📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Oan Trái - AGATHA CHRISTIE

10 trả lời, 114 lượt xem — Trang 1 / 1

OAN TRÁI
Tác giả: AGATHA CHRISTIE
Người dịch: Đỗ Kiên Cường - Vũ Chí Anh
Dịch từ bản tiếng Anh ORDEAL  BY  INNOCENCE - Nhà Xuất Bản FOTANA. Lần tái bản thứ 10, năm 1973
Nhà Xuất Bản Tổng hợp Nghĩa Bình (1988)
Thể loại: Tiểu thuyết hình sự
 
LỜI NÓI ĐẦU
 
Agatha Christie là một tác giả đã được bạn đọc Việt Nam biết đến qua tác phẩm “Vụ giết người trên sân gôn” được xuất bản năm 1985 (NXB Thể Dục Thể Thao). Bà sinh ở Torquay, cha người Hoa Kỳ, mẹ người Anh. Tác phẩm đầu tiên của bà, cuốn “Vụ bí ẩn ở Styles” được viết vào khoảng cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất, như một món quà mừng ngày chiến thắng quân Đức ở Pháp. Chính trong tác phẩm này, bà đã sáng tạo nên nhà thám tử người Bỉ nổi tiếng, với vóc dáng nhỏ, đầu hình quả trứng, với bộ ria gạy ấn tượng, Hercule Poirot - người được công nhận là nhà thám tử nổi tiếng nhất trong các tiểu thuyết tội phạm, kể từ nhân vật Sherlock Holmes của Conan Doyle, một nhà văn nổi tiếng khác trong lĩnh vực này ở cuối thế kỷ 19.
Năm 1926, Agatha Christie viết cuốn “Vì sao ông Ackroy chết?”, một tác phẩm cho đến nay vẫn được xem là tiêu biểu nhất cho phong cách của bà. Chỉ tính đến tháng 11 năm 1972, bà đã viết 73 tác phẩm.
Cũng như một số tác giả chuyên viết tiểu thuyết tội phạm khác, Agatha Christie được mọi người biết đến nhờ một phong cách riêng độc đáo. Truyện của bà không có các pha gay cấn chết người, các tình huống có dùng vũ khí hay võ thuật. Các thám tử chuyên nghiệp hay nghiệp dư của bà không phải là các nhân vật có thể hình sức vóc đặc biệt, giỏi võ, bắn súng bằng hai tay như chúng ta thường thấy, mà chỉ là những con người bình dị, có óc xét đoán tinh tế, có linh cảm bén nhạy, có trực giác chuẩn xác, có một hiểu biết thấu đáo về tâm lý con người và tâm lý tội phạm, có lòng vị tha và tư tưởng nhân văn. Chính vì vậy, lời nói và hành động của họ hợp lý, đầy trí tuệ, luôn phù hợp với hoàn cảnh của tác phẩm và được người đọc đồng cảm.
Tài năng của Agatha Christie một mặt khiến người đọc khâm phục, nhưng mặt khác lại gây khá nhiều khó khăn cho người dịch sách bà. Trong khi dịch, chúng tôi đặt mục tiêu là cố gắng dịch sát nghĩa đến mức tối đa trong mối quan tâm đúng mức đến phần tiếng Việt, để bạn đọc có thể thưởng thức văn phong độc đáo của tác giả. Tuy nhiên, do thiếu kiến thức, kinh nghiệm và thời gian, chắc chắn là chúng tôi chưa thể đạt được mục tiêu này. Vì vậy chúng tôi rất mong nhận được ý kiến đóng góp của bạn đọc xa gần.
Tháng 4 năm 1987
Người dịch.
 
 
Nếu tôi t bào cha, những li tôi nói sẽ trừng phạt tôi
Tôi sợ mọi nỗi đau đớn của tôi. Tôi biết người đó sẽ không cho phép tôi ngoại phạm
 
 


📎 Oantrai
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 1
 
I
Trời vừa tối khi anh tới bến đò. Anh có thể đến sớm hơn nhiều, nhưng anh đã cố tình chậm trễ.
Đầu tiên là bữa ăn trưa với bạn bè ở Redquay, rồi một cuộc chuyện trò linh tinh với đám bạn ấy - tất cả chỉ chứng tỏ một điều là anh đang muốn trốn tránh việc phải làm. Bạn bè mời anh nán lại uống trà và anh đã nhận lời. Nhưng cuối cùng, cũng tới lúc anh không thể chần chừ được nữa.
Chiếc xe anh thuê vẫn đang đợi. Anh tạm biệt đám bạn, lên xe đi dọc con đường tấp nập ven biển chừng bảy dặm rồi đến mảnh đất hẹp giữa một vùng cây cối chạy dài tới tận chiếc kè đá nhỏ ven sông.
Người lái xe giật mạnh chiếc chuông gọi thuyền.
- Ông có muốn tôi đợi không ạ ?
- Không, tôi đã gọi xe một giờ nữa đến đón tôi về Drymouth ở bờ bên kia rồi.
Người lái xe nhận tiền, chăm chú nhìn xuống mặt nước tối đen và nói:
- Thuyền đang tới, thưa ông.
Sau lời chào nhỏ nhẹ, anh ta quay xe và lái thẳng lên đồi. Athur Calgary còn lại một mình bên bến sông, nghĩ ngợi về những điều đang chờ đợi anh. Cảnh vật mới hoang dã làm sao. Ai cũng có thể tưởng tượng được cảnh một mình bên cái hồ hoang vắng xứ Scottish.  Thế mà chỉ cách đây vài dặm thôi, nào là khách sạn, cửa hàng, nào là những đám đông nhốn nháo bên tiệm rượu ở Redquay. Anh suy ngẫm không phải lần đầu, về sự tương phản kỳ lạ của cảnh sắc và con người nước Anh.
Anh nghe thấy tiếng sóng lách cách khi con thuyền cập bến. Men theo bờ dốc thẳng đứng, anh bước xuống thuyền trong khi người chèo thuyền cố giữ thăng bằng bằng một cái neo. Đó là một ông lão mà thoạt nhìn đã gây cho Calgary một cảm giác hoang tưởng rằng ông và chiếc thuyền là một khối thống nhất không gì có thể chia tách được.
Một cơn gió nhẹ lạnh lẽo từ ngoài biển thổi vào khi họ rời bến.
- Tối nay trời lạnh quá - Ông lão nói.
Calgary dè dặt trả lời. Và anh đồng ý tiếp rằng, trời lạnh hơn hôm qua.
Anh tự biết rõ hay tự cho rằng đã biết rõ sự tò mò ẩn giấu trong mắt ông lão. Đây là một người lạ mặt, một người lạ mặt khi mà cuộc du lịch chính thức đã chấm dứt. Hơn nữa, anh ta qua sông vào một thời điểm khác thường, dường như quá muộn để có thể nhấm nháp một chút gì đó ở quán cà phê trên bến. Anh ta không có đồ đạc gì, có nghĩa là anh ta sẽ không nán lại đâu. Tại sao? Calgary băn khoăn thay cho ông lão, anh ta đến muộn như vậy? Phải chăng anh ta muốn lùi xa thời điểm phải làm một việc ngoài ý muốn nào đó? Vượt qua sông Rubicon, trí nhớ của Calgary quay về với một con sông khác, sông Thames…
Anh nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi đối diện sau một cái bàn (phải chăng chỉ mới hôm qua thôi?). Anh không sao hiểu nổi cặp mắt suy tư ẩn chứa một điều gì kia, một điều đang được suy ngẫm trong óc nhưng không biểu lộ ra ngoài.
- Có lẽ mọi người đã học được cách không biểu lộ ý nghĩ của mình - Anh nghĩ.
Toàn bộ sự việc là hết sức khủng khiếp khi người ta hiểu rõ nó. Anh sẽ phải làm cái việc cần làm. Và rồi phải lãng quên tất cả!
Anh cau mày khi nhớ lại cuộc nói chuyện hôm trước. Đây, một giọng nói nhẹ nhàng, dễ nghe, không có ý ràng buộc gì:
- Ngài hoàn toàn hiểu những việc mình phải làm chứ, tiến sĩ Calgary?
Anh đã nóng nảy trả lời:
- Tôi có thể làm được gì khác nào? Ngài thấy rõ đấy. Ngài bị bắt buộc phải đồng ý với tôi à? Đây là một việc tôi không thể lãng tránh kia mà.
Nhưng anh không hiểu cái nhìn trong cặp mắt xám đó và đã lúng túng khi trả lời.
- Cần phải xem xét sự việc từ mọi khía cạnh, thưa ngài!
- Khía cạnh công lý là quan trọng nhất! - Anh hơi nóng mặt khi trả lời.
- Có thể thế. Nhưng có lẽ còn tốt hơn thế kia, thưa ngài. Hơn cái mà ta gọi là công lý.
- Tôi không đồng ý với ngài: Chúng ta có hẳn một gia đình để xét đoán.
Nhưng người đối thoại đã nhanh nhẹn trả lời:
- Đúng vậy, đúng vậy. Tôi đã từng nghĩ nhiều về họ…
Đối với Calgary, điều này quả là ngớ ngẩn! Vì nếu một ai suy nghĩ về họ…
Người kia đi lại, không hề đổi giọng:
- Nhưng đó là việc của ngài, tiến sĩ Calgary ạ. Ngài, tất nhiên, phải làm điều mà ngài cho là cần phải làm.
...
Thuyền cập bến. Anh đã qua sông Rubicon.
Giọng nói miền Tây nhẹ nhàng của người chủ thuyền vang lên.
- Bốn xu, nếu ngài không quay lại.
- Không, tôi sẽ không quay lại đâu. (Câu nói mới đầy tính tiền định làm sao!)
Anh trả tiền và hỏi:
- Ông có biết ngôi nhà vẫn được gọi là Tụ điểm ánh sáng không?
Ngay lập tức, sự tò mò không cần phải che đậy nữa. Sự chú ý hiện rõ trong mắt ông lão.
- Tôi có biết, thưa ngài. Nó ở trên kia, phía tay phải ấy, ngài sẽ nhìn thấy sau hàng cây. Ngài lên đồi và đi dọc theo con đường quặt sang phải, rồi tới con đường mới làm bên cạnh một ngôi nhà thừa kế. Chính là căn nhà cuối dãy đấy ạ.
- Cám ơn ông.
- Ngài nói Tụ điểm ánh sáng, thưa ngài? Nơi bà Argyle…
- Đúng, đúng vậy - Calgary cắt lời ông lão, anh không muốn bàn luận thêm - Tụ điểm ánh sáng.
Một nụ cười chậm rãi và khá lạ lùng hiện trên môi ông lão. Bỗng nhiên, ông lão trông giống như vị thần nông ranh mãnh.
- Đó chính là tên gọi ngôi nhà trong chiến tranh. Lúc đó ngôi nhà mới xây dựng xong và chưa có tên. Nhưng xung quanh cây cối mọc đầy. Tụ điểm rắn thì chính xác hơn. Nhưng tụ điểm rắn không thể dùng để đặt tên cho một ngôi nhà được. Bà ấy gọi là Tụ điểm ánh sáng, nhưng chúng tôi thì gọi nó là Tụ điểm rắn.
Calgary vội vã cám ơn ông lão, chào tạm biệt và trèo lên đồi. Dường như mọi người đều ở trong nhà, nhưng anh có cảm giác là những cặp mắt vô hình đang chăm chú nhìn qua cửa sổ của những mái nhà tranh. Tất cả đều dõi theo anh và biết rõ anh định tới đâu. Dường như họ đang thầm thì với nhau - Anh ta tới Tụ điểm rắn đó….
Tụ điểm rắn. Một cái tên mới thích hợp một cách khủng khiếp làm sao, dường như nó phải…
Dành cho cái còn sắc nhọn hơn răng rắn…
Anh điểm lại những suy nghĩ của mình. Anh vật vã với việc quyết định một cách chính xác những điều sẽ nói.
Đăng nhập để trả lời
0
II
Anh tới cuối con đường mới làm sạch và đẹp với những căn nhà xinh xắn có vườn riêng chạy dọc hai bên; cây núi đá, cúc, hồng, hoa xô đỏ, phong lữ, mỗi nhà chăm sóc mảnh vườn theo sở thích riêng.
Cuối con đường là một cái cổng với tấm biển TỤ ĐIỂM ÁNH SÁNG bằng chữ gô-tích. Anh mở cửa bước vào và đi dọc theo nhà để xe. Ngôi nhà ngay trên đầu anh, có nét gì độc đáo. Nó có thể gặp ở bất cứ  vùng ngoại ô sang trọng hoặc bất cứ khu dân cư mới này. Nhưng đối với Calgary, ngôi nhà không thú vị bằng cảnh vật xung quanh. Dòng sông uốn khúc quanh co ngay trước ngôi nhà. Phía đối diện là  đồi cây vươn cao, kề bên trái là khúc ngoặt khác của con sông với những  cánh đồng đầy cỏ và những vườn cây ăn quả thấp thoáng ẩn hiện.
Calgary nhìn dọc con sông trong chốc lát. Có thể xây dựng nơi nương thân ở đây, một nơi nương thân kỳ diệu, vui tươi và mang tính thần thoại. Một nơi nương thân có thể tạo nên màu sắc rực rỡ cùng những cảm giác ngọt ngào, chứ không chỉ là một phong cách nề nếp, gò bó; một sự câu thúc của hình thức, một sự phô trương tiền của mà không hề có một chút trí tưởng tượng bay bổng nào.
Tất nhiên đó không phải là việc của gia đình Argyle. Họ chỉ mua căn nhà, chỉ thế mà thôi. Và họ (hay chỉ riêng bà Argyle?) đã chọn chính căn nhà này.
Anh tự nhủ mình - Ta không thể lẩn tránh được nữa rồi… - và bấm chuông. Anh đợi giây lát rồi lại bấm chuông.
Anh không hề nghe thấy tiếng bước chân mà cánh cổng bỗng nhiên mở toang ra trước mặt anh.
Anh giật mình bước lùi một bước. Đối với trí tưởng tượng đầy kích động của anh, dường như Nữ thần Bi kịch đang đứng đấy, cố tình chặn bước. Nhưng đó chỉ là một khuôn mặt tươi tắn tràn đầy tình cảm trẻ trung. Nữ thần bi kịch, anh nghĩ, luôn là vị thần của tuổi trẻ…Bất lực, đầy tính tiền định…Không có tương lai…
Đó là một cô gái Ailen với cặp mắt xanh sâu lắng và kín đáo, với bộ tóc đen tết ngược bên đầu, với khuôn mặt đẹp nhẹ nhàng cùng những đường nét thanh tú.
Cô gái đứng sau cửa, vẻ lịch sự và tò mò:
- Thưa ông, ông cần gì ạ?
- Ông Argyle có nhà không cô? - Anh đáp lại
- Có, nhưng ông ấy không tiếp khách. Tôi muốn nói đến khách lạ. Và có lẽ ông không phải là người quen?
- Đúng vậy, ông Argyle không biết tôi, nhưng…
Cô gái bắt đầu đóng cửa.
- Nếu ông viết thư thì tốt hơn…
- Xin lỗi cô, nhưng tôi rất, rất muốn thăm ông. Cô là cô Argyle?
- Vâng, tôi là Hester Argyle. Nhưng cha tôi không hề tiếp khách không hẹn trước. Ông viết…
- Tôi từ xa đến…
Cô gái vẫn đứng chắn trước mặt anh.
- Ai cũng nói vậy cả. Nhưng tôi nghĩ là ông nên dừng lại thì hơn - Cô gái tiếp tục - Ông là phóng viên, nếu tôi không nhầm?
- Không, không, không dính dáng gì.
Cô gái nghi ngờ nhìn như không muốn tin.
- Vậy ông muốn gì?
Trong phòng khách đằng sau cô gái anh nhìn thấy một khuôn mặt khác, một khuôn mặt tẻ nhạt và khô cứng. Nếu phải mô tả, anh sẽ gọi đó là một bộ mặt khô khan, bộ mặt của một phụ nữ đứng tuổi với mái tóc xén phớt vàng uốn cao trên đỉnh đầu. Dường như bà ta đang phân vân chờ đợi, như một con rồng gác cửa dữ tợn.
- Tôi đến vì việc liên quan đến em trai cô, cô Argyle ạ.
Hester Argyle thở ra. Cô nói, vẻ không chắc chắn:
- Michael ư?
- Không, cậu Jack của cô đấy.
Cô gái bật lên:
- Tôi biết mà! Tôi biết ông đến vì Jacko mà! Tại sao ông không để chúng tôi yên? Mọi việc đã qua và đã kết thúc rồi. Việc gì phải bới lên nữa?
- Chưa bao giờ cô có thể nói một cách chắc chắn rằng mọi việc đã  kết thúc cả.
- Nhưng đúng là đã kết thúc rồi đấy. Jacko đã chết. Tại sao ông không để cậu ấy yên? Mọi chuyện đã qua rồi. Nếu ông không là phóng viên, tôi đoán ông là bác sĩ, là nhà tâm lý hay là gì gì đó. Xin ông đi ngay cho. Cha tôi bận và không thể bị quấy rầy đâu.
Cô gái lại bắt đầu đóng cửa.
Calgary vội vàng móc túi lấy ra một lá thư – một việc đáng ra phải được làm trước tiên - và đưa cho cô gái.
- Tôi có thư của ngài Marshall.
Cô gái lùi lại, tay nắm chặt phong bì. Cô nói, vẻ không tin tưởng lắm:
- Của ông Marshall ở London?
Người đàn bà đứng tuổi lúc ấy mới bước ra. Bà chăm chú nhìn Calgary với vẻ ngờ vực làm Calgary bỗng nhớ tới  một nữ tu sĩ ngước ngoài. Một bà xơ thì đúng hơn. Nhưng bà ta lại có một khuôn mặt không làm cho bạn nghĩ tới một bà xơ, mà nghĩ đến một bà giúp việc - loại người vẫn ngở vực nhìn bạn qua một lỗ nhỏ khoét trên cánh cửa dày trước khi mở cửa và dẫn bạn vào phòng khách.
