào….trầm lắng
Hãy ru đời nhau ,để tâm phẳng lặng
Sẽ không chuyện gì bạc trắng như vôi.
Bé Lười
VẪN THẾ
Trái tim hồng vẫn thế, mãi không phai
Vẫn nồng nàn, vẫn yêu em không ngớt
Chưa một lần lãng quên hay hời hợt
Bởi nhớ em là ta có cả trời vui.
Dẫu cuộc tình hạnh phúc lẫn ngậm ngùi
Niềm yêu đó vẫn luôn ngời rực cháy
Cũng có lúc tình ngần ngừ, áy náy
Nhưng mưa đời rồi cũng phải đi qua.
Ta vẫn giữ hoài tiếng em ngân nga
Đem lại ấm nồng, xua tan lạnh giá
Ngày nào đó, em như cơn gió lạ
Thổi vào hồn ta sóng nhớ dạt dào.
Hãy cùng nhau tìm lại thuở trăng sao
Nghe tình nhớ vọng vào trong sâu lắng
Mình bên nhau giữa đêm dài vắng lặng
Hát khúc ca trầu thắm cau, vôi…
HANSY


