214 -215
chuyển màu sẫm lại. Cô cựa mình lien tục, miệng rên khe khẽ. Anh muốn đưa cô đi khỏi đây, xây cho cô một ngôi nhà ngay cạnh biển rồi ngày ngày ngắm nhìn cô chân không trên bờ cát, mái tóc tung bay trong gió. Thật đẹp biết bao!
Nhìn cô, tự dưng anh cảm thấy vô cùng bối rối; những tình cảm trái ngược nhau đan xen trong lòng anh. Anh muốn bảo vệ vẻ đẹp mà cô đang cẩu thả phung phí nhưng một phần khác trong anh lại muốn tàn phá vẻ đẹp ấy đi; anh muốn gài bẫy cô, muốn chiếm đoạt cô và muốn cô thuộc về anh mãi mãi.
Cô lại cựa mình, mở choàng cặp mắt ngái ngủ. “Đừng dừng lại”, cô nói. Dục vọng bỗng chốc trào lên, nhấn chìm anh xuống dưới đáy và xua khỏi đầu óc anh những suy nghĩ tỉnh táo. Bản năng thức dậy, anh thèm khát cô gái xinh đẹp và bướng bỉnh này.
Con người có thể làm nên những thay đổi thật kỳ diệu, Anna nghĩ vậy vào sáng hôm sau. Những giấc mơ của cô đã trở nên thực tế hơn, tương lai cũng trải ra trước mắt cô sáng sủa hơn. Thậm chí đến cả ngôi nhà dường như cũng vui tươi trở lại và có một cảm giác ấm áp trong lòng cô đã nhen nhóm.
*
* *
Trong đêm, thời tiết thay đổi. Cho tới sáng những đám mây nặng đã sà xuống thấp và một đám sương mù dày đặc đã bao trùm khắp không gian. Khi Anna đánh thức Kurt dậy vào lúc chín giờ sáng bằng một tách cà phê nóng thì trời đã đổ mưa phùn.
- Đêm qua thật tuyệt, - cô buồn rầu nói, - và em cũng rất yêu anh. Nhưng em không thể ly dị được vì Madeleine đang ở trong trại tập trung. Vì thế, tốt hơn hết là chúng ta nên giữ gìn tình cảm trong lòng cho tới khi chiến tranh kết thúc nhé.
- Đêm qua thật là đặc biệt. Anh chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc đến thế. – Anh lẩm bẩm, bực bội vì sự thay đổi đột ngột của cô. Anh đưa mắt ra ngoài cửa sổ nơi những giọt mưa phùn đã bám đầy ô kính.
- Kurt, em nói vậy có đúng hay không?
Miệng anh mím lại thành một đường chỉ bướng bỉnh.
- Kurt, vì Chúa, anh không nhớ tới cái hôm anh đến đây và nói chuyện về Madeleine à? Anh đã nói là không thể cưới em được, có đúng vậy không nào?
Anh rên rỉ và trùm chiếc gối lên đầu.
Ôi chào, đàn ông! Cô thở dài.
- Vậy nhé, chúng ta phải kiên nhẫn chờ đợi thôi. – Cô vẫn kiên trì với chủ đề này trong lúc theo anh vào bếp nơi anh cạo râu với nước nóng. – Chúng mình hứa với nhau nhé, Kurt. Như một bản thỏa ước ấy! Chúng mình sẽ giữ kín tình cảm trong lòng cho tới cuối cuộc chiến tranh này nhé! Quên đêm qua đi, anh có hứa như vậy không hả Kurt?
