📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

PHỐ HÀNG ĐƯỜNG - LIÊN HƯƠNG

1.443 trả lời, 116.151 lượt xem — Trang 13 / 49
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-21 01:47:47duonglam>
THU VÀNG
---*---

Thu vàng lá rụng xạc xào rơi
Ngơ ngác nai tơ ngắm đất trời
Tạo hóa muôn màu đa sắc thái
Thiên nhiên kỳ ảo ánh quang soi
Hồn thơ thi sĩ đầy mơ mộng
Điệu nhạc đồng quê vọng khắp nơi
Lắng đọng lòng người bao thế hệ
Xin mời huynh muội vịnh thơ chơi.

20/9/2011.
Tuyen45.





THƠ RƯỢU HOA TRĂNG
 
 
Lá rụng ven đường lác đác rơi,
Nàng thu yểu điệu đứng bên trời.
Cúc vàng lơi lã khoe hương sắc,
Trăng bạc mơ màng ngã bóng soi  .
Gió đón hạ về thăm vạn nẽo,
Mây đưa thu lại  gởi muôn nơi.
Đất trời mây nước kho vô tận,
Thơ, rượu, hoa, trăng… tặng khách chơi.
 
                                                  Tú lang thang                                                                 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duonglam

THU VÀNG
---*---

Thu vàng lá rụng xạc xào rơi
Ngơ ngác nai tơ ngắm đất trời
Tạo hóa muôn màu đa sắc thái
Thiên nhiên kỳ ảo ánh quang soi
Hồn thơ thi sĩ đầy mơ mộng
Điệu nhạc đồng quê vọng khắp nơi
Lắng đọng lòng người bao thế hệ
Xin mời huynh muội vịnh thơ chơi.

20/9/2011.
Tuyen45.



THƠ RƯỢU HOA TRĂNG


[align=center] Lá rụng ven đường lác đác rơi
Nàng thu yểu điệu đứng bên trời.
[size="3"] Cúc vàng lơi lã khoe hương sắc,
[size="3"] Trăng bạc mơ màng ngã bóng soi
[size="3"] Gió đón hạ về thăm vạn nẽo,
[size="3"] Mây đưa thu lại gởi muôn nơi.
[size="3"] Đất trời mây nước kho vô tận,
[size="3"] Thơ, rượu, hoa, trăng… tặng khách chơi.
[size=3]Tú lang thang



GỌI NGƯỜI CHƠI

Thu về đem lại lá vàng rơi
Rực rở rừng thu trải cuối trời
Mây trắng nhởn nhơ bay chậm lại
Nai vàng ngơ ngác mắt tìm soi
Đầu cành đôi lá trêu làn gió
Dưới cội hồn thơ trải mọi nơi
Rộn rã lời vàng chen tiếng ngọc
Nàng thơ lên tiếng gọi người chơi.
Lá chờ rơi 21/09/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-21 03:16:53vancali96>
 




KHÁN XUÂN


Nàng xuân tha thướt dáng trang đài
Mơn mởn môi cười khẽ gọi ai
Áo lụa đôi tà ưng ửng nắng
Khăn nhung một dải phất phơ trời
Cỏ mềm mướt mướt in lòng cạn
Mây trắng tầng tầng trải đáy khơi
Ai vẽ mà nên hồn thủy mặc
Đàn thơ ta gảy khúc không lời

Liên Hương

Hồn xuân

Nhẹ gót vườn xuân dáng liễu đài
Ru hồn lãng tử mộng tình ai
Đàn nai đủng đỉnh trong làn nắng
Lũ bướm tung tăng dưới cảnh trời
Ngọn gió rì rào cơn sóng cả
Cung đàn réo rắt gợn trùng khơi
Trần gian huyễn hoặc màu lưu luyến
Khoái bút thi nhân tỏ cạn lời

Vancali 9.20.11

Chúc tỷ Liên Hương ngày vui hì hì....[:)][:)]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-21 04:17:09lá chờ rơi>
Trích đoạn: vancali96

 




KHÁN XUÂN


Nàng xuân tha thướt dáng trang đài
Mơn mởn môi cười khẽ gọi ai
Áo lụa đôi tà ưng ửng nắng
Khăn nhung một dải phất phơ trời
Cỏ mềm mướt mướt in lòng cạn
Mây trắng tầng tầng trải đáy khơi
Ai vẽ mà nên hồn thủy mặc
Đàn thơ ta gảy khúc không lời

Liên Hương

Hồn xuân

Nhẹ gót vườn xuân dáng liễu đài
Ru hồn lãng tử mộng tình ai
Đàn nai đủng đỉnh trong làn nắng
Lũ bướm tung tăng dưới cảnh trời
Ngọn gió rì rào cơn sóng cả
Cung đàn réo rắt gợn trùng khơi
Trần gian huyễn hoặc màu lưu luyến
Khoái bút thi nhân tỏ cạn lời

Vancali 9.20.11

Chúc tỷ Liên Hương ngày vui hì hì....[:)][:)]



TRÁCH AI …

Nghe tiếng xuân reo giữa đỉnh đài
Chùn chân lữ khách nhớ thương ai
Khuê phòng xa tít ngoài sông núi
Dặm liễu mênh mang giữa đất trời
Nhớ thuở bên nhau ngày tháng rộng
Buồn khi cách trở ngút ngàn khơi
Xuân về non nước tươi màu thắm
Luống trách ai sao chẳng giữ lời.
Lá chờ rơi 21/09/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: vancali96

 




KHÁN XUÂN


Nàng xuân tha thướt dáng trang đài
Mơn mởn môi cười khẽ gọi ai
Áo lụa đôi tà ưng ửng nắng
Khăn nhung một dải phất phơ trời
Cỏ mềm mướt mướt in lòng cạn
Mây trắng tầng tầng trải đáy khơi
Ai vẽ mà nên hồn thủy mặc
Đàn thơ ta gảy khúc không lời

Liên Hương

Hồn xuân

Nhẹ gót vườn xuân dáng liễu đài
Ru hồn lãng tử mộng tình ai
Đàn nai đủng đỉnh trong làn nắng
Lũ bướm tung tăng dưới cảnh trời
Ngọn gió rì rào cơn sóng cả
Cung đàn réo rắt gợn trùng khơi
Trần gian huyễn hoặc màu lưu luyến
Khoái bút thi nhân tỏ cạn lời

Vancali 9.20.11

Chúc tỷ Liên Hương ngày vui hì hì....[:)][:)]



TRÁCH AI …

Nghe tiếng xuân reo giữa đỉnh đài
Chùn chân lữ khách nhớ thương ai
Khuê phòng xa tít ngoài sông núi
Dặm liễu mênh mang giữa đất trời
Nhớ thuở bên nhau ngày tháng rộng
Buồn khi cách trở ngút ngàn khơi
Xuân về non nước tươi màu thắm
Luống trách ai sao chẳng giữ lời.
Lá chờ rơi 21/09/11





Ý XUÂN

Xuân tươi màu thắm vẻ anh đài
Lá biếc hoa cười giục bước ai
hây hẩy hương ùa theo gió núi
Hanh hanh nắng rọi với mây trời
mai vàng khoe dáng ven hồ lặng
Trăng sáng soi mình giữa bể khơi
Tức cảnh sinh tình hồn lữ khách
Đề thơ mượn bút nói thay lời

Liên Hương


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-21 16:26:18TTH>



KHÁN XUÂN


Nàng xuân tha thướt dáng trang đài
Mơn mởn môi cười khẽ gọi ai
Áo lụa đôi tà ưng ửng nắng
Khăn nhung một dải phất phơ trời
Cỏ mềm mướt mướt in lòng cạn
Mây trắng tầng tầng trải đáy khơi
Ai vẽ mà nên hồn thủy mặc
Đàn thơ ta gảy khúc không lời

Liên Hương

Hồn xuân

Nhẹ gót vườn xuân dáng liễu đài
Ru hồn lãng tử mộng tình ai
Đàn nai đủng đỉnh trong làn nắng
Lũ bướm tung tăng dưới cảnh trời
Ngọn gió rì rào cơn sóng cả
Cung đàn réo rắt gợn trùng khơi
Trần gian huyễn hoặc màu lưu luyến
Khoái bút thi nhân tỏ cạn lời

Vancali 9.20.11

Chúc tỷ Liên Hương ngày vui hì hì....[:)][:)]



TRÁCH AI …

Nghe tiếng xuân reo giữa đỉnh đài
Chùn chân lữ khách nhớ thương ai
Khuê phòng xa tít ngoài sông núi
Dặm liễu mênh mang giữa đất trời
Nhớ thuở bên nhau ngày tháng rộng
Buồn khi cách trở ngút ngàn khơi
Xuân về non nước tươi màu thắm
Luống trách ai sao chẳng giữ lời.
Lá chờ rơi 21/09/11


Ý XUÂN

Xuân tươi màu thắm vẻ anh đài
Lá biếc hoa cười giục bước ai
hây hẩy hương ùa theo gió núi
Hanh hanh nắng rọi với mây trời
mai vàng khoe dáng ven hồ lặng
Trăng sáng soi mình giữa bể khơi
Tức cảnh sinh tình hồn lữ khách
Đề thơ mượn bút nói thay lời