Bà nói:
- Ông từ chỗ ngài Marshall tới?
Hester nhìn chằm chằm chiếc phong bì trong tay. Rồi không nói một lời, cô quay người chạy lên gác.
Calgary đứng chờ ở bậc lên xuống với sự theo dõi của bà-giúp-việc kiêm người-canh-cửa. Anh muốn nói một câu gì đấy nhưng không nghĩ ra nên anh đành yên lặng chờ.  
Vừa lúc đó, giọng nói của Hester vọng xuống, lạnh lùng và xa xăm:
- Cha tôi mời ông.
Người canh cửa không vừa lòng đứng dịch sang bên. Cảm giác nghi ngờ của bà ta không hề thay đổi. Anh bước qua bà, đặt mũ trên ghế tựa, bước lên gác hai nơi Hester đang đứng đợi.
Trong căn nhà, mọi vật đều sạch sẽ. Đây là một ngôi nhà an dưỡng sang trọng thì đúng hơn.
Hester dẫn anh đi dọc hành lang rồi xuống ba bậc thang. Cô mở cửa một căn phòng và ra hiệu mời anh, cô bước vào sau anh rồi đóng cửa lại.
Đó là một thư viện và  Calgary ngẩng đầu nhìn với cảm giác dễ chịu. Không khí ở đây hoàn toàn khác ngoài hành lang. Đây chính là căn phòng của người đàn ông đang sống, nơi ông ta làm việc và hưởng sự thanh nhàn. Sách đầy kín các bức tường, những chiếc ghế tựa rộng rãi, khá thô nhưng tiện lợi. Giấy tờ, sách báo nằm ngổn ngang trên bàn viết. Anh kịp thoáng thấy một người phụ nữ còn trẻ vừa bước ra ngoài qua cánh cửa hậu, một phụ nữ có lẽ là hấp dẫn. Rồi anh chăm chú nhìn  người đàn ông đang bước đến trước mặt anh, lá thư ngỏ cầm tay.
Cảm giác đầu tiên về Leo Argyle là ông quá ốm yếu, quá gầy guộc, điều dường như khó có thể có ở ông. Một hồn ma thì đúng hơn. Giọng ông dễ nghe, mặc dù hơi rè:
- Mời ông ngồi, tiến sĩ Calgary.
Calgary ngồi xuống, anh nhận một điếu xì gà. Chủ nhân ngồi đối diện anh. Mọi việc diễn ra một cách chậm rãi, khác hẳn không khí tất bật bên ngoài. Một nụ cười mỉm phảng phất trên khuôn mặt Leo khi ông nói, những ngón tay nhợt nhạt gõ nhẹ nhẹ lên lá thư.
- Ngài Marshall viết rằng ông muốn thông báo với chúng tôi một việc quan trọng mặc dù ngài cũng không nói rõ đó là việc gì - Nụ cười của ông tỏ ra sắc sảo hơn khi ông nói thêm - có lẽ các vị luật sư luôn thận trọng quá chăng?
Một cơn sốc ngạc nhiên bỗng đến với Calgary. Người đàn ông này đang hạnh phúc. Không phải là một hạnh phúc sôi nổi, thú vị và vui vẻ thông thường, mà là một hạnh phúc ít nhiều có vết ố nhưng cũng đủ để thỏa mãn người trong cuộc. Đây là người đàn ông hài lòng với những gì đang có. Anh không biết tại sao anh lại ngạc nhiên vì điều đó, nhưng thực tế là anh đã ngạc nhiên.
Calgary nói:
- Xin cảm ơn ông đã cho phép tôi gặp ông - Đó là những lời mở đầu xã giao - Tôi vẫn nghĩ tự đến gặp ông thì tốt hơn là viết thư - Anh dừng lại rồi nói nhanh - Rất khó khăn…
- Xin ông cứ tiếp tục - Leo Argyle vẫn lịch sự và nhẹ nhàng, ông rướn người về phía trước - Vì ông có thư giới thiệu của ngài Marshall, tôi nghĩ ông đến là vì đứa con bất hạnh Jacko  của tôi, tôi muốn nói đến Jack vì Jacko chỉ là tên thường gọi mà thôi.
Những lời Calgary đã chuẩn bị sẵn đều biến đâu mất cả. Anh ngồi đó, đối mặt với thực tế trần trụi mà anh sẽ phải nói đến. Anh lại ngập ngừng.
- Thực tế là vô cùng khó khăn…
Một phút im lặng, rồi Leo thận trọng nói:
- Nếu có thể giúp ông thì chúng tôi nghĩ rằng Jacko là một người bình thường như mọi người khác. Có lẽ ông sẽ không kể được điều gì làm cho chúng tôi ngạc nhiên đâu. Tấn thảm kịch thì ghê gớm như vậy, nhưng tôi không cho là Jacko có tư cách phù hợp với những việc nó đã làm.
- Tất nhiên là không.
Đó là lời của Hester và Calgary bắt đầu chú ý giọng nói đó. Anh đã quên trong chốc lát sự có mặt của cô. Cô ngồi trên bệ tỳ tay của chiếc ghế tựa ngay sau vai trái anh. Khi anh quay đầu lại, cô vươn người về phía anh.
- Jacko luôn đáng sợ - Cô nói tiếp - Cậu ấy như đứa trẻ vậy. Khi cậu ấy mất tự chủ, cậu ấy vớ lấy bất cứ cái gì bên cạnh, và lồng lộn đi tìm người để gây sự ngay…
- Hester, Hester, con yêu của cha - Giọng Argyle đầy đau đớn.
Cô gái giật mình vội bịt lấy miệng mình. Cô ngồi ngay ngắn lại và lúng túng nói:
- Con xin lỗi cha. Con không định nói là con quên đâu… Lẽ ra con không được nói đến điều đó, nhất là bây giờ cậu ấy đã… con muốn nói là khi sự việc đã kết thúc… và…
- …Đã kết thúc, đã được giải quyết xong xuôi - Argyle nói - Đó là việc của quá khứ. Tôi cố gắng, chúng tôi đều cố gắng xem thằng bé như một người tàn phế. Một lỗi lầm của tự nhiên. Như thế sẽ tốt hơn - Ông nhìn Calgary - Ông có đồng ý với tôi không?
- Không - Calgary trả lời và lắc đầu.
Một phút im lặng. Lời phủ định sắc nhọn làm mọi người sửng sốt. Nó được đưa ra với một sức mạnh bất ngờ. Cố gắng làm dịu bầu không khí, anh lúng túng nói:
- Xin lỗi. Có lẽ mọi người đã không hiểu hết được thực trạng của vụ việc vừa rồi.
- Vậy ư? - Argyle suy nghĩ và quay về phía cô gái - Hester, cha cho rằng con nên…
- Con không đi đâu cả. Con phải nghe, phải biết thực trạng.
- Nhưng không dễ chịu đâu con ạ…
Hester kêu lên nóng nẩy:
- Jacko có thể làm điều gì khủng khiếp nào? Mọi việc đã qua rồi.
Calgary nói nhanh:
- Xin hãy tin tôi, không hề có câu hỏi về việc em cô đã làm gì đâu, ngược lại thì đúng hơn.
- Tôi không rõ…
Cánh cửa cuối phòng được mở ra và người phụ nữ trẻ quay trở lại căn phòng. Cô mặc áo khoác ngoài, tay xách cặp da, cô nói với Argyle:
- Tôi về nhà đây. Có việc gì cần làm nữa không ạ …?
Argyle do dự trong giây lát (ông ta luôn do dự, Calgary nghĩ), và đặt bàn tay lên cánh tay cô.
- Ngồi xuống, Gwenda. Đây là tiến sĩ Calgary. Đây là cô Vaughan, người là…người là… - Ông dùng lời như thể có điều gì đó đáng ngờ - thư ký của tôi lâu nay - Ông nói thêm - Tiến sĩ đến để kể cho chúng ta nghe một chuyện  và và cũng muốn tìm hiểu thêm về Jacko.
- Đúng vậy, tôi đến để kể với gia đình một chuyện - Calgary ngắt lời ông - và cho dù ông không nhận ra, thực tế là ông đang làm cho tôi thêm khó khăn.
Mọi người ngạc nhiên nhìn Calgary, nhưng trong ánh mắt của Gwenda Vaughan, anh thấy một cảm giác thấu hiểu thoáng qua. Dường như cô là đồng minh của anh vậy. Cô nói:
- Vâng, tôi hiểu rõ gia đình ông Argyle đã gặp khó khăn như thế nào.
Vaughan là một phụ nữ còn trẻ, hấp dẫn, mặc dù cũng khoảng 37 – 38 tuổi rồi. Đường nét dễ ưa, tóc và mắt đen, cô là một hình mẫu sinh động và khỏe khoắn. Cô gây được cảm giác cô là người thông minh và đảm đang.
Argyle nói với vẻ lãnh đạm thường có:
- Tôi không biết cách gây khó dễ với ông, tiến sĩ Calgary ạ. Đấy không phải là phong cách của tôi. Nếu ông tới…
- Vâng, tôi biết. Hãy tha lỗi cho tôi vì tôi đã nói điều đó. Nhưng đây là một việc mà ông và cô con gái luôn nhấn mạnh rằng đã qua, trong khi thực tế là nó chưa kết thúc. Ai đó đã từng nói: Không có việc gì được giải quyết ổn thỏa cho đến tận khi…
- Tận khi nó được giải quyết đúng - người thư ký tiếp lời anh - Kipling đấy.
Cô gật đầu khích lệ anh. Anh những muốn cảm ơn.
- Nhưng tôi sẽ kể với mọi người ngay bây giờ. Khi ông nghe chuyện thì ông sẽ hiểu rõ sự bất đắc dĩ của tôi. Để bắt đầu, tôi xin tự giới thiệu. Tôi là một nhà địa lý và vừa đi thám hiểm Nam Cực về. Tôi mới về nước chỉ vài tuần nay thôi.
- Cuộc thám hiểm của Hayes Bentley ư? - Gwenda hỏi.
- Đúng vậy, thưa cô. Tôi muốn nói điều đó trước tiên để giải thích về sự hiểu biết của tôi, để giải thích rằng tôi đã phải vật lộn trong hai năm trời với những sự việc này.
Cô ta tiếp tục tiếp lời anh:
- Ông muốn nói tới vụ giết người?
- Đúng vậy, thưa cô Vaughan - Anh quay lại phía ông Argyle - Xin hãy thứ lỗi cho tôi nếu điều này gợi lại sự đau buồn, nhưng tôi phải kiểm tra lại với ông ngày tháng và một số mốc thời gian khác. Ngày 9 tháng 11 năm kia, lúc 6 giờ tối, con trai ông, Jack Argyle, đã đến đây và nói chuyện với ông và bà Argyle.
- Đúng vậy.
- Anh ấy nói rằng anh ấy đang có chuyện rắc rối và cần tiền. Chuyện này đã từng xảy ra…
- Nhiều lần - Leo thở dài nói.
- Bà Argyle đã từ chối. Anh ấy bắt đầu chửi rủa, dọa dẫm. Cuối cùng anh ấy bỏ đi và hét lên rằng, anh ấy sẽ quay lại và bà sẽ phải xì tiền ra. Anh ấy nói: Mẹ không muốn con vào tù chứ? Và bà đã đáp lại: Tao bắt đầu nghĩ rằng đó là điều thích hợp nhất đối với mày.
Leo Argyle cựa quậy một cách khó khăn.
- Vợ tôi và tôi đã bàn bạc về việc đó. Chúng tôi rất không hài lòng về thằng bé. Nhiều lần chúng tôi muốn cứu nó, cố gắng giúp nó làm lại cuộc đời. Đối với chúng tôi, sự chấn động khi nghe tòa tuyên án dường như… - Giọng ông chìm đi - Nhưng thôi, xin ông tiếp tục cho.
Calgary tiếp tục:
- Tối hôm đó, vợ ông bị giết hại. Bà bị đánh gục bằng chiếc que chọc lò có dấu tay của con trai ông và một số lượng tiền khá lớn ở ngăn kéo bị đánh cắp. Cảnh sát bắt con trai ông ở Drymouth và tìm thấy tiền trong người anh ấy, phần lớn là tiền giấy 4 bảng, trong đó có một tờ viết tên và địa chỉ một người nào đấy. Và nhà băng đã công nhận đó chính là số tiền bà Argyle mới lĩnh vào buổi sáng. Anh ấy bị kết án - Calgary dừng lại - Bị kết án giết người.
Đó là một từ định mệnh. Giết người…đó không phải là một từ có tiếng dội, mà là một từ muốn ẩn mình, một từ muốn rúc sâu vào tranh ảnh, sách vở và tấm thảm hồng… Lời nói có thể tan đi, nhưng động tác thì không…
- Tôi rất hiểu khi ngài Marshall, luật sư bào chữa, kể rằng con trai ông đã phản đối việc bắt giam anh ấy một cách từ tốn, nếu không nói là hoàn toàn tự tin. Anh ấy khẳng định rằng mình có chứng cứ ngoại phạm khi cảnh sát cho rằng vụ giết người diễn ra trong khoảng thời gian từ 7 giờ đến 7 giờ 30. Lúc đó, Jack Argyle nói anh ấy đang đi nhờ xe tới Drymouth, một người lái xe đã cho anh ta đi nhờ trên con đường chính từ Redmyn tới Drymouth lúc 7giờ ở cách nhà khoảng một dặm. Vì trời tối nên anh không biết loại xe, nhưng đó là một xe chở khách màu đen hay xanh xám do một người đàn ông trung niên lái. Người ta đã cố gắng tìm kiếm chiếc xe, nhưng không có kết quả. Và các luật sư cho rằng đó chỉ là một câu chuyện bịa và đã được bịa ra một cách không khôn ngoan lắm…
Ở phiên tòa, lý lẽ bào chữa chính chỉ là lý lẽ mà một nhà tâm lý đã đưa ra. Ông ta chứng minh rằng Jack Argyle luôn bị bất ổn định về mặt thần kinh. Vì lý do nào đấy, công tố ủy ban phê phán hgy gắt lời bào chữa này và đề nghị tử hình. Cuối cùng, Jack Argyle bị kết án chung thân. Anh ấy đã chết vì viêm phổi trong tù sáu tháng sau đó.
Calgary ngừng lời. Ba cặp mắt thoáng liếc về phía anh. Sự quan tâm và chú ý đặc biệt trong cặp mắt Gwenda Vaughan, sự nghi ngờ trong cặp mắt Hester và sự trống rỗng trong cặp mắt Leo Argyle.
Calgary tiếp tục:  
- Ông có nghĩ rằng tôi đã trình bày đúng sự thật?
- Ông nói rất chính xác. Mặc dù tôi vẫn chưa hiểu lý do đã khiến ông kể lại những chi tiết đau buồn đó. Chúng tôi đang cố gắng quên đi mà.
- Xin thứ lỗi cho tôi. Tôi phải làm như vậy. Ông không phản đối lời kết án sao?
 - Tôi xem sự việc đúng như đã được thông báo. Đó là một vụ giết người nếu ông chỉ chú ý thoáng qua. Nếu chú ý hơn đến vụ án, ông sẽ thấy có nhiều chi tiết giảm nhẹ. Thằng bé không ổn định về mặt thần kinh. Mà bộ luật McNaughten thì gò bó quá. Tiến sĩ Calgary, tôi xin lưu ý với ông rằng, Rachel - vợ tôi - có thể là người đầu tiên tha thứ cho thằng bé bất hạnh. Bà ấy là người sâu sắc và có một hiểu biết khá thấu đáo về tâm lý. Bà ấy không trừng phạt thằng bé đâu.
- Mẹ tôi biết rõ có lúc Jacko đáng sợ như thế nào – Hester nói – Cậu ấy luôn như vậy, dường như cậu ấy không thể sửa chữa được.
- Vậy tất cả mọi người không hề nghi ngờ gì? Không nghi ngờ gì về tội của anh ấy sao?
Hester tròn mắt:
- Chúng tôi phải làm gì nào? Tất nhiên là cậu ấy không có tội.
- Cha không thích câu con vừa nói - Leo trầm giọng - Cha không nghĩ là nó không có tội tình gì.
- Và câu nói đó lại không đúng nữa - Calgary hít một hơi thở sâu - Jack Argyle ngoại phạm.
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 2
 
Đó là một thông báo thuộc loại giật gân. Thực tế Calgary đã tưởng là sẽ phải đối chọi với những câu nóng nảy của mọi người. Nhưng hoàn toàn không phải thế. Dường như chỉ có sự nghi ngờ và cảnh giác. Gwenda Vaughan cau mày. Hester nhìn anh với cặp mắt tròn xoe. Dường như mọi việc là hoàn toàn tự nhiên thôi, một thông báo như vậy rất khó được chấp nhận ngay lập tức.
Leo Argyle nói:
- Ông định nói rằng, tiến sĩ Calgary, ông nhất trí với tôi? Ông không nghĩ rằng thằng bé có thể hành động như vậy?
- Tôi muốn nói rằng, anh ấy không giết người đâu. Ông không đồng ý với tôi à? Anh ấy không giết người. Anh ấy không thể giết người. Tôi có thể chứng minh là anh ấy vô tội.
- Ông?
- Tôi chính là người đàn ông trên chiếc ô tô đó.
Anh nói với vẻ bình thường làm cho mọi người không chịu thừa nhận ngay điều anh nói. Có một thời gian  ngắt ngãng trước khi mọi người bộc lộ cảm xúc của họ. Cửa ra vào được mở ra và người đàn bà với vẻ mặt của người giúp việc bước vào phòng. Bà nói:
- Tôi trót nghe thấy khi tôi đi ngang cửa. Người đàn ông này nói rằng Jacko không giết bà Argyle. Tại sao ông ta nói như vậy? Ông ta có thể biết được gì?
