
PHẬT DẠY
Tâm thức là dòng sông liên tục
Ký ức là sự kiện vốn ngược xuôi
Có dòng ký ức thành tâm lý
Nó muốn ta mang nó suốt đời
Osho nói dòng ký ức tâm lý
Khi ta khuôn mẫu nó lại rồi
một mảnh trời xanh
vài lông chim nhạn
quả thị chín vàng
tuổi thơ chân đất
bao điều vụn vặt
cứ vô hình trói chặt mảnh hồn ta…
Người Bà la môn đã nhổ vào mặt Phật
Phật lặng lẽ chùi và hỏi người kia
"Ông còn gì để nói với ta không"
Trên gương mặt nét bình yên lặng lẽ
Thầy Ananda đã vô cùng giận dữ
Xin phép Phật dạy người kia lễ độ
Ông không thể thứ tha cho việc đó
Phật nhẹ nhàng họ nhổ mặt ông đâu…
Đây mặt ta thứ nữa xem người đó
Ông ta trong cơn rối loạn bời bời
Thầy từ bi một tý với họ thôi
Rất muốn nói mà không lời diễn đạt…
Như Lai là người đã đi tới biết
và vô cùng muốn kể để họ nghe&nb�8��B
Như Lai đã chẳng thể nào diễn đạt
Chỉ vì lời không thích hợp vậy thôi…
Giống Như Lai họ cũng một thuyền ngồi
Lời bất lực chỉ còn trông diễn tả
Thầy và Ta và cả luôn ông ấy
Tình huống này đâu phải chỉ riêng ai…
Với Đức Phật giản đơn là sự kiện
Với Anan tâm lý chẳng phai mờ
Người Balamôn bất giác đã ngẫn ngơ
Không tin nỗi những lời từ Đức Phật
Sẽ đơn giản nếu thấy Anan được phép
Có thể đau nhưng không choáng cả hồn
Ông đã đi đi suốt cả đêm
Và quán tưởng hành thiền riêng điều đó…
Ông chợt hiểu trong cơn điên giận đó
Sự tổn thương cho công việc đã làm
Một vết thương quá lớn buộc tim mang
Ông vội vã trong đêm quay trở lại…
Và sớm mai ông đã lê dưới đất
hôn bàn chân Đức Phật thay lời
Quay lại Anan Đức Phật đã cười
Thầy trông đấy cũng vấn đề rồi đấy…
Ông ta thấy đã gây ra tội lỗi
Nhưng khó thay khi diễn đạt bằng lời
Sự bất lực của con người thế đấy
Cái gì nhiều…chịu vậy cử chỉ thôi
Và cái gã Bà lamôn kia khóc
Xin lỗi thầy lỗi lớn thuộc về tôi
Sự hành xữ trong cơn điên giận ấy
Tuyệt đối ngu đã thuộc hẳn tôi rồi
Và Phật nói hãy quên đi điều đó
Người hôm qua ông nhổ đã không còn
Người đã nhổ cũng là không còn nữa
Ông cũng mới mà ta hoàn toàn mới
Mặt trời mới đã mọc lên đầu núi
Ngày hôm qua tất thảy đã không còn
Và tha thứ… tha làm sao được chứ
Bởi đơn thuần ông chưa nhổ vào ta
Người ông nhổ hôm qua đà mất dấu
Hãy quên đi ngày mới lại từ đầu…
………
Phật đã nói Như Lai người thức tỉnh
luôn đúng vì chỉ có thực tại thôi
Như Lai đồng nghĩa là chân lý
Cho dù là bất kể sự thực gì…
Như Lai chỉ như tấm gương phản chiếu
Nó là gì nó tự hiện ra thôi
Và tâm lý ký ức này tội lỗi
Bỏ nó đi ta được tấm gương rồi
Điều Phật dạy vốn vô cùng hàm ý
Đường Như Lai chân lý tại đời này
Đừng ôm đồm đừng chất chứa xưa nay
Chỉ đơn giản như phút này…hiện tại…!
lnp

















