<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-06 22:04:35Trúc Lan>
Chào chị Ct.Ly và cả nhà...
Khoảng năm 2002 bên Đức có rộ lên một phong trào uống "trà đinh".
Năm đó một người quen của TrúcLan về VN mang trà đinh sang, có cho
TrúcLan chừng 100gr để uống thử... TrúcLan đã lấy chừng 3 cọng cho
vào cái chén nhỏ và đổ nước sôi vào... chừng 3 phút thấy chén trà nổi
váng đen, thấy dơ quá TrúcLan đổ chén trà đó đi và pha lại chén khác,
lần nào cũng có váng đen, nên không dám uống, cất vào góc tủ... thế rồi
quên đi mất... chừng 2 năm sau TrúcLan tình cờ đọc được trên internet
về những tác hại của trà đinh ...hoảng quá ngó lại gói trà hôm nào còn nằm trong
góc tủ, TrúcLan vội ném ngay vào thùng rác...
Ngày xưa còn ở VN, TrúcLan thích uống trà tươi, lá trà hái trực tiếp từ cây
trà, rửa sạch và vo cho lá trà hơi nát, nấu một ấm nước sôi (chừng 1 lít) rồi
cho lá trà vào, để nguội uống... đó là kiểu uống nhà quê mình gọi là "trâu uống
nước", bởi vì cuộc sống bận rộn sáng tối nên uống ực một hơi no bụng không
có thời giờ nhâm nhi thưởng thức theo kiểu trà đạo Trung Hoa hay Nhật Bản.
TrúcLan đã ở Blao (trước 1975 có tên là Bảo Lộc hay Lâm Đồng) cùng quốc
lộ đó đi thêm chừng 50km (nhớ mang máng vậy) thì đến Di-Linh...
Vườn café, trà và mít ở Lâm Đồng không biết có phải là do người Pháp trồng hay
không nhưng hồi đó thấy bỏ hoang... Nhớ ngày ở Lâm Đồng TrúcLan còn bé đi học
về thấy trái mít rụng, vỡ toang, nằm lăn lóc trên đường mà người qua lại không
ai thèm lượm... con bé TrúcLan ngồi ngay xuống bóc từng múi mít... ăn đã đời.
Ba cuả TrúcLan thấy con bé đi học chưa về hoảng hồn đánh xe đi tìm... ông cụ
thấy con bé ngồi bên vệ đường đang ăn mít, tay dính đầy nhựa... Thời thanh bình,
no ấm đó đã mất và không bao giờ tìm lại được dưới thời chụp giựt của chủ nghĩa
xã hội.
Rau răm nhà Trúc Lan cao gần 1,50m cũng trồng trong chậu như chị...
Người Trung Hoa gọi cây rau răm là Thủy Biển, là loài sống trên đất nhưng rất cần
nước, vì vậy đất phải luôn ẩm ướt thì cây sẽ lên nhanh và tốt như bụi tre...
Về mùa lạnh TrúcLan không bưng nguyên chậu rau răm vào trong nhà như chị,
TrúcLan cắt gốc bỏ đi, lấy ngọn dài cỡ chừng 2 hoặc 3 gang tay, làm thành một bó
rồi ngâm vào xô nước và để trong nhà nơi có nhiều ánh sáng mặt trời.... cọng rau răm
hút nước nhanh dễ sợ, hễ xô cạn nước lại đổ nước vào... chừng 2-3 tuần, rễ bắt đầu
mọc xoắn chặt vào nhau, lá rau răm trong nhà hơi quăn.
Khoảng giữa tháng 5 năm sau cầm nguyên bó đem trồng vào trong chậu, đất trong chậu
lúc ban đầu là bùn, chừng 2-3 tuần cây bắt đầu cứng cáp thì tháo nước trong chậu
ra để cho bùn thành đất... tưới nước mỗi ngày, cây mọc nhanh như thổi...
Còn tía tô phần trồng ngoài đất hột rơi xuống năm sau tự động mọc lên... phần trồng
trong chậu thì TrúcLan bưng nguyên chậu vào nhà để phòng hờ mất giống, hột rơi xuống
nền nhà hót bỏ vào gốc cây...
Có 2 loại tía tô, loại lá trên xanh dưới tím ngon hơn loại lá tím cả hai mặt
Ở Đức về mùa hạ thỉnh thoảng mới thấy con ong, con bướm cho nên bầu-bí-mướp khó
ra trái, vì thế sáng nào TrúcLan cũng phải ra chấm hoa. Năm nay TrúcLan trồng được
20 trái bầu, 10 trái bí và 5 trái mướp... Tháng 9 bắt đầu vào mùa thu, ban đêm trời lạnh cỡ
3° Celsius những trái non không phát triển được... bèn hái hết trái non nấu canh tôm khô,
đọt bầu và hoa bí xào thịt bò lăn... ngon "rên mé đìu hiu" luôn...
Chúc cả nhà cuối tuần an vui nha...
