<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2014 13:33:52 bởi Yên Dạ Thảo>
THƠ - YÊN DẠ THẢO
601 trả lời, 87.245 lượt xem —
Trang 15 / 21
Thoảng Hương Chiều
Nâng niu nét chữ lời thương
Tình xanh, giấy trắng tơ vương gởi lòng
Gió mùa đông thổi sớm đông
Trùng khơi biệt thẳm người trông đợi người
Đêm sâu, sông nước lặng trôi
Tiếng chìm lá cỏ, tiếng thời gian buông...
Tơ lòng thắt sợi mây buồn
Rót tình lên tứ thơ nguồn thương yêu
Đường mơ thơm thoảng hương chiều
Không là huyễn mộng cô liêu cõi tình
Trời quê ngời ánh bình minh
Ru hời tiếng gió, nguyên trinh nắng lành
Chim trời soải cánh mỏng manh
Đường bay diệu vợi mây xanh gió ngàn
Hương mơ chưa nhạt mờ tan
Sương mai đọng cánh hoa vàng sớm xuân!
Yên Dạ Thảo
17.05.2014
Còn Không?
Ngoài hiên nguyệt quế trổ hoa
Hương thơm gợi nhớ kiểng nhà bạn xưa
Sông chiều còn giọt nắng thưa
Còn không gió hạ đẩy đưa lá cành?
Yên Dạ Thảo
Từ "Còn Không" của Yên Dạ Thảo:
Y Nguyên
Trước thềm người đứng bên hoa
Người hoa như một đôi tà áo xưa
Sắc hương lay động vườn thưa
Sông đầy nắng gợn, lá chưa bỏ cành.
Phong Tâm
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.06.2014 14:49:21 bởi Yên Dạ Thảo>
Từ "Y Nguyên" của Phong Tâm
Thoảng Hương
Sông sương vắng tiếng chèo khua
Buồn cơn sóng gợn đẩy đưa lục bình
Bến xưa một bóng nhớ hình
Thoảng hương gió mộng, thoáng tình tơ vương!
Yên Dạ Thảo
23.06.2014
Từ Thoảng Hương của Yên Dạ Thảo:
Bến Đời
Bến đời vắng lạnh mờ sương
Sóng xuôi, gió ngược, người thương chưa về!
Lục bình tím bãi sông quê
Tiếng chim bìm bịp, ngồi nghe buồn buồn!
Phong Tâm
Nắng
Sương khuya nhỏ giọt long lanh
Qua giông bão tố... gió lành mưa êm
Nắng mai từng sợi tơ mềm
Rơi lên cánh mỏng nơi thềm cỏ hoa
Yên Dạ Thảo
Từ Nắng của Yên Dạ Thảo
Quê
Cửu Long miền đất phù sa
Hai mùa mưa nắng giao thoa yên bình
Chốn dừng chân, tựa tâm linh
Về đây tìm lại duyên tình bóng quê.
Trúc Tuân
***
Bến Trăng
Bến trăng đợi bóng thuyền về
Sông thương, gió hạ trời quê an bình
Đêm soi ngọn nến tâm linh
Đường mơ rộng mở, đường tình thênh thang...
Yên Dạ Thảo
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.07.2014 05:05:54 bởi Yên Dạ Thảo>
Mưa
Chiều nay tháng sáu chợt mưa rơi
Khóc tiễn xuân đi hay tiễn người
Giọt nhớ giọt thương hay giọt tủi
Giọt buồn nhỏ xuống ướt hồn tôi!
Yên Dạ Thảo
17.06.2014
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.07.2014 00:14:41 bởi Viễn Phương>
Yên Dạ Thảo:
Thoảng Hương Chiều
Nâng niu nét chữ lời thương
Tình xanh, giấy trắng tơ vương gởi lòng
Gió mùa đông thổi sớm đông
Trùng khơi biệt thẳm người trông đợi người
Đêm sâu, sông nước lặng trôi
Tiếng chìm lá cỏ, tiếng thời gian buông...
Tơ lòng thắt sợi mây buồn
Rót tình lên tứ thơ nguồn thương yêu
Đường mơ thơm thoảng hương chiều
Không là huyễn mộng cô liêu cõi tình
Trời quê ngời ánh bình minh
Ru hời tiếng gió, nguyên trinh nắng lành
Chim trời soải cánh mỏng manh
Đường bay diệu vợi mây xanh gió ngàn
Hương mơ chưa nhạt mờ tan
Sương mai đọng cánh hoa vàng sớm xuân!