Bộ mặt bà, cứng rắn và lạnh lùng, bỗng nhiên nhăn nhúm lại:
- Tôi cần được nghe tất cả. Tôi không thể đứng ngoài cuộc được.
- Tất nhiên rồi, Kirsty ạ. Bà là người nhà mà - Leo Argyle giới thiệu - Đây là tiến sĩ Calgary, còn đây là bà Lindstrom. Tiến sĩ đang kể cho chúng tôi nghe những chuyện khó tin nhất.
Calgary phân vân vì cái tên xứ Scottish của Kirsty. Tiếng Anh của bà chuẩn nhưng đôi khi âm điệu nước ngoài vẫn bộc lộ khá rõ ràng. Bà thận trọng nói với anh:
- Lẽ ra ông không nên tới đây và kể những chuyện như vậy, không nên quấy rầy mọi người. Gia đình đã chấp nhận sự phán quyết rồi. Vậy mà ông lại tới khuấy đảo sự việc lên. Điều đã xảy ra là ý của Chúa đấy.
Anh phải lùi bước trước sự tự phụ lộ liễu đó. Dường như đây là một con người kỳ dị, loại người luôn hả hê trước mọi thảm họa. Và có thể là bà ta sắp bị tước đoạt mất cái thú vui đó rồi. Anh nói nhanh, khô khan:
- Tối hôm đó, vào lúc 7 giờ kém 5, tôi cho một thanh niên đi nhờ xe trên đoạn đường chính từ Redmyn đến Drymouth. Tôi đưa anh ta đến tận Drymouth. Chúng tôi tán chuyện với nhau và tôi đã cho rằng, đó là một thanh niên duyên dáng và dễ mến.
- Jacko rất duyên dáng - Gwenda nói - mọi người đều nghĩ anh ấy có sức cuốn hút rất đặc biệt. Nhưng tính khí của anh ấy đã làm mất đi ít nhiều sức cuốn hút đó. Và anh ấy cũng không thật thà nữa, tất nhiên - Cô nói thêm, vẻ suy tư - Nhưng mọi người mãi về sau mới biết điều này.
Lindstrom quay về phía Gwenda:
- Không nên nói vậy khi anh ấy không còn nữa.
Leo nói, vẻ đau khổ:
- Xin ông tiếp tục cho, tiến sĩ Calgary. Tại sao ông không đến ngay?
- Đúng vậy - Hester gần như bị hụt hơi - Sao ông biến đi như vậy? Người ta nhắn tin trên báo mà ông cũng không đến. Sao mà ông ích kỷ đến thế, độc ác đến thế…
- Hester, Hester… - Bố cô nhắc cô - Tiến sĩ sẽ kể cho chúng ta nghe mà.
Calgary quay về phía cô gái:
- Tôi hiểu chính xác là cô đang nghĩ gì. Tôi biết rõ điều tôi cảm nhận, điều mà tôi sẽ luôn cảm thấy… - Anh cựa mình và tiếp tục - Tôi xin được kể tiếp. Tối đó có khá nhiều xe chạy. Khoảng 7 giờ 30, anh thanh niên mà tôi không biết tên xuống xe ở Drymouth. Trong khi cảnh sát xác định rằng vụ giết người diễn ra trong khoảng thời gian từ 7 giờ đến 7 giờ 30.
- Đúng vậy - Hester nói - nhưng ông…
- Xin cô đừng vội vàng. Để mọi người hiểu rõ hơn, tôi phải kể lùi lại một chút. Tôi đã ở Drymouth hai ngày trong căn hộ của bạn tôi, một thủy thủ đang đi biển. Anh ấy cho tôi mượn chiếc xe để nơi gara riêng. Ngày hôm đó, ngày 9 tháng 11, tôi có ý định quay về London. Tôi quyết định đi tàu tối và dùng buổi chiều còn lại để đi thăm một bà hộ lý già quen biết của gia đình tôi, bà đang sống ở Polgarth cách Drymouth chừng 40 km về phía tây. Mặc dù đã già, bà vẫn nhận ra tôi và rất vui vì đã gặp tôi trong lúc bà đang rất lo lắng về “chuyến đi đến Nam Cực” của tôi mà bà đọc được trên báo. Tôi thăm bà không được lâu vì không muốn làm bà mệt. Lúc về, tôi không đi theo con đường cũ chạy ven biển tới Drymouth, mà đi về phía bắc Redmyn thăm ngài Canon Peasmarsh, chủ nhân một số sách rất hiếm về nghề hàng hải. Tôi muốn có bản sao của một tài liệu. Ông già đã từ chối điện thoại - phương tiện của quỷ dữ như ông quan niệm - và mọi phương tiện văn minh khác như radio, tivi, chiếu bóng, máy bay…và tôi đã phải đến tìm ông tại nhà riêng. Tôi không gặp may vì ông đi vắng. Tôi nán lại đôi chút ở khu nhà thờ lớn, rồi quay về Drymouth theo một con đường, hợp với hai con đường kia thành một hình tam giác. Tôi có đủ thời gian để thu xếp đồ đạc, đưa ô tô vào gara và lên tàu đúng giờ.
Như tôi đã kể, tôi đã cho một thanh niên đi nhờ. Sau khi để anh ta xuống, tôi vội vàng thực hiện kế hoạch riêng. Khi tới ga, tôi chờ tàu và có ý định chạy ra phố mua thuốc hút. Khi tôi đang qua đường, một chiếc xe tải phóng nhanh qua chỗ rẽ và đã đâm ngã tôi.
Theo mọi người xung quanh kể lại, tôi đã đứng dậy, không thương tích và hoàn toàn bình thường. Tôi nói với mọi người tôi vẫn bình thường và vội vàng quay lại sân ga. Khi tàu tới Paddington, tôi ngất đi và được đưa vào bệnh viện, ở đó các bác sĩ cho rằng tôi đã bị chấn động do xe va chạm mạnh.
Vài ngày sau, khi trí nhớ của tôi đã trở lại bình thường, tôi không nhớ gì về tai nạn hay về việc phải đến London nữa. Tôi chỉ nhớ cuộc viếng thăm ở Polgarth mà thôi. Mọi việc khác tôi đã quên sạch. Tôi được mọi người thuyết phục rằng đó là chuyện rất bình thường. Dường như không hề có lý do gì để xem rằng quãng thời gian đã lãng quên đó của đời tôi lại có một tầm quan trọng nào đấy. Không một ai, kể cả bản thân tôi, có ý niệm về việc tối hôm ấy tôi đã đi qua con đường nối Redmyn với Drymouth.
Chỉ còn một khoảng thời gian ít ỏi nữa là tôi rời nước Anh. Tôi được giữ lại ở bệnh viện, trong sự yên tĩnh tuyệt đối, không có một tờ báo, không được một mẫu tin tức. Khi được ra viện, tôi liền phóng thẳng tới sân bay, bay đến Australia để tham gia đoàn thám hiểm. Tất nhiên tôi phải bỏ qua những ý kiến nghi ngờ liệu tôi có thể tham gia được hay không. Tôi quá bận bịu với công việc nên không quan tâm tới các vụ án đăng trên báo. Thế là tôi tới Nam Cực.
Anh dừng lời, mọi người vẫn chăm chú lắng nghe.
- Một tháng trước đây, khi tôi vừa về tới nước Anh, tôi đã khám phá ra sự tình. Tôi mượn vài tờ báo cũ để gói đồ. Bà chủ nhà chạy đi lấy cho tôi vài tờ trong chồng báo cũ của bà. Trải tờ báo lên bàn, tôi thấy bức ảnh một thanh niên trông rất quen. Tôi cố gắng nhớ lại xem đã gặp anh ta ở đâu và anh ta là ai, nhưng không thể nhớ được. Tôi nhớ đã từng nói chuyện với anh ta về loại cá chình, vì anh ta như bị mê hoặc bởi một câu chuyện dân gian về một chú cá chình đã được nghe khi còn nhỏ. Nhưng khi nào? Ở đâu? Tôi đọc bài báo và được biết chàng trai là Jack Argyle, anh bị kết tội giết người mặc dù đã khai với cảnh sát về việc đi nhờ xe của anh.
Và lúc đó, hoàn toàn bất ngờ, một giai đoạn bị lãng quên của cuộc đời đã tái hiện trong đầu óc tôi. Tôi đã cho anh thanh niên đi nhờ xe, đã cho anh tới Drymouth, ở đó anh ta xuống xe, còn tôi quay về nhà. Tôi nhớ được cả màu sắc đen tối của chiếc xe tải khi nó đâm ngã tôi. Và tiếp theo là bệnh viện. Tôi không nhớ được chi tiết là sau đó tôi đã ra ga và về London. Tôi đọc đi đọc lại bài báo. Phiên tòa đã chấm dứt từ một năm trước và đã bị lãng quên. “Người con trai giết mẹ”, bà chủ nhà của tôi chỉ còn nhớ láng máng như vậy. Tôi đọc lại báo chí thời gian đó và đến hãng Marshall cha và con, hãng đã bào chữa cho Jacko. Tôi đã đến quá muộn để có thể cứu chàng trai bất hạnh. Anh ấy đã chết trong tù vì bị viêm phổi, công lý chỉ có thể làm cho mọi người tưởng nhớ và nghĩ khác về anh ấy thôi. Tôi cùng ngài Marshall tới gặp cảnh sát. Vụ án bây giờ lại đang nằm trên bàn của ông Ủy viên công tố. Ngài Marshall còn định chuyển hồ sơ lên ông Bộ trưởng Nội vụ.
Tất nhiên gia đình sẽ nhận được một thông báo chi tiết. Ông luật sư chậm trễ ít nhiều chỉ vì tôi muốn là người đầu tiên báo với gia đình về toàn bộ sự thật. Tôi cảm thấy đây là một lời kết án mà tôi cần làm sáng tỏ. Xin gia đình hiểu cho, tôi tin chắc rằng tôi sẽ luôn luôn cảm thấy gánh nặng của lời buộc tội. Nếu tôi cẩn thận hơn khi đi qua đường…- Anh ngừng lại giây lát - Tôi hiểu rằng gia đình sẽ không thể thông cảm cho tôi. Mặc dù tôi vô tội, gia đình, cả gia đình phải kết tội tôi!
Gwenda Vaughan nói nhanh, dịu dàng:
- Tất nhiên chúng tôi không kết tội ông. Đây là một chuyện hết sức kỳ lạ, hầu như không thể tin được, nhưng đã xảy ra.
Hester hỏi:
- Mọi người đều tin ông chứ?
Anh ngạc nhiên nhìn cô.
- Cảnh sát ấy, họ có tin ông không? Tại sao ông lại không bịa ra tất cả nhỉ?
- Tôi là một người làm chứng có phẩm giá - anh hơi mỉm cười và nhẹ nhàng nói - tôi không hề có ý đồ cá nhân và họ đã hỏi tôi rất tỉ mỉ, nào là chứng cứ y học, nào là những chi tiết ở Drymouth. Và, thật vậy, ngài Marshall cũng rất thận trọng đúng như một luật sư. Ông ấy không muốn gia đình hy vọng vào bất cứ điều gì khi chưa có đủ chứng cứ đáng tin cậy.
Leo Argyle ngọ nguậy trên ghế và hỏi câu hỏi đầu tiên của mình:
- Ông định nói gì với từ đáng tin cậy đó?
- Xin lỗi - Calgary nói nhanh - Đó không phải là một từ thích hợp cho lắm. Con trai ông bị kết tội vì một tội ác mà anh ấy không dính líu, bị kết tội một cách cố tình, bị trừng phạt và đã chết. Công lý  đến quá muộn đối với anh. Nhưng công lý vẫn còn được thực hiện, thực hiện đúng với chức năng của nó. Có thể ông Bộ trưởng Nội vụ sẽ đề nghị Nữ hoàng ban bố lệnh khoan hồng.
Hester bật cười:
- Khoan hồng cho một tội ác mà anh ấy không dính líu ư?
- Tôi biết từ ngữ nhiều khi không chính xác, không thực tế. Nhưng tôi biết rằng nếu không làm thế, theo phong tục ở Nghị viện, người ta sẽ đặt vấn đề và sẽ phải trả lời rằng, Jack Argyle không gây án mạng mà anh đã bị tuyên án. Và báo chí sẽ thỏa thích viết theo ý riêng.
Anh dừng nói. Mọi người im lặng. Đó là một cú sốc nặng nề đối với tất cả, nhưng đó cũng là một cú sốc tạo nên những cảm giác hạnh phúc. Anh đứng lên nói, vẻ không dứt khoát:
- Tôi sợ rằng tôi không thể nói thêm được điều gì nữa… Tôi muốn nhắc lại rằng, tôi rất lấy làm tiếc, cảm thấy thật bất hạnh và mong muốn được sự tha thứ của gia đình đến mức nào… Tất cả những chuyện đó, mọi người đã biết rõ. Tấn thảm kịch đã chấm dứt cuộc đời chàng trai sẽ luôn phủ bóng xuống đời tôi. Nhưng ít nhất - Anh nói với vẻ biện hộ và van nài - nó cũng mang một ý nghĩa rõ rệt là, chàng trai ấy không làm một điều khủng khiếp như thế. Và tên tuổi anh, tên tuổi của gia đình sẽ trong sạch trong mắt mọi người…
Nếu anh muốn được nghe thấy một lời đáp lại thì anh đã phải thất vọng rồi.
Leo Argyle ngồi sụp mình trong ghế. Gwenda dán mắt vào khuôn mặt ông. Hester nhìn chằm chằm lên trần, cặp mắt mở to và u uất. Bà Lindstrom lẩm bẩm trong hơi thở và luôn lắc đầu.
Calgary bất lực đứng cạnh cửa ra vào, ngoái đầu nhìn mọi người.
Chính Gwenda Vaughan là người sực tỉnh trước tiên. Cô lại gần, đặt bàn tay lên cánh tay anh và nói nhỏ:
- Ông cần đi ngay, tiến sĩ. Cơn choáng váng mạnh quá mà. Họ cần có thời gian để tỉnh trí lại.
Anh gật đầu bước ra ngoài. Bà Lindstrom đuổi kịp anh ở cầu thang.
- Tôi dẫn ông ra - Bà nói.
Ông còn đủ tỉnh táo liếc nhìn cánh cửa đang khép lại sau lưng mình. Gwenda Vaughan đang quì gối cạnh ghế Leo Argyle. Anh hơi ngạc nhiên.
Đứng đối mặt với anh như một vệ binh, bà Lindstrom cứng rắn bảo:
- Ông không thể lôi anh ấy từ nấm mồ lên được đâu. Vậy thì khiến cho mọi người bận tâm làm gì nữa. Đến lúc này, mọi người đã cam chịu số phận rồi. Từ bây giờ thì lại không. Theo ý tôi, tất cả cứ biến đi là là tốt hơn cả - Bà nói vẻ không vừa lòng.
- Ký ức về chàng trai cần phải được trong sáng - Calgary đáp.
- Những tình cảm tốt đẹp quá nhỉ! Mọi người đều tốt bụng. Nhưng ông đã không thèm nghĩ đến ý nghĩa của câu chuyện ông vừa kể. Đàn ông đâu có chịu suy nghĩ gì kỹ càng! - Bà giậm chân - Tôi yêu cả gia đình này. Tôi đã tới giúp bà Argyle từ năm 1940 khi bà còn là người đỡ đầu cho những nạn nhân chiến tranh, là người cứu giúp những đứa trẻ mất gia đình và nhà cửa vì bom đạn. Tình trạng của chúng thật đáng thương. Bà đã làm mọi việc vì chúng. Thế là đã gần 18 năm rồi đó. Và bây giờ, sau khi bà chết, tôi vẫn ở lại với gia đình, quét đọn nhà cửa, chăm miếng ăn miếng uống cho gia đình. Tôi yêu tất cả, tôi yêu mọi người… Và Jacko, anh ấy không tốt đâu. Đúng, tôi cũng yêu anh ấy, nhưng anh ấy không tốt.
Bà quay ngoắt đi. Dường như bà đã quên mất bổn phận phải tiễn anh. Calgary chậm chạp bước xuống thang gác. Khi anh đang dò dẫm với bộ khóa an toàn mà anh không hiểu cách đóng mở, anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng ở cầu thang. Hester hầu như đang bay trên các bậc thang gác.
Cô mở cửa. Họ đứng nhìn nhau. Anh không hiểu tại sao cô lại đứng đối mặt với anh với một cái nhìn đầy vẻ trách mắng bi thảm đến vậy.
Cô nói, giọng như lẫn vào hơi thở:
- Tại sao bây giờ ông mới đến? Tại sao ông không đến từ trước?
Anh nhìn cô bất lực.
-  Tôi không hiểu cô. Cô không muốn tên tuổi em cô được trong sạch ư? Không muốn anh ấy được hưởng lẽ công bằng sao?
- Chao ôi, công lý - Cô thốt lên.
Anh nhắc lại:
- Tôi không hiểu…
- Công lý làm được gì cho Jacko nữa nào? Cậu ấy đã không còn. Bây giờ, đó không phải là chuyện của Jacko nữa, mà là của chúng tôi!
- Cô muốn nói gì?
- Vấn đề không phải ở chỗ ai có tội. Vấn đề là sự vô tội kia.
Cô nắm lấy tay anh và bóp mạnh
- Đó là chuyện của chúng tôi mất rồi. Chẳng lẽ ông không hiểu là ông đã mang lại cho chúng tôi điều gì à?
Anh nhìn cô chằm chằm.
Một người đàn ông hiện ra từ bóng đêm đen tối bên ngoài.
