📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

DƯỜNG NHƯ LÀ KHÚC CUỐI

45 trả lời, 4.480 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-22 11:44:04tucovothan>
DƯỜNG NHƯ LÀ KHÚC CUỐI

Nào phải mùa đâu, cơn gió muộn qua rồi
Chút đắn đo bởi ấm nồng nán lại
Hẳn không tin soi gương, biết đâu, em chẳng thấy
Lọn tóc buồn còn đọng dấu tay tôi

Ngỡ lâu rồi luyến nhớ cũng phai phôi
Bếp lửa ủ nhúm tro tàn nguôi ngoải
Ngày lặng vậy nên tình hoài hấp hối
Và âm thầm suối lá đổ ngoài hiên

Màu tường vi vẫn cháy rực bên thềm
Em sẽ lại trái tim yêu khép cửa
Tội nghiệp tôi mang hồn hoang đi trú
Gót mỏi nhừ bó gối nhớ bàn chân

Để hôm ngồi em chải tóc phân vân
Chiếc lược mới vướng dấu tay ngày cũ
Đường ngôi lệch vẫn nguyên lời tự thú
Có một thời em mềm yếu khác gì tôi.



ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0

BIỆT KHÚC

Dòng sông nào trôi qua giấc ngủ của tôi
Chỉ hòn sỏi, hòn sỏi thôi, lắng lại
Đã vượt nghìn thác ghềnh bờ bãi
Theo lộ trình đường bay kỳ vĩ
Nối hai cực địa cầu bao thế hệ chim di

Năm tháng, mùa màng thoạt đến thoạt đi
Mà dáng chiếc lá rơi thuyết minh giùm tôi vậy
Phút xa cành chẳng mảy may hờn tủi
Đã uống no mưa nguồn, từng hân hoan gió nổi
Và âm thanh tiếp đất khẽ khàng
Nốt dạo đầu bản giao hưởng mùa sau

Những mắt môi ghé lòng tôi lưu mấy vệt đau
Duy tình yêu của người, của người thôi, êm ái
Tôi hãnh diện hằng được lần nếm trải
Vui sướng đến tê mê, vất vả tưởng tột cùng
Cả ích kỷ tục tằn cả thần thánh khoan dung
Với huyền diệu thi ca bằng hoang đàng xác thịt

Không là khoảnh khắc hững hờ qua quýt
Hòn sỏi tròn, chiếc lá úa, và em
Dường quá xa mà gần gủi hằng đêm
Đến thường trú trong giấc mơ ngắn ngủi
Để mai vắng đừng quay đầu tiếc nuối
Dấu chân của mình, tôi tự xóa, rồi đi.

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 02:04:05tucovothan>
NGÀY MẸ RA ĐỜI


Ông ngoại quăng tấm chài đánh mẻ lưới hừng đông
Bà ngoại trở dạ dưới ghe lúc đang kho dở dang ơ cá
Hàng dừa nước oằn mình mệt lả
Chia bớt giùm cơn đau đẻ tháng ba

Ngút mắt xóm thôn thưa thớt một thôi gà
Ông ngoại vái lạy thánh thần, hết bên bồi rồi bên lở
Người vợ trẻ lần đầu sinh nở
Gấp gấp con ơi – mẹ sắp mỏn hơi rồi

Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình


Bà ngoại nào có đi biển một mình
Ông ngoại vừa chống chèo vừa đóng vai bà mụ đỡ
Lấy chồng rẫy nương được ăn bông bí rợ
Em theo anh dân chài vá lưới quanh năm

Con nhạn bay về hòn Cấm biệt tăm
Ông ngoại ủ vội tiếng oa oa vào manh áo lấm
Ngọn gió tháng ba thông thống qua bờ sông chang nắng
Mẹ tôi chào đời
Bà ngoại đi xa …

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 02:05:31tucovothan>
CÔ GÁI KHỎA THÂN

tặng cô gái mất trí tôi gặp ở góc đường

Cô gái ngồi khỏa thân
Giữa phố phường xao động
Lộng lẫy một chân dung
Bên ồn ào đời sống

Cô gái ngồi thơ mộng
Như vừa được sinh ra
Nhan sắc thật Ê-va
Địa đàng hương trái cấm

Cô gái không son phấn
Lúc đời nghiện hóa trang
Vải vóc chỉ vướng bận
Em trần truồng rất ngoan

Ừ, giá cả leo thang
Kệ thị trường chứng khoán
Ừ, cao ốc khoe khoang
Mặc vỉa hè lận đận

Cùng buổi chiều chấy rận
Em ngồi như ca dao
Thơ tôi chưa lạc vận
Mà trổ một thương đau

****

Cô gái ngồi gãi ghẻ
Thú vui rất hòa bình
Đất nước đang sạch sẻ
Em đâu cần vệ sinh.


ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
THÊM MỘT NGÀY THÁNG BA

Lại về nữa cái tháng ba quạnh quẽ
Thoáng mơ hoài dường cũng nhạt hơn xưa
Biết lấy gì cất giữ một màu trưa
Trời chưa thấp mà lòng mình trống lắm

Thì đổ lỗi bởi chiều này ảm đạm
Giọt cà phê sánh đặc với cô đơn
Chiếc thìa lười khuấy loãng một vùng sương
Tháng ba gọi đừng vội thưa người nhé

Không gió đâu chỉ luồng đông bắc khẽ
Dẫn lá mùa hun hút mỗi tầm qua
Muốn phôn nhau dăm mẩu chuyện làm quà
Lơ đễnh bấm ngón tay nhầm số mãi

Đành quán vắng dõi chân người qua lại
Thơ tháng ba mấy khổ chẳng nên vần
Chiều ẩm ương khuất tất nửa liềm trăng
Vo tờ lịch ném một ngày vào góc lặng.

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-23 07:16:00tucovothan>
ONE-WAY-TICKET

Hành lý gồm một chuỗi buồn chín rữa
Chân trời chờ tôi đã sẵn chuyến tàu
Ai ra tiễn nán giùm đôi phút nữa
Thời gian nghiến hoài trên những ray đau

Cổ máy già nua giọng ho chừng sắp cạn
Kéo cô đơn qua khấp khểnh đêm thâu
Nghe còi hú thương ngắn dài hữu hạn
Ngấm hoang vu từ buổi ghé ga đầu

Chuyến tàu nặng cả kiếp người nhẫn nại
Biết bao năm hồi hộp một lần thôi
Mọi bến đổ đều nhủ lòng – hay bến cuối
Hỏi toa nào đang chở nốt đời tôi?

ĐCĐ
[/font][/font]
Đăng nhập để trả lời
0
SÓT MỘT MÙA TRĂNG

Rót ra ngần ấy nắng mưa
Nghiêng chén thời gian lợn cợn
Thở dài một hôm khôn lớn
Ngậm ngùi quay ngó ấu thơ

Nhẩm tính cao rộng ước mơ
Cỏn con được bao hiện thực
Chao ôi, chợ đời giành giật
Tuổi tên đâu đã ra gì

Xua mãi tiếc nuối chẳng đi
Gọi hoài thương yêu không đến
Dăm ba xôn xao cập bến
Buồn dâng sóng sánh triều thưa ...

Nào đâu đổ lỗi cho xưa
Tóc tai đã lần vụng dại
Vầng trăng yên bình treo đấy
Yêu thương vẫn lối gọi mùa.

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0

CÂU CHUYỆN CHIẾC MẶT NẠ

Vì tập tính thích nghi bầy đàn
Tôi sắm chiếc mặt nạ giả trang
Theo thời gian mặt nạ dần hóa thành da thịt
Ăn uống, nói cười, thở hít …
Tôi sống giùm ai chẳng phải sống cho mình

Xám ngoét hoàng hôn tôi vạn tuế bình minh
Trá ngụy đớn hèn khoác áo bào thần tượng
Dạ dày phì nhiêu nên quả tim suy dinh dưỡng
Tôi độc diễn vai ai nào phải ngữ ngôn mình

Giành một suất thiên đàng, tôi rao bán kệ kinh
Chiếc mặt nạ nhuôm nhuốm mùi đạo hạnh
Chúa, Phật phi thường mà chúng sinh đói lạnh
Tôi thắp hương thơm sùng bái tuổi tên mình


Tấp tểnh xa hoa tôi thuê bao một cuộc tình
Yêu đương xịn và ái tình chất lượng
Đêm đối diện cùng gối chăn đau đớn
Nụ hôn ngon đâu chạm thật môi mình ...

Bến sông về tôi vốc nước dòng xanh
Trút sơn phết trả dối gian cao ngạo
Rót chén đắng nuốt ngụm điều hư ảo
Lại ngất ngư ai
Chứ nào phải say mình !

