📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Nữ võ sĩ - Liêm Trinh

0 trả lời, 1.910 lượt xem — Trang 1 / 1
 
Người gửi : grandet
Thể loại : truyện ngắn
Tác giả : Liêm Trinh
Tựa : Nữ võ sĩ

 

Năm tôi mười lăm tuổi , anh tôi dắt tay tôi đến câu lạc bộ thể thao trong quận , trao tận tay thầy huấn luyện viên trưởng và nói :" Nó ốm yếu mà nghịch ngợm lắm . Nhờ thầy kèm cặp cho ".

Kể từ hôm đó tôi bắt đầu nhập môn Akido .Tôi thường nghe người ta nói , con gái mà học võ thì sẽ mất đi nữ tính . Tôi phân vân không biết có phải vì học võ mà tôi mất đi tính con gái hay vì không có nữ tính mà tôi mê võ quá ."Akido là môn võ thích hợp với phái nữ " . Anh tôi bảo vậy mà thầy tôi cũng nói vậy . Nhưng trong lớp tôi chỉ có ba đứa con gái trong tổng số hơn bốn chục tên con trai . Tôi là đứa đi học siêng nhất , vào sân sớm nhất. Và hình dung cũng giống con trai nhất .Cao lớn , xương xẩu , tóc tém ngắn ,ăn nói thẳng thừng và nhất là tập hùng hục , khóa tay , ném kokyu , vật kosshi không hề e ngại hay than van đau , mệt gì cả . Thường thì sau buổi tập , áo tôi luôn ướt đẫm , mồ hôi nhỏ giọt từ đầu mút dây đai .

Lũ con trai thích tập với tôi và tôi cũng sẵn sàng đua với chúng nó để xem đứa nào hay hơn đứa nào . Trong các kỳ thi lên đai , chúng hay "xí " tôi để làm uké cho chúng . Có lẽ vì tôi có tầm vóc ngang ngang nhưng lại nhẹ cân hơn và nhất là tôi rất biết chìu đòn và té rất đẹp .Do đó , chúng dễ ra đòn và được điểm nhiều hơn .

Hai năm sau , tôi được phép dự thi huyền đai và đương nhiên là đậu một cách vẻ vang .

Ngày lễ phát bằng , sau khi xem tôi biểu diễn màn nữ tự vệ một chống ba , anh tôi có vẻ trầm ngâm lắm . Phải nói rằng , có lẽ trên đời này chỉ có anh tôi là người quan tâm đến tôi nhất . Chúng tôi mồ côi mà . Mồ côi sớm lắm , thậm chí tôi không thể nhớ rõ ràng nét mặt cha và mẹ tôi ra sao . Anh tôi luôn luôn tỏ ra là một bậc phụ huynh đầy trách nhiệm , anh luôn để mắt đến tôi đến nỗi quên cả liếc nhìn những cô gái khác . Hơn tôi đến mười tuổi mà tôi thấy hình như anh chưa có bồ bịch gì .

Tối hôm ấy anh bảo :" Học võ thế đủ rồi ! Bây giờ em lo tập trung học thi đi ! " Nghe anh nói , tôi hơi buồn . Tôi vẫn có thể vừa học võ vừa học giỏi được kia mà ! Nhưng tôi vẫn vâng lời anh , băm bổ lao vào cuộc luyện thi , học ngày học đêm , thôi không đến câu lạc bộ nữa . Nhưng sao tôi thấy nhớ sân tập quá chừng !

Trong đám bạn võ sinh của tôi , Có Hùng thường xuyên đến thăm tôi . Lẽ ra tôi phải gọi Hùng là " thầy " mới đúng vì khi tôi mới lò dò ngồi vào hàng ngũ đai trắng thì Hùng đã đeo đai đen từ lúc nào rồi . Và những độngtác cơ bản đầu tiên cũng do Hùng hướng dẫn cho tôi . Tuy nhiên , có vẻ như Hùng thích xem tôi là "bạn" hơn và tôi cũng thế . Chúng tôi thích nói chuyện "võ nghệ " với nhau , ưa rủ nhau lang thang đến các lò võ trong Chợ Lớn , hoặc ngắm nghía , nhận xét rồi bình phẩm nọ kia .Hùng tỏ ra có sự hiểu biết phi thường về võ học , thậm chí anh có thể diễn lại những thế võ được mô tả trong truyện Kim Dung .

