📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ - Thương Hà

4 trả lời, 1.474 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-30 20:32:05ct.ly>
Đây là những vần thơ do thi sĩ Thương Hà, nhờ Ct.Ly đang vào Diễn Đàn,
Ct.Ly đã chuyễn mã và đã sửa chính tả lại, nhưng khg biết còn thiếu xót chử nào khg??

Chúc thi sĩ Thương Hà luôn được vui, và vần thơ luôn rạt rào mãi trong tầm hồn mình nhé




Thơ


Thương Hà


Da Diết

Anh chỉ là hình ảnh của một lần tan vỡ
Mà ban đầu em lại ngỡ diễm phúc trời cho
Thì thôi anh cứ quay gót từ bây giờ
Cho em bớt khổ hơn đến ngày anh ruồng bỏ.

Xin trả lại anh con đường phố nhỏ
Biết bao lần in dấu vết chân em
Để mai nầy anh đưa đón người quen
Mà anh đã trọn bao ngày mong ước

Anh vẫn đến cho em nỗi buồn Da Diết
Đốt cho tàn cả giấc mộng tình yêu
Và hôm nay lòng hoang vắng tiêu điều
Em đành bước cho hết đời lãng tử



Rồi ngày tháng
anh cũng quên em
như quên trang sách cũ
Có nghĩa gì đâu... một cuộc tình hờ !

Em đâu phải là người anh tha thiết ước mơ
Mà em chỉ... là người tình giai đoạn
Phải không anh ?




Tình Đắng

Ta nức nỡ kêu gào trong sa mạc
Tiếng yêu đương vô vọng với hư không
Ôi đau thương ! Ôi, cay đắng vô ngần
Đời cô quạnh mang cuộc tình một hướng

Kiếp độc hành ai đành xui mắc vướng
Mối sầu nầy sao cứ quấn quanh ta
Tháng năm ơi ! mi không thể xóa nhòa
Hình bóng đó với nỗi buồn duyên số ?

Ta muốn bỏ cả cơ đồ danh lợi
Để đi tìm định nghĩa của tình yêu
Ta muốn say để quên hết bao chiều
Mà kỹ niệm bỗng quay về tan tác





Tình là gì ? Sao tình nghe chua chát !
Yêu là gì ? Hay yêu chỉ xót xa ?
Có bao giờ ta tìm thấy ngọc ngà
Trong hai chữ tình yêu ta chuốt lấy

Rồi mỗi buổi khi mặt trời trở dậy
Ngày dựng lên ta phải dấn bước thôi
Nén lệ buồn, tô điểm lại bờ môi
Nụ cười đắng...
Để đi suốt con đường định mệnh





Hoang Vắng


Như là kẻ si tình muôn thế kỷ
Yêu điên cuồng vô vọng một khối băng
Ta không hay tình đó đã trao lầm
Để gió núi, để mây ngàn cuộn mất

Ta bơ vơ trong nỗi buồn cô độc
Địa bàn ơi, sao đành bỏ ta đây
Trời muôn phương, với một trái tim gầy
Ta ngơ ngác biết tìm đâu ra hướng.

Thôi là hết những lâu đài ảo tưởng
Nửa cuộc đời đã nhận đắm trong mơ
Sầu lê thê, tan vỡ mng không ngờ
Cho nuối tiếc đọng tràn qua đáy mắt

Có những buổi mưa giăng mờ trước mặt
Ta lặng nhìn nghe buốt gíá tâm tư
Nỗi khổ nào hơn mối hận Tương Như
Trong thất vọng ta vẫn thầm ao ước

Không cung kiếm để trao tình đất nước
Chẳng lầu ngà để níu lại cánh chim
Ta làm sao xóa hết được ưu phiền
Ươm hạnh phúc cho nửa đời hoang vắng

Ray rứt mãi một niềm tâm sự đắng
Thân dạt dào như cỏ thiếu sương đêm
Tình tự xưa giờ nhạt vẽ tơ mềm
Thời hoa mộng đã chìm sâu trong dĩ vãng ...




Yêu Thầm


Em mong anh như buồm mây trông gió
Bao đêm rồi, ngồi cúi mặt nhớ thương
Lòng chợt buồn, vì duyên số gọi tên
Giờ đền tội, kẻ si tình khốn khổ

Phấn hương nhạt, sách đèn không thiết mở
Em một mình, im lặng ngắm cô đơn
Đã từ lâu giá lạnh ướp tâm hồn
Ngày hôm ấy bỗng dưng tình lại ngõ

Em tìm đến, cầu xin đôi tay đó
Xoa dịu giùm nỗi đau đớn trong em
Ai hay rằng mình sẽ phải đa mang
Niềm nhung nhớ quây cuồng như thác đổ

Em thường dệt những vần thơ dang dở
Chờ đợi anh bao năm tháng trong mơ
Người thương ơi, anh vụt đến bất ngờ
Em lịm chết bên khung trời tao ngộ

Ôi!
Diễm phúc ?
Hay một vì sao vở ?
Anh là gì ?
Là giấc mộng ái ân ?