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÁNH MẤT

Tôi mới vừa đánh mất một giấc mơ
Ai nhặt được làm ơn cho chuộc lại
Giấc mơ ấy mùi phân trâu ngai ngái
Thằng nhóc cầm roi, con nghé ọ lon ton.

Tôi làm rơi niềm tin, rơi quả tim non
Có ai gặp sẵn sàng xin hậu tạ
Bằng phố thị lềnh khênh muôn mặt lạ
Đang dửng dưng ăn, nói, khóc, cười …

Tôi ơ hờ thất lạc mối tình côi
Phơn phớt tím chừng mối tình mỏng lắm
Xin đổi lấy nửa đồi sim hanh nắng
Bên triền xanh, có cỏ, có hai người.

Tôi vô tâm từ khước mảnh đời trôi
Mảnh đời rách mùa màng đang hấp hối
Kịp hồn vía bến bờ về tạ lỗi
Phù sa hằng tắm táp tuổi thơ tôi

Thêm mai này tự đánh mất mình thôi
Ai rộng lượng đừng cho tôi xin lại ...



ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0

KHÚC ƠN EM

... Dường thuở hoang sơ anh đã nợ nần em
Trăng nợ hoàng hôn, ban mai nợ nắng
Như hạt muối thô trở mình nương biển mặn
Nợ đại dương triệu nhịp đập ân cần
Nợ đất trời đem ban phát hồng ân
Nợ cơm áo anh cúi đầu mệt lả
Nhát roi đời chực quật anh gục ngã
Nợ tay người êm ái vực anh lên.

Sa mạc khô cằn bóng mát cũng là em
Mùa tầm tả vai em vơi ướt át
Mỗi ân sủng em trao dù phổng phao nhỏ nhặt
Anh ngấu nghiến ăn như suốt kiếp chưa từng
Nên trùng khơi giông gió vốn vô chừng
Buổi yếu lòng, anh, con-thuyền-luôn-sắp-đắm
Em-hải-đảo đón anh lần tránh sóng
Hong ấm muộn phiền tái tạo cuộc hồi sinh.

Buộc chặt dây giày anh thêm bước tự tin
Sẽ đầu ngẩng cao như chàng đại gia lắm của
Bởi luôn hiểu trái đất này, nơi nào đó
Nửa-phần-huyền-diệu của mình đang giàu có yêu thương
Bằng điệu tango anh dạo khắp phố phường
Tìm một chân dung để trao lời thưa thốt
Sẽ trang bị trên môi nụ cười hào phóng nhất
Chào mỗi hàng cây, thăm mỗi tiếng chim quen

Và, thật trữ tình đứng hát khúc Ơn Em ...


ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
LÀ HÔM VỀ THỊ XÃ

Vắng tiếng rao dỗ ấu thơ ngủ, thức
Dấu guốc thơm chừng thất lạc trong mùa
Bầy câu gù trốn biệt vào cổ tích
Thị xã nằm hiếm muộn cả cơn mưa

Lơ mơ hỏi mảng rêu phong mái ngói
Gặp đìu hiu vương vít nhánh me gầy
Những trái me tuổi học trò nghẹn thở
Trống tan trường chua, ngọt trĩu hai tay

Hoài niệm cũ khúc nhôi như chuyện kể
Trưa mỏi tìm gia phả một lời ru
Dòng sông đục chẳng mê đồng dao nữa
Nhịp võng chen nhạc đầu đĩa, băng từ

Về thị xã, may, hôm còn chút gió
Đứng vời trông lọn tóc kẹp buông lưng
Áo bà ba bên cầu ngao ngát quá
Chợt thèm nghe bài hát "sến" xưa từng …

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
KINH KHUYA

Tâm hồn tôi là căn nhà bỏ hoang
Mỗi chiều tắt phập phồng chờ gọi cửa
Em xấu hổ lách vào khơi ấm lửa
Khép thơm tho trên mười ngón tay hờ

Trải tuổi mình tôi đón lại tôi đưa
Nguyện ham hố được cùng nhau phạm tội
Hạnh phúc quá bên người nằm sám hối
Như rưng rưng lần cởi chiếc khuy đầu

Trăng đừng soi kẻo nhan sắc cơ cầu
Mùi dạ lan mãi là đêm thứ nhất
Môi đừng mọng, trời ơi, tôi chết mất
Khuôn ngực non gấp gáp thở hương trầm

***
Đêm thiên thần mắc đọa với phàm nhân
Chia vụng trộm nỗi buồn ngoài giá thú
Mai nắng giục nhón chân người qua cửa
Lại tôi quỳ hụt hẫng khúc kinh khuya.

