📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

RĐINH ... TRỒNG MÍA

715 trả lời, 98.891 lượt xem — Trang 19 / 24
 
XUÂN HỘI NGỘ

Vầng đông một sáng tưng bừng dậy ,
Dân Việt hò reo giữa biển khơi
Hải đảo đất liền hoa thắm nở,
Sông dài núi thẳm lá xanh tươi.
Cha xây non Việt muôn hoa gấm,
Mẹ dựngt trời Nam vạn tuyệt vời.
Em hẹn anh về cùng hội ngộ,
Bên dòng sông Cửu nước xanh tươi...

Tú lang thang

 
XUÂN QUANG VINH
 
Mồng một sớm mai bừng mắt dậy
Xuân về nghe tiếng chúc mừng khơi
Mai vàng thắm cánh vừa bừng nở
Đào đỏ rực cành đã điểm tươi

Pháo nổ ì ầm ngay sát vách
Trống lân rộn-rã tự xa vời
Chúc Xuân đất mất thu hồi lại
Sạch bóng quân thù đảo, biển ... vui...

 RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 05:41:25duonglam>


HỎI

Hỏi mộng nơi nào mộng ở đâu?
Hỏi người, người cứ mãi quay đầu
Hỏi yêu là lúc say chìm đắm
Hỏi nhớ phải chăng ray rức đau
Hỏi mãi ngây ngô tràn giấc ngủ
Hỏi hoài thao thức suốt đêm thâu.
Tình yêu muôn thuở như trăng sáng.
Tuyệt đẹp nhưng vương giọt lệ sầu

Trần Mạnh Hùng

HỎI RẰNG

Ta hỏi rằng xưa gặp gở đâu ?
Trăng rằng – xưa lạc bến giang đầu
Hỏi thuyền -thuyền vội mà quên hẹn
Hỏi gió - gió hờn để phải đau
Hỏi bướm- bướm còn đang thơ thẩn
Hỏi đêm - đêm ngủ suốt canh thâu
Hỏi người - người vẫn còn mê mãi
Bút thắm lòng son- chẳng gợn sầu
Tú lang thang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Quang gánh cuộc đời

Quang gánh mòn vai một kiếp người
Tình tiền danh lợi khó buông rơi
Ba mươi nhi lập hay chăng chớ
Bẩy chục tri thiên ấy đã rồi

Quẳng nỗi lo đi tìm nhẹ sống
Nghe từng nhịp thở chốn rong chơi
Niềm vui là chính không toan tính
Hư ảo trần gian giấc mộng đời .

KhanhChan

 
CÁI SỰ ĐỜI
 
Một kiếp nhân-sinh một phận người
Tránh sao cho khỏi lệ sầu rơi
Công-danh dẫu chẳng nên thì chớ
Số-phận đành cam đã sắp rồi

Nếp sống đổi thay nào phải giỡn
Cuộc đời dâu bể chớ đùa chơi
Buông câu gác mái khi tàn cuộc
Chỏng cẳng ngồi xem cái sự đời !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0


THÊM GÌ NỮA

Càng cố quên đi, càng xót xa.
Nỗi đau mỗi lúc xé to ra.
Nhớ từng lời nói đầy yêu dấu.
Nhớ lúc bên nhau thật đậm đà.
Hỏi biết bao lần.. lòng đã biết.
Đáp hòai bao lượt.. nói cho qua.
Nhớ thương níu kéo thêm..thêm nữa...
Dồn dập trong tim đã vỡ òa
Trần Mạnh Hùng


NHỚ AI ĐÊM LẠNH

Nhớ người vắng mặt lúc đi xa
Nhớ giữ riêng mình khó nói ra
Nhớ lúc bên nhau nhưng lại ngỡ...
Nhớ hồi chia cách tưởng như đà...
Nhớ khi quay mặt mà chưa quyết
Nhớ buổi lắm lời lại bỏ qua
Nhớ mãi nhớ hoài bao chuyện cũ
Nhớ ai đêm lạnh khóc vang òa.