Một hôm Hùng đến thăm tôi và nói câu lạc bộ đang chiêu sinh mở lớp Kendo .Kendo ? Kendo là gì nhỉ ? Nghe Hùng mô tả , tôi nổi trí tò mò và theo Hùng đến sân . À , thì ra Kendo nghĩa là Kiếm đạo , một môn võ cổ truyền của Nhật . Võ sinh cũng mặc hakama như Akido vậy nhưng áo xanh thay vì áo trắng . Nghi thức buộc dây hakama cũng khác . Và chủ yếu là dùng kiếm , không phải là kiếm thép lưỡi dài cong như aikiken, càng không phải là kiếm nhôm lưỡi nhọn như kiếm Thiếu Lâm hoặc Wushu . Kiếm Kendo là bốn thanh tre dài vót thật thanh , ghép vào nhau khít khao bằng dây cước và da bò . Thoạt tiên , cầm thử thanh kiếm và ngắm nghía bộ giáp đấu kỳ dị với những "do" , "men" , "koté " , tôi chưa hình dung hết sức quyến rũ kinh khủng sẽ mãi mãi rạo rực trong máu tôi sau này .

Khác hẳn không khí tĩnh lặng , bình hòa của Akido , lớp Kendo lúc nào cũng sôi lên sùng sục với những tiếng hò hét và tiếng kiếm chạm nhau chan chát . Mạch máu thanh xuân của tôi lại có dịp rung lên , sức sống tuôn trào trên từng bước chân lướt tới , từng nhát kiếm tấn công .

Thậm chí sau khi rời lớp kiếm , niềm hưng phấn còn theo tôi đến tận giờ học vẽ . Có lẽ tôi kỳ quặc lắm hay sao mà Thuyết , phụ tá của thầy tôi , cứ chú ý tôi hoài . Thuyết thường phê bình tôi dùng quá nhiều màu nóng và đi màu quá dày .

Khác hẳn với Hùng , Thuyết có lối nói chuyện thật nhẹ nhàng , có duyên . Thuyết hay kể chuyện khôi hài cho tôi nghe rồi tủm tỉm cười trong khi tôi cười tít cả mắt .Thỉnh thoảng anh còn mua sách tặng tôi . Thật ra , tôi cũng mê đọc sách lắm . Anh tôi mua cho tôi cả tủ sách ở nhà . Tôi hiểu , anh muốn cái thân thể " tráng kiện " của tôi phải được thấm đẫm một tinh thần " minh mẫn " . Không phụ lòng anh , tôi ngốn cho bằng hết những Tâm hồn cao thượng , Ngư ông và biển cả , Người thầy đầu tiên , Giamalia , v.v...Từ hồi quen Thuyết , tủ sách của tôi có thêm những tập thơ . Thuyết dạy tôi đọc thơ tình Xuân Diệu , giảng cho tôi nghe thơ Nguyễn Bính , Xuân Quỳnh ... Thuyết nói với tôi , đọc thơ để tăng thêm sự nhạy cảm hội họa . Phải rồi , Tôi nhìn thấy màu biển xanh thẫm cuộn lên từ đáy sâu , vỡ ra thành màu trắng lấp lánh ánh bạc của muôn ngàn con sóng nhỏ dập dờn trong bài thơ Sóng . Tôi thấy màu xanh mạ non mênh mông trải dài hun hút tiếp nối chân trời bao la xanh trong mùa xuân :


Mùa xuân là cả một mùa xanh
Giời ở trên cao lá ở cành
Lúa ở đồng tôi và lúa ở
Đồng nàng và lúa ở đồng xanh
( Mùa xuân xanh - Nguyễn Bính )


Nhờ Thuyết , tôi khám phá sự nhạy cảm của mình và đồng thời nhận ra một nửa tâm hồn tôi là hội họa . Thuyết dẫn tôi đi khắp nơi , mở ra cho tôi một thế giới tráng lệ với hình khối và sắc độ muôn màu muôn vẻ .

