Tình Yêu Trong Bóng Tối
Tác giả : Mai Phương
Chương I
Con đường dài và dốc, hai bên đường những hàng cây cao thẳng tắp.Bây giờ là mùa thu, những chiếc lá xanh trong xuân về hạ đã đổi sang màu vàng úa. AISA chậm rải bước trên đường trải đầy lá khô với tâm hồn vời vợi. Cơn bệnh của người cha, vẻ mệt mỏi trắng đêm của người mẹ và những ngày tháng nặng nề. Nàng bước xuôi theo dốc qua những hàng cây, những đám cỏ mượt. Cuối đầu dốc thoải, khói lan chiều toả nhẹ con khe nhỏ với dòng nước lững lờ. Mở ví ra, chiếc ví trên 7 năm trời kỷ niệm, trên 10 năm trơìư chung sống với người cha giờ đã sờn rách nhưng vẫn còn rất đẹp. AISA tìm mảnh giấy thời mới cắt ra từ tập báo đêm qua “Cần một cô trẻ học lực trung học, có tính nhẩn nại để làm việc có tính gia đinh. Muốn biết thêm xin liên lạc với địa chỉ …hỏi bà Xích, biệt thự Hoa Mai ”. Những hàng chữ rao vặt cột 2 phần 1 nằm chen chân với 3 mục rao vặt khác. Nếu không để ý lắm AISA cũng bỏ qua mất. Ngước mắt nhìn lên, xung quanh chỉ là khu vườn rậm lá chắn trước mặt, những ngọn núi xám mờ xa. Biệt thự Hoa Mai nằm ở đâu ?.Vựơt lên một đoạn đường ngắn những hòn đá sỏi rên xiết dưới chân. Bậc thôn trũng bắt đầu lấy dòng nước trong mát vẩn bình yên trôi chảy, xa xa chỉ toàn là những căn nhà nhỏ và thấp. Biệt thự Hoa Mai ở đâu ?. Chân đã mỏi bao nhiêu hy vọng ban đầu đã mất, bỏ uổng một chiều lội lang thang để rồi lại hoài công. Hay là địa chỉ giả ? một trò đùa vô trách nhiệm. AISA tức muốn khóc. Thôi ròi chỉ còn biết trở về nhìn mẹ với đôi kính trể dưới mắt cặm cụi với công việc miệt mài đêm khuya. Đôi chân mỏi nhừ khựng lại AISA thở dài quay lưng …. chợt có tiếng động phía sau AISA quay lại…một bóng dáng nhỏ bé từ xa đi tới, chú bé càng lúc càng đến gần. Tia hy vọng loé lên trong đầu AISA.
Thằng bé có vẻ nghèo lắm, nghèo hơn cả AISA, cái quần đùi xệ với những lổ rách to và bẩn. Mình trần đầu hớt cao như trọc. Thằng bé lầm lủi tiến tới nó không buồn nhìn AISA, mắt nó chăm chú nhìn xuống dốc như tìm cái gì. Thỉnh thoảng cuối xuống rồi ngẩng lên bỏ gì vào chiếc hộp thiếc cầm trong tay. AISA đi tới cạnh thằng bé, đợi lúc nó vừa ngẩng đầu lên nàng vổ nhẹ vào vai cậu ta hỏi : Em ơi, em có biết biệt thự Hoa Mai không ?
Đứa bé yên lặng lắc đầu, AISA chìa mảnh giấy báo ra trước mặt nó :
- Thế em có biết nơi này ở đâu không ? Tôi nghe nói họ cần người nên đến.
Thằng bé càng lúc càng lắc nhanh. AISA thất vọng có lẻ nó mù chữ, một tia hy vọng cuối cùng còn lại :
- Ờ ! Thế gần đây em có biết bà nào là bà Xích không ?.
Mắt thằng bé sáng lên, nó gật đầu : Có ! Có !
- Thế nhà bác ấy ở đâu ? em chỉ dùm đi !
- Đằng kia kìa ! Cái nhà to to ấy .
Đúa bé chỉ tay về phía cuối đường, nơi có dòng sông dài lấp lánh dưới nắng chiều như dải bạc. AISA vội vàng cảm ơn cậu bé và bước nhanh với niềm vui trong lòng. Quẹo qua con đường thẳng trước mắt một mái ngói đậm màu nằm khuất trong vòm cây xanh. Đây rồi, đây có lẻ là biệt thự Hoa Mai. AISA nhanh chân hơn, nếu tìm được việc làm mẹ sẽ sung sướng biết bao, mẹ khỏi phải thức khuya với bao nhiêu sổ sách của các hàng buôn, cha sẽ an tâm tịnh dưỡng trong bệnh viện. AISA bước nhanh nhảy qua các khe nước với bao nhiêu lớp sỏi dưới đáy, dòng nước chảy như nhịp đập của tim. Đứng trước đôi cửa nhỏ cổng lớn, AISA tần ngần đưa mắt vào dò xét. Ngôi nhà thật to, thật rộng nằm sâu bên trong cánh cữa. Một khoãng sân rộng trồng đầy hoa tím, loài hoa mà AISA ưa thích. Những chiếc cột đen tròn và to, trống trải che chiếc mái rộng đã ngã màu có căn xếp. Đoán thế vì nàng vừa thấy đôi cửa nhỏ khép hờ trên mái ngói. Bên trong thật yên lặng không khí nặng nề. Đưa tay lên định bấm chuông rồi lại thôi, một sự e ngại lạ lùng thâm nhập AISA, ngại ngùng trong thất vọng, đầu óc lởn chởm với câu nói đầy vẻ bất cần, nhún vai :”Cô đến quá trể, ở đây có người đến để nhận việc từ ban sáng rồi ”. Buồn biết bao, thất vọng biết bao nếu sự thật phủ phàng như vậy. AISA lẩn quẩn với bao ý nghĩ, rồi hình ảnh của mẹ hiện ra trước mắt. Không được, không thể được phải can đảm lên. Ngón tay run run của AISA ấn nhẹ vào chuông, cửa mở một cô gái ló đầu ra đưa mắt dò xét :
- Cô muốn tìm ai ?
- Dạ thưa đây có phải là nhà bà Xích không ạ ?
- Vâng
- Tôi đọc báo thấy ở đây cần người nên đến tìm việc .
- Thế à !
Người tớ gái khoảng 20 tuổi đắn đo nhìn AISA, ngần ngại một chút rồi mở cửa sắt.
- Xim mời cô vào. Để tôi báo cho bà chủ biết nhé .
Theo chân người tớ gái AISA bước vào trong, con đường trải đá sỏi nhỏ rào rào kêu dưới chân. Hai bên là những hàng hoa hồng với những cánh hoa đỏ ối, thảm cỏ dày được vun xén kỹ lưỡng, tạo cho lòng người cảm giác tươi mát lạ lùng. Bước vào phòng khách, gian phòng quét vôi xanh nhạt. Bộ salon rộng, màu nâu trông thật vững chắc. Phòng trang hoàng giản dị nhưng không giấu được vẻ quí phái giàu có của chủ nhân. Bức tranh lớn trên tường hoa cảnh phiên chợ tỉnh lẻ buồn. AISA bước đến cửa sổ, dòng sông lấp lánh hiện ra trước mặt, một cảm giác êm ái len nhẹ vào hồn ….AISA rgở dài ngồi xuống ghế. Sự yên lặng đè nặng trên vai. Có tiếng động nhẹ nơi thang lầu, tiếng bước chân vang xuống. AISA hồi hộp ngẫng đầu lên. Bà lão ốm gầy trong chiếc áo len sậm màu đang bước xuống. Gương mặt gầy với mái tóc muối tiêu. Đôi mắt bà lão có một khoảng trời nhìn về phía AISA
- Cô là …?
- Dạ cháu tên là AISA. Nàng đáp nhanh .
- Thế cô ….?
Nàng vội mở ví lôi ra một mảnh giấy nhàu nát, miệng nói :
- Dạ cháu thấy thông báo nên đến để làm việc. Bà lão gật đầu :
- Mời cô ngồi xuống ghế .
Ngồi đối diện với AISA với tia nhìn dò xét, bà hỏi :
- Cô biết công việc ở đây là gì không ?.
Len lén nhìn đôi mắt đầy vết nhăn của bà, nàng rụt rè :
- Có phải chăm sóc một người không ạ ? .
- Thế lúc trẻ đã làm việc này chưa ? .
- Dạ chưa ạ. Vì cháu vừa mới rời khỏi ghế nhà trường .
Bà Xích ngạc nhiên :
- Ồ ! Thế con còn đi học à ? Đậu tú tài chưa .
- Dạ chưa ạ ! Chỉ còn một năm nữa thôi .
Nàng nói như đang lẩm bẩm một hối tiếc :
- Nhà không có tiền thì biết làm sao ?
Đôi mày khẻ chau lại, bà Xích hỏi :
- Thế mẹ con ở đâu ?.
- Ở nhà ạ !
- Còn cha con ?.
- Đang nằm nhà thương .
- Còn các em
- Dạ không còn ai cả
- Tại sao con đến đây tìm công việc này ?
- Dạ tại không có tiền .
Bà Xích thấy thích cô bé này, cô ta có vẻ thành thật và trôi chảy, ăn mặc sạch sẽ với mái tóc ngắn, với đôi mấưt đầy thông minh. Bà ít khi thích một người nào vì con người dưới mắt bà chỉ toàn là một lủ hà tiện đáng ghét. Chỉ trừ một người đó là con trai bà mà thôi. Bà cũng thích Mỹ Anh, Mỹ Anh được nuôi nấng trong một gia đình giàu có vừa dể thương vừa biết cách nói chuyện. Đôi mắt cũng rất đẹp. Gật gù bà Xích bảo :
- Em không có tiền, tôi thì lại không có người. Tốt lắm ! Nhưng mà em có biết là phải ăn ngủ ở luôn đây không ? .
- Dạ cháu biết .
Bà Xích nhếch đôi môi mỏng :
- Vấn đề ở đây là em có quyết tâm làm việc hay không ? Chứ còn lương bổng thì không ít đâu mà sợ .
AISA mở to mắt
- Bà muốn nói là bà chấp nhận cháu làm việc ở đây chứ ?
Hy vọng và nổi vui mừng hiện ra trên nét mặt làm cho AISA đẹp hơn, dể thương hơn. Bà Xích gật đầu, nụ cười hiện trên môi, nụ cười đầu tiên trên khuôn mắt héo hon. Nắng chiều phất nhẹ trên khung cửa, trên nền gạch tung tăng trên mép áo già nua. AISA tò mò với công việc .
- Thế thưa bà công việc cháu sắp làm là công việc gì ạ ?.
Nụ cười chợt tắt, mùa đông u sầu lại đến :
- Công việc em làm rất đặc biệt. Đó là chăm sóc cho tôi một người.
- Ai thế ?
- Con trai tôi
Con trai bà lão ? Hắn bao lớn, trưởng thành chưa ?Hình ảnh đứa bé ngộ nghỉnh hiện ra trong trí AISA. Nàng trở nên lúng túng :
- Nhưng mà thưa bác, hồi nào đến giờ cháu chưa chăm sóc qua trẻ em ạ .
Bà Xích lắc đầu, vẻ mệt mỏi hiện lên trên khoé mắt .
- Nó không còn trẻ lắm, nó đã lớn rồi, năm nay trên 20 tuổi .
AISA ngạc nhiên :
- Thế ! Thế …anh ấy lớn như vậy cần gì phải chăm sóc .
- Cần .. cần lắm chứ ! Nó cô độc, đời sống của nó quá khốn nạn, nó cần một người để làm bạn, để vổ về .
Hình ảnh gả thanh niên hiện lên trong trí óc AISA. Gả cô độc, thế tại sao không lấy vợ cho hắn ? Hay là …Hay là .. AISA chẳng dám nghĩ đến nữa, những hình ảnh không đứng đắn được xua đi.
- Cháu … cháu nghĩ là như thế anh ấy không phải cần một người mà anh ấy cần một người vợ .
- Cần một người vợ ? Không, không ai muốn lấy một người tật nguyền bao giờ .
- Anh ấy bị tật nguyền, nhưng tật nguyền gì chứ ? Hình ảnh một người con trai hiện lên óc, có lẻ là thế, ta sẽ giữ một vai trò dìu một người cụt chân đi dạo, đẩy chiếc xe lăn trên đống sỏi trong vườn mổi chiều, đưa hắn đến phòng ăn, đến phòng khách hay ra bờ sông bạc ngắm sao .
- Muốn biết rỏ xin mời cô đến gặp nó ! … Quay vào nhà trong bà Xích gọi ra
- Cô làm ơn đưa cô này đến phòng cậu bé nhớ đừng làm ồn để cậu nghĩ.
Người con gái đưa mắt đắn đo nhìn AISA, đoạn bước về phía cầu thang dài hình văn như con ốc, bước lên với nhịp tim đập mạnh. Qua hành lang ngắn, cô Anh dừng lại kê tai vào cửa nghe ngóng rồi gỏ nhẹ .
- Cậu còn thức đấy chứ ? Bên trong không có tiếng trả lời .
- Có người muốn gặp cậu nè .
- Cút ngay ! cút ngay .
Những tiếng hét vọng ra cộc cằn từ cửa trong làm AISA hoảng sợ. Không khí nặng nề như chiều tắc nắng. Cô tớ quay sang nàng lắc đầu :
- Thưa cậu, mẹ cậu mới mời một người đến chăm sóc cậu .
- Tôi bảo cút đi có nghe không ? Đi đi ! đi ngay đi đồ tồi .
“Bốp” một tiếng vang của vật chạm vào cửa dội lại, tiếp theo là tiếng vở cửa kính. Cô Anh hoảng hốt xoay người lại nắm cửa .
- Cậu ơi đừng ném nữa. Không ai dám quấy cậu nữa đâu .
Của đã khoá, gian phòng chìm đắm trong sự im lặng. Cô Anh lắc đầu quay lại :
- Thôi ta xuống lầu nhé.
Chầm chậm bước xuống lầu, lòng AISA nặng trỉu nàng hỏi cô Anh :
- Ông ấy có thường như vậy không hả chị ?
Cô tớ lắc đầu :
- Việc làm này đâu phải dể, chị là người thứ 4 đấy …
Bà Xích như đoán ra câu chuyện nhưng quá quen rồi nên bà chỉ yên lặng. Đứng nhìn mà không biết nói gì cả. AISA đến ngồi trước mặt bà :
- Sao ? Bây giờ cô bỏ cuộc rồi chứ ?
- Không ! AISA trả lời một cách cương quyết .
- Thế cô nhìn thấy cậu chưa ?
Cô Anh cướp lời :
- Cậu ấy không chịu mở cửa lại còn ném đồ đạc tứ tung .
Bà Xích gật đầu :
- Thôi được rồi cô đi đi .
Cô Anh bước ra khỏi phòng chỉ còn lại AISA và bà lão đáng thương, phòng khách trở nên nặng nề, một không khí nặng nề như lẩn quẩn đâu đây. Một lúc AISA nói :
- Tại sao anh ấy trở nên như thế hả bác ?
Bà Xích cười đau khổ :
- Đáng sợ lắm phải không ? Đứa con trai độc nhất của tôi nuôi đến giờ lớn rồi lại ..
- Tại sao anh ấy lại khùng thế ? .
- Khùng à ? ..Vẻ mặt bà Xích trầm ngâm xuống .
- Cô dám nói con tôi khùng à ? Không có ! Nó rất bình thường và có điên bao giờ đâu .
- Thế anh ấy làm sao vậy ?.
Gương mặt bà Xích trở lại vẻ bình thản, bà cúi đầu buồn bả .
- Vì nó sợ thất vọng nên …
Giọng bà trầm xuống im lặng một lúc rồi tiếp :
- Nó bị mù . AISA không ngờ lại như thế, bà tiếp :
- Năm ngoái nó còn là một thanh niên hạnh phúc nhất trên cỏi đời này, vừa đẹp trai vừa thông minh, cương nghị lại vừa giàu có nhưng … nghẹn ngào bà kể :
- Tội nghiệp quá, không biết ai bày mà nó thích đua xe. Lần tai nạn đó nó .. nó bị mù… để rồi không còn nhìn thấy tôi được nữa .
- Thế có đi khám bác sỹ y khoa không ?
- Lúc đó nó bị thương không nhẹ, ở nhà thương hơn tháng, thương thân lành cả chỉ có đôi mắt .
AISA bổng thấy tột nghiệp cho người mẹ, nàng không muốn hỏi thêm gì nữa
- Sự thật đôi mắt nó đâu có sao, thế mà không hiểu sao nó bị mù. Bà Xích nước mắt đọng mi kể tiếp :
- Kể từ đó nó đành mất nổi hy vọng nên thay đổi tính tình, tự nhốt mình suốt ngày trong phòng .
- Mắt anh ấy vẩn không hi vọng chữa khỏi ư ? .
Bà Xích mắt đầy lệ nhìn về phía AISA .
- Nó cự tuyệt đến bác sỹ khám lại cũng như cự tuyệt bất cứ ai muốn giúp nó. Tôi đã tìm nhiều người đến chăm sóc mà nó không chịu …
- Thế còn cháu ? .
- AISA ! tôi muốn nhờ cô, tôi muốn có người đến giúp nó tôi sẵn sàng thoả mãn những gì cô muốn .
Ngôi nhà trên dòng sông thật buồn nhưng bà lão này có vẻ cô độc hơn. Có lẻ nàng không giúp được gì cho họ nhưng AISA muốn ở lại, ở lại để thử vận một lần, AISA thương hại cho bà lão, thương hại cho gã thanh niên mù nhưng nguyên do chính là muốn có việc làm nàng đang cần. Nếu có AISA sẽ không cần ăn cơm ở nhà, không cần phải ngủ nhà, chỉ còn mẹ người càng ít tốn kém, vả lại số lương kiếm được biết đâu chẳng giúp được gì nhiều cho cha ở bệnh viện .