Liên Hương


NÀNG XUÂN

Nàng xuân đủng đỉnh bước lên đài
Ca giọng oanh vàng mến tặng ai
Tay vỗ dòn tan trong tiệc sảnh
Đàn vang lảnh lót giữa mây trời
Thoả lòng lữ khách ru hồn mộng
Nặng nghĩa tri âm chứa biển khơi
Cánh én chao nghiêng chào nắng sớm
Lứa đôi hạnh phúc tỏ bao lời

Thanh Huy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-22 02:01:16duonglam>



KHÁN XUÂN


Nàng xuân tha thướt dáng trang đài
Mơn mởn môi cười khẽ gọi ai
Áo lụa đôi tà ưng ửng nắng
Khăn nhung một dải phất phơ trời
Cỏ mềm mướt mướt in lòng cạn
Mây trắng tầng tầng trải đáy khơi
Ai vẽ mà nên hồn thủy mặc
Đàn thơ ta gảy khúc không lời

Liên Hương

Hồn xuân

Nhẹ gót vườn xuân dáng liễu đài
Ru hồn lãng tử mộng tình ai
Đàn nai đủng đỉnh trong làn nắng
Lũ bướm tung tăng dưới cảnh trời
Ngọn gió rì rào cơn sóng cả
Cung đàn réo rắt gợn trùng khơi
Trần gian huyễn hoặc màu lưu luyến
Khoái bút thi nhân tỏ cạn lời

Vancali 9.20.11

Chúc tỷ Liên Hương ngày vui hì hì....



TRÁCH AI …

Nghe tiếng xuân reo giữa đỉnh đài
Chùn chân lữ khách nhớ thương ai
Khuê phòng xa tít ngoài sông núi
Dặm liễu mênh mang giữa đất trời
Nhớ thuở bên nhau ngày tháng rộng
Buồn khi cách trở ngút ngàn khơi
Xuân về non nước tươi màu thắm
Luống trách ai sao chẳng giữ lời.
Lá chờ rơi 21/09/11


Ý XUÂN

Xuân tươi màu thắm vẻ anh đài
Lá biếc hoa cười giục bước ai
hây hẩy hương ùa theo gió núi
Hanh hanh nắng rọi với mây trời
mai vàng khoe dáng ven hồ lặng
Trăng sáng soi mình giữa bể khơi
Tức cảnh sinh tình hồn lữ khách
Đề thơ mượn bút nói thay lời

Liên Hương


NÀNG XUÂN

Nàng xuân đủng đỉnh bước lên đài
Ca giọng oanh vàng mến tặng ai
Tay vỗ dòn tan trong tiệc sảnh
Đàn vang lảnh lót giữa mây trời
Thoả lòng lữ khách ru hồn mộng
Nặng nghĩa tri âm chứa biển khơi
Cánh én chao nghiêng chào nắng sớm
Lứa đôi hạnh phúc tỏ bao lời

Thanh Huy




LIỂU CHƯƠNG ĐÀI  [1]




Liểu Chương Đài hỡi ! Liểu Chương Đài!
Kỹ nữ ngày xuân hát tặng ai?
Mi biếc mắt xanh màu giếng ngọc,
Môi hồng má thắm sắc mây trời ,
Ngày đi tin nhạn ngàn quan tái,
Năm đợi thơ chàng vạn dặm khơi.
Cành liểu bên trời xưa còn đó,
Gặp nhau tim đập...chẳng nên lời .
 
Tú lang thang                                                                 
 
 
 
[1] Điển Tích Truyện Kiều - Liễu Chương Đài



Khi về hỏi liễu Chương đài
Cành xuân đã bẻ cho người chuyền tay


Đời vua Đương Huyền Tông có chàng tú tài họ Hàn , nổi tiếng là danh sĩ, lên kinh đô Trường An chuẩn bị thi tiến Sĩ. Chàng ta thuê phòng trọ ở phố Chương đài, phía Tây kinh thành.

Cạnh bên nhà họ Hàn  là nhà Liễu thị, một kỳ nữ tài sắc vẹn toàn đã làm đắm say bao nhiêu tao nhân mặc khách, nhưng không ai dám ngỏ tình, vì giai nhân đã có vị tướng quân họ Lý bảo bọc. Mỗi lần tướng Lý đến thăm Liễu thị, đều có mời Hàn sang chơị.  Hai người đối ẩm trong giọng ca tiếng đàn của nàng Liễụ..Phần Liêũ thi, những lúc ở nhà một mình, lại thường nhìn qua kẽ vách dòm sang nhà Hàn. Liễu thị thấy Hàn tuy nghèo khó, nhưng lại rất phóng khoáng, hiếu khách. Nhìn trộm lâu ngày, thấy thương, rồi thầm yêu chàng tú tàị. Hôm đó, Lý tướng quân đến, Liễu thị đánh bạo, thưa:

- Hàn Tú tài là người có hoàn cảnh khó khăn nhưng lại rất hào sảng. Tương quân đã kết thân với chàng ta, thì thiếp nghĩ cũng nên tìm cách giúp đỡ.

Tướng Lý gật gù, cười độ lượng, truyền Liễu thị bày tiệc, rồi mời Hàn  sang nói chuyện:

- Hàn Tú tài là bậc danh sĩ ; Liễu thị là kỹ nữ tài sắc. Danh sĩ mà sánh duyên cùng tài sắc chẳng phải là xứng đôi lắm sao?. Ta đứng chủ hôn cho đôi lứa.

Cả hai người được gá duyên đều ngây người trước thái độ bao dung của vị tướng quân. Qua hồi xúc động, đôi tân lang  lạy tạ ơn vị tướng quân " fair play " nàỵ Sau đó, Lý tướng quân từ biệt , hai người sống chung với nhau như vợ chồng, tình yêu tha thiết.

Tú tài Hàn  tuy là người lỗi lạc, nhưng thi tiến sĩ lại không đỗ. Vợ chồng không lấy thế làm điều khổ tâm, vẫn thương yêu nhau trong cuộc sống hàn vị. Bốn năm sau, có quan Tiết độ sứ Thanh Châu là Hầu Di Dật, từ lâu ngưỡng mộ tài năng của Hàn , đã tâu với vua xin chàng về làm tòng sự. Hàn  phải về Thanh Châu nhận chức, hẹn với Liễu thị khi cuộc sống ổn định, sẽ trở về lại kinh đô rước nàng.

Nhưng rồi công việc tất bật, sau ba năm Hàn không về kinh được, gởi cho nàng lá thư với nỗi phập phồng nàng kỹ nữ đã ôm cầm sang thuyền khác:

"Chương đài Liễu, Chương đài Liễu
Tích nhật thanh thanh kim tại phủ
Túng sử trường điều tự cửu thùy
Dã ưng phan chiết ta nhân thủ ".
(Liễu Chương đài, Liễu Chương đài
Còn chăng thuở trước dáng xanh tươi
Thướt tha vẫn giống như năm nọ
Vin bẻ đành tay kẻ khác rồi!

Đọc thơ, Liễu thị hiểu là chồng âu lo mình phụ bạc. Nàng đáp thư:

"Dương liễu chi, phương chi tiết,
Khá hận niên niên tặng ly biệt.
Nhất diệp tùy phong hốt báo thu
Túng sử quân lai khởi kham chiết ".
(Nhành dương liễu, trạc xuân xanh
Đeo nặng bao năm nỗi biệt tình
Chiếc lá gió đưa, thu đà tới
Chàng về chưa chắc được vin cành.

Sau đó, Liễu thị xuống tóc vào nương cửa Phật, tránh lũ bướm ong quấy nhiễu.

Thương cho nàng. đã vào chùa mặc áo nâu sồng mà vẫn không yên câu kinh tiếng mõ. Phiên tướng Sa Tra Lợi đang tại chức Xạ Kỵ tướng quân của vua Đường Huyền Tông, xông vào thiền môn, bắt Liễu thị về làm thiếp.

Thời gian cũng qua đị.

Mươì hai năm sau, Tiết độ sứ Hầu Di Dật về kinh công cán, Hàn  tháp tùng. Về đến Tràng An, Hàn thăm dò tin tức mới biết vợ mình đã sa vào tay kẻ khác. Thế cô, phận nhỏ đành im tiếng. Một hôm, đang tảng bộ trên phố thì gặp một cổ xe ngựa thong thả đi quạ Trên xe chợt có giọng đàn bà vọng ra:

- Có phải Hàn viên ngoại ở Thanh Châu đó không ?.
Nghe giọng nói, Hàn  rúng động, ấp úng chưa kịp trả lời, thì người trên xe tiếp:

- Ngày mai, thiếp cũng sẽ qua đường này. Xin chàng hãy đến đây cho thiếp trông thấy lần cuối.

Hôm sau, y hẹn, Hàn đứng chờ đợi tình. Chiếc xe đến, từ trên đó ném xuống chiêc khăn hồng bọc ngoài một hộp sáp thơm. Giọng đàn bà thổn thức:

- Cảm ơn chàng, em đã trông thấy chàng lần cuốị Vĩnh biệt phu quân.