*
* *
Trên chặng đường dài dằng dặc tới Cape Town, họ vạch ra một kế hoạch tỉ mỉ cho sự hợp tác sắp tới; Kurt giữ năm mươi phần trăm và Anna giữ năm mươi phần trăm cổ phần. Mỗi người sẽ trả năm nghìn bảng và Anna sẽ cho Kurt vay phần của anh, anh sẽ trả dần mỗi tháng là hai trăm năm mươi bảng. Ngoài ra anh sẽ thanh toán cả tiền lãi với mức lãi suất hiện hành – đó là điều mà anh cứ khăng khăng đòi thực hiện cho được bất chấp sự phản đối của Anna. Kurt sẽ điều hành việc tiêu thụ hàng, còn Anna sẽ trông nom việc mua gia súc và vỗ béo chúng. Cả hai đều sẽ được thưởng mức lương như nhau.
Anna rất mong họ sẽ mua được khu nhà đó nhưng khi nhìn Kurt ngó nghiêng vào từng xó xỉnh, xem xét kỹ lưỡng từng vết nứt trên tường, mặt mỗi lúc một nghiêm lại thì cô lại lo lắng tự hỏi không biết việc mua bán có xong xuôi hay không. Có vẻ như anh đã thất vọng, thậm chí còn nổi giận nữa và anh chẳng chút e dè biểu lộ điều đó ra mặt. Người môi giới càng lúc càng căng thẳng. Kurt còn cẩn thận kiểm tra mái nhà, hầm chứa khiến Anna cứ sốt cả ruột.
216 – 217
Cuối cùng anh bước ra sân trước, lẳng lặng ném lên toàn bộ khu nhà một cái nhìn khinh khỉnh như thể đây là lần cuối cùng anh tới xem nó và nói:
- Có lẽ phải tìm chỗ khác thôi. Khu nhà này cũ quá rồi, cần phải sửa chữa nhiều lắm thì mới sử dụng được mà thời gian thì không cho phép.
Anna quắc mắt nhìn anh.
- Tôi hiểu, ông Friedland ạ. – Người môi giới trả lời. – Nhưng tôi cho rằng ông nên suy nghĩ lại. Khu nhà này rất vững chãi, quả thực là rất vững chãi đấy và tôi chắc rằng khách hàng của tôi tức là chủ của khu nhà này sẽ đáp ứng được yêu cầu sửa chữa của ông thôi. Ông cũng biết đấy, những người thanh toán cho công ty giải thể vốn rất sắc sảo mà, mọi việc đều có thể giải quyết được hết.
Kurt khinh khỉnh lắc đầu.
- Vấn đề không phải là tiền, anh bạn ạ, mà là thời gian. Thời gian là tiền bạc và chúng tôi cần có một khu nhà có thể sử dụng được ngay.
- Vậy thì ông cứ đề nghị, - người môi giới kiên trì thuyết phục. – Đừng băn khoăn về chi phí sửa chữa. Thị trường xây dựng hiện nay đang rất tĩnh, ông có thể thuê được một đội thợ giỏi ngya trong sáng ngày mai, họ sẽ làm việc cật lực.
- Đây không đơn thuần chỉ là thợ xây. – Kurt nhún vai và chìa tay ra trong một cử chỉ thất vọng. – Chúng tôi cần cả những kỹ sư điện lạnh nữa, ở Đất Mũi này có không hay tôi phải tới tận Johannesburg?
- Tôi dám chắc với ông là có. Tôi có thể mời được một kỹ sư điện lạnh tới đây trước tám giờ sáng ngày mai.
Trông Kurt có vẻ bối rối.
- Chà, tôi không biết đấy…, - anh bắt đầu. – Thôi được rồi, chúng tôi sẽ mua khu nhà này với giá bảy nghìn bảng, trả tiền ngay mặc dù vẫn còn nhiều rắc rối lắm. Nếu như nó không có đường ray riêng thì tôi đã không phải băn khoăn nhiều đến thế.
Người môi giới rút soạt ra một giấy tờ và bắt đầu viết nguệch ngoạc lên đó.
- Hãy ký vào đây, thưa ông. – Anh ta nói với một vẻ hết sức cung kính và Anna bực bội nhận thấy rằng Kurt mới cao tay làm sao.