Gót chân anh sẽ đếm bước bao lần
Trên hoan lộ mang tên đường định mệnh... ?




Độc Hành


Ta về đây giữa mùa đông rét mướt
Paris buồn vì thiếu bóng tình nhân
Dòng sông Seine gợi dáng nhớ buâng khuâng
Eiffel lạnh vương sầu trong giá buốt

Ta đã vượt bao nghìn trùng mây nước
Để tìm người nhưng chỉ thấy xa xôi
Người biết chăng từ góc bể chân trời
Ta mòn mỏi gót phiêu hành lạc bước

Mầu nắng úa nhuộm kín hồn băng tuyết
Môi hao gầy theo năm tháng hong sương
Lối ta đi hoa cỏ ngát bên đường
Nên mấy bận lỡ lầm như lịm chết


Không tri kỹ cho tơ lòng đan dệt
Dấu yêu nào cứ nức nở khôn nguôi
Thơ của ta là tiếng khóc nên lời
Là tiếng vỡ của cuộc tình đã hết

Từ nhung nhớ của một thời mắt biếc
Nghe đời mình như một đám rong rêu
Mây ngàn bay còn có gió nuông chìu
Sao ta mãi độc hành...
Hay duyên kiếp ?




Ngây Dại


Đêm thức trắng, trang thư còn nguyên vẹn
Dĩ vãng về ray rứt mãi tâm tư
Vẫn biết đời như một kiếp phù du
Mà giọt lệ cứ lung linh khóe mắt

Em không biết tại sao em lại khóc
Manh giấy trinh giờ gói trọn lệ thừa
Hạnh phúc gì như một đóm sao thưa
Chợt rơi rụng ở cuối đường tuyệt vọng

Bao đêm lạnh nghe lòng khao khát ấm
Gối chăn buồn hiu hắt thiếu vòng tay
Mỏi mòn thôi, chờ đợi đã bao ngày
Em chỉ thấy quanh em toàn trống vắng

Làm sao xóa quá khứ hằng cay đắng
Xác thịt nào che lấp được niềm đau
Men rượu say có ấp ủ ngọt ngào
Làn khói thuốc có làm nguôi nỗi nhớ ?

Em mong ước một ngày vui tao ngộ
Định mệnh nào dun rủi bước chân anh
Để từ đây ân ái mới xây thành
Đền bù lại những ngày xa xưa trước

Đôi vai anh là bến bờ hạnh phúc
Mà tình em chưa được ghé bao giờ
Em chờ anh...anh phiêu bạt trong mơ
Anh không đến để tình em ngây dại...





Lạc Bến


Em ngồi đây ôm nỗi buồn dang dở
Khóc mối tình vừa lịm chết trong tim
Ôi xót xa những ngày tháng đi tìm
Em buông bắt chỉ toàn là ảo ảnh

Em bây giờ như hải âu mỏi cánh
Chán trùng dương muốn vượt khỏi ngàn khơi
Đang cố vươn đôi cánh đã rã rời
Bay trở lại, tìm một dòng sông nhỏ

Em muốn sống trọn đời như cây cỏ
Vì ngại ngùng định mệnh vẫn trái ngang
Mong hết đi nỗi chua chát bẽ bàng
Em rất sợ thêm một lần tan vỡ

Có nhiều đêm nghe lòng dâng bão tố
Bước âm thầm trên những lối đi hoang
Em đã vòng tay ôm xiết không gian
Và mơ tưởng chừng như anh trong đó

Sao duyên số không xui ta gặp gỡ
Hay phải chăng đời đã lỡ thiếu anh
Ước mơ nầy chắc muôn thuở không thành
Đành mãi mãi như con thuyền không bến !




Ảo Ảnh


Người hiện đến như một vì sao rụng
Ta rộn ràng với hạnh phúc không mơ
Vòng tay đâu chợt phong kín bất ngờ
Ta bối rối tưởng chìm sâu trong mộng

Đôi mắt đó cả khung trời say đắm
Chưa một lần mang chút ánh tương giao
Sao bỗng dưng lại chan chứa ngọt ngào
Ta bỡ ngỡ cúi đầu không dám nhận

Nghe dào dạt con suối tình vô tận
Đang chảy về ươm mát vũng cô đơn
Ôi đam mê như cuộn xoáy tâm hồn
Ta bừng mắt, ngỡ ngàng, thôi là mộng !