Yên Dạ Thảo
17.05.2014
Hương Chiều
Hương chiều tỏa ngát trời thương
Ngậm ngùi mấy ngõ buồn vương cõi lòng
Thu tàn vội vã sang đông
Xuân về thơ thẩn vời trông bóng người
Dòng đời lặng lẽ êm trôi
Tình trần rượt đuổi một thời chưa buông
Ai đem sợi nhớ tơ buồn?
Vấn vương tự thuở bắt nguồn thương yêu
Sầu rơi theo giọt nắng chiều
Có người viễn xứ hoang liêu bến tình
Chiều tàn dõi bóng bình minh
Đêm về gối mộng kiên trinh nguyên lành
Cõi đời một thoáng mong manh
Mãi hoài thương mối tình xanh bạt ngàn
Dấu tình còn đó chưa tan
Hương chiều ru giấc mộng vàng với xuân
Viễn Phương
Mến chào YDT,
Lâu lắm rồi không được họa thơ với YDT, hôm nay đọc bài thơ Thoảng Hương Chiều
của YDT, VP có sự đồng cảm nên mạn phép họa bài thơ nầy với YDT, nếu có gì không đồng ý xin vui lòng bỏ qua.
Mến chào
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2014 11:36:35 bởi Yên Dạ Thảo>
YDT mến chào anh Viễn Phương,
Vâng, khá lâu anh mới ghé lại vườn thơ của YDT! YDT cám ơn anh để lại đôi dòng cảm xúc qua bài “Hương Chiều”. Thơ mình có người đọc và được sự đồng cảm là vinh hạnh cho người làm thơ rất nhiều! YDT nào dám “không đồng ý ”! Lần nữa YDT cám ơn bài thơ của anh.
Cõi Tình
Hương xưa phản phất bến chiều
Ngậm ngùi hoa lá, đìu hiu gió đồng
Thu đi vội vã nhường đông
Xuân xanh, nắng hạ sưởi lòng người thơ
Dòng đời là chuỗi hoài mơ
Tình trao, tình hẹn, người chờ, người mong
Ai đan sợi nắng tơ hồng
Vấn vương hồn lá, giọt buồn rơi rơi...
Sầu mưa nặng hạt góc trời
Có người cô lữ đầy vơi nỗi niềm
Chiều tan, sương lạnh, trăng chìm
Đêm thao thức đợi trông tìm bóng quê
Cõi tình ... một cõi đam mê!
Mãi miên mông muội, nhiêu khê trĩu lòng
Dấu tình một thoáng buồn trong
Hương chiều xót lại trên dòng sông thương.
Yên Dạ Thảo
04.07.2014
Nghiêng Nón
Nón nghiêng nghiêng cuối chiều sương
Lằn môi đuôi mắt con đường bến sông
Xây lưng nhìn lại, lắng lòng
Vừa nghe gió lạc trên dòng xuân rơi
Cõi tình là cõi rong chơi
Để thơ lay lắt, tim đời ngửa nghiêng
Trước hân hoan, trước nỗi niềm
Dẫu mai rớt xuống cõi duyên tình nào.
Rằng còn, trả lại xuân sau
Rằng không, đành nợ trên màu cỏ sương
Trên đuôi mắt, cuối con đường
Bên đời lặng sóng, bên hương nắng chiều.
Nón nghiêng nghiêng trước đìu hiu
Mong manh cứ dệt thêm nhiều mong manh
Vay thơ trả lại cõi tình
Quay lưng, để rớt đuôi nhìn sau lưng.
Phong Tâm
****
Xuôi Miền Cổ Tích
(Từ Nghiêng Nón của Phong Tâm)
Nón nghiêng che nắng hạ mùa
Đường quê phượng đỏ lưa thưa gió đồng
Ai gom hết áng trời hồng
Chiều tan, gió lạc bềnh bồng gió bay!
Cõi tình trăng gió mây say
Để cho con chữ đêm ngày ngẩn ngơ
Ươm mơ, gieo mộng, đợi chờ
Nợ duyên tiền kiếp nguyệt tơ se tình
Rằng còn, lại chút niềm tin
Xuân chưa tàn tạ, nợ tình chưa vơi
Rằng tim, máu vẫn luân hồi
Bến thơ sóng lặng, vốn lời trả vay!