M
Chương II
ang theo chiếc vali nhỏ trong chứa vài bộ quần áo củ, ngày hôm sau AISA lại đi qua dòng sông bình lặng bầu trời vẩn u ám như tâm hồn. Chưa một lần AISA phải sống xa gia đình, phải tự lập như thế này, cái gì tới rồi sẽ tới AISA tự nhủ : Biết đâu một cuộc đời mới đang chờ đón, biết đâu nó chẳng đẹp hơn hiện tại . Trông thấy AISA bà chạy vội ra đón .
- Hay quá ! Cô đến thật đúng hẹn, tôi sẻ đưa cô đi xem phòng trước nhé. Cô Anh đỡ chiếc va li trong khi bà Xích dẫn AISA lên lầu :
- Phòng của cô ở trên lầu hai vừa nói bà Xích vừa bước lên cầu thang. Tôi không muốn cô ở chung với tôi tớ mà muốn cô được ngang hàng với chúng tôi. Ngoài ra ở trên lầu cô sẽ dể dàng chăm sóc con tôi hơn .
Đến lầu bà Xích dẫn AISA đến phòng, gian phòng này cách vách với phòng cậu chủ, phòng tuy hơi nhỏ nhưng từ khung cữa có thể nhìn thấy hàng hoa và con sông đẹp. Vào phòng bà Xích quay sang AISA.
- Trước đây phòng này chúng tôi dành riêng cho khách bây giờ để cô ở cho tiện việc.
Căn phòng thật xinh xắn với chiếc giường nhỏ, tủ áo, bàn học và ghế rất đầy đủ nếu so với nhà AISA nghĩ bụng. Cô Anh đem va li vào, AISA bước về phía cữa sổ nhìn dòng nước chảy lững lờ như một dãy lụa bạc. Tiếng bà Xích hỏi :
- Sao ? Cô thích căn phòng này không ?
- Phòng đẹp quá .
- Mong rằng cô vừa ý với công việc cô phải làm. Im lặng một lúc bà tiếp :
- Tôi biết công việc khó khăn đối với cô trong trường hợp tôi chắc tôi đã bỏ cuộc .
Đứng nhìn dáng gầy của bà lão AISA thương hại cho sự bất hạnh của bà .
- Bản tính nó nóng nảy, lúc trước nào có thế đâu.
AISA hỏi :
- Bác muốn cháu phải chăm sóc cho anh ấy như thế nào ?
- Tôi không bắt buộc em phải rửa nó, không bắt buộc em phải chịu đựng quá sức. Tôi chỉ mong em làm tròn trách nhiệm hầu hạ nó là được. Bà Xích trầm giọng, giọng nói đầy vẻ khổ đau .
- Em củng biết nó là kẻ mù, nó không trông thấy gì cả .
- Vâng ! cháu biết .
- Tôi thì đã già không thể suốt ngày chăm sóc nó, tôi mới mời em. AISA ! Em hãy nhớ rằng em chính là đôi mắt của nó .
- Đôi mắt của anh ấy .
- Đúng vậy, đôi mắt của nó em hãy giúp nó trong việc ăn uống, nghỉ ngơi .
Bây giờ AISA mới biết công việc không nhẹ nhàng như mình tưởng, bà lão không cần người làm, bà lão cần đôi mắt cho cậu con trai, bà Xích tiếp :
- Bây giờ em theo tôi để gặp nó nhé .
Hồi hộp theo chân bà Xích, AISA hỏi :
- Anh ấy còn khó tính nữa không bác .
- Hôm nay chắc không !
Ra khỏi phòng khách theo hành lang AISA ái ngại khi đứng trước cữa phòng kín, bà Xích vừa đưa tay gỏ nhẹ cửa thì tim nàng cũng muốn ngừng đập, phòng hoàn toàn yên lặng, bà Xích gỏ thêm 2 tiếng nữa một giọng nói nóng nãy từ trong vọng ra .
- Vào đi .
Trước khi xoay nắm cữa bà quay lại ra dấu AISA ngầm bảo im lặng, cữa mở bên trong một màn đen tối bà Xích đưa AISA vào phòng, mắt nàng quen dần với ánh sáng, phòng được bày trí hợp thời, dưới trải toàn thảm dày, ở góc tường trên chiếc ghế xoay một bóng người đàn ông ngồi chồm về phía trước, hai tay ôm lấy mặt, bà Xích quay lại nhìn AISA, song bước lại đến cạnh rèm cửa bà cúi xuống vuốt nhẹ lên mặt con trai, những tia nắng sớm hất qua màn cửa tao nên bóng mờ. Có tiếng nói thật nhẹ :
- Mẹ ! .
- Con ăn cơm chưa ? .
Không có tiếng đáp, AISA nhìn thẳng, bà Xích gọi nàng, nàng chầm chậm bước đến. Tiếng sột soạt của quần áo làm gả con trai ngẫng đầu lên hắn có vẻ hốt hoảng
- Ai ? Ai vào đấy, mẹ dẫn ai đến vậy ? . Bà Xích nâng mặt con trai .
- Không, không có ai cả con ạ !.
AISA đứng yên, gả con trai nữa ngờ nữa tin .
- Con cảm thấy hình như … có người đến gần con. Có phải An An không ? Con không muốn nhìn thấy An An, con không muốn nhìn thấy ai hết .
- Không có ai cả mà. Bà Xích dối con rồi bước đến cạnh cửa sổ kéo màn lên, những tia nắng tràn vào phòng khiến AISA có thể thấy rõ khuôn mặt người con trai hơn, hắn còn trẻ lắm khuôn mặt trai tráng với chiếc mũi cao, một khuôn mặt đầy vẻ cương nghị. AISA ngạc nhiên đôi mắt đẹp của lão đang nhìn đăm đăm về phía nàng, không ngờ thế này mà lại mù ? Khi nhìn thấy cảnh này, nàng làm sao chẳng xúc động, gã đẹp trai giàu sang thế này nếu không mù sẽ hạnh phúc vô cùng. Gã thanh niên lạ đưa cao cánh tay lên hình như hắn mong đợi được dìu dắt, bà Xích đột nhiên chạy tới đỡ tay con, gã thanh niên vội tựa đầu vào cánh tay yếu đuối của người mẹ một cách âu yếm, đôi mắt gã nhắm chặt lại những hàng lông mi dài và thẳng trên đôi mắt thật đẹp, đôi mắt buồn, gã thanh niên hỏi nhỏ :
- Có thật là không có ai ở trong phòng này nữa không mẹ ? .
Bà Xích nhắm mắt lại :
- Mẹ không dối con đâu .
- Thế sao con vẫn tưởng có người nhìn con đăm đăm thế này .
AISA lùi ra sau, nàng muốn nín thở giọng bà Xích buồnbả .
- Đừng sợ người ta con, tại sao con cứ giam mình mãi trong phòng thế này, con có biết đã bao lâu rồi con không gặp Lệ An không ?
Gã thanh niên không trả lời bà Xích tiếp :
- Mẹ nhất định phải tìm một người chăm sóc cho con, luôn luôn ở bên cạnh con biết không ? Gã thanh niên buông tay bà Xích .
- Con không cần .
- Nhưng con …
- Con không cần. Giọng nói hắn có vẻ nóng nảy, bà Xích sa sầm nét mặt .
- Hãy nghe mẹ đi con. Rồi bổng nhiên bà cao giong quay lại nói :
- AISA lại đây cháu. Gã thanh niên hoảng hốt .
- Ai, Ai vậy ? .
Bà Xích chìa tay về phía AISA :
- Lại đây, lại đây nhìn người cháu chăm sóc .
Gã thanh niên đứng dậy, hai tay nắm chặt hét to.
- Tôi không cần ai chăm sóc cả, có nghe không ? Tôi không cần ai hết.
Tiếng hét của gã thật giận dữ, thật lớn khiến AISA sợ hãi, nhìn về phía bà Xích. Đột nhiên nàng muốn chạy về phòng khóc một hồi ngon lành. Nếu không vì tiền mà nàng phải khổ sở thế này .
Bà Xích im lặng nhìn khẳng định :
- Kể từ hôm nay dù muốn hay không AISA cũng giúp mẹ chăm sóc con.
- Nhưng con không cần, hãy đuổi cô ta đi ra con chỉ muốn ở đây một mình thôi, gã nói một cách tuyệt vọng.
AISA định nói vài lời an ủi gã nhưng không thốt ra được, nàng sợ hãi quay ra nhìn bà Xích, công việc làm này kể như không thành rồi, biết đâu một lát nữa đây bà Xích sẽ bảo nàng thu xếp va li đáp xe trở về nhà, như thế này hi vọng sẽ tiêu tan. Rồi phải nhìn cảnh mỗi đêm mẹ mang chiếc kính già lên mắt làm thuê sổ sách cho thiên hạ, kiếm món tiền con nuôi sống gia đình. Rồi AISA phải xách ví trống đi lang thang tìm việc, đưa mắt nhìn bà Xích AISA nhận được cái gật đầu an ủi trong khi gã thanh niên vẫn hét .
- Tôi bảo đi ra, đi ra hết có nghe không ?
- Thôi được mẹ sẽ ra ngay .
Bà Xích quay người bước ra ngoài, AISA theo sau bổng bà khựng lại ra hiệu AISA ở lại. Bà Xích gật đầu bước ra cửa tiếng chân xa dần rồi mất hẳn dưới cầu thang, gian phòng lại chìm trong yên lặng. AISA nhìn gã thanh niên lầm lì như thú dữ, gã đứng bất động với đôi tay buông thắng và lắng nghe tiếng chân mẹ xa dần trong khoảng yên lặng, gã lại chép môi như định nói rồi lại thôi, ngã người xuống ghế úp mặt vào lòng bàn tay, nắng bên ngoài chiếu vào khung cửa sổ quét nhẹ lên mái tóc như một điểm trắng cuối mùa. AISA có thể nghe được tiếng nấc của gã thanh niên, khóc ư ? nàng mở to mắt chăm chú nghe. Đúng rồi ! tiếng khóc những tiếng nấc nho nhỏ làm buốt con tim, đôi vai gã run rẩy càng lúc gã càng xúc động. AISA muốn đến gần đưa tay xoa mái tóc xoa lấy đôi vai gã …nàng muốn bước đến để nói một vài lời an ủi nhưng nàng lại sợ, nàng sợ rằng rủi tiếng di động của nàng làm cho gã nghe thấy gã sẽ giận dữ lên thì sao. AISA cắn chặt môi đứng nhìn nhưng gã khóc sao thảm thương quá, nắm chặt bàn tay lòng buâng khuâng. Có nên bước đến không ? Có nên đến gần chăng ? nhưng ta phải cố gắng vì những tờ giấy bạc vì tiền thuốc của cha nơi bệnh viện, gắng lên hãy bước tới. AISA bắt đầu tiến tới trước, gã thanh niên mù bổng ngẩng đầu lên mặt gã chan hoà nước mắt, vuốt nhẹ những giọt lệ đọng trên má bắt đầu đưa tay sờ soạng, gã muốn gì ? bàn tay đưa ra sau ghế một lúc rồi lại lôi ra chiếc gậy màu đen, gã đứng dậy đưa gậy về phía trước sờ soạng, những bước chân lần mò càng lúc càng tiến gần AISA, AISA nín thở. Đầu gậy đôi lúc như muốn đụng vào người nàng. Hắn đến trước bàn học rồi đưa tay sờ soạng trên mặt bàn một lúc hắn chạm vào quyển sách đó là quyển sách dày, bìa màu tro hình như hắn hơi ngẩng người ra một chútđoạn đưa tay gở từng trang sách cúi xuống nhưng mắt hắn mù hắn làm sao thấy được ? gấp sách lại miệng cắn môi gã lắc đầu rồi ôm quyển sách vào lòng, một lúc gã đưa tay sờ soạng chiếc ghế rồi ngồi xuống để quyển sách vào chổ cũ cúi đầu xuống buồn bả. Trên bàn một quả táo đỏ nằm yên, gã mù đưa tay mò về phía góc bàn khi tay vừa chạm quả táo thì bổng quả táo chợt lăn và rơi xuống bàn, hắn thừ người ra một lúc rồi cúi xuống mò mẩm, AISA bước lại gần, quả táo lăn bên trái hắn lại mò bên phải AISA chịu không được vội cúi xuống lượm quả táo đặt vào tay hắn, gã thanh niên càng sững sốt gã mở to đôi mắt mù giọng lạc hẳn :
- Ai đấy ?
- Người chăm sóc ông. AISA nín thở đáp .
Gương mặt gã mù có vẻ bàng hoàng, gã như mất điễm tựa, hắn im lặng một cách khó chịu, AISA dò hỏi :
- Anh đứng lên nhé .
Nàng chìa tay ra muốn phụ đỡ hắn, khi cánh tay AISA chạm vào người gã thì nàng chỉ nhận được tiếng hét :
- Đi đi ! tôi không cần ai phụ giúp cả.
AISA hoảng hốt rụt tay lại gã mù tiếp tục quát :
- Tôi bảo có nghe không ? đi ngay ! đi ngay .
AISA cuống quýt nàng sợ tiếng hét của gã làm cho bà Xích nghe thấy như thế nàng có thể mất việc như chơi AISA van lơn :
- Xin ông đừng hét lớn, đừng la to … tôi sẽ ra ngay.
Gã mù như con thú dữ lông lộn hắn bước tới nắm tay áo AISA xô ra phía cữa :
- Tôi bảo cút ngay, cút ngay cút ngay tức khắc có nghe không ?
AISA bị đẩy mạnh thân nàng va vào cửa, căn phòng trước mặt như quay tròn, gã mù chẳng buông tha hắn bước về phía nàng đe doạ. AISA sợ hãi úp mặt vào đôi tay, nàng chạy nhanh xuống lầu tiếng gã mù vẫn đuổi theo :
- Đi đi, đi nhanh cút khỏi nơi đây.
Tay của ai giữ chặt lấy nàng, quay lại AISA bắt gặp khuôn mặt mệt mỏi thất vọng nhưng chứa đầy vẻ van xin của bà Xích :
- Vô vọng rồi phải không cô ?
Tiếng nói của bà Xích thật buồn như tiếng thở dài của dòng sông vẻ tuyệt vọng và bi thãm của bà lão làm cho AISA cãm động, nàng nín khóc và lắng nghe lời kể lể đau khổ của bà lão :
- Những người đến trước đều giống trường hợp như cô. Họ đến rồi hoảng hốt bỏ chạy. Cô là người thứ 4 đấy.
- Chỉ như thế này mà bỏ chạy rồi sao ? không, không thể như thế được nếu ta bỏ đi ai sẽ chăm sóc cho gã mù, ai giúp đỡ cho bà lão cô độc này ? không, không ta không thể bỏ đi được, ta phải ở đây AISA nghĩ
- Thưa bác ! cháu chưa bỏ cuộc đâu cháu sẽ thử lại.
Bà Xích nắm chặt tay AISA : Cám ơn em, thật cám ơn em.
Bên ngoài nắng đã lên cao AISA nghĩ đến mẹ và những đồng tiền mệt mỏi, nàng cắn chặt môi với những lo âu trong lòng .
A
Chương III
ISA bước nhẹ vào phòng bật đèn người thanh niên mù loà vẫn ngủ yên, đôi giày nơi chân chưa cởi. Áo ngủ không thay vứt bừa bãi. AISA bước đến gần ngắm người đàn ông mình phải chăm sóc, gã con trai thật toàn vẹn nét mặt thanh tú, đôi vai rộng ngập đầy sức sống chỉ có đôi mắt, nàng bước về phía khung cửa nhìn ra khu vườn cây khắp xa xa. “Cuộc đời không bao giờ toàn vẹn cho một người, tôi mắt mũi toàn vẹn, cha mẹ đầy đủ trong khi thiếu tiền, thiếu tiền là thiếu một yếu tố quan trọng trong đời sống hạnh phúc, còn gã thanh niên này gia đình giàu có bất cứ một nhu cầu vật chất nào củng thỏa mãn được trong khi lại mù lòa”. Gã thanh niien rung mình trong tiếng thở dài của giấc ngủ AISA bước nhẹ nhàng cởi đôi giày cho hắn, mâm cơm khi chiều cô Anh mang vào đã nguội lạnh. Gã thanh niên vẫn ngũ say, nàng không dám đánh thức gã dậy. Tiến đến bên quyển thơ “Tình sầu cho người đã mất” còn lật dở AISA cười thầm trong bụng “Tình sầu chongười đã mất hay người lãng quên ta” . Không khí trong phòng có vẻ ấm lại một chút AISA ra ngoài đóng cửa lại và xuống lầu. Phòng khách trống vắng nơi nhà bếp cô Anh đang nói chuyện với bà lão làm vườn. Nhìn thấy nàng bước tới họ chợt im bặt, AISA không khỏi tò mò. Đến đây đã gần một ngày nhưng bí mật trong thái độ mọi người đã làm AISA thắc mắc. Tại sao gia đình này toàn là đàn bà, gã thanh niên tràn đầy sức sống lại mù loà như thế ? AISA lân la đến làm quen với họ .
- Chào quí vị, quí vị ăn cơm chưa ?
- Dạ cảm ơn cô xong rồi, cô từ phòng cậu chủ xuống đây à ? thấy cậu dùng cơm chưa ?
AISA lắc đầu :
- Cậu ấy đang ngủ .
Người tớ gái quay sang bà lão làm vườn :
- Tình hình này không biết sẽ kéo đến bao giờ. Cậu ấy bỏ cơm mãi rồi phải bệnh mất, rõ khổ .
Bà lão làm vườn hỏi lại :
- Thế tình trạng này kéo dài bao lâu rồi hả em .
- Dạ hơn tháng rồi, từ ngày rời khỏi bệnh viện cho đến nay .
AISA không tránh nổi tò mò chen vào :
- Cậu ấy làm sao bị mù loà thế
- Bị đụng xe. Rồi cô Anh lắc đầu thở dài
- Nếu cậu ấy đừng chạy nhanh quá thì đâu đến nổi, nhà giàu cha mất sớm nhà chỉ còn một mình cậu ấy là trai thế này, cô nghỉ xem bà ấy không buồn sao được ? AISA im lặng bà lão cướp lời cô Anh
- Tình hình cậu ấy lúc xưa đâu có giống bây giờ, suốt ngày nói cười luôn miệng, thích đua xe, đánh quần vợt rồi bơi lội, trong khi bây giờ thì rúc mãi trong phòng chỉ trong tuần này cô An đến thăm cậu ấy 3 lần mà lần nào cậu ấy cũng xua đuổi .