Kurt lưỡng lự một chút rồi cũng ký vào tờ giấy một chữ ký hết sức bay bướm. Rồi anh quay sang phía Anna. – Nào đi thôi Anna, chúng ta còn tận bốn khu nhà nữa cần phải xem xét mà chúng ta không thể đi cả ngày được.
Anna đi ra xe trong một tâm trạng bối rối. Làm sao mà anh ấy dám cơ chứ? Đây là khu nhà duy nhất có đường tránh tàu riêng được rao bán trong khu vực này mà.
- Anh làm hỏng be bét hết mọi việc mất thôi. – Cô cằn nhằn khi họ đã đi xa. – Bảy nghìn bảng, thật là buồn cười! Nó đáng giá gấp đôi như thế.
- À, cứ chờ xem. – Kurt chỉ trả lời cô hết sức ngắn gọn.
Khi họ vừa về tới trang trại thì chuông điện thoại réo vang, một sự kiện hiếm thấy ở Modderfontein này. Anna vội vàng chạy tới nhấc ống nghe lên, băn khoăn tự hỏi không biết ai gọi tới. Hóa ra đó là người môi giới – anh ta nhắn với cô rằng đề nghị của họ đã được chấp nhận. Nếu như cô vẫn còn quan tâm và có thể thanh toán trong một thời hạn sớm nhất thì khu nhà sẽ là của cô. Cô đặt ống nghe xuống và nhìn chằm chằm vào Kurt, cảm thấy rất nối rối.
Anh bật cười to trước khi cô kịp nói điều gì.
- Bài học kinh doanh đầu tiên, em yêu ạ. Mọi vật đều luôn không đáng giá như bề ngoài cảu nó đâu. Giờ bài học thứ hai trong phương pháp và trình tự kinh doanh là em sẽ quay trở lại Công ty Bảo hiểm Table Mountain và hỏi vay bảy lăm phần trăm số tiền mua nhà đi. Hãy làm như vậy với mọi ngôi nhà mà em muốn mua và đảm bảo với họ rằng em sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi theo mức lãi suất hiện hành. Chúng ta sẽ đi hai xe bởi vì anh muốn xem khu trang trại mà em đã thuê nữa.
- Chúng ta thuê chứ. – Cô chữa lại.
- Anh xin lỗi. – Anh nói và đột nhiên toét miệng ra cười. Lần đầu tiên Anna thấy Kurt thực sự vui sướng.
- Em thật là thông minh, Anna ạ. – Anh bảo cô như vậy trong bữa ăn đêm hôm đó. – Rồi em sẽ thấy chúng ta làm thành một cặp bài trùng tuyệt đến thế nào.
216 – 217
Khoản vay là sáu nghìn bảng, chính bằng số tiền mà Anna xin vay từ lần đầu tiên, sẽ có trong vòng mười ngày nữa. Anna và Kurt cùng nhau ký một bản cam kết chung. Kurt đưa cho cô một nghìn bảng, số tiền mà anh đã dành dụm được, trong số năm nghìn bảng mà anh nợ cô. Từ lúc đó trở đi, cảm giác buồn rầu và thất vọng đè trĩu lên Anna mờ dần, thay vào đó là tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm. Chẳng có gì phải đau khổ cả, tự cô sẽ định đoạt số phận mình, cô không cần phải chịu đựng mặc cảm bị bỏ rơi nữa. Sớm sớm, cô sẽ trở dậy và ra khỏi giường với một nụ cười tươi sáng.
Cái gì, cô tự hỏi, đã làm cho bầu trời trong sáng hơn, làm cho ánh sáng ban ngày huyền ảo hơn và làm cho những công việc buồn tẻ nhàm chán trở nên dễ chịu hơn vậy? Đó, tất nhiên là men say của sự thành công.
