GIÀ…
Không thấy thời gian đến
Không nghe thời gian đi
Chỉ thấy già lên tóc
Và thoáng buồn lên mi
Cuộc vô thường chóng mặt
Ai người chẳng âu lo
Một thân trăm sự ngại
Một mình ngàn đắn đo
“Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy”…
Ai bảo đôi mình chẳng âu lo
Lo duyên lo phận lo bao chuyện
Sợ trái ngang kia…lỡ chuyến đò
Tinh mơ đoán biết trưa trời nắng
Dặn con đi học mũ đừng quên
Ở trường vui bạn đừng quên học
Chớ chạy chơi xa lắm sự phiền
Chồng vui chúng bạn rượu mềm môi
Túc trực một bên sợ bạn mời
Mấy tăng…cho thỏa lòng nam tử
Thiếu lời can gián tất lôi thôi…
Làm con bươn chải giữa cuộc đời
Sợ cha sợ mẹ lại lo thôi
Trăm điều bày tỏ đôi ba việc
Khôn dại tùy tâm rán ngậm cười…
Làm mẹ “trăm dâu đổ đầu tằm”
Chỉ mong con khỏe học hành chăm
Trăm điều thầm lặng nơi tay mẹ
Ngàn mối lo toan chỉ lặng thầm…
………….
Ừ thế rồi ta bước chậm dần
Đôi điều ngày trước đã phân vân
Nắng mưa dầu dãi thân thôi mặc
Nằm nghĩ thương nhau mắt ướt thầm…
……….
Không thấy thời gian đi
Không nghe thời gian tới
Thấy con mình khôn lớn
Biết mình già…thế thôi…!
lnp











.jpg)





