📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.828 lượt xem — Trang 3 / 55


Ừ VỀ THÔI…

Vốn gió sinh ra đã thế rồi
Vân du bốn cõi tháng ngày trôi
Thân theo làn gió về muôn chốn
Mắt dõi trăng thanh khắp nẻo đời

Cầu Cọ hôm xưa đã trở về
Bên lòng ngày cũ vẫn tái tê
Còn ai về tắm nơi xưa nữa
Để nhớ trong đêm lặng…tư bề…

Xuôi ngược người ơi giữa dòng đời…
Nhiều khi bất giác nước mắt rơi…
Bao nhiêu là nhớ bao nhiêu nhớ
Tình thu riêng nặng chẳng nên lời

Thương ơi tiếng nhỏ ngày thơ ấu
Vô tư đường nhỏ đã chung đôi
Qua sông qua suối …chờ em với…
Cách biệt giờ đâu người hỡi người…

Sớm nay lưu luyến mấy từng thu
Nghe tiếng ngày thơ gọi trở về
Qua sông nghe sóng không vờn nữa…
- Nghỉ thôi gió đã trở về quê…
…………..
Đăng nhập để trả lời
0


Đêm Từ Quy…

Mùa chim Từ Quy...
Cả bốn phía rừng đều vọng tiếng...

Khi ta nhớ về tình yêu...
Chỉ nên có một chiều hồi tưởng....
...và đôi tai lắng tiếng Tình yêu...
...trao và nhận lại...
Hãy để trống một chiều...
...là chiếu ta nhìn thấy tương lai...

Ôi những lúc tiếng Từ Quy rền rĩ...
Bốn phía rừng nức nở tiếng tìm nhau...
Tiếng ngân dài...uất nghẹn niềm đau…
Xin tình yêu...chớ nhuốm màu ngang trái...
...để cuối ngàn vọng lại...tiếng Từ Quy...

Ôi đêm Từ Quy tha thiết…
Cả bốn phía đều róng riết gọi…tìm nhau..!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
[img]http://img.youtube.com/vi/ofiyeVBKMuY/default.
jpg?h=60&w=80&sigh=__dGR4Kts0AEGulTF5x3mQTgsFHtY=[/img]

Nghe Huế đêm mưa dạ trở sầu !

Dạ Huế bây giờ mưa dữ lắm ?
Trắng trời nước đổ trắng trời thương
Bao Vinh, Vĩ Dạ con đò lặng
Kim Long, An Cựu nước ngập đường ?

Cơn mưa ngày ấy mưa bất chợt ?
Bây giờ mưa suốt cả tuần thôi
Mua ơi thương lắm bờ vai nhỏ
Vội vã trong mưa ướt sạch rồi

Sông chẳng còn xanh nước đục ngầu ?
Từ nguồn hung hãn chảy xuôi mau
Còn đâu thi vị dòng trong đục
Thác lũ băng băng trắng một màu!

Ơi người xa Huế đêm này có ?
Nhớ Huế bâng khuâng mấy nhịp cầu ?
Trường Tiền mờ mịt trong mưa gió
Nghe Huế đêm mưa dạ trở sầu !

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
lenamphong626 đã viết:
Tú_Yên đã viết:
Người ơi ! Ới người…

Người ơi!
Người bỏ dòng sông ?
Về thôi, bến vắng thuyền không – đợi người.

Lững lờ nỗi nhớ về xuôi
Thuyền không mái lạnh người ơi hãy về.

Bến quê
Còn nhớ…lời thề
Về đi, đừng để lòng tê tái lòng.

Người ơi!
Về kẻo em mong
Sông quê bến cũ chờ mong…
Ới người !

lnp



Rất cám ơn Nam Phong đã ghé thăm trang thơ TY và để lại bài thơ rất thân thiết.

* Phong !
Mấy hôm Chị TY hơi bận nên đã chậm hồi đáp. Sorry P :)

[html]<img src="http://files.myopera.com/zTUYENz/blog/000956.JPG" width=300 height=220>[/html]



Ới người !