Chiều nghiêng bến nước sông dài
Lênh đênh một bóng thuyền đời cô miên
Theo dòng nước chảy xuôi triền
Về miền cổ tích an nhiên mộng lành!
Yên Dạ Thảo
29.06.2014
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.07.2014 04:53:43 bởi Yên Dạ Thảo>
Vẫn...
Trôi vẫn trôi...
chiếc thuyền thơ lặng lẽ
Buồn vẫn buồn
tiếng khẽ nhịp thời gian
Rơi vẫn rơi
từng chiếc lá thu vàng
Nắng vẫn nắng
trong chiều mưa ảm đạm
Vẫn thế thôi ...
mây trời bay chầm chậm
Vẫn chiều tàn
đêm đến, bình minh sang
Vẫn ánh trăng
tròn nở, khuyết mờ tan
Mơ vẫn mơ
trong cõi thơ đầy mộng ...
Yên Dạ Thảo
Yên Dạ Thảo:
Vẫn...
Trôi vẫn trôi...
chiếc thuyền thơ lặng lẽ
Buồn vẫn buồn
tiếng khẽ nhịp thời gian
Rơi vẫn rơi
từng lá chiếc thu vàng
Nắng vẫn trốn
trong ngày mưa ảm đạm
Vẫn thế thôi ...
mây trời bay chầm chậm
Vẫn chiều tàn
đêm đến, bình minh sang
Vẫn ánh trăng
tròn nở, khuyết mờ tan
Vẫn là mơ
trong cõi thơ đầy mộng ...
Yên Dạ Thảo
Hoạ theo bài thơ Vẫn ... của Yên Dạ Thảo
Cũng ...
Đời cũng tan trong bài thơ cô lẻ
Tình cũng tàn quạnh quẻ giữa không gian
Buồn cũng rơi theo những chiếc lá vàng
Người cũng trốn bỏ lại sầu ãm đạm[
Cũng hiu hắt mây chiều trôi chầm chậm
Cũng nắng vàng , bóng tối đợi ngày sang
Cũng mênh mang bóng trăng khuyết , trăng tan
Cũng là mộng trong vần thơ huyễn mộng
Đỗ Hữu Tài
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.07.2014 05:03:00 bởi Yên Dạ Thảo>
YDT cám ơn bài thơ họa của anh và rất vui khi anh Tài trở lại vườn thơ VNTQ!
Hương Quê
Quê hương rạng nắng chiều hồng
Lắm sông, rạch nhỏ theo dòng ngược xuôi
Lục bình tim tím lặng trôi
Hương bình minh thoảng, mây trời xanh xanh
Miền quê Chợ Lách đất lành
Đêm rằm có ánh trăng thanh soi đường
Vườn cây trái ngọt thơm hương
Hai mùa mưa nắng vô thường sớm trưa
Ngồi đây hoài niệm chuyện xưa
Chợt thương chợt nhớ chợt đưa vào lòng
Thềm khuya nhỏ giọt sương trong
Mà nghe xa vắng mênh mông nỗi niềm...
Yên Dạ Thảo
Duyên Thơ
Hiên thơ ghé lại để xem thơ
Gợi kỷ niệm xưa tuổi mộng mơ
Đồng cảnh đồng quê đồng cảm xúc
“Quê hương nỗi nhớ” ... một duyên thơ!
Yên Dạ Thảo
15.07.2014
***
Rũ Bóng Chiều
Có phải anh gom hết nắng chiều
Kết ngàn sợi nhớ chốn cô liêu
Thềm xưa phảng phất hương mùa cũ
Bến vắng, vườn thơ rũ bóng chiều!
Yên Dạ Thảo
16.07.2014
***
Phố Vắng
Nắng xuống chiều rơi phố lạnh buồn
Đường xưa thiếu vắng bóng người thương
Công viên ghế đá nền trăng cũ
Tơ liễu buông mành hứng giọt sương!
Yên Dạ Thảo
17.07.2014
Từ Thơ Tứ Tuyệt của Yên Dạ Thảo:
Duyên Thơ
Hiên thơ ghé lại để xem thơ
Gợi kỷ niệm xưa tuổi mộng mơ
Đồng cảnh đồng quê đồng cảm xúc
“Quê hương nỗi nhớ” ... một duyên thơ!
Yên Dạ Thảo
15.07.2014
***
Hoa Hiên
Có phải người thơ cập bến thơ
Hoa hiên ngày cũ đọng hương chờ
Dòng sông vẫn đợi trăng in bóng
Bảng lảng bên đời vọng tiếng thơ!