Xe vụt chạy nhanh mất hút. Đêm đó, Hàn  phải dự tiệc với hàng quan chức ở kinh thành nơi một tửu lầu sang trọng. Trong tiệc, mọi ngươì đều cười nói vui vẻ chỉ có mình Hàn  mặt ủ mày ê . Có người gạn hỏi nguyên nhân; Hàn phải đem chuyện mình kể trong bàn tiệc. Hàn vừa dứt lời, viên tướng trẻ Hứa Tuấn ném mạnh chén rượu xuống đất đánh "xoảng", cất giọng oang oang:

- Giữa kinh thành này mà cũng có quan triều đình làm loạn vậy sao ? Tiểu nhân này, tuy tài hèn sức mọn nhưng cũng xin được ra tay, đưa phu nhân về cho Hàn viên ngoạị Xin Hàn viên ngoại hãy viết ít chữ để làm tin với phu nhân.

Hàn  chép lại bài thơ Liễu thị đã gởi cho mình mười lăm năm trước khi vào qui y cửa Phật. Hứa Tuấn nhận thư, phóng ngựa đến tư dinh của Sa Tra Lợị Tướng Phiên này đang vắng nhà. Hưá Tuấn lớn tiếng với đám gia nhân:

- Tướng quân bị ngã ngưạ, thương tích nặng, e khó qua khỏị , Ngài bảo ta về rước phu nhân cho ngài gặp mặt.

Hứa Tuấn phóng ngựa chạy thẳng vào dinh. May mắn, Liễu thị đang sắp sửa nhờ ba thước lụa kết liễu đời mình., thì nhận được bài thơ tình của mình đã viết cho tình lang. Hứa Tuấn đỡ nàng lên mình ngựa, phóng như bay trở về tửu lầụ… Có ai đang hồi hợp chờ đợi, lồng ngực thình thịch liên hồị... Rồi, hai trái tim cùng chung nhịp đập.
...[Cành liểu bên trời xưa còn đó,
Gặp nhau tim đập...chẳng nên lời .]


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-22 04:10:51vancali96>
 

Chúc quí huynh tỷ luôn an vui hì hì...[:D]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: vancali96



Chúc quí huynh tỷ luôn an vui hì hì...[:D]


ĐẦU THU

Lá vàng lả tả rụng bên hiên
Đưa nhẹ vào tim nổi muộn phiền
Cuối hạ gió nồng cơn mộng đẹp
Đầu thu sương lạnh giấc cô miên
Khuê phòng tin nhạn sao biền biệt
Dặm liễu lòng ai luống đảo điên
Những ước gậy thần cho rút đất
Đông đoài sum họp thỏa niềm riêng.
Lá chờ rơi 22/09/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂM HOA ĐUA NỞ

Chủ nhật này sao thiếu chuyện vui
Thiếu đường thiếu mật nuốt không trôi
Nhớ ai nhẹ bút trao vần xướng
Vui lúc đông tay họa lắm lời
Chọn ý mỗi người thêu một cách
Lựa lời chúng bạn dệt trăm hơi
Thi đàn như chợ phiên ngày Tết
Đua nở trăm hoa chẳng đợi mời.
Lá chờ rơi 22/09/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: vancali96



Chúc quí huynh tỷ luôn an vui hì hì...[:D]


ĐẦU THU

Lá vàng lả tả rụng bên hiên
Đưa nhẹ vào tim nổi muộn phiền
Cuối hạ gió nồng cơn mộng đẹp
Đầu thu sương lạnh giấc cô miên
Khuê phòng tin nhạn sao biền biệt
Dặm liễu lòng ai luống đảo điên
Những ước gậy thần cho rút đất
Đông đoài sum họp thỏa niềm riêng.
Lá chờ rơi 22/09/11



THU BUỒN


Chiếc lá vàng rơi nhẹ trước hiên
Mưa rây lất phất giọt ưu phiền
Trăng trôi bóng khuyết miền an lạc
gió thổi điệu sầu chốn thuỵ miên
xứ lạ mưa trào cơn cuồng nộ
Quê nghèo lũ ngập trận khùng điên
Lòng buồn hay tại Thu buồn nhỉ
Chất chứa vơi đầy nỗi khổ riêng

Liên Hương

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-22 05:29:06vancali96>
 

TRĂM HOA ĐUA NỞ

Chủ nhật này sao thiếu chuyện vui
Thiếu đường thiếu mật nuốt không trôi
Nhớ ai nhẹ bút trao vần xướng
Vui lúc đông tay họa lắm lời
Chọn ý mỗi người thêu một cách
Lựa lời chúng bạn dệt trăm hơi
Thi đàn như chợ phiên ngày Tết
Đua nở trăm hoa chẳng đợi mời.
Lá chờ rơi 22/09/11

 

Chúc tỷ Liên Hương tối thứ tư an vui hì hì....[:)][:)]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11



BÁC LÁ


Ông lão tám tư tính cũng hiền
Thơ Đường xướng họa hãy còn duyên
Ban ngày lướt nét đo tri thức
Tối đến on line thử sức bền
Dệt gấm thêu hoa cùng bọn trẻ
Phun châu nhả ngọc với đồng niên
Ung dung một cõi đời thanh thản
Bà cháu vừa kêu ...có mặt liền [:D][:D][:D]

Liên Hương

Hì , con mạo muội thử họa chân dung bác Lá. Có chỗ nào sai bác bỏ quá cho con nha
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-23 03:52:45lá chờ rơi>
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: lá chờ rơi

CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11


BÁC LÁ

Ông lão tám tư tính cũng hiền
Thơ Đường xướng họa hãy còn duyên
Ban ngày lướt nét đo tri thức
Tối đến on line thử sức bền
Dệt gấm thêu hoa cùng bọn trẻ
Phun châu nhả ngọc với đồng niên
Ung dung một cõi đời thanh thản
Bà cháu vừa kêu ...có mặt liền [:D][:D][:D]

Liên Hương

Hì , con mạo muội thử họa chân dung bác Lá. Có chỗ nào sai bác bỏ quá cho con nha


PHẢI DẠ LIỀN

Chằn lửa nghe danh biết chẳng hiền
Nhưng tình đã nặng phải trao duyên
Tưởng lưng xí oách không bài bản
Nào biết dài chân vẫn dẻo bền
Sớm tối ép ăn toàn mỹ vị
Trưa chiều tẩm bổ thuốc thâm niên
Thiên đường địa ngục là đây cả
Những lúc bà kêu phải dạ liền !
Lá chờ rơi 23/09/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
NHỦ

Sáng tối đời ai cũng có phần
Lòng người thật giả khó chi phân
Tình nồng lúc khổ tình càng sáng
Nghĩa bạc khi eo nghĩa nhạt dần
Cõi thế cho dù đầy của " dỏm"
Hồng trần vẫn khối tấm lòng chân
Ta về đãi cát tìm vàng vậy
Cõi tạm thôi buồn chuyện cố nhân

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-23 16:02:44Trần Thảo Uyên>
Xoá đã post rồi
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=402526&mpage=62

YẾM ĐÀO
69


NHƯ TƠ VƯƠNG
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=329521&mpage=2񐷅
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=137037&mpage=10&key=


Thơ là ẢO, Tình là HIỆN THỰC
Xin đừng lầm lẫn giữa Ảo Và Thực
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂM HOA ĐUA NỞ

Chủ nhật này sao thiếu chuyện vui
Thiếu đường thiếu mật nuốt không trôi
Nhớ ai nhẹ bút trao vần xướng
Vui lúc đông tay họa lắm lời
Chọn ý mỗi người thêu một cách
Lựa lời chúng bạn dệt trăm hơi
Thi đàn như chợ phiên ngày Tết
Đua nở trăm hoa chẳng đợi mời.
Lá chờ rơi 22/09/11



VẮNG BẠN

Vắng bạn lâu lâu chẳng được vui
Cơm ăn nghẹn nghẹn nuốt sao trôi
Rầu rầu chữ viết không ra chữ
Lửng lửng lời trao chẳng rõ lời
Thiêu thiếu cười dâng trong ánh mắt
Dư dư lệ đọng giữa làn hơi
Câu thơ ảo ảo sao lôi cuốn
Nhớ nhớ người khi hoạ xướng mời

Thanh Huy

Ham Vui!!