- Tiến sĩ Calgary? Taxi đây, thưa ngài. Ngài về Drymouth?
- Đúng vậy, xin cảm ơn.
Calgary quay lại với Hester một lần nữa, nhưng cô đã chạy vội vào nhà.
Cửa trước đã được khóa lại.
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 3
 
I
Hester chậm chạp lên cầu thang, vừa đi vừa hất mái tóc đen khỏi cái trán dô bướng bỉnh. Kirsten Lindstrom gặp cô ở đầu cầu thang.  
- Đi rồi ạ?
- Vâng, đi rồi.
- Cô bị choáng rồi, Hester! - Kirsten Lindstrom nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô gái - Hãy theo tôi, tôi sẽ cho cô một chút rượu mạnh. Sự việc khủng khiếp quá.
- Tôi không nghĩ rằng phải cần đến rượu mạnh, bà Kirsty ạ.
- Có thể cô không cần, nhưng nó tốt cho cô đấy.
Không phản đối, cô gái theo Kirsten Lindstrom vào một căn phòng nhỏ. Cô cầm ly rượu dành cho mình và uống từng ngụm. Kirsten Lindstrom nói, giọng đầy kích động:
- Câu chuyện bất ngờ quá. Cần báo trước thì hơn. Tại sao ông Marshall không viết thư nhỉ?
- Có lẽ tiến sĩ Calgary không muốn như vậy. Ông ta muốn đến đây và tự mình kể lại.
- Đến và tự kể, đúng thế. Vậy ông ta nghĩ gì về hậu quả?
- Tôi cho rằng - Hester hầu như hụt hơi - ông ta nghĩ, chúng ta sẽ vừa lòng.
- Vừa lòng hay không thì nó cũng là một cú sốc mạnh. Lẽ ra ông ta không nên làm như vậy.
- Nhưng ông ấy cũng dũng cảm đấy - Hester nói, mặt tự nhiên hồng lên - Tôi muốn nói rằng, đó không phải là một việc dễ dàng gì. Đến và kể với gia đình có người bị trừng phạt vì tội giết người và đã chết trong tù rằng anh ta vô tội. Đúng vậy, tôi cho rằng ông ta rất dũng cảm…Nhưng tôi chỉ mong câu chuyện không phải là như thế - Cô nói thêm.
- Đúng, tất cả chúng ta đều mong như thế - Lindstrom nhanh nhảu nói.
Hester chăm chú nhìn bà có hơi chút bất ngờ.
- Bà cũng mong thế ư? Tôi nghĩ là chỉ có tôi thôi chứ?
- Tôi không phải là đứa đần - Bà Lindstrom nói gọn ghẽ - tôi có thể thấy cả những chuyện mà vị tiến sĩ Calgary của cô không thể nghĩ tới được kia.
Hester ngẩng lên:
- Tôi muốn gặp cha tôi.
Kirsten Lindstrom đồng ý:  
- Đúng vậy. Ông ấy sẽ có thời gian nghĩ xem cần phải làm gì.
Khi Hester bước vào thư viện, Gwenda Vaughan đang gọi điện thoại. Cha cô gật đầu với cô và Hester bước lại gần ông rồi ngồi lên tay ghế của ông.
- Cha đang cố gắng gọi cho Mary và Micky - ông nói - chúng cần biết ngay câu chuyện này.
- Hallo - Gwenda gọi - Chị Durrant đấy à? Mary phải không? Gwenda Vaughan đây. Cha chị muốn nói chuyện với chị đấy.
Leo bước lại gần và cầm lấy ống nghe
- Mary đấy à? Con có khỏe không? Còn Philip? Tốt lắm. Có một chuyện rất kỳ lạ con ạ…Cha nghĩ là con cần biết ngay. Có một vị tiến sĩ Calgary nào đó vừa tới thăm cha. Ông ta có thư của Andrew Marshall. Về việc Jacko ấy mà. Dường như - mặc dù hết sức lạ lùng - dường như câu chuyện mà Jacko khai ở tòa án về việc đi nhờ xe tới Drymouth là đúng sự thật. Vị tiến sĩ này là người đã cho Jacko đi nhờ… - Ông dừng lại để nghe con gái nói ở đầu dây bên kia - Đúng vậy, Mary ạ, cha không đi vào chi tiết của lý do khiến ông ta không đến ngay. Ông ta bị tai nạn, bị mất trí nhớ. Toàn bộ câu chuyện dường như là xác thực. Cha muốn nói rằng, cha thấy gia đình ta nên có một cuộc bàn bạc nghiêm túc càng sớm càng tốt. Hình như cũng nên  mời ông Marshall tới. Cha nghĩ, chúng ta cần một lời khuyên khôn ngoan nhất. Con và Philip có thể đến chứ? Được… được… cha biết. Nhưng cha thực sự cho rằng, con gái của cha ạ, chuyện này rất quan trọng… Được…ọi điện cho cha nhé, nếu con thích. Cha còn phải gọi cho Micky nữa - Ông đặt máy xuống.
Gwenda Vaughan bước tới bên máy
- Tôi gọi Micky nhé?
Hester nói:
- Nếu chỉ mất chút ít thời gian, tôi có thể gọi cho Donald trước được không, chị Gwenda?
- Tất nhiên - Leo nói - con sẽ đi chới với cậu ấy tối nay à?
- Con đã - Cô dùng sai thì động từ.
Cha cô liếc nhìn cô:
- Con bị choáng lắm à, con gái yêu của cha?
- Con không biết - Hester nói - con không biết chính xác cảm xúc của con lúc này.
Gwenda tìm số máy cho cô và Hester gọi.
- Tôi có thể nói chuyện với bác sĩ Craig được không? Vâng…vâng…Hester Argyle đang nói đây.
Sau một thời gian chờ đợi, cô nói:
- Anh đấy ư, anh Donald?... Em muốn nói với anh rằng em không nghĩ là em có thể đến gặp anh tối nay đâu. Không, em không ốm, không phải thế đâu. Nhà đang có tin buồn anh ạ.
Bác sĩ Craig nói trong máy.
Hester quay về phía người cha. Cô che máy và nói:
- Không cần giữ bí mật chứ ạ?
- Không cần - Leo chậm rãi nói - đây không phải là điều bí mật. Nhưng có lẽ cũng cần yêu cầu Donald đừng nói rộng thêm. Con thừa biết những chuyện như thế này sẽ được lan truyền  và khuếch đại ra sao rồi.
- Vâng, con hiểu - cô lại nói vào máy - Tin buồn anh Donald ạ. Em không thích nói qua điện thoại… Không, không, đừng đến đây… Xin anh đừng đến đây tối nay. Mai thì có thể. Chuyện về Jacko ấy mà. Đúng vậy, em trai em đó, gia đình vừa phát hiện ra rằng cậu ấy không giết mẹ… Nhưng anh Donald, anh đừng nói gì với bất cứ ai nhé… Mai em sẽ kể cho anh nghe… Không, anh Donald, không… em không muốn tiếp ai vào tối nay đâu, ngay cả anh cũng vậy. Xin hãy chiều em. Và đừng nói gì cả - Cô đặt máy xuống.
Gwenda hỏi số điện thoại ở Drymouth. Leo nói nhẹ nhàng:
- Tại sao con không đi nghe giảng bài với Donald, Hester? Con có thể nghỉ ngơi chút ít.
- Con không muốn, thưa cha. Con không thể.
- Con nói với anh ấy, đó là một tin xấu. Nhưng con cũng biết rằng, Hester ạ, không hẳn là như vậy. Chúng ta giật mình, nhưng chúng ta cũng hạnh phúc và sung sướng nữa… Làm sao có thể nghĩ khác được.
- Đó là điều chúng ta sẽ nói, thưa cha? - Hester hỏi.
Leo nói, giọng như răn đe:
- Cô bé của cha.
- Nhưng đó đúng là một tin xấu mà. Nó khuấy đảo cả gia đình ta.
Gwenda nói:
- Micky đang đợi.
Leo cầm máy và nói với anh con trai rất lâu như khi nói với cô con gái vậy. Nhưng những lời ông nói ra đã được đón nhận theo một cách khác hẳn. Không hề có sự phản đối, ngạc nhiên hay một chút nghi ngờ nào. Đó là một sự thừa nhận nhanh chóng.
- Khủng khiếp qua - Giọng Micky trong máy - sau một thời gian lâu đến như vậy. Con định nói đến người làm chứng đã vắng mặt này ấy mà. Đúng, đúng, tối hôm ấy vận may đã rời bỏ Jacko. Leo lại nói, Micky lắng nghe. - Đúng vậy, con đồng ý với cha. Chúng ta nên gặp nhau càng sớm càng tốt và mời ông Marshall tới khuyên nhủ chúng ta nữa - Tự nhiên anh cười nhanh, cái cười của cậu bé đã đã từng nô đùa ngoài cửa sổ mà Leo nhớ rõ - Vậy thì ai trong chúng ta đã làm việc đó?
Leo gần như đánh rơi ống nghe.
Anh ấy nói gì vậy? - Gwenda hỏi.
Leo nói lại cho cô nghe.
- Đối với tôi, đó chỉ là câu nói đùa thôi - Gwenda nói.
Leo liếc nhìn chị rất nhanh rồi nhẹ nhàng nói:
- Hình như đó không phải là chuyện đùa đâu.
Đăng nhập để trả lời
0
II
Mary Durrant bước vào phòng và nhặt những cánh hoa từ chậu cúc rơi xuống. Cô cẩn thận bỏ chúng vào thùng giấy loại. Cô 27 tuổi, dáng cao thanh mảnh. Mặc dù chưa có nếp nhăn, cô vẫn có vẻ già trước tuổi, có lẽ do dáng dấp điềm tĩnh vốn là bản tính của cô. Cô có đôi mắt đẹp không gợi một chút sức mê hoặc nào. Đường nét dịu dàng, nước da mịn, đôi mắt xanh sinh động, mái tóc mềm mại được chải bao lấy khuôn mặt và được búi thành búi nhỏ sau gáy. Cô có một phong cách có thể gọi là hợp thời trang, mặc dù cô không nhằm mục đích như vậy. Cô thuộc tuýp người luôn có phong thái riêng. Con người của cô cũng giống như căn nhà cô ở: ngăn nắp, gọn gàng. Bất cứ một chút lộn xộn, bụi bặm  nào cũng làm cô khó chịu.
Người đàn ông trong chiếc xe lăn nhìn cô khi cô cẩn thận nhặt những cánh hoa rơi và mỉm một nụ cười không được tự nhiên.
- Một con người mới ngăn nắp làm sao! Một chỗ thích hợp cho mọi thứ, và mọi thứ đều đặt đúng vào chỗ của mình! - Anh cười, với một sự đau khổ mờ nhạt ẩn giấu trong nụ cười của mình. Nhưng Mary Durrant không để ý điều ấy.
- Em thích mọi thứ phải gọn gàng. Anh biết đấy, Philip. Anh cũng không thích căn nhà của chúng mình như một cửa tiệm chạp phô cơ mà.
Chồng cô nói, giọng thoáng có chút cay đắng:
- Trong bất cứ hoàn cảnh nào, anh cũng không thể có cơ hội chăm sóc nhà cửa được đâu.
Sau khi lấy nhau ít lâu, Philip Durrant bị viêm tủy sống dạng bại liệt. Với Mary, anh vừa là người chồng, vừa là đứa trẻ của riêng cô. Anh đã lúng túng nhiều vì tình yêu độc đoán của cô. Cô chưa bao giờ chịu hiểu rằng, sự dễ chịu của cô khi thấy anh phụ thuộc hoàn toàn vào mình đôi khi lại làm anh khó chịu.
Anh tiếp tục nói nhanh, dù có thể sẽ phải nghe những lời thương hại và thông cảm của cô.
- Anh phải nói về câu chuyện cha em vừa nói! Làm sao em có thể yên lặng mãi về nó như vậy nhỉ?
- Em sợ rằng em khó chấp nhận nó… câu chuyện bất thường quá. Đầu tiên em không thể tin lời cha nói. Nếu Hester nói, hẳn em đã nghĩ là cô ấy bịa ra mọi chuyện. Anh cũng biết cô ấy thích gì mà.
Khuôn mặt Philip trở nên dịu dàng. Anh nói chậm rãi.
- Một con người có dục vọng mãnh liệt đấy. Cô ta sinh ra chỉ để tìm kiếm những chuyện rắc rối và nhất định phải tìm cho ra.
Mary xua tay, cô không quan tâm tới đặc tính riêng của người khác.
Cô nghi ngờ nói:
- Em phải thừa nhận đấy là sự thật ư? Anh không nghĩ rằng người đàn ông đó có thể nghĩ ra mọi chuyện sao?
- Một nhà khoa học đãng trí à? Thật là tuyệt nếu được nghĩ như vậy. Nhưng dường như Andrew Marshall đã tìm hiểu kỹ lưỡng về toàn bộ sự việc rồi. Và anh muốn nói với em rằng, bản thân công ty “Marshall cha và con” đã là một lời khẳng định nặng cân lắm đấy.
Mary Durrant cau mày.
- Điều đó có ý nghĩa gì, Philip?
- Có lẽ Jacko sẽ được xóa án, nếu sự thực được xác nhận. Và anh hiểu rằng sẽ không hề có một thắc mắc nào thêm nữa.
- Ồ, tốt quá - Mary nói với một tiếng thở dài kín đáo - em mong mọi chuyện đều tốt đẹp.
Philip Durrant bật cười, lại một nụ cười méo mó và chua chát:
- Ồ, Polly!
Chỉ có chồng cô mói thỉnh thoảng gọi cô là Polly. Đó là một cái tên đùa cợt không phù hợp với vẻ trang nghiêm của cô. Cô nhìn anh, vẻ hơi ngạc nhiên.  
- Em không thấy là điều em vừa nói lại làm anh thú vị đến thế!
- Em quá khoan dung với vụ án đấy! Giống như các bà hay ca ngợi cái gọi là “Tác phẩm nghệ thuật” nơi cuộc đấu giá của trường làng vậy.
Mary phân vân.
- Nhưng như thế đúng là rất hợp mà. Anh không thể cho rằng đó chính là lời xác nhận rằng trong gia đình ta có kẻ giết người được đâu.
- Đúng vậy.
- Em định nói là cả gia đình ta đã phải lo lắng, và chắc chắn là một người nào đó đã sợ đến sốt vó. Trong khi dân chúng thì xôn xao và tò mò. Em rất căm ghét toàn bộ câu chuyện này.
- Lúc đó em đã xử sự rất khéo. Em đã làm cho họ nguội lạnh bằng cặp mắt lãnh đạm của em. Em khiến họ phải bớt la lối om sòm và quắc mắt theo dõi họ. Em đã đóng vai rất tuyệt cách không để lộ cảm xúc của mình với bất kỳ ai.
- Em không ưa chuyện này. Nó không dễ chịu chút nào, dù sao thì cậu ấy cũng đã chết rồi và mọi việc đã chấm dứt. Thế mà bây giờ nó sẽ lại bị khuấy đảo lên. Khó chịu quá!
- Đúng vậy - Philip trầm ngâm nói. Anh nhún nhẹ vai với một biểu hiện đau đớn lướt nhanh trên khuôn mặt. Mary vội đến bên anh.
- Anh bị chuột rút à? Chờ em một chút. Em dịch lớp đệm cho anh nhé. Thế, anh đỡ đau chưa?
- Em là một nữ hộ lý mới đúng - Philip nói.
Có một chiều sâu cảm xúc chứa đựng trong những lời nói bình thường đó.
Chuông điện thoại vang lên và Mary vội đến nhấc ống nghe.
- Hello, vâng, tôi đang nói đây. Ồ, cậu đấy à?
Cô nói với anh: - Micky đấy.
- Đúng, đúng… anh chị đã nghe. Cha gọi điện mà… Tốt, tất nhiên… đúng vậy… Philip nói rằng nếu các luật sư xác minh được, câu chuyện chắc là đáng tin… Thật thà mà nói, Micky ạ, tôi không hiểu sao cậu lo lắng thế… Tôi nghĩ cậu… Hả?... Hả…
Cô cau mày giận dữ:
- Điện thoại bị cắt rồi.
Đặt ống nghe xuống, cô nói với anh
- Anh Philip ạ, em không hiểu ý Micky.
- Cậu ấy nói gì vậy?
- Hình như cậu ấy đang ở trong tình trạng thế nào đó. Cậu ấy nói rằng em đã ngớ ngẩn, đã không nhận thấy những hồi âm. Quỉ tha ma bắt cậu ấy đi. Cậu ta nghĩ thế đấy. Nhưng tại sao?
- Cậu ấy sợ hãi à? – Philip trầm ngâm.
- Nhưng tại sao?
- Cậu ấy nói đúng sự thật đấy. Có những hồi âm thật.
Mary hơi bối rối.
- Anh định nói mọi người sẽ lại chú ý đến vụ án? Tất nhiên là em vui nếu Jacko được minh oan, nhưng rõ ràng là chẳng thú vị gì khi thấy người ta lại bàn tán xôn xao lên.
- Đó chưa phải là tất cả những gì khiến mọi người bàn tán đâu. Còn nhiều chuyện hơn kia.
Cô nhìn anh vẻ dò hỏi.
- Và cảnh sát cũng chú ý đến nữa chứ!
- Cảnh sát à? - Mary cay cú nói - Có việc gì dành cho họ nhỉ?
- Nàng tiên của tôi ơi, hãy nghĩ đi chứ!
Mary chậm rãi ngồi xuống bên anh.
- Một vụ án chưa có thủ phạm mà - Philip nói.
- Nhưng chắc gì họ sẽ lại quan tâm đến sau mấy năm trời như vậy?
- Điều ước muốn vô cùng dễ chịu, nhưng anh sợ nó không có giá trị thực tế. -
 Rõ ràng là sau những sai lầm tai hại với Jacko, họ không muốn bới móc vụ án lên nữa đâu.