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-27 13:36:19LẺ BÓNG>


DƯỜNG NHƯ LÀ KHÚC CUỐI

Nào phải mùa đâu, cơn gió muộn qua rồi
Chút đắn đo bởi ấm nồng nán lại
Hẳn không tin soi gương, biết đâu, em chẳng thấy
Lọn tóc buồn còn đọng dấu tay tôi

Ngỡ lâu rồi luyến nhớ cũng phai phôi
Bếp lửa ủ nhúm tro tàn nguôi ngoải
Ngày lặng vậy nên tình hoài hấp hối
Và âm thầm suối lá đổ ngoài hiên

Màu tường vi vẫn cháy rực bên thềm
Em sẽ lại trái tim yêu khép cửa
Tội nghiệp tôi mang hồn hoang đi trú
Gót mỏi nhừ bó gối nhớ bàn chân

...
tucovothan



@ Mưa to quá ! Xin phép gia chủ , tiểu nữ ghé đục nhờ mưa ngoài mái hiên tí rồi đi ngay ! Mong là không bị trách mắng là tiểu nữ làm phiền sự yên tĩnh của gia chủ !

CÓ PHẢI CƠN MƯA ĐẦU

Có phải cơn mưa đầu làm ai ướt áo
Mà chiều xưa ghé trú ngoài hiên thừa
Có phải đâu mưa Ngâu về lỗi nhịp
Ô Thước buồn vì Ngưu - Chức phân chia

Hình như là có một buổi chiều mưa
Làm ướt áo màu Thu sầu mắt tím
Hình như là cánh cổng chưa đóng kín
Nên khách vào trú giọt mưa thừa

Hương Dạ Lý cài thơm bờ tóc mỏng
Mây bay vờn tơ suối mộng hồn say
Mong mưa hoài mưa mãi còn lưu hài
Cho nhịp khúc cầu ai nối lại

LẺ BÓNG
27/03/2011

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-28 08:42:56tucovothan>
Trích đoạn: LẺ BÓNG



DƯỜNG NHƯ LÀ KHÚC CUỐI

Nào phải mùa đâu, cơn gió muộn qua rồi
Chút đắn đo bởi ấm nồng nán lại
Hẳn không tin soi gương, biết đâu, em chẳng thấy
Lọn tóc buồn còn đọng dấu tay tôi

...
tucovothan



@ Mưa to quá ! Xin phép gia chủ , tiểu nữ ghé đục nhờ mưa ngoài mái hiên tí rồi đi ngay ! Mong là không bị trách mắng là tiểu nữ làm phiền sự yên tĩnh của gia chủ !

CÓ PHẢI CƠN MƯA ĐẦU

Có phải cơn mưa đầu làm ai ướt áo
Mà chiều xưa ghé trú ngoài hiên thừa
Có phải đâu mưa Ngâu về lỗi nhịp
Ô Thước buồn vì Ngưu - Chức phân chia

Hình như là có một buổi chiều mưa
Làm ướt áo màu Thu sầu mắt tím
Hình như là cánh cổng chưa đóng kín
Nên khách vào trú giọt mưa thừa

Hương Dạ Lý cài thơm bờ tóc mỏng
Mây bay vờn tơ suối mộng hồn say
Mong mưa hoài mưa mãi còn lưu hài
Cho nhịp khúc cầu ai nối lại

LẺ BÓNG
27/03/2011




Ôi, hóa ra cái mái hiên rách nát của kẻ tứ cố vô thân này cũng có người ghé vào tránh mưa đấy nhé. [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG ĐỀ CHO HEO MAY

Mưa ni mà lạnh nớ
Ướt sũng tầm chim bay
Có hai người đến lạ
Nhớ nhau bằng heo may.

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-29 13:32:46LẺ BÓNG>
KHÔNG ĐỀ CHO HEO MAY

Mưa ni mà lạnh nớ
Ướt sũng tầm chim bay
Có hai người đến lạ
Nhớ nhau bằng heo may.

ĐCĐ




KHÔNG ĐỀ

Trời mưa ướt mỏng tóc may
Gió thương chải giúp dắn dài sợi mong
Giao mùa tiết mấy vào Đông
Nắng chưa kịp đến ai hông tóc thề ?