Dầm mưa dạo phố thật là vui
Về đến mặt xanh như chết trôi
Cổ khản thều thào không thốt nổi
Tay run sờ soạng nói thay lời
Đêm về nguyên buổi kéo ho mãi
Sáng đến cả ngày cứ hắt hơi
Đổ ốm lại không buồn uống thuốc
Chỉ lo có tiệc chẳng ai mời

C Pham



MỘT NIỀM VUI
Hợp nhau Xướng hoạ một niềm vui.
Trong nỗi đam mê bỗng thoát trôi.
Sinh ý, sinh tình bao phấn khởi.
Trầm tư, trầm mặc tạo văn lời.
Đẹp như hoa bướm khoe màu sắc.
Tình giống suối đàn cao vút hơi.
Thơ xướng trêu gan trong hứng hoạ.
Chung vui thơ xướng hả hê mời
Trần Mạnh Hùng
9-22-2011



TÌNH THƠ

Vắng bậu ...lòng buồn chẳng thấy vui
Cơm ngày một chén nuốt chưa trôi
Đường thi cắn bút không thành ý
Lục bát khoanh tay luống cạn lời
Ngóng ngóng anh này hay chọc ghẹo
Chờ chờ chị đó giỏi đâm hơi
Mới hay cũng có tình thơ nhỉ
Bởi nhớ ...tìm sang chẳng đợi mời

Liên Hương


GIẤY MỜI

Nhộn nhịp thi đàn trở lại vui
Quên hồi ế khách ngắm bèo trôi
Đường thi một gói ngời muôn dặm
Bát cú ngàn câu dệt vạn lời
Lá thắm gửi ai chờ mỏi mắt
Nhạn hồng bỏ lúc bặt tăm hơi
Khi nao nhớ bạn lâu không tới
Thì dệt bài thơ gởi giấy mời.
Lá chờ rơi 22/09/11



MUA VUI
---*---
Thơ đường xướng họa để mua vui
Mạng ảo như dòng nước chảy trôi
Lôi kéo thi nhân vào vụng xoáy
Nối vòng tay bạn khết thành lời
Đêm ngày mải miết mòn nghiên bút
Sớm tối chuyên cần thở hết hơi
Bài xướng muội tung huynh vội hứng
Say vần thi họa chẳng cần mời.
 
22/9/2011.
Tuyen45.
 

Mong Ngóng Bạn

Người đi mất cả nụ cười vui
Kỷ niệm tàn theo con nước trôi
Bạn hữu cùng chơi quen tánh ý
Văn phong xướng hoạ mến câu lời
Lâu không thấy thầm mong tin tức
Mãi đợi chờ vẫn lặn tiếng hơi
Đó biết rằng đây trông ngóng lắm
Mau mau trở lại chớ để mời

Sương Anh

" Nàng thơ " ơi ! có phải zị không ?

" chàng thơ " ời...thiệt là như dzị á ! [:)]

Bác Lá kính và các anh chị bạn thân thương, phải công nhận là dạo này quý vị thả thơ như ong vỡ tổ, khiến SA hỏng thể nào mà chạy theo bắt kịp hết á. Thôi thì, rảnh đâu nhào dzô dziết đại dzài dzần cho đỡ...ghiền dzị há. Mến chúc cả nhà luôn an lạc.
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
TRĂM HOA ĐUA NỞ

Chủ nhật này sao thiếu chuyện vui
Thiếu đường thiếu mật nuốt không trôi
Nhớ ai nhẹ bút trao vần xướng
Vui lúc đông tay họa lắm lời
Chọn ý mỗi người thêu một cách
Lựa lời chúng bạn dệt trăm hơi
Thi đàn như chợ phiên ngày Tết
Đua nở trăm hoa chẳng đợi mời.
Lá chờ rơi 22/09/11



VẮNG BẠN

Vắng bạn lâu lâu chẳng được vui
Cơm ăn nghẹn nghẹn nuốt sao trôi
Rầu rầu chữ viết không ra chữ
Lửng lửng lời trao chẳng rõ lời
Thiêu thiếu cười dâng trong ánh mắt
Dư dư lệ đọng giữa làn hơi
Câu thơ ảo ảo sao lôi cuốn
Nhớ nhớ người khi hoạ xướng mời

Thanh Huy

Ham Vui!!

Dầm mưa dạo phố thật là vui
Về đến mặt xanh như chết trôi
Cổ khản thều thào không thốt nổi
Tay run sờ soạng nói thay lời
Đêm về nguyên buổi kéo ho mãi
Sáng đến cả ngày cứ hắt hơi
Đổ ốm lại không buồn uống thuốc
Chỉ lo có tiệc chẳng ai mời

C Pham



MỘT NIỀM VUI
Hợp nhau Xướng hoạ một niềm vui.
Trong nỗi đam mê bỗng thoát trôi.
Sinh ý, sinh tình bao phấn khởi.
Trầm tư, trầm mặc tạo văn lời.
Đẹp như hoa bướm khoe màu sắc.
Tình giống suối đàn cao vút hơi.
Thơ xướng trêu gan trong hứng hoạ.
Chung vui thơ xướng hả hê mời
Trần Mạnh Hùng
9-22-2011



TÌNH THƠ

Vắng bậu ...lòng buồn chẳng thấy vui
Cơm ngày một chén nuốt chưa trôi
Đường thi cắn bút không thành ý
Lục bát khoanh tay luống cạn lời
Ngóng ngóng anh này hay chọc ghẹo
Chờ chờ chị đó giỏi đâm hơi
Mới hay cũng có tình thơ nhỉ
Bởi nhớ ...tìm sang chẳng đợi mời

Liên Hương


GIẤY MỜI

Nhộn nhịp thi đàn trở lại vui
Quên hồi ế khách ngắm bèo trôi
Đường thi một gói ngời muôn dặm
Bát cú ngàn câu dệt vạn lời
Lá thắm gửi ai chờ mỏi mắt
Nhạn hồng bỏ lúc bặt tăm hơi
Khi nao nhớ bạn lâu không tới
Thì dệt bài thơ gởi giấy mời.
Lá chờ rơi 22/09/11



MUA VUI
---*---
Thơ đường xướng họa để mua vui
Mạng ảo như dòng nước chảy trôi
Lôi kéo thi nhân vào vụng xoáy
Nối vòng tay bạn khết thành lời
Đêm ngày mải miết mòn nghiên bút
Sớm tối chuyên cần thở hết hơi
Bài xướng muội tung huynh vội hứng
Say vần thi họa chẳng cần mời.
 
22/9/2011.
Tuyen45.
 

Mong Ngóng Bạn

Người đi mất cả nụ cười vui
Kỷ niệm tàn theo con nước trôi
Bạn hữu cùng chơi quen tánh ý
Văn phong xướng hoạ mến câu lời
Lâu không thấy thầm mong tin tức
Mãi đợi chờ vẫn lặn tiếng hơi
Đó biết rằng đây trông ngóng lắm
Mau mau trở lại chớ để mời

Sương Anh

Bác Lá kính và các anh chị bạn thân thương, phải công nhận là dạo này quý vị thả thơ như ong vỡ tổ, khiến SA hỏng thể nào mà chạy theo bắt kịp hết á. Thôi thì, rảnh đâu nhào dzô dziết đại dzài dzần cho đỡ...ghiền dzị há. Mến chúc cả nhà luôn an lạc.



TIẾP TỤC MỜI...
   


Bạn rũ  lâu ngày tới nhậu vui,
Bia về như nước chảy mây trôi.
Tình chưa một thuở - ngàn lưu luyến,
Nghĩa đã bao năm - vạn  ý lời.
Mồi mới dọn lên  men chửa ngấm,
Thơ còn chưa dứt  rượu còn hơi...
Ra về dạ thấy lòng chưa đã,
Hẹn đến hôm nao tiếp tục mời…   
 
                                   Tú lang thang                                        

Đăng nhập để trả lời
0
TRĂM HOA ĐUA NỞ

Chủ nhật này sao thiếu chuyện vui
Thiếu đường thiếu mật nuốt không trôi
Nhớ ai nhẹ bút trao vần xướng
Vui lúc đông tay họa lắm lời
Chọn ý mỗi người thêu một cách
Lựa lời chúng bạn dệt trăm hơi
Thi đàn như chợ phiên ngày Tết
Đua nở trăm hoa chẳng đợi mời.
Lá chờ rơi 22/09/11



VẮNG BẠN

Vắng bạn lâu lâu chẳng được vui
Cơm ăn nghẹn nghẹn nuốt sao trôi
Rầu rầu chữ viết không ra chữ
Lửng lửng lời trao chẳng rõ lời
Thiêu thiếu cười dâng trong ánh mắt
Dư dư lệ đọng giữa làn hơi
Câu thơ ảo ảo sao lôi cuốn
Nhớ nhớ người khi hoạ xướng mời

Thanh Huy

Ham Vui!!

Dầm mưa dạo phố thật là vui
Về đến mặt xanh như chết trôi
Cổ khản thều thào không thốt nổi
Tay run sờ soạng nói thay lời
Đêm về nguyên buổi kéo ho mãi
Sáng đến cả ngày cứ hắt hơi
Đổ ốm lại không buồn uống thuốc
Chỉ lo có tiệc chẳng ai mời

C Pham



MỘT NIỀM VUI
Hợp nhau Xướng hoạ một niềm vui.
Trong nỗi đam mê bỗng thoát trôi.
Sinh ý, sinh tình bao phấn khởi.
Trầm tư, trầm mặc tạo văn lời.
Đẹp như hoa bướm khoe màu sắc.
Tình giống suối đàn cao vút hơi.
Thơ xướng trêu gan trong hứng hoạ.
Chung vui thơ xướng hả hê mời
Trần Mạnh Hùng
9-22-2011



TÌNH THƠ

Vắng bậu ...lòng buồn chẳng thấy vui
Cơm ngày một chén nuốt chưa trôi
Đường thi cắn bút không thành ý
Lục bát khoanh tay luống cạn lời
Ngóng ngóng anh này hay chọc ghẹo
Chờ chờ chị đó giỏi đâm hơi
Mới hay cũng có tình thơ nhỉ
Bởi nhớ ...tìm sang chẳng đợi mời

Liên Hương


GIẤY MỜI

Nhộn nhịp thi đàn trở lại vui
Quên hồi ế khách ngắm bèo trôi
Đường thi một gói ngời muôn dặm
Bát cú ngàn câu dệt vạn lời
Lá thắm gửi ai chờ mỏi mắt
Nhạn hồng bỏ lúc bặt tăm hơi
Khi nao nhớ bạn lâu không tới
Thì dệt bài thơ gởi giấy mời.
Lá chờ rơi 22/09/11



MUA VUI
---*---
Thơ đường xướng họa để mua vui
Mạng ảo như dòng nước chảy trôi
Lôi kéo thi nhân vào vụng xoáy
Nối vòng tay bạn khết thành lời
Đêm ngày mải miết mòn nghiên bút
Sớm tối chuyên cần thở hết hơi
Bài xướng muội tung huynh vội hứng
Say vần thi họa chẳng cần mời.
 