23
Khu nhà mới của họ vẫn chưa được sửa sang xong khi những đơn đặt hàng mua thịt, trứng, gia cầm ào ào đổ tới. Anna thuê Hendricks, một cậu thanh niên trẻ vừa rời ghế nhà trường từ trong làng tới để giúp cô viết hóa đơn và kiểm tra chất lượng hàng bán ra. Nguồn dự trữ của họ ngày càng ít dần khiến Anna cứ phải suots ngày lùng sục khắp vùng để hỏi mua hàng. Cô cũng thường xuyên phải tiếp xúc với những người bán buôn có uy tín và phải trả họ những giá cắt cổ. Kurt nhắc nhở cô rằng nếu cứ như vậy mãi thì họ sẽ bị thiệt hại đáng kể.
- Chiến tranh mới chỉ bắt đầu thôi, - anh nói. – Có rất nhiều tàu bè đỗ lại quanh Đất Mũi này và nếu được phục vụ tốt thì lần sau họ sẽ lại tìm đến chúng ta. Mình cần phải chộp lấy từng hợp đồng khi có thể.
Anna bắt đầu dậy từ lúc năm giờ mỗi sáng. Sauk hi xem xét công việc trong trang trại xong rồi, cô dành ra cả ngày để đi tìm nguồn hàng. Một buổi tối khi trở về nhà, mệt mói rã rời, cô trông thấy Koos van Niekerk, đốc công trại gà, đang đợi gặp cô.
- Gì thế? – Cô hỏi kèm theo một tiếng thở dài.
- Chuyện là thế này, - anh ta căng thẳng gõ ngón tay lên mũ. – Ở nước ngoài người ta nuôi gà theo phương thức mới. Họ nhốt gà trong những cái lồng nhỏ không lớn hơn chuồng chim là mấy. Thưa cô chủ, điều này tránh cho lũ gà khỏi chạy lung tung.
- Gà mà béo thì chẳng đẻ được. – Anna ngắt lời.
- À, nhưng mà thưa cô chủ, vấn đề là ở chỗ này: họ cho gà ăn chủ yếu bằng thức ăn có chưa protein thôi.
- Không cho ăn ngô à?
Anh ta lắc đầu.
- Chúng ta có thể biết chắc được khi nào một lứa gà có thể xuất chuồng, nhưng chúng ta không bao giờ biết được lứa nào sẽ đẻ trứng. Với những chiếc chuồng nuôi gà nhốt này – họ gọi như vậy, cô có thể lựa chọn được những con kém chất lượng để loại ra ngay. Ngoài ra, họ còn để đèn mười tiếng mỗi ngày để cho lũ gà ngu ngốc tưởng nhầm rằng lúc nào cũng là mùa hè. Lại còn có hơi ấm nữa chứ.
- Hơi ấm á?
Anh ta mỉm cười tự tin.
- Tất cả đều trong cuốn sách này.
Anna tò mò cầm lấy quyển tạp chí.
- Theo anh, chúng ta sẽ được gì nếu đầu tư vào dây chuyền này?
- Thưa cô chủ, với cùng một số gà mái đó, chúng ta sẽ tăng gấp đôi sản lượng.
Cô nhún vai vẻ không tán thành.
- Chà, có lẽ chúng ta nên thử xem sao.
- Cũng không đơn giản đâu cô ạ. Dãy chuồng gà đáng giá khoảng năm silinh mỗi cái, rồi lại còn hệ thống giữ nhiệt, hệ thống ánh sáng nữa. – Anh ta dài giọng ra.
Anna cau mày.
- Đó là cả một vấn đề đấy, Koos ạ. Chúng ta không thể lấy lại được những gì đã bị mất đâu.
- Tôi mong cô nghĩ kỹ, cô chủ ạ. Cô đang nhìn sự việc hết sức thiển cận. Dãy chuồng nuôi gà nhốt sẽ tồn tại được ít nhất là mười lăm năm.
- Chà, tôi cho là anh có lý đấy. Để vài ngày rồi tôi sẽ nghĩ them nhé. – Anna dừng lời, mong Koos sớm đi khỏi.