Chiều nay...
Đò cũ lại về
Cho sông không phải não nề nhớ mong.

Dẫu cho nước có ngược dòng
Và bao sóng dữ xoáy lòng biển sâu
Thì đò
cũng chẳng đi đâu
Thả neo, gom hết sắc màu trời thơ.

Là đây...
Đò - của bến chờ
Là đây...
Đò của trời mơ - ấm nồng.

Sẽ về cùng bến...
Ơi sông !
Một đời đò mãi thong dong - Ới người !

Tú_Yên

(-2011)




Ới thuyền !


Thuyền về…
Ghếch mũi bến sông
Bến vui dòng nước mênh mông nỗi niềm.

Dòng sông bến nước con thuyền
Giọng hò gửi nhớ nhung lên đôi bờ
Những khi
nước cả sóng xô
Thuyền nằm gác mái đôi bờ buồn tênh.

Thuyền xuôi…
Nhớ- tiếng ca thanh
Thuyền xuôi…
Nhớ tiếng đàn tranh – đỗ dồn

Sông quê bến cũ…
Ơi người !
Giọng hò man mác về xuôi - Ới thuyền !

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


THỦA LÊN NĂM LÊN BA

Chẳng trở lại xưa…được nữa rồi
Người xưa giờ chắc…khác lắm thôi
Lên bá lên bà lâu rồi nhỉ…?
Liệu nhớ gì không …thủa đầu đời…?

Tôi nhớ xưa tôi nghịch nhất làng
Xóm trên xóm dưới thủa lang thang
Tắm kênh tắm suối canh quần áo
Đôi khi cả buổi chẳng phàn nàn…!

Tôi nhớ đôi mắt đen lay láy
Những giờ thể dục lén nhìn nhau
Chen nhau vào lớp vô tình bổng…
Đỏ bừng cả mặt…chẳng vì đâu..?

Rồi bỗng nhiên chia đứa mỗi đường
Ra đường biết ngại họ ghép chung
Hồng đôi gò má mùa gió bấc…
Rồi bước chân ai bỗng ngại ngùng…!

Thế rồi đến lúc phải chia tay
Tôi trở về nam bỏ bạn bầy
Mỗi mùa gió bấc bây giờ vẫn…
Nhớ người xoa xuýt má hây hây…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


KHÔN DẠI

Cái lý dại khôn ở cuộc đời
Đôi khi chỉ để bạn vui thôi
Dại chọc bạn cười là khôn đấy
Khôn tranh phần bạn dại người ơi...

Sự thật đôi khi cũng chả cần
Phải nhường giả dối một vài phân
Có khi giả dối làm ta thích...
Vì sự thật kia quá trụi trần…

Bao người chất phác ở quanh ta
Hồn hậu bao dung phải dại à…
Ta yêu ta quý ta lui tới…
Khôn dại nào qua cứ thật thà…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


ĐỢI MƯA BÃO

Gió ngẫn ngơ bên mùa vàng rực rỡ
Biết lá vàng còn mắc nợ mùa thu
Trời nghĩ thế này thì chết thật
Thôi cho chút bão với mây mù…

Tôi đọc đâu đây có ý rằng
Mùa màng đã gọn lúa cắt xong
Đã đem phơi kỹ và…cất kỹ
Chỉ đợi mưa cho nước ngập đồng…

Cũng nghe các Cụ vẫn bảo rằng
Năm nào lụt lớn nước băng băng
Cuối năm ăn tết tha hồ lúa
Chắc tại phù sa ở lại chăng..!

Thôi phải oằn lưng chịu bão về
Mong sao nước rửa sạch đồng quê
Để có mùa vàng vui đón tết
Ngại chi mưa bão trắng tư bề…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


Quan bảo hoan hô có Bão rồi…

Anh ạ ngoan cường dân Quảng Trị
Giữa bom đạn nổ chẳng hai lòng
Đến hẹn mưa về… trời cho bão
Mình báo Trung ương…rót vốn hè…

Bão thì dân khổ…khổ dân lo
Quan sáng sâm banh…tối sữa bò
Ờ lụt…tư bề trên biết hết…?
Mau muu viết sớ…gửi ngoài kia…

May lụt năm nay lúa gặt rồi
Thôi thì nước để rửa đồng thôi
Cũng may được cái trời y hẹn…
Chớ cứ như quan…hết kêu trời…

Các quan mừng lắm có bão rồi…
Sang năm khối việc tới tay thôi
Việc còn dang dỡ thôi tất toán…
…"Ấy ấy vừa xong bão phá rồi"…?