- Hô có thể không muốn, nhưng họ phải làm! Nhiệm vụ là nhiệm vụ!
- Ồ, anh Philip, em chắc là anh nhầm đấy. Có thể chỉ vài cuộc thẩm vấn rồi mọi việc lại đâu vào đấy cả thôi.
- Và rồi cuộc sống của chúng ta sẽ tiếp tục trôi qua êm ả chứ gì?
- Sao lại không nào?
Anh lắc đầu:
- Không đơn giản như thế…Cha nói đúng. Chúng ta cần gặp nhau và bàn bạc kỹ. Mời cả ông Marshall đến nữa.
- Anh định nói là chúng mình sẽ tới Tụ điểm ánh sáng?
- Đúng vậy.
Nhưng không thể đi được đâu anh ạ.
- Sao lại không?
- Điều đó là không thực tế. Anh không đi được mà, và…
Tôi không tàn tật – Philip cáu kỉnh – Tôi khỏe mạnh. Tôi chỉ mất khả năng sử dụng đôi chân của tôi thôi. Tôi đã quen  với tình trạng này rồi. Tôi có thể đi tới tận Timbuctoo với chiếc xe đẩy này.
- Em cho rằng anh không nên tới đó. Phải đối mặt với toàn bộ sự việc…
- Trí óc tôi sẽ không bị rối loạn lên đâu.
…Và em không rõ là làm sao ta có thể đi được. Trộm cắp như rươi.
- Ta nhờ một người trông nhà.
- Được thôi. Cho dù đó là việc quá dễ dàng để làm hay để bàn bạc đến.
Ngày nào bà Whatshername  cũng có thể đến đây. Đừng lo lắng như vậy nữa, Polly! Cái chính là em không muốn đi.
- Đúng vậy.
- Chúng ta sẽ chỉ nán lại ở đó ít thôi - Philip dỗ dành - Nhưng anh nghĩ là ta cần thu xếp đi. Đây chính là lúc cả nhà phải đối mặt với mọi người. Chúng ta cần tìm cho ra cách ứng xử của chúng ta.
Đăng nhập để trả lời
0
III
Trong khách sạn Drymouth, Calgary ăn xong bữa tối và về phòng riêng sớm. Anh cảm thấy tâm trí mình bị kích động vì những chuyện đã trải qua ở Tụ điểm ánh sáng. Anh đã hy vọng sẽ tìm thấy nhiệm vụ khó nhọc của anh và đã nghĩ đến nhiều cách giải quyết. Nhưng toàn bộ câu chuyện lại phức tạp và rắc rối đến mức khác hẳn với những gì anh đã dự liệu và chờ đợi. Anh ngả người xuống giường, châm một điếu thuốc rồi tiếp tục suy đi tính lại sự việc trong đầu.
Hình ảnh rõ nét nhất là khuôn mặt Hester khi anh ra về. Cô đã từ chối ý muốn thực hiện công lý của anh một cách khinh miệt! Cô định nói gì khi thốt lên: “Vấn đề không phải là ai đã gây ra tội ác, vấn đề là sự vô tội.”. Và rồi: “Ông không thấy tình thế mà ông đưa chúng tôi  tới à?”. Nhưng anh đã làm gì vậy? Anh không hiểu nổi.
Và những người khác nữa. Người phụ nữ được gọi là Kirsty (tại sao lại là Kirsty? Đó là một cái tên xứ Scottish, trong khi bà ta lại là người Đan Mạch hay Na Uy). Tại sao bà ta nói năng nghiêm khắc và đầy ý kết tội đến như vậy?
Một điều gì đó khá kỳ lạ về Leo Argyle nữa chứ - một con người thận trọng, muốn chui vào tháp ngà. Ông ta không hề có một lời ít ra kiểu như: “Ơn chú, con trai tôi vô tội!” xem ra hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh của mình.
Rồi cô thư ký của Leo. Cô ta có vẻ muốn giúp đỡ anh, nhung cô cũng hành động không bình thường. Anh vẫn nhớ rõ hình ảnh cô quỳ gối bên Leo. Mặc dù cô ta có cảm tình với anh và đã giúp đỡ anh. Vì cái gì vậy? Vì con trai của ông chủ cô không giết người ư? Và rõ ràng cô ta đã ứng xử khác với một người thư ký lâu năm đi chăng nữa. Tất cả những cái đó chứng tỏ điều gì? Tại sao họ…
Chuông điện thoại vang lên, anh nhấc lên:
- Hello!
- Tiến sĩ Calgary đấy ạ? Có người muốn gặp ngài.
- Gặp tôi ư?
Anh rất ngạc nhiên vì anh nghĩ không ai biết anh nghỉ đêm ở đây.
- Ai vậy?
Một phút im lặng, rồi người phục vụ nói:
- Ông Argyle.
- Ồ, hãy nói với ông ấy - Arthur Calgary kìm được mình khi anh định nói là anh sẽ xuống gác. Nếu vì lý do gì đấy mà Leo Argyle theo anh đến đây và cố gắng tìm anh, có nghĩa là câu chuyện cần được giữ bí mật.
Anh sửa lại:
- Mời ông ấy lên phòng tôi.
Anh ngồi dậy và đi bách bộ khắp phòng đến nghe khi có tiếng gõ cửa. Anh mở cửa:
- Mời ông vào, ông Argyle. Tôi…
Anh im bặt và bước lùi lại. Đó không phải là Leo Argyle mà là một thanh niên chỉ ngoài hai mươi tuổi, một chàng trai với vẻ ngoài khôi ngô sạm nắng, phảng phất vẻ chua chát. Một khuôn mặt bất hạnh, giận dữ và liều lĩnh.
- Tôi cho rằng ông tưởng sẽ gặp cha tôi. Tôi là Michael Argyle.
- Mời anh vào - Calgary đóng cửa lại khi khách đã vào hẳn bên trong - Sao anh có thể tìm được tôi ở đây?
Anh hỏi khi mời thuốc lá. Michael Argyle nhón một điếu thuốc và mỉm cười vẻ hơi khó chịu.
- Hết sức dễ dàng. Nghĩ xem ông có thể ở khách sạn nào, rồi gọi điện thoại kiểm tra dự đoán.
- Và tại sao anh muốn gặp tôi?
- Để xem ông là loại người như thế nào?
Đôi mắt chàng trai chiếu một cái nhìn không thiện cảm lên Calgary, lên đôi vai hơi gù, mái tóc xám, lên khuôn mặt gầy, nhạy cảm của anh.
- Vậy ra ông là người đã cùng đoàn thám hiểm Hayes Bentley tới Nam Cực ấy. Trông ông không được dẻo dai lắm nhỉ.
Arthur Calgary uể oải mỉm cười.
- Dáng người có khi gây hiểu lầm. Tôi đủ sức chịu đựng. Và không chỉ cần có sức mạnh cơ bắp. Còn những phẩm chất quan trọng khác nữa: tính kiên trì, bầu nhiệt huyết và những kiến thức về kỹ thuật cần thiết.
- Ông đã tới bốn lăm chưa?
- Tôi đã ba tám tuổi.
- Trông ông già hơn thế.
- Có thể, tôi cũng tự thấy thế - Trong giây lát, một cảm giác buồn bã bao trùm lấy anh, khi mà lúc này đây, anh đang đối mặt  với vẻ trẻ trung của chàng thanh niên. Anh hỏi, hơi ngập ngừng - Tại sao anh muốn gặp tôi?
Chàng trai có vẻ bất bình:
- Tôi đến là không tự nhiên lắm sao? Tôi muốn gặp ông ngay khi tôi tôi nghe được những tin tức mới về thằng em tôi.
Calgary im lặng.
Michael tiếp tục nói:
- Đối với em tôi, mọi việc là quá muộn rồi còn gì?
- Đúng vậy - Calgary hạ giọng - quá muộn mất rồi.
- Vậy ông giữ kín câu chuyện của ông làm gì vậy?
Calgary kiên nhẫn kể lại câu chuyện cho chàng trai nghe. Vẻ cau có của người thanh niên làm cho anh có cảm giác mình được cổ vũ. Rốt cuộc thì đây chính là người có thể thay mặt cho gia đình nạn nhân tiếp chuyện với anh.
- Ông định tạo cho Jacko một chứng cứ ngoại phạm? Sao ông biết thời gian là phù hợp?
- Tôi hoàn toàn tin tưởng vào tính khách quan của sự kiện - Calgary khẳng định
- Ông có thể sai lầm. Ông, với tư cách là một nhà khoa học, có thể lãng quên những chuyện nhỏ nhặt như thời gian và địa điểm.
Calgary mỉm cười thú vị:
- Anh đã tạo cho mình một hình ảnh riêng về những vị giáo sư đãng trí trong tiểu thuyết - họ mang những đôi tất kỳ dị, không biết hôm nay là ngày bao nhiêu và bản thân muốn đi đâu. Chàng trai của tôi ơi, kỹ thuật đòi hỏi sự chính xác về số lượng, thời gian, tính toán. Tôi đảm bảo với anh rằng, tôi không mắc sai lầm đâu. Tôi đã cho em của anh đi nhờ lúc 7 giờ và để anh ta xuống Drymouth lúc 7 giờ 35 phút.
- Đồng hồ của anh có thể sai. Hay ông xem giờ bằng đồng hồ trên ô tô.
- Đồng hồ của tôi và đồng hồ ô tô hoàn toàn khớp nhau.
- Jacko có thể dẫn ông đi qua những đường hẻm. Cậu ấy thích đánh lừa mọi người mà.
- Không thể có chuyện đó. Sao anh cứ muốn chứng tỏ là tôi mắc sai lầm đến thế? - Calgary nóng mặt - Tôi đã từng nghĩ, tôi chỉ gặp khó khăn khi thuyết phục mọi người tin tôi, chứ tôi không chờ đợi sự nghi ngờ ở chính gia đình Jacko.
- Ông thấy chúng tôi khó bị thuyết phục lắm sao?
- Tôi thấy phản ứng của gia đình không được bình thường cho lắm.
Micky nhìn anh với cái nhìn sắc nhọn.
- Mọi người không muốn tin ông à?
- Hình như thế.
- Không phải hình như mà đúng là như thế. Nếu ông chỉ nghĩ đến vụ án thôi, ông sẽ thấy điều đó là hoàn toàn tự nhiên.
- Sao lại thế được nhỉ? Sao lại là tự nhiên? Mẹ anh bị giết. Em anh bị bắt và bị kết án. Nhưng hóa ra anh ấy vô tội. Đáng ra anh phải vui chứ. Em trai anh cơ mà.
- Cậu ấy không phải là em tôi. Và bà ấy cũng không phải là mẹ tôi.
- Vậy là thế nào?
- Mọi người không nói gì với ông sao? Chúng tôi được bà ấy đem về nuôi mà. Phần lớn là như vậy. Mary - chị cả tôi được bà ấy nhặt ở New York. Còn chúng tôi được gom lại trong thời gian chiến tranh. “Mẹ tôi” - như ông  gọi - không thể có con. Vì vậy bà đã tạo cho bà một gia đình riêng bằng cách nuôi con nuôi. Mary, tôi, Tina, Hester và Jacko. Một ngôi nhà sang trọng, ấm cúng và tình mẫu tử tràn trề! Tôi muốn nói thêm rằng bà đã quên chúng tôi không phải là con đẻ của bà rồi. Nhưng bà không gặp may mắn khi nhận nuôi Jacko.
- Tôi không hiểu - Calgary nói.
- Vậy ông phải thận trọng với những câu “mẹ đẻ”, “con trai” với tôi. Jacko là loài chấy rận!
- Nhưng không phải là kẻ giết người - Calgary khẳng định.
Micky chăm chú nhìn anh và gật đầu nói:
- Tốt thôi. Ông nói như vậy và chắc ông tin như vậy. Jacko không giết mẹ. Rất tốt, vậy thì: Ai giết bà? Ông không nghĩ đến điều này sao? Hãy nghĩ đi. Và ông sẽ hiểu ông đã mang đến cho chúng tôi những gì…
Chàng trai quay người và bước ra khỏi phòng.
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 4
 
Calgary nói, vẻ cảm kích:
- Xin cảm ơn ngài đã vui lòng tiếp tôi, ngài Marshall.
- Ồ, không có gì - Vị luật sư nói.
- Như ngài đã thấy, tôi đã đến Tụ điểm Ánh sáng và gặp gia đình Jacko.
- Chính vậy.
- Ngài biết chuyến đi của tôi?
- Đúng vậy, tiến sĩ Calgary ạ.
- Có thể ngài không hiểu lý do tôi quay lại gặp ngài… Ngài thấy đấy, mọi chuyện không như tôi đã nghĩ.
- Đúng thế, đúng thế đấy - Giọng ông khô khan và bình thản như thường lệ, nhưng lại chứa đựng một sắc thái khích lệ đối với Calgary.
- Tôi nghĩ, thưa ngài, đây chính là điểm kết thúc  một cách sống của một gia đình. Tôi đã chuẩn bị để chịu một sự phẩn uất nào đó từ phía họ. Vì vụ án có thể xem là do ý Chúa nên theo quan điểm của họ, cả gia đình có thể được tha thứ. Quả thực tôi đã hy vọng là gia đình sẽ đón tiếp tôi với lòng biết ơn vì tôi đến để minh oan cho Jacko. Nhưng mọi chuyện lại hoàn toàn khác hẳn.
- Tôi hiểu.
- Ngài Marshall, hình như ngài đã hy vọng một điều gì đó sẽ xảy ra? Tôi vẫn nhớ là cách cư xử của ngài đã khiến tôi lúng túng khi tôi đến gặp ngài lần đầu. Ngài thấy trước rằng, tôi sẽ phải đối đầu với điều gì ư?
- Ngài chưa kể cho tôi hay, tiến sĩ Calgary ạ, chuyện gì đã xảy ra cơ mà.
Arthur Calgary kéo ghế về phía trước
- Tôi cho rằng  tôi đã chấm dứt một giai đoạn, một cách ứng xử nào đó, đã mang đến một kết cục hoàn toàn khác cho một  chương đã được viết xong từ lâu. Nhưng tôi buộc phải cảm thấy rằng, thay cho sự kết thúc một câu chuyện cũ, tôi đã phải khởi đầu một câu chuyện mới nhất rồi. Một câu chuyện hoàn toàn mới. Ngài có cho rằng tôi đa nghi, đúng không?
Marshall chậm rãi gật đầu:
- Có thể nói như vậy. Tôi phải thừa nhận với ngài rằng, tôi có ý nghĩ là ngài đã không nhận thấy tất cả những hậu quả kéo theo đó. Nhưng việc ngài không định liệu được mọi chuyện cũng có lý do tự nhiên của nó, khi ngài chỉ có các văn bản chính thức của tòa án mà thôi.
- Đúng vậy, tôi đã hiểu rõ điều ngài nói - Anh cao giọng khi tiếp tục một cách sôi nổi - Đó không phải là sự giải tỏa nỗi đau khổ mà họ đã từng phải chịu, mà đó là sự thấu hiểu, là sự kinh sợ những gì có thể đến với họ. Có đúng vậy không?
Marshall thận trọng:
- Tôi cho rằng ngài hoàn toàn đúng. Cần lưu ý ngài rằng, tôi không nói về hiểu biết riêng của tôi đâu.
- Nếu vậy thì tôi không thể bình thản quay về với công việc của tôi, không thể thỏa mãn với những gì tôi đã làm được nữa. Tôi còn dính líu với họ. Và tôi có thể làm được một việc gì đó cho họ. Tôi không thể phủi tay được.
Vị luật sư hắng giọng:
- Dường như đó là một quan điểm kỳ lạ, tiến sĩ Calgary ạ.
- Tôi không nghĩ vậy, hoàn toàn không. Người ta phải chịu trách nhiệm về hành động của mình, và không chỉ có vậy mà còn phải chịu trách nhiệm cả về hậu quả của hành động đó nữa. Hai năm trước tôi đã cho một thanh niên đi nhờ xe. Và nay tôi thấy rằng tôi không thể đứng ngoài cuộc được.
Luật sư vẫn lắc đầu.
- Được thôi - Calgary nóng lòng nói - Ngài hãy cho đó là một hành động kỳ lạ, nếu ngài muốn. Nhưng lương tâm tôi vẫn bị dính líu. Ước muốn duy nhất của tôi là mang lại lời giải đáp đúng cho một vấn đề tôi không thể lẩn tránh. Nhưng dường như tôi đã mang đến một cái gì không hay ho lắm cho một số người nào đó. Và đến tận lúc này, tôi vẫn chưa hiểu lý do một cách rõ ràng.
- Ngài không hiểu lý do - Marshall chậm rãi nói - vì trong những mười tám tháng, ngài không có mối liên hệ nào với cuộc sống thực tế đang diễn ra. Ngài không đọc báo, có thể ngài không có điều kiện đọc báo, nhưng ngài không thể không nghe đài. Mọi chuyện đều rất bình thường, tiến sĩ Calgary ạ. Vụ án được công bố rộng rãi. Ai cũng biết. Và bây giờ bài toán sẽ là, nếu Jacko không gây án (theo ý ngài), thì ai đã gây án? Chúng ta sẽ phải quay lại với mớ bòng bong của vụ án. Vụ án đã xảy ra trong khoảng từ 7 giờ đến 7 giờ 30 vào một buổi tối tháng mười một tại một ngôi nhà, khi người phụ nữ đáng kính đó đang sống giữa gia đình, người thân. Ngôi nhà được bảo vệ một cách chắc chắn và nếu có ai đột nhập vào, thì người đó hoặc được bà Argyle đích thân ra mở cửa, hoặc có chìa khóa riêng. Nói cách khác, đó phải là một người quen. Giống như vụ Borden ở Mỹ khi ông bà Borden bị chém chết bằng rìu vào một buổi sáng thứ hai. Không ai trong nhà nghe thấy một tiếng động nào, không ai nhìn thấy bất cứ một người nào lảng vảng quanh nhà. Qua đó, ngài có thể thấy, tiến sĩ Calgary ạ, tại sao cả gia đình lại có vẻ không tin câu chuyện của ngài.