Tôi bắt đầu mang văn chương vào những câu chuyện phiếm giữa tôi và Hùng . Anh lắng nghe tôi nói , nhìn tôi một cách lạ lùng rồi cười cợt một cách dễ ghét :" Hơi bị kỳ ! Tâm lý đang thay đổi ! Đang khám phá chính mình ! khà khà !" Nghe Hùng cười , tôi khó chịu quá song chẳng biết nói sao . Từ đó , chúng tôi ít gặp nhau , ngoài những giờ lên sân . Tôi hỏi thì Hùng bảo anh bận học thi .

Anh tôi từng nói với tôi :" Anh thấy ân hận khi đưa em đến với võ thuật . Mình chỉ có hai anh em . Anh sợ em ra ngoài có khi bị bắt nạt mà anh không kịp có mặt để bênh em " . Tại sao anh tôi phải ân hận? Tôi không đồng ý với anh chút nào . Nếu anh tôi không dắt tay tôi đến võ đường từ tuổi mười lăm thì có lẽ sau này cũng chính tôi tự tìm đến . Những giờ luyện võ đã trở thành một thói quen không thể thiếu .Tôi lên sân sớm , đứng lớp hướng dẫn tập nóng người , khởi động và làm uké cho thầy giảng đòn . Đám đai trắng mới tò te gọi tôi là "cô" .

Tôi và Hùng vẫn là một cặp tori và uké ăn ý trong những dịp biểu diễn nhưng tôi mơ hồ cảm thấy một điều gì khang khác trong thái độ của Hùng . Nhưng tôi không có nhiều thì giờ quan tâm nhiều đến điều đó . Tôi bận rộn quá , học ở trường , học ở nhà , học thêm và Thuyết .

Nhưng tôi không khỏi nhận ra những bất ổn giữa tôi và Thuyết .

Chiều hôm ấy , trong lúc tập , tôi ngạc nhiên thấy Hùng bẻ tay tôi đau hơn mọi khi và gõ kiếm có phần ... thẳng cánh .Tôi bực mình nên cũng ra sức tìm cách trả đũa . Sau buổi tập , Hùng cười cười :" Thôi đừng có nhăn nhó như vậy ! Người ta đang chờ kìa !" A! Thuyết đến lúc nào vậy ? Mà sao trông anh có vẻ "hình sự " quá ?

Tôi hút một hơi hết ly nước mía mà Thuyết vẫn chưa nói gì . Và tôi cũng không mảy may ngờ rằng những điều anh sắp nói khiến tôi lại "sốc" đến thế . Anh bảo anh không chịu được hình ảnh tôi cầm gậy phang túi bụi vào đầu người khác . Gậy ? Trời ơi , kiếm của tôi mà anh kêu là "gậy" ? Mà tôi "phang" hồi nào ? Tôi "điểm kiếm " , tôi "thích kiếm " chứ tôi hoàn toàn không "phang kiếm " . Anh không muốn thấy con trai cứ quấn lấy tôi , nắm tay tôi thoải mái như vậy . Quấn ? Nắm tay ư ? Ngày hôm đó chúng tôi tập những biến đòn ushiro kata và tagai . Tôi cố nhớ xem chúng tôi "quấn" nhau ở chỗ nào .

Thuyết làm tôi nghẹn tắc cổ họng vì tức . Tôi chưa bao giờ gây gổ , đánh đấm với ai cả . Sao Thuyết bảo tôi hung hăng dữ dằn ? Tôi chưa từng nhả nhớt , lăng nhăng với ai , sao lại bảo tôi "tự do quá trớn " . Tôi giận anh . Giận quá !
Rốt cục , nhà tôi cũng đón thêm người . Chị dâu tôi rất thùy mị , dịu dàng . Về nhà tôi một thời gian , có lúc vui vẻ chị bảo chị đang ở chung nhà với hai anh em trai .

Có lần tôi hỏi Hùng :" Anh thấy em có ... nữ tính không ?" Hùng đáp :" Không !"

Hùng nói đúng . Tôi thẳng thắn quá , đơn giản quá , nghĩ sao nói vậy , chẳng úp mở , e lệ gì cả . Có chị dâu trong nhà tôi có dịp so sánh mình với một người con gái khác . Quả thật , tôi khác xa chị . Lông mày tôi quá rậm , môi tôi quá dày , thân hình tôi quá nở nang . Nói chung , tôi thấy mình không đẹp , thậm chí có thể nói là xấu xí nữa . Tôi có buồn vì điều đó không ? Hơi hơi thôi . Điều làm tôi băn khoăn chính là sự mâu thuẫn trong lòng tôi lúc này . Tôi ước gì tôi là một thục nữ hoàn toàn yểu điệu như chị dâu tôi để tôi có thể thật sự phù hợp với Thuyết , với con người thanh nhã , nhẹ nhàng của anh ấy .Có phải sự lựa chọn của anh tôi là một điển hình cho sở thích của mọi người con trai ưa những cô gái dịu dàng yếu đuối ?