AISA tò mò hỏi :
- An An là ai vậy ?
Cô Anh buột miệng :
- Là vị hôn thê của cậu chủ .
- Ồ thì ra là vậy, thế tại sao cô ta không chăm sóc cho cậu chủ .
- Cậu ấy cứ trốn tránh mãi thì làm sao chăm sóc chứ ? cuộc hôn nhân này chắc sẽ …
- Chị muốn nói là anh ấy sẽ không còn yêu An nữa à ?
- Ngược lại cô An không còn yêu cậu ấy nữa, ai lại đi lấy một anh mù như vậy bao giờ .
Câu nói của cô Anh khiến AISA bàng hoàng. Thật tội nghiệp tình yêu chỉ đến khi những con người hoàn thiện .
Bà lão giữ vườn chen vào :
- Có lẽ cha cô An sẽ không để cho cô ấy lấy cậu nhà mình đâu, ông ta giàu có lại thế lực, một người như thế thì làm gì phải chịu gã con gái cho một thằng mù .
AISA hỏi :
- Thế họ đính hôn lâu chưa ?
- Trước ngày cậu nhà đụng xe 2 tháng, đính hôn xong chuyện buồn xãy đến. Tình cô An đối với cậu chủ nhà chưa có gì thay đổi, riêng ông bố thì hình như không thấy đến nữa .
Bà lão làm vườn chen vào :
- Cách đây 2 hôm khi cô An đến thăm tôi còn trông thấy những giọt lệ trên mắt cô ấy. Tội thật đến thăm mà cứ bị xua đuổi. Cô Anh vừa dọn dẹp vừa nói.
- Dù sao cũng đã mù rồi, tại sao cứ trốn mãi như thế lợi ích gì ?
- Mẹ ơi ! mẹ .
Có tiếng chân bà Xích chạy lên, AISA cũng bỏ cô Anh và bà lão làm vườn lại nhà bếp. Trong phòng dưới ánh sáng mờ bà Xích nắm tay gã mù .
- Sao thế con, có chuyện gì thế ?
Giọng nói lo lắng và êm đềm như một người mẹ chăm sóc đứa con lên ba, AISA bước tới bậc đèn lên, gương mặt gã mù ngập đầy vẻ sợ hãi .
- Con ngủ … tại sao .. tại sao có kẻ đến cởi giày thế này..
Thì ra gã thanh niên này thường có thói quen mang giày trong khi ngủ, AISA thấy hối tiếc vì việc làm không đúng của mình, nàng định lên tiếng phân bua chợt nhớ lại thôi .
- Con nói sao ? giày con à ! mẹ cởi đấy ! có gì đâu mà con hét lên to thế .
AISA bước đến cạnh bàn mang giày trao cho gã mù, đôi mắt bàng hoàng chưa phai vẻ khiếp đãm trông thật tội, chợt một thứ tình người len vào tim, đột nhiên quên cả sợ hãi AISA lên tiếng :
- Giày của anh đây !
- Ai, ai đấy !
- Tôi đây mà .
- Tôi là ai chứ ?
- Tôi là AISA người mà mẹ anh mượn đến để giúp anh. AISA đáp .
Gã mù giận dữ gã ném giày về phía trước .
- Không, không tôi không cần ai chăm sóc cả, cút đi, cút mau .
AISA bàng hoàng tim đau nhói, một cái gì làm nghẹn cổ họng, nàng muốn khóc :
- Anh tưởng tôi thích hầu hạ anh lắm sao ? anh tưởng tôi đến đây có dụng ý nào khác chăng ? Nếu không phải vì ba mẹ tôi chưa chắc tôi phải bị nhục như thế này .
- Cút ngay ! Tôi bảo cút ngay có nghe không ? tôi không cần ai cả .
Gã mù lại hét lớn AISA không chịu được nữa, nàng bỏ mặc gã mù và bà Xích đứng đó chạy bay về phòng, nước mắt bắt đầu rơi. Dòng sông xa như dải lụa bạc, bao nhiêu giọt nước cần thiết cho một dòng sông, nó vẫn chảy dưới trăng buồn, gió nhẹ mang qua hồn. Tim AISA cơ hồ tan vở “Nếu mẹ biết rằng chỉ vì tiền mà con của mẹ phải đau khổ như thế này, chắc có lẻ người sẽ đau khổ lắm nhưng biết làm sao đây ? Làm sao để khỏi khổ ? Ta cũng có thể quỵ luỵ van xin hắn được ” AISA ngậm ngùi với bao rối rắm trong lòng: “Hay là hãy thu dọn trở về nhà ? Không được vì ở lại mẹ sẽ khỏi phải thức khuya làm thuê sổ sách, khỏi phải lượm lặt từng đồng bạc mệt mỏi, khỏi phải mang cái kính già, mẹ có thể ngủ sớm, an tâm vì con gái của mẹ đã tìm được việc làm, mẹ khỏi phải lo lắng thuốc thang cho cha ở bệnh viện ”. Cắn nhẹ môi đầu óc AISA quay cuồng với bao nhiêu hình ảnh đói khổ, ta còn trẻ sức chịu đựng nhất thời. Đừng nghĩ nữa những hình ảnh vàng son thời học sinh đã mất, trời trót sinh ra đời với vì sao xấu thì ráng chịu, AISA không thể bỏ cuộc phải ráng chịu đựng với đời. Gió càng khuya càng lạnh, bầu trời cao những ánh sao buồn nhấp nháy, những tia sáng yếu ớt bên ánh trăng vằn vặc. Có tiếng mở cửa rồi tiếng chân bước nhẹ vào phòng AISA quay lại, bà Xích cầm trên tay một xấp bạc bước đến cạnh nàng .
- Thật ân hận với những hành vi thô lổ vừa rồi của con tôi .
AISA ngẫng đầu lên bà Xích tiếp :
- Bây giờ thì không còn lý do gì để năn nỉ cô ở lại nữa phải không AISA .
AISA lùi về một bước, nàng không biết nói sao thì bà Xích lại nói :
- Đây là tiền công 2 ngày của cô, cô có thể thu xếp để đi chuyến tàu này. Nhìn thẳng vào đôi mắt của bà Xích AISA lắc đầu :
- - Bác định đuổi cháu ư ?
- Không phải thế, em đã làm 2 ngày rồi bao nhiêu khổ sở chưa đủ để em chán sao ? Bây giờ tôi không còn lý do gì để van em ở lại, cũng không còn lý do nhờ em giúp đỡ tôi …AISA xúc động .
- Thưa bác, cháu chưa chán, cháu muốn thử tiếp công việc, cháu tin là cháu sẽ làm được .
- Nhưng tại sao ? …con tôi bạc đãi cô như thế mà cô chịu được sao ?
AISA cắn môi gật đầu bà Xích thắc mắc :
- Tại sao thế ?
- Không tại sao cả, tại cháu thích công việc này .
Đôi mắt bà lão ngỡ ngàng nhìn AISA :
- Bác để cháu ở lại cháu sẽ giúp bác ..
Bà Xích xiết chặt tay AISA xúc động :
- Bác còn mong mỏi gì hơn nữa chứ, ở đây ai cũng cần cháu, bác không muốn cháu đi chút nào cả, chỉ tội …
- Thế thì bác để cháu ở lại nhé cháu sẽ cố gắng lại xem sao ?
Bà Xích mỉm cười :
- Được rồi AISA nếu cháu muốn thế .
Trên đời này không ai cam chịu để người đời hành hạ mình, chửi rủa mình và có ai chịu để người đời hạ nhục mình ? Nếu không phải vì tiền vì nổi khổ đau mà mình không nói ra được, AISA chua xót mỉm cười những giọt lệ vẫn đong đầy trên khoé mắt .
B
Chương IV
ầu trời giang đầy mây xám những giọt mưa đầu mùa nhỏ hạt lấp lánh như thuỷ tinh rơi đều. Nhớ có lần mẹ kể đến những giọt nước mắt của vợ chàng Ngâu, trái tim đau khổ của những cuộc tình thật là buồn. AISA tuy chưa bước chân vào cuộc tình nhưng ở dưới hoàn cảnh tâm trạng bở ngỡ này, nhìn những giọt mưa phùn, rừng cây thấp xa xa …nàng cũng buồn, hôm nay là thứ bảy, 7 ngày giam chân trong ngôi nhà cổ lổ cao tường này là một cực hình khốn khổ, gã đàn ông mù loà này quả thật là không có trái tim. Tại sao ta chìu hắn ? hạ mình như thế mà hắn lại không xúc động chứ ? nếu không vì nghèo khổ, vì những đồng tiền hôi hám, để trả tiền thuốc men cho cha để phụ tiền nhà với mẹ thì AISA bỏ đi từ lâu rồi. Buổi vàng son của những ngày cắp sách đến trường, đó là một dỉ vãng khó quên. Tại sao lại có những bất công thế này ? AISA muốn hét to lên để hả cơn giận. Bên ngoài trời vẫn mưa, bây giờ ở nhà mẹ đang làm gì ? AISA buồn muốn khóc, những giọt mưa buồn cho những ngày khốn khổ, ở đây không có gì cực nhọc thể xác chỉ dõi chịu đựng thôi. Bây giờ AISA đã hiểu rồi nàng thừa thông minh để chịu đựng, nàng cũng biết cách là khi nào để chăm sóc mà hắn vẫn không biết. AISA không lên tiếng trước, mổi lần vào phòng là nàng cởi giày ra nhẹ nhẹ bước vào, mổi lần trông thấy hắn đứng dậy tiến vào bàn là nàng biết hắn muốn lấy quyển thơ thế là nàng cùng đứng dậy lấy quyển thơ trao cho hắn để hắn dể dàng lấy, mổi khi gã mù cúi người xuống tìm gậy đen là nàng lần mò đến đầu gậy nhẹ nhàng đẩy gậy đến cạnh hắn, muốn lấy quả táo, quả táo lăn đến cạnh, muốn uống nước ly nước ở trước mặt cứ thế AISA lặng lẻ làm việc, dần dần nàng quen với công việc mà gã mù không hay biết, gã mù thích ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ, phần lớn thời gian đã tiêu hao trên ấy. Thỉnh thoảng lại đưa tay kéo chiếc màn tư lự. Đôi lúc gã đưa tay cầm quyển thơ lật từng trang một như đang đọc thầm từng câu thơ ấy, nhiều lúc AISA thấy gã như đang nghe ngóng tiếng động xung quanh, tiếng gió ngoài khung cửa, tiếng cười nói dưới lầu, đôi lúc gã như nghi ngờ xem có người nào vào phòng gã không. Một đôi khi ngồi nghĩ ngợi gã đưa tay đập mạnh vào thành ghế hay ôm mặt khóc thút thít với những ý nghĩ vàng son của tuổi trẻ. Tất cả những hình ảnh đó AISA đã quen thuộc, nàng hiểu rỏ tất cả những gì đã xảy ra nhưng gã mù thì không hay biết, không hay biết là nàng đang cận kề với gã. Bảy ngày lặng lẻ trôi qua bây giờ là buổi tối của ngày thứ bảy AISA nằm trên giường nàng đang tư lự, nhìn lên trần nhà nghĩ mông lung. Đêm đã khuya rồi không hiểu sao nàng vẫn chưa ngủ ? trằn trọc bao đêm là một điều khổ sở, hầu hạ gã mù là trách nhiệm của nàng, không biết sao AISA cứ mãi bàng hoàng lo sợ, nàng linh cảm chuyện gì xảy ra không may, nghĩ đến mẹ nhớ lúc kề cạnh bên mẹ không hiểu sao lúc nào cũng yên ổn, an tâm, cứ ngủ vùi mà chẳng lo sợ gì cả, bây giờ hết lăn lộn trên giường, nhướng mắt lên trần nhà để thấy những sóng nướclung linh phản chiếu từ hồ giả bên cạnh nhà tạo nên những chấm sáng bơ vơ, nhiều lúc AISA cứ nghĩ vẩn vơ đó là những linh hồn đau khổ lang thang đi tìm mẹ.
Bổng nghe hình như có tiếng mở cửa AISA hoảng hốt ngồi bật dậy, cánh cửa trước mặt vẩn gài chặt thế thì tiếng cửa của ai mở thế ? Suy nghĩ một lúc AISA chợt nhớ đến phòng bên cạnh phòng của gã mù. Hắn ngủ không được à ? 7 ngày liền không thấy hắn rời khỏi phòng thế đêm nay gã bước ra ngoài để làm gì đây. AISA lắng nghe lại có bước chân xê dịch từ phòng bên. Có trộm chăng ? . Nàng vội mặc nhanh quần áo nhảy xuống giường tiếng chân bước về phía phòng nàng thật nhẹ từng bước nhưng không dừng lại tiếp tục vượt qua khỏi phòng đi thẳng. AISA bước về phía cửa nàng mở ổ khoá không gây tiếng động. Khe hở lộ ra bên ngoài một bóng đen di động với chiếc gậy trên tay đang mò mẩm. Đúng là gã rồi, gã đi đâu đây ? chắc chắn không phải xuống lầu vì thang lầu bên trái mà gã tiến về phía bên mặt. Sự hiếu kỳ khiến AISA lách khỏi phòng nàng yên lặng theo dỏi chiếc gậy ở trước dẩn đường bàn tay còn lại tựa vào vách gã bước qua dãy phòng sau cùng rồi dừng lại trước mặt một cánh cửa bước vào, AISA nhẹ nhàng bước theo, nàng nhận thấy bên trong chỉ là khoảng trống tối tăm tiếng bước chân của gã mù vẫn vang đều …
Căn phòng có vẻ rông lắm AISA nghe tiếng chân của gã mù càng lúc càng nhỏ dần, phòng này dùng để làm gì thế ? AISA thắc mắc, tim đập nhanh lấy hết can đảm nàng đẩy cửa bước vào. Trước mặt hiện ra một cầu thang nhỏ, tiếng gậy nện trên nền gạch vẩn còn vang vang AISA tò mò bước theo, nàng phát giác ra trên cùng cầu thang có một gác xếp vì nằm sát mái nhà nên căn gác có hình tháp tối om om, không một tia sáng lọt vào trong, mò mẩm trên tường tìm chiếc ngắt điện ánh sáng vàng vọt của ánh đèn cho thấy căn gác thật bẩn với những ổ nhện giăng đầy. Đây là phòng chứa vật phế thải AISA đoán thế vì những vật cũ như bàn ghế đóng đầybụi, nhìn quanh AISA bắt gặp gã mù đứng yên lặng ở góc phòng, những món đồ chơi trẻ con chất từng đống, một chú ngựa gãy chân, chiếc xe đạp xẹp bánh, gã mù đứng yên đưa tay sờ đầu chú ngựa. Trong căn gác bẩn thỉu này giữa những tranh tối tranh sáng gương mặt gã là cả một cái gì xót xa. AISA chợt nghe lòng xúc động nàng định bước tới an ủi vổ về gã, kẻ đã mất bóng hạnh phúc nhưng sực nhớ rồi lại thôi hãy để cho hắn được hoàn toàn nghĩ lại thời vàng son, hãy để cho hắn nuối tiếc, không có gì khốn nạn hơn là sự hồi tưởng bị phá vở vả lại hắn cũng đâu có cần ta…Đời sống là cả một sự phức tạp tối tăm, những con người yếu đuối, bất lực bao giờ cũng tỏ ra không cần người, đau khổ cũng như buồn bả chỉ là tiếng nấc của trái tim hơn là những tiếng hét tuyệt vọng. Sờ sọng một lúc gã mù lại đưa tay lên tường AISA nhìn theo, trên ấy một bức ảnh mờ đi nhưng dáng người trong hình có thể nhìn rõ một người đàn ông trung niên với nét mặt cương nghị khuôn mặt khá gần gủi với khuôn mặt gã mù. Có lẻ đây là cha hắn ? AISA đoán thế. Có tiếng khóc nho nhỏ gã mù đưa tay mò mẩm và tiến về phía bàn có ghế dựa ngồi xuống úp mặt vào lòng bàn tay mệt mỏi, gian phòng yên lặng với tiếng khóc thút thít của gã mù. Tại sao hắn lại đến đây để khóc ? vì đôi mắt ? vì nghĩ rằng mình không còn thấy gì với một tương lai tuyệt vọng ? AISA bước tới không gây một tiếng động, nàng định đặt tay lên vai hắn lựa một vài lời an ủi nhưng lại buâng khuâng, có nên cho gã biết ta ở bên cạnh gã, đang chăm sóc cho gã ? bàn tay rụt rè e ngại, tiếng khóc xủa gã mù tắt dần thao đôi vai run rẩy. AISA bước lùi lại bàn chân nàng đụng phải vật gì ở phía sau cótiếng đổ vở tiếng động phá tan vẻ yên lặng của căn phòng .
- Ai ! gã mù ngẫng đầu lên hỏi .
AISA chận bàn tay lên ngực đáp :
- Tôi .
Gương mặt gã mù sa sầm xuống gã có vẻ giận dữ và thù hận .
- Cô vào đây làm gì ?
- Tôi theo để chăm sóc .
- Đi ra ! Tiếng gã mù hét to AISA hoảng hốt bước lùi về phía sau với giọng năn nỉ .
- Đừng la lớn, yêu cầu anh đừng la lớn .
- Tại sao cô cứ mãi theo dỏi tôi hoài vậy ?
- Tôi xin anh đừng la lớn, bây giờ đã khuya lắm rồi xin anh đừng để cho bác nghe thấy …
- Tôi không cần cô ở đây .
- Thôi được tôi đi đây. AISA đáp :
- Anh muốn chửi mắng tôi hãy đợi ngày mai nhé .