Lá chờ rơi 27/02/2013



HOÀ NỖI NHỚ
Chim trời bạt cánh mịt mờ xa
Nỗi nhớ trong lòng cuốn thoát ra
Ánh mắt thân thương bao luyến ái
Bờ môi thân thuộc đến la đà
Vượt sông, lội suối cam lòng vượt
Qua núi, trèo đèo cũng phải qua
Hương vị người yêu hòa nỗi nhớ
Thấm vào máu thịt đã tan oà
Trần Mạnh Hùng


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-02 18:49:26Rdinh>
XA VẮNG

Gió lộng bồng bềnh suối tóc mây.
Thướt tha yểu điệu rối bời đây.
Phất phơ tinh nghịch trong làn gió.
Lơi lả hoà reo với lá cây.
Gió giật tung bay thân vạt áo.
Nắng soi hiu hắt dáng vai gầy.
Em chìm xa vắng chân trời thẳm.
Ngàn sóng sô bờ lôi... cuốn... vây

Trần Mạnh Hùng


MƠ VỀ DĨ VÃNG

Gởi nhớ thương về theo gió mây
Trăm tình kết nối kể từ đây
Quê người nắng chói phơi màu tuyết
Đất lạ sao ngời giữa rặng cây
Nặng gánh ly hương trời đất lạnh
Oằn vai lãng tử gió sương gầy
Mơ về dĩ vãng chân trời cũ
Trên chiếc thuyền con sóng bủa vây.

Lá chờ rơi 28/02/2013
 
 
QUẠNH HIU
 
Người đi xa ngái tận chân mây
Kỷ-niệm dấu yêu xưa vẫn đây
Rêu phủ thời-gian mòn ghế đá
Gió lay năm tháng rụi hàng cây

Ươm mơ  mòn-mỏi mơ không thắm
Ủ mộng triền-miên mộng lại gầy
Biền-biệt người xa còn khuất bóng
Quạnh-hiu ai thấu điệp-trùng vây !
 
RĐinh
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-03 20:16:45Rdinh>
 
 
 
 
THƠ XUÂN

Dẫu mình chẳng phải một thi-nhân
Tết gợi hồn thơ tập thảo vần
Đi-đạch ngoài sân tràng pháo chuột
Cắc, thùng trước ngõ một đoàn lân
 
Trên ban nghi-ngút đầy nhang khói
Dưới bếp xôn-xao ngập cỗ bàn
Mai đượm cánh vàng , đào sắc thắm
Tết về dăm chữ cũng mừng Xuân
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-28 15:54:49Rdinh>
 
HỎI

Hỏi mộng nơi nào mộng ở đâu?
Hỏi người, người cứ mãi quay đầu
Hỏi yêu là lúc say chìm đắm
Hỏi nhớ phải chăng ray rức đau

Hỏi mãi ngây ngô tràn giấc ngủ
Hỏi hoài thao thức suốt đêm thâu.
Tình yêu muôn thuở như trăng sáng.
Tuyệt đẹp nhưng vương giọt lệ sầu

Trần Mạnh Hùng


HỎI RẰNG

Ta hỏi rằng xưa gặp gở đâu ?
Trăng rằng – xưa lạc bến giang đầu
Hỏi thuyền -thuyền vội mà quên hẹn
Hỏi gió - gió hờn để phải đau

Hỏi bướm- bướm còn đang thơ thẩn
Hỏi đêm - đêm ngủ suốt canh thâu
Hỏi người - người vẫn còn mê mãi
Bút thắm lòng son- chẳng gợn sầu

Tú lang thang
 
 
CHIA BIỆT
 
Qua giêng em lại muốn đi đâu ?
Hỏi mãi mà em chỉ lắc đầu
Dòng lệ lạnh-lùng phô nỗi khổ
Mặt hoa ủ dột lộ niềm đau
 
Dặm trường em cất chân đưa mỏi
Phòng vắng anh nằm đêm thức thâu
Ly biệt đôi đằng hai ngã rẽ
Hỏi sao cho thoát cảnh thương sầu !
 
RĐinh
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-01 04:47:36duonglam>
THƠ ĐƯỜNG

Gương danh nhân:

Thà làm quỉ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc:

TRẦN BÌNH TRỌNG

Sử vàng rực rỡ bậc hùng anh...
BÌNH -TRỌNG ngàn xưa rạng tiếng vinh
Đà- Mạc chặn thù ngăn Thát Đát
Thiên -Trường chống cướp giúp Vua Trần
“Làm vương đất Bắc?”- ôm chân giặc ?...
“...Thà quỷ nước Nam “- giữ đại danh...
Chữi địch mắng thù vang dội tiếng
Sử vàng rực rỡ bậc hùng anh...