- Cô cứ nghĩ đi, thưa cô. Nhưng nếu cô không chuyển sang phương pháp mới này ngay thì rồi những khác cũng sẽ làm, tới lúc đó cô sẽ không thể cạnh tranh về giá được đâu, đặc biệt là vào mùa đông. Hoặc là đầu tư cho dãy chuồng nuôi gà nhốt hoặc là bị phá sản, cô hãy nghĩ đi. – Anh ta từ tốn quay đi, tay vẫn gõ gõ lên mũ.
220 – 221
Anh ta mới táo bạo làm sao! Anna cố mỉm cười rồi đóng sầm cửa lại. Cô đi vào nhà, mở sách ra xem. Cô miệt mài hàng giờ với những bức tranh minh họa rõ ràng chụp hình những con gà mái trong dãy nhà tù dài dằng dặc của chúng. Một ý tưởng thật phi thường! Tại sao cô không tự mình nghĩ ra nhỉ?
Sáng hôm sau, cuộc ghét thăm đầu tiên của Anna là tới một trang trại cách Vịnh Saldanha ba giờ đi xe, nằm dọc bờ biển phía tây thuộc vùng Sorubaai. Cô nghe nói nhà van der Merwe đang muốn bán đàn gia súc của họ. Không thể trách họ được, Anna nghĩ bụng trong lúc nhìn ra quang cảnh tiêu điều bị tàn phá bởi hai năm hạn hán ở vùng này.
Bà vợ là một người èo lả, bị héo hon đi vì những tháng năm lao động cực nhọc và vì một cuộc sống mọn hèn; chồng của bà ta, một người đàn ông béo phị, mặt đỏ gay, tiếp đón Anna ở cửa với một tâm trạng bực bội cáu gắt.
- Tôi cứ nghĩ là họ cử tới đây một người mia hàng của Công ty Southern Chandlers cơ. – Ông ta giận dữ nói.
- Là tôi đây. – Anna nói khẽ với một nụ cười căng thẳng.
- Tôi không muốn buôn bán trao đổi với phụ nữ. – Ông ta nói rồi quay ngoắt đi,
- Thế ông còn muốn buôn bán với ai nữa nào, hả ông van der Merwe? – Cô hỏi với vào trong dãy hành lang tối om nhưng không thấy có tiếng đáp lại. Vài giây sau, bà vợ lò dò bước ra, tay bưng một chiếc khay trên có một cốc nước, một tách cà phê và một vài cái bánh quy.
- Mời cô vào bếp uống nước. – Bà ta ngượng ngùng nói.
Anna xúc ba thìa đường đổ đầy vào tách cà phê đen đặc, khuấy đều lên và uông một cách khoan khoái.
- Bà có gì để bán không?
- Chẳng có gì cả. – Người đàn bà dùng mu bàn tay gạt nước mắt. – Đàn gia súc đang chết đói, cô hiểu không? Vỗ béo được chúng cũng phải mất vài tháng.
- Bà hãy vào nói với chồng bà rằng tôi là người mua hàng duy nhất của Công ty Southern Cross Chandlers. Ông ấy chỉ có thể giao dịch được với tôi thôi hoặc là không ai cả. Tôi sẽ trả giá cao. – Cô mỉm cười để làm dịu tình trạng căng thẳng.
Cuối cùng, ông nông dân cũng quay trở lại, khuôn mặt càng đỏ hơn, điệu bộ thì lúng túng.
- Tôi không có ý thiếu tôn trọng cô. – Ông ta nặng nề nói. – Có lẽ thời thế đã thay đổi rồi. Trước đây tôi vẫn nghĩ là đàn bà thì biết gì mà buôn với bán.