LẺ BÓNG
28/03/2011


Chòy oy ! Đã đề tựa là "CHO HEO MAY" vậ[color="#0066ff"]y mà còn viết là "KHÔNG ĐỀ" Hê hê hê !

@ [/color]Ôi, hóa ra cái mái hiên rách nát của kẻ tứ cố vô thân này cũng có người ghé vào tránh mưa đấy nhé. [:)]

tucovothan


Hê hê hê !... Vì "mái hiên rách nát" của kẻ nghèo xơ xác, nên bước lãng du không ngạy bị nhà giàu hách dịch la rầy quát tháo chưởi rủa mắng nhiếc đuổi xô hổng cho trú mưa đấy ạ !

LẺ BÓNG

[color="#0066ff"] [/color]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: LẺ BÓNG

KHÔNG ĐỀ CHO HEO MAY

Mưa ni mà lạnh nớ
Ướt sũng tầm chim bay
Có hai người đến lạ
Nhớ nhau bằng heo may.

ĐCĐ




KHÔNG ĐỀ

Trời mưa ướt mỏng tóc may
Gió thương chảy giúp dắn dài sợi mong
Giao mùa tiết mấy vào Đông
Nắng chưa kịp đến ai hông tóc thề ?

LẺ BÓNG
28/03/2011


Chòy oy ! Đã đề tựa là "CHO HEO MAY" vậ[color="#0066ff"]y mà còn viết là "KHÔNG ĐỀ" Hê hê hê !

@ [/color]Ôi, hóa ra cái mái hiên rách nát của kẻ tứ cố vô thân này cũng có người ghé vào tránh mưa đấy nhé. [:)]

tucovothan


Hê hê hê !... Vì "mái hiên rách nát" của kẻ nghèo xơ xác, nên bước lãng du không ngạy bị nhà giàu hách dịch la rầy quát tháo chưởi rủa mắng nhiếc đuổi xô hổng cho trú mưa đấy ạ !

LẺ BÓNG

[color="#0066ff"] [/color]




Hihi, đôi khi cái tựa đề chỉ đặt ra nghe cho nó kêu vậy thôi, chứ chẳng ăn nhập gì đến nội dung bài, hoặc liên quan rất gián tiếp. Đến trú mưa nhà nghèo, chẳng có gì đãi khách, thôi thì làm đỡ vài hớp rượu lạt nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
HỐI KHÚC I

Nào dễ đoán tôi sẽ về nơi đó
Có dương cầm serenade, có hương ngâu
Có bóng in trên sóng bạc chân cầu
Nào đoán trước hôm tôi về nơi đó

Nào biết trước váy hồng hay áo đỏ
Đón buổi chiều bằng nụ cười đâu đâu
Và thẳm sâu trong một tối nhiệm mầu
Nào biết trước trăng sẽ rằm hơn nữa

Nào hiểu hết nết ngoan hiền của cỏ
Cọng cỏ bồng ngọt vô cớ trên môi
Bằng dịu dàng lời bóng gió xa xôi
Liệu em thấu ý tình trang trọng đó

Nào nhớ đủ mười năm tôi mất ngủ
Bởi rất mềm hơi ấm ấy bàn tay
Vị cỏ bồng ngày nọ chợt the cay
Nào đoán trước hôm tôi về nơi đó.

ĐCĐ
thử viết một cái gì đó na ná giống như thơ - và rất bâng quơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-02 00:15:32tucovothan>
HỐI KHÚC II

Giá tôi chưa lần được nói yêu em
Thì mùa đông nọ cớ gì tồn tại
Như nắng mưa kia chẳng hề có lỗi
Ký ức buồn để trống một tên quen

Ước ngày mãi ngày đừng đến vội đêm đen
Sợ thắp nến đối diện cùng vách nhớ
Ước sáng, trưa luôn bộn bề phố chợ
Tập quên dần chiều tóc đổ mùi thương

Giá con tàu đoán được phút tai ương
Như giông tố chưa một lần có thật
Gía tôi mù trước người đang hương sắc
Và được câm mỗi lúc đọc thơ tình

Mọi giấc mơ còn áo lụa nguyên trinh
Ước lần được giấc ngủ sâu thanh thản
Và đồi gió nơi trót từng mê đắm
Chỗ ta nằm hoa cỏ muộn hồi sinh.