Tú lang thang
----------------------------------
BÀI ĐỌC CHI TIẾT
Trần Bình Trọng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Trần Bình Trọng (chữ Hán: 陳平仲, 1259[1] - 1285) là danh tướng thời Trần, có công lớn hộ giá bảo vệ cho hai vua Trần (Trần Thánh Tông và Trần Nhân Tông) trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên-Mông lần thứ hai. Ông hy sinh khi chặn quân Nguyên ở bãi Thiên Mạc[2][3], được truy phong làm Bảo Nghĩa Vương.

Xuất thân

Trần Bình Trọng thuộc dòng dõi Đại Hành Hoàng Đế Lê Hoàn quê gốc ở vùng nay là huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa[1], sinh ở xã Bảo Thái, nay thuộc huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam[cần dẫn nguồn]. Vợ Trần Bình Trọng là công chúa Thụy Bảo (Thụy Bảo đã có một đời chồng trước là Uy Văn Vương Toại). Sau này, con gái của Trần Bình Trọng, Chiêu Hiến Hoàng thái hậu, là mẹ của Trần Minh Tông, vua thứ năm triều Trần. Sử sách không ghi chép cha mẹ ông là ai. Tuy nhiên, có tài liệu nói phụ thân ông là danh tướng thời Trần Thái Tông là Lê Phụ Trần. Lê Phụ Trần lập công lớn trong cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ nhất, nên được vua gả công chúa Chiêu Thánh cho.

Trận đánh chiến lược

Tháng 1 năm 1285, 50 vạn quân Nguyên-Mông do Trấn Nam Vương Thoát Hoan, con trai của Hoàng đế nhà Nguyên Hốt Tất Liệt, cầm đầu chia quân làm hai cánh tấn công xâm lược Đại Việt. Quân Nguyên Mông là đạo quân cực kỳ thiện chiến, nhanh chóng chiếm ưu thế tuyệt đối trước quân Đại Việt, ít hơn và không quen chiến trận. Sau thất bại trong vài trận đánh mở màn, tổng tư lệnh quân Đại Việt, Quốc công tiết chế Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn quyết định lui quân về giữ Vạn Kiếp (nay thuộc vùng Vạn Yên, Chí Linh, Hải Dương). Sau đó, quân Đại Việt lui về Thăng Long, nhưng cũng không giữ được trước sức tấn công ồ ạt của quân Nguyên.
Hưng Đạo Vương quyết định rút khỏi Thăng Long, lui về Thiên Trường (nay là tỉnh Nam Định). Trần Bình Trọng được Hưng Đạo Vương và hai vua Trần giao cho một nhiệm vụ nặng nề: giữ vùng Đà Mạc - Thiên Mạc, ngăn chặn và cầm chân quân Nguyên, đảm bảo cho bộ chỉ huy quân kháng chiến rút lui an toàn và bí mật, không để lại dấu vết.
Tư lệnh quân Nguyên là Thoát Hoan đặc biệt ưu tiên cho cánh quân truy đuổi này với hai đạo cả thủy lẫn bộ đều do những tướng giỏi, hữu thừa Khoan Triệt và tả thừa Lý Hằng cùng Ô Mã Nhi, chỉ huy, đều dùng quân khinh kỵ và thuyền nhẹ để truy đuổi bằng được hai vua Trần.
Trần Bình Trọng đã tổ chức cuộc đánh chặn ngay tại bãi Thiên Mạc. Do sự chênh lệch quá lớn về quân số, Trần Bình Trọng bị bắt, nhưng trận đánh là một thắng lợi cực kỳ quan trọng về mặt chiến lược với cuộc kháng chiến khi kể từ đó, quân Nguyên hoàn toàn mất dấu bộ chỉ huy kháng chiến.
Anh dũng hy sinh
Sau khi bắt được Trần Bình Trọng, tướng Nguyên tìm mọi cách để khai thác thông tin, dọa nạt, dụ dỗ ông. Tuy nhiên, Trần Bình Trọng kiên quyết không khuất phục. Khi được hỏi có muốn làm vương đất bắc không, Trần Bình Trọng khẳng khái trả lời:

Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc. Ta đã bị bắt thì có một chết mà thôi, can gì mà phải hỏi lôi thôi[5][6].