Phong Tâm
16.07.2014
***
Rũ Bóng Chiều
Có phải anh gom hết nắng chiều
Kết ngàn sợi nhớ chốn cô liêu
Thềm xưa phảng phất hương mùa cũ
Bến vắng, vườn thơ rũ bóng chiều!
Yên Dạ Thảo
16.07.2014
***
Hiên Thơ
Nắng lạnh nghiêng nghiêng đổ xuống chiều
Trôi từng mảng nhớ giữa hoang liêu
Hiên thơ vắng đợi mùa xuân thắm
Về với vườn xưa lộng gió chiều.
Phong Tâm
***
Phố Vắng
Nắng xuống chiều rơi phố lạnh buồn
Đường xưa thiếu vắng bóng người thương
Công viên ghế đá nền trăng cũ
Tơ liễu buông mành hứng giọt sương!
Yên Dạ Thảo
17.07.2014
***
Lá Đêm
Đêm trên phố lạnh tiếng rao buồn
Dưới ánh đèn vàng đọng nhớ thương
Lối cũ thờ ơ vài chiếc lá
Rơi thầm trong gió nhẹ trong sương.
Phong Tâm
20.07.2014
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.07.2014 13:33:00 bởi Yên Dạ Thảo>
(Từ "Lá Đêm" của Phong Tâm)
Đêm Sâu
Nhẹ nhàng trong gió thoảng hơi sương
Một chiếc lá rơi trên lối buồn
Khuyết mảnh sầu treo nơi góc lạnh
Đêm sâu chợt khẽ tiếng lòng buông...
Yên Dạ Thảo
24.07.2014
Từ "Đêm Sâu" của Yên Dạ Thảo:
Bóng Lạnh
Bước nhẹ trên thềm những lá sương
Nghe như có tiếng thở đêm buồn
Tay rời tay vẫn còn hơi ấm
Mà giọt thời gian lặng lặng buông...
Phong Tâm
25.07.2014
Hoa Trang Trước Ngõ
Bụi trang trước ngõ màu tươi thắm
Thoáng dịu hương trong ủ lá cành
Chạnh nhớ mùa xưa trên lối mộng
Hoa cài mái tóc đẫm tình anh!
Giọt nhớ sương chiều vương mắt em
Gió ru hồn lạc chốn xa miền
Nắng rơi nghiêng cánh hoa thềm cũ
Mưa có thấm lòng... anh nhớ em?
Yên Dạ Thảo
Tình!
Tình đến tình đi như gió mây
Hạ phai thu đến bóng trăng đầy
Đông sang buốt lạnh vần thi tứ
Xuân ấm ru hồn say giấc say!
Yên Dạ Thảo
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.08.2014 03:27:13 bởi Yên Dạ Thảo>
Từ "Tình!" của YDT:
Đời…
Đời sống, tình yêu như gió mây
Trăm năm giòng nước lúc vơi đầy
Bốn mùa ấm lạnh vòng xoáy cuộn
Thanh thản người ơi tỉnh cơn say.
Anh Tú
28.07.2014
****
Lá
Tình như gió thổi mây tan
Buồn như chiếc lá thời gian phai màu
Theo vòng nhật nguyệt xoay mau
Tình bay, lá rụng, hồn sầu mang mang!
Yên Dạ Thảo
30.07.2014
****
Từ "Tình!" của YDT:
Ngã
Bóng ngả sang chiều, khói vướng mây
Rằng quên, vẫn nhớ tự dâng đầy
Sóng lòng ẩn hiện hồn thu cũ
Ân ái ru tình mộng tỉnh say.
Phong Tâm
29.07.2014
***
Xa Vắng
Bóng chiều rơi nhẹ bến sông mây
Sóng vỗ bờ thương, thương nhớ ai
Xa vắng tiếng buồn đưa tiễn biệt
Thềm thu lất phất hạt mưa bay!
Yên Dạ Thảo
30.07.2014
***
Chữ Tình là cái chi chi
Mà sao ai cũng lâm li thế này ?…
Phú Thạnh
***
Để Trả Lời Một Câu Hỏi
Tình yêu là thú trời đày (*)
Yêu thương ươm mộng đêm ngày đợi mong
Để nghe lời ngọt rót lòng
Trái tim mông muội ta đong mơ đầy!