Gương mặt gã mù thay đổi nhưng nét giận vẫn còn :
- Bây giờ cô đi đi
AISA bước đi nàng cúi xuống lượm chiếc gậy trao tận tay hắn, gã mù giữ lấy khômg một tiếng cảm ơn, tự ái ngủ yên bao nhiêu ngày tự nhiên tỉnh dậy AISA nhìn thẳng mặt gã mù .
- Anh phải hiểu rằng tôi đến đây chăm sóc anh vì lời yêu cầu của mẹ anh chứ không phải để anh quát, anh trút cơn bực tức của anh lên đầu lên cổ tôi, tôi là con người cũng biết vui biết giận chỉ tại tôi nghèo nên mới tới đây chìu luỵ anh, chăm sóc anh .
- Nhưng tôi không cần ai chăm sóc .
- Anh cần, anh rất cần được chăm sóc nhưng tự ái đã khiến anh phủ nhận sự thật, anh đã trổn tránh sự thật .
Gã mù đưa tay bịt kín lổ tai :
- Không, không bao giờ có chuyện đó .
- Không bao giờ à .. AISA nhìn thẳng vào mặt gã con trai nóng tính
- Đừng quên rằng anh chỉ là thằng mù .
Câu nói vọt ra khỏi miệng AISA mới thấy hối hận, gã mù buông thỏng đôi tay, mặt gã tái xanh không khí trong phòng như chết hẳn “Đừng quên anh chỉ là thằng mù” thực tế gần gủi như thế mà đã bao ngày qua đã đánh lừa bằng một vỏ ốc bằng giấy. Gã mù thấy nhói đau trong tim, như một quả bóng bắt đầu xì hơi AISA nhìn thấy nét mặt của gã lấy làm hối tiếc :
- Xin lổi tôi đã hơi nặng lời với anh .
AISA nói nhưng nàng biết tất cả đã đổ vỡ hết rồi không còn hàn gắn được nữa. Bây giờ ta không còn lý do gì để ở đây nữa, bà Xích nhờ ta đến chăm sóc vổ về gã trong khi ta lại mang đến cho gã một nổi khổ và sự dày vò. Hỡi những ngày gian khổ đã đến, mặc không nên nghĩ nữa, cố lấy hết bình thản nói :
- Có lẻ từ giờ phút này tôi sẽ từ bỏ tất cả công việc chăm sóc anh để anh có thể bình thản với thế giới riêng rẽ của anh hơn, anh cứ yên tâm tôi không phá rối anh nữa đâu, tôi sẽ xin thôi việc ngay bây giờ có điều tôi mong rằng một khi đã đi rồi nếu bà chủ có dùng người khác đến đây chăm sóc, anh hãy đối xữ tử tế với họ. Họ đến đây chìu luỵ anh vì những đồng tiền không phải họ hèn hạ, họ cũng có nhân vị riêng của họ chẳng thua kém gì anh đâu, chẳng qua vì những đồng tiền hôi hám bẩn thỉu nhưng thiếu nó đời sống sẽ khổ sở vô cùng .
AISA mỉm cười khô héo :
- Xin phép anh tôi đi .
Nét mặt giận dữ trên gương mặt gã mù đã biến mất gã ngẫng người ra với những tiếng vọng lương tâm và sự thật :
- Khoan ! Cô làm ơn đứng lại .
- Cô ! cô đi rồi à ?
- Không tôi còn đứng đây anh muốn gì .
Gã mù đứng dậy gã có vẻ xúc động mạnh .
- Có thật cô đến đây chỉ vì những đồng tiền cần thiết cho đời sống của riêng cô không ? .
- Vâng !
- Cô không phải đến với dụng ý khác à ?
- Không !.
- Tại sao cô cần tiền thế ?
- Vì tôi nghèo .
- Nghèo à ? Người thanh niên lẩm bẩm điều gì trong miệng, đối với một thanh niên suốt đời trưởng thành trong đồng tiền dư dã hình như nghèo là một ngạc nhiên lớn .
- Nghèo phải cần tiền ư ?
- Vâng tôi cần tiền cho đời sống gia đình, tôi cần tiền cho cơn bệnh của cha đời sống của mẹ tôi .
- Sự hiện diện của cô ở đây chỉ là một sự miển cưỡng
- Vâng .
Gã mù yên lặng ngồi phịch xuống ghế ôm lấy đầu, không khí nặng nề chung quanh, AISA nghe tiếng vỡ đâu đây, nhìn dáng dấp thiểu não của gã mù nàng đột nhiên xúc động, muốn bước đến xoa dịu gã nhưng tự ái không cho phép vả lại bây giờ đâu còn gì nữa, ta thắp thôi việc rồi .
- Cô .. cô vẫn còn đứng đó chứ .
- Vâng
- Cô đừng đi
- Tại sao ?
Gã mù không trả lời ngẩng đôi mắt mù nhìn về phía AISA .
- Tôi .. tôi đáng ghét lắm phải không ?
AISA thấy gã muốn nói gì ngập ngừng một lúc rồi nói :
- Không, không, tôi không ghét anh, trái lại anh thật đáng thương .
- Thương hại .
- Vâng ! nhất là những lúc nhìn anh ngồi trên ghế giữa gian phòng ngập đầy ánh sáng mà vẩn không hay thấy gì cả, anh đã mò mẩm quyển sách trên bàn, quơ gậy tìm lối đi giữa ban ngày như một kẻ lạc lõng trong đêm tối, anh đã lắng nghe những tiếng động xung quanh, sống với mọi người cùng thế giới mà tưởng chừng như ngăn cách bằng khoảng cách tuyệt vọng. Đó là những lúc đáng thương nhất. Gã mù ngẩng đầu nhìn lên .
- Tại sao cô biết .
- Vì tôi bao giờ cũng ở cạnh anh nhưng anh thì nào có hay, tôi ở đây đã tuần rồi .
Gã mù ngẩng người ra, gương mặt gã như một thỏi sắt, một viên đá rắn bắt đầu tan chảy thành nước gã lắc đầu
- Tại sao ? tại sao cô lại theo dỏi tôi kỹ thế ? có phải vì những đồng lương kia.
- Vì tôi thương hại anh .
AISA lập lại câu nói đâm thẳng vào tim làm cho gã mù run rẩy, gã thấy mình bổng trở nên yếu đuối, gã tàn tật cần người thương hại, gã liên tưởng đến những tên ăn mày cụt chân, cụt tay, mù đi ăn xin sự thương hại của mọi người một cách yếu đuối .
- Tôi không cần cô thương hại .
AISA nhẹ nhàng :
- Anh hiểu như thế nào rồi chứ .
- Tôi không cần biết .
AISA nói thẳng :
- Anh chỉ là bệnh hoạn trong một thể xác mạnh khoẻ anh biết không, anh yếu hơn tất cả mọi người .
- Đừng nói nữa, đừng nói nữa .
- Tiếng hét của anh bây giờ không còn làm tôi sợ hãi nữa, anh biết không anh chỉ giỏi la hét, giận dữ nhưng anh không dám đối diện sự thật anh biết không ? .
Gã mù thẩn thờ gã không còn la hét nữa AISA cũng thế, rồi bổng nhiên nghĩ đến những điều mình vừa nói AISA chợt đưa tay lên bụm miệng, gã cần sự chăm sóc an ủi, thế mà ta lại nỡ nói một câu tàn nhẫn vậy .
Gã mù yếu ớt :
- Đi đi ! cô hãy đi ra khỏi nơi này .. tôi không cần cô chăm sóc nữa .. cô có biết không ? mắt tôi mù nó đen như căn gác xếp này. AISA lắc đầu, nàng như đã quên hẳn rằng hắn không thể trông thấy tất cả, còn tôi …tôi không thấy gì cả .
- Không phải thế .
AISA chợt thương hại, nàng đặt tay lên vai gã, gã mù như chạm với người, nàng vội rút tay về .
- Thôi cô đi đi .
AISA đứng dậy nàng không nói gì cả .
- Cô đừng ở đây nữa tôi không cần cô .
Giọng nói của gã mù có vẻ quyết liệt, AISA lặng lẻ bước xuống cầu thang .
Chương V
AISA chồm người ra khung cữa cúi xuống nhìn theo dòng nước lững lờ trôi trên sông, gió trên cao vẫn thổi làm lung linh những chiếc lá trên cành, thế mà đã được một tuần nàng lẩm bẩm .
Đóng cửa lại, cài kín xong quay trở vào với chiếc va li sửa soạn bước ra thì bà Xích bước vào :
- Sao, xong xuôi cả chưa ?
AISA gật đầu, quay nhìn gian phòng một lần cuối, bà Xích nói :
- 15 phút nửa sẽ có tuyến tàu chạy, cháu sửa soạn nhanh lên là vừa .
AISA gật đầu :
- Cảm ơn bác
Đôi mắt đầy vết nhăn nheo của bà Xích buồn buồn nhìn AISA bà nói :
- Cháu ngoan lắm, bác nghỉ rằng bác sẽ không bao giờ tìm được người giống cháu để chăm sóc cho con bác nữa .
AISA ôn tồn :
- Thưa bác cháu đã gắn hết sức mình .
- Vâng ! điều đó bác biết .
- Anh ấy nói ảnh không cần cháu vì vậy cháu nghỉ rằng sự hiện diện của cháu ở đây không còn cần thiết nữa, biết đâu khi cháu đi rồi anh ấy lại vui lại chăng ?.
- Bác biết nhưng cháu ở đây một tuần rồi việc gì cũng trôi chảy cả bổng nhiên …
AISA lắc đầu :
- Đúng ra cháu củng không tính đi nhưng anh ấy bảo không cần cháu, không cần một ai chăm sóc nên …
- Bác rất lấy làm ân hận AISA ạ .
- Không có gì cả nhưng mà …
AISA chợt ngừng, bà Xích nhìn nàng :
- Làm sao ?
AISA thành thật :
- Cháu thấy anh ấy cần một người bên cạnh, một người mà anh ấy thấy thật cần thiết, bây giờ cuộc sống của anh ấy không cùng thế giới với chúng ta nữa mà là thế giới khác . Bác đừng để anh ấy tách rời khỏi chúng ta .
- Nhưng …
- Thưa bác, bác hãy để ý đến anh ấy .
Bà Xích buồn bả :
- Tôi không biết làm thế nào, tôi chỉ có một đứa con trai .
AISA an ủi :
- Bác đừng buồn anh ấy sẽ lành ngay, anh ấy khỏi .
Bà Xích cười tuyệt vọng :
- Sẽ khỏi à ? Tôi không còn hy vọng nữa .
- Đừng nói thế bác .
- Cô dừng an ủi tôi, tình trạng của con tôi nó làm sao khỏi được khi đôi mắt của nó ….
- Có thể là đôi mắt của anh ấy không nhìn thấy nhưng ít nhất bản tính của anh ấy sẽ thay đổi .
AISA thành khẩn tiếp :
- Hãy để choa anh ấy một thời gian suy nghĩ. Dù sao đó cũng là một xúc động nhất thời …
Đôi mắt bà Xích mờ lệ :
- Nhưng đã một năm rồi cứ thế này mãi thì biết đến bao giờ …
- Bác hãy để cho anh ấy một thời gian nữa .
- Tại sao cô không ở kại bên cạnh nó ? Tại sao cô không ở lại chăm sóc nó.
Bà Xích khẩn khoản :
- Muốn nó lành bệnh phải có người đưa đi bệnh viện, phải có người khuyên răn xoa dịu được nổi tuyệt vọng, tôi thấy ngoài cô ra không còn ai giúp được nó, giúp được tôi tìm lại niềm vui cũ, AISA em ….
AISA lắc đầu :
- Không được đâu bác .
- AISA em biết không ? nó chính là nguồn hy vọng nguồn sống của đời tôi, hai vợ chồng tôi lấy nhau hơn 20 năm mới sinh ra nó, năm đó tôi 40 tuổi, cái tuổi mà mọi người không hy vọng gì có con, cô biết tôi mừng hơn bắt được vàng..tôi cưng chìu chăm sóc nó còn hơn trứng mỏng…Cha nó mất đi, vẫn yên lặng nhắm mắt vì đã có con nối dỏi không ngờ …bà Xích thở dài :
- Không hiểu lúc trước tôi đã làm gì nên tội mà phải khồn khổ thế này. Bà Xích không còn dằn được nữa oà lên khóc. AISA đứng cạnh không biết phải làm thế nào “Cuộc đời qua phức tạp trong cái hạnh phúc tận cùng bao giờ cũng chứa cái bi đát không có ai hạnh phúc toàn vẹn, nàng có một gia đình êm ấm nhưng chỉ tội nghèo mà mẹ con nàng phải xa nhau. Bà Xích giàu có với tất cả tiện nghi cho một đời thụ hưởng lại có niềm bất hạnh với thằng con trai mù loà… ” nổi xót xa tràn ngập AISA an ủi :
- Thôi bác đừng khóc nữa.
Bà Xích vẫn tiếp tục kể lể :
- Nó bị mù loà, tất cả dự tính hi vọng của tôi bị xụp đổ hết, vợ dạm hỏi xong, bây giờ cũng không biết phải tính làm sao đây chứ.
AISA khuyên nhủ :
- Bác đừng ngại chuyện đó, nếu anh và chị ấy thật sự yêu nhau thì có gì trở ngại đâu, họ sẽ thông cảm nhau dễ dàng.
Bà Xích lắc đầu : Bây giờ tôi đã mất hết hi vọng, trước nổi thống khổ của người đàn bà ở tuổi kế cuộc đời , AISA xúc động hơn bao giờ hết.
- Nếu cháu đủ khả năng cháu sẵn sàng giúp bác
Bà Xích nước mắt nhoà lệ nhìn lên :
- Cảm ơn AISA , thôi bây giờ ta đi kẻo trể…
Bà Xích đưa AISA ra cửa , một chút quyến luyến dâng lên trong tim. Thôi giả biệt ngôi nhà thênh thang của một tuần đã sống, trở về ngôi nhà lụp xụp ta vẫn không quên mi AISA bước ra cửa với nổi ngậm ngùi. Vừa bước ra cửa chân AISA chùn lại trước mặt nàng một người đàn ông với chiếc gậy đen đứng bất động như pho tượng đồng.
- Chào anh ! AISA nói , người đàn ông mù chớp nhanh đôi mắt.
- Cô đi à! Tôi hỏi cô tên chi ?
- AISA!
- À, gã mù gục đầu hai tay chống lên gậy AISA :
AISA yên lặng bỗng nhiên hắn nói :
- Chắc cô không biết tôi tên gì đâu .
- Tôi chỉ cần biết anh là cậu chủ thế thôi .
- Tên tôi là Đông Ni .
Lần đầu tiên AISA nghe dược tên hắn, lúc đến đây tới giờ nàng chưa hề nghe ai gọi qua tên hắn. Đông Ni ! Tên cũng đẹp nhưng việc đó đâu có gì quan trọng đối với nàng nữa đâu .
- Cô có nghe tôi nói không ?
- Dĩ nhiên là có nghe .
- Hãy cho tôi biết cô bao cao ?
AISA nhìn hắn dò đoán, gương mặt bình thản của hắn không có gì là đùa giỡn hay đóng kịch cả. Thái độ thù địch vừa qua đã biến mất :
- Cô có nghe tôi nói gì không ?
- Nghe chớ, ông cao hơn tôi một cái đầu .
Gã mù lững lự một chút hỏi :
- Thế cô già chưa ?
- Chưa .
Hắn lại hướng mặt lên khoãng không tư lự :
- Tướng tá cô ra sao ?
- Anh hỏi chi vậy ?
- Tôi chỉ muốn biết vậy thôi .
AISA quay lại :
- Chuyện đó bây giờ có nghĩa lý gì đâu ? Nhất là người đi xa nơi này như tôi, nhưng thôi được, tôi là đứa con gái bình thường như bao người con gái khác, nhà tôi nghèo mẹ tôi già như mẹ anh, cha tôi thì làm việc quá sức phải đi nằm nhà thương. Tôi thì không muốn mẹ tôi phải thức khuya làm sổ sách cho người ta, tôi củng không muốn nghe người mãi than nhức đầu. Tôi cũng không muốn cha tôi phải chết trong nhà thương nên tôi đi khắp nơi tìm việc….. Công việc đối với tôi thật khó tìm, vì thế khi kiếm được việc này tôi vẫn hy vọng mình sẽ nhẫn nhịn được để kiếm tiền phụ giúp cha mẹ, nhưng có lẻ số phận không may hoặc là tôi chưa đủ sức ….
AISA ngại ngùng nói, gã mù cúi đầu nhìn xuống
- Thế khi rời khỏi nơi này cô có nuối tiếc không ?
- Không, tôi không nuối tiếc vì tôi cũng có thể tìm được việc làm khác .
Gã mù gật đầu :
- Tìm một chổ làm khác, rồi cô sẽ có người chủ mới .
AISA thở dài :
- Vâng, nếu bây giờ ông không cần hỏi gì nữa thì tôi xin phép ông .
Gã mù đứng yên ngăn lại :
- Khoan đợi một chút, cô còn đứng đó chứ ?
- Vâng, có chuyện gì thế .
- Nếu cô tìm được một chủ mới hoàn toàn khác tôi, hắn hiền lành không nóng nãy, muốn làm bạn với cô thì …cô có sẵn sàng làm bạn với hắn không .
AISA do dự một lúc rồi đáp :
- Tôi sẽ chăm sóc hắn với tất cả sự vui vẻ .
- Ông chủ đó muốn ăn cơm cô có mang cơm đến hắn không ? Muốn có quả táo cô sẽ cho hắn quả táo, muốn có quyển sách cô sẽ mang đến cho hắn quyển sách ?.
- Tôi sẽ làm được cả .
- Thật à ?
- Thật vậy nếu hắn hiền lành hơn ông .
Gã mù yên lặng AISA xách va li lên :
- Nếu không còn gì nữa tôi xin phép ông .
- Hãy khoan .
- Tôi phải đi nhanh kẻo trể tàu .
- Tôi còn chưa nói hết câu, cô có thể đợi thêm một chút nữa được không .
- Tàu sắp chạy rồi ông ạ !