Đó là một trong những câu nói nổi tiếng nhất trong lịch sử chống ngoại xâm cũng như lịch sử Việt Nam nói chung, trở thành một trong những biểu tượng của tinh thần yêu nước chống ngoại xâm của dân tộc Việt. Không thể khuất phục được Trần Bình Trọng, quân Nguyên buộc phải giết ông vào ngày 21 tháng Giêng[7] năm Ất Dậu (26-2-1285)?[8][9], còn Đại Việt Sử ký Toàn thư (Bản kỷ quyển 5) và Khâm định Việt sử thông giám Cương mục (Chính biên quyển thứ 7) đều chép là tháng 2 (âm lịch) năm 1285. Năm đó, Trần Bình Trọng 26 tuổi.

Đánh giá

Trần Bình Trọng được các sử gia đời sau đánh giá rất cao vì lòng yêu nước và tinh thần chống ngoại xâm, trở thành một ví dụ điển hình cho các cuộc kháng chiến chống phương Bắc sau này.
Hiện nay ở hai thành phố lớn nhất Việt Nam là Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh đều có những con đường mang tên ông. Tên Trần Bình Trọng còn được lấy đặt cho nhiều địa danh khác trên khắp Việt Nam.
Trong các tác phẩm văn học
Có hai bài thơ nổi tiếng viết về Trần Bình Trọng của Trần Tuấn Khải và Phan Kế Bính.
Nội dung bài thơ của Phan Kế Bính như sau:

Giỏi thay Trần Bình Trọng!
Dòng dõi Lê Đại Hành.
Đánh giặc dư tài mạnh,
Thờ vua một tiết trung.
Bắc vương sống mà nhục,
Nam quỷ thác cũng vinh.
Cứng cỏi lòng trung nghĩa.
Ngàn thu tỏ đại danh.

Ngoài ra, còn có một tiểu thuyết, Bên bờ Thiên Mạc, của nhà văn Hà Ân viết về Trần Bình Trọng và trận đánh của ông.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-06 18:47:48Rdinh>
 


 
THƠ  & RƯỢU CUỐI NĂM
 
Tết về cho bận cái thân tôi
Rờ túi lần lưng túi nhẵn rồi
Ly rượu một hơi là rượu can
Đĩa mồi mỗi gắp thì mồi toi

Thơ ra nhạt thếch lời khô khốc
Ý vận lung-tung tứ cọc-còi
Tết đến làm chi cho rắc-rối
Rượu, thơ hụt hẫng … lại là đuôi
 
RĐinh
📎 ThoRuouCuoiNam
Đăng nhập để trả lời
0


TRANG THƠ ĐƯỜNG :
GƯƠNG DANH NHÂN


Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người ta"


BÀ TRIỆU ẨU : TRIỆU THỊ TRINH



[color=#FF0000]Đạp cơn sóng dữ quậy ngông cuồng

Chém cá tràng kình dậy biển Đông

Giúp nuớc xây nhà xua giặc mạnh

Dương cờ khởi nghĩa dựng binh hùng

Bồ Điền[ 1] giữa trận so đao kiếm

Ngô Việt bên trời lập chiến công

Nữ tướng Nhụy Kiều danh nỗi tiếng [2]

Ngàn sau rạng rỡ núi non Tùng [ 3]

Tú lang thang

[1] Bồ-Điền :căn cứ địa xảy ra những trận chiến quyết liệt giữa quân Bà và quân Ngô...

[2] Nhụỵ Kiều : Vị tướng yêu kiều như nhuỵ hoa.

[3]non Tùng : Nơi Bà tuẫn tiết...sau có đền thờ Bà...

Cuộc Khởi Nghĩa Của Triệu Thị Trinh (248)
(Bà Triệu)

"Muốn coi lên núi mà coi
Có Bà Triệu tướng cưỡi voi đánh cồng"