Thuyêt bảo tôi :" Nhìn bề ngoài không ai đoán được "nội lực" của em cả !" Như vậy , "bề ngoài " của tôi đâu đến nỗi nào ? Vậy thì tại sao Thuyết không chịu đựng nổi sự thật tôi là một vận động viên ? Tôi ưa thích thể thao cũng như anh ưa thích thơ văn vậy . Tại sao anh lại muốn tôi từ bỏ một điều không phải là xấu ?


Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
( Xuân Diệu )


Tôi chẳng muốn khổ tí nào . Tôi chỉ muốn yêu một lần và một người duy nhất phù hợp với tôi để tôi có thể nói "em muốn sống bên anh trọn đời " một cách chân thành và nồng nàn như Siu Black hát vậy . Kendo dạy tôi phải nhắm kỹ một mục đích và phải đạt được mục tiêu chỉ một phát một mà thôi .

Con người tinh tế như Thuyết lại không nhận ra nét bay bướm trong thế ném Irimi Nagé đẹp như một kiểu fantasy trong điệu luân vũ . Anh không thể hiểu cảm giác "chinh phục độ cao" khi chỉ dậm chân một cái đã có thể vút bay qua ... một dãy người .

Tôi sẽ làm gì khác hơn là tập võ để thỏa mãn sức lực "bẻ gãy sừng trâu " của tôi ? Không có tinh thần Kendo làm sao tôi có thể động viên anh tôi mỗi khi anh cần sự chia sẻ ? Làm sao tôi chiến thắng chính tôi khi bị vây bọc bởi bao nhiêu cám dỗ chết người hằng ngày hằng giờ trong hoàn cảnh côi cút này ?

Tôi và Hùng được chọn đi tập huấn ở Osaka , chuẩn bị cho SEA Games . Thuyết tiễn tôi ra sân bay dường như là một lời chia tay câm lặng . Lòng tôi trĩu buồn .

Osaka lạnh lẽo nhưng chúng tôi lúc nào cũng rực nóng vì những đợt kiểm tra liên tu bất tận . Có lần tôi bật khóc vì sự khắt khe nghiệt ngã của huấn luyện viên . Hùng trêu tôi :" Coi cái mặt lì vậy mà cũng biết khóc nữa ta !" Dần dà thì tôi cũng nhận ra chính Hùng là người luôn tìm mọi cách khích lệ "tinh thâng chiến đấu " của tôi .

Kỳ SEA Games năm ấy , chúng tôi đoạt huy chương đồng đồng đội .Thật là một ngạc nhiên lớn bởi vì Kendo mới chỉ được phát triển ở Việt Nam trong thời gian rất ngắn và chúng tôi hoàn toàn là lính mới chập chững hội nhập vào làng Kendo thế giới .

Trong buổi lễ biểu diễn báo cáo , tôi thấy chị dâu tôi khép nép ngồi cạnh anh tôi . Tôi biết mình sẽ không bao giờ có được vẻ dịu dàng yếu đuối như vậy . Liệu tôi có nên thay đổi tính cách của mình hay không ?

Chắc chắn là không ! Bốn năm sau Hùng đã là một chuyên viên công nghệ phần mềm . Còn tôi là một họa sĩ đồ họa chuyên thiết kế quảng cáo . Hùng chính thức ngỏ lời cầu hôn với tôi . Tôi lập lại câu hỏi vẫn cứ luôn làm tôi băn khoăn :" Anh thấy em có ... nữ tính không ?" Hùng vẫn đáp :"không !" và mỉm cười tiếp theo :"Nhưng em có cá tính !"

Có một người Nhật mua bức Kiếm đạo của tôi . Ông nói :" Tôi nghe thấy tiếng thét xung trận của người kiếm sĩ trong tranh của cô" .


Bạn gần không tới , Bạn xa chưa về
Đăng nhập để trả lời
0