Đó là một chuyến đi bộ dài và đơn điệu dọc theo những tảng cát mênh mông và những đồng cỏ xơ xác. Bầy cừu gầy trơ xương nhưng chúng có thể hồi phục lại nếu được chăn thả tốt. Đàn bò cái thì vô cùng thiểu não, hầu như không đáng giá gì, còn những con lợn thì không thích hợp cho việc làm thịt hun khói. Thật là kinh khủng!
Sauk hi viết nguệch ngoạc vào một cuốn sổ, cô nói:
- Năm trăm bảng chô tất cả.
Ông nông dân cau mày khó chịu.
- Như vậy thì ngang với ăn cướp à, thưa cô. Chỉ riêng đàn cừu thôi cũng đáng giá chừng ấy tiền rồi, đàn bò cái cũng thế. Tất cả những gì mà chúng cần bây giờ là một chút cỏ khô.
- Tôi rất tiếc, ông van de Merwe ạ. – Cô nghiêm nghị nói. – Đó chỉ là đề nghị của tôi thôi, tất nhiên ông không buộc phải chấp nhận. Có lẽ ông muốn một giá cao hơn?
Ông ta lầm lì lắc đầu, dường như quá phiền muộn và thất vọng mà không nói nên lời.
Anna trao cho ông một tấm các như cô vẫn thường làm trong lúc đi giao dịch.
- Xin hãy gọi cho tôi nếu ông đồng ý với lời đề nghị của tôi. Nếu như tôi không có đó thì ông cứ để lại lời nhắn cho Hendricks là người trực điện thoại của công ty tôi.
Trong một lúc lâu, họ nặng nhọc bước đi trong yên lặng. Anna lấy tay che mắt cho cát khỏi bay vào. Gió thôi vun cát lại xung quanh chân làm cô đau rát. Tới gần ngôi nhà, người nông dân mới lại lên tiếng:
- Thôi được rồi, tôi sẽ đồng ý như thế này: lúc này mà bán gia súc thì hết sức khó khăn nên tôi chấp nhận với giá bảy trăm bảng. – Ông ta thở dài.
222 – 223
- Tôi không ở đây để mặc cả. – Anna bảo ông ta. – Tôi trả ông cái giá như vậy là đã cao hơn thị trường hiện nay rất nhiều rồi. Tôi còn phải cân nhắc tới chi phí vận chuyển và thời gian vỗ béo chúng nữa. Ông có thể chấp nhận giá đó hoặc là từ chối, tùy ông thôi. Chúc ông một buổi sáng tốt lành, ông van der Merwe.
Cô ngó vào trong nhà cảm ơn bà vợ về tách cà phê rồi lái xe đi, trong lòng chắc mẩm rằng ông nông dân này rồi cũng sẽ làm theo cách mà những người nông dân khác vẫn làm trong thời gian qua. Ngày mai ông ta sẽ gọi điện tới để mặc cả thêm một lần nữa và ngày tiếp theo sẽ chấp nhận lời đề nghị của cô cho mà xem.
Tới bốn giờ chiều Anna mới đến được trang trại thứ bảy và cũng là trang trại cuối cùng trong ngày. Lúc này người cô đã mệt lử, tinh thần không còn được hăng hái nữa. Trang trại này, cũng giống như những nơi khác trong vùng, khô rang với những đàn cừu gầy xơ xác. Ông Myburgh, người chủ trang trại, đã gần bảy mươi tuổi và bà vợ của ông cũng chẳng trẻ hơn là bao. Họ đang mong muốn một sự nghỉ ngơi muộn mằn và đã có kế hoạch dời tới sống ở Stellenbosch cùng với những người bà con của họ.
Hai ông bà già này biết rõ gia cảnh nhà Anna tới ba thế hệ. Anna luôn ngạc nhiên với những con người thích tọc mạch vào chuyện của người khác. Đối với Anna, những người không quen biết được chia làm hai loại: một là hữu dụng và một là vô dụng. Cả hai loại người ấy đều không làm cô quan tâm.