- AISA xin mời cô ở lại !…
-
Tác giả : Mai Phương
Chương I
Con đường dài và dốc, hai bên đường những hàng cây cao thẳng tắp.Bây giờ là mùa thu, những chiếc lá xanh trong xuân về hạ đã đổi sang màu vàng úa. AISA chậm rải bước trên đường trải đầy lá khô với tâm hồn vời vợi. Cơn bệnh của người cha, vẻ mệt mỏi trắng đêm của người mẹ và những ngày tháng nặng nề. Nàng bước xuôi theo dốc qua những hàng cây, những đám cỏ mượt. Cuối đầu dốc thoải, khói lan chiều toả nhẹ con khe nhỏ với dòng nước lững lờ. Mở ví ra, chiếc ví trên 7 năm trời kỷ niệm, trên 10 năm trơìư chung sống với người cha giờ đã sờn rách nhưng vẫn còn rất đẹp. AISA tìm mảnh giấy thời mới cắt ra từ tập báo đêm qua “Cần một cô trẻ học lực trung học, có tính nhẩn nại để làm việc có tính gia đinh. Muốn biết thêm xin liên lạc với địa chỉ …hỏi bà Xích, biệt thự Hoa Mai ”. Những hàng chữ rao vặt cột 2 phần 1 nằm chen chân với 3 mục rao vặt khác. Nếu không để ý lắm AISA cũng bỏ qua mất. Ngước mắt nhìn lên, xung quanh chỉ là khu vườn rậm lá chắn trước mặt, những ngọn núi xám mờ xa. Biệt thự Hoa Mai nằm ở đâu ?.Vựơt lên một đoạn đường ngắn những hòn đá sỏi rên xiết dưới chân. Bậc thôn trũng bắt đầu lấy dòng nước trong mát vẩn bình yên trôi chảy, xa xa chỉ toàn là những căn nhà nhỏ và thấp. Biệt thự Hoa Mai ở đâu ?. Chân đã mỏi bao nhiêu hy vọng ban đầu đã mất, bỏ uổng một chiều lội lang thang để rồi lại hoài công. Hay là địa chỉ giả ? một trò đùa vô trách nhiệm. AISA tức muốn khóc. Thôi ròi chỉ còn biết trở về nhìn mẹ với đôi kính trể dưới mắt cặm cụi với công việc miệt mài đêm khuya. Đôi chân mỏi nhừ khựng lại AISA thở dài quay lưng …. chợt có tiếng động phía sau AISA quay lại…một bóng dáng nhỏ bé từ xa đi tới, chú bé càng lúc càng đến gần. Tia hy vọng loé lên trong đầu AISA.
Thằng bé có vẻ nghèo lắm, nghèo hơn cả AISA, cái quần đùi xệ với những lổ rách to và bẩn. Mình trần đầu hớt cao như trọc. Thằng bé lầm lủi tiến tới nó không buồn nhìn AISA, mắt nó chăm chú nhìn xuống dốc như tìm cái gì. Thỉnh thoảng cuối xuống rồi ngẩng lên bỏ gì vào chiếc hộp thiếc cầm trong tay. AISA đi tới cạnh thằng bé, đợi lúc nó vừa ngẩng đầu lên nàng vổ nhẹ vào vai cậu ta hỏi : Em ơi, em có biết biệt thự Hoa Mai không ?
Đứa bé yên lặng lắc đầu, AISA chìa mảnh giấy báo ra trước mặt nó :
- Thế em có biết nơi này ở đâu không ? Tôi nghe nói họ cần người nên đến.
Thằng bé càng lúc càng lắc nhanh. AISA thất vọng có lẻ nó mù chữ, một tia hy vọng cuối cùng còn lại :
- Ờ ! Thế gần đây em có biết bà nào là bà Xích không ?.
Mắt thằng bé sáng lên, nó gật đầu : Có ! Có !
- Thế nhà bác ấy ở đâu ? em chỉ dùm đi !
- Đằng kia kìa ! Cái nhà to to ấy .
Đúa bé chỉ tay về phía cuối đường, nơi có dòng sông dài lấp lánh dưới nắng chiều như dải bạc. AISA vội vàng cảm ơn cậu bé và bước nhanh với niềm vui trong lòng. Quẹo qua con đường thẳng trước mắt một mái ngói đậm màu nằm khuất trong vòm cây xanh. Đây rồi, đây có lẻ là biệt thự Hoa Mai. AISA nhanh chân hơn, nếu tìm được việc làm mẹ sẽ sung sướng biết bao, mẹ khỏi phải thức khuya với bao nhiêu sổ sách của các hàng buôn, cha sẽ an tâm tịnh dưỡng trong bệnh viện. AISA bước nhanh nhảy qua các khe nước với bao nhiêu lớp sỏi dưới đáy, dòng nước chảy như nhịp đập của tim. Đứng trước đôi cửa nhỏ cổng lớn, AISA tần ngần đưa mắt vào dò xét. Ngôi nhà thật to, thật rộng nằm sâu bên trong cánh cữa. Một khoãng sân rộng trồng đầy hoa tím, loài hoa mà AISA ưa thích. Những chiếc cột đen tròn và to, trống trải che chiếc mái rộng đã ngã màu có căn xếp. Đoán thế vì nàng vừa thấy đôi cửa nhỏ khép hờ trên mái ngói. Bên trong thật yên lặng không khí nặng nề. Đưa tay lên định bấm chuông rồi lại thôi, một sự e ngại lạ lùng thâm nhập AISA, ngại ngùng trong thất vọng, đầu óc lởn chởm với câu nói đầy vẻ bất cần, nhún vai :”Cô đến quá trể, ở đây có người đến để nhận việc từ ban sáng rồi ”. Buồn biết bao, thất vọng biết bao nếu sự thật phủ phàng như vậy. AISA lẩn quẩn với bao ý nghĩ, rồi hình ảnh của mẹ hiện ra trước mắt. Không được, không thể được phải can đảm lên. Ngón tay run run của AISA ấn nhẹ vào chuông, cửa mở một cô gái ló đầu ra đưa mắt dò xét :
- Cô muốn tìm ai ?
- Dạ thưa đây có phải là nhà bà Xích không ạ ?
- Vâng
- Tôi đọc báo thấy ở đây cần người nên đến tìm việc .
- Thế à !
Người tớ gái khoảng 20 tuổi đắn đo nhìn AISA, ngần ngại một chút rồi mở cửa sắt.
- Xim mời cô vào. Để tôi báo cho bà chủ biết nhé .
Theo chân người tớ gái AISA bước vào trong, con đường trải đá sỏi nhỏ rào rào kêu dưới chân. Hai bên là những hàng hoa hồng với những cánh hoa đỏ ối, thảm cỏ dày được vun xén kỹ lưỡng, tạo cho lòng người cảm giác tươi mát lạ lùng. Bước vào phòng khách, gian phòng quét vôi xanh nhạt. Bộ salon rộng, màu nâu trông thật vững chắc. Phòng trang hoàng giản dị nhưng không giấu được vẻ quí phái giàu có của chủ nhân. Bức tranh lớn trên tường hoa cảnh phiên chợ tỉnh lẻ buồn. AISA bước đến cửa sổ, dòng sông lấp lánh hiện ra trước mặt, một cảm giác êm ái len nhẹ vào hồn ….AISA rgở dài ngồi xuống ghế. Sự yên lặng đè nặng trên vai. Có tiếng động nhẹ nơi thang lầu, tiếng bước chân vang xuống. AISA hồi hộp ngẫng đầu lên. Bà lão ốm gầy trong chiếc áo len sậm màu đang bước xuống. Gương mặt gầy với mái tóc muối tiêu. Đôi mắt bà lão có một khoảng trời nhìn về phía AISA
- Cô là …?
- Dạ cháu tên là AISA. Nàng đáp nhanh .
- Thế cô ….?
Nàng vội mở ví lôi ra một mảnh giấy nhàu nát, miệng nói :
- Dạ cháu thấy thông báo nên đến để làm việc. Bà lão gật đầu :
- Mời cô ngồi xuống ghế .
Ngồi đối diện với AISA với tia nhìn dò xét, bà hỏi :
- Cô biết công việc ở đây là gì không ?.
Len lén nhìn đôi mắt đầy vết nhăn của bà, nàng rụt rè :
- Có phải chăm sóc một người không ạ ? .
- Thế lúc trẻ đã làm việc này chưa ? .
- Dạ chưa ạ. Vì cháu vừa mới rời khỏi ghế nhà trường .
Bà Xích ngạc nhiên :
- Ồ ! Thế con còn đi học à ? Đậu tú tài chưa .
- Dạ chưa ạ ! Chỉ còn một năm nữa thôi .
Nàng nói như đang lẩm bẩm một hối tiếc :
- Nhà không có tiền thì biết làm sao ?
Đôi mày khẻ chau lại, bà Xích hỏi :
- Thế mẹ con ở đâu ?.
- Ở nhà ạ !
- Còn cha con ?.
- Đang nằm nhà thương .
- Còn các em
- Dạ không còn ai cả
- Tại sao con đến đây tìm công việc này ?
- Dạ tại không có tiền .
Bà Xích thấy thích cô bé này, cô ta có vẻ thành thật và trôi chảy, ăn mặc sạch sẽ với mái tóc ngắn, với đôi mấưt đầy thông minh. Bà ít khi thích một người nào vì con người dưới mắt bà chỉ toàn là một lủ hà tiện đáng ghét. Chỉ trừ một người đó là con trai bà mà thôi. Bà cũng thích Mỹ Anh, Mỹ Anh được nuôi nấng trong một gia đình giàu có vừa dể thương vừa biết cách nói chuyện. Đôi mắt cũng rất đẹp. Gật gù bà Xích bảo :
- Em không có tiền, tôi thì lại không có người. Tốt lắm ! Nhưng mà em có biết là phải ăn ngủ ở luôn đây không ? .
- Dạ cháu biết .
Bà Xích nhếch đôi môi mỏng :
- Vấn đề ở đây là em có quyết tâm làm việc hay không ? Chứ còn lương bổng thì không ít đâu mà sợ .
AISA mở to mắt
- Bà muốn nói là bà chấp nhận cháu làm việc ở đây chứ ?
Hy vọng và nổi vui mừng hiện ra trên nét mặt làm cho AISA đẹp hơn, dể thương hơn. Bà Xích gật đầu, nụ cười hiện trên môi, nụ cười đầu tiên trên khuôn mắt héo hon. Nắng chiều phất nhẹ trên khung cửa, trên nền gạch tung tăng trên mép áo già nua. AISA tò mò với công việc .
- Thế thưa bà công việc cháu sắp làm là công việc gì ạ ?.
Nụ cười chợt tắt, mùa đông u sầu lại đến :
- Công việc em làm rất đặc biệt. Đó là chăm sóc cho tôi một người.
- Ai thế ?
- Con trai tôi
Con trai bà lão ? Hắn bao lớn, trưởng thành chưa ?Hình ảnh đứa bé ngộ nghỉnh hiện ra trong trí AISA. Nàng trở nên lúng túng :
- Nhưng mà thưa bác, hồi nào đến giờ cháu chưa chăm sóc qua trẻ em ạ .
Bà Xích lắc đầu, vẻ mệt mỏi hiện lên trên khoé mắt .
- Nó không còn trẻ lắm, nó đã lớn rồi, năm nay trên 20 tuổi .
AISA ngạc nhiên :
- Thế ! Thế …anh ấy lớn như vậy cần gì phải chăm sóc .
- Cần .. cần lắm chứ ! Nó cô độc, đời sống của nó quá khốn nạn, nó cần một người để làm bạn, để vổ về .
Hình ảnh gả thanh niên hiện lên trong trí óc AISA. Gả cô độc, thế tại sao không lấy vợ cho hắn ? Hay là …Hay là .. AISA chẳng dám nghĩ đến nữa, những hình ảnh không đứng đắn được xua đi.
- Cháu … cháu nghĩ là như thế anh ấy không phải cần một người mà anh ấy cần một người vợ .
- Cần một người vợ ? Không, không ai muốn lấy một người tật nguyền bao giờ .
- Anh ấy bị tật nguyền, nhưng tật nguyền gì chứ ? Hình ảnh một người con trai hiện lên óc, có lẻ là thế, ta sẽ giữ một vai trò dìu một người cụt chân đi dạo, đẩy chiếc xe lăn trên đống sỏi trong vườn mổi chiều, đưa hắn đến phòng ăn, đến phòng khách hay ra bờ sông bạc ngắm sao .
- Muốn biết rỏ xin mời cô đến gặp nó ! … Quay vào nhà trong bà Xích gọi ra
- Cô làm ơn đưa cô này đến phòng cậu bé nhớ đừng làm ồn để cậu nghĩ.
Người con gái đưa mắt đắn đo nhìn AISA, đoạn bước về phía cầu thang dài hình văn như con ốc, bước lên với nhịp tim đập mạnh. Qua hành lang ngắn, cô Anh dừng lại kê tai vào cửa nghe ngóng rồi gỏ nhẹ .
- Cậu còn thức đấy chứ ? Bên trong không có tiếng trả lời .
- Có người muốn gặp cậu nè .
- Cút ngay ! cút ngay .
Những tiếng hét vọng ra cộc cằn từ cửa trong làm AISA hoảng sợ. Không khí nặng nề như chiều tắc nắng. Cô tớ quay sang nàng lắc đầu :
- Thưa cậu, mẹ cậu mới mời một người đến chăm sóc cậu .
- Tôi bảo cút đi có nghe không ? Đi đi ! đi ngay đi đồ tồi .
“Bốp” một tiếng vang của vật chạm vào cửa dội lại, tiếp theo là tiếng vở cửa kính. Cô Anh hoảng hốt xoay người lại nắm cửa .
- Cậu ơi đừng ném nữa. Không ai dám quấy cậu nữa đâu .
Của đã khoá, gian phòng chìm đắm trong sự im lặng. Cô Anh lắc đầu quay lại :
- Thôi ta xuống lầu nhé.
Chầm chậm bước xuống lầu, lòng AISA nặng trỉu nàng hỏi cô Anh :
- Ông ấy có thường như vậy không hả chị ?
Cô tớ lắc đầu :
- Việc làm này đâu phải dể, chị là người thứ 4 đấy …
Bà Xích như đoán ra câu chuyện nhưng quá quen rồi nên bà chỉ yên lặng. Đứng nhìn mà không biết nói gì cả. AISA đến ngồi trước mặt bà :
- Sao ? Bây giờ cô bỏ cuộc rồi chứ ?
- Không ! AISA trả lời một cách cương quyết .
- Thế cô nhìn thấy cậu chưa ?
Cô Anh cướp lời :
- Cậu ấy không chịu mở cửa lại còn ném đồ đạc tứ tung .
Bà Xích gật đầu :
- Thôi được rồi cô đi đi .
Cô Anh bước ra khỏi phòng chỉ còn lại AISA và bà lão đáng thương, phòng khách trở nên nặng nề, một không khí nặng nề như lẩn quẩn đâu đây. Một lúc AISA nói :
- Tại sao anh ấy trở nên như thế hả bác ?
Bà Xích cười đau khổ :
- Đáng sợ lắm phải không ? Đứa con trai độc nhất của tôi nuôi đến giờ lớn rồi lại ..
- Tại sao anh ấy lại khùng thế ? .
- Khùng à ? ..Vẻ mặt bà Xích trầm ngâm xuống .
- Cô dám nói con tôi khùng à ? Không có ! Nó rất bình thường và có điên bao giờ đâu .
- Thế anh ấy làm sao vậy ?.
Gương mặt bà Xích trở lại vẻ bình thản, bà cúi đầu buồn bả .
- Vì nó sợ thất vọng nên …
Giọng bà trầm xuống im lặng một lúc rồi tiếp :
- Nó bị mù . AISA không ngờ lại như thế, bà tiếp :
- Năm ngoái nó còn là một thanh niên hạnh phúc nhất trên cỏi đời này, vừa đẹp trai vừa thông minh, cương nghị lại vừa giàu có nhưng … nghẹn ngào bà kể :
- Tội nghiệp quá, không biết ai bày mà nó thích đua xe. Lần tai nạn đó nó .. nó bị mù… để rồi không còn nhìn thấy tôi được nữa .
- Thế có đi khám bác sỹ y khoa không ?
- Lúc đó nó bị thương không nhẹ, ở nhà thương hơn tháng, thương thân lành cả chỉ có đôi mắt .
AISA bổng thấy tột nghiệp cho người mẹ, nàng không muốn hỏi thêm gì nữa
- Sự thật đôi mắt nó đâu có sao, thế mà không hiểu sao nó bị mù. Bà Xích nước mắt đọng mi kể tiếp :
- Kể từ đó nó đành mất nổi hy vọng nên thay đổi tính tình, tự nhốt mình suốt ngày trong phòng .
- Mắt anh ấy vẩn không hi vọng chữa khỏi ư ? .
Bà Xích mắt đầy lệ nhìn về phía AISA .
- Nó cự tuyệt đến bác sỹ khám lại cũng như cự tuyệt bất cứ ai muốn giúp nó. Tôi đã tìm nhiều người đến chăm sóc mà nó không chịu …
- Thế còn cháu ? .
- AISA ! tôi muốn nhờ cô, tôi muốn có người đến giúp nó tôi sẵn sàng thoả mãn những gì cô muốn .
Ngôi nhà trên dòng sông thật buồn nhưng bà lão này có vẻ cô độc hơn. Có lẻ nàng không giúp được gì cho họ nhưng AISA muốn ở lại, ở lại để thử vận một lần, AISA thương hại cho bà lão, thương hại cho gã thanh niên mù nhưng nguyên do chính là muốn có việc làm nàng đang cần. Nếu có AISA sẽ không cần ăn cơm ở nhà, không cần phải ngủ nhà, chỉ còn mẹ người càng ít tốn kém, vả lại số lương kiếm được biết đâu chẳng giúp được gì nhiều cho cha ở bệnh viện .