Calgary chậm rãi:
- Có phải ngài định nói, sẽ tốt hơn cho gia đình nếu đúng là Jacko Argyle phạm tội?
- Hoàn toàn chính xác. Nếu tôi có thể nói thì thế này, Jack Argyle chính là đáp số lý tưởng cho vụ án  chẳng thú vị gì trong gia đình. Anh ta đã từng là một đứa trẻ có vấn đề, là một chú bé mắc nhiều khuyết điểm, rồi là một thanh niên có tính cách ưa bạo lực. Gia đình có thể tha thứ và đã tha thứ cho anh ta. Họ có thể thông cảm, thương xót anh ta. Họ có thể nói với nhau và nói với mọi người rằng, đó không phải là lỗi lầm của anh ta, rằng các nhà tâm lý học có thể giải thích được vụ án. Vâng, rất phù hợp.
- Và bây giờ…
- Bây giờ tình thế rất là khó khăn, cực kỳ khó khăn. Thậm chí tới mức báo động.
Calgary tỏ ra khôn khéo:
- Ngài cũng không chờ đợi câu chuyện của tôi?
- Tôi buộc phải thừa nhận điều đó. Đúng, tôi buộc phải thừa nhận rằng tôi cũng bị choáng. Một vụ án đã kết thúc một cách mỹ mãn - vâng, tôi sẽ tiếp tục dùng từ mỹ mãn -nay sẽ phải mang ra xem xét lại.
- Một cách chính thức? Tôi muốn nói là, theo quan điểm của cảnh sát, vụ án sẽ được xét lại?
- Không còn nghi ngờ gì nữa. Khi Jack Argyle bị xem là phạm tội vì có các chứng cứ chống lại anh ta (các quan tòa chỉ mất 15 phút để đưa ra các chứng cứ này thôi), theo quan điểm của cảnh sát, vụ án sẽ được xem xét lại.
- Và cảnh sát sẽ lại điều tra?
- Chắc chắn vậy - Marshall trầm ngâm xoa cằm - Tất nhiên sau hai năm rồi, sẽ khó có những đường nét rõ ràng của một vụ án, cho dù cảnh sát có thể gặt hái được một kết quả nào đó… Tôi không tin lắm. Họ có thể biết kẻ giết người. Họ có thể có nhiều bằng chứng để xây dựng một giả thuyết khôn ngoan  về việc ai phạm tội. Nhưng chẳng dễ dàng thu được các chứng cứ cụ thể đâu.
- Tôi cũng nghĩ như ngài…Và đó cũng là ý nghĩ của cô ấy.
Vị luật sư lạnh lùng:
- Ngài nói đến ai vậy?
- Hester Argyle.
- Ồ, phải, cô Hester trẻ trung - ông tò mò - Cô ấy nói gì với ngài?
- Cô ấy nói về sự vô tội. Cô ấy nói vấn đề không phải ở chỗ ai gây án, vấn đề là sự vô tội. Bây giờ tôi hiểu cô ấy ám chỉ gì…
Marshall sắc sảo nhìn anh:
- Tôi nghĩ, có thể ngài đã hiểu.
- Tôi hiểu cô ấy nói điều ngài vừa nói. Gia đình sẽ rơi vào tình cảnh bị nghi ngờ…
Marshall ngắt lời anh:
- Gia đình chưa từng bị nghi ngờ, chính Jack Argyle bị nghi ngờ trước tiên.
Calgary vẫn tiếp tục:
- Gia đình sẽ bị nghi ngờ, và có thể bị nghi ngờ mãi mãi. Nếu một người trong gia đình phạm tội, có thể họ không biết chính xác đó là ai. Họ sẽ nhìn nhau và băn khoăn…Vâng, đó là điều tệ hại nhất. Họ sẽ không biết…
Im lặng. Marshall nhìn Calgary vẻ không khích lệ nhưng vẫn không nói gì.
- Khủng khiếp quá… thưa ngài - Calgary nói, vẻ xúc động hiện rõ trên khuôn mặt gầy nhạy cảm của anh - Đúng thế, rất khủng khiếp… Năm này qua năm khác rình mò nhau, băn khoăn day dứt. Quan hệ của gia đình với xã hội sẽ bị ảnh hưởng. Tình yêu tan vỡ, chân lý bị vùi dập…
Marshall hắng giọng:
- Ngài không quá bi thảm hóa vấn đề đấy chứ?
- Không, tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ, xin thứ lỗi, tôi thấy vấn đề rõ ràng hơn ngài. Tôi có thể hình dung thực chất của vấn đề.
Lại im lặng.
Calgary tiếp tục:
- Vấn đề là thế này: người vô tội bị kết án… Đáng ra là không thể như thế được. Đó chính là lý do tôi không thể đứng ngoài cuộc. Tôi không thể bỏ đi và nói: “Tôi đã làm một việc đúng, tôi đã làm một  điều có thể làm, tôi đã phục vụ công lý”. Vì ngài cũng thấy là, việc tôi làm chẳng phục vụ được gì cho công lý. Tội ác không bị trừng phạt, người vô tội không thoát được bóng đen của sự hiểu lầm.
- Tôi nghĩ ngài đã tự làm một mình đấy, tiến sĩ Calgary ạ. Điều ngài vừa nói có một cơ sở sự thật nào đó, không nghi ngờ gì nữa; nhưng tôi không thể thấy rằng, ngài có thể làm được gì bây giờ?
- Đúng vậy, tôi khó có thể làm được một việc có ích nào đó, nhưng tôi phải cố gắng. Đó chính là lý do khiến tôi đến gặp ngài. Tôi muốn… tôi nghĩ tôi có quyền được biết… bức tranh toàn cảnh của vụ án.
- Ồ, không có gì phải giấu diếm đâu - Giọng Marshall đã lanh lợi hơn - Tôi có thể cung cấp cho ngài mọi thông tin cần thiết. Tất nhiên chỉ là các sự kiện thôi. Hơn các sự kiện thì tôi chịu. Tôi chưa bao giờ có quan hệ thân thiết với gia đình ấy. Hãng của chúng tôi đã làm việc với bà Argyle vài năm. Chúng tôi thực hiện các di chúc cho bà. Tôi biết cả hai ông bà, cả bầu không khí ở Tụ điểm ánh sáng cùng đặc điểm và tính khí của từng người. Thật ra thì tôi cũng chỉ biết qua bà Argyle mà thôi.
- Tôi hiểu ngài, nhưng cho phép tôi được bắt đầu từ một điểm xuất phát cụ thể. Tôi biết bọn trẻ không phải là con đẻ của bà ấy. Chúng được nhặt về nuôi.
- Đúng vậy, bà Argyle chính là Rachel Konstam, con gái duy nhất của ông Rudolph Konstam, một người rất giàu có. Mẹ bà là người Mỹ và cũng giàu có. Rudolph Konstam là một người nhân hậu và đã dạy dỗ con gái theo những chuẩn mực của mình. Ông bà qua đời trong một vụ tai nạn máy bay và Rachel liền hiến rất nhiều tiền bạc được thừa kế  cho các tổ chức từ thiện, như chúng ta vẫn gọi một cách không chính xác. Bà đã cho xây dựng nhiều nhà từ thiện. Công việc đang tiến hành thì bà gặp Leo Argyle, giảng viên trường Oxford, một người rất quan tâm tới các cải cách kinh tế và xã hội. Muốn hiểu bà Argyle, ngài cần chú ý rằng, bi kịch lớn nhất đời bà là bà không có khả năng sinh nở. Như đã từng xảy ra với nhiều phụ nữ khác, điều này quả đã phủ bóng đen xuống cuộc đời bà. Sau khi đã chạy chữa đủ cách, bà phải chấp nhận thực tế đau xót đó. Và bà đã phải tìm kiếm một giải pháp nhằm giảm nhẹ nỗi bất hạnh của mình. Đầu tiên, bà nhận nuôi một đứa trẻ ở khu ổ chuột New York, đó là cô Durrant. Bà dành tất cả tình cảm của mình cho trẻ em. Khi chiến tranh nổ ra vào năm 1939, bà làm việc ở Bộ Y tế với tư cách là một nhà bảo mẫu thời chiến và mua ngôi nhà mà ngài đã viếng thăm, tức Tụ điểm ánh sáng.
- Tụ điểm rắn.
- Đúng vậy, tôi tin đó là cái tên đầu tiên. Và bây giờ, dường như nó phù hợp hơn cái tên Tụ điểm ánh sáng mà bà đã chọn. Năm 1940, bà nuôi chừng 12 đến 16 đứa trẻ, phần lớn không còn gia đình hay không được chăm sóc đầy đủ. Bọn trẻ đã được chăm sóc tốt, được sống trong một ngôi nhà sang trọng. Tôi đã nói với bà rằng, bọn trẻ sẽ gặp khó khăn khi chiến tranh chấm dứt, khi chúng phải từ biệt bà để về nhà của chúng. Bà không để ý đến lời khuyên của tôi. Bà hoàn toàn quên mình vì bọn trẻ và cuối cùng là có kế hoạch giữ vài đứa trẻ mồ côi hay nghèo nhất lại. Mary nay đã lấy Philip Durrant; Michael hiện làm việc ở Drymouth; Tina - đứa con hoang; Hester và cuối cùng là Jacko. Chúng lớn lên và coi ông bà như bố mẹ đẻ. Chúng được chăm sóc và giáo dục tốt  nhờ những đồng tiền của bà. Nhưng theo tôi, người ta nên xa lánh nơi mọi thứ đều thừa thãi. Nếu không, người ta sẽ mạo hiểm hành động theo những sở thích riêng. Jack - hay Jacko như mọi người thường vẫn gọi - luôn không vừa ý. Cậu ta ăn cắp tiền ở trường và bị đuổi học. Năm đầu tiên ở đại học, cậu ta đã dính vào chuyện bê bối. Cậu ta suýt vào tù hai lần, cậu ta không chịu nghe lời ai. Ngài có thể tìm hiểu kỹ sau. Hai lần, ông bà Argyle đều tha thứ tội biển thủ cho cậu ta. Hai lần, mọi người đã dồn tiền cho cậu ấy lập nghiệp. Và cả hai lần, công ty kinh doanh của cậu đều bị phá sản. Sau khi cậu ta chết, một khoản trợ cấp đã được dành để trả cho người vợ góa của cậu ta.
Calgary ngạc nhiên vươn người về phía trước:
- Người vợ góa? Không ai nói với tôi rằng anh ta đã lập gia đình!
- Bạn thân mến, bạn thân mến - Vị luật sư cáu kỉnh bẻ ngón tay kêu lắc cắc - Tôi sơ xuất quá. Tôi quên là ngài không đọc báo. Tôi có thể nói rằng, không một ai trong gia đình biết việc này cả. Sau khi anh ta bị bắt, vợ anh ta bất ngờ xuất hiện ở Tụ điểm ánh sáng với một sự đau khổ khôn cùng (vì cái gì vậy?). Ông Argyle đã đối xử tốt với cô ấy. Cô ta vốn là gái nhảy ở hiệu khiêu vũ Drymouth. Sở dĩ tôi quên kể về cô ta vì cô ta đã tái giá ít lâu sau Jacko chết. Chồng cô ấy là thợ điện ở Drymouth, tôi nghĩ vậy.
- Tôi cần gặp cô ấy - Calgary nói, anh bổ sung - cô ta chính là người đầu tiên tôi cần gặp.
- Tất nhiên rồi. Tôi sẽ đưa địa chỉ cho ngài. Tôi không hiểu tại sao lại không lưu ý ngài việc này ngay từ đầu.
Calgary im lặng.
- Cô ấy là, đúng vậy, một yếu tố không đáng kể - Vị luật sư nói, vẻ hối hận - ngay  cả báo chí cũng không bàn tán đến cô ấy nhiều. Cô ấy không bao giờ vào thăm hay biểu hiện một sự quan tâm nào đối với chồng.
Calgary chìm đắm trong suy tư. Rồi anh nói:
- Ngài có thể cho tôi biết chính xác là ai đã có mặt trong ngôi nhà buổi tối hôm bà Argyle bị giết hại không?
Marshall nhìn anh như chăm chú hơn:
- Leo Argyle và cô gái trẻ nhất Hester. Mary Durrant và người chồng tàn tật của cô cũng có mặt. Người chồng vừa được ra viện. Có cả Kirsten Lindstrom mà ngài đã gặp. Bà ta là người Thụy Điển, được đào tạo thành y tá và là người giúp việc của bà Argyle từ thời chiến tranh. Michael và Tina thì vắng mặt. Michael bán xe hơi ở Drymouth và Tina là nhân viên thư viện ở Redmyn, cô cô có một căn hộ ở đó.
Marshall dừng lại trước khi tiếp tục kể.
- Có cả Vaughan, thư ký của Leo. Cô ta đã về nhà trước khi người ta phát hiện ra vụ giết người.
- Tôi đã gặp cô ta. Cô ta có vẻ rất quan tâm đến ông Argyle.
- Đúng, đúng vậy. Tôi cho rằng chúng ta sắp được chứng kiến một cuộc hứa hôn.
- Ra thế!
- Ông ấy rất cô đơn sau khi vợ chết - Vị luật sư nói, vẻ không tin tưởng vào những lời mình nói lắm.
- Chính thế - Calgary nói và anh hỏi tiếp - Động cơ nào vậy, thưa ngài?
- Ngài tiến sĩ thân mến của tôi ơi, thực sự là tôi không thể có ý kiến gì ở đây được.
- Tôi nghĩ là ngài có thể có ý kiến, khi ngài tự cho rằng các sự kiện còn mơ hồ.
- Không hề có khoản trợ cấp trực tiếp nào cho bất kỳ ai. Bà Argyle có nhiều bản di chúc riêng biệt, một phương thức đang được áp dụng phổ biến. Các di chúc này không hề bỏ sót một người con nào. Các di chúc được ủy quyền cho ba người: tôi, ông Argyle và một luật sư người Mỹ, cậu họ xa của bà Argyle. Một số tiền rất lớn được ủy quyền cho ba chúng tôi sử dụng và chúng tôi sẽ trợ cấp cho người nào cần đến tiền nhất.
- Còn ông Argyle? Liệu ông ấy có được lợi gì từ cái chết của vợ không?
- Chắc là không. Phần chủ yếu của gia tài, như tôi đã nói, nằm ở các di chúc. Bà ấy đã dành cho ông một phần gia tài và phần này được để ngoài các di chúc kể trên.
- Còn bà Lindstrom?            
- Bà Argyle trả lương cho bà ta hậu hĩnh - Marshall cáu kỉnh bổ sung - Động cơ ư? Đối với tôi, dường như không có cả khái niệm ấy ở đây nữa cơ. Không dính dáng đến chuyện tiền nong đâu.
- Thế còn lĩnh vực tình cảm? Liệu có một sự va chạm đặc biệt nào không?
- Tôi e rằng tôi không thể giúp ngài được gì. Tôi không để ý đến cuộc sống riêng của họ.
- Vậy thì ai có thể gây án?
Marshall cân nhắc trong chốc lát. Rồi ông hầu như miễn cưỡng nói:
- Ngài có thể gặp một bác sĩ ở vùng này, bác sĩ MacMaster, hình như tên ông ấy như vậy. Ông ấy đã nghỉ hưu nhưng vẫn sống cạnh Tụ điểm ánh sáng. Ông ấy đã từng phục vụ ở những bệnh viện thời chiến. Chắc ông ấy biết rõ cuộc sống ở đó. Chưa chắc ngài đã thuyết phục được ông ta. Nhưng nếu ông ta thích thì ông ta có thể giúp ngài. Xin ngài thứ lỗi vì tôi nói điều này, phải chăng ngài cho rằng, ngài có thể đạt được một kết quả mà cảnh sát đã không đạt được?
- Tôi không biết, có lẽ là không. Nhưng tôi biết rõ điều này: tôi cần cố gắng. Đúng vậy, tôi cần phải cố gắng.
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 5
 
Đôi lông mày của vị cảnh sát trưởng rướn lên chậm chạp trong một cố gắng tuyệt vọng nhằm chạm được tới mái tóc xám của ông. Ông ngẩng đầu lên nhìn trần nhà rồi lại cúi xuống chồng tài liệu trên bàn.
- Không thể diễn tả được! - Ông nói.
Chàng thanh niên phụ tá có nhiệm vụ là luôn sẵn sàng phụ họa với ông cảnh sát trưởng nói:
- Đúng vậy, thưa ngài!
- Một vụ rắc rối quá - thiếu tá Finney lẩm bẩm. Ông gõ gõ các ngón tay xuống bàn - Ông Huish đã tới chưa?
- Rồi ạ, ông sĩ quan đến được năm phút rồi ạ .
- Tốt, anh mời ông ấy vào nhé.
Ông sĩ quan cảnh sát Huish có vóc dáng cao, vẻ buồn buồn. Dáng dấp rầu rĩ của ông nặng nề đến mức không ai có thể tin rằng ông là cuộc sống và là linh hồn của lũ trẻ nhà ông, ông có thể đùa cợt vè nhét xu vào tai để trêu chúng.
Ông cảnh sát trưởng nói:
- Chào anh Huish, chúng ta đã vớ được một mớ bòng bong rồi. Anh nghĩ sao?
Vị sĩ quan cảnh sát thở khó nhọc và ngồi xuống chiếc ghế mà người thủ trưởng vừa chỉ:
- Dường như hai năm trước chúng ta đã mắc sai lầm. Người đàn ông này, tên anh ta là gì ấy nhỉ?