Bảo cũng thương quan phải không anh…?
Quan làm bôi bác quá trẻ ranh…!
…Ví chẳng trời thương cho trận bão…?
Nhìn quan vô ngục …dạ sao đành…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


HOA LAU…

Ướt cả vần thơ…cả bài thơ,
Mưa sao rền rĩ mấy hôm rồi…
Miền trung mưa trắng… trời thêm bão
Mùa thu bì bõm cuối chân trời…

Em hỏi bao giờ hết lụt đây…
Ây khi lau trổ trắng nơi này
Heo may thổi suốt dài đêm vắng
Dòng sông trong vắt ý thơ đầy

Em ạ hoa lau cũng ít rồi…
Bên đường hoa nỡ chỉ đôi nơi
Em nghe lụt hết qua đài nhé…
Phố đâu còn chỗ…nữa lau ơi…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ đức...

Mùa thu ướt mèm qua ô cửa
Trời đem rền rĩ ướp trần gian
Ta về chống bão lo trời sập
Thơ phú ngang đây...phải chạy làng...

Áo xanh thảm cỏ xanh như ngọc...
Phương ấy trời xanh gió thầm thì...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-27 15:39:09lenamphong626>


Nối dòng Thơ đức...

Mùa thu ướt mèm qua ô cửa
Trời đem rền rĩ ướp trần gian
Ta về chống bão lo trời sập
Thơ phú ngang đây...phải chạy làng...

Thơ phú hôm qua đã chạy làng
Hôm nay mưa tạnh lại lần sang
Diệp vàng rơi rụng theo dòng nước
Thu cũng về xuôi cưỡi lá vàng…
………

Áo xanh thảm cỏ xanh như ngọc...
Phương ấy trời xanh gió thầm thì...
Nắng vàng yểu điệu qua khe lá…
Như là chưa có cuộc chia ly!

lnp
(lại đức mai tiếp…)
Đăng nhập để trả lời
0


Nhất điểm

Nhất điểm thi nhân nhất điểm trầm
Lá vàng một phiến dưới thu phong
Mênh mang cũng một vầng trăng lạnh
U mặc trong tâm một cuộc trần...(.)

lnp
(Hoạ dấu (.) của TP)
Đăng nhập để trả lời
0


VÔ ĐỀ

Mãi miết nghĩ suy điều được mất
Dại khôn lý lẽ trước cuộc đời
Ngoài vườn lặng lẽ mùa thu chín
Bên song gió lạnh sắp đông rồi...!

lnp
(tiếp khôn đại)
Đăng nhập để trả lời
0


Nối dòng Thơ đức...

Mùa thu ướt mèm qua ô cửa
Trời đem rền rĩ ướp trần gian
Ta về chống bão lo trời sập
Thơ phú ngang đây...phải chạy làng...

Thơ phú hôm qua đã chạy làng
Hôm nay mưa tạnh lại lần sang
Điệp vàng rơi rụng theo dòng nước
Thu cũng về xuôi cưỡi lá vàng…

Bão trước vừa tan đà lại bão
Trời đang thử thách cả miền trung
Đâu vàng vạt nắng chiều thu cũ...
Chỉ thấy mênh mông nước mịt mùng
………

Áo xanh thảm cỏ xanh như ngọc...
Phương ấy trời xanh gió thầm thì...
Nắng vàng yểu điệu qua khe lá…
Như là chưa có cuộc chia ly!

Trời ạ cơn mưa rào bất chợt...
Đã là kỹ niệm cháy lòng nhau...

lnp
(lại đức mai tiếp…)
Đăng nhập để trả lời
0


THU ĐI..