22/9/2011.
Tuyen45.
 

Mong Ngóng Bạn

Người đi mất cả nụ cười vui
Kỷ niệm tàn theo con nước trôi
Bạn hữu cùng chơi quen tánh ý
Văn phong xướng hoạ mến câu lời
Lâu không thấy thầm mong tin tức
Mãi đợi chờ vẫn lặn tiếng hơi
Đó biết rằng đây trông ngóng lắm
Mau mau trở lại chớ để mời

Sương Anh

Bác Lá kính và các anh chị bạn thân thương, phải công nhận là dạo này quý vị thả thơ như ong vỡ tổ, khiến SA hỏng thể nào mà chạy theo bắt kịp hết á. Thôi thì, rảnh đâu nhào dzô dziết đại dzài dzần cho đỡ...ghiền dzị há. Mến chúc cả nhà luôn an lạc.



TIẾP TỤC MỜI...
   


Bạn rũ  lâu ngày tới nhậu vui,
Bia về như nước chảy mây trôi.
Tình chưa một thuở - ngàn lưu luyến,
Nghĩa đã bao năm - vạn  ý lời.
Mồi mới dọn lên  men chửa ngấm,
Thơ còn chưa dứt  rượu còn hơi...
Ra về dạ thấy lòng chưa đã,
Hẹn đến hôm nao tiếp tục mời…

Tú lang thang


TIẾP TỤC MỜI...

Hẹn đến hôm nao tiếp tục mời...
Mời vào quán lá nhậu bia hơi
Đây em mười chín ưng dâng mối
Đó gã ba lăm hứng ghẹo lời
  Mỗi mỗi xáp gần ghì tóc rối
Đôi đôi ôm cứng thả hồn trôi
Thiên đường mờ tỏ đèn chong lối
Gà gáy người tan mãn cuộc vui

Thanh Huy
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Liên Hương

quote:

Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: vancali96



Chúc quí huynh tỷ luôn an vui hì hì...


ĐẦU THU

Lá vàng lả tả rụng bên hiên
Đưa nhẹ vào tim nổi muộn phiền
Cuối hạ gió nồng cơn mộng đẹp
Đầu thu sương lạnh giấc cô miên
Khuê phòng tin nhạn sao biền biệt
Dặm liễu lòng ai luống đảo điên
Những ước gậy thần cho rút đất
Đông đoài sum họp thỏa niềm riêng.
Lá chờ rơi 22/09/11


THU BUỒN


Chiếc lá vàng rơi nhẹ trước hiên
Mưa rây lất phất giọt ưu phiền
Trăng trôi bóng khuyết miền an lạc
gió thổi điệu sầu chốn thuỵ miên
xứ lạ mưa trào cơn cuồng nộ
Quê nghèo lũ ngập trận khùng điên
Lòng buồn hay tại Thu buồn nhỉ
Chất chứa vơi đầy nỗi khổ riêng

Liên Hương




 
LỆ SẦU TẮM GỘI
---*---
Lá thu ngày ấy trải đầy hiên
Từ giã quê hương nặng nỗi buồn
Rời bến cánh buồm theo gió định
Con thuyền lướt sóng chạy liên miên
Phút giây đưa tiễn người ly biệt
Năm tháng đợi chờ tưởng hóa điên
Biền biệt người đi trong thất vọng
Lệ sầu tắm gội mối tình riêng.
 
22/9/2011.
Tuyen45.   


TÂY SƯƠNG KÝ

 
 
 
Giai nhân tạm trú mái tây hiên,
Đâu biết nhân gian lắm muộn phiền?
Giữa sóng Thôi… đưa tình bỏ ngỏ,
Bên dòng Trương …gưỉ  giấc cô miên.
Tài hoa một đóa nghiêng thành quách,
Bách mị  thiên kiều  nước đão điên .
Thôi nhé chàng Trương nên trở lại,
Mau về ấp ủ mộng tình riêng…
 
       Tú lang thang
 
 
 
 Điển Tích Truyện Kiều - Tây sương ký

Gẫm duyên kỳ ngộ xưa nay
Lứa đôi ai lại đẹp tày Thôi, Trương


Tóm tắc tuồng "Tây Sương ký":

Phu nhânThôi tướng quốc cùng ái nữ là Thôi Oanh Oanh xin trú ngụ mái Tây chùa Phổ Cứu để cư tang cho Thôi Tướng quốc.
Trên đường về kinh đô thi Hội, thư sinh Trương Quân Thụy ghé lại tham quan cảnh chùa và gặp gỡ Thôi Oanh Oanh.  Để diện kiến một nhan sắc tuyệt trần , chàng Trương bèn xin trọ lại chùa để có dịp tỏ tình với giai nhân.
Gặp lúc có giặc Tôn Phi Hổ vây chùa và bắt nàng Thôi Oanh Oanh đem đi. Mẹ nàng không biết cầu cứu ai, chỉ biết hứa là ai cứu nguy được cho gia đình thì gả con gái. Trương Quân Thụy cấp tốc gởi thư cho một người bạn cũ là  Đỗ Quân Thực đem binh đuổi giặc, cứu nạn cho gia đình Thôi Oanh Oanh.

Nhưng sau khi tai qua nạn khỏi, bà mẹ Oanh Oanh thất hứa, không cho đôi trẻ kết hôn mà chỉ cho kết nghĩa anh em. Trương Quân Thụy phẫn uất, buồn bã rồi sinh trọng bệnh. Thị nữ của Thôi Oanh Oanh là Hồng Nương hay tin, về báo cho cô chủ. Thôi Oanh Oanh đang đêm, cùng Hồng Nương tìm đến thăm chàng. Thị nữ đứng trông chừng bên ngoài, trong thư phòng đôi lứa đã "..gẫm duyên kỳ ngộ, đẹp tày Thôi Trương."
Chuyện " tiết trăm năm nỡ bỏ đi một ngày " của nàng Thôi bị đổ bể. Mẹ nàng đành phải chấp thuận cho đôi trẻ se duyên, nhưng buộc Trương Quân Thụy phải lên đường về kinh ngay cho kịp kỳ thi Hội, khi bảng vàng có tên rồi hãy quay về làm lễ thành hôn. Trên đường tiến kinh, chàng Trương ghé lại một quán trọ qua đêm. Trong giấc ngủ, chàng mơ thấy Thôi Oanh Oanh...

[Theo Hội Chân ký, thì khi giấc mơ qua rồi cũng là lúc cuộc tình ra đi. Nửa đường đứt gánh, chàng theo đường chàng lấy vợ, nàng theo đường nàng lấy chồng. ]

Nhưng trong tuồng Tây Sương ký thì tình duyên hai người không đứt đoạn, Trương Quân Thụy thi đỗ Thám Hoa, vinh qui trở về cưới nàng Thôi Oanh Oanh.

Một số lời bình luận về tác phẩm

Kim Thánh Thán, trong khi bình tán về Tây sương kí trong phần đã viết:

Ai bảo vở Mái Tây là dâm thư, người ấy ngày sau nhất định phải sa xuống ngục "nhổ lưỡi"! Sao vậy? Vở Mái Tây không phải bỡn, mà là văn hay của trời đất... Từ khi có Trời Đất tất nhiên trong khoảng đó phải có áng văn hay như thế. Không phải ai viết ra cũng được cả, mà là Trời Đất có phép tự mình không kết bỗng soạn lên. Nếu nhất định muốn bảo là của một người viết ra, thì Thánh Thán xin coi người ấy tức là hiện thân của Trời Đất. Vở Mái Tây quyết không phải là dâm thư mà nhất định là một áng văn hay. Từ rầy trở đi, ai bảo là văn hay, ai bảo là dâm thư, Thánh Thán cũng mặc kệ! Kẻ thích văn xem đến cho là văn! Kẻ đã dâm xem đến cho là dâm, thế thôi!

Lý Trác Ngô, trong lời tựa Tây sương kí, đánh giá tác phẩm và tác giả trong sự so sánh với vở kịch Tì bà, viết:
Người viết vở "Mái Tây" là thợ trời. Người viết vở "Tì Bà" chỉ là thợ vẽ... Vở "Mái Tây" viết có khéo đâu! Viết khéo thì thực không vở nào bằng vở "Tì Bà"! Người viết vở Tì Bà thực đã đem hết tài, hết sức mà viết. Vì người viết đã cố viết cho thật khéo, không còn dư tài sức nữa, nên lời hết thì ý cũng hết, mà văn đọc xác ra không còn ý vị gì! Vở "Mái Tây" thì không thế. Trong khoảng trời đất này vốn có những đáng yêu như thế. Họ viết văn cũng như thợ trời nặn muôn loài, cái khéo của họ ta không thể tìm biết được?... Trời ơi! Ước gì tôi được gặp một người như người viết vở "Mái Tây"


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duonglam







Chúc quí huynh tỷ luôn an vui hì hì...