Khoảng năm 2002 bên Đức có rộ lên một phong trào uống "trà đinh".
Năm đó một người quen của TrúcLan về VN mang trà đinh sang, có cho
TrúcLan chừng 100gr để uống thử... TrúcLan đã lấy chừng 3 cọng cho
vào cái chén nhỏ và đổ nước sôi vào... chừng 3 phút thấy chén trà nổi
váng đen, thấy dơ quá TrúcLan đổ chén trà đó đi và pha lại chén khác,
lần nào cũng có váng đen, nên không dám uống, cất vào góc tủ... thế rồi
quên đi mất... chừng 2 năm sau TrúcLan tình cờ đọc được trên internet
về những tác hại của trà đinh ...hoảng quá ngó lại gói trà hôm nào còn nằm trong
góc tủ, TrúcLan vội ném ngay vào thùng rác...
Ngày xưa còn ở VN, TrúcLan thích uống trà tươi, lá trà hái trực tiếp từ cây
trà, rửa sạch và vo cho lá trà hơi nát, nấu một ấm nước sôi (chừng 1 lít) rồi
cho lá trà vào, để nguội uống... đó là kiểu uống nhà quê mình gọi là "trâu uống
nước", bởi vì cuộc sống bận rộn sáng tối nên uống ực một hơi no bụng không
có thời giờ nhâm nhi thưởng thức theo kiểu trà đạo Trung Hoa hay Nhật Bản.
TrúcLan đã ở Blao (trước 1975 có tên là Bảo Lộc hay Lâm Đồng) cùng quốc
lộ đó đi thêm chừng 50km (nhớ mang máng vậy) thì đến Di-Linh...
Vườn café, trà và mít ở Lâm Đồng không biết có phải là do người Pháp trồng hay
không nhưng hồi đó thấy bỏ hoang... Nhớ ngày ở Lâm Đồng TrúcLan còn bé đi học
về thấy trái mít rụng, vỡ toang, nằm lăn lóc trên đường mà người qua lại không
ai thèm lượm... con bé TrúcLan ngồi ngay xuống bóc từng múi mít... ăn đã đời.
Ba cuả TrúcLan thấy con bé đi học chưa về hoảng hồn đánh xe đi tìm... ông cụ
thấy con bé ngồi bên vệ đường đang ăn mít, tay dính đầy nhựa... Thời thanh bình,
no ấm đó đã mất và không bao giờ tìm lại được dưới thời chụp giựt của chủ nghĩa
xã hội.
Rau răm nhà Trúc Lan cao gần 1,50m cũng trồng trong chậu như chị...
Người Trung Hoa gọi cây rau răm là Thủy Biển, là loài sống trên đất nhưng rất cần
nước, vì vậy đất phải luôn ẩm ướt thì cây sẽ lên nhanh và tốt như bụi tre...
Về mùa lạnh TrúcLan không bưng nguyên chậu rau răm vào trong nhà như chị,
TrúcLan cắt gốc bỏ đi, lấy ngọn dài cỡ chừng 2 hoặc 3 gang tay, làm thành một bó
rồi ngâm vào xô nước và để trong nhà nơi có nhiều ánh sáng mặt trời.... cọng rau răm
hút nước nhanh dễ sợ, hễ xô cạn nước lại đổ nước vào... chừng 2-3 tuần, rễ bắt đầu
mọc xoắn chặt vào nhau, lá rau răm trong nhà hơi quăn.
Khoảng giữa tháng 5 năm sau cầm nguyên bó đem trồng vào trong chậu, đất trong chậu
lúc ban đầu là bùn, chừng 2-3 tuần cây bắt đầu cứng cáp thì tháo nước trong chậu
ra để cho bùn thành đất... tưới nước mỗi ngày, cây mọc nhanh như thổi...
Còn tía tô phần trồng ngoài đất hột rơi xuống năm sau tự động mọc lên... phần trồng
trong chậu thì TrúcLan bưng nguyên chậu vào nhà để phòng hờ mất giống, hột rơi xuống
nền nhà hót bỏ vào gốc cây...
Có 2 loại tía tô, loại lá trên xanh dưới tím ngon hơn loại lá tím cả hai mặt
Ở Đức về mùa hạ thỉnh thoảng mới thấy con ong, con bướm cho nên bầu-bí-mướp khó
ra trái, vì thế sáng nào TrúcLan cũng phải ra chấm hoa. Năm nay TrúcLan trồng được
20 trái bầu, 10 trái bí và 5 trái mướp... Tháng 9 bắt đầu vào mùa thu, ban đêm trời lạnh cỡ
3° Celsius những trái non không phát triển được... bèn hái hết trái non nấu canh tôm khô,
đọt bầu và hoa bí xào thịt bò lăn... ngon "rên mé đìu hiu" luôn...
Chúc cả nhà cuối tuần an vui nha...

![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)



















