📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

tâm sự của gió

0 trả lời, 6.487 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngày... tháng... năm...
Lại một ngày nắng đầy gió. Những cơn gió Lào mang cái nóng cũng như hơi thở của bao người dân nơi phía tây đất nước phả vào từng người, phủ lên hàng cây, bao trùm cả tiếng ve còn rôm rả. Đâu đó có tiếng kêu ca bực bội vì cái nóng, tiếng trẻ con khóc vì rôm sẩy, và xen lẫn vào đó là tiếng thở dài của tôi.
Có lẽ lúc này đây tôi tự hỏi tại sao tôi phải thở dài? có gì đáng ngán ngẩm? Thật nực cười rằng tôi cũng chẳng rõ. Tôi có gia đình, ông bà bố mẹ, em trai đều yêu thương và chăm lo từng li từng tí, có bạn bè trường lớp thân thiết, có đầy đủ điều kiện học tập cũng như vui chơi giải trí. Chẳng có gì đáng để phải chán chường sao? Tôi cảm thấy tôi thật sung sướng, thật hạnh phúc. Bao bạn nhỏ bằng tuổi còn đang ao ước như tôi. Nhưng tôi là gió mà. Gió thì chẳng dừng lại ở đâu cũng như chẳng hài lòng về điều gì cả.
Tôi đây là một con người rất dễ gần, y như gió - chạm vào dễ dàng. Nhưng đâu có ai ngờ ẩn sâu trong tôi là một " trái tim của bão ". Những người quanh tôi luôn đáp ứng điều tôi cần, mà chẳng ai có thể đứng lại cho tôi tâm sự cả. Từ bé, ai ai cũng khen tôi ngoan ngoãn, biết nghe lời. Dần dà lớn lên tôi thấy mình như cái máy, biết nghe lời. Gia đình hài lòng vì tôi k0 ăn chơi đua đòi như bạn cùng lứa nhưng có ai hiểu tại sao tôi lại k0 như thế? Tôi càng ngày càng ít nói hẳn đi - lúc ở nhà. Còn ở trường, tôi lại cười đùa trò chuyện vui vẻ, bởi ở đó có bạn nghe tôi. Mẹ cứ thắc mắc tại sao con im lặng thế , bị đau ở đâu hay bị điểm kém.... Tôi cũng k0 buồn nói. Tôi thèm muốn như đứa bạn, được cha mẹ đưa đi chơi ngày nghỉ hay tha hồ làm quen bè bạn khắp nơi như lũ con gái cùng lớp. Có lẽ người đọc sẽ bảo tôi ngớ ngẩn, điều như thế mà còn ao ước. Vậy có ai hiểu tôi buồn thế nào khi bố mẹ tôi bận công việc, mẹ tôi là giáo viên, mẹ sợ tôi gặp phải chuyện gì nên khuyên tôi k0 nên giao du. Tôi hiểu bố mẹ lo cho mình nhưng tôi cũng hiểu mình cần gì chứ.
Tôi định trước tương lại cho mình 1 cách chắc chắn từ bố mẹ. Bố mẹ dạy tôi cách nghe những j cần thiết, cách phớt lờ mọi đàm tiếu hay chỉ hướng đi về tương lai cho tôi. Lũ bạn còn vui đùa thì tôi đã chuẩn bị hoàn hảo mọi việc sau này. Có lẽ cơn gió này " già trước tuổi ". Hazzzz... Ồ mình thở dài nữa kìa !!
Gió vẫn thổi, nắng vẫn lên, còn tôi cứ tiếp tục thở dài. Có phải tôi đòi hỏi quá nhiều hay k0? có phải tôi đã đánh mất tất cả sự hồn nhiên của tuổi học trò? Có phải.. có phải...
Rất nhiều câu hỏi tôi muốn được đáp lại. Nhưng tôi mãi mãi là cơn gió, tôi đã lao đi nhanh hơn so với bạn bè, nhanh đến mức muốn dừng lại nghe câu trả lời cũng khó. Cơn gió ấy bề ngoài thì hoà đồng nhưng bên trong lại là một nỗi lòng khó tả, cơn gió ấy k0 phải là cơn gió mát lạnh, cũng chẳng nóng nực. Tôi chỉ đơn thuần nói lên suy nghĩ bất chợt trong lòng mình, có thể với người nào đó, chúng chẳng liên kết thành 1 nội dung j cả cũng chẳng sao. Tôi k0 mong được bình luận nhận xét, tôi chỉ nói ra cho nhẹ lòng, để cơn gió ấy có thể lao nhanh hơn. Rồi biết đâu, 1 ngày nào đó sẽ có 1 bức tường có thể chặn được cơn gió ấy lại, có thể giúp cơn gió nhìn lại những gì nó lướt qua thì sao nhỉ?
tôi là gió, và gió thì không bao giờ dừng lại ở bất kì đâu
Đăng nhập để trả lời
0