Khi nói đến gương anh hùng liệt nữ, đến truyền thống đấu tranh xâm lược của ngoại bang, người Việt Nam qua nhiều thời đại thường không quên nhắc đến cái tên Bà Triệu bên cạnh các gương liệt nữ khác như Hai Bà Trưng...
Triệu thị Trinh sinh ngày 2 tháng 10 nǎm 226 (Bính Ngọ) tại huyện Nông Cống tỉnh Thanh Hoá trong một gia đình hào trưởng. Triệu thị Trinh là một phụ nữ có tướng mạo kỳ là, người cao lớn vú dài nǎm thước. Bà là người tính tình vui vẻ, khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, trí lực hơn người. Truyền thuyết kể rằng, có lần xuất hiện một coi voi trắng một ngà phá phách ruộng nương, làng xóm, lầm chết người. Triệu Thị Trinh dũng cảm cầm búa nhảy lên đầu giáng xuống huyệt làm con voi lạ gục đầu xin qui thuận.
Khi nhà Ngô xâm lược đất nước gây nên cảnh đau thương cho dân chúng, khoảng 19 tuổi Triệu thị Trinh bỏ nhà vào núi xây dựng cǎn cứ, chiêu mộ nghĩa quân đánh giặc. Khi anh trai nhắn về nhà chồng, bà đã trả lời tỏ rõ khí phách của mình mà đến nay không mấy người Việt Nam là không biết: "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ tôi không chịu khom lưng là tì thiếp người ta". Truyền thuyết kể rằng, nǎm 248 khi Triệu Thị Trinh khởi nghĩa trời đã sai đá núi loan tin tập hợp binh sĩ trong vùng. Đêm khuya từ lòng núi đá phát ra rằng: "Có Bà nữ tướng. Vâng lệnh trời ra. Trị voi một ngà. Dựng cờ mở nước. Lệnh truyền sau trước. Theo gót Bà Vương". Theo đó dân chúng trong vùng hưởng ứng nhiệt liệt, có người mang theo cả bộ giáp vàng, khǎn vàng.... dâng cho bà. Anh trai bà là Triệu Quốc Đạt được tôn làm Chủ tướng. Bà Triệu là Nhuỵ Kiều tướng quân (Vị tướng yêu kiều như nhuỵ hoa). Khi ra trận Bà mặc áo giáp vàng, chít khǎn vàng, đi guốc ngà, cưỡi voi một ngà. Quân Bà đi đến đâu dân chúng hưởng ứng, quân thù khiếp sợ. Phụ nữ quanh vùng thúc giục chồng con ra quân theo Bà Vương đánh giặc. Cho đến nay nhân dân vùng Thanh Hoá và lân cận còn nhiều câu ca, lời ru con nói về sự kiện này.
Sau hàng chục trận giao tranh với giặc, trận thứ 39 anh trai bà là Triệu Quốc Đạt tử trận, Bà Triệu lên làm chủ tướng và lập nên một cõi giang sơn riêng vùng Bồ Điền khiến quân giặc khó lòng đánh chiếm. Biết bà có tính yêu sự trong sạch , ghét quân dơ bẩn, quân giặc bố trí một trận đánh từ tướng đến quân đều loã thể. Bà không chịu được chiến thuật đê hèn đó phải lui voi giao cho quân sĩ chiến đấu rồi rút về núi Tùng. Bà quì xuống vái trời đất: "Sinh vi tướng, tử vi thần" (Sống làm tướng, chết làm thần) rồi rút gươm tự vẫn.
Đến nay chuyện Bà Triệu từ thế kỷ thứ II vẫn còn hằn đậm trong tâm thức mỗi người Việt Nam với lòng ngưỡng mộ và tự hào. Lǎng và đền thờ Bà vẫn còn mãi với thời gian tại huyện Hậu Lộc tỉnh Thanh Hoá là di tích lịch sử quan trọng của quốc gia là bằng chứng về niềm tự hào một người phụ nữ liệt oanh của Dân tộc Việt Nam.
Nguồn: http://hanoi.vnn.vn/chuyen_de/9903/motsoguongmat/ba_trieu.html
Đăng nhập để trả lời
0
GIỮA TUỔI XUÂN
Hoa bướm bên đường đón bước chân
Mùa xuân thuở trước thoảng xa gần...
Khó quên lời hứa trong tâm khảm
Trọn nhớ câu thề giữa tuổi xuân.
Giòng máu sôi trào đầy nhiệt huyết.
Nụ cười toả lạnh tựa băng hàn.
Toàn dân giết đuổi quân Tàu phỉ.
Bảo vệ non sông diệt Việt gian.
Nguyễn Thị An Giang
Ngày 10-9-2011





( Trong BỨC TRANH BÀ TRIỆU XIN MẠN PHÉP XOÁ TIẾNG TÀU THẾ BẰNG TIẾNG VIỆT )

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-09 00:07:39Rdinh>


 
BÃO TUYẾT MIỀN TRUNG TÂY
 
Chu-kỳ thời tiết vẫn vần xoay
Khắp cõi Trung Tây tuyết bủa vây
Tuyết rụng bên hiên như sóng xếp
Tuyết sa trên mái tựa hoa bay
 
Tuyết rơi ngập-ngụa bao trùm phố
Tuyết đọng tòong-teng phủ lấp cây
Vạn vật chìm sâu trong bão gió
Rợp trời hoa tuyết trắng tung bay
 
