📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

EM VỀ VỚI NẪU - Thơ Ái Lê

1 trả lời, 11 lượt xem — Trang 1 / 1






EM VỀ VỚI NẪU
 
Áo trắng thôi rồi không trắng nữa
Em vất tình tôi xuống vệ đường
Em đi nắng bặt chân trời đỏ
Bỏ lại tình tôi cuối nẽo thương
 
Tôi đem nỗi nhớ vùi trong cát
Theo dấu thời gian cát đổi dời
Tình tôi còn đó nguyên thương nhớ
Em về với nẫu dẫu xa xưa
 
Em đi ngày ấy chẳng đò đưa
Chỉ một con đê chặn lối về
À ơi! Con sáo sang sông vội
Tôi về đong đếm chuyện yêu xưa.
                                                 Trần Thị Ái Lê
 
            Thời còn là học sinh trung học, thế hệ chúng tôi rất thích đọc thơ, nhất là thơ tình - kể cả học sinh theo học ở các lớp ban khoa học tự nhiên như Toán Lý, Sinh Hóa v.v…Cũng  là điều dễ hiểu bởi đó là lứa tuổi đang lớn, đang háo hức được bước vào thế giới người lớn đầy dẫy những yêu thương và mộng mỵ mà đứa nào cũng tò mò muốn biết. Thật ra thì chúng tôi cũng chẳng thuộc nhiều, chỉ lõm bõm đôi bài của một tác giả nào đó hoặc chỉ đôi câu của một bài. Mà cũng chỉ là tự tìm đọc và phổ biến với nhau thôi bởi thời ấy chương trình học chính khóa không có thơ tình, dù thơ tình không bị cấm cũng như không được ai cổ súy…


            Cho mãi về sau này, vẫn có những bài thơ, câu thơ hay được học trong sách giáo khoa thuở bé chúng tôi vẫn còn thuộc và sự yêu thích vẫn nguyên như thuở ban đầu. Có lẽ bởi vì đó là những câu thơ hay với tình cảm trong sáng rất phù hợp với lứa tuổi học trò: Mưa đổ bụi êm đềm trên bến vắng/ Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi… (Anh Thơ) hay như: Sung sướng quá giờ cuối cùng đã hết/ Đàn trai non hớn hở rủ nhau về…(Xuân Tâm)… Còn về “thơ tình” thì có khá nhiều “trường phái”. Đứa thích Xuân Diệu thì ngâm nga Yêu là chết ở trong lòng một ít/ Vì mấy khi yêu mà chẳng được yêu…(Thật ra câu thơ này Xuân Diệu lấy ý từ một ngạn ngữ của Pháp: “Partir c’est mourir un peu”). Đứa thích Lưu Trọng Lư thì Vầng trăng từ độ lên ngôi/ Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ… Và đây là những câu thơ của những kẻ mê Hàn Mặc Tử: … Áo em trắng quá nhìn không ra/ Ở đây sương khói mờ nhân ảnh/ Ai biết tình ai có đậm đà… Và trong những câu thơ “tiền chiến” được ưa thích ấy có bốn câu thất ngôn trong bài “Áo tiểu thư” của Huy Cận được nhiều đứa chúng tôi “thích chí” nhất: … Vậy đó bỗng dưng mà họ lớn/ Tuổi hai mươi đến có ai ngờ/ Hôm qua ngọn gió tình yêu lại/ Đứng ngẩng trông vời áo tiểu thư… bởi lẽ “áo tiểu thư” của chúng tôi lúc đó đơn giản chỉ là cô bạn ngồi bên cạnh, cô bạn học lớp bên, cô bé học lớp dưới hay một cô gái nào đó áo dài trắng hằng ngày vẫn thướt tha đi học ở trường bạn…
 
            

[/align]