Yên Dạ Thảo
_______________
*Trích từ Mua Xuân của Phong Tâm
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.08.2014 22:19:16 bởi Yên Dạ Thảo>
Lá Sương
Xin đừng tựa lá thay màu
Đừng phong kín cả dạt dào ước mơ
Đừng ươm mộng úa vào thơ
Buồn trang kỷ niệm vần chờ héo hon
Xin đừng nhuộm tím hoàng hôn
Gieo sầu trên lối treo hồn chơi vơi
Xin đừng che nắng hiên đời
Bỏ hoa rũ cánh thôi ngời sắc hương
Xin đừng gợn sóng sông thương
Thuyền không êm ả xuôi nguồn trường giang
Xin đừng gom hết mây ngàn
Chim di lạc hướng bay sang phương người
Xin đừng xô dạt tình tôi
Trời thu rót lệ mù khơi xuống chiều
Xin đừng đọng giọt cô liêu
Lá sương thấm lạnh vần yêu rã rời...
Yên Dạ Thảo
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2014 05:41:22 bởi Yên Dạ Thảo>
Tháng Bảy
Tháng bảy trờ về nặng nỗi buồn
Đời con vắng bóng mẹ yêu thương
Phố Vắng Lá Đêm lòng chạnh nghĩ
Kiếp sống con người tựa giọt sương.
Anh Tú
***
Giọt Buồn Tháng Bảy
Tháng bảy mùa ngâu rót giọt buồn
Hiên đời vắng mẹ một đời vương
Chắt chiu kỷ niệm thời niên thiếu
Man mác mưa lòng quyện gió sương!
Yên Dạ Thảo
***
Mùa Thương Nhớ
Đêm Vu Lan trầm ngân chuông buồn
Trăng mùa tháng bảy mờ trong sương
Mắt đầy bóng núi, lòng dâng biển
Tro khói nhang tàn, vương nhớ vương!
Phong Tâm
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.08.2014 14:27:32 bởi Yên Dạ Thảo>
Hiên Đời Vắng Mẹ
Từ khi vắng bóng mẹ hiền
Đời con cay đắng muộn phiền đầy vơi
Mẹ ơi, trẻ nhớ thương người
Vòng tay ấm áp, nụ cười trên môi
Từ nhà vắng bóng mẹ rồi!
Bếp tro nguội lạnh, niêu nồi buồn treo
Võng trưa một góc chèo queo
Hoài trông bạn cũ cùng theo năm dài
Ô trầu một góc buồn cay
Bình vôi cũng luyến bàn tay thường dùng
Nhà sau bộ ngựa gỗ mun
Dài lâu mòn mỏi nhớ nhung dấu người
Hiên đời mưa gió mù khơi
Đất trời nghiêng ngả buồn rơi bóng chiều
Hiên nhà vắng mẹ quạnh hiu
Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều đêm nay!
Yên Dạ Thảo
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.09.2014 04:51:31 bởi Yên Dạ Thảo>
Hiên Thu
Gió chuốc xuân thì mai lả mộng
Đêm tàn sương đọng cánh sầu rơi
Mưa buồn cuối hạ vương cành lá
Phượng rũ nhường thu cúc lả lơi
Nắng ngả đường chiều gió nhẹ lay
Trời khuya hiu hắt ánh trăng gầy
Hiên thu một bóng người cô quạnh
Nghe gió ru mềm luyến cỏ cây!
Yên Dạ Thảo
Yên Dạ Thảo:
Hiên Thu
Gió chuốc xuân thì mai lã mộng
Đêm tàn sương đọng cánh sầu rơi
Mưa buồn cuối hạ vương cành lá
Phượng rũ nhường thu cúc lã lơi
Nắng ngã đường chiều gió nhẹ lay
Trời khuya hiu hắt ánh trăng gầy
Hiên thu một bóng người cô quạnh
Nghe gió ru mềm luyến cỏ cây!
Yên Dạ Thảo
VP xin phép hòa bài thơ với YDT nha.
Cảm ơn
Chờ Thu
Chiếc lá vàng rơi lẩn tiếng ru
Màn sương phơ phất giữa xa mù
Phố khuya tịch mịch đèn hiu hắt
Gác vắng lặng lờ dõi bóng Thu
Hương gió nồng nàn man mát lạ
Bóng người hiện ẩn lớp sương nhu
Chờ nhau mấy độ thu vàng chín
Hồn mãi la đà trong cõi hư!...
Viễn Phương