📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Con đò thơ ấu của Hồ Sĩ Bình

0 trả lời, 923 lượt xem — Trang 1 / 1
Con đò thơ ấu


Tặng Đ.T.H.


HỒ SỸ BÌNH


Chúng tôi quen nhau từ thuở còn lận đận lưu lạc ở phương Nam. Anh từng làm rất nhiều nghề: làm báo, viết văn, làm thơ, làm bầu sô ca nhạc, có lần còn vào tù vì lầm lỡ... Lao đao với nợ áo cơm nhưng anh luôn dành dụm gửi tiền về cho mẹ và em gái ở quê.

Chuyện riêng tư của anh mới là lắm nỗi đắng cay. Nhiều đêm anh nằm chong mắt nhìn lên trần nhà, nhớ mẹ và em quặn thắt. Có khi muốn quay về cố xứ nhưng cứ ngần ngại, lần lữa vì sợ mang thêm cái khó khăn cho mẹ già, nói như thơ anh: “Sợ lắm quê nhà nhưng vẫn mơ hoài hương...”. Những năm tháng xa quê ấy đã kéo chúng tôi gần lại nhau hơn.

Làng quê của anh là một vùng truông rú và mịt mùng cát trắng ven biển; ngàn năm trước nguyên là những cánh rừng nguyên sinh ăn ra tới mép biển rồi bão cát đã vùi lấp tất cả. Con sông Ô Lâu quê anh là ranh giới tự nhiên giữa hai tỉnh Thừa Thiên và Quảng Trị nên luôn xuôi ngược đò dọc đò ngang.

Anh kể thuở nhỏ lâu lâu mới được theo mẹ đi chợ quê họp bên dòng sông; những con đò nhỏ ghé lại chợ mang theo một ít hàng hóa đổi chác rồi lại ra đi. Đôi mắt thơ bé từng đăm đắm dõi theo những con đò cho đến khi xa khuất, để lại trong lòng chú bé những câu hỏi không lời đáp. Những chuyến đò ấy sẽ về đâu, sẽ dừng lại bến bờ nào? Để rồi trỗi dậy trong chú bé giấc mộng được theo đò đến những bến bờ xa lạ, đến tận chốn kinh kỳ phù hoa.

Ấp ủ mãi, cũng đến lúc lên đường dù năm ấy anh mới tròn 14 tuổi. Cuộc ra đi ấy mới thật là dài rộng. Anh đã đi thật xa, xa hơn rất nhiều so với những điểm đến của con đò thơ ấu trên dòng sông nhỏ...

Mới rồi tôi gặp lại anh ở chợ Kẻ Diên, dịp quê anh chào mừng kỷ niệm ngày giải phóng. Mừng mừng tủi tủi, rượu uống mềm môi, nói đủ thứ chuyện trên đời. Mẹ anh đã mất cách đây mấy năm, còn mấy đứa em gái giờ đã có chồng con. Buổi chiều ngồi bên mom sông dưới bóng mát hàng tre, có tiếng chim chèo bẻo thoảng qua khúc sông vắng và xào xạc âm thanh của thuyền chài bủa lưới.

Làng quê anh giờ đã thay đổi nhiều lắm, con đường vào làng đã đổ bêtông, xe hơi về đến nơi, điện đã thắp sáng… Nhưng vẫn còn bến đò cây đa năm cũ, và sau làng vẫn là truông rú kéo dài ra tới biển, chiều chiều cò bay về đậu trắng cả nội cỏ. Vẫn nguyên vẹn đồng lúa xanh ngát với lũy tre ôm ấp lấy những xóm nhỏ.

Nhắc lại giấc mơ về những con đò ấu thơ, anh kể câu chuyện cũ trong Quốc văn giáo khoa thư, chuyện rằng có một người sau khi đi đây đó nhiều nơi trên Trái đất, ngày trở lại quê nhà, bà con và người thân hỏi nơi nào là đẹp nhất, anh ta không chút do dự trả lời ngay: quê nhà là nơi đẹp nhất.

Điều hết sức đơn giản ấy, sau mấy chục năm luân lạc xứ người anh mới nhận ra nên chuyện kể càng thấm thía. Chúng tôi ngồi lại thật lâu bên sông để chờ đêm xuống. Những chuyến đò đi qua rất chậm chứ không vội vã xa khuất, chở theo những giấc mơ ấu thơ của bạn tôi mấy chục năm về trước…










http://www.cafesangtao.com
http://www.my.opera.com/tieuboingoan
Đăng nhập để trả lời
0