Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Phải chăng cái “Ác” đang lấn át cái “Thiện”

5 trả lời, 741 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-31 13:53:16Ct.Ly>
Phải chăng cái “Ác” đang lấn át cái “Thiện”
Hương Trà
Đại Học Giao Thông Vận Tải





Trong tiến trình phát triển của xã hội loài người, cái thiện- cái ác cùng tồn tại song hành với nhau. Xã hội loài người muốn tồn tại phát triển bền vững thì luôn luôn phải hướng con người đến cái thiện và đẩy lùi cái ác. Nhà nước ra đời, hệ thống pháp luật ra đời chính là để quản lý xã hội, điều chỉnh hành vi con người theo một trật tự nhất định. Tuy nhiên dù có nhà nước, dù có pháp luật thì cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác là cuộc đấu tranh vô cùng cam go.
Trong không khí vui vẻ của đầu xuân năm mới, lý ra ta chỉ nên nói những điều tốt đẹp, nhưng cuộc sống đâu chỉ có vậy, bên cạnh nhiều điều tốt đẹp, đâu đó vẫn còn tồn tại, nảy sinh nhiều điều xấu xa. Nhân số báo tết in nhiều, phát hành tới toàn thể cán bộ, giảng viên, công nhân viên và sinh viên, tờ báo sẽ theo sinh viên tới từng gia đình, người viết bài muốn trong niềm vui đón mùa xuân mới mọi người cũng tĩnh tâm suy ngẫm về những điều còn chưa đẹp, chưa tốt để cùng nhau đẩy lùi nó ra khỏi cuộc sống.


Cái ác xảy ra trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội:

Liên tục trong thời gian vừa qua trên các phương tiện truyền thông đại chúng đăng tải vụ án hình sự đặc biệt nghiêm trọng: Nguyễn Thị Thuận là giáo viên trường tiều học Xuân Phương (Từ Liêm- Hà Nội) do mâu thuẫn gia đình đã đang tâm thuê người tưới xăng vào nhà anh chồng đốt. Hậu quả làm ba người tử vong.
Vũ Thị Kim Anh- Sinh viên năm thứ tư, Trường Đại học Sư Phạm I- Hà Nội, quê Cao Bằng chỉ vì sợ lộ mối quan hệ tình ái không chính đáng của mình đã ra tay cắt cổ anh Nguyễn Tiến Chính- người tình cũ; Nguyễn Đức Nghĩa- sinh viên trường Đại Học Ngoại Thương đã giết bạn gái, chiếm đoạt tài sản và che dấu tội phạm rất dã man; Liên tục những vụ án tiếp theo xảy ra khắp mọi miền đất nước từ Bắc đến Nam, tuần nào, tháng nào mở mạng ra là có.

Không chỉ các cá nhân phạm tội ác dã man mà cả cộng đồng dân cư cũng vậy: Chỉ vì mất trộm chó mà người dân Nghệ An đã đánh chết kẻ câu trộm chó rồi đốt xác. Hai vụ án như vậy xảy ra cách nhau có vài ngày.
Ghen tuông, túng quẫn, ức chế vì hành vi của người khác nên phạm tội ác cũng còn không thể tha thứ được huống hồ dưng không mà đối xử tàn nhẫn với trẻ nhỏ: vợ chồng chủ quán phở Chu Văn Đức và Trịnh Hạnh Phương ở Thanh Xuân- Hà Nội hành hạ dã man em Bình giúp việc trong gia đình; Vụ vợ chồng chủ trại tôm giống Giang- Thơm ở Cà Mau hành hạ dã man em Hào Anh.

Hai vụ án hành hạ dã man trẻ nhỏ đã được đưa ra xét xử, kẻ ác đã bị pháp luật trừng trị một cách đích đáng. Những tưởng đó là bài học cho những ai có ác tâm với người khác, nhưng không tiếp tục lại có nhiều hành vi ác độc tiếp tục xảy ra với trẻ nhỏ. Vụ đâm kim khâu lốp và đầu trẻ sơ sinh ở Thái Nguyên; Vụ Bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa- Chủ cơ sở giữ trẻ tư nhân ở Thành phố Biên Hoà- Đồng Nai đánh đập, chửi bới, hành hạ các cháu nhỏ chưa nguôi ngoai thì gần đây nhất là vụ Bảo mẫu Trần Thị Phụng ở Bình Dương hành hạ các cháu nhỏ mà thị nhận trông giữ. Xem đoạn VIDEO clip hành động ngược đãi của Bảo mẫu mà tôi rùng mình không thể xem tiếp được nữa.