Ông cảnh sát trưởng lật tài liệu:
- Calory, không phải, Calgary. Loại người mà người ta vẫn gọi là giáo sư. Có thể ông ta đãng trí? Ông ta luôn mơ hồ về thời gian và mọi chuyện khác?
Dường như có một vẻ mong muốn ẩn hiện trong giọng nói của ông, nhưng Huish đã không đáp ứng. Anh nói:
- Tôi hiểu đó là một nhà khoa học.
- Vậy anh cho rằng chúng ta phải thừa nhận câu chuyện khó tin của ông ta sao?
- Ồ, ngài Reginald, dường như đã được thừa nhận rồi. Và tôi không thể nghĩ rằng, ông ấy lại bỏ qua một chi tiết nào đó.
- Đó là những lời dành cho vị Chánh ủy viên công tố.
- Đúng vậy - Finney nói vẻ không hài lòng - nếu ông Chánh ủy viên công tố đã bị thuyết phục, tôi nghĩ rằng chúng ta nên chấp nhận. Có nghĩa là phải điều tra lại. Anh có mang theo hồ sơ cũ như tôi yêu cầu không?
- Tôi có mang theo, thưa ông.
Người sĩ quan đặt tài liệu lên bàn.
- Anh đã nghiên cứu lại? - Ông cảnh sát trưởng hỏi.
- Tôi đã xem lại tối qua. Tôi còn nhớ rõ vụ này. Nói cho cùng, vụ án xảy ra cũng chưa lâu la gì lắm
- Vậy thì, anh Huish, chúng ta cần xem xét từ đâu?
- Từ đầu, thưa ông. Có vấn đề rắc rối là, như ngài đã biết, lúc xử án không ai ngoài Jacko bị nghi ngờ cả.
- Đúng vậy. Dường như đó là một vụ hết sức rõ ràng. Đừng nghĩ là tôi có ý bới móc chuyện cũ nhé, anh Huish ạ. Tôi luôn ủng hộ anh trăm phần trăm.
- Không thể nghĩ khác được – Huish trầm ngâm – Điện thoại gọi đến báo là Argyle bị giết. Thông tin về việc dọa nạt mẹ và những dấu tay của anh ta trên chiếc gậy chọc lò. Rồi số tiền nữa. Chúng ta bắt giữ ngay lập tức và và số tiền bị mất nằm trong túi anh ta.
- Lúc đó anh có ấn tượng như thế nào về anh ta?
- Rất xấu - Huish suy tính - Quá tự phụ và cho rằng mình có lý. Với chứng cứ vắng mặt trong thời gian gây án, anh ta luôn tự phụ. Anh ta nghĩ là bản thân mình đủ khôn ngoan mà. Anh ta cho rằng điều mình làm là hoàn hảo, không ai khám phá được. Anh ta đã xử sự hoàn toàn sai lầm.
- Đúng vậy, mọi việc đã chứng tỏ điều đó. Nhưng ngay lập tức anh nghĩ là anh ta giết người à?
Người sĩ quan cân nhắc:
- Đó không phải là chuyện có thể tin ngay được. Tôi có thể nói rằng, anh ta là loại người rất dễ đi đến kết cục như vậy. Giống như Harmon năm 1938. Những kỷ lục xấu của anh này như ăn cắp xe đạp, lừa đảo lấy tiền, lừa gạt phụ nữ có tuổi, và cuối cùng là dùng acid để dọa nạt, anh ta đã cưỡng ép một phụ nữ nhiều lần. Tôi đã cho rằng Jack Argyle chính là loại người như vậy.
- Nhưng hình như ta đã sai lầm - Vị cảnh sát trưởng chậm chạp nói.
- Đúng là chúng ta đã sai lầm. Và anh ta đã chết. Đó là điều đáng buồn. Tôi xin ông lưu ý rằng, anh ta là một thanh niên hư hỏng. Có thể anh ta không giết người, đúng là không giết người như ta đã thấy, nhưng anh ta rất hư hỏng.
- Tiếp tục đi, ông bạn - Finney cáu kỉnh - Ai giết bà ta? Tối qua anh đã xem xét toàn bộ vụ án, như anh vừa nói. Một người nào đó đã giết chết bà ta. Người phụ nữ đó không thể tự đánh vào gáy mình một cú đòn chí mạng như thế bằng chiếc gậy chọc lò được. Người khác đánh. Vậy là ai?
Huish thở dài và dựa lưng vào thành ghế.
- Tôi lo rằng chưa chắc chúng ta tìm được thủ phạm.
- Khó thế cơ à?
- Rất khó. Vì vụ án đã xảy ra lâu rồi và ta có quá ít chứng cứ. Tôi giả định rằng, không thể hy vọng vào những bằng chứng đầy đủ và trực tiếp được.
- Lúc đó trong nhà có ai? Ai đang ở cạnh bà ta?
- Không thể biết được. Có thể đó là một người trong nhà, cũng có thể là một người mà bà ta vừa đón vào. Họ luôn khóa cửa cẩn thận. Chấn song đặc biệt ở cửa sổ, dây xích và khóa đặc biệt ở cửa ra vào. Hai năm trước họ bị mất trộm nên nay họ rất cảnh giác. Vấn đề là ở chỗ, thưa ông, chúng ta đã không tra xét tỉ mỉ lúc vụ án mới xảy ra. Lúc đó chứng cứ chống lại Jacko là đầy đủ. Tất nhiên là bây giờ ai cũng có thể thấy rằng, kẻ giết người đã nắm vững và lợi dụng được cơ hội.
- Nắm được cơ hội là chàng trai đã ở đó, đã cãi nhau và dọa nạt mẹ?
- Đúng vậy. Người đó chỉ còn việc là lẻn vào phòng nhặt thanh sắt chọc lò với đôi tay xỏ găng, tới bên bàn bà Argyle đang viết và đánh vào đầu bà.
Thiếu tá Finney buột ra một từ thông thường:
- Tại sao?
Huish chậm rãi gật đầu:
- Đúng vậy thưa ông, đó chính là bí mật mà ta cần khám phá. Có lẽ đó là việc khó khăn nhất. Chúng ta chưa biết động cơ của kẻ giết người.
- Có lẽ vậy - vị cảnh sát trưởng nói -Giống như các phụ nữ có tiền khác, bà ta đã cố gắng tránh cái chết. Bản di chúc có ủy nhiệm đã được chuẩn bị, bọn trẻ đều được chia tiền bạc nếu chẳng may bà chết. Bà là người đáng kính trọng và đã cung cấp tài chính cho lũ trẻ suốt đời. Sự giáo dục tốt, những khoản tiền lớn để lập nghiệp, những khoản trợ cấp hậu lĩnh cho tất cả. Tình thương, lòng tốt, sự rộng lượng.
- Đúng vậy, dường như không hề có lý do để loại bỏ bà. Tất nhiên…
- Gì vậy, anh Huish?
- Ông Argyle, tôi xin ông lưu ý, đang nghĩ đến việc lập gia đình. Ông ấy định cưới cô Gwenda Vaughan, thư ký của ông ấy nhiều năm nay.
- Nếu thế - Thiếu tá Finney trầm ngâm - tôi cho rằng có động cơ ấy. Lúc đó chúng ta chưa biết chuyện này. Cô ta đã làm việc cho ông Argyle trong nhiều năm, như anh đã nói. Ta có thể nghĩ rằng, giữa họ với nhau đã có một điều gì đó lúc xảy ra vụ án đó được không?
- Tôi khá nghi ngờ giả thuyết đó. Một chuyện như vậy sẽ lan rộng rất nhanh trong vùng. Theo tôi, chưa chắc ông đã phỏng đoán chính xác. Lúc đó, bà Argyle không hề phải bận tâm tìm hiểu hay tức giận vì chuyện gì của ông ấy cả.
- Anh nói đúng. Nhưng việc ông ta muốn tục huyền chẳng được hay ho cho lắm.
- Cô ta còn trẻ và hấp dẫn. Tôi không thể nói rằng cô ta đẹp lộng lẫy, nhưng quả thật là cô ấy rất ưa nhìn và có một phong thái rất quyến rũ.
- Hình như cô ta đã phục vụ cho ông ấy khá lâu rồi. Những nữ thư ký như thế luôn có những thiên tình ái mùi mẫn với ông chủ của họ.
- Thế là chúng ta đã có thể tìm ra một động cơ cho người này - Huish nói - Còn người phụ nữ Thụy Điển  nữa. Thực sự là bà ta không cảm mến bà Argyle nhiều như bà ta vẫn chứng tỏ với mọi người. Hình như đã có sự khinh bỉ thực hay giả tưởng giữa hai người. Nhưng bà ta không được lợi lộc gì với cái chết của bà Argyle vì đã được trả công hậu hĩnh. Bà ta, dường như vậy, là người đáng yêu, rất dễ xúc động chứ không phải hạng người mà người ta có thể cho rằng, sẵn sàng giáng thanh sắt vào đầu người khác mà không hề run tay! Nhưng liệu ta có dám chắc không? Hãy nhớ vụ Lizzie Boden.
- Không thể. Thế không hề có câu hỏi nào về một sự đột nhập từ bên ngoài vào ư?
- Không hề có chút dấu vết nào. Ngăn kéo đựng tiền bị kéo ra. Người ta đã cố tạo ra sự lộn xộn trong phòng để chứng tỏ là có kẻ trộm đã đột nhập vào, nhưng đó hoàn toàn là do bàn tay của một người không thạo việc. Lúc bấy giờ chúng ta đã cho rằng chính Jacko đã nghĩ ra chuyện đó.
Vị cảnh sát trưởng nói:
- Một điều kỳ lạ đối với tôi là số tiền.
- Đúng vậy, rất khó hiểu. Một đồng 4 bảng thu được ở Jacko chính là đồng tiền mà nhà băng mới trao cho bà Argyle lúc sáng. “Bà Phệ”, đó là cái tên được viết ở tờ bạc này. Anh ta nói rằng chính bà Argyle đưa cho anh ta, nhưng ông Argyle và Gwenda đều khẳng định là bà Argyle vào thư viện lúc 7 giờ kém 15 và kể với họ chuyện Jacko vòi tiền. Bà nói minh bạch rằng bà đã từ chối.
Tất nhiên là với những chi tiết ta vừa biết, có thể ông Argyle và người thư ký đã nói dối.
- Đó cũng là một khả năng. Và hình như… - Người sĩ quan dừng lại.
- Gì vậy, anh Huish? - Finney cổ vũ.
- Hãy giả thiết rằng một người nào đó, ta tạm gọi là X, nghe được cuộc cãi cọ và những lời đe dọa của Jacko. Hãy cho rằng chính lúc đó, nhân vật còn giấu mặt kia phát hiện thấy cơ hội hành động. Người này cầm lấy tiền, chạy theo anh thanh niên và nói rằng bà mẹ cho tiền. Rồi ung dung lựa chọn đường đi nước bước, sử dụng thanh chọc lò mà Jacko đã dùng để dọa dẫm mẹ một cách cẩn thận để không làm mất đi các dấu tay sẵn có…
Vị cảnh sát trưởng giận dữ:
- Nhưng những giả thiết ấy không phù hợp với những hiểu biết của tôi về gia đình này. Ngoài ông Argyle, Gwenda Vaughan, Hester Argyle và bà Lindstrom, còn có ai trong nhà lúc đó nữa?
- Người con gái lớn Mary Durrant và chồng cô ta.
- Anh ta tàn tật à? Loại bỏ đi. Còn Mary Durrant thì sao?
- Cô ta đúng là một hình mẫu của lòng từ thiện thưa ông. Ông không thể hình dung thấy cảnh cô ấy nổi giận hay, đúng vậy, hay giết người đâu.
- Còn những người phục vụ?
- Họ làm công nhật và đã ra về từ lúc 6 giờ.
- Tôi muốn biết rõ hơn về diễn biến thời gian.
Người sĩ quan đưa hồ sơ cho thủ trưởng của mình.
- Hmm…Phải, tôi đã rõ. Bảy giờ kém 15 bà Argyle vào thư viện kể cho chồng nghe về Jacko. Gwenda Vaughan có mặt ở đó. Lúc 7 giờ, cô ta ra về. Hester Argyle còn nhìn thấy mẹ lúc 7 giờ kém vài phút. Sau đó không ai thấy bà nữa cho đến tận 7 giờ 30 phút lúc bà Lindstrom phát hiện ra xác bà Argyle. Từ 7 giờ đến 7 giờ 30 phút có thể có nhiều chuyện xảy ra. Hester có thể giết mẹ. Gwenda Vaughan có thể giết bà sau lúc rời thư viện và trước lúc ra về. Bà Lindstrom có thể giết bà chủ lúc bà ta “phát hiện” ra xác chết. Leo Argyle ngồi một mình trong thư viện từ 7 giờ 10. Ông ta có thể xuống phòng vợ và giết bà trong khoảng thời gian 20 phút đó. Mary Durrant cũng có thể xuống nhà giết mẹ. Và… - Finney trầm ngâm - Và bà Argyle có thể mở cửa cho một người nào đó vào. Lúc trước chúng ta đã nghĩ đó chính là Jacko Argyle. Ông Leo Argyle đã khai, nếu anh chưa quên, là ông nghe thấy tiếng chuông, tiếng mở và tiếng đóng cửa. Nhưng ông rõ vào lúc nào. Chúng ta đã cho rằng đó là lúc Jacko quay trở lại và giết bà.
- Anh ta không cần gọi cữa vì có chìa khóa riêng, mọi người trong gia đình đều có.
- Hình như còn một người con trai nữa thì phải.
- Đúng vậy, Michael. Buôn bán xe hơi ở Drymouth.
- Anh thử tìm hiểu xem buổi tối hôm đó anh ta làm gì?
- Sau hai năm trời? Liệu có ai nhớ được không?
- Hình như anh ta đang có công chuyện lúc xảy ra vụ án?
- Anh ta đang chạy thử xe cho khách hàng. Không có cơ sở gì để nghi ngờ anh ta, nhưng anh ta cũng có chìa khóa riêng và có thể đã phóng xe về giết mẹ.
Vị cảnh sát trưởng thở dài:
- Tôi không rõ anh cần làm gì bây giờ, anh Huish ạ. Liệu chúng ta có thể tìm được gì ở đây không?
- Tôi cũng rất muốn biết ai giết bà ấy. Theo hiểu biết của tôi, bà là người phụ nữ tuyệt vời. Bà đã làm được nhiều việc cho mọi người, cho những đứa trẻ bất hạnh. Bà là người lẽ ra không thể bị giết hại như vậy. Đúng thế đấy, tôi rất muốn biết. Ngay cả trong trường hợp chúng ta không thể có những chứng cớ được ông Chánh ủy viên công tố chấp thuận, tôi vẫn muốn biết.
- Thôi được, tôi chúc anh mọi sự tốt lành, anh Huish ạ. Lúc này ta chưa có đủ những thông tin cần thiết, nhưng đừng có nản lòng nếu anh không tìm ra một phương sách nào. Dấu vết mờ nhạt quá. Đúng vậy, quá mờ nhạt mất rồi.
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 6
 
I
Ánh sáng bừng lên trong rạp. Các quảng cáo chạy loang loáng trên màn ảnh. Những phụ nữ chỉ chỗ ngồi đi đi lại lại với những chai nước giải khát và những hộp kem. Arthur Calgary chăm chú nhìn họ. Một cô gái tròn trĩnh có bộ tóc nâu gọn đẹp, dáng người cao, nước da ngăm ngăm. Đó chính là người mà anh cần tìm: vợ Jacko. Vợ góa của Jacko và bây giờ là vợ của anh chàng Joe Clegg. Một bộ mặt nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng nhạt nhẽo trát đầy phấn, đôi chân mày kẻ đậm và bộ tóc cứng đơ, chói mắt trong một kiểu uốn tóc rẻ tiền. Arthur Calgary mua một que kem của cô ta. Anh có địa chỉ và có thể gọi điện thoại, nhưng anh muốn gặp cô khi cô chưa biết anh. Cô ta là như vậy đấy. Không hề có dáng vẻ của người con dâu, anh nghĩ, mà bà Argyle có thể chăm sóc, nếu bạn để ý đến mọi mặt. Không nghi ngờ gì, đó chính là lý do khiến Jacko giấu giếm gia đình.
Anh thở dài, giấu que kem dưới ghế rồi tựa lưng vào ghế khi đèn phụt tắt và một hình ảnh mới lại hiện lên trên màn ảnh. Anh đứng dậy và bỏ ra ngoài.
Mười một giờ sáng hôm sau, anh gọi cửa khu nhà cô ở. Một cậu bé mười sáu tuổi mở cửa và trả lời Calgary:
- Gia đình Clegg? Tầng trên cùng ạ.
Calgary leo lên thang gác. Anh gõ cửa và Maureen Clegg ra mở. Trông cô khác hẳn vì thiếu bộ đồng phục và son phấn trang điểm. Một khuôn mặt nhỏ nhắn, kém lanh lợi, có đường nét khá nhưng không hấp dẫn. Cô cau mày nhìn Calgary.
- Tôi chắc cô đã nhận được thư của ngài Marshall?
Khuôn mặt cô trở lại bình thường.
- Ồ, hóa ra là ông! Mời ông vào - Cô lùi lại nhường bước cho anh - Xin ông thứ lỗi vì nhà cửa lộn xộn quá. Tôi bận lắm, thưa ông - Cô nhặt mớ quần áo chưa giặt vắt trên ghế và dọn dẹp bữa ăn sáng từ hôm trước còn lại - Mời ông ngồi, ông đến thăm chúng tôi thì quí hóa quá.
- Tôi cảm thấy đây là việc cuối cùng tôi có thể làm - Calgary nói.
Cô cười vẻ hơi lo ngại, dường như cô không thừa nhận điều anh vừa nói.