M
Chương II
ang theo chiếc vali nhỏ trong chứa vài bộ quần áo củ, ngày hôm sau AISA lại đi qua dòng sông bình lặng bầu trời vẩn u ám như tâm hồn. Chưa một lần AISA phải sống xa gia đình, phải tự lập như thế này, cái gì tới rồi sẽ tới AISA tự nhủ : Biết đâu một cuộc đời mới đang chờ đón, biết đâu nó chẳng đẹp hơn hiện tại . Trông thấy AISA bà chạy vội ra đón .
- Hay quá ! Cô đến thật đúng hẹn, tôi sẻ đưa cô đi xem phòng trước nhé. Cô Anh đỡ chiếc va li trong khi bà Xích dẫn AISA lên lầu :
- Phòng của cô ở trên lầu hai vừa nói bà Xích vừa bước lên cầu thang. Tôi không muốn cô ở chung với tôi tớ mà muốn cô được ngang hàng với chúng tôi. Ngoài ra ở trên lầu cô sẽ dể dàng chăm sóc con tôi hơn .
Đến lầu bà Xích dẫn AISA đến phòng, gian phòng này cách vách với phòng cậu chủ, phòng tuy hơi nhỏ nhưng từ khung cữa có thể nhìn thấy hàng hoa và con sông đẹp. Vào phòng bà Xích quay sang AISA.
- Trước đây phòng này chúng tôi dành riêng cho khách bây giờ để cô ở cho tiện việc.
Căn phòng thật xinh xắn với chiếc giường nhỏ, tủ áo, bàn học và ghế rất đầy đủ nếu so với nhà AISA nghĩ bụng. Cô Anh đem va li vào, AISA bước về phía cữa sổ nhìn dòng nước chảy lững lờ như một dãy lụa bạc. Tiếng bà Xích hỏi :
- Sao ? Cô thích căn phòng này không ?
- Phòng đẹp quá .
- Mong rằng cô vừa ý với công việc cô phải làm. Im lặng một lúc bà tiếp :
- Tôi biết công việc khó khăn đối với cô trong trường hợp tôi chắc tôi đã bỏ cuộc .
Đứng nhìn dáng gầy của bà lão AISA thương hại cho sự bất hạnh của bà .
- Bản tính nó nóng nảy, lúc trước nào có thế đâu.
AISA hỏi :
- Bác muốn cháu phải chăm sóc cho anh ấy như thế nào ?
- Tôi không bắt buộc em phải rửa nó, không bắt buộc em phải chịu đựng quá sức. Tôi chỉ mong em làm tròn trách nhiệm hầu hạ nó là được. Bà Xích trầm giọng, giọng nói đầy vẻ khổ đau .
- Em củng biết nó là kẻ mù, nó không trông thấy gì cả .
- Vâng ! cháu biết .
- Tôi thì đã già không thể suốt ngày chăm sóc nó, tôi mới mời em. AISA ! Em hãy nhớ rằng em chính là đôi mắt của nó .
- Đôi mắt của anh ấy .
- Đúng vậy, đôi mắt của nó em hãy giúp nó trong việc ăn uống, nghỉ ngơi .
Bây giờ AISA mới biết công việc không nhẹ nhàng như mình tưởng, bà lão không cần người làm, bà lão cần đôi mắt cho cậu con trai, bà Xích tiếp :
- Bây giờ em theo tôi để gặp nó nhé .
Hồi hộp theo chân bà Xích, AISA hỏi :
- Anh ấy còn khó tính nữa không bác .
- Hôm nay chắc không !
Ra khỏi phòng khách theo hành lang AISA ái ngại khi đứng trước cữa phòng kín, bà Xích vừa đưa tay gỏ nhẹ cửa thì tim nàng cũng muốn ngừng đập, phòng hoàn toàn yên lặng, bà Xích gỏ thêm 2 tiếng nữa một giọng nói nóng nãy từ trong vọng ra .
- Vào đi .
Trước khi xoay nắm cữa bà quay lại ra dấu AISA ngầm bảo im lặng, cữa mở bên trong một màn đen tối bà Xích đưa AISA vào phòng, mắt nàng quen dần với ánh sáng, phòng được bày trí hợp thời, dưới trải toàn thảm dày, ở góc tường trên chiếc ghế xoay một bóng người đàn ông ngồi chồm về phía trước, hai tay ôm lấy mặt, bà Xích quay lại nhìn AISA, song bước lại đến cạnh rèm cửa bà cúi xuống vuốt nhẹ lên mặt con trai, những tia nắng sớm hất qua màn cửa tao nên bóng mờ. Có tiếng nói thật nhẹ :
- Mẹ ! .
- Con ăn cơm chưa ? .
Không có tiếng đáp, AISA nhìn thẳng, bà Xích gọi nàng, nàng chầm chậm bước đến. Tiếng sột soạt của quần áo làm gả con trai ngẫng đầu lên hắn có vẻ hốt hoảng
- Ai ? Ai vào đấy, mẹ dẫn ai đến vậy ? . Bà Xích nâng mặt con trai .
- Không, không có ai cả con ạ !.
AISA đứng yên, gả con trai nữa ngờ nữa tin .
- Con cảm thấy hình như … có người đến gần con. Có phải An An không ? Con không muốn nhìn thấy An An, con không muốn nhìn thấy ai hết .
- Không có ai cả mà. Bà Xích dối con rồi bước đến cạnh cửa sổ kéo màn lên, những tia nắng tràn vào phòng khiến AISA có thể thấy rõ khuôn mặt người con trai hơn, hắn còn trẻ lắm khuôn mặt trai tráng với chiếc mũi cao, một khuôn mặt đầy vẻ cương nghị. AISA ngạc nhiên đôi mắt đẹp của lão đang nhìn đăm đăm về phía nàng, không ngờ thế này mà lại mù ? Khi nhìn thấy cảnh này, nàng làm sao chẳng xúc động, gã đẹp trai giàu sang thế này nếu không mù sẽ hạnh phúc vô cùng. Gã thanh niên lạ đưa cao cánh tay lên hình như hắn mong đợi được dìu dắt, bà Xích đột nhiên chạy tới đỡ tay con, gã thanh niên vội tựa đầu vào cánh tay yếu đuối của người mẹ một cách âu yếm, đôi mắt gã nhắm chặt lại những hàng lông mi dài và thẳng trên đôi mắt thật đẹp, đôi mắt buồn, gã thanh niên hỏi nhỏ :
- Có thật là không có ai ở trong phòng này nữa không mẹ ? .
Bà Xích nhắm mắt lại :
- Mẹ không dối con đâu .
- Thế sao con vẫn tưởng có người nhìn con đăm đăm thế này .
AISA lùi ra sau, nàng muốn nín thở giọng bà Xích buồnbả .
- Đừng sợ người ta con, tại sao con cứ giam mình mãi trong phòng thế này, con có biết đã bao lâu rồi con không gặp Lệ An không ?
Gã thanh niên không trả lời bà Xích tiếp :
- Mẹ nhất định phải tìm một người chăm sóc cho con, luôn luôn ở bên cạnh con biết không ? Gã thanh niên buông tay bà Xích .
- Con không cần .
- Nhưng con …
- Con không cần. Giọng nói hắn có vẻ nóng nảy, bà Xích sa sầm nét mặt .
- Hãy nghe mẹ đi con. Rồi bổng nhiên bà cao giong quay lại nói :
- AISA lại đây cháu. Gã thanh niên hoảng hốt .
- Ai, Ai vậy ? .
Bà Xích chìa tay về phía AISA :
- Lại đây, lại đây nhìn người cháu chăm sóc .
Gã thanh niên đứng dậy, hai tay nắm chặt hét to.
- Tôi không cần ai chăm sóc cả, có nghe không ? Tôi không cần ai hết.
Tiếng hét của gã thật giận dữ, thật lớn khiến AISA sợ hãi, nhìn về phía bà Xích. Đột nhiên nàng muốn chạy về phòng khóc một hồi ngon lành. Nếu không vì tiền mà nàng phải khổ sở thế này .
Bà Xích im lặng nhìn khẳng định :
- Kể từ hôm nay dù muốn hay không AISA cũng giúp mẹ chăm sóc con.
- Nhưng con không cần, hãy đuổi cô ta đi ra con chỉ muốn ở đây một mình thôi, gã nói một cách tuyệt vọng.
AISA định nói vài lời an ủi gã nhưng không thốt ra được, nàng sợ hãi quay ra nhìn bà Xích, công việc làm này kể như không thành rồi, biết đâu một lát nữa đây bà Xích sẽ bảo nàng thu xếp va li đáp xe trở về nhà, như thế này hi vọng sẽ tiêu tan. Rồi phải nhìn cảnh mỗi đêm mẹ mang chiếc kính già lên mắt làm thuê sổ sách cho thiên hạ, kiếm món tiền con nuôi sống gia đình. Rồi AISA phải xách ví trống đi lang thang tìm việc, đưa mắt nhìn bà Xích AISA nhận được cái gật đầu an ủi trong khi gã thanh niên vẫn hét .
- Tôi bảo đi ra, đi ra hết có nghe không ?
- Thôi được mẹ sẽ ra ngay .
Bà Xích quay người bước ra ngoài, AISA theo sau bổng bà khựng lại ra hiệu AISA ở lại. Bà Xích gật đầu bước ra cửa tiếng chân xa dần rồi mất hẳn dưới cầu thang, gian phòng lại chìm trong yên lặng. AISA nhìn gã thanh niên lầm lì như thú dữ, gã đứng bất động với đôi tay buông thắng và lắng nghe tiếng chân mẹ xa dần trong khoảng yên lặng, gã lại chép môi như định nói rồi lại thôi, ngã người xuống ghế úp mặt vào lòng bàn tay, nắng bên ngoài chiếu vào khung cửa sổ quét nhẹ lên mái tóc như một điểm trắng cuối mùa. AISA có thể nghe được tiếng nấc của gã thanh niên, khóc ư ? nàng mở to mắt chăm chú nghe. Đúng rồi ! tiếng khóc những tiếng nấc nho nhỏ làm buốt con tim, đôi vai gã run rẩy càng lúc gã càng xúc động. AISA muốn đến gần đưa tay xoa mái tóc xoa lấy đôi vai gã …nàng muốn bước đến để nói một vài lời an ủi nhưng nàng lại sợ, nàng sợ rằng rủi tiếng di động của nàng làm cho gã nghe thấy gã sẽ giận dữ lên thì sao. AISA cắn chặt môi đứng nhìn nhưng gã khóc sao thảm thương quá, nắm chặt bàn tay lòng buâng khuâng. Có nên bước đến không ? Có nên đến gần chăng ? nhưng ta phải cố gắng vì những tờ giấy bạc vì tiền thuốc của cha nơi bệnh viện, gắng lên hãy bước tới. AISA bắt đầu tiến tới trước, gã thanh niên mù bổng ngẩng đầu lên mặt gã chan hoà nước mắt, vuốt nhẹ những giọt lệ đọng trên má bắt đầu đưa tay sờ soạng, gã muốn gì ? bàn tay đưa ra sau ghế một lúc rồi lại lôi ra chiếc gậy màu đen, gã đứng dậy đưa gậy về phía trước sờ soạng, những bước chân lần mò càng lúc càng tiến gần AISA, AISA nín thở. Đầu gậy đôi lúc như muốn đụng vào người nàng. Hắn đến trước bàn học rồi đưa tay sờ soạng trên mặt bàn một lúc hắn chạm vào quyển sách đó là quyển sách dày, bìa màu tro hình như hắn hơi ngẩng người ra một chútđoạn đưa tay gở từng trang sách cúi xuống nhưng mắt hắn mù hắn làm sao thấy được ? gấp sách lại miệng cắn môi gã lắc đầu rồi ôm quyển sách vào lòng, một lúc gã đưa tay sờ soạng chiếc ghế rồi ngồi xuống để quyển sách vào chổ cũ cúi đầu xuống buồn bả. Trên bàn một quả táo đỏ nằm yên, gã mù đưa tay mò về phía góc bàn khi tay vừa chạm quả táo thì bổng quả táo chợt lăn và rơi xuống bàn, hắn thừ người ra một lúc rồi cúi xuống mò mẩm, AISA bước lại gần, quả táo lăn bên trái hắn lại mò bên phải AISA chịu không được vội cúi xuống lượm quả táo đặt vào tay hắn, gã thanh niên càng sững sốt gã mở to đôi mắt mù giọng lạc hẳn :
- Ai đấy ?
- Người chăm sóc ông. AISA nín thở đáp .
Gương mặt gã mù có vẻ bàng hoàng, gã như mất điễm tựa, hắn im lặng một cách khó chịu, AISA dò hỏi :
- Anh đứng lên nhé .
Nàng chìa tay ra muốn phụ đỡ hắn, khi cánh tay AISA chạm vào người gã thì nàng chỉ nhận được tiếng hét :
- Đi đi ! tôi không cần ai phụ giúp cả.
AISA hoảng hốt rụt tay lại gã mù tiếp tục quát :
- Tôi bảo có nghe không ? đi ngay ! đi ngay .
AISA cuống quýt nàng sợ tiếng hét của gã làm cho bà Xích nghe thấy như thế nàng có thể mất việc như chơi AISA van lơn :
- Xin ông đừng hét lớn, đừng la to … tôi sẽ ra ngay.
Gã mù như con thú dữ lông lộn hắn bước tới nắm tay áo AISA xô ra phía cữa :
- Tôi bảo cút ngay, cút ngay cút ngay tức khắc có nghe không ?
AISA bị đẩy mạnh thân nàng va vào cửa, căn phòng trước mặt như quay tròn, gã mù chẳng buông tha hắn bước về phía nàng đe doạ. AISA sợ hãi úp mặt vào đôi tay, nàng chạy nhanh xuống lầu tiếng gã mù vẫn đuổi theo :
- Đi đi, đi nhanh cút khỏi nơi đây.
Tay của ai giữ chặt lấy nàng, quay lại AISA bắt gặp khuôn mặt mệt mỏi thất vọng nhưng chứa đầy vẻ van xin của bà Xích :
- Vô vọng rồi phải không cô ?
Tiếng nói của bà Xích thật buồn như tiếng thở dài của dòng sông vẻ tuyệt vọng và bi thãm của bà lão làm cho AISA cãm động, nàng nín khóc và lắng nghe lời kể lể đau khổ của bà lão :
- Những người đến trước đều giống trường hợp như cô. Họ đến rồi hoảng hốt bỏ chạy. Cô là người thứ 4 đấy.
- Chỉ như thế này mà bỏ chạy rồi sao ? không, không thể như thế được nếu ta bỏ đi ai sẽ chăm sóc cho gã mù, ai giúp đỡ cho bà lão cô độc này ? không, không ta không thể bỏ đi được, ta phải ở đây AISA nghĩ
- Thưa bác ! cháu chưa bỏ cuộc đâu cháu sẽ thử lại.
Bà Xích nắm chặt tay AISA : Cám ơn em, thật cám ơn em.
Bên ngoài nắng đã lên cao AISA nghĩ đến mẹ và những đồng tiền mệt mỏi, nàng cắn chặt môi với những lo âu trong lòng .
A
Chương III
ISA bước nhẹ vào phòng bật đèn người thanh niên mù loà vẫn ngủ yên, đôi giày nơi chân chưa cởi. Áo ngủ không thay vứt bừa bãi. AISA bước đến gần ngắm người đàn ông mình phải chăm sóc, gã con trai thật toàn vẹn nét mặt thanh tú, đôi vai rộng ngập đầy sức sống chỉ có đôi mắt, nàng bước về phía khung cửa nhìn ra khu vườn cây khắp xa xa. “Cuộc đời không bao giờ toàn vẹn cho một người, tôi mắt mũi toàn vẹn, cha mẹ đầy đủ trong khi thiếu tiền, thiếu tiền là thiếu một yếu tố quan trọng trong đời sống hạnh phúc, còn gã thanh niên này gia đình giàu có bất cứ một nhu cầu vật chất nào củng thỏa mãn được trong khi lại mù lòa”. Gã thanh niien rung mình trong tiếng thở dài của giấc ngủ AISA bước nhẹ nhàng cởi đôi giày cho hắn, mâm cơm khi chiều cô Anh mang vào đã nguội lạnh. Gã thanh niên vẫn ngũ say, nàng không dám đánh thức gã dậy. Tiến đến bên quyển thơ “Tình sầu cho người đã mất” còn lật dở AISA cười thầm trong bụng “Tình sầu chongười đã mất hay người lãng quên ta” . Không khí trong phòng có vẻ ấm lại một chút AISA ra ngoài đóng cửa lại và xuống lầu. Phòng khách trống vắng nơi nhà bếp cô Anh đang nói chuyện với bà lão làm vườn. Nhìn thấy nàng bước tới họ chợt im bặt, AISA không khỏi tò mò. Đến đây đã gần một ngày nhưng bí mật trong thái độ mọi người đã làm AISA thắc mắc. Tại sao gia đình này toàn là đàn bà, gã thanh niên tràn đầy sức sống lại mù loà như thế ? AISA lân la đến làm quen với họ .
- Chào quí vị, quí vị ăn cơm chưa ?
- Dạ cảm ơn cô xong rồi, cô từ phòng cậu chủ xuống đây à ? thấy cậu dùng cơm chưa ?
AISA lắc đầu :
- Cậu ấy đang ngủ .
Người tớ gái quay sang bà lão làm vườn :
- Tình hình này không biết sẽ kéo đến bao giờ. Cậu ấy bỏ cơm mãi rồi phải bệnh mất, rõ khổ .
Bà lão làm vườn hỏi lại :
- Thế tình trạng này kéo dài bao lâu rồi hả em .
- Dạ hơn tháng rồi, từ ngày rời khỏi bệnh viện cho đến nay .
AISA không tránh nổi tò mò chen vào :
- Cậu ấy làm sao bị mù loà thế
- Bị đụng xe. Rồi cô Anh lắc đầu thở dài
- Nếu cậu ấy đừng chạy nhanh quá thì đâu đến nổi, nhà giàu cha mất sớm nhà chỉ còn một mình cậu ấy là trai thế này, cô nghỉ xem bà ấy không buồn sao được ? AISA im lặng bà lão cướp lời cô Anh
- Tình hình cậu ấy lúc xưa đâu có giống bây giờ, suốt ngày nói cười luôn miệng, thích đua xe, đánh quần vợt rồi bơi lội, trong khi bây giờ thì rúc mãi trong phòng chỉ trong tuần này cô An đến thăm cậu ấy 3 lần mà lần nào cậu ấy cũng xua đuổi .