Mộng đã vỡ, hương yêu còn lắng đọng
Ta muốn vào nối lại giấc mơ qua
Hạnh phúc nào cũng tan tác phôi pha
Nhưng ảo ảnh không trả bằng nước mắt

Thà gặp gỡ một lần rồi xa cách
Cánh giang hồ bạt gió trở về mơ
Ta sẽ buồn, sẽ mãi mãi mong chờ
Người trong mộng vẫn hơn tình cay đắng.







Phù Du


Ta cô độc như một hành tinh lẻ
Chiều, lang thang trên những phố đông người
Nghe lòng mình, sao cứ thấy chơi vơi
Mới chợt nhớ, tình yêu, ta không có !

Vẫn khao khát, dù vòng tay để ngõ
Cho tâm tư mang điểm tựa nơi nào
Rồi mai đây giông tố đến ra sao
Ta cũng mặc, vì đời như trái đắng

Đêm trăn trở trong những lần chờ sáng
Xao xác buồn vì đáp số của tình yêu
Ta mới hay, mới thấm thía thật nhiều
Vẻ phai nhạt nơi lòng người muôn ngã

Thôi, hết mộng một ảnh hình diễm ảo
Tình hôm qua không thể giống ngày mai
Vũ trụ nầy còn có lúc đổi thay
Và nhân thế cũng chỉ là cát bụi

Hoa mộng cũ không còn chi tiếc nuối
Ta lắng sầu cho một kiếp phù du
Tìm lãng quên, ta muốn tự buông xuôi
Theo cánh gió, giữa khung trời phiêu bạt...





Ngại Ngùng


Anh hỏi em
Sao khóc mãi khi cuộc tình đã mất
Sao vẫn buồn cho một thuở ái ân
Đắm say đi với hương vị tuyệt trần
Của ân ái mà anh nguyền dâng hiến

Em cúi mặt lặng yên
Anh đâu biết
Tình tự nào đã lịm chết từ lâu
Giờ trong em chỉ chan chứa một mầu
Mầu hiu quạnh như mùa đông băng giá

Bao nhung nhớ em gói tròn tất cả
Gởi người tình trong lần cuối nhớ nhung
Còn được gì ngoài hoang vắng mông lung
Vờn thất vọng với khổ đau man mác

Anh có đến như trùng dương bát ngát
Có cho em vẽ đẹp của tình yêu
Em sợ rồi
Những tan vỡ đã nhiều
Anh đừng đến như con thuyền viễn xứ

Bao năm tháng cuốn theo dòng lãng tử
Làm con tàu rồi biến lại sân ga
Em mỏi mòn trong ước vọng thiết tha
Được dừng bến
Và quên đi cái ngày xưa vô nghĩa





Phi Lý

Xin cảm ơn anh về những ngày tháng cũ
Có anh
Dù đó là những ngày tháng đau thương
Mà ái ân giờ thành kỷ niệm buồn
Và hò hẹn lại trở về nuối tiếc

Anh đã đến
Mang cho em cuộc tình
Có tiếng khóc, tiếng cười, ngây ngất...
Trong bão giông cuả một trận cuồng si
Rồi anh đi
Thật bất ngờ như anh đến
Hay đó là định mệnh
Là đoạn trường của một ánh sao rơi
Biết làm gì tìm lại được cuộc đời
Cho khắc khoải không len vào trong mộng

Có những chiều thả hồn theo gió lộng
Nhìn cánh chim nhẹ lướt ở chân mây
Em tự hỏi
Vũ trụ, con người
Tất cả đều hợp lý
Chỉ đời mình đầy phi lý mà thôi

Hạnh phúc của em
Không phải là vàng son hoa gấm
Mà, chỉ là mt giấc mơ đẹp
Một mái nhà tranh
Bên dòng sông nhỏ
Với một người giản dị, cởi mở
Biết kể em nghe
Những chuyện trời mây
Ru em vào những giấc ngủ nồng say
Không hãi hùng
Không rơi vào ác mộng
Cho em tìm lại nguồn vui sống
Và quên đi vị đắng của thời gian


Khắc Khoải


Anh tự hỏi
Anh có phải là mộng
Là người tình em đã dệt trong thơ
Chiều hôm nay sao định mệnh không chờ
Em lại đến cho lòng anh dậy sóng

Anh, một kẻ , từng kêu gào, khuấy động
Đạp trùng dương, lấp biển cả thành dâu
Mơ của anh, tàn phá những đớn đau
Mang no ấm cho muôn người bất hạnh

Anh lại ngở lòng mình đã băng lạnh
Em đi vào như một ánh kỳ quang
Tâm hồn anh vụt bừng cháy, chói chan
Thứ tia sáng anh chưa tìm định nghĩa

