Trích đoạn: thugiangvu

Sông thu
Em chỉ là một giòng sông nho nhỏ
Bốn mùa qua lặng lẽ chảy theo dòng
Đêm trăng rằm hằng nga ngồi soi bóng
Chú cuội cười núp sau gốc cây đa
Quanh năm em vẫn số kiếp không nhà
Bạn thiên nhiên cùng cành cây ngọn cỏ
Đất Mẹ hiền cùng em luôn tỏ rõ
thanh thản đời chẳng danh lợi sa hoa
Nước trong xanh tưới ruộng đồng hoa lá
Thương quê hương nhớ đất Mẹ khô màu
Giọt mồ hôi chan với bát cơm rau
Mạch nước tuôn mát tình đời muôn thuở
Ghép vần thơ trong nắng vàng bỡ ngỡ
Chờ thu sang cành thay lá trổ bông
Đừng ngại gì mưa gió lạnh bên sông
Gom nỗi sầu đổi muôn vàn hoa nở
Mùa xuân về ong bướm vờn truớc ngõ
Tay trong tay ta hái lộc đầu mùa
Đôi má hồng nhìn cành đào đong đưa
Hoa sắc thắm đẹp tình mình chan chứa.
Thugiangvũ
R
Thân chào ThugiangVũ, nhân lời khen của Bạn hoài mà chưa cám ơn, nay vô đây gởi lại ít câu thơ cho VTG.
Chúc sức khoẻ tốt và luôn may mắn nha.NH/11
BÊN SONG MÂY.
Anh đôi bờ, bao che.. con sông nhỏ.
Giữ yên xuôi, canh nươc.. vỗ về dòng.
Phẳng lóng lánh, gương trần gian.. soi bóng!
Bến tình xưa..nhớ duyên cũ, cây đa.
Gió vô thân, lạc lõng
núp hiên nhà.
Nằm mê thiếp,
ôm úa vàng, vạt cỏ.
Song mây buồn,
xin cùng thu được ngỏ!
Từ trong thơ, hóa thân bướm,
say hoa.
Hoa lay rung nhụy phấn rơi, bám lá.
Trẩy cỗi cằn, cho thêm sắc tươi màu.
Gạo không nở cơm khô, có canh rau.
Giúp hạnh phúc, mãi chan hòa bao thuở.
Ở ngàn phương,
xa trở về, bỡ ngỡ!
Nép cho thu ngang bước,
vực nụ bông.
Heo may gió vội tìm
ngõ qua sông!
Chung kết hợp tình nồng
khêu nẩy nở.
Kịp xuân về, bướm ngộ hoa, chạm ngỏ.
Vươn giăng tay hứng lộc trổ, tựu mùa.
Thanh bình quá, trên quê nắng đong đưa.
Xin đất Mẹ ban cho phần, dung chứa!
Bước hồi hương, không cảm thấy, thãi thừa.
nguyênhoang
2011