RĐinh

Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ đây
Bao nhiêu mong ngóng chất sao đầy.
Từng đêm trăn trở trong thao thức.
Từng phút mơ màng đến ngất ngây
Nỗi nhớ tình nồng lưu luyến đợi.
Niềm thương dấu ái cảm say hoài.
Hỏi em còn thức hay say ngủ.
Có biết ai kia vẫn đợi đây.
Trần Mạnh Hùng



"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2013 16:29:00 bởi Rdinh>

"
NHỊ HUYỀN
 
Vắt-vẻo
 Chân rung
chiếc nhị huyền
Hồng hồng đôi má ửng thêm duyên
Cò-ke trầm lắng xàng-xê xuống
Kí-két ngất cao vọng-cổ lên
 
Duyên thắm dìm trong đôi mắt ngoc
Tài ba nằm gọn cặp tay tiên
Hiu-hiu gió lật bên vành yếm
Quân-tử nhìn ngang
Muốn đảo-điên
 
Rđinh
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Thế Gian
Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2013 15:52:39 bởi Rdinh>
 
 
ÔNG BÌNH VÔI
 
Từ thuở tôi sinh đã có rồi
Người đời vẫn gọi Ông Bình Vôi
Ông này chẳng biết bao nhiêu tuổi ?
Ai đó nào hay mấy đoạn đời ?

Cái miệng thấy rằng toe-toét mãi
Mà lòng thì rõ tóp dần thôi !
Sống lâu đời gọi là ông vậy
Dài tháng, dài năm bụng hẹp-hòi !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2013 22:49:29 bởi Trần Mạnh Hùng>
Cõi Thế Gian

Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng

GIẢI NGHĨA TÌNH YÊU

Từ đâu hồn bỗng thấy nao nao?
Chẳng hận ai sao lệ ứa trào ?
Chẳng phải ghen sao lòng thổn thức ?
Thì ra yêu đấy dạ tương giao !
Vai kề má ấp môi say đắm !
Mặt thẹn tay chờ mắt khát khao !
Quả thật Ái Tình luôn rối rắm
Khi cười khi khóc lúc nôn nao...
 Tú lang thang
CHẲNG LẼ NÀO
Tự nhiên muốn khóc ...nhớ ngày nao.
là chuyện ngày xưa??? chẳng lẽ nào!!!(*)
Mình đã vùi chôn  vào dĩ vãng 
Kẻ mong khơi dậy mối tình giao.
Trong niềm chua xót, trong thương nhớ.
Giống nỗi khổ đau, giống khảo khao.
Anh vẫn yêu em...dù thử thách
Tự nhiên muốn khóc ..thỏa lòng nao
Trần Mạnh Hùng
(*) Thoát vần
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.04.2013 16:49:40 bởi Rdinh>
 
 
HƯƠNG RỪNG
 
Phơi-phới đôi nàng bộ tộc Dao
Xuân xanh đương độ thắm tình trao
Lang-thang sớm ngắm cây vi-vút
Lững-thững chiều xem thác dạt-dào
 
Trái chín  trinh nguyên ong đợi đến
Cánh hoa phong nhụy bướm chờ vào
Cây rừng ủ kín hương rừng lại
Mặc khách biết tìm hoa chốn nao ?
 
Rđinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2013 15:19:20 bởi Rdinh>



 
 THĂM ĐƯỜNG... LÀNG  EM
 
Thấy em dạo gót ở trên đường
Cái dáng nõn-nà thật dễ thương
Mãi ngắm giai-nhân sa xuống hố
Hoài nhìn thục-nữ lọt ngay mương
 
Mơ hoa ấp-ủ tình chăn chiếu
Mộng điệp đắp xây nghĩa chõng giường
Mong được cháo cơm, cơm lại hẩm
Còn chi đâu nữa để khoa trương !
 
RĐinh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2013 17:54:50 bởi Rdinh>

 
 
ĐÒ CHIỀU CHƯA MUỘN
 
Em về ngã ấy có vui không ?
Để vấn-vương anh sợi chỉ hồng
Nhựa thắm còn xuân mà úa lá
Chim xanh đương độ lại phai lòng
 
Em đi sầu rụng tình ngang trái
Anh ở buồn rơi duyên dở-dang
Phụ rãi chi nhau mà rẽ lối
Đò chiều chưa muộn vội sang ngang !
 