Anh vẫn muốn làm bóng người cuối bể
Ở chân trời em vọng nghĩ tình yêu
Anh đang thèm vòng tay ấy nâng niu
Cho nỗi khổ được trở mầu hạnh phúc

Em đâu biết
Những đêm dài hun hút
Anh một mình ngồi tưởng nhớ bóng hình em
Nhưng cuộc đời
Như vị đắng không tên
Nên ảo ảnh chưa về với hiện thực








📎 hoa quynh
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Anh

Anh muốn em làm thơ
Anh đọc
Dù em không phải là thi nhân
Anh vẫn biết
Thơ là tiếng khóc
Là tiếng buồn tan vỡ cuả tình yêu
Là tiếng cười trong hạnh phúc nâng niu
Là nuối tiếc của một thời đã mất

Nhưng em không còn nước mắt
Không còn trái tim rộn rả yêu đương
Tâm hồn em mang nặng những u buồn
Em khóc
Vì quá cô độc
Vì cuộc đời thật cay đắng
Anh ơi
Em cười
Vì chợt nhớ
Tất cả đều phù du

Anh muốn làm người tình
Cho em cuồng si điên dại
Xin anh
Hãy mang cho em
Mầu xanh biết của tình thương
Áo cơm, nụ cười, và giấc ngủ bình yên
Em sẽ làm thơ cho anh đọc
Em sẽ thôi khóc
Sẽ yêu anh thật đậm đà, ngây ngất
Như chưa một lần dang dở với tình yêu




Bài thơ viết cho con

Một ngày tháng ba
Con ra đời
Với mẹ
Như thiên thần trở giấc
Rồi hằng đêm mẹ thao thức
Khêu ngọn bấc tỏ dần
Chiếc võng đong đưa
Ru cho con tròn mộng
Lần mấy ngón buồn
Mẹ nâng từng trang sách
Mẹ mỏi mòn tìm
Ngỏ ngách tương lai
Vì mẹ biết
Ngày mai
Sẽ thật cô đơn
Sẽ mang nỗi tủi hờn
Của sân ga buồn

Khi con tầu đã rời xa
Tách bến
Mẹ hằng mong con lớn
Để những đêm buồn
Như đêm nay
Nỗi cô độc cao dày
Không làm tim mẹ tan nát
Những dòng nước mắt
Đã có con lau
Và niềm đau của loài hoa ảo ảnh
Sẽ xuôi về dĩ vãng
Sẽ lịm dần vào không gian



Hận Tình


Từ dạo ấy tôi trở thành sỏi đá
Lê bước thầm theo ngày tháng hoang vu
Hồn lang thang trong giấc mng lãng du
Tàn ân ái mới hay tình là hư ảnh

Tôi đang thấy một hoàng hôn giá lạnh
Như đượm tràn khắp muôn ngã tâm tư
Tôi cố tìm qua tiếng nhạc câu thơ
Mầu ốc đảo cho lòng nguôi thất vọng

Ai có biết mới đêm nào say đắm
Môi ghì môi như vạn thuở yêu thương
Rồi đêm nay, bao chua chát đoạn trường
Đôi môi đó lại buông lời cay đắng


Ôi bẽ bàng khi hiểu tình là ảo ảnh
Chuyện Ngưu Lang là huyền thoại hoang đường
Ro-mé-ô, người biểu tượng của yêu đương
Chỉ hiện thực trên những trang tiểu thuyết

Xin đừng hỏi tại sao tôi chỉ biết
Than trách tình, vì tình quá xót xa
Mà thời gian vẫn không thể xóa nhòa
Còn tô đậm cho nỗi buồn da diết

Thôi đành hết, từ đây ta giã biệt
Chuyện tình yêu, và cả chuyện trăng hoa
Vì lòng người nên tình mới phôi pha
Tình chắc có chứ đâu là hư ảnh




Em Vẫn Chờ

Sương rơi vội trên vai buồn, phố vắng
Em quay về theo chiếc bóng quạnh hiu
Những lời ca anh vừa hát ban chiều
Đã sưởi ấm con đường khuya băng giá

Anh chưa dệt những vần thơ tình ái
Chưa đan mây kết lại cổ lâu đài
Và thiên thần còn xếp cánh chưa bay
Em vẫn thấy mầu xanh vương trên mắt

Trời rét buốt, mùa đông còn héo hắt
Trên đỉnh sầu em chợt thấy mùa xuân
Một hôm nào em mơ được có anh
Cho vũ trụ cuồng xoay trong diễm tuyệt

Tình thật đầy, rồi tình vơi em vẫn biết
Sắc hương nào không có một lần phai
Hạnh phúc hôm nay, ảo ảnh ngày mai
Xin cuối nhận cho lòng nguôi bão tố

Bờ môi lạnh đang tìm môi hạnh ngộ
Đôi tay gầy chờ đón một bàn tay
Nghe thời gian như buông tiếng thở dài
Anh sẽ đến
Hay muôn đời anh không đến ?