AISA tò mò hỏi :
- An An là ai vậy ?
Cô Anh buột miệng :
- Là vị hôn thê của cậu chủ .
- Ồ thì ra là vậy, thế tại sao cô ta không chăm sóc cho cậu chủ .
- Cậu ấy cứ trốn tránh mãi thì làm sao chăm sóc chứ ? cuộc hôn nhân này chắc sẽ …
- Chị muốn nói là anh ấy sẽ không còn yêu An nữa à ?
- Ngược lại cô An không còn yêu cậu ấy nữa, ai lại đi lấy một anh mù như vậy bao giờ .
Câu nói của cô Anh khiến AISA bàng hoàng. Thật tội nghiệp tình yêu chỉ đến khi những con người hoàn thiện .
Bà lão giữ vườn chen vào :
- Có lẽ cha cô An sẽ không để cho cô ấy lấy cậu nhà mình đâu, ông ta giàu có lại thế lực, một người như thế thì làm gì phải chịu gã con gái cho một thằng mù .
AISA hỏi :
- Thế họ đính hôn lâu chưa ?
- Trước ngày cậu nhà đụng xe 2 tháng, đính hôn xong chuyện buồn xãy đến. Tình cô An đối với cậu chủ nhà chưa có gì thay đổi, riêng ông bố thì hình như không thấy đến nữa .
Bà lão làm vườn chen vào :
- Cách đây 2 hôm khi cô An đến thăm tôi còn trông thấy những giọt lệ trên mắt cô ấy. Tội thật đến thăm mà cứ bị xua đuổi. Cô Anh vừa dọn dẹp vừa nói.
- Dù sao cũng đã mù rồi, tại sao cứ trốn mãi như thế lợi ích gì ?
- Mẹ ơi ! mẹ .
Có tiếng chân bà Xích chạy lên, AISA cũng bỏ cô Anh và bà lão làm vườn lại nhà bếp. Trong phòng dưới ánh sáng mờ bà Xích nắm tay gã mù .
- Sao thế con, có chuyện gì thế ?
Giọng nói lo lắng và êm đềm như một người mẹ chăm sóc đứa con lên ba, AISA bước tới bậc đèn lên, gương mặt gã mù ngập đầy vẻ sợ hãi .
- Con ngủ … tại sao .. tại sao có kẻ đến cởi giày thế này..
Thì ra gã thanh niên này thường có thói quen mang giày trong khi ngủ, AISA thấy hối tiếc vì việc làm không đúng của mình, nàng định lên tiếng phân bua chợt nhớ lại thôi .
- Con nói sao ? giày con à ! mẹ cởi đấy ! có gì đâu mà con hét lên to thế .
AISA bước đến cạnh bàn mang giày trao cho gã mù, đôi mắt bàng hoàng chưa phai vẻ khiếp đãm trông thật tội, chợt một thứ tình người len vào tim, đột nhiên quên cả sợ hãi AISA lên tiếng :
- Giày của anh đây !
- Ai, ai đấy !
- Tôi đây mà .
- Tôi là ai chứ ?
- Tôi là AISA người mà mẹ anh mượn đến để giúp anh. AISA đáp .
Gã mù giận dữ gã ném giày về phía trước .
- Không, không tôi không cần ai chăm sóc cả, cút đi, cút mau .
AISA bàng hoàng tim đau nhói, một cái gì làm nghẹn cổ họng, nàng muốn khóc :
- Anh tưởng tôi thích hầu hạ anh lắm sao ? anh tưởng tôi đến đây có dụng ý nào khác chăng ? Nếu không phải vì ba mẹ tôi chưa chắc tôi phải bị nhục như thế này .
- Cút ngay ! Tôi bảo cút ngay có nghe không ? tôi không cần ai cả .
Gã mù lại hét lớn AISA không chịu được nữa, nàng bỏ mặc gã mù và bà Xích đứng đó chạy bay về phòng, nước mắt bắt đầu rơi. Dòng sông xa như dải lụa bạc, bao nhiêu giọt nước cần thiết cho một dòng sông, nó vẫn chảy dưới trăng buồn, gió nhẹ mang qua hồn. Tim AISA cơ hồ tan vở “Nếu mẹ biết rằng chỉ vì tiền mà con của mẹ phải đau khổ như thế này, chắc có lẻ người sẽ đau khổ lắm nhưng biết làm sao đây ? Làm sao để khỏi khổ ? Ta cũng có thể quỵ luỵ van xin hắn được ” AISA ngậm ngùi với bao rối rắm trong lòng: “Hay là hãy thu dọn trở về nhà ? Không được vì ở lại mẹ sẽ khỏi phải thức khuya làm thuê sổ sách, khỏi phải lượm lặt từng đồng bạc mệt mỏi, khỏi phải mang cái kính già, mẹ có thể ngủ sớm, an tâm vì con gái của mẹ đã tìm được việc làm, mẹ khỏi phải lo lắng thuốc thang cho cha ở bệnh viện ”. Cắn nhẹ môi đầu óc AISA quay cuồng với bao nhiêu hình ảnh đói khổ, ta còn trẻ sức chịu đựng nhất thời. Đừng nghĩ nữa những hình ảnh vàng son thời học sinh đã mất, trời trót sinh ra đời với vì sao xấu thì ráng chịu, AISA không thể bỏ cuộc phải ráng chịu đựng với đời. Gió càng khuya càng lạnh, bầu trời cao những ánh sao buồn nhấp nháy, những tia sáng yếu ớt bên ánh trăng vằn vặc. Có tiếng mở cửa rồi tiếng chân bước nhẹ vào phòng AISA quay lại, bà Xích cầm trên tay một xấp bạc bước đến cạnh nàng .
- Thật ân hận với những hành vi thô lổ vừa rồi của con tôi .
AISA ngẫng đầu lên bà Xích tiếp :
- Bây giờ thì không còn lý do gì để năn nỉ cô ở lại nữa phải không AISA .
AISA lùi về một bước, nàng không biết nói sao thì bà Xích lại nói :
- Đây là tiền công 2 ngày của cô, cô có thể thu xếp để đi chuyến tàu này. Nhìn thẳng vào đôi mắt của bà Xích AISA lắc đầu :
- - Bác định đuổi cháu ư ?
- Không phải thế, em đã làm 2 ngày rồi bao nhiêu khổ sở chưa đủ để em chán sao ? Bây giờ tôi không còn lý do gì để van em ở lại, cũng không còn lý do nhờ em giúp đỡ tôi …AISA xúc động .
- Thưa bác, cháu chưa chán, cháu muốn thử tiếp công việc, cháu tin là cháu sẽ làm được .
- Nhưng tại sao ? …con tôi bạc đãi cô như thế mà cô chịu được sao ?
AISA cắn môi gật đầu bà Xích thắc mắc :
- Tại sao thế ?
- Không tại sao cả, tại cháu thích công việc này .
Đôi mắt bà lão ngỡ ngàng nhìn AISA :
- Bác để cháu ở lại cháu sẽ giúp bác ..
Bà Xích xiết chặt tay AISA xúc động :
- Bác còn mong mỏi gì hơn nữa chứ, ở đây ai cũng cần cháu, bác không muốn cháu đi chút nào cả, chỉ tội …
- Thế thì bác để cháu ở lại nhé cháu sẽ cố gắng lại xem sao ?
Bà Xích mỉm cười :
- Được rồi AISA nếu cháu muốn thế .
Trên đời này không ai cam chịu để người đời hành hạ mình, chửi rủa mình và có ai chịu để người đời hạ nhục mình ? Nếu không phải vì tiền vì nổi khổ đau mà mình không nói ra được, AISA chua xót mỉm cười những giọt lệ vẫn đong đầy trên khoé mắt .
B
Chương IV
ầu trời giang đầy mây xám những giọt mưa đầu mùa nhỏ hạt lấp lánh như thuỷ tinh rơi đều. Nhớ có lần mẹ kể đến những giọt nước mắt của vợ chàng Ngâu, trái tim đau khổ của những cuộc tình thật là buồn. AISA tuy chưa bước chân vào cuộc tình nhưng ở dưới hoàn cảnh tâm trạng bở ngỡ này, nhìn những giọt mưa phùn, rừng cây thấp xa xa …nàng cũng buồn, hôm nay là thứ bảy, 7 ngày giam chân trong ngôi nhà cổ lổ cao tường này là một cực hình khốn khổ, gã đàn ông mù loà này quả thật là không có trái tim. Tại sao ta chìu hắn ? hạ mình như thế mà hắn lại không xúc động chứ ? nếu không vì nghèo khổ, vì những đồng tiền hôi hám, để trả tiền thuốc men cho cha để phụ tiền nhà với mẹ thì AISA bỏ đi từ lâu rồi. Buổi vàng son của những ngày cắp sách đến trường, đó là một dỉ vãng khó quên. Tại sao lại có những bất công thế này ? AISA muốn hét to lên để hả cơn giận. Bên ngoài trời vẫn mưa, bây giờ ở nhà mẹ đang làm gì ? AISA buồn muốn khóc, những giọt mưa buồn cho những ngày khốn khổ, ở đây không có gì cực nhọc thể xác chỉ dõi chịu đựng thôi. Bây giờ AISA đã hiểu rồi nàng thừa thông minh để chịu đựng, nàng cũng biết cách là khi nào để chăm sóc mà hắn vẫn không biết. AISA không lên tiếng trước, mổi lần vào phòng là nàng cởi giày ra nhẹ nhẹ bước vào, mổi lần trông thấy hắn đứng dậy tiến vào bàn là nàng biết hắn muốn lấy quyển thơ thế là nàng cùng đứng dậy lấy quyển thơ trao cho hắn để hắn dể dàng lấy, mổi khi gã mù cúi người xuống tìm gậy đen là nàng lần mò đến đầu gậy nhẹ nhàng đẩy gậy đến cạnh hắn, muốn lấy quả táo, quả táo lăn đến cạnh, muốn uống nước ly nước ở trước mặt cứ thế AISA lặng lẻ làm việc, dần dần nàng quen với công việc mà gã mù không hay biết, gã mù thích ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ, phần lớn thời gian đã tiêu hao trên ấy. Thỉnh thoảng lại đưa tay kéo chiếc màn tư lự. Đôi lúc gã đưa tay cầm quyển thơ lật từng trang một như đang đọc thầm từng câu thơ ấy, nhiều lúc AISA thấy gã như đang nghe ngóng tiếng động xung quanh, tiếng gió ngoài khung cửa, tiếng cười nói dưới lầu, đôi lúc gã như nghi ngờ xem có người nào vào phòng gã không. Một đôi khi ngồi nghĩ ngợi gã đưa tay đập mạnh vào thành ghế hay ôm mặt khóc thút thít với những ý nghĩ vàng son của tuổi trẻ. Tất cả những hình ảnh đó AISA đã quen thuộc, nàng hiểu rỏ tất cả những gì đã xảy ra nhưng gã mù thì không hay biết, không hay biết là nàng đang cận kề với gã. Bảy ngày lặng lẻ trôi qua bây giờ là buổi tối của ngày thứ bảy AISA nằm trên giường nàng đang tư lự, nhìn lên trần nhà nghĩ mông lung. Đêm đã khuya rồi không hiểu sao nàng vẫn chưa ngủ ? trằn trọc bao đêm là một điều khổ sở, hầu hạ gã mù là trách nhiệm của nàng, không biết sao AISA cứ mãi bàng hoàng lo sợ, nàng linh cảm chuyện gì xảy ra không may, nghĩ đến mẹ nhớ lúc kề cạnh bên mẹ không hiểu sao lúc nào cũng yên ổn, an tâm, cứ ngủ vùi mà chẳng lo sợ gì cả, bây giờ hết lăn lộn trên giường, nhướng mắt lên trần nhà để thấy những sóng nướclung linh phản chiếu từ hồ giả bên cạnh nhà tạo nên những chấm sáng bơ vơ, nhiều lúc AISA cứ nghĩ vẩn vơ đó là những linh hồn đau khổ lang thang đi tìm mẹ.
Bổng nghe hình như có tiếng mở cửa AISA hoảng hốt ngồi bật dậy, cánh cửa trước mặt vẩn gài chặt thế thì tiếng cửa của ai mở thế ? Suy nghĩ một lúc AISA chợt nhớ đến phòng bên cạnh phòng của gã mù. Hắn ngủ không được à ? 7 ngày liền không thấy hắn rời khỏi phòng thế đêm nay gã bước ra ngoài để làm gì đây. AISA lắng nghe lại có bước chân xê dịch từ phòng bên. Có trộm chăng ? . Nàng vội mặc nhanh quần áo nhảy xuống giường tiếng chân bước về phía phòng nàng thật nhẹ từng bước nhưng không dừng lại tiếp tục vượt qua khỏi phòng đi thẳng. AISA bước về phía cửa nàng mở ổ khoá không gây tiếng động. Khe hở lộ ra bên ngoài một bóng đen di động với chiếc gậy trên tay đang mò mẩm. Đúng là gã rồi, gã đi đâu đây ? chắc chắn không phải xuống lầu vì thang lầu bên trái mà gã tiến về phía bên mặt. Sự hiếu kỳ khiến AISA lách khỏi phòng nàng yên lặng theo dỏi chiếc gậy ở trước dẩn đường bàn tay còn lại tựa vào vách gã bước qua dãy phòng sau cùng rồi dừng lại trước mặt một cánh cửa bước vào, AISA nhẹ nhàng bước theo, nàng nhận thấy bên trong chỉ là khoảng trống tối tăm tiếng bước chân của gã mù vẫn vang đều …
Căn phòng có vẻ rông lắm AISA nghe tiếng chân của gã mù càng lúc càng nhỏ dần, phòng này dùng để làm gì thế ? AISA thắc mắc, tim đập nhanh lấy hết can đảm nàng đẩy cửa bước vào. Trước mặt hiện ra một cầu thang nhỏ, tiếng gậy nện trên nền gạch vẩn còn vang vang AISA tò mò bước theo, nàng phát giác ra trên cùng cầu thang có một gác xếp vì nằm sát mái nhà nên căn gác có hình tháp tối om om, không một tia sáng lọt vào trong, mò mẩm trên tường tìm chiếc ngắt điện ánh sáng vàng vọt của ánh đèn cho thấy căn gác thật bẩn với những ổ nhện giăng đầy. Đây là phòng chứa vật phế thải AISA đoán thế vì những vật cũ như bàn ghế đóng đầybụi, nhìn quanh AISA bắt gặp gã mù đứng yên lặng ở góc phòng, những món đồ chơi trẻ con chất từng đống, một chú ngựa gãy chân, chiếc xe đạp xẹp bánh, gã mù đứng yên đưa tay sờ đầu chú ngựa. Trong căn gác bẩn thỉu này giữa những tranh tối tranh sáng gương mặt gã là cả một cái gì xót xa. AISA chợt nghe lòng xúc động nàng định bước tới an ủi vổ về gã, kẻ đã mất bóng hạnh phúc nhưng sực nhớ rồi lại thôi hãy để cho hắn được hoàn toàn nghĩ lại thời vàng son, hãy để cho hắn nuối tiếc, không có gì khốn nạn hơn là sự hồi tưởng bị phá vở vả lại hắn cũng đâu có cần ta…Đời sống là cả một sự phức tạp tối tăm, những con người yếu đuối, bất lực bao giờ cũng tỏ ra không cần người, đau khổ cũng như buồn bả chỉ là tiếng nấc của trái tim hơn là những tiếng hét tuyệt vọng. Sờ sọng một lúc gã mù lại đưa tay lên tường AISA nhìn theo, trên ấy một bức ảnh mờ đi nhưng dáng người trong hình có thể nhìn rõ một người đàn ông trung niên với nét mặt cương nghị khuôn mặt khá gần gủi với khuôn mặt gã mù. Có lẻ đây là cha hắn ? AISA đoán thế. Có tiếng khóc nho nhỏ gã mù đưa tay mò mẩm và tiến về phía bàn có ghế dựa ngồi xuống úp mặt vào lòng bàn tay mệt mỏi, gian phòng yên lặng với tiếng khóc thút thít của gã mù. Tại sao hắn lại đến đây để khóc ? vì đôi mắt ? vì nghĩ rằng mình không còn thấy gì với một tương lai tuyệt vọng ? AISA bước tới không gây một tiếng động, nàng định đặt tay lên vai hắn lựa một vài lời an ủi nhưng lại buâng khuâng, có nên cho gã biết ta ở bên cạnh gã, đang chăm sóc cho gã ? bàn tay rụt rè e ngại, tiếng khóc xủa gã mù tắt dần thao đôi vai run rẩy. AISA bước lùi lại bàn chân nàng đụng phải vật gì ở phía sau cótiếng đổ vở tiếng động phá tan vẻ yên lặng của căn phòng .
- Ai ! gã mù ngẫng đầu lên hỏi .
AISA chận bàn tay lên ngực đáp :
- Tôi .
Gương mặt gã mù sa sầm xuống gã có vẻ giận dữ và thù hận .
- Cô vào đây làm gì ?
- Tôi theo để chăm sóc .
- Đi ra ! Tiếng gã mù hét to AISA hoảng hốt bước lùi về phía sau với giọng năn nỉ .
- Đừng la lớn, yêu cầu anh đừng la lớn .
- Tại sao cô cứ mãi theo dỏi tôi hoài vậy ?
- Tôi xin anh đừng la lớn, bây giờ đã khuya lắm rồi xin anh đừng để cho bác nghe thấy …
- Tôi không cần cô ở đây .
- Thôi được tôi đi đây. AISA đáp :
- Anh muốn chửi mắng tôi hãy đợi ngày mai nhé .