RĐinh
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.01.2014 23:35:09 bởi Rdinh>
MỪNG XUÂN GIÁP NGỌ
 
Giáp Ngọ chùng cương vẫn tới nơi
Tròn năm Quí tỵ đã buông xuôi
Thong-dong vó cất rong thành nội
Dục giã cương tung ruổi dặm khơi
 
Hãn mã chi nài đường dặm liễu
Vó câu nào quản bước đầy vơi
Tiếng đồng nhạc rắc hòa theo gió
Mã đáo thành-công rạng nét ngời
 
RĐinh
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2014 19:50:59 bởi Rdinh>

GHẸO TRẦN MẠNH HÙNG
Lão TRẦN hẳn MẠNH chí HÙNG ta
Lấp-ló đâu giờ mới thấy ra
Thơ phú lâu ra nên vắng bóng
Vần từ thoáng đọc thấy chưa già
 
Tình yêu vẫn mãi còn trai trẻ
Mái tóc cho dù đã tuyết pha
Thắm-đẵm lời yêu đầy thống-thiết
Xem chừng ngọn bút... có đâu tà
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-18 15:59:08tonnuthihanh>
 
ĐỢI THU

Đợi mùa thu lá sẽ sàng bay
Chuyển sắc vàng hoe, tất cả bày
Nắng nhẹ nhàng bâng khuâng đến trải
Tình âm thầm lặng lẽ vào thay

Chẳng loanh quanh, lúc mơ khoanh rộng
Không quyến luyến, khi nhớ nới tay
Gió tiết thu bàng hoàng tuyệt vọng
Mỗi lần về, mộng lại tìm say ?

tonnuthihanh


TÌNH THƯ MÙA THU
 
Mùa sang ngất-ngưởng một cơn say
Mơ tới một ngày tay nắm tay
Thu đến cây còn vàng lá đổi !
Ta về người có tím lòng thay ?
 
Vài câu ngắn gọn tâm-tình ngỏ
Dăm chữ đơn-sơ ý-nguyện bày
Duyên có keo sơn thì gắn bó
Tình đừng như lá Thu vèo bay !

RĐinh


 
NẾU ...
Nếu biết đường trần mộng có bay
Thì xin ngẫm ngợi chuyện lưu bày
Bởi mây thường giỡn, không gìn hộ
Vì nắng vẫn đùa, chẳng giữ thay

Có níu ngày xưa đâu gợi ý ...
Hay chìu hiện tại khó rời tay
Mênh mông hư thực, lung linh ảo
Suy nghĩ chỉ làm tâm trí say

tonnuthihanh
 
 
MƯỢN CHÉN SAY
 
Người đi ta mượn chén men say
Vì  nỗi giờ đây tay trắng tay
Người biệt phương trời ơi  nhớ lắm
Ta nơi cố quận hỡi thương thay
 
Tình chung chẳng trọn cho nên nỗi
Duyên nợ rẽ đôi cớ sự bày
Những tưởng bao năm tròn mộng ước
Nào ngờ giây phút để vù bay !
 
RĐinh



CÓ SAY

Chợt nhìn chiếc lá mới vừa bay
Có phải đang vương lắm sự bày ?
Khi sắc thu còn vàng nắng úa
Lúc mùa tuyết vẫn trắng bông thay
Trót mê sương lạnh mơn tà áo
Lỡ đắm gió nồng vuốt ngón tay
Giữa cõi ảo hư hồn lại mộng
Đêm về trăng có rủ mình say ?

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
GIÁP NGỌ DONG CƯƠNG
CHÚC XUÂN BÁC LÁ
 
Xuân sang ghé bác Lá Chờ Rơi
Ngựa cưỡi dong cương tới tận nơi
Tám chục tuổi ngoài mong bác khỏe
Tròn trăm  năm vượt ước xuân tươi
 
Vần thơ tứ tuyệt luôn vang vọng
Câu vận Đường thi mãi rạng ngời
Giàu bạc, giầu thơ, giầu sức khỏe
Tết về chúc bác Lá Chờ Rơi
 
RĐinh
 
Thân họa
 
LỘC TRỜI ƠN CHÚA
 
Lộc Trời ơn Chúa Lá Chưa Rơi
Năm Ngựa theo kề đã đến nơi
Tuổi thọ luống mong hai chị tám (88)
Râu còi những ước một màu tươi.
Mắt mờ vẫn thấy đời tươi mát
Tai lảng không ưa tiếng chói ngời
Vui bạn với Đường thi Tứ tuyệt
Lộc Trời ơn Chúa Lá Chưa Rơi.
 