            Thế rồi đi qua tuổi thanh xuân. Vật đổi sao dời, tóc dần có thêm nhiều sợi bạc. Những câu thơ “thích chí” thuở nào cũng nhạt phai theo năm tháng. Cho đến một hôm bỗng bất ngờ:
Áo trắng thôi rồi không trắng nữa
Em vất tình tôi xuống vệ đường…
Bỗng giật mình: thương cho cái “tình tôi” kia quá đỗi! Rồi đọc hai câu tiếp theo:
… Em đi nắng bặt chân trời đỏ
Bỏ lại tình tôi cuối nẽo thương…
Lâu rồi mới gặp được bài thơ tình ưa thích - dù ý và tứ kia không có gì là mới mẽ, nếu không muốn nói là đã cũ - bỗng trỗi dậy trong tôi một trời hoài niệm. Những ngày xưa vụng dại bỗng rủ nhau hớn hở quay về. Giữa đại ngàn thơ mới đầy dẫy những cung bậc hôm nay, cái xưa cũ lẻ loi của bài thơ “Em về với nẫu” đã làm tôi xao xuyến đến lạ kỳ. Bài thơ mở đầu bằng câu cảm thán: “Áo trắng thôi rồi không trắng nữa…” vừa là lời thảng thốt, vừa là dẫn nhập cho một đổ vỡ phân ly theo sau: “… Em vất tình tôi xuống vệ đường…”. Vẫn hiểu đây là cách diễn đạt kiểu “ý tại ngôn ngoại” được phóng lên cho vừa với nỗi xót xa của kẻ bị phụ tình, nhưng đâu đó còn ẩn dấu chút gì tiếc nuối và dỗi hờn rất đổi “trẻ con”. Hai câu sau của khổ đầu vẫn là nỗi nhớ thương nuối tiếc ấy nhưng được thể hiện ở một cung bậc nhẹ nhàng hơn: “… Em đi nắng bặt chân trời đỏ/ Bỏ lại tình tôi cuối nẽo thương…”. Ở đây cách sử dụng ngôn từ được cân nhắc chọn lọc khá kỹ. “Nắng bặt”, “chân trời đỏ”, “nẽo thương” là những từ rất gợi cảm và gợi hình.
… Tôi đem nỗi nhớ vùi trong cát
Theo dấu thời gian cát đổi dời
Tình tôi còn đó nguyên thương nhớ
Em về với nẫu dẫu xa xưa…
Đến đây thì người đọc đã hiểu gần như trọn vẹn nỗi niềm mà tác giả bài thơ đang bày tỏ. Câu chuyện tình dở dang cũng buồn như muôn vàn câu chuyện tình buồn đâu đó. Nhưng cái đẹp của bài thơ được thể hiện ở cách ví von khéo léo và phương pháp cụ thể hóa các khái niệm trừu tượng: “nỗi nhớ vùi trong cát” - “cát đổi dời” - “tình tôi còn đó” để khẳng định sự bền bĩ yêu thương của chàng trai kia rất chi là son sắt.
Tác giả bài thơ là một cô gái còn rất trẻ. Có vẻ như là một nghịch lý khi nội dung bài thơ lại là tâm sự của chàng trai bị phụ tình. Tôi đã cố hoán vị hai người để hiểu thêm về tác giả nhưng không thể. Bởi khổ cuối của bài thơ là:
… Em đi ngày ấy chẳng đò đưa
Chỉ một con đê chặn lối về
À ơi! Con sáo sang sông vội
Tôi về đong đếm chuyện yêu xưa.
            Hình ảnh con sáo hay con đò sang sông bao giờ cũng chỉ người con gái. Vậy thì nỗi thất tình của chàng trai kia là có thật dù hình ảnh con đò và con đê chỉ là một cách nói mượn để diễn đạt ý tình. Sự ngăn cách của con đê “chặn lối về” và hình ảnh tất tả của “con sáo sang sông vôi” để kết thúc bài thơ sao như vẫn còn để lại biết bao là day dứt… 

            Trước giờ ta vẫn hay có thói quen đọc thơ của những người có tên tuổi hoặc những người ta quen biết. Và bởi thế đôi khi giữa vườn hồng ngào ngạt hương sắc không nhìn thấy được vẻ đẹp hoang dại của đóa hoa rừng ẩn hiện chốn xanh xa! 

                                                                                                                                                                                       Lê Phú Hải
[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0

Mắt nâu ơi!