ĐCĐ
[/size]
thử viết một cái gì đó na ná giống như thơ - và rất bâng quơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 01:30:18tucovothan>
MỘT BÀI THÁNG TƯ

Kìa, nói đôi điều gì đi em
Ví dụ như tháng tư dài và vắng quá
Chia buổi nắng thưa ra trăm phía
Thêm tiếng chim rơi như tiếng lá lạc đàn

Tháng tư gầy ngồi nhấm nháp mùa đang
Hè mới chớm làm sao tôi hiểu được
Chỉ lũ ve non dường đoán trước
Ngày sẽ ra đi, người ở lại nhặt nôn nao

Tháng tư mềm trên gam đô thứ xanh xao
Như người hát rong cuối đường tờ vé số
Đôi tình nhân teen ngọt ngào ly sinh tố
Rất vô tư bên thế sự thăng trầm

Chưa da diết nồng nàn bằng tháng sáu tháng năm
Mưa chưa đủ để ướt lòng dù, nón
Em không bảo tôi vẫn nguyền đứng đón
Cùng tháng tư kiên nhẫn đợi vần thơ

Đêm tháng tư dỗ giấc ngủ ngon ơ
Mộng mị đẹp như lời thương ngày ấy
Xin đừng trách - tôi đang quên giùm nhau đấy
Kìa, thốt điều gì cho nhẹ lòng đi em …

ĐCĐ
thử viết một cái gì đó na ná giống như thơ - và rất bâng quơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-02 17:13:56Mỹ Trinh>


Phố Tháng Tư

Tôi vừa đến từ miền xa lưỡng lự
Con phố ngày ngập nắng bước tháng tư
Từng nét mặt là những khuôn xa lạ
Muốn hỏi thăm mà hơi thở run run

Phố của anh tháng tư buồn mà đẹp
Dòng chữ mềm trên phím nhạc lung linh
Cuốn hồn tôi vào kỷ niệm tượng hình
Tháng tư ấy trăm nghìn thân thương nhớ

Tôi rời khỏi lâu rồi từ một thuở
Mang theo về gói ghém góc đời riêng
Nghe tiếng bàn chân gõ nhịp nỗi niềm
Vùng thơ ấu còn nguyên trong túi xách

Tháng tư ấy đau thương và ngăn cách
Mà nồng nàn ướp ngọt những bài thơ
Người hát rong có lẽ vẫn còn chờ
Mỗi lần dạo lại khúc mơ hôm ấy

Phố của anh vẫn còn nguyên đẹp vậy?
Chia giùm tôi vài bước nữa thăng trầm
Tưởng chừng mình ở lại tuổi mười lăm
Ly sinh tố ngọt ngào chia nhau uống

Mỹ Trinh

Tứ Cố Vô Thân không biết có giống như tứ cố vô thân của tui hong à ? lâu quá tui mới trở về phố nên thấy tất cả dường như xa lạ...Nhưng hy vọng không phải dường như là phút cuối hở bạn? Đọc thơ bạn hay lắm nên tôi rất dễ cảm xúc. Gửi lại mấy dòng có lẽ không phiền bạn chứ?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 01:43:52tucovothan>
Trích đoạn: Mỹ Trinh



Phố Tháng Tư

Tôi vừa đến từ miền xa lưỡng lự
Con phố ngày ngập nắng bước tháng tư
Từng nét mặt là những khuôn xa lạ
Muốn hỏi thăm mà hơi thở run run

Phố của anh tháng tư buồn mà đẹp
Dòng chữ mềm trên phím nhạc lung linh
Cuốn hồn tôi vào kỷ niệm tượng hình
Tháng tư ấy trăm nghìn thân thương nhớ

Tôi rời khỏi lâu rồi từ một thuở
Mang theo về gói ghém góc đời riêng
Nghe tiếng bàn chân gõ nhịp nỗi niềm
Vùng thơ ấu còn nguyên trong túi xách

Tháng tư ấy đau thương và ngăn cách
Mà nồng nàn ướp ngọt những bài thơ
Người hát rong có lẽ vẫn còn chờ
Mỗi lần dạo lại khúc mơ hôm ấy

Phố của anh vẫn còn nguyên đẹp vậy?
Chia giùm tôi vài bước nữa thăng trầm
Tưởng chừng mình ở lại tuổi mười lăm
Ly sinh tố ngọt ngào chia nhau uống

Mỹ Trinh

Tứ Cố Vô Thân không biết có giống như tứ cố vô thân của tui hong à ? lâu quá tui mới trở về phố nên thấy tất cả dường như xa lạ...Nhưng hy vọng không phải dường như là phút cuối hở bạn? Đọc thơ bạn hay lắm nên tôi rất dễ cảm xúc. Gửi lại mấy dòng có lẽ không phiền bạn chứ?



