📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Những Lá Thư Tình

Bức thư đáng lẽ ko nên viết

1 trả lời, 2.268 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-09-02 10:56:17Asin>
Tình cờ gặp lại anh xưa
Bao kỉ niệm bỗng gọi nhau sống dậy
Tháng ngày cũ như những con thuyền giấy
Trôi đi rồi .. sao trở lại nhói đau
Nhoẻn miệng chào nhau
Mà nghe lòng chua xót
Em bước qua thật vội
Để tránh nước mắt rơi
Anh khẽ cười
Chắc thấy em ngượng nghịu
Có ai tin rằng :
giữa hai người từng có một tình yêu?

Anh đã đi qua biết bao cuộc tình
Bỏ lại sao lưng những dấu chấm lập lờ
Không kết thúc...!!!
Em và một mối tình dường như đã hết
Vẫn nghe dư âm đau xót ê chề

Tình yêu với anh thật quá mong manh
Còn với em ...biệt khúc buồn muôn thưở
Chưa một lần em cho mình đùa giỡn
Vậy mà vẫn hoài bị bỡn cợt nỗi đau

Hôm nay đây và mãi đến mai sau
Ta gặp nhau cũng đành như thế
Em dặn lòng không cho mình rơi lệ
Mà sao mưa.. rơi mặn sắc môi hồng
(sưu tầm)

Nó biết, viết là thư này anh cũng chẳng đọc làm gì, nhưng nó vẫn viết, vì nó vẫn còn yêu anh rất nhiều....nó tìm được bài thơ, đọc mà lòng buồn rười rượi....

Nó và anh chia tay thì đáng lẽ nó cũng chẳng phải nhung nhớ gì thêm nữa cho mệt....nhưng tại sao nó vẫn chưa quên được anh nhỉ? Mỗi tối, khi nó vừa chợp mắt, thì hình bóng, giọng nói và lời hát ngọt ngào của anh lại lởn vởn trong đầu nó....nó chẳng hiểu vì sao nữa...

Chia tay...nó không hờn trách anh và cũng không ghét anh. Những kỹ niệm đẹp nó sẽ giữ mãi trong lòng. Mong sao anh sẽ sớm kiếm được một hạnh phúc đẹp đẽ hơn...

Trong nó chỉ còn lại một khoảng trống...một khoảng trống nhưng lại nặng nề và ngộp ngạt. Nhiều lúc nghĩ đến anh, nó không kiềm chế được những cái nghẹn trong cổ...Nhưng nó biết khóc cũng không được gì. Những giọt nước mắt này đã nhiều đêm khóc vì anh...nước mắt chảy như mưa rơi trên lá khoai...đều trôi vào hư không cả....

Nó vẫn mong sẽ có 1 ngày mai tươi sáng sẽ đến với nó....một ngày mai mà nó và anh sẽ nắm tay đi trên con đường đầy hoa tươi và rực nắng, nhưng nó ko biết rằng....ko biết đến chừng nào anh mới hiểu và quay về với nó nữa.....Chỉ là giấc mơ thôi sao....?

Thôi thì hãy để thời gian giúp nó chữa căn bệnh này đi, biết đâu được...có 1 ngày, 1 người hoàn toàn xa lạ sẽ đến và thay đổi cuộc đời nó....

Trong lúc này, nó chỉ còn muốn nhắn gửi đến anh 1 câu nữa thôi:

"Khép cánh cửa tươi sáng lại vì ai đó, vỏ ốc lại được lấp đầy vì ai đó....Nhưng thôi hãy quên nhau cho dù còn yêu nhau, thời gian là 1 vị thuốc tốt cho cả 2 chúng ta.....2 tâm hồn non trẻ chỉ vừa mới biết yêu thôi...."

BÀI VIẾT ĐƯỢC SƯU TẦM TỪ DIỄN ĐÀN HỌC SINH LÊ QUÝ ĐÔN - TP HCM

 
Đăng nhập để trả lời
0
"Khép cánh cửa tươi sáng lại vì ai đó, vỏ ốc lại được lấp đầy vì ai đó....Nhưng thôi hãy quên nhau cho dù còn yêu nhau, thời gian là 1 vị thuốc tốt cho cả 2 chúng ta.....2 tâm hồn non trẻ chỉ vừa mới biết yêu thôi...."


Hôm nay, mới có dịp vào trong phòng này, lục lạo lại những bài mà chị chưa có dịp đoc.
Nên tình cờ đọc lại được những giòng tâm sự cùa Asin đây

Một tình yên đầu đời, nói quên mà có có quên được hay khg??? Đó mới là câu hỏi lúc nào cũng hiện diện trong lòng của mỗi con người,

Thời gian - Hai tiếng như một âm thanh cao vút, đưa cho ta nhiều tia hy vọng, Cố gắng tìm lãng quên, nhưng rồi nó sẽ trở mình, trong một khoảnh khắc nào đó vô tình hay bất chợt. Làm cho ta chợt nhớ, chợt thương một thời nào đo.....

Em và một mối tình....dường như đã hết
Vẫn nghe dư âm đau xót ê chề,

Dư âm êm dịu đó, từng cho ta những nỗi đớn đau, hờn giận, nhưng rồi nó sẽ kết thúc... trong một phút nào đó thôi, rồi cũng trở về tiềm thức của mình, mời gọi mình, trong những lúc tâm tư mình trống vắng nhất, thất vọng nhất và..... nổi nhớ cứ tràn về , mà chính mình cũng chưa hay biết, đó là thương hay ghét.

Chúc Asin, luôn vui và tìm cho chính mình một chân hạnh phúc cho mình hiện tại và mãi về sau nhé

Thân thương
Đăng nhập để trả lời
0