Nhớ khi ra cửa đợi chờ thu…
Mà đến hôm nay đã giao mùa
Thu cũng buồn hơn mưa rền rĩ…
Buồn buồn này khúc nhạc chia ly…

Ta thấy heo may đến bên thềm
Trong làn mưa ướt dưới màn đêm
Cấp báo rằng thu dời chốn ở…
Thủy tinh dâng nước mấy đêm liền…

Chà chà nước cũng nhiều đáo để
Ấy ấy mưa luôn đã mấy ngày
Thu cưỡi lá vàng theo dợn sóng...
Về nam lớp lớp đã qua đây...

Lưu luyến tình riêng mấy nẽo hồn…
Bao chiều tri ngộ với hoàng hôn…
Nhuộm chút lá vàng cho vừa nhớ…
Rãi sương nhè nhẹ ánh trăng buồn…

Thôi cũng heo may đã trở về
Hoa sữa thơm nồng dưới trời khuya
Tạm biệt mùa thu nhiều lưu luyến
Trong ta và cả khắp trời quê…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
bachvan_vietnam đã viết:
[html]&lt;a href="http://s763.photobucket.com/albums/xx276/anhdaovuong/?action=view¤t=nguoiemvuonthuy-mt-etet.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i763.photobucket.com/albums/xx276/anhdaovuong/nguoiemvuonthuy-mt-etet.jpg" border="0" alt="nguoiemvuonthuy-etet"&gt;&lt;/a&gt;[/html]

Đông Xưa

đêm lành lạnh
gọi hồn hoang
thoảng trong bước nhẹ bàng hoàng bên hiên
gió sang
thổi tiếng u huyền
nghe như đồng vọng một miền thơ xưa

nhẹ như tơ
thoảng như mơ
bóng người viễn xứ trao thơ hữu tình
hương xưa
một khúc Phượng Hoàng
dư âm còn đọng ngỡ ngàng thềm xưa

đông lại sang
lạnh ngút ngàn
một mình nhẹ bước hoang mang đêm mờ
gọi người
chỉ thấy tiếng thơ
nhớ ai chợt đến như mơ thuở nào

trông gió đông
gọi cố nhân
hoa còn bao độ xuân xanh cõi người
hận miên miên
lòng khôn nguôi
tình xưa thoảng nhẹ giữa đời như không...

bachvan




Gió Bắc

gió thổi lạnh
trời âm u
đêm nghe gió chướng vù vù bên song
mái tranh
vi vút gió lồng
hơi may buốt tận trong lòng buốt ơi

lạnh nơi nơi
buốt nơi nơi
nghe trong rét mướt tiếng cười gió đông
mắt say
ôm mộng Kỳ Lân
tưởng như Long Mã* trên sông tung hoành

trời hanh hanh
gió hanh hanh
buốt như dao sắc xé mành tràn vô
trong mành
chỉ một khách thơ
ngạo cười gió bấc ai chờ ngươi đâu

gió u sầu
đời bể dâu
cánh hoa lạc gió về đâu bên trời
buồn lên khơi
hồn chơi vơi
sắc như dao thoảng tiếng cười gió đông…
……….
* Một hóa thân khác của kỳ lân là con long mã, bao giờ cũng được thể hiện chạy trên sóng nước. Người ta cho rằng: long là rồng bay lên, tượng trưng cho kinh tuyến, thời gian - mã là ngựa, chạy ngang, là hoành, tượng trưng cho vĩ tuyến, không gian. Long mã tượng trưng cho sự tung hoành của nam nhi, vũ trụ vận động, đồng thời tượng trưng cho thánh nhân.
Đăng nhập để trả lời
0
xinlamsonglenhdenh đã viết:
TƯƠNG TƯ

Anh tương tư, em tương tư
Trời đất say nhau, nắng lừ đừ
Mây cạn chén tình say quên ngủ
Gió say chiều rộng, gió quên ru

Em tương tư, anh tương tư
Từ độ gặp nhau lúc trời mưa
Áo mỏng ướt vừa say con mắt
Đường vắng không người ta say trưa

Ta tương tư!
Một chiếc thuyền nan chở hồn mơ
Mái chèo khua mãi say dòng lặng
Ta chở nhau về bến hư vô.