Lá chờ rơi 17/02/2014
(nếu bài nầy hiện ra 2 lần xin xóa bớt và thứ lỗi, vì sau khi post lần đầu không thấy nó đâu. Cám ơn quý bạn)
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2014 02:15:14 bởi Rdinh>
GIÁP NGỌ DONG CƯƠNG
CHÚC XUÂN BÁC LÁ
 
Xuân sang ghé bác Lá Chờ Rơi
Ngựa cưỡi dong cương tới tận nơi
Tám chục tuổi ngoài mong bác khỏe
Tròn trăm  năm vượt ước xuân tươi
 
Vần thơ tứ tuyệt luôn vang vọng
Câu vận Đường thi mãi rạng ngời
Giàu bạc, giầu thơ, giầu sức khỏe
Tết về chúc bác Lá Chờ Rơi
 
RĐinh  
 
Thân họa 
 
LỘC TRỜI ƠN CHÚA
 
Lộc Trời ơn Chúa Lá Chưa Rơi
Năm Ngựa theo kề đã đến nơi
Tuổi thọ luống mong hai chị tám (88)
Râu còi những ước một màu tươi.

Mắt mờ vẫn thấy đời tươi mát
Tai lảng không ưa tiếng chói ngời
Vui bạn với Đường thi Tứ tuyệt
Lộc Trời ơn Chúa Lá Chưa Rơi.
 
Lá chờ rơi 17/02/2014
 
LÁ CHỚ VỘI RƠI
 
Lá cứ đung-đưa chớ vội rơi
Trên cao nhìn xuống khắp nơi nơi
Để xem thế sự con đường mới
Để thấy nhân gian vận hội tươi

Lá tốt cành đan thêm bóng mát
Cây lành chồi nẩy tạo xuân ngời
Vui cùng với gió theo năm tháng
Lá cứ đung-đưa chớ vội rơi !
 
RĐinh 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2014 05:29:33 bởi Rdinh>

 
KHÓA VÀ CHÌA
 
Lủng-lẳng tòng-teng rõ một chùm
Cái dài, cái ngắn, móc tùm-lum
Chìa đơn - duyên phận luôn mong đợi
Khóa lẻ - tình chung vẫn ngóng tìm
 
Khóa tốt còn trông chìa chất lượng
Chìa han chẳng khứng khóa lùm-xùm
Chìa xa biền-biệt không về nữa
Ổ khóa then gài lưu tiếng thơm !
 
RĐinh
 
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
PHẢI CHĂNG VÌ TẾT
 
Mùa gọi ngày Xuân đã trở về
Hoa bừng sắc nắng đắm tình mê
Bao người viễn xứ mong hồi quốc
Bấy kẻ miền xa nhớ lại quê
 
Đâu phải hoa xuân làm dạ đắm
Nào vì cánh bướm đến lòng tê
Cuối năm ví thử không ngày Tết
Ắt nỗi hoài hương chẳng bộn-bề  !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
HƠI THU
 
Hơi thu nhè nhẹ thổi qua song
Lành lạnh heo may chạnh tấc lòng
Xào-xạc lá khô lăn mặt đất
Trơ trơ cành trụi vút tầng không
 
Người đi bỏ lại câu thề nguyện
Kẻ ở ôm cùng chữ thủy chung
Thu lại, thu qua đà mấy lượt
Hằng mong Thu với giấc mơ hồng
 
RĐinh 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2014 18:01:15 bởi Rdinh>

.
BƯỚM HOA
 
Hoa bướm trong thơ ấy sự thường
Ngàn xưa tô đậm nét văn chương
Hoa tàn khó kiếm câu trìu mến
Bướm rũ khôn tìm tiếng luyến thương
 
Bướm đậu vườn xuân tươi cõi mộng
Hoa khoe nắng sớm nức rừng hương
Một mai bướm lạc hoa tìm bướm
Ánh mắt ngàn xa chỉ lệ vương !
 
RĐinh
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
BÓNG RỔ
Chiếc rọ thủng trôn treo lửng-lơ
Bao chàng nhấp-nhổm đến ganh đua
Chỉ muốn banh minh rơi lọt lỗ
Hằng mong bóng bạn trượt qua bờ
 
Đường tranh lấn bước bao toan tính
Điểm đến chen chân bấy nước cờ
Nhảy, bắt, hứng, tưng rồi cứ ném
Rọ nào cũng phải lọt banh vô !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0