Gương mặt gã mù thay đổi nhưng nét giận vẫn còn :
- Bây giờ cô đi đi
AISA bước đi nàng cúi xuống lượm chiếc gậy trao tận tay hắn, gã mù giữ lấy khômg một tiếng cảm ơn, tự ái ngủ yên bao nhiêu ngày tự nhiên tỉnh dậy AISA nhìn thẳng mặt gã mù .
- Anh phải hiểu rằng tôi đến đây chăm sóc anh vì lời yêu cầu của mẹ anh chứ không phải để anh quát, anh trút cơn bực tức của anh lên đầu lên cổ tôi, tôi là con người cũng biết vui biết giận chỉ tại tôi nghèo nên mới tới đây chìu luỵ anh, chăm sóc anh .
- Nhưng tôi không cần ai chăm sóc .
- Anh cần, anh rất cần được chăm sóc nhưng tự ái đã khiến anh phủ nhận sự thật, anh đã trổn tránh sự thật .
Gã mù đưa tay bịt kín lổ tai :
- Không, không bao giờ có chuyện đó .
- Không bao giờ à .. AISA nhìn thẳng vào mặt gã con trai nóng tính
- Đừng quên rằng anh chỉ là thằng mù .
Câu nói vọt ra khỏi miệng AISA mới thấy hối hận, gã mù buông thỏng đôi tay, mặt gã tái xanh không khí trong phòng như chết hẳn “Đừng quên anh chỉ là thằng mù” thực tế gần gủi như thế mà đã bao ngày qua đã đánh lừa bằng một vỏ ốc bằng giấy. Gã mù thấy nhói đau trong tim, như một quả bóng bắt đầu xì hơi AISA nhìn thấy nét mặt của gã lấy làm hối tiếc :
- Xin lổi tôi đã hơi nặng lời với anh .
AISA nói nhưng nàng biết tất cả đã đổ vỡ hết rồi không còn hàn gắn được nữa. Bây giờ ta không còn lý do gì để ở đây nữa, bà Xích nhờ ta đến chăm sóc vổ về gã trong khi ta lại mang đến cho gã một nổi khổ và sự dày vò. Hỡi những ngày gian khổ đã đến, mặc không nên nghĩ nữa, cố lấy hết bình thản nói :
- Có lẻ từ giờ phút này tôi sẽ từ bỏ tất cả công việc chăm sóc anh để anh có thể bình thản với thế giới riêng rẽ của anh hơn, anh cứ yên tâm tôi không phá rối anh nữa đâu, tôi sẽ xin thôi việc ngay bây giờ có điều tôi mong rằng một khi đã đi rồi nếu bà chủ có dùng người khác đến đây chăm sóc, anh hãy đối xữ tử tế với họ. Họ đến đây chìu luỵ anh vì những đồng tiền không phải họ hèn hạ, họ cũng có nhân vị riêng của họ chẳng thua kém gì anh đâu, chẳng qua vì những đồng tiền hôi hám bẩn thỉu nhưng thiếu nó đời sống sẽ khổ sở vô cùng .
AISA mỉm cười khô héo :
- Xin phép anh tôi đi .
Nét mặt giận dữ trên gương mặt gã mù đã biến mất gã ngẫng người ra với những tiếng vọng lương tâm và sự thật :
- Khoan ! Cô làm ơn đứng lại .
- Cô ! cô đi rồi à ?
- Không tôi còn đứng đây anh muốn gì .
Gã mù đứng dậy gã có vẻ xúc động mạnh .
- Có thật cô đến đây chỉ vì những đồng tiền cần thiết cho đời sống của riêng cô không ? .
- Vâng !
- Cô không phải đến với dụng ý khác à ?
- Không !.
- Tại sao cô cần tiền thế ?
- Vì tôi nghèo .
- Nghèo à ? Người thanh niên lẩm bẩm điều gì trong miệng, đối với một thanh niên suốt đời trưởng thành trong đồng tiền dư dã hình như nghèo là một ngạc nhiên lớn .
- Nghèo phải cần tiền ư ?
- Vâng tôi cần tiền cho đời sống gia đình, tôi cần tiền cho cơn bệnh của cha đời sống của mẹ tôi .
- Sự hiện diện của cô ở đây chỉ là một sự miển cưỡng
- Vâng .
Gã mù yên lặng ngồi phịch xuống ghế ôm lấy đầu, không khí nặng nề chung quanh, AISA nghe tiếng vỡ đâu đây, nhìn dáng dấp thiểu não của gã mù nàng đột nhiên xúc động, muốn bước đến xoa dịu gã nhưng tự ái không cho phép vả lại bây giờ đâu còn gì nữa, ta thắp thôi việc rồi .
- Cô .. cô vẫn còn đứng đó chứ .
- Vâng
- Cô đừng đi
- Tại sao ?
Gã mù không trả lời ngẩng đôi mắt mù nhìn về phía AISA .
- Tôi .. tôi đáng ghét lắm phải không ?
AISA thấy gã muốn nói gì ngập ngừng một lúc rồi nói :
- Không, không, tôi không ghét anh, trái lại anh thật đáng thương .
- Thương hại .
- Vâng ! nhất là những lúc nhìn anh ngồi trên ghế giữa gian phòng ngập đầy ánh sáng mà vẩn không hay thấy gì cả, anh đã mò mẩm quyển sách trên bàn, quơ gậy tìm lối đi giữa ban ngày như một kẻ lạc lõng trong đêm tối, anh đã lắng nghe những tiếng động xung quanh, sống với mọi người cùng thế giới mà tưởng chừng như ngăn cách bằng khoảng cách tuyệt vọng. Đó là những lúc đáng thương nhất. Gã mù ngẩng đầu nhìn lên .
- Tại sao cô biết .
- Vì tôi bao giờ cũng ở cạnh anh nhưng anh thì nào có hay, tôi ở đây đã tuần rồi .
Gã mù ngẩng người ra, gương mặt gã như một thỏi sắt, một viên đá rắn bắt đầu tan chảy thành nước gã lắc đầu
- Tại sao ? tại sao cô lại theo dỏi tôi kỹ thế ? có phải vì những đồng lương kia.
- Vì tôi thương hại anh .
AISA lập lại câu nói đâm thẳng vào tim làm cho gã mù run rẩy, gã thấy mình bổng trở nên yếu đuối, gã tàn tật cần người thương hại, gã liên tưởng đến những tên ăn mày cụt chân, cụt tay, mù đi ăn xin sự thương hại của mọi người một cách yếu đuối .
- Tôi không cần cô thương hại .
AISA nhẹ nhàng :
- Anh hiểu như thế nào rồi chứ .
- Tôi không cần biết .
AISA nói thẳng :
- Anh chỉ là bệnh hoạn trong một thể xác mạnh khoẻ anh biết không, anh yếu hơn tất cả mọi người .
- Đừng nói nữa, đừng nói nữa .
- Tiếng hét của anh bây giờ không còn làm tôi sợ hãi nữa, anh biết không anh chỉ giỏi la hét, giận dữ nhưng anh không dám đối diện sự thật anh biết không ? .
Gã mù thẩn thờ gã không còn la hét nữa AISA cũng thế, rồi bổng nhiên nghĩ đến những điều mình vừa nói AISA chợt đưa tay lên bụm miệng, gã cần sự chăm sóc an ủi, thế mà ta lại nỡ nói một câu tàn nhẫn vậy .
Gã mù yếu ớt :
- Đi đi ! cô hãy đi ra khỏi nơi này .. tôi không cần cô chăm sóc nữa .. cô có biết không ? mắt tôi mù nó đen như căn gác xếp này. AISA lắc đầu, nàng như đã quên hẳn rằng hắn không thể trông thấy tất cả, còn tôi …tôi không thấy gì cả .
- Không phải thế .
AISA chợt thương hại, nàng đặt tay lên vai gã, gã mù như chạm với người, nàng vội rút tay về .
- Thôi cô đi đi .
AISA đứng dậy nàng không nói gì cả .
- Cô đừng ở đây nữa tôi không cần cô .
Giọng nói của gã mù có vẻ quyết liệt, AISA lặng lẻ bước xuống cầu thang .
Chương V
AISA chồm người ra khung cữa cúi xuống nhìn theo dòng nước lững lờ trôi trên sông, gió trên cao vẫn thổi làm lung linh những chiếc lá trên cành, thế mà đã được một tuần nàng lẩm bẩm .
Đóng cửa lại, cài kín xong quay trở vào với chiếc va li sửa soạn bước ra thì bà Xích bước vào :
- Sao, xong xuôi cả chưa ?
AISA gật đầu, quay nhìn gian phòng một lần cuối, bà Xích nói :
- 15 phút nửa sẽ có tuyến tàu chạy, cháu sửa soạn nhanh lên là vừa .
AISA gật đầu :
- Cảm ơn bác
Đôi mắt đầy vết nhăn nheo của bà Xích buồn buồn nhìn AISA bà nói :
- Cháu ngoan lắm, bác nghỉ rằng bác sẽ không bao giờ tìm được người giống cháu để chăm sóc cho con bác nữa .
AISA ôn tồn :
- Thưa bác cháu đã gắn hết sức mình .
- Vâng ! điều đó bác biết .
- Anh ấy nói ảnh không cần cháu vì vậy cháu nghỉ rằng sự hiện diện của cháu ở đây không còn cần thiết nữa, biết đâu khi cháu đi rồi anh ấy lại vui lại chăng ?.
- Bác biết nhưng cháu ở đây một tuần rồi việc gì cũng trôi chảy cả bổng nhiên …
AISA lắc đầu :
- Đúng ra cháu củng không tính đi nhưng anh ấy bảo không cần cháu, không cần một ai chăm sóc nên …
- Bác rất lấy làm ân hận AISA ạ .
- Không có gì cả nhưng mà …
AISA chợt ngừng, bà Xích nhìn nàng :
- Làm sao ?
AISA thành thật :
- Cháu thấy anh ấy cần một người bên cạnh, một người mà anh ấy thấy thật cần thiết, bây giờ cuộc sống của anh ấy không cùng thế giới với chúng ta nữa mà là thế giới khác . Bác đừng để anh ấy tách rời khỏi chúng ta .
- Nhưng …
- Thưa bác, bác hãy để ý đến anh ấy .
Bà Xích buồn bả :
- Tôi không biết làm thế nào, tôi chỉ có một đứa con trai .
AISA an ủi :
- Bác đừng buồn anh ấy sẽ lành ngay, anh ấy khỏi .
Bà Xích cười tuyệt vọng :
- Sẽ khỏi à ? Tôi không còn hy vọng nữa .
- Đừng nói thế bác .
- Cô dừng an ủi tôi, tình trạng của con tôi nó làm sao khỏi được khi đôi mắt của nó ….
- Có thể là đôi mắt của anh ấy không nhìn thấy nhưng ít nhất bản tính của anh ấy sẽ thay đổi .
AISA thành khẩn tiếp :
- Hãy để choa anh ấy một thời gian suy nghĩ. Dù sao đó cũng là một xúc động nhất thời …
Đôi mắt bà Xích mờ lệ :
- Nhưng đã một năm rồi cứ thế này mãi thì biết đến bao giờ …
- Bác hãy để cho anh ấy một thời gian nữa .
- Tại sao cô không ở kại bên cạnh nó ? Tại sao cô không ở lại chăm sóc nó.
Bà Xích khẩn khoản :
- Muốn nó lành bệnh phải có người đưa đi bệnh viện, phải có người khuyên răn xoa dịu được nổi tuyệt vọng, tôi thấy ngoài cô ra không còn ai giúp được nó, giúp được tôi tìm lại niềm vui cũ, AISA em ….
AISA lắc đầu :
- Không được đâu bác .
- AISA em biết không ? nó chính là nguồn hy vọng nguồn sống của đời tôi, hai vợ chồng tôi lấy nhau hơn 20 năm mới sinh ra nó, năm đó tôi 40 tuổi, cái tuổi mà mọi người không hy vọng gì có con, cô biết tôi mừng hơn bắt được vàng..tôi cưng chìu chăm sóc nó còn hơn trứng mỏng…Cha nó mất đi, vẫn yên lặng nhắm mắt vì đã có con nối dỏi không ngờ …bà Xích thở dài :
- Không hiểu lúc trước tôi đã làm gì nên tội mà phải khồn khổ thế này. Bà Xích không còn dằn được nữa oà lên khóc. AISA đứng cạnh không biết phải làm thế nào “Cuộc đời qua phức tạp trong cái hạnh phúc tận cùng bao giờ cũng chứa cái bi đát không có ai hạnh phúc toàn vẹn, nàng có một gia đình êm ấm nhưng chỉ tội nghèo mà mẹ con nàng phải xa nhau. Bà Xích giàu có với tất cả tiện nghi cho một đời thụ hưởng lại có niềm bất hạnh với thằng con trai mù loà… ” nổi xót xa tràn ngập AISA an ủi :
- Thôi bác đừng khóc nữa.
Bà Xích vẫn tiếp tục kể lể :
- Nó bị mù loà, tất cả dự tính hi vọng của tôi bị xụp đổ hết, vợ dạm hỏi xong, bây giờ cũng không biết phải tính làm sao đây chứ.
AISA khuyên nhủ :
- Bác đừng ngại chuyện đó, nếu anh và chị ấy thật sự yêu nhau thì có gì trở ngại đâu, họ sẽ thông cảm nhau dễ dàng.
Bà Xích lắc đầu : Bây giờ tôi đã mất hết hi vọng, trước nổi thống khổ của người đàn bà ở tuổi kế cuộc đời , AISA xúc động hơn bao giờ hết.
- Nếu cháu đủ khả năng cháu sẵn sàng giúp bác
Bà Xích nước mắt nhoà lệ nhìn lên :
- Cảm ơn AISA , thôi bây giờ ta đi kẻo trể…
Bà Xích đưa AISA ra cửa , một chút quyến luyến dâng lên trong tim. Thôi giả biệt ngôi nhà thênh thang của một tuần đã sống, trở về ngôi nhà lụp xụp ta vẫn không quên mi AISA bước ra cửa với nổi ngậm ngùi. Vừa bước ra cửa chân AISA chùn lại trước mặt nàng một người đàn ông với chiếc gậy đen đứng bất động như pho tượng đồng.
- Chào anh ! AISA nói , người đàn ông mù chớp nhanh đôi mắt.
- Cô đi à! Tôi hỏi cô tên chi ?
- AISA!
- À, gã mù gục đầu hai tay chống lên gậy AISA :
AISA yên lặng bỗng nhiên hắn nói :
- Chắc cô không biết tôi tên gì đâu .
- Tôi chỉ cần biết anh là cậu chủ thế thôi .
- Tên tôi là Đông Ni .
Lần đầu tiên AISA nghe dược tên hắn, lúc đến đây tới giờ nàng chưa hề nghe ai gọi qua tên hắn. Đông Ni ! Tên cũng đẹp nhưng việc đó đâu có gì quan trọng đối với nàng nữa đâu .
- Cô có nghe tôi nói không ?
- Dĩ nhiên là có nghe .
- Hãy cho tôi biết cô bao cao ?
AISA nhìn hắn dò đoán, gương mặt bình thản của hắn không có gì là đùa giỡn hay đóng kịch cả. Thái độ thù địch vừa qua đã biến mất :
- Cô có nghe tôi nói gì không ?
- Nghe chớ, ông cao hơn tôi một cái đầu .
Gã mù lững lự một chút hỏi :
- Thế cô già chưa ?
- Chưa .
Hắn lại hướng mặt lên khoãng không tư lự :
- Tướng tá cô ra sao ?
- Anh hỏi chi vậy ?
- Tôi chỉ muốn biết vậy thôi .
AISA quay lại :
- Chuyện đó bây giờ có nghĩa lý gì đâu ? Nhất là người đi xa nơi này như tôi, nhưng thôi được, tôi là đứa con gái bình thường như bao người con gái khác, nhà tôi nghèo mẹ tôi già như mẹ anh, cha tôi thì làm việc quá sức phải đi nằm nhà thương. Tôi thì không muốn mẹ tôi phải thức khuya làm sổ sách cho người ta, tôi củng không muốn nghe người mãi than nhức đầu. Tôi cũng không muốn cha tôi phải chết trong nhà thương nên tôi đi khắp nơi tìm việc….. Công việc đối với tôi thật khó tìm, vì thế khi kiếm được việc này tôi vẫn hy vọng mình sẽ nhẫn nhịn được để kiếm tiền phụ giúp cha mẹ, nhưng có lẻ số phận không may hoặc là tôi chưa đủ sức ….
AISA ngại ngùng nói, gã mù cúi đầu nhìn xuống
- Thế khi rời khỏi nơi này cô có nuối tiếc không ?
- Không, tôi không nuối tiếc vì tôi cũng có thể tìm được việc làm khác .
Gã mù gật đầu :
- Tìm một chổ làm khác, rồi cô sẽ có người chủ mới .
AISA thở dài :
- Vâng, nếu bây giờ ông không cần hỏi gì nữa thì tôi xin phép ông .
Gã mù đứng yên ngăn lại :
- Khoan đợi một chút, cô còn đứng đó chứ ?
- Vâng, có chuyện gì thế .
- Nếu cô tìm được một chủ mới hoàn toàn khác tôi, hắn hiền lành không nóng nãy, muốn làm bạn với cô thì …cô có sẵn sàng làm bạn với hắn không .
AISA do dự một lúc rồi đáp :
- Tôi sẽ chăm sóc hắn với tất cả sự vui vẻ .
- Ông chủ đó muốn ăn cơm cô có mang cơm đến hắn không ? Muốn có quả táo cô sẽ cho hắn quả táo, muốn có quyển sách cô sẽ mang đến cho hắn quyển sách ?.
- Tôi sẽ làm được cả .
- Thật à ?
- Thật vậy nếu hắn hiền lành hơn ông .
Gã mù yên lặng AISA xách va li lên :
- Nếu không còn gì nữa tôi xin phép ông .
- Hãy khoan .
- Tôi phải đi nhanh kẻo trể tàu .
- Tôi còn chưa nói hết câu, cô có thể đợi thêm một chút nữa được không .
- Tàu sắp chạy rồi ông ạ !
- AISA xin mời cô ở lại !…
-