ĐẦU THU

Lá vàng lả tả rụng bên hiên
Đưa nhẹ vào tim nổi muộn phiền
Cuối hạ gió nồng cơn mộng đẹp
Đầu thu sương lạnh giấc cô miên
Khuê phòng tin nhạn sao biền biệt
Dặm liễu lòng ai luống đảo điên
Những ước gậy thần cho rút đất
Đông đoài sum họp thỏa niềm riêng.
Lá chờ rơi 22/09/11



THU BUỒN


Chiếc lá vàng rơi nhẹ trước hiên
Mưa rây lất phất giọt ưu phiền
Trăng trôi bóng khuyết miền an lạc
gió thổi điệu sầu chốn thuỵ miên
xứ lạ mưa trào cơn cuồng nộ
Quê nghèo lũ ngập trận khùng điên
Lòng buồn hay tại Thu buồn nhỉ
Chất chứa vơi đầy nỗi khổ riêng

Liên Hương






LỆ SẦU TẮM GỘI
---*---
Lá thu ngày ấy trải đầy hiên
Từ giã quê hương nặng nỗi buồn
Rời bến cánh buồm theo gió định
Con thuyền lướt sóng chạy liên miên
Phút giây đưa tiễn người ly biệt
Năm tháng đợi chờ tưởng hóa điên
Biền biệt người đi trong thất vọng
Lệ sầu tắm gội mối tình riêng.

22/9/2011.
[align=center]Tuyen45.


TÂY SƯƠNG KÝ


Giai nhân tạm trú mái tây hiên,
Đâu biết nhân gian lắm muộn phiền?
Giữa sóng Thôi… đưa tình bỏ ngỏ,
Bên dòng Trương …gưỉ giấc cô miên.
Tài hoa một đóa nghiêng thành quách,
Bách mị thiên kiều nước đão điên .
Thôi nhé chàng Trương nên trở lại,
Mau về ấp ủ mộng tình riêng…
Tú lang thang


[align=left]Điển Tích Truyện Kiều - Tây sương ký

Gẫm duyên kỳ ngộ xưa nay
Lứa đôi ai lại đẹp tày Thôi, Trương



MỘT GÓC RIÊNG

Thu lững lờ sang tựa mái hiên
Lòng ai ray rứt nỗi ưu phiền
Cánh nhạn luống mong mà lặng lẽ
Buồn thu không đợi lại triền miên
Chân bước giữa chiều sương giá lạnh
Lòng say theo đợt gió cuồng điên
Mượn dòng thơ trút nguồn tâm sự
Bốn bể gom về một góc riêng.
Lá chờ rơi 23/09/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
 

NGỦ RIÊNG (kính họa bài:"Nằm riêng" của Võ Kim Thamh)

Bữa nớ vợ "buồn phán" ngủ riêng
Thì thôi cũng ráng nén ưu phiền
Nửa đêm trộm nhớ dăm vần mộng
Hừng sáng thương thầm một dáng tiên
Trót phận yêu thơ canh chẳng trọn
Nặng lòng lay bút giấc nào yên
Gừng cay muối mặn sao đành đoạn
Thất thểu một mình phải ngủ riêng

Đại Lộc phụng họa
 

Cám ơn huynh Đại Lộc ghé thăm và cho em bài thơ hay , mong huynh ghé thường xuyên , chúc huynh ngày an vui hì hì...



Chúc tỷ Liên Hương luôn vui vẻ hì hì....
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11


BÁC LÁ

Ông lão tám tư tính cũng hiền
Thơ Đường xướng họa hãy còn duyên
Ban ngày lướt nét đo tri thức
Tối đến on line thử sức bền
Dệt gấm thêu hoa cùng bọn trẻ
Phun châu nhả ngọc với đồng niên
Ung dung một cõi đời thanh thản
Bà cháu vừa kêu ...có mặt liền

Liên Hương

Hì , con mạo muội thử họa chân dung bác Lá. Có chỗ nào sai bác bỏ quá cho con nha


PHẢI DẠ LIỀN

Chằn lửa nghe danh biết chẳng hiền
Nhưng tình đã nặng phải trao duyên
Tưởng lưng xí oách không bài bản
Nào biết dài chân vẫn dẻo bền
Sớm tối ép ăn toàn mỹ vị
Trưa chiều tẩm bổ thuốc thâm niên
Thiên đường địa ngục là đây cả
Những lúc bà kêu phải dạ liền !
Lá chờ rơi 23/09/11





DẠ QUÂN TỬ
Tốt nhịn được khen tiếng ở hiền.
Thôi thì ép bụng gọi là duyên.
Miệng cười mà dạ nguyền cho nát.
Khẩu phục nhưng tâm rủa chẳng bền.
Vờ nhịn lập lờ qua đoạn tháng.
Giả vui che dấu đã thâm niên.
Miễn sao được việc là trên hết.
Tốt nhịn người khen có lợi liền
Trần Thảo Uyên
23-9-2011




ĐIỆP CỐC Y TIÊN...[1]
 


Xưa nay đã có những người hiền,
Mạng số trời sinh được hữu duyên?
Vào động tìm hoa hương phảng phất,                                           
Lên non hàng cọp sức dư bền.
Ngày đi hái lộc...qua năm núi,
Tối dục trường sinh… lão bách niên.
Điệp Cốc Y Tiên tìm  gặp được  .
Xin  làm đệ tử  lão ngay liền...
 
Tú lang thang



[1]       Điệp Cốc Y Tiên - Hồ Thanh Ngưu -  [truyện Kim Dung...]
Hồ Thanh Ngưu là giáo đồ của Minh giáo, cư ngụ trong Hồ Điệp cốc, một thung lũng cạnh hồ Nữ Sơn thuộc tỉnh An Huy. Y thuật của Hồ Thanh Ngưu thông thần nên được xưng tụng là y tiên. Kết hợp cả ngoại hiệu và tên họ, Kim Dung gọi nhân vật của mình là Điệp cốc y tiên Hồ Thanh Ngưu.
Hồ Thanh Ngưu có cái phong cách của một đạo gia Lão Trang. Chẳng thế mà nhân vật này chọn chỗ ẩn thân trong một vùng hang động có nhiều bướm (điệp cốc). Ngoại hiệu của tiên sinh khiến người đọc nhớ tới hai câu thơ danh tiếng của nhà thơ Lý Thương Ẩn trong bài Cầm sắt:
Trang Chu hiểu mộng mê hồ điệp

Thục đế xuân tâm thác đỗ quyên.

(Mộng sớm, Trang Chu thành bướm lượn

Lòng xuân, Thục đế gởi hồn quyên)



Kim Dung mô tả Hồ Thanh Ngưu là một người trung niên mặt mũi thanh tú. Về trình độ y thuật, nhân vật này thông thái đến mức khi mới xem mạch cho Thường Ngộ Xuân, một đệ tử Minh giáo có thật trong lịch sử Trung Quốc, viên thầy thuốc đã biết ngay giáo hữu của mình bị Triệt tâm chưởng của Phiên tăng đánh và bị điểm huyệt theo phương pháp phái Võ Đang, trong khoảng giữa giờ Tý và giờ Sửu. Mới cầm đến mạch Trương Vô Kỵ , viên thầy thuốc này đã biết ngay bệnh nhân của mình trúng Huyền Minh thần chưởng, tràn đầy khí âm hàn trong tạng phủ, khiến nội thương sang tim! Tuy nhiên tiên sinh là một nhân vật kì quái, đã lập lời thề: Chỉ chữa thương cho người Minh giáo và từ chối chữa thương cho những người thuộc bang phái, môn phái khác. Thế nhưng Thường Ngộ Xuân mang nợ của phái Võ Đang, đặt điều kiện nhờ Hồ Thanh Ngưu cứu Vô Kỵ mà khỏi phải cứu mình. Hồ Thanh Ngưu chữa cho Trương Vô Kỵ nhưng trong thâm tâm, tiên sinh chỉ định chữa cho Vô Kỵ lành mạnh để khỏi làm mất uy tín 2 chữ “y tiên” của mình rồi sau đó, sẽ giết đi.

Hồ Thanh Ngưu là một nhà y học có hai công trình nghiên cứu có giá trị: bộ Đới mạch luận và Tý Ngọ châm cứu kinh. Trong thời gian được Hồ Thanh Ngưu chữa trị, chàng Vô Kỵ 15 tuổi cực kì thông minh đã học cách châm cứu, cách ra toa thuốc, học thuộc lòng hai bộ sách của Hồ Thanh Ngưu trước tác và khám phá ra phương pháp trị Triệt tâm chưởng. Thế là cậu bé vót tăm tre làm kim châm, kê toa hốt thuốc, sắc thuốc cho Thường Ngộ Xuân. Hồ Thanh Ngưu nhìn toa thuốc Vô Kỵ ra, cực kì kinh ngạc về sự thông minh của cậu bé nhưng cũng mỉm cười vì phân lạng của toa thuốc quá cao so với sức chịu đựng của Thường Ngộ Xuân. Đoán ra nụ cười ruồi đó, Vô Kỵ đã giảm tối đa phân lạng. Khi Vô Kỵ bưng bát thuốc đã sắc đến cho Thường Ngộ Xuân uống xong, Hồ Thang Ngưu mới cho biết rằng toa thuốc ấy đã làm giảm thọ bệnh nhân 40 năm!