Cái ác không chỉ xảy ra ngoài xã hội, cái ác còn xảy ra đối với người thân trong gia đình: Chị Lý Thị Nghi (huyện Yên Dũng, Bắc Giang) đã bị chồng là Đào Văn Tuyến đánh đập và lột sạch quần áo, rồi nhốt vào chuồng chó; Vụ con trai đánh mẹ già ở Gò Vấp Thành Phố Hồ Chí mInh. Theo phản ánh của hàng xóm, cụ Thuý (85 tuổi) bị con trai ruột ngược đãi hàng ngày. Con trai từng cầm chổi canh mẹ ăn cơm, nếu để cơm đổ là đánh; Vụ Lê Văn Khanh ở Tuy Phước- Bình Định vô cớ đánh cha ruột là ông Lê Thơm (88 tuổi) trọng thương.

Cái ác len lỏi vào môi trường giáo dục. Cô giáo cho cả lớp tát vào mặt bạn : Do vài lần bỏ quên ở nhà sổ theo dõi thi đua của lớp, em Trần Thị Ngọc, học sinh lớp 4B, trường tiểu học Minh Quang (Vũ Thư, Thái Bình), đã bị cô chủ nhiệm Trương Thị Phương phạt bằng cách cho 32 học sinh lần lượt tát vào mặt. Hậu quả, em Ngọc phải điều trị gần 10 ngày tại bệnh viện.

Cô giáo Trần Thị Xuân Nữ (29 tuổi, Đồng Tháp) nhà trẻ tư thục Hoa Lan thấy bé trai không chịu ăn, cứ khóc đã nghĩ cách “hù doạ” cho bé vào thang máy vận chuyển thức ăn và “ấn nút” khiến học sinh này bị đa chấn thương phải nhập viện.


Cái ác sau vô lăng ô tô:

Đặng Hữu Anh Tuấn (25 tuổi, ngụ phường Bình Chiểu, Quận Thủ Đức) là tài xế lái xe container. Đêm 14-5-2009, Tuấn lái xe container trên đường Luỹ Bán Bích thì gây tai nạn cán lên chân của em Nguyễn Thị Hội (sinh năm 1993). Mặc nạn nhân kêu cứu hoảng loạn, người đi đường cũng chạy theo báo hiệu cho Tuấn lùi xe để kéo nạn nhân ra những Tuấn vẫn tiếp tục rồ ga làm bánh xe phía sau cán lên người nạn nhân một lần nữa. Biết đã cán vào người nạn nhân nhưng Tuấn không dừng xe lại mà cho lùi xe, đánh lái rồi bỏ chạy. Lần lùi xe này Tuấn đã cán lên người nạn nhân lần thứ ba. Tai nạn đã làm em Hội tử vong. Cái chết oan uổng của cô bé tuổi trăng tròn quá thảm thương. Em không chết vì tai nạn giao thông mà chết vì lòng dạ độc ác của con người.

Cái ác ẩn trong hải sản ủ đạm urê, bánh phở chứa phóc môn, trong trái cây chín mọng ngâm dung dịch độc hại, gây ung thư cho con người; Cái ác lẩn khuất trong mầm rau nhiễm thuốc trừ sâu hay phân hữu cơ mang mầm bệnh; Cái ác nhào trộn trong sữa nhiễm melamine gây sỏi thận và nguy cơ tử vong ở trẻ em. Cuộc chiến chống cái ác trong bảo vệ an toàn vệ sinh thực phẩm trở nên phức tạp, khó khăn hơn bao giờ hết. Cái ác không lộ diện. Cái ác không công khai tuyên chiến. Cái ác nhiều khi bùng phát ngẫu nhiên như ung nhọt nẩy sinh ngay từ trong huyết mạch của con người.
Tôi tự đặt câu hỏi, tại sao bây giờ nhiều người ác đến thế? Làm thế nào để hạn chế cái ác? Để trả lời câu hỏi này chẳng dễ chút nào.