Khung Trời Tím


Con đường Monge phải chi dài vô tận
Và đêm nay chỉ có một mình em
Với anh
Ta dìu nhau dạo gót khắp kinh thành
Trong giá lạnh của Paris ánh sáng

Em nguyện cầu bình minh đừng ló dạng
Đêm thật dài cho hạnh phúc ra khơi
Anh khẽ ru bằng giọng hát xa xôi
Đưa em đến nơi chân trời mầu tím

Anh biết không
Sacré-Coeur vẫn mù sương vây kín
Cầu Galliéni vàng úa ánh đèn khuya
Bờ sông Seine chờ đón bước người đưa
Champs de Mars đợi anh bên tháp vắng

Contrescarpe đượm mùi cà phê đắng
Phố Pigalle nghe rộn rả gọi mời
Ta bắt đầu như từ độ đôi mươi
Cuộc tình ấy vút cao xa trần thế
Còn gì hơn thiên đường yêu diễm lệ
Em có anh
Muôn thuở quyện bên nhau
Trang thư hồng
Từ đây
Thôi dệt khúc thương đau
Mây đan gió
Tình không xa diệu viễn




Ao Ước


Chỉ bằng thơ em mới than mình nhớ
Chỉ bằng thơ em mới nói mình yêu
Chỉ bằng mắt mới dám nhìn tha thiết
Còn bằng lời chỉ dám gọi anh ơi !

Chiều hôm ấy trở về buồn da diết
Ngồi thẩn thờ như ụ đất rêu phong
Đến bao giờ em nắm được tay anh
Mặt đối mặt sao tình xa vạn lý

Không có anh em buồn nguyên thế kỷ
Cả dòng sầu trổi từng nhịp bơ vơ
Nghe niềm đau trong ảo vọng mong chờ
Anh không đến ngõ hồn em hoang vắng

Phố thiếu anh vương buồn nằm yên lặng
Em thiếu anh như sa mạc cô liêu
Tình đơn phương, tình đã lỡ muôn chiều
Nghe tan nát như tiếng lòng đang khóc

Không hò hẹn khi nao mình sẽ gặp
Nếu mai nầy có trở lại trần gian
Em ước ao được hóa kiếp thân đàn
Anh dạo phiếm hát những đêm băng giá

Anh đâu biết với em anh là tất cả
Có ngai vàng cũng xin đổi tình anh
Dù một đời, dù một phút mong manh
Em vẫn thấy đã ôm tròn diễm mộng




Ray Rứt

Vầng trăng khuya len về qua song cửa
Mang cô đơn trải ngập cả chiếu chăn
Đêm ước mềm hoang dại anh biết không
Nghe thiếu vắng chút gì như hơi ấm

Nguyên thế kỷ vẫn hoài mong hình bóng
Của một người em vẫn gặp trong mơ
Vùng trời yêu còn tha thiết đợi chờ
Xin anh đến đừng hửng hờ tẻ lạnh

Từng ngày qua trái tim buồn trĩu nặng
Hạt lệ nào cứ ước đọng quanh mi
Mắt xa đưa dong ruổi bước người đi
Đường thăm thẳm dáng anh sao mờ khuất

Những tháng năm quê hương còn mù mịt
Lửa chiến tranh bùng cháy đốt làng thôn
Nhìn Việt nam cày nát vết đạn bom
Em đau xót lảng quên tình riêng ấy

Em lại ngỡ anh ra đi rồi trở lại
Khi hòa bình đất nước hết ngăn đôi
Hai mươi năm lưu lạc mấy phương trời
Cuộc tình ấy hãy còn trong giấc mộng

Đêm không tuyết, không mưa, không sương đọng
Sao thấy buồn như Hoàng hậu mất ngôi
Em đi tìm trên mọi ngã muôn nơi
Bờ hạnh phúc cho thuyền yêu đỗ bến

Nhưng
Toàn sa mạc, trùng dương vào kỷ niệm
Lối đi về chỉ mọc mấy vì sao
Vẳng đâu đây còn nghe tiếng hôm nào
Của ai hát bản tình ca ray rứt

Trọn cuộc đời có gì là hiện thực
Em, với anh, và sự nghiệp hôm nay
Dù muôn mầu cũng là những tàn phai
Dù rạn vỡ cũng chỉ là luân diễn




📎 fleurs20_g
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài Mong


Từ buổi mới quen em đã làm thi sỉ
Dệt thơ tình , tỏ những nỗi nhớ nhung
Rồi vi vàng chép lại gởi tặng anh
Với hy vọng nhận cánh thư hồi đáp

