
LẼ SỐNG...
Trong cuộc trường chinh đời chồng vợ
Lẽ thường là ta nhượng bộ lẫn nhau...
Rồi những khi em ốm em đau...
mắt buồn rầu nói toàn câu nhảm nhí...
Thói phụ nữ thường bi quan như thế
Nói rất nhiều mà sự thể có gì đâu...
Ai một đời mà không ốm không đau
Không sổ mũi nhức đầu...chi chi đó
Dẫu như vậy có gì đâu mà sợ...
chỉ chỉ là...tạm bỏ ít thói quen...
Ai chẳng biết sinh ra là đã biết
là bước dần...về cõi chết thế thôi
Vậy làm sao...lại bớt nói thôi cười
cho đến tận...tắt hoàng hôn bóng tối
Nếu anh biết ngày mai thôi...anh chết
thì hôm nay vứt hết...để vui cười
mắt nhắm rồi...vui vẻ vẫn trên môi
là an lạc...về cõi trời xa thẳm...
Cũng có thể...có đôi điều trắc ẩn
để mắt môi đôi lệ...ướt nhạt nhòa
nhưng chỉ là...nhẹ nhỏm chỉ thoáng qua
như lá cỏ...chút sương sa đầu hạ...
Tử sinh một cuộc dày duyên nợ
tầng tầng lớp lớp biết từ đâu
Kiếp này gặp gỡ em yêu dấu
là đã ơn trên...thỏa nguyện cầu...
Một ngày trần thế vô cùng khó
thì xin hoan hĩ...lẽ nhiệm màu
có đâu hoang phí...cho sầu thảm
kiếp sau muốn có...dễ gì đâu...
Đừng nên chán nản em yêu ạ
dẫu là thỉnh thoảng một đôi khi...
cái đời ban tặng cho ta gọi...
là cái...ngày mai...thật diệu kỳ...
Tặng em...này nhé đóa hồng
tin yêu...còn mãi trùng trùng mai sau
thân hữu hạn đời bể dâu
mai sau...nếu có... tìm nhau...em à...!
lnp















.jpg)