Suy cho cùng, mọi cái ác đều xuất phát từ lòng ham muốn thoả mãn những dục vọng của con người. Nhiều khi ranh giới giữa thiện và ác hết sức nhỏ nhoi và mong manh. Nó tồn tại song song ngay trong chính mỗi con người. Mong manh đến mức đôi khi bước qua nó mà chính người trong cuộc cũng không thể lý giải được. Nhiều khi con người thực hiện cái ác mà không lường hết được hậu quả khôn lường từ hành vi gieo mầm ác của mình. Chính vì vậy tiêu diệt cái ác lại càng khó khăn hơn. Cái ác không những được che đậy tinh vi hơn mà nhiều khi con bùng phát bất thường từ chính những con người vốn được xem là lương thiện.

Để phần nào giảm thiểu sự ác, chúng ta cần coi trọng giáo dục con người. Giáo dục con người phải có tính liên tục từ mẫu giáo, tiểu học, phổ thông cơ sở, trung học phổ thông…
“Ngủ thì ai cũng như lương thiện
Tỉnh dậy phân ra kẻ dữ hiền
Hiền dữ đâu phải là tính sẵn
Phần nhiều do giáo dục mà nên”

Nhật Ký trong tù

Song song với biện pháp giáo dục thì biện pháp tuyên truyền, nêu gương tốt cũng cần phải được chú trọng.

Cuối cùng là biện pháp trừng phạt của pháp luật. Pháp luật phải được thực thi một cách nghiêm minh. Cái ác phải bị trả giá. Có như vậy cái ác mới bị đẩy lùi, xã hội mới ngày một tốt đẹp hơn.

Nguồn:  Đại Học Giao Thông Vận Tải
Đăng nhập để trả lời
0
Chế độ làm nên con người. Cái ác chẳng qua là cái quả mà một chế độ sai lầm phải gánh trả. Người Việt sẽ còn ác hơn rất nhiều bởi thực chất chế độ CS chỉ biến con người thành quỷ dữ, dù bên cạnh đó còn rất nhiều người tốt.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay có lớp cancel nên hỏng biết làm gì, LT cũng xin đưa vài ý kiến cá nhân về sự liên quan của XH và thiện ác...
LT lấy giáo dục hôm nay để ví dụ vậy. LT có vài người anh em bà con, ai cũng đi học tại chức. Việc này vốn là đáng mừng, nhưng cái quá trình học mới là vấn đề, vì vừa làm vừa học nên người ta học không nổi, vậy là chi tiền để đậu. Như vậy từ 1 việc rất chính đáng là nâng cao kiến thức, học tại chức ( và cả chính quy) biến thành việc mua bằng, mua ghế...cái này do nhu cầu từ XH. Đòi hỏi nặng về bằng cấp mà xem nhẹ kỹ năng. Người giỏi mà bằng ít thì khó trụ lại trong cuộc đua. Vì vậy nảy sinh nhu cầu mua bán bằng cấp...
Hôm bửa lớp LT có dự 1 buổi seminar ở khách sạn 5 sao Delta, ông giám đốc khách sạn chỉ có bằng diploma, hồi nhỏ học để kinh doanh cái motel gia đình. Nhưng ông này có năng lực nên thành công dù bằng cấp không cao. 
 
Như vậy sự méo mó trong nhu cầu XH tạo nên méo mó trong giáo dục. Nhưng đổ thừa hoàn toàn cho XH cũng không đúng, chúng ta có quyền thay đổi nhận thức bản thân. Chúng ta có thể trung thực và tự học, kết quả có lẽ thua người mua bằng vì học và làm rất mệt. Nhưng ít ra mình làm cái đúng, và quan trọng, mình tiếp thu được kiến thức cho bản thân, cái này tiền không mua được. Một cái mà tiền không mua được nửa, Đó là thái độ, 1 nhà quản lý nổi tiếng từng nói với sinh viên: Tôi có thể truyền đạt hết kỹ năng mà tôi biết cho các bạn, tất cả mọi thứ, trừ thái độ học tập và làm việc. Mà nó chính là chìa khóa cho cuộc đời mọi người, chứ không phải kiến thức tôi truyền dạy hôm nay.
 