Hồ Thanh Ngưu bị kẻ thù tìm đến tận nơi ẩn cư của mình. Biết mình trốn tránh không được, y tiên bèn ra cho Vô Kỵ một toa thuốc sau cùng: Đương qui, Viễn chí, Sinh địa, Đốc hoạt, Phòng phong, dùng Xuyên sơn giác để dẫn và phải uống cho đúng vào canh ba. Đọc toa thuốc, Vô Kỵ hiểu ra ngay được tấm lòng của y tiên: phải quay về (Đương qui), chạy cho xa (Viễn chí), sống một mình (Độc hoạt), phải biết đề phòng (Phòng phong) và nhớ canh ba đi xuyên qua núi để thoát hiểm (Xuyên sơn giác).
Vô Kỵ học được y thuật của ông rồi về sau, đắc thủ võ công trong Cửu dương kinh, y thuật càng thêm thâm hậu. Anh đã ra tay cứu nhiều người thoát qua khỏi căn bệnh hoặc vết thương hiểm nghèo, trở thành một bậc danh y giúp đời ...

Đăng nhập để trả lời
0
 
[align=center] Cám ơn huynh HDT khen , em chỉ vui chơi thôi any way cám ơn cám ơn ,chúc huynh ngày vui hì hì...
----
Thiếu Nợ !

Khách ghé vào đây thăm hòi ta
Chưa chào đón, với dáng người ngà
Tay không chẳng kịp mời ly rượu
Mắt có chưa tròn kính chén trà
Nhạc mượn người quen nơi trước cửa
Thơ vay kẻ lạ, ở sau nhà
Thì ai đã vội dời chân bước
Thiếu nợ cùng nàng, xin lỗi nha ...!
8:14pm 09/21/2011
MGK
 

 
 
Vân Nữ !

Ngắm kỷ hình ai, chắc chết ta
Người đâu đẹp quá, dáng tiên ngà
Môi son thắm mộng,say hơn rượu
Mắt ngọc đầy mơ,ngọt khác trà
Da trắng thu hồn,người đất khách
Tóc đen quyện xác,kẻ quê nhà
Tài hoa Vân Nữ, ai nào sánh
Lãng tử nghìn thu,chuốt hận nha ...!
10:16pm 09/22/2011

Một Gã Khờ


---------------------------Vancali ơi! Khờ hỏi mua Gánh Đường của vancali được hôn ?------

Hỏi Mua Gánh Đường !

Gánh đường hỏi có bán không ta
Đã nặng oằn vai của ngọc ngà
Mua nhớ đong bằng men giọt rượu
Bán thương cân đổi,vị hơi trà
Ngày đi kẻ đợi nhìn sau ngỏ
Tháng đến ai chờ, ngắm trước nhà
Biệt dáng tùng quân thơ giẫy chết
Má hồng nặng nợ,để buồn nha .....?!
12:20pm 09/23/2011

MGK

Note: Thôi dọt, không thôi Khờ ăn guốc , guốc bay vancali smile.
 
Nghịch Thế ?!

Lẳng lặng mà nghe ví dỏm nha
Cô nương mắc cở,núp sau nhà
Vì thơ khách fá fa nhiều rượu
Bởi phú người đùa lẩn ít trà
Đắng miệng cùng anh theo ánh mắt
Ngọt môi với chị,níu mi ngà
Đâu ai nghịch thế vần thi giễu
Để nhỏ ưu sầu, muốn trốn ta .....!?
5:36pm 09/23/2011

Một Gã Khờ

Chời chời huynh HDT hoạ nhanh như sét , em ở sở nôn nóng về hoạ đáp lễ huynh nè , làm mưới tiếng mệt ná thở luôn khè khè...
 
 
Cô đơn

Rao hàng khản tiếng khổ thân ta
Lặng lẽ cô đơn dưới bóng ngà
Tủi kiếp hồng nha sờn vạt áo
Buồn duyên má phấn nhạt chun trà
Thi nhân bạn hởi đứng quăng gậy
Lãng tử người ơi chớ phá nhà
Nặng gánh quằn vai đường khập khiễng
Thương đời "bé bỏng" rộng tình nha

Vancali 9.23.11




 Chúc tỷ Liên Hương thứ sáu an vui nhen hì hì...
[/align]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-24 06:08:23TTH>
CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11


BÁC LÁ

Ông lão tám tư tính cũng hiền
Thơ Đường xướng họa hãy còn duyên
Ban ngày lướt nét đo tri thức
Tối đến on line thử sức bền
Dệt gấm thêu hoa cùng bọn trẻ
Phun châu nhả ngọc với đồng niên
Ung dung một cõi đời thanh thản
Bà cháu vừa kêu ...có mặt liền [:D][:D][:D]

Liên Hương

Hì , con mạo muội thử họa chân dung bác Lá. Có chỗ nào sai bác bỏ quá cho con
nha


PHẢI DẠ LIỀN

Chằn lửa nghe danh biết chẳng hiền
Nhưng tình đã nặng phải trao duyên
Tưởng lưng xí oách không bài bản
Nào biết dài chân vẫn dẻo bền
Sớm tối ép ăn toàn mỹ vị
Trưa chiều tẩm bổ thuốc thâm niên
Thiên đường địa ngục là đây cả
Những lúc bà kêu phải dạ liền !
Lá chờ rơi 23/09/11




DẠ QUÂN TỬ
Tốt nhịn được khen tiếng ở hiền.
Thôi thì ép bụng gọi là duyên.
Miệng cười mà dạ nguyền cho nát.
Khẩu phục nhưng tâm rủa chẳng bền.
Vờ nhịn lập lờ qua đoạn tháng.
Giả vui che dấu đã thâm niên.
Miễn sao được việc là trên hết.
Tốt nhịn người khen có lợi liền
Trần Thảo Uyên
23-9-2011


ĐIỆP CỐC Y TIÊN...(1)

Xưa nay đã có những người hiền,
Mạng số trời sinh được hữu duyên?
Vào động tìm hoa hương phảng phất,
Lên non hàng cọp sức dư bền.
Ngày đi hái lộc...qua năm núi,
Tối dục trường sanh...lão bách niên.
Điệp Cốc Y Tiên tìm gặp được.
Xin làm đệ tử lão ngay liền...

Tú lang thang



NĂM MỘT

Làm thơ kết bạn sống chân hiền
Lấy vợ chung tình số có duyên
Đối xử tươi vui người cảm mến
Ở ăn chất phát dạ trung bền
Tương lai gặt hái nên nhiều diện
Hạnh phúc dựng xây đẹp lắm niên
Chàng xướng nàng hô thuyền cập bến
Vào ra năm một có con liền

Thanh Huy

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TTH

CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11


BÁC LÁ

Ông lão tám tư tính cũng hiền
Thơ Đường xướng họa hãy còn duyên
Ban ngày lướt nét đo tri thức
Tối đến on line thử sức bền
Dệt gấm thêu hoa cùng bọn trẻ
Phun châu nhả ngọc với đồng niên
Ung dung một cõi đời thanh thản
Bà cháu vừa kêu ...có mặt liền [:D][:D][:D]

Liên Hương

Hì , con mạo muội thử họa chân dung bác Lá. Có chỗ nào sai bác bỏ quá cho con
nha


PHẢI DẠ LIỀN

Chằn lửa nghe danh biết chẳng hiền
Nhưng tình đã nặng phải trao duyên
Tưởng lưng xí oách không bài bản
Nào biết dài chân vẫn dẻo bền
Sớm tối ép ăn toàn mỹ vị
Trưa chiều tẩm bổ thuốc thâm niên
Thiên đường địa ngục là đây cả
Những lúc bà kêu phải dạ liền !
Lá chờ rơi 23/09/11



DẠ QUÂN TỬ

Tốt nhịn được khen tiếng ở hiền.
Thôi thì ép bụng gọi là duyên.
Miệng cười mà dạ nguyền cho nát.
Khẩu phục nhưng tâm rủa chẳng bền.
Vờ nhịn lập lờ qua đoạn tháng.
Giả vui che dấu đã thâm niên.
Miễn sao được việc là trên hết.
Tốt nhịn người khen có lợi liền
Trần Thảo Uyên
23-9-2011


[color=#006600]ĐIỆP CỐC Y TIÊN...(1)

Xưa nay đã có những người hiền,
Mạng số trời sinh được hữu duyên?
Vào động tìm hoa hương phảng phất,
Lên non hàng cọp sức dư bền.
Ngày đi hái lộc...qua năm núi,
Tối dục trường sanh...lão bách niên.
Điệp Cốc Y Tiên tìm gặp được.
Xin làm đệ tử lão ngay liền...