Ngày tháng đi, em nghĩ rằng thư lạc
Vì chính anh, anh cũng nói yêu em
Bằng lời ca của bản nhạc thân quen
Anh đã hát, Nỗi lòng, Khi người yêu tôi khóc

Duyên kiếp không xuôi, ngậm ngùi dâng chất ngất
Mặt nhìn nhau mà chẳng dám nói cười
Dù trong lòng nghe hạnh phúc yên vui
Trời đất rng, biết đâu cầu Ô Thước


Lần gặp gỡ em không hằng mơ ước
Ôm vào lòng cả vũ trụ đam mê
Tình ra đi biền biệt mãi không về
Em đang sống ở vòng sầu vô vị

Mộng đơn sơ, đường không xa vạn lý
Nhưng lòng anh còn diệu vợi mênh mong
Mười hai tháng, một mùa xuân
Tình vừa chớm đã vàng rơi héo úa

Em muốn đến với anh như cánh gió
Mang hương nồng gây tím quãng mây xanh
Dù muôn đời là đường thẳng song song
Điểm vô cực em chờ anh nơi đó...



Lời Cuối


Anh,
Em không đến nữa,
Dù trong thơ, dù trong giấc mộng sầu
Chưa được yêu mà phải vi xa nhau
Bến Tương lạnh đôi bờ chưa bắt nhịp

Nghe đắng chát lên môi, buồn duyên kiếp
Tàn mt đời vẫn ôm nỗi trái ngang
Người yêu ơi , còn biết nói gì thêm
Tình dang dở phải chăng là tình đẹp ?

Rồi mai đây trên nẻo đường băng tuyết
Em lại về theo lối mộng vân du
Nhớ thương nầy em biết gởi nơi đâu
Nhắn cùng gió hay nhờ mây chở đến ?

Từng ánh mắt, từng nụ cười, từng tiếng hát
Đã dìu em đi vào cõi đam mê
Từ quen anh, em không thấy tái tê
Về giăng mắt như những ngày xưa cũ

Em bơ vơ giữa đại dương phong vũ
Anh, chiếc phao, vạt sóng cuốn trôi xa
Thôi đành, xin trả lại cho César
Em chỉ giữ nơi em mầu kỷ niệm

Ước vọng cũ, lời nói yêu tắt lịm
Trên bờ môi của một kiếp đi hoang
Lại ra khơi với một mớ hành trang
Toàn nhung nhớ cho cuộc đời phiêu lãng

Rồi tất cả sẽ xuôi về dĩ vãng
Con đường xưa lại in vết chân ai
Dòng thời gian sẽ bôi xóa phôi phai
Trong ký ức tên em thành xa lạ




Tiễn Đưa

Cuối cùng rồi anh cũng đến
Vòng tay đầy quấn quít lấy vai anh
Em khẽ hôn lên mái tóc còn xanh
Trong bóng tối chưa hiện mầu trăng úa

Mùi da thịt thoảng thơm mùi cỏ lúa
Lời tự tình nhẹ tỏ trên môi thương
Em ngập ngừng chờ đón phút yêu đương
Anh bỗng đến không một lời hẹn trước

Cơn lốc về cuốn đi niềm mong ước
Em vi nhìn ra khung cửa mưa bay
Nghe bên ngoài có gió lạnh đêm nay
Chợt nuối tiếc giấc mơ vàng diễm tuyệt

Rời Paris không nhắn lời từ biệt
Khi phố chìm trong ánh điện chiều lên
Nghe mây ngàn trôi lạc giữa buồng tim
Hay tiếng nghẹn của cuộc tình đang vỡ

Một lần đi mang theo nhiều trăn trở
Gót độc hành có lá rụng tiển đưa
Đem nhớ nhung vượt ngàn dậm đường xa
Nhờ mây nước chở xuôi miền quên lảng

Kỷ niệm cũ xin chôn vùi dĩ vãng
Chuyện chúng mình coi như thể chưa quen
Kể từ nay em chẳng nói gì thêm
Tình đã chết trên chuyến vào lối mộng



📎 fleurs 2
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Lệ Nửa Khuya



Con đừng kêu rú con ơi
Để cho lòng mẹ rối bời khổ đau
Đêm dài thức suốt canh thâu
Mẹ trăn trở mãi, nguyện cầu cho con

Tháng năm hy vọng mỏi mòn
Tâm tư quặn thắt, héo hon tiếng cười
Phũ phàng tê chát bờ môi
Cuối đầu để mặc lệ xuôi vào lòng

Bên con mẹ vẫn hoài mong
Một đời êm ấm, thân tâm yên bình
Lời nguyền chưa đến trời xanh
Cho nên lòng mẹ năm canh ứơp sầu

Ngỡ ngàng không biết về đâu
Hai thân phận bạc bể dâu nổi chìm
Trái ngang dun rủi nợ duyên
Mẹ con mình gặp những thiên sử buồn

Tiếng than đổ hạt mưa suông
Cha con quay mặt như dường không hay
Làm sao ? đành nuốt đắng cay
Mặc cho số mệnh đổi thay xoay dần

Kiếp người được mấy mươi năm
Phù du cát bụi cũng ngần ấy thôi
Con đừng hú nữa con ơi
Để cho lòng mẹ rã rời nát tan ...