Vậy thì XH ảnh hưởng chỉ 1 phần thôi.
Đến mỗi nơi mình lại thay đổi 1 chút cho phù hợp, ví dụ ở chỗ LT an ninh tốt, nên mình ít đề phòng trộm cắp, móc túi...nhưng đi đến nơi khác, không thể tự do như vậy...Minh phải thay đổi chút ít để thích nghi. Nhưng quan điểm sống mỗi người thì khó thay đổi.
Trong chúng ta chắc ai cũng ghét bị CA thổi còi nhỉ? Nhưng khi bị thổi, nhiều người chi tiền để giảm bớt hình phạt, dù miệng thì chê trách hối lộ.
Có 1 lần LT lái xe qua ngã tư Dầu Giây, gặp đèn đỏ thì dừng rồi, nhưng lúc ấy suy nghĩ gì đó, liếc mắt thấy cái đèn xanh của người đi bộ sáng lên, lại nghĩ là đèn đã bật xanh, nên chạy tiếp. Vậy là bị phạt. Nếu chi tiền thì khỏi giam xe, vụ này xe bị giam 1 tuần, khi lấy xe bị rút hết xăng, phải dắt bộ tìm nơi đổ xăng. Nói chung là mệt hơn chi tiền...
Bao giờ mình cũng có lựa chọn, xấu hay tốt do mình quyết định. Có khi cuộc sống éo le quá...những cái này đặc biệt thì mình không nói tới. Còn đa phần, tốt xấu là do mình, XH chỉ là xu hướng, ta chạy theo xu hướng hay đi ngược dòng là do mình thôi.
 
Những ví dụ giết người trên kia, nghĩ tới thôi đã sợ. Nhưng nó cũng không phải là nhiều, cái đáng sợ hơn là thái độ của mọi người trong cuộc sống, sự thờ ơ, tự thiếu trách nhiệm với cái chung, trách nhiệm với gia đình...nó im ắng, nhưng lại dữ dội. Vì 1 thế hệ trẻ sẽ sinh ra từ cái nôi này, và chịu sự ảnh hưởng vô hình này.
Cháu LT học lớp 3 mà cô giáo gọi là ông bà, rồi chuyện học thêm, không đi không được...cái này thì mình chịu thua, không thay đổi được xu thế. Có chăng quan tâm hơn để hướng trẻ nhỏ hiểu đúng sai...
Hành vi trong XH, nhìn rộng ra là từ hành vi cá nhân mà ra.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Bài viết hay. Mình học được nhiều từ bài viết này, cám ơn bạn.
Đăng nhập để trả lời
0



Suy cho cùng, mọi cái ác đều xuất phát từ lòng ham muốn thoả mãn những dục vọng của con người. Nhiều khi ranh giới giữa thiện và ác hết sức nhỏ nhoi và mong manh. Nó tồn tại song song ngay trong chính mỗi con người. Mong manh đến mức đôi khi bước qua nó mà chính người trong cuộc cũng không thể lý giải được. Nhiều khi con người thực hiện cái ác mà không lường hết được hậu quả khôn lường từ hành vi gieo mầm ác của mình. Chính vì vậy tiêu diệt cái ác lại càng khó khăn hơn. Cái ác không những được che đậy tinh vi hơn mà nhiều khi con bùng phát bất thường từ chính những con người vốn được xem là lương thiện.

Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường người tốt xấu

Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường người tốt xấu
Trong Phật giáo người ta vẫn luôn tìm hiểu xem Phật Pháp là gì. Cũng có người nhìn nhận rằng Pháp giảng trong Phật giáo chính là toàn bộ Phật Pháp; thực ra không phải. Pháp mà Thích Ca Mâu Ni giảng, cách đây hai nghìn năm trăm năm dành cho những người thường ở tầng thứ cực thấp, mới thoát thai từ xã hội nguyên thuỷ; là Pháp giảng cho những người có tư tưởng đơn giản như thế. Thời kỳ mạt Pháp mà Ông nói đến, chính là hôm nay; con người hiện tại mà dùng Pháp ấy để tu luyện thì đã không thể được nữa. Vào thời mạt Pháp, hoà thượng trong chùa tự độ còn rất khó, huống là độ nhân. Pháp mà Thích Ca Mâu Ni thời đó truyền là nhắm thẳng vào tình huống bấy giờ mà truyền; ngoài ra Ông cũng không hề giảng hết ra những gì bản thân Ông tại tầng thứ của mình biết về Phật Pháp; muốn vĩnh viễn bảo trì điều ấy bất biến, cũng không thể được.
Xã hội đang phát triển; tư tưởng của nhân loại cũng biến đổi ngày càng phức tạp; khiến con người không dễ dàng theo cách đó mà tu được nữa. Pháp trong Phật giáo không thể khái quát toàn bộ Phật Pháp, đó chỉ là bộ phận rất nhỏ của Phật Pháp. Còn có rất nhiều Pháp lớn của Phật gia đang lưu truyền tại dân gian, đơn truyền qua các thời đại. Các tầng thứ khác nhau có các Pháp khác nhau, các không gian khác nhau có các Pháp khác nhau; đó đều là Phật Pháp thể hiện khác nhau tại từng không gian, tại từng tầng thứ khác nhau. Thích Ca Mâu Ni cũng giảng rằng tu Phật có tám vạn bốn nghìn pháp môn; nhưng trong Phật giáo chỉ có Thiền tông, Tịnh Độ, Thiên Thai, Hoa Nghiêm, Mật tông, v.v khoảng hơn chục pháp môn, không thể bao quát hết Phật Pháp được. Bản thân Thích Ca Mâu Ni không hề truyền ra hết Pháp của mình, chỉ nhắm thẳng vào năng lực tiếp thụ của người thời đó mà truyền một bộ phận mà thôi.
Vậy Phật Pháp là gì? Đặc tính căn bản nhất trong vũ trụ này là Chân-Thiện-Nhẫn, Ông chính là thể hiện tối cao của Phật Pháp, Ông chính là Phật Pháp tối căn bản. Phật Pháp tại các tầng thứ khác nhau có các hình thức thể hiện khác nhau, tại các tầng thứ khác nhau có các tác dụng chỉ đạo khác nhau; tầng thứ càng thấp thì biểu hiện càng phức tạp. Vi lạp không khí, đá, gỗ, đất, sắt thép, thân thể người, hết thảy vật chất đều có tồn tại trong nó cái chủng đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn ấy; thời xưa giảng rằng ngũ hành cấu thành nên vạn sự vạn vật trong vũ trụ; chúng cũng có tồn tại chủng đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn ấy. Người tu luyện tu đến được tầng thứ nào thì chỉ có thể nhận thức được thể hiện cụ thể của Phật Pháp tại tầng thứ ấy; đó chính là quả vị và tầng thứ của tu luyện. Nói chung, Pháp rất lớn. Đến điểm cực cao mà giảng, thì rất đơn giản; bởi vì Pháp kia giống như hình dáng của kim tự tháp. Đến tầng thứ cực cao thì ba chữ có thể dùng để khái quát, đó chính là Chân-Thiện-Nhẫn; hiển hiện đến các tầng thứ là cực kỳ phức tạp. Lấy con người làm ví dụ, Đạo gia xem thân thể người như một tiểu vũ trụ; con người có thân thể vật chất; nhưng chỉ cái thân thể vật chất ấy không thể đủ cấu thành một con người hoàn chỉnh được; còn phải có tính khí, tính cách, đặc tính, và nguyên thần mới có thể cấu thành một con người hoàn chỉnh, độc lập, và mang theo cá tính tự ngã. Vũ trụ này của chúng ta cũng như thế; có hệ Ngân Hà, có các thiên hà khác, cũng như các sinh mệnh và nước, vạn sự vạn vật trong vũ trụ này; đó là phương diện tồn tại vật chất; nhưng đồng thời chúng cũng có tồn tại đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn. Dẫu là vi lạp vật chất nào thì cũng bao hàm chủng đặc tính ấy, trong vi lạp cực nhỏ cũng bao hàm chủng đặc tính ấy.
