Tôi rất yêu mến bài thơ HAI SẮC HOA TIGÔN của tác giả TTKH.
Bài thơ này gắn liền với những kỷ niệm về mối tình đầu của tôi, tôi xin giữ cái tên này, mong bà TTKH thứ lỗi.
HAI SẮC HOA TIGÔN
Nhành ti gôn như con tim tan vỡ
Trở khăn tang cho mối tình dang dở,
Một thủa ngây thơ em hái tặng tôi
Nào em biết giờ tôi đau khổ.
Thuả ấy hoa rơi trắng nẻo đường,
Trạnh lòng em nhặt cánh hoa vương,
Nhìn giọt sương tan tôi khẽ nói
“Chắc hồn hoa khóc những yêu đương”.
“Yêu nhau ai nói đến chia ly”,
Thì thầm em nói “anh cười đi”
“Đừng để u sầu che mí mắt”,
“Đừng để mây buồn vương bờ mi”.
***
Trời chiều nắng nhạt rớt nghiêng nghiêng,
Trách sao ngọn gió quá vô tình
Rung hoa, đùa nắng còn chưa đủ
Quấn cả tình tôi hai ngả riêng...
Ngả đường chiều ấy ngả chia đôi,
Sắc hoa em tặng vẫn bên tôi.
Mỗi lần nhớ lại ngày xưa ấy
Tôi thấy hồn tôi vẫ bồi hồi.
***
Cũng từ dạo ấy bao hoa rụng
Tôi biết rằng em đã lấy chồng.
Ngỡ xuân, thu, hạ theo em hết,
Đọng mãi hồn tôi một mùa đông.
Vẫn biết loài hoa chỉ có thời
Như thời con gái săc xuân thôi,
Nhưng hoa thương nhớ thì em ạ,
Nó nở trong tôi suốt một đời.
***
Trên nẻo thời gian tôi vẫn đi,
Muốn vùi kỷ niệm mối tình si,
Muốn tim đau khổ ngừng thổn thức,
Vì giữa đôi ta chẳng còn gì.
Gió thổi hồn tôi qua lối xưa,
Một trời phong cả trắng mây đưa,
Vẫn con đường cũ đầy hoa nở,
Vẫn sắc tigôn đỏ hững hờ.
Chẳng giám hái hoa để tặng em,
Chỉ xin trả lại góc trái tim,
Một thời xưa trước em từng tặng,
Ở đó trong tôi dấu truyện mình.
Và ích kỷ tôi xin đòi lại,
Nếu em còn giữ bóng hình tôi,
Cả sắc đỏ tình xưa một thủa,
Cùng tím tigôn dang dở thuỷ chung.
Mảnh trái tim em hãy tặng chồng,
Cho nguyên vẹn, cho đừng tan vỡ.
Lọc lấy cho tôi cái phần dang dở,
Còn tím thuỷ chung, thôi để cho em.
Với anh và em, hoa tigôn đang nở mãi mãi chỉ có hai sắc màu: tím và hồng đỏ.
Khi nó mới sinh ra nó chỉ có màu trắng, và khi nó rụng xuống lại một màu trắng xưa.
Anh mong rằng những cặp tình nhân khác sẽ thấy hai sắc màu ấy rực rỡ hơn.
Bài thơ này gắn liền với những kỷ niệm về mối tình đầu của tôi, tôi xin giữ cái tên này, mong bà TTKH thứ lỗi.
HAI SẮC HOA TIGÔN
Nhành ti gôn như con tim tan vỡ
Trở khăn tang cho mối tình dang dở,
Một thủa ngây thơ em hái tặng tôi
Nào em biết giờ tôi đau khổ.
Thuả ấy hoa rơi trắng nẻo đường,
Trạnh lòng em nhặt cánh hoa vương,
Nhìn giọt sương tan tôi khẽ nói
“Chắc hồn hoa khóc những yêu đương”.
“Yêu nhau ai nói đến chia ly”,
Thì thầm em nói “anh cười đi”
“Đừng để u sầu che mí mắt”,
“Đừng để mây buồn vương bờ mi”.
***
Trời chiều nắng nhạt rớt nghiêng nghiêng,
Trách sao ngọn gió quá vô tình
Rung hoa, đùa nắng còn chưa đủ
Quấn cả tình tôi hai ngả riêng...
Ngả đường chiều ấy ngả chia đôi,
Sắc hoa em tặng vẫn bên tôi.
Mỗi lần nhớ lại ngày xưa ấy
Tôi thấy hồn tôi vẫ bồi hồi.
***
Cũng từ dạo ấy bao hoa rụng
Tôi biết rằng em đã lấy chồng.
Ngỡ xuân, thu, hạ theo em hết,
Đọng mãi hồn tôi một mùa đông.
Vẫn biết loài hoa chỉ có thời
Như thời con gái săc xuân thôi,
Nhưng hoa thương nhớ thì em ạ,
Nó nở trong tôi suốt một đời.
***
Trên nẻo thời gian tôi vẫn đi,
Muốn vùi kỷ niệm mối tình si,
Muốn tim đau khổ ngừng thổn thức,
Vì giữa đôi ta chẳng còn gì.
Gió thổi hồn tôi qua lối xưa,
Một trời phong cả trắng mây đưa,
Vẫn con đường cũ đầy hoa nở,
Vẫn sắc tigôn đỏ hững hờ.
Chẳng giám hái hoa để tặng em,
Chỉ xin trả lại góc trái tim,
Một thời xưa trước em từng tặng,
Ở đó trong tôi dấu truyện mình.
Và ích kỷ tôi xin đòi lại,
Nếu em còn giữ bóng hình tôi,
Cả sắc đỏ tình xưa một thủa,
Cùng tím tigôn dang dở thuỷ chung.
Mảnh trái tim em hãy tặng chồng,
Cho nguyên vẹn, cho đừng tan vỡ.
Lọc lấy cho tôi cái phần dang dở,
Còn tím thuỷ chung, thôi để cho em.
Với anh và em, hoa tigôn đang nở mãi mãi chỉ có hai sắc màu: tím và hồng đỏ.
Khi nó mới sinh ra nó chỉ có màu trắng, và khi nó rụng xuống lại một màu trắng xưa.
Anh mong rằng những cặp tình nhân khác sẽ thấy hai sắc màu ấy rực rỡ hơn.
Lê Huy Thắng
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)