Nhờ bạn bè giới thiệu, mình tham gia diễn đàn chỉ non tuần nay . Còn cái nick, bất chợt nghĩ đến thôi. Vậy là trùng với một tác giả nào khác mà bạn quen biết hả? Bây giờ làm sao, thôi chịu vậy. Thơ bạn họa tặng lại đẹp, chỉnh chu và nỗi niềm lắm . Mong được quan tâm và giao lưu. Chủ nhật vạn an. [sm=hugs.gif]
thử viết một cái gì đó na ná giống như thơ - và rất bâng quơ
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM CHỢT THỨC

Cách chi tẩn liệm được nỗi buồn
Chít mảnh khăn tang lên ký ức
Để chợt đêm thôi choàng thức giấc
Nhìn vách mơ hồ gần lắm một âu lo

Hoài niệm khô giòn như sợi tóc thô
Châm lửa đốt từng cánh đồng ngún khói
Hay chính nhánh lục bình nông nổi
Đưa ta qua mấy khúc luân hồi

Vẫn thèm trút sạch khối buồn ơi
Câu thơ mãi rầu rầu lời kinh kệ
Tự an ủi tháng ngày thường vẫn thế
Chiếc lá đâu đâu cũng về mặt đất gởi trăm năm

Cửa sổ riêng tư hòng nhốt lấy khuông trăng
Vầng đẹp ấy mai sau thành kỷ niệm
Như những đêm mất điện
Thèm được nghe dù
chỉ giọng ho khàn.

ĐCĐ
thử viết một cái gì đó na ná giống như thơ - và rất bâng quơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 01:53:55tucovothan>
EM VÀ TA

Thương em và thương ta
Áo hào hoa mấy độ
Chợt chiều bâng quơ nọ
Đắm đuối phút tình nhân

Yêu chưa nhàu chiếu chăn
Biết ân cần hơi ấm
Ru ngà ngọc em nằm
Ta thức mòn năm tháng

Tiếc sợi tóc biếc xanh
Bay vời qua ảo vọng
Giận bầu trời cao rộng
Nỡ giam cầm lời chim

Nên hôm trót môi cười
Cách chi người nhớ được
Ngày mưa em bật khóc
Lối ta về chẳng hay

Như lắm nắng sáng nay
Mây ngang đầu rất trắng
Tầm tay em quá ngắn
Bước ta dài loanh quanh

Chạnh khi mình thức dậy
Mân mê mười ngón gầy
Biết tình em đâu đấy
Buốt trong từng heo may

Chân trời trông góc bể
Thương em và thương ta.

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
THỬ LIỀU

Liều một chuyến gói khăn đời du thủ
Trôi phiêu linh tìm chốn vắng con người
Liều thử kiếp bụi trần không mái trú
Lỡ mưa chiều, bất quá, lạnh mình thôi

Liều một chuyến hành hương vào hoang mạc
Đếm ngón chân trả phố thị vui buồn
Liều thêm chuyến thử còn chi trói buộc
Vực thẳm đời thân đã trót lần buông

Liều một chuyến ung dung phiên gió mỏng
Theo lênh đênh chẳng hối tiếc dụm dành
Liều cọng lá bỏ cành chiều vọng động
Mặt đất tìm trò chuyện
dế cùng giun.

ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-28 18:00:07LẺ BÓNG>


KHÔNG ĐỀ CHO HEO MAY

Mưa ni mà lạnh nớ
Ướt sũng tầm chim bay
Có hai người đến lạ
Nhớ nhau bằng heo may.

ĐCĐ




KHÔNG ĐỀ

Trời mưa ướt mỏng tóc may
Gió thương chảy giúp dắn dài sợi mong
Giao mùa tiết mấy vào Đông
Nắng chưa kịp đến ai hông tóc thề ?

LẺ BÓNG
28/03/2011


Chòy oy ! Đã đề tựa là "CHO HEO MAY" vậ[color="#0066ff"]y mà còn viết là "KHÔNG ĐỀ" Hê hê hê !