 
            Câu thơ bám víu lưng đèo là tập thơ đầu tay của tác giả Trần Văn Lan do NXB Văn nghệ TP. HCM ấn hành năm 2004. Chẳng phải tình cờ mà tác giả đã lấy một câu thơ đặt tên cho cả bài thơ, rồi lấy tên của bài thơ ấy đặt tên cho cả tập thơ 37 bài… Cái tên gọi như muốn níu kéo trở lại cả một thời quá vãng đã và đang trôi qua mà ông dùng dằng không muốn buông thả.
            Nếu nói “văn là người” thì có lẽ không ai điển hình bằng Trần Văn Lan và những tác phẩm thơ của ông. Có thể thấy “khiêm tốn, êm ái và chân thành” (Ngô Phan Lưu) hay “mềm mại và hồn hậu” (Lê Thiếu Nhơn) chính là những cung bậc tình cảm nhất quán của Trần Văn Lan thơ và người.
            Tôi có thói quen xấu là săm soi đọc thơ người khác để tìm ra hình bóng những con người, càng cụ thể càng tốt. Tìm, để hiểu một cách rốt ráo xem còn có “password” nào ẩn chứa bên trong người làm thơ kia không? Nhưng với thơ Trần Văn Lan thì đành chịu! Ông là người làm thơ rất “kín kẻ”. Hay nói một cách khác thơ ông chân thành đến mức không cần phải “bẻ khóa” để bước vào… Và như thế có nghĩa là để tìm ra một con người cụ thể ẩn nấp trong thơ thật khó lắm thay!
            Có thể nêu một ví dụ: “người mẹ” trong thơ của ông được phô diễn không bằng những hình ảnh trực quan mà bằng những diễn đạt mang tính liên tưởng, gợi hình, gợi tình sâu sắc:
Ra về năm tháng theo sau
Mẹ lưng cúi xuống cây màu xanh lên…
…Bỏ quên ánh mắt bên trời
Mẹ về gọi nắng qua đồi chiều nay…
…Công phu lạc tiếng chuông chùa
Mẹ ngồi chắp vá chưa vừa câu kinh… (Gió mùa)
            Và ai cũng có thể thấy thấp thoáng đâu đó bóng dáng của mẹ mình trong những câu thơ đẹp ấy. Cũng tượng tự như vậy, “em” trong thơ Trần Văn Lan cũng không có hình tượng cụ thể. Đó có khi chỉ là một dòng sông, một mái tóc, là tiếng ve hay chiếc lá vàng:
…Nước sông Ba bềnh bồng mây không bến
Một phần đời ta ngã bóng vào em… (Cỏ hết mình xanh)
…Người thắp lên hoàng hôn
Suối chảy vờn mái tóc…
Người là chi rất lạ
Tiếng ve ngân rung mùa. (Mặt chiều)
…Tôi gởi hết bốn mùa em giữ lấy
Vay lại một ngày có lá vàng bay… (Hương quỳnh)
           
            Tác giả đã bước vào tuổi sáu mươi, có nghĩa là cái tuổi rất ngượng ngùng để nói chuyện tình yêu. Nhưng đâu có hề chi! Ai chẳng có một thời trẻ trai, một thời mộng mị? Nên xin đừng ngạc nhiên khi đọc những câu thơ rất trẻ và thơ ngây như một thời áo trắng:
…Mùa xuân nào đi qua
Con ve gầy thức giấc
Em có nhặt phượng hồng?
Rơi cuối hè lất phất
 
Xuân mấy mùa hoa nở
Đã bao lần thu đi
Em còn mang áo mới
Hỏi sang ngày xa ơi!? (Pleiku 1971)
            Bạn bè làm thơ thường hay nói thơ Trần Văn Lan đẹp và hiền lành, thiên về hoài nhớ và ít vui buồn. Tôi không nghĩ như vậy. Buồn vui là thuộc tính của con người và không ai buồn hay vui mãi mãi. Điểm khác nhau ở chổ thái độ tiếp nhận cảm xúc như thế nào. Và hình như tôi đã đứng gần nỗi buồn ấy:
…Ta thon mình mà chảy
Sông gầy còn bể dâu
Pha vị đời ta uống
Trăng khuyết tròn trăm năm. (Vị đời)
            Trong thơ Trần Văn Lan có khá nhiều địa danh, tập trung chủ yếu ở Tuy An và Sông Cầu. Cũng là điều dễ hiểu vì Tuy An chính là quê quán của ông, nơi ông đã trải qua tuổi thiếu thời với nhiều kỷ niệm đẹp. Tuy nhiên phải là người rất khéo để đưa được tên đất, tên làng vào thơ mà không sa vào thô thiển:
…Long Hải đợi gió chiều mở cửa
Mái tranh xưa móc võng Long Bình
Trung Trinh nghe như tên người con gái
Tôi vội tìm mái tóc dọc đường quen… (Xanh với Sông Cầu)
 
            Có thể thấy tập thơ Câu thơ bám víu lưng đèo của tác giả Trần Văn Lan không có chủ đề xuyên suốt. Tập thơ chỉ đơn giản là những cảm nhận riêng tư về đời, về người, về tình và về kỷ niệm. Và không có bài thơ nào dài. Mỗi bài chỉ chừng hai, ba khổ, một vài bài bốn, năm khổ. Có vẻ như ông khiêm tốn ngay cả trong việc trải lòng mình. Và do đó thật dễ đồng cảm với tác giả, ít nhất là ở một vài bài thơ. Tôi rất thích bài thơ “Chị Ánh” trong tập này. Câu từ đơn giản thôi nhưng tấm lòng thật bát ngát. Tôi cũng thích bài “Mắt nâu” của ông dù không biết đó là ai và người ấy đang ở đâu trên đời này:
…Mây mùa đông bay hoài cũng lạnh
Vỡ tung chiều giọt nước nhỏ nhoi đau
Mắt nâu ơi! Màu nâu ta yêu dấu!
Thương một đời mưa nắng đãi đằng nhau. (Đất nâu)
 
                                                                                                                                                 Lê Phú Hải
[/align][/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0