SAY MƠ

Sương say mơ, gió say mơ
Mây say đỉnh núi, trăng mờ mờ
Hoan ca khúc nhạc trời đất tấu
Gió cũng dừng chân, gió sững sờ

Sương say mơ, gió say mơ
Gió lay sương động dưới trăng mờ
Trăng đẫm vào sương sương lấp lánh
Đêm tàn sương cũng đẫm vào thơ

Ta say mơ!
Nương ánh trăng vàng gió lay sơ
Ôm làn sương mỏng nghe thầm thỉ
Hãy dắt nhau về giữa trang thơ.

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


VÔ ĐỀ

Lá vàng lớp lớp theo dòng nước
Mùa thu cưỡi lá trở về đông
Hiu hiu gió bắc cười ngoài ngõ...
Cô bé nhà bên bận áo hồng...

Ta ước kiếp sau làm chiếc lá
Trả nợ mùa thu chút sắc vàng
Rồi theo dòng nước về thăm biển
Bồng bềnh trên sóng ngắm trăng tan…

Mênh mông dòng nước chiều mưa đổ
Qua sông chạnh nghĩ một kiếp người
Nhỏ nhoi chiếc lá trên dòng nước
Ngụp chìm ly loạn…biệt mù khơi…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-13 05:43:47diên vỹ>


Đêm sâu…

Trái tim của gió nằm tâm bão
Để rồi gió cuốn khắp nơi nơi
Những ngày mùa thu trời tĩnh lặng
Gió vẫn mơn man cánh là mềm
Chắc tận nơi nào xa xa lắm…
Bão đang gào thét đấy mà thôi
Hay ở nơi nào xa xa lắm…
Có một niềm đau chẳng thành lời…!

Có những niềm riêng da diết nhớ
Cất kỹ tim đau chẳng thành lời
Một đêm thu lạnh về qua ngõ
Muốn kêu một tiếng…nhớ trời ơi…!

Ta bảo tim ta hãy vơi sầu
Chớ đọc thơ buồn để lòng đau…
Đêm sâu chớ dại ra đầu ngõ…
Để chút tình riếng lại nát nhầu…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-13 05:42:47diên vỹ>


Thơ đức...

Mùa thu ướt mèm qua ô cửa
Trời đem rền rĩ ướp trần gian
Ta về chống bão lo trời sập
Thơ phú ngang đây...phải chạy làng...

Thơ phú hôm qua đã chạy làng
Hôm nay mưa tạnh lại lần sang
Điệp vàng rơi rụng theo dòng nước
Thu cũng về xuôi cưỡi lá vàng…

Bão trước vừa tan đà lại bão
Trời đang thử thách cả miền trung
Đâu vàng vạt nắng chiều thu cũ...
Chỉ thấy mênh mông nước mịt mùng

Thơ đức từ đây hết đứt rồi
Cụ đồ dừng bút ngắm mây trôi
…Ừ nhỉ thế mà ta quên mất…
Đứt mãi đôi khi hoá chuyện cười…!
………

Áo xanh thảm cỏ xanh như ngọc...
Phương ấy trời xanh gió thầm thì...
Nắng vàng yểu điệu qua khe lá…
Như là chưa có cuộc chia ly!

Trời ạ cơn mưa rào bất chợt...
Đã là kỹ niệm cháy lòng nhau...
Biết là bất chợt sao lòng vẫn,
Chạnh buồn qua phố giọt mưa mau…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


Đền Parthenon

Kể từ lưu lạc đường thơ phú
Giấc mộng năm canh có ngậm ngùi
Thương vầng trăng lạnh đêm không ngủ
Xót khúc trần ai điệu lạc loài…

Bao điều gói kỹ trong tâm khảm
Xin gửi vần thơ khúc hát thầm
Về tự ru mình đêm trăng tỏ …
Nằm nghe trần thế chuyện thăng trầm…