- Ngài Marshall đã viết thư cho tôi kể về  câu chuyện của Jacko. Ngài viết rằng có một người đã cho anh ấy đi nhờ xe tới Drymouth. Chính là ông?
- Đúng vậy, chính là tôi.
- Thực sự là tôi không tin câu chuyện của ông - Maureen nói - Tối qua tôi và Joe vừa bàn về chuyện đó. Tôi nói với anh ấy rằng, cứ như phim trinh thám vậy. Hai năm rồi còn gì!
- Có lẽ như thế.
- Tất nhiên ông cho rằng những gì ông xem ở rạp chiếu bóng là vô lý, là không thể xảy ra trong cuộc sống được. Thế mà nó đã xảy ra đấy. Đã xảy ra trong thực tế. Thật kỳ lạ quá!
- Tôi cũng giả định rằng mọi người đều nghĩ như vậy - Anh nhìn cô gái với một sự xót xa mơ hồ.
Cô gái vui vẻ liến thoắng:
- Jacko tội nghiệp đã chết và chúng ta không thể biết gì về câu chuyện đó. Ông biết đấy, anh ấy bị viêm phổi trong tù. Có lẽ do không khí trong tù ẩm thấp quá.
Calgary nhận thấy cô gái có một cái nhìn hoàn toàn lãng mạn về nhà tù. Đối với cô, đó là những căn phòng ẩm ướt với những chú chuột hay gặm chân người tù.
- Lúc đó, tôi phải nói thế này - cô gái tiếp tục - anh ấy chết đi lại là điều hay.
- Tôi cũng nghĩ vậy… tôi cũng nghĩ điều đó phải xảy ra.
- Ồ, tôi muốn nói rằng, anh ấy bị giam giữ ở đó năm này qua năm khác và mãi mãi… Joe nói rằng tốt nhất là tôi nên li dị và tôi cũng…
- Cô muốn bỏ anh ấy?
- Hình như gắn số phận với một người tù chung thân là một điều không thú vị gì. Ngoài ra, ông nên biết, mặc dù tôi thích Jacko nhưng anh ấy còn lâu mới là người chín chắn như ông nghĩ. Tôi chưa bao giờ nghĩ một cách nghiêm chỉnh rằng, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ kéo dài mãi mãi.
- Cô bắt đầu làm thủ tục li dị khi anh ấy chết?
- Đúng vậy, tôi đã làm thế. Tôi muốn nói là tôi đã thuê luật sư. Joe cũng đã giúp đỡ tôi. Tất nhiên là chưa bao giờ Joe ưa Jacko.
- Chồng cô hiện nay ấy à?
- Vâng, anh ấy là thợ điện. Một nghề nghiệp tốt và nhiều người cần đến anh ấy. Anh ấy luôn nói với tôi rằng Jacko không tốt, nhưng lúc đó tôi còn rất khờ dại và đã bị Jacko làm cho mê mẩn. Jacko có một phong thái rất đặc biệt, chắc ông cũng biết.
- Có lẽ vậy.
- Anh ấy rất có tài thu hút phụ nữ xung quanh mình. Thực tình tôi cũng không biết vì sao. Anh ấy không đẹp trai hay hấp dẫn gì. Mặt khỉ, tôi vẫn thường gọi như thế. Nhưng anh ấy có một nét riêng độc đáo. Mọi người đều thấy là mình đang làm những gì anh ấy muốn. Tôi lưu ý ông rằng, chính nhờ vậy mà anh ấy gỡ được bản thân mình ra khỏi vài vụ rắc rối. Ngay sau khi chúng tôi cưới nhau, anh ấy ấy có chuyện ở hiệu sửa ô tô nơi anh làm việc, chuyện liên quan tới việc sửa xe cho khách hàng. Tôi không rõ là chuyện gì, chỉ biết rằng ông chủ rất tức giận. Nhưng Jacko liền lượn quanh bà chủ. Bà ấy lớn tuổi rồi, gần năm mươi, nhưng Jacko trổ tài khéo đến mức bà ấy không hiểu rằng mình đang đi bằng chân hay bằng cái gì nữa. Bà đã làm mọi yêu cầu của anh ấy. Bà ta quấn lấy ông chồng, van nài chồng đừng đuổi việc nếu Jacko trả lại đủ số tiền. Nhưng ông ấy không biết số tiền ấy ở đâu ra. Chính bà vợ ông ấy đã đưa cho Jacko! Chúng tôi được một mẻ cười!
Calgary nhìn cô gái với vẻ khó chịu kín đáo:
- Câu chuyện khôi hài lắm sao?
- Ông không nghĩ vậy à? Như trong mơ ấy chứ. Một bà lão mê Jacko và đã phải bỏ tiền túi để cứu anh ấy mà.
Calgary thở dài. Anh nghĩ, mọi việc không bao giờ giống với kỳ vọng của bất cứ ai. Ngày qua ngày, anh thấy mình càng ít có cảm tình với người thanh niên anh đang muốn gột rửa thanh danh. Dường như anh đang sắp hiểu và chia sẻ quan điểm đã khiến anh kinh ngạc ở Tụ điểm ánh sáng.
- Tôi đến đây chỉ để xem tôi có thể giúp được gì cho cô và tìm hiểu câu chuyện đã xảy ra.
Maureen Clegg hơi bỡ ngỡ.
- Rất cảm ơn ông, nhưng tại sao phải thế? Chúng tôi sống bình yên. Joe kiếm đủ tiền và tôi cũng có việc làm. Tôi là người xếp chỗ ở rạp Thế Giới Hình Ảnh, như ông đã biết.
- Vâng, tôi biết.
- Tháng tới chúng tôi sẽ mua ti vi - Cô gái tự hào nói tiếp.
- Tôi rất vui, thực sự vui hơn những gì  có thể diễn tả được, khi thấy việc không may mắn đó đã không tạo ra một bóng đen thường xuyên đối với cô.
Anh thấy càng lúc càng khó chọn ngôn ngữ thích hợp để nói chuyện với cô. Mọi điều anh nói đều có vẻ trống rỗng và giả tạo. Tại sao anh không thể nói chuyện tự nhiên với cô ta nhỉ?
- Tôi đã sợ rằng, nó có thể đã là một nỗi đau đớn ghê gớm đối với cô.
Cô gái nhìn anh chằm chằm, đôi mắt xanh mở to của cô chứng tỏ cô không hiểu ý anh.
- Lúc ấy cũng khó chịu lắm. Hàng xóm bàn tán xôn xao và tôi rất lo lắng, mặc dù tôi phải nói rằng cảnh sát rất biết điều, mọi chuyện đều được xem xét tỉ mỉ. Họ hỏi chuyện tôi rất lịch sự.
Anh băn khoăn muốn biết cô thực sự nghĩ gì về chàng trai bất hạnh. Anh bất ngờ hỏi:
- Cô có nghĩ là anh ấy đã làm chuyện đó không?
- Ông định nói tôi có nghĩ là anh ấy có phạm tội không ấy à?
- Đúng vậy.
- Vâng, tất nhiên… vâng… Tôi cho rằng tôi đã nghĩ vậy. Tất nhiên anh ấy khai rằng ảnh không phạm tội, nhưng theo tôi không nên tin vào bất cứ điều gì Jacko nói và dường như anh ấy đã… Ông nên biết rằng, anh ấy rất dữ tợn nếu không được vừa ý. Tôi cũng biết lúc đó anh đang bí tiền. Anh ấy không nói gì nhiều với tôi và đã quát mắng tôi khi tôi hỏi, rồi nói rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, sau đó bỏ đi. Anh ấy nói rằng bà mẹ sẽ xì tiền ra. Bà phải xì ra. Và tôi đã tin, tất nhiên.
- Nếu tôi không nhầm, anh ấy chưa bao giờ cho gia đình biết về cuộc hôn nhân với cô. Cô chưa gặp gia đình bao giờ à?
- Đến lúc đó thì chưa. Ông thấy đấy, họ giàu có, nhà cao cửa rộng, mọi tiện nghi xa hoa. Tôi sẽ không được chào đón ở đó đâu. Jacko cho rằng tốt nhất là giữ kín mọi chuyện. Ngoài ra anh ấy còn nói với tôi rằng, nếu anh đưa tôi về nhà, bà mẹ sẽ chỉ huy cả tôi và anh ấy. Anh ấy nói  bà không thể không chỉ huy ai và anh ấy đã lãnh đủ phần rồi. Chúng ta sống theo ý muốn riêng, anh ấy thường nói như vậy.
Cô gái không hề có ý bực bội mà thực sự nghĩ rằng cách đối xử của chồng là hoàn toàn tự nhiên.
- Cô bị kích động mạnh khi Jacko bị bắt?
- Có gì lạ đâu ông. Làm sao anh ấy lại có thể làm chuyện đó? Tôi tự nhủ mình, nhưng rồi cũng không thể lẩn tránh được sự thật. Jacko luôn dữ tợn khi đang bực mình vì bất cứ điều gì.
Calgary vươn người về phía trước:
- Giả sử anh ấy phạm tội. Thế cô không hề ngạc nhiên khi biết anh ấy đã đánh vào đầu mẹ bằng thanh sắt chọc lò và ăn cắp một số tiền lớn ư?
- Ồ, ông… ông Calgary, xin ông thứ lỗi cho, giả thiết như thế thì ác ý quá. Tôi không nghĩ anh ấy đã cố tình đánh mẹ như vậy. Không hề. Tôi nghĩ rằng khi bà mẹ từ chối cho tiền, anh ấy đã vớ lấy thanh chọc lò dọa bà và khi bà giằng lấy thanh sắt, anh ấy mất tự chủ và đánh bà. Tôi không nghĩ rằng anh ấy cố tình phạm tội. Đó chính là lúc vận may đã từ bỏ anh ấy. Ông có thể thấy là lúc đó anh ấy hám tiền một cách điên dại. Anh ấy có thể vào tù nếu không có tiền mà.
- Cô không đổ tội cho anh ấy chứ?
- Ồ, tất nhiên là không… Tôi không ưa một tính khí bạo lực như vậy. Mọi người cũng thế. Không, tôi không nghĩ đó là một điều tốt đẹp nên làm. Tôi bắt đầu suy nghĩ khi Joe nói với tôi rằng tôi không có bất kỳ một điểm nào phù hợp với Jacko. Nhưng có lẽ ông cũng biết phụ nữ chúng tôi rất khó thay đổi quyết định. Joe thì luôn luôn tỉnh táo, tôi biết anh ta từ lâu. Jackie thì hoàn toàn khác hẳn, anh ấy được giáo dục và chăm sóc tốt. Anh ấy có tiền và có một vẻ độc đáo như tôi đã nói. Anh ấy có thể làm quen với bất cứ ai. “Em sẽ hối tiếc cho mà xem, cô gái khờ khạo ạ”, Joe nói với tôi như vậy. Lúc đó, tôi nghĩ rất xấu về về Joe, nhưng cuối cùng Joe đã đúng.
Calgary nhìn cô gái và biết rằng cô đã không hiểu ẩn ý của anh.
- Đúng về gì vậy?
- Ồ, Jacko đã mang đến cho tôi tất cả những gì anh ấy có. Chúng tôi luôn tôn trọng nhau và mẹ tôi chăm sóc chúng tôi chu đáo. Rồi cảnh sát đến bắt anh ấy! Rồi hàng xóm đều kháo chuyện. Rồi báo chí làm ầm ĩ lên. Tờ News of the World và những tờ khác. Thậm chí phóng viên đã tới căn vặn tôi cả ngày. Tôi đã rơi vào một tình thế rất tồi tệ.
- Nhưng, cô gái thân mến của tôi, bây giờ cô có nghĩ, thực tế anh ấy không phạm tội?
Khuôn mặt xinh xắn của cô thoáng bối rối trong giây lát.
- Tất nhiên là tôi đã lãng quên. Tôi muốn nói dù sao anh ấy cũng đã dọa nạt bà mẹ. Nếu anh ấy không làm thế, chắc gì đã bị bắt?
- Đúng thế, đúng thế đấy.
Dường như là, anh nghĩ, cô gái xinh đẹp và khờ khạo này còn thực tế hơn cả  anh.
- Ồ, câu chuyện khủng khiếp quá - Maureen tiếp tục - Lúc đó tôi không biết mình cần phải làm gì. Rồi mẹ tôi nói rằng, tốt nhất là tôi nên đến gặp gia đình anh ấy. Bà nói chắc họ sẽ phải làm một việc gì đó cho tôi, tôi có quyền đến nhà. Một phụ nữ người nước ngoài mở cửa cho tôi và đầu tiên là bà ta không thể hiểu những lời tôi nói. Có vẻ như bà ấy không thể tin, “không thể thế được”, bà ấy khăng khăng, “không thể có chuyện Jacko cưới cô được”. Tôi cảm thấy danh dự bị xúc phạm. “Chúng tôi đã cưới nhau, không phải ở phòng đăng ký kết hôn mà là ở nhà thờ”. Đó chính là cách mẹ tôi bày cho tôi. Và bà ấy nói “Không đúng. Tôi không tin”. Rồi ông Argyle ra và đón tiếp tôi rất chu đáo, đáng mến. Ông khuyên tôi không nên lo lắng quá mức, ông nói mọi người sẽ làm mọi việc để bảo vệ Jackie… Ông ấy hỏi tôi về chuyện tiền nong và sau đó ông gửi cho tôi một khoản trợ cấp đều đặn. Hiện nay tôi vẫn còn nhận được. Joe không muốn tôi nhận khoản tiền đó, nhưng tôi bảo anh ấy, “Đừng ngu ngốc thế, họ có túng thiếu gì đâu”. Khi tôi và Joe làm lễ cưới, ông Argyle còn gửi cho tôi một séc chuyển tiền khá lớn làm quà. Ông nói là ông rất vui và hy vọng rằng đám cưới này sẽ hạnh phúc hơn. Vâng, hết sức khả ái, ông Argyle ấy mà.
Cô quay lại khi cửa được mở ra:
- Ồ, Joe đấy à?
Joe là một thanh niên trẻ với cặp môi mỏng, mái tóc duyên dáng. Anh ta nghe Maureen giới thiệu và giải thích với vẻ khó chịu ngấm ngầm.
- Chúng ta đã trải qua tất cả những cái đó rồi -Joe nói vẻ không bằng lòng - Xin lỗi vì tôi nói ra điều này, thưa ông. Nhưng nếu chúng ta lại chọc mũi vào quá khứ thì chẳng hay ho gì đâu. Maureen không may mắn, đó là tất cả những gì có thể nói ra được…
- Tôi hoàn toàn hiểu quan điểm của anh - Calgary nói.
- Tất nhiên vợ tôi không bao giờ dính dáng tới một chuyện như thế. Tôi đã biết anh ta là người không tốt. Có rất nhiều giai thoại về anh ta. Anh ta đã hai lần được tạm tha và bị quản thúc. Khi người ta đã muốn vậy, trước sau gì cũng được toại nguyện thôi! Đầu tiên là lừa gạt phụ nữ lấy tiền và tiếp sau là giết người.
- Nhưng anh ấy không giết người.
- Đó là tuyên bố của ông - Joe Clegg nói, nhưng có vẻ không tin tưởng lắm vào lời mình.
- Jack Argyle có một chứng cứ ngoại phạm rõ ràng khi thời gian gây án đã được xác định chính xác. Anh ấy đi nhờ xe tôi tới Drymouth. Vì thế anh ấy không phạm tội được.
- Có thể thế, thưa ông. Nhưng cho dù sự việc đúng như ông nói thì bới lại chuyện cũ cũng không hay ho gì đâu. Hơn nữa, anh ta đã chết và mọi chuyện chẳng còn dính dáng gì đến anh ta. Mọi người sẽ có dịp đàm tiếu và suy luận nữa, thưa ông.
Calgary đứng dậy:
- Đó cũng là một suy nghĩ. Nhưng còn công lý nữa chứ, anh Clegg.
- Tôi luôn hiểu điều này, rằng tòa án nước Anh luôn công minh.
- Một tổ chức hoàn thiện nhất thế giới cũng có thể mắc sai lầm. Hơn nữa, công lý là tùy thuộc vào con người, vào những con người luôn có khả năng mắc sai lầm.
Sau khi tạm biệt và xuống đến phố, Calgary thấy bối rối hơn điều anh trù tính trước. Liệu có tốt hơn không, nếu trí nhớ về ngày đen tối đó không bao giờ trở lại với anh nữa? Và rồi, như chàng trai vừa nói, anh ta đã chết rồi. Anh ta đã chết trước khi có một vị quan tòa không bao giờ mắc sai lầm. Và cho dù bây giờ mọi người nhớ đến anh ta như một kẻ giết người hay chỉ như một tên ăn cắp vặt, chẳng có gì khác nhau đối với anh ta nữa.
Nhưng rồi một cơn giận dữ bất ngờ chợt trỗi dậy trong anh. “Nhưng với một người nào đó thì có khác nhau chứ”, anh nghĩ. “Có một người nào đó phải vui lòng chứ”. Tại sao họ không thế nhỉ? Maureen Clegg thì anh có thể hiểu. Có thể cô ta mê đắm Jacko, nhưng yêu thì không. Hình như cô ta không có khả năng yêu bất kỳ ai. Nhưng còn những người khác.Cha anh ta. Chị anh ta, người đàn bà giúp việc… Họ phải vui lòng. Họ phải chia sẻ với nhau ý nghĩ tốt đẹp hơn về anh ta trước khi họ lo sợ cho bản thân… Đúng… một người nào đó phải quan tâm.
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn ơi, mình xin lỗi bạn chút, có phải bạn đang đánh máy truyện này ko?
Truyện này có ebook rồi bạn ạ, nếu bạn đang type thì có thể ngừng lại cho đỡ tốn công. Dù sao cũng rất cảm ơn đóng góp của bạn ^^
Đăng nhập để trả lời
0