Tú lang thang


[/color]
NĂM MỘT

Làm thơ kết bạn ở chân hiền
Lấy vợ chung tình số có duyên
Đối xử tươi vui người cảm mến
Ở ăn chất phát dạ trung bền
Tương lai gặt hái nên nhiều diện
Hạnh phúc dựng xây đẹp lắm niên
Chàng xướng nàng hô thuyền cập bến
Vào ra năm một có con liền

Thanh Huy


SẼ CÓ LIỀN !

Xóm dưới làng trên lắm kẻ hiền
Nhưng mình xấu nết lại vô duyên
Xáp vô xem thử nào đâu ngán
Ngảnh lại trông xa thấy chẳng bền
Một bóng một thân càng khỏe trí
Đôi đầu đôi miệng khó đầy niên
Thà cam ba bữa ăn mì gói
Lúc đói quơ tay sẽ có liền !
Lá chờ rơi 24/09/11



Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
 

CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11


BÁC LÁ

Ông lão tám tư tính cũng hiền
Thơ Đường xướng họa hãy còn duyên
Ban ngày lướt nét đo tri thức
Tối đến on line thử sức bền
Dệt gấm thêu hoa cùng bọn trẻ
Phun châu nhả ngọc với đồng niên
Ung dung một cõi đời thanh thản
Bà cháu vừa kêu ...có mặt liền

Liên Hương

Hì , con mạo muội thử họa chân dung bác Lá. Có chỗ nào sai bác bỏ quá cho con
nha


PHẢI DẠ LIỀN

Chằn lửa nghe danh biết chẳng hiền
Nhưng tình đã nặng phải trao duyên
Tưởng lưng xí oách không bài bản
Nào biết dài chân vẫn dẻo bền
Sớm tối ép ăn toàn mỹ vị
Trưa chiều tẩm bổ thuốc thâm niên
Thiên đường địa ngục là đây cả
Những lúc bà kêu phải dạ liền !
Lá chờ rơi 23/09/11



DẠ QUÂN TỬ

Tốt nhịn được khen tiếng ở hiền.
Thôi thì ép bụng gọi là duyên.
Miệng cười mà dạ nguyền cho nát.
Khẩu phục nhưng tâm rủa chẳng bền.
Vờ nhịn lập lờ qua đoạn tháng.
Giả vui che dấu đã thâm niên.
Miễn sao được việc là trên hết.
Tốt nhịn người khen có lợi liền
Trần Thảo Uyên
23-9-2011


[color="#006600"]ĐIỆP CỐC Y TIÊN...(1)

Xưa nay đã có những người hiền,
Mạng số trời sinh được hữu duyên?
Vào động tìm hoa hương phảng phất,
Lên non hàng cọp sức dư bền.
Ngày đi hái lộc...qua năm núi,
Tối dục trường sanh...lão bách niên.
Điệp Cốc Y Tiên tìm gặp được.
Xin làm đệ tử lão ngay liền...

Tú lang thang


[/color]
NĂM MỘT

Làm thơ kết bạn ở chân hiền
Lấy vợ chung tình số có duyên
Đối xử tươi vui người cảm mến
Ở ăn chất phát dạ trung bền
Tương lai gặt hái nên nhiều diện
Hạnh phúc dựng xây đẹp lắm niên
Chàng xướng nàng hô thuyền cập bến
Vào ra năm một có con liền

Thanh Huy


SẼ CÓ LIỀN !

Xóm dưới làng trên lắm kẻ hiền
Nhưng mình xấu nết lại vô duyên
Xáp vô xem thử nào đâu ngán
Ngảnh lại trông xa thấy chẳng bền
Một bóng một thân càng khỏe trí
Đôi đầu đôi miệng khó đầy niên
Thà cam ba bữa ăn mì gói
Lúc đói quơ tay sẽ có liền !
Lá chờ rơi 24/09/11

 Chào huynh HDT cứ vui vẻ hoạ thơ nhen , em hong có nhiều thời gian và thơ phong hạn chế nên hong sao hoạ nhanh như huynh được , mong huynh thông cảm cho , em làm một bài có khi cả ngày mười tiếng là thường ,em chỉ thích thơ thất ngôn đường luật thôi còn ngũ ngôn em chưa thông ,mong huynh thông cảm ,chúc quí huynh tỷ cuối tuần an vui hì hì ...



Chúc tỷ Liên Hương  cuối tuần an vui hì hì ...
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: vancali96

 

CẢM TẠ

Cảm tạ tình thâm quý bạn hiền
Đã cùng nhau xướng họa nên duyên
Tám câu ngắn ngủi tình son đậm
Bảy chữ đơn sơ nghĩa bạn bền
Kẻ ở quê người đua sức trẻ
Người về đất mẹ lúc cao niên
Vẫn cùng qua lại bao vần điệu
Thơ xướng vừa ra họa đáp liền.
Lá chờ rơi 22/09/11


BÁC LÁ

Ông lão tám tư tính cũng hiền
Thơ Đường xướng họa hãy còn duyên
Ban ngày lướt nét đo tri thức
Tối đến on line thử sức bền
Dệt gấm thêu hoa cùng bọn trẻ
Phun châu nhả ngọc với đồng niên
Ung dung một cõi đời thanh thản
Bà cháu vừa kêu ...có mặt liền

Liên Hương

Hì , con mạo muội thử họa chân dung bác Lá. Có chỗ nào sai bác bỏ quá cho con
nha


PHẢI DẠ LIỀN

Chằn lửa nghe danh biết chẳng hiền
Nhưng tình đã nặng phải trao duyên
Tưởng lưng xí oách không bài bản
Nào biết dài chân vẫn dẻo bền
Sớm tối ép ăn toàn mỹ vị
Trưa chiều tẩm bổ thuốc thâm niên
Thiên đường địa ngục là đây cả
Những lúc bà kêu phải dạ liền !
Lá chờ rơi 23/09/11



DẠ QUÂN TỬ

Tốt nhịn được khen tiếng ở hiền.
Thôi thì ép bụng gọi là duyên.
Miệng cười mà dạ nguyền cho nát.
Khẩu phục nhưng tâm rủa chẳng bền.
Vờ nhịn lập lờ qua đoạn tháng.
Giả vui che dấu đã thâm niên.
Miễn sao được việc là trên hết.
Tốt nhịn người khen có lợi liền
Trần Thảo Uyên
23-9-2011


[color="#006600"]ĐIỆP CỐC Y TIÊN...(1)

Xưa nay đã có những người hiền,
Mạng số trời sinh được hữu duyên?
Vào động tìm hoa hương phảng phất,
Lên non hàng cọp sức dư bền.
Ngày đi hái lộc...qua năm núi,
Tối dục trường sanh...lão bách niên.
Điệp Cốc Y Tiên tìm gặp được.
Xin làm đệ tử lão ngay liền...

Tú lang thang


[/color]
NĂM MỘT

Làm thơ kết bạn ở chân hiền
Lấy vợ chung tình số có duyên
Đối xử tươi vui người cảm mến
Ở ăn chất phát dạ trung bền
Tương lai gặt hái nên nhiều diện
Hạnh phúc dựng xây đẹp lắm niên
Chàng xướng nàng hô thuyền cập bến
Vào ra năm một có con liền

Thanh Huy


SẼ CÓ LIỀN !

Xóm dưới làng trên lắm kẻ hiền
Nhưng mình xấu nết lại vô duyên
Xáp vô xem thử nào đâu ngán
Ngảnh lại trông xa thấy chẳng bền
Một bóng một thân càng khỏe trí
Đôi đầu đôi miệng khó đầy niên
Thà cam ba bữa ăn mì gói
Lúc đói quơ tay sẽ có liền !
Lá chờ rơi 24/09/11

 Chào huynh HDT cứ vui vẻ hoạ thơ nhen , em hong có nhiều thời gian và thơ phong hạn chế nên hong sao hoạ nhanh như huynh được , mong huynh thông cảm cho , em làm một bài có khi cả ngày mười tiếng là thường ,em chỉ thích thơ thất ngôn đường luật thôi còn ngũ ngôn em chưa thông ,mong huynh thông cảm ,chúc quí huynh tỷ cuối tuần an vui hì hì ...



Chúc tỷ Liên Hương  cuối tuần an vui hì hì ...



NHỦ


Dạ thẳng lòng ngay ắt gặp hiền
Có bè có bạn sẽ nên duyên
Cứ cho ý đẹp tình chân thật
Khắc nhận lời hay nghĩa vững bền
thơ phú dùi mài đừng gián đoạn
Sách đèn gọt dũa ráng thường niên
Kim bằng hội ngộ nơi vườn mộng
Hạnh phúc niềm vui sẽ tới liền

Liên Hương

cuối tuần vui nha Vân
Đăng nhập để trả lời
0
Người tôi

Vụng về nhút nhát sợ cầm cương
Ă n nói vô tư tánh khác thường
Ngụ tại Việt-Nam không kẻ mến
Chạy qua Mỹ-Quốc chả người thương
Âm thầm chiếc bóng trên hè phố
Lặng lẽ cô thân khắp nẻo đường
Ít dịp ra ngoài hay tủi phận
Van cà mến bạn thích trầm hương

Vancali 96


Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0