Tình Hoang

Có một dòng suối nhỏ
Lững lờ trôi
Bên cụm rừng già
Đã nhiều năm băng giá
Không một bóng đò qua
Có trái tim gầy guc nhớ
Hàng môi lạnh bơ vơ
Còn đang đứng đợi chờ
Một người tình chưa đến

Đường khuya thao thức hẹn
Vàng vỏ mắt thời gian
Tháng lụn
Ngày tàn
Tóc ngã sang mầu úa
Đời muôn thuở
Chỉ sót lại
Tình hoang




Tình Cuối


Hôm anh đến muôn vì sao đua mọc
Mặt trời lên ươm nắng giữa đêm thâu
Buổi anh đi ngàn mây xanh bỗng xám
Em nghe hồn rơi xuống vực thương đau

Xa anh rồi lạnh môi cười tê giá
Bão táp về tàn phá trái tim khô
Em hỏi lòng, không biết đến bao giờ
Mới trả lại chút yên bình thuở trước

Còn đâu nữa mà trông chờ mộng ước
Vùng tương lai đã cạn lối thênh thang
Trong chiêm bao buông tiếng khóc bẽ bàng
Giọt sầu nặng đổ trên vai duyên số

Dấu thời gian điểm pha mầu tóc úa
Nét phôi pha mờ xóa dáng phong luân
Nhìn lại đời, một dĩ vãng bâng khuâng
Còn in vết những mảnh tình tan vỡ

Cúi mặt đi giấu lệ buồn dang dở
Nối bước thêm cho trọn kiếp cô đơn
Rồi ngày nao quay trở lại thiên đường
Tìm nơi đó một bến bờ hạnh phúc





Sao Khuya


Anh đã bảo, thôi, em đừng chờ đợi
Chuyện chúng mình chỉ là chuyện dở dang
Ta gặp nhau đời xuôi đến muộn màng
Tình trót lỡ, em tìm sang lối khác

Em đã hứa, cả trời buồn hiu hắt
Sẽ cố quên theo dấu bước thời gian
Nhưng tình em, không như áng mây ngàn
Bay theo gió, lang thang về muôn hướng

Em đã hứa, nhưng sao em vẫn nhớ
Vẫn thương anh từ thuở mới làm quen
Anh lạc vào như một ánh sao đêm
Soi đơn lẻ giữa nghìn khuya tăm tối

Trong thao thức, tên anh em thầm gọi
Biết bao lần, tiếng vọng của tình yêu
Nghe êm đềm pha một thoáng khổ đau
Nên vẫn nhớ
Nhớ trong lời em đã hứa




Giã Từ


Châm điếu thuốc để nhìn làn khói thuốc
Để nghe lòng lịm chết với đau thương
Cuộc đời ta sao lại lắm đoạn trường
Nên cứ mãi làm con tầu qua nhiều bến

Ta đã chán những đón đưa hò hẹn
Những người tình hờ hững, bướm đùa hoa
Muốn lang thang như một kẻ không nhà
Cho trọn kiếp con thuyền không bến đỗ

Bao năm rồi, biết bao điều lầm lỡ
Có được gì ngoài những nỗi trái ngang
Lòng xót xa ta muốn hóa mây ngàn
Bay ra khỏi nơi khung trời hiện tại

Ta muốn quên những ngậm ngùi tê tái
Những điệu buồn ray rứt mãi trong tim
Những khổ đau dằn dặt đến triền miên
Mong mờ xóa những chuyện tình dang dở

Lòng băng hoại, bao ước mơ tan vỡ
Tim khô cằn như mảnh đất mù rong
Mộng ái ân hoen rỉ bụi phong trần
Ta muốn về thuở lên năm lên bảy

Không để yêu, mà để lòng yên nghỉ
Trong thơ ngây với giấc mộng không tên
Chuyện tình yêu xin gác lại một bên
Vì đã hiểu cuộc đời là cay đắng

📎 Bouquets
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-30 20:39:25ct.ly>
Im Lặng


Đã mấy mươi bài thơ em viết tặng
Anh vẫn im lặng
Anh im lặng
Không có nghiã anh không nhận
Không thương
Không vấn vương
Không nhung nhớ
Em vẫn mơ
Mt nụ hôn
Để tìm thấy thiên đường
In trên đáy mắt

Em vẫn mong
Một vòng tay ghì chặt
Cho vỡ nát bơ vơ
Em vẫn chờ
Dù một chút tình hờ
Anh trao
Để lòng thôi băng giá
Rồi tất cả
Có là
Một thoáng mây bay
Có như
Làn gió heo may
Cũng đủ để lòng em dịu lại
Với tháng ngày
Trống vắng
Cô đơn ...