- Kể ra thì chúng tôi vẫn có thể duy trì trang trại được một thời gian nữa đấy, - Myburgh nói với cô, - nhưng thời tiết đã theo chu kỳ rồi; vài năm mưa thuận gió hòa rồi lại vài năm thiên tai khắc nghiệt. Thế là tôi quyết định rút lui trước khi trang trại này biến thành sa mạc như những nơi khác trong vùng Springbok này.
Anna vểnh tai lên nghe.
- Trời hạn đã ba năm rồi, - ông già thở dài. – Gia súc thì chết dần chết mòn và các chủ trại thì cứ dần vỡ nợ. Người ta lũ lượt kéo nhau ra thành phố tìm việc làm. Thật khốn khổ! Nếu như cô muốn mua cừu gầy để đem đi vỗ béo thì hãy đi lên mạn trên của vùng này, sẽ không vô ích đâu cô Smit ạ. – Myburgh tiếp tục. – Nhưng cô phải nhanh chân lên kẻo chúng chết mất trước khi cô kịp tới đó.
Lời đề nghị của cô được chấp thuận ngay lập tức bởi vì ông già đang nóng lòng muốn tận hưởng những năm tháng cuối đời trong cảnh yên bình.
Mãi tới hơn tám giờ tối Anna mới về đến nhà, gần như kiệt sức. Căn nhà ấm cúng, bếp lửa reo vui. Lena dang hâm thịt cừu và bánh bao, và một cốc rượu vang nóng đang chờ Anna về.
Anna cúi người xuống bên cũi và hôn vào trán hai đứa trẻ chúc chúng ngủ ngon. Cô sung sướng nghĩ thầm, mọi mệt mỏi cực nhọc vì các con cũng thật đáng giá.
*
* *
Hai ngày sau, Anna rời nhà lên đường tới Springbok từ bốn giờ sáng nhưng mãi tới gần trưa cô mới tới nơi. Xung quanh cô chỉ toàn những thửa ruộng nứt nẻ khô cằn vì hạn hán, trông xa tựa như những mảnh khổng lồ của trò chơi xếp hình. Những con quạ đáng ghê tởm lượn lờ trên vùng đất hoang tàn, chờ một con cừu ngã gục là lao xuống rỉa thịt rỉa xương ngay.
Vượt qua cánh cổng có tấm biển đề “J.H. Firth”, Anna ngoặt xe đi thêm một dặm đường nữa để vào tới khu nhà của trang trại, chỉ thấy những ô cửa sổ vỡ nát, những bức tường tróc lở loang lổ và một cái đập nước khô queo. Ngôi nhà đã bị bỏ hoang. Cô xuống xe đứng im nhìn quang cảnh tiêu điều, cố gắng chế ngự một cảm giác buồn bã đang dâng dần trong lòng. Đây đã có thể là số phận của cô nếu như cô không tìm thấy nước ở Modderfontein. Cô mường tượng ra cảnh mình và Simon cùng với lũ trẻ lủi thủi dắt díu nhau đi nài xin những người nông dân khác để họ ban cho một chút công việc dư thừa.
Trang trại tiếp theo chẳng khác hơn là bao nhưng vẫn còn có người ở, và ở đây có rất nhiều cừu – những con cừu đầu gục xuống, xương sườn nhô ra, lần tìm từng ngọn cỏ. Không gian sặc mùi xác súc vật thối rữa khiến cô nôn nao. Thiên nhiên trả thù con người thật khắc nghiệt.
Chủ trang trại, ông Willis Grobbelaar, là một người dàn ông còn rất trẻ, mái tóc vàng hoe, cặp mắt đượm vẻ cay đắng. Bà vợ héo hon vì tuyệt vọng. Hai đứa con, hai bản sao của cha mẹ chúng, đứng im lặng cắn móng tay, nhìn Anna ngờ vực.
Cô tự hỏi liệu mình có nên rời khỏi đây không nhỉ. Kiếm lời