Đền Parthenon*trong đêm trinh tiết…
Chỉ còn chăng một vùng phế tích…
Và vầng trăng năm tháng khuyết tròn…
Với thời gian thảy đều tịch mịch…

Thật đáng tiếc những gì bất diệt…
Lại không tạo tác bởi con người…
Hãy nhìn xem một ánh trăng thôi
Bất diệt đấy…nhưng do trời định đoạt…

Ánh trăng trên Đền Parthenon
Xưa - nay chẳng có điều gì khác
Chỉ khác ngôi Đền Xưa…nay đã…
Điêu tàn tan tác dưới ánh trăng…!

lnp
………
* Đền Parthenon nơi từng thờ nữ thần Athena - nữ thần: Chiến thắng, anh hùng, trinh tiết, người bảo hộ nghệ thuật - được đúc bằng vàng và ngà voi bởi đôi tay tuyệt vời của nhà điêu khắc vĩ đại Phidias.
Đăng nhập để trả lời
0


NGHĨ VU VƠ

Em thỉnh thoảng cứ vu vơ như thế
Chút duyên thầm cái thủa vẫn vu vơ
Những con chim xếp cánh buồn sa xuống...
Em mĩm cười ngốc thế chỉ ...vu vơ

Là thỉnh thoảng đừng vu vơ luôn nhé...
Bởi chim bây giờ còn cũng ít thôi em
Muông thú loài người sẽ ra sao nhỉ...
Vu vơ hoài chết sạch cả...loài chim...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0

Cuộc đời như câu đố...

Cuộc đời muôn vạn câu đố khó
Khó dễ tuỳ theo mỗi phận người…
Gặp dễ béo tròn cười ha hả…
Hỡi ai méo mặt cũng chịu thôi…

Lênh đênh mặt nước ngày mưa lũ
Co ro phận mỏng mắt u sầu
Áo mưa một tấm ba ông cháu…
Dòng sông nước vẫn đục một màu…

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Đăng Thuyết đã viết:
LẠ THUYỀN

Bến em!
Thuyền lạ lách vào
Dòng khê sóng vỡ
xôn xao cửa lòng

Hương nồng
tình mặn nước trong
Cải ngồng quá lứa
nghiêng song đợi chờ

Bến em!
Ngấm ngải đường tơ
Cồn cào câu lục
cháy bờ ruộng khan

Đò neo
tứ bát ngập tràn
Ngữ từ tuốt vỏ
mênh mang ngọn chiều

Thuyền thơ!
Bến mật lời yêu
Tám câu xanh chín
bước liều...sang sông...

ĐT:3-10-2011




TRÁI CẤM

Lạ thuyền !
Bến lặng sóng êm
Ung dung gác mái
hò lên bớ người

A Đam
ăn táo lâu rồi
Cháu con đành phải
theo người chứ sao

Kể từ !
Trái cấm cắn vào
Lâu lâu lại nhớ
cồn cào ý y

Thôi thì
bão tố bất kỳ
Vào neo tránh bão
tiếc gì hại nhau

Mai sau !
Ngọn cỏ dàu dàu
Trên bia xin cứ
viết đào…hoa ông…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
xinlamsonglenhdenh đã viết:
CÙNG VU VƠ

Anh biết không? Cứ vu vơ như vậy
Cứ bồng bềnh, lãng đãng lại hoá hay
Thời gian trôi em chẳng đếm từng ngày
Mà em tính tháng năm bằng giấc mộng
Bởi em thấy cuộc đời này quá rộng
Em chỉ là cơn gió giữa hư không
Nên vu vơ và trống trải trong lòng

Anh có thể "vu vơ" với em không?


THÌ VU VƠ

Vu vơ nhé ? Anh thường vô tư lự
Em có buồn, đừng trách kẻ vu vơ
Cũng có thể một ngày con nước đổ
Anh xuôi thuyền phiêu lãng đến bến em
Hoặc một đêm chị hằng như nức nở
Để trăng say đưa em đến bên thềm
Đều có thể và cũng đều không thể

Nhưng có là "vu vơ" quá không em ?
Đăng nhập để trả lời
0
xinlamsonglenhdenh đã viết:
NỢ

Cũng có thể và có khi không thể
Nên vu vơ cứ mãi chỉ vu vơ
Em vu vơ nên yêu rất ơ thờ
Anh có thấy đừng trách em tội nghiệp
Có thể ta nợ duyên nhau tiền kiếp
Nên bây giờ trả mãi vẫn chưa xong
Cứ thơ qua thơ lại xuyến xao lòng

Cứ vu vơ và cứ trông mong...