@ [/color]Ôi, hóa ra cái mái hiên rách nát của kẻ tứ cố vô thân này cũng có người ghé vào tránh mưa đấy nhé. [:)]

tucovothan


Hê hê hê !... Vì "mái hiên rách nát" của kẻ nghèo xơ xác, nên bước lãng du không ngạy bị nhà giàu hách dịch la rầy quát tháo chưởi rủa mắng nhiếc đuổi xô hổng cho trú mưa đấy ạ !

LẺ BÓNG

[color="#0066ff"] [/color]


Hihi, đôi khi cái tựa đề chỉ đặt ra nghe cho nó kêu vậy thôi, chứ chẳng ăn nhập gì đến nội dung bài, hoặc liên quan rất gián tiếp. Đến trú mưa nhà nghèo, chẳng có gì đãi khách, thôi thì làm đỡ vài hớp rượu lạt nhé.

tucovothan


Chòy oy là chòy ! Ngừ ta là con ngái, mà bảo Ngừ ta uống riệu. Hê hê hê... Ngừ ta chỉ đói thơ thui mà ! Bao nhiêu thơ rơi rớt, Ngừ ta cũng lụm nuốt hết á ! Hê hê hê... Măm măm măm... thơ hay ăn ngon quá ! Ăn một loáng là hết thơ dzồi! [sm=z_pepsi.gif]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: LẺ BÓNG

Chòy oy là chòy ! Ngừ ta là con ngái, mà bảo Ngừ ta uống riệu. Hê hê hê... Ngừ ta chỉ đói thơ thui mà ! Bao nhiêu thơ rơi rớt, Ngừ ta cũng lụm nuốt hết á ! Hê hê hê... Măm măm măm... thơ hay ăn ngon quá ! Ăn một loáng là hết thơ dzồi! [sm=z_pepsi.gif]
[/align]


Ra vậy. Thì thêm bài nữa nè.
Đăng nhập để trả lời
0
CHO VALENTINE 2011

Sinh ra anh, dĩ nhiên, yêu mẹ nhất
Dòng sữa thơm, câu ru võng trong ngần
Núi Thái Sơn bóng cha hằng đã khuất
Vết roi xưa chừ nghe nhói trăm lần

Anh yêu biển, có thời anh yêu biển
Biển vơi dần sóng biết trú đâu đây
Yêu rừng lắm nơi vần thơ gửi gắm
Rừng hấp hối từng ngày, và mắt anh cay

Yêu đất nước, có lần anh yêu nước
Quả khế ngon giờ chát chát chua chua*
Lịch sử ngậm ngùi máu xương bèo bọt
Con sãi quét chùa, vua lại ngôi vua

Chúa chịu khổ, hay anh yêu Chúa vậy
Hơn hai nghìn năm mặt đất vẫn luân trầm
Tập chay lạt, cúng dường, anh yêu Phật
Niết Bàn mãi xa mà lục dục luôn gần

***

May mắn quá, ngày Tình Nhân chưa mất
Anh chọn yêu Em cho nó chắc ăn!

*mượn ý thơ Đỗ Trung Quân: Quê hương là chùm khế ngọt ...


ĐCĐ
Đăng nhập để trả lời
0

HỔNG ĐỀ


Hôm nay sáng mẹ bảo dậy sang
Nhà Nội nhớ chúc an khang thịnh vượng
Rồi sẵn luôn qua nhà Ngoại thương
Cười vui vẻ chúc an khương phước lộc

Bóng sang nhà Tứ Cố Cố Vô Thân
Xin mời Ngài dạo xóm xa gần
Đi cùng khắp tình thân thi hữu
Để giao lưu sáng vần thơ nối chữ
...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: LẺ BÓNG


HỔNG ĐỀ


Hôm nay sáng mẹ bảo dậy sang
Nhà Nội nhớ chúc an khang thịnh vượng
Rồi sẵn luôn qua nhà Ngoại thương
Cười vui vẻ chúc an khương phước lộc

Bóng sang nhà Tứ Cố Cố Vô Thân
Xin mời Ngài dạo xóm xa gần
Đi cùng khắp tình thân thi hữu
Để giao lưu sáng vần thơ nối chữ
...



Hơ hơ. Hóa ra bạn Lẻ Bóng là người Hà Nội à. Hôm trước có ra ngoài đó, nhằm mùa rét, viết được bài này. Tặng bạn nè.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»