Chủng đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn để đo lường tốt và xấu trong vũ trụ. Thế nào là tốt, thế nào là xấu? Chính là dùng Ông mà đo lường. ‘Đức’ mà chúng ta nói đến trong quá khứ cũng tương tự như thế. Tất nhiên chuẩn mực đạo đức của xã hội nhân loại hiện nay đã biến đổi rất nhiều, tiêu chuẩn đạo đức đã méo mó hẳn rồi. Hiện nay nếu có người noi gương Lôi Phong, thì có thể bị coi là mắc bệnh tâm thần. Nhưng nếu vào hồi thập kỷ năm mươi, sáu mươi6 thì ai dám nói người ấy bị bệnh tâm thần? Chuẩn mực đạo đức của nhân loại đang trượt trên dốc lớn, đạo đức thế gian trượt xuống hàng ngày; chỉ chạy theo lợi, chỉ vì chút đỉnh lợi ích cá nhân mà làm tổn hại người khác; người tranh kẻ đoạt, chẳng từ một thủ đoạn nào. Mọi người thử nghĩ xem, có được phép tiếp tục như thế này không? Có người làm điều xấu, chư vị nói rằng anh ta đã làm điều xấu, anh ta cũng không tin; anh ta thật sự không tin rằng mình đã làm điều xấu; có một số người dùng chuẩn mực đạo đức đang trượt dốc kia mà tự đo lường bản thân mình, cho rằng mình tốt hơn người khác, vì tiêu chuẩn để đo lường đã thay đổi rồi. Dẫu tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại có thay đổi thế nào đi nữa, đặc tính của vũ trụ không hề thay đổi; Ông chính là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường người tốt xấu. Vậy đã là người tu luyện, thì phải chiểu theo tiêu chuẩn này của vũ trụ mà yêu cầu chính mình, không thể chiểu theo tiêu chuẩn của người thường mà đặt yêu cầu cho mình được. Nếu chư vị muốn phản bổn quy chân, chư vị muốn tu luyện lên trên, thì chư vị cần chiểu theo tiêu chuẩn ấy mà làm. Là một cá nhân, nếu có thể thuận với đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn này của vũ trụ, thì mới là một người tốt; còn người hành xử trái biệt với đặc tính này, thì đúng là một người xấu. Trong đơn vị công tác, hoặc ngoài xã hội, có người có thể nói chư vị xấu, nhưng chư vị không nhất định đúng là xấu; có người nói chư vị tốt, chư vị lại cũng không nhất định đúng là tốt. Là người tu luyện, nếu đồng hoá với đặc tính này, thì chư vị chính là người đắc Đạo; chính là cái Lý đơn giản như thế.
Đạo gia tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn, trọng điểm tu Chân. Vậy nên Đạo gia giảng tu chân dưỡng tính, nói lời chân, làm điều chân, làm chân nhân, phản bổn quy chân, cuối cùng tu thành Chân Nhân. Nhưng cũng có Nhẫn, cũng có Thiện; trọng điểm rơi vào tu Chân. Trọng điểm của Phật gia rơi vào tu Thiện của Chân-Thiện-Nhẫn. Vì tu Thiện có thể tu xuất tâm đại từ bi; một khi xuất tâm từ bi, thấy chúng sinh rất khổ, do vậy phát sinh nguyện vọng muốn phổ độ chúng sinh. Nhưng cũng có Chân, cũng có Nhẫn; trọng điểm rơi vào tu Thiện. Pháp môn Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta chiểu theo tiêu chuẩn tối cao của vũ trụ —Chân-Thiện-Nhẫn đồng tu— công chúng ta luyện rất to lớn.
Trích từ cuốn: Chuyển Pháp Luân trong trang: http://www.falundafa.org/
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc xong ba dòng bịt mắt lại không dám đọc nữa. Ghê quá !!![X(] Sư tử Lỳ mà post mấy bài này chừng ba lần ami gỡ bảng chiêu phu xuống liền. Khủng khiếp !![:)]
xa quê hương nhớ mẹ hiền
gần mẹ hiền, mẹ chửi như điên
 
[:)]
Đăng nhập để trả lời
0