Biển Mặn


Anh
Anh nói đi
Dù một lời từ chối
Tình yêu nầy em vẫn giữ cho anh
Đừng ngại ngùng, đừng chờ đợi thời gian
Để lưu luyến vùi mang vào lòng mộ

Em đã quen những ngậm ngùi giông tố
Em thương anh chỉ để dệt thành thơ
Yêu để yêu, tìm chút nhớ nhung hờ
Cho giấc ngủ có tơ mềm ươm nắng

Nghe hạnh phúc thấy anh cười trong mắt
Khẽ nhìn em như chan chứa mến thương
Đêm trở về em mơ thấy thiên đường
In hình bóng của người yêu trong mng

Anh không nói em vẫn mang hoài vọng
Một hôm nào sông núi quyện bên nhau
Một hôm nào muôn lối ngập trăng sao
Mây hôn gió, đất không xa trời mãi

Anh cứ nói
Cho dù lời tê tái
Em quen rồi với những chuyện trái ngang
Nếu khổ đau thì cũng một lần thêm
Mầu biển mặn không vì hạt sương muối

Anh
Anh nói đi
Dù chỉ là lời cuối
Tạ từ nhau cũng vẫn đẹp như thơ
Em có anh trong cõi mộng hoang mơ
Vẫn thi vị hơn nỗi buồn sa mạc




Nghẹn Ngào

Con đã sinh ra lầm sông núi
Nên bây giờ có tới hai quê hương
Hay tại con không nghe lời mẹ nói
Để năm dài phải sống kiếp tha phương

Mẹ biết không
Trong con đang có ngàn nỗi nhớ
Nhớ mẹ hiền, phố cũ, bóng chiều sương
Nhớ đèn đêm lung linh màn mưa bụi
Con âm thầm đếm từng bước cô đơn
Nhớ trưa hè ngồi trông nắng đỗ
Nghe dạt dào lá úa khóc cành thương

Con lớn lên trong giang sơn khói lửa
Một Việt Nam tàn phá một Việt Nam
Bao xót xa về ray rứt tâm can
Con ao ước quê mình thôi tan tóc

Con lặn lội khắp sông hồ Nam Bắc
Để cố tìm nguồn hạnh phúc ấm no
Cho muôn người một đời sống tự do
Thanh bình, áo cơm, và bác ái
......................................................
Hai mươi năm con lạc loài đây đó
Quên đời mình như một kẻ lưu vong
Ôm ngậm ngùi, thương tiếc, nhớ mong
Và nhìn lại quê hương
Vẫn một Việt Nam nghèo đói
Mẹ đã bảo
Thôi con đừng đòi hỏi
Đừng góp tay tàn phá chuyện hôm nay
Vì con ơi, nếu mà con dấn bước sai
Đường chính trị
Thì non nước sẽ rơi vào khốn khổ
Mẹ ơi
Phải chi con chịu nghe lời mẹ nói
Thì bây giờ
Con chỉ có một quê hương





Chân Chân
Đời Mẹ



Chân Chân
Đời mẹ thôi hiu quạnh
Từ lúc nghe con cất tiếng cười
Con là lẽ sống, niềm vui
Là nguồn hy vọng, ngọt bùi, dịu êm

Mẹ không mong mỏi gì thêm
Bên con lòng mẹ lặng yên thanh bình
Thời gian xin được trôi nhanh
Cho con chóng lớn, trưởng thành, khôn ngoan


Nhìn con tươi thắm rỡ ràng
Mẹ như ôm trọn muôn ngàn ứơc mơ
Ngày mai thôi hết bơ vơ
Vì con là bến là bờ đại dương

Giả từ giấc mộng cô đơn
Trả về ngày tháng nỗi buồn không tên ...


Ta chưa bừng cơn mộng
Tình vẫn đọng trong mơ
Quê hương còn mịt mờ
Mà tóc đã pha mầu úa


Ảo ảnh trôi đi
Còn chút gì đọng lại
Như giọt tình buồn
Của một lần mơ ước


Chút tình nở vội hôm nao
Để sầu trĩu nặng mang vào thiên thu

PARIS
Chiều Thu 1998


Đăng nhập để trả lời
0