THÌ NỢ

Nếu do dự hãy dừng vu vơ lại
Để cho lòng thanh thản lúc vu vơ...
Sóng vui vẽ vẫn tung làn bọt trắng
Cát muôn đời nào trách sóng vu vơ
Chỉ tội con thuyền sóng rung lắc thế
Ngư phủ già ngất ngưỡng sóng và thơ
Mà đôi khi thi vị thật bất ngờ…

Nếu có dịp lại vu vơ em nhé…
Đăng nhập để trả lời
0
[img]http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRk7LCsEZZk4P2
MIhwpL01HyU73f0eymQWexp99cT2v9O67Xynxxg[/img]
 
HỒN VU VƠ
 
Ừ đúng vậy, những trái tim tan nát
Những bức thư tình ký ức niềm đau
Se se lạnh mùa heo may rồi nhỉ
Gối chăn nào sưởi ấm được lòng nhau…
 
Hạnh phúc chỉ đôi khi là thư giãn…
Là quên đi và mong được quên đi
Và đau khổ đôi khi là dĩ vãng…
Mối tình xưa đã lỡ vẫn quay về…
 
Ồ rất nhẹ chỉ một bàn tay nhỏ
Phút giây thôi mắt lay láy lặng nhìn
Và rất nhỏ những lời như gió thoảng
Sao bây giờ đè nặng cả con tim…
 
Phố hun hút và đêm sâu hun hút
Cơn gió như tan biến giữa sao trời
Chỉ nỗi nhớ như bình minh thức giấc
Cứ ững hồng năm tháng đã xa xôi…
 
Ừ có lẽ xưa chỉ là rung cảm
Sao bây giờ ta khắc khoải vì đâu
Ừ có thể có muôn vàn cung bậc
Sao cung chờ…ta mắc lỗi với nhau…?
 
Tình yêu đẹp như mùi hương lúa chín
Cứ ngọt ngào viên mãn ở trong ta
Và thánh thót như hoạ mi cất tiếng
Vút lên trời lanh lãnh tiếng hoan ca…
 
Ôi chờ đợi như cây đàn chờ phím
Như mùa vàng lúa chín tận thân rơm
Em ở đâu hỡi ngày xưa thân mến…
Phút nghe lòng khắc khoải nỗi cô đơn…!
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRẢ RỒI MƯỢN

Thì nợ vu vơ trả vu vơ
Biển vài tý sóng tằm tý tơ
Không gian trả lại vài cơn gió
Trả đợi trông nhau một ít giờ
Trả xong ngư phủ lên bờ ngủ
Mặc kệ biển xanh sóng vỗ bờ
Bao giờ có kẻ vu vơ gọi
Lại đong cho mượn ít vu vơ…?

Đăng nhập để trả lời
0
THÌ TRẢ

Vay nợ vu vơ phải trả thơ
Thơ thẩn thật ra cũng vu vơ
Trời xanh thăm thẳm qua khe lá
Đời vui một tý lại thờ ơ
Trả xong hiện vật còn ảo ảnh
Mấy dòng đã sẳn đợi trong mơ
Có men chivas ru anh ngủ
Bồng bềnh em nữa lại vu vơ

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ TRẢ NỢ...

Ngẫn ngơ chiều ấy vào thi viện
Gặp sóng lênh đênh ngỡ vẫy chào
Vội đến làm quen ai ngờ nợ
Bây giờ bắt trả phải bằng thơ...

Thơ đã làm xong trả vu vơ
Ai ngờ mạng lỗi...sạch không ngờ
Thì thôi làm lại xin đem trả
Đêm nay thong thả...khỏi nằm mơ...!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»