📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ thẩn - Huyền Băng

1.254 trả lời, 240.835 lượt xem — Trang 34 / 42
Cơn mưa rồi cũng tạnh
Bình minh mang héo vàng
Soi nỗi niềm đau khổ
Trên đổ vỡ tan hoang.

MINH TUẤN

 
Đúng đó Minh Tuấn cơn mưa rồi cũng tạnh, nếu nó kéo dài ít hôm nữa chắc chị ngũm quá ! Cũng may...
Thế nhưng khi bảo giông qua đi thì cảnh tượng còn lại là hoang tàn đổ nát, phải buồn thôi, và lại xây dựng lại từ đầu.  
 
  Mưa Ơi Đừng Rơi Nữa

Mưa ơi đừng rơi nữa
Rơi cả triệu hạt rồi
Mà không vơi nỗi nhớ
Mưa ngừng đi mưa ơi  (*)
....
Nguyên Đỗ


 
Mỗi người cảm nhận mưa của HB một cách, MT thì nói đến mưa giông và hoang tàn đổ nát, cùng niềm tin rồi giông bảo cũng sẽ qua..
 
Nguyên Đỗ thì lại cảm nhận mưa đã làm dâng trào những nỗi niềm buồn đau từ trong sâu kín đáy lòng. Mỗi người một vẻ riêng nhưng đều thể hiện được sự nhạy cảm của những tâm hồn yêu thơ, yêu tha nhân và dễ cảm thông cùng mọi người mọi cảnh.  
 
Cám ơn hai bạn góp ý, góp lời cho đề tài mưa...
 
Huyền Băng


📎 motdoatinhco2

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-13 13:37:32Huyền Băng>
Không thể làm thơ,
Khi cuộc sống ngoài kia quá nhiều bức xúc,
Khi chuyện áo cơm tối ngày thúc giục...
Không một phút thảnh thơi!

Không thể bớt âu lo,
Khi len lỏi giữa những giấc mơ là bao toan tính.
Ngoảnh mặt nhìn sau, cuộc đời ngổn ngang biết bao dự định
Vẫn chưa thành.

Không thể có em
Khi anh vẫn mãi là anh của ngày xưa ấy
Vẫn mãi loay hoay, khi cuộc sống nghiệt oan cứ chảy
Cuốn em về phía không anh.


Chào bạn religous_vn
 
Chào mừng bạn đến vnthuquan cũng như đến topic của HB.
 
Tại sao không thể làm thơ?
 
thơ là tíêng thở dài nhè nhẹ
thơ là chút hân hoan của con tim
thơ là tiếng ai thốt ra với lời lẽ êm đềm
thơ mở ngỏ hồn ta thêm thanh thản
 
tại sao không? một ngày lảng đảng!
ngắm mây trời và nhìn gió lộng bay
tại sao không? dừng tất bật vài giây!
thả muộn phiền chảy xuôi theo giòng nước
 
Làm sao giới hạn được cái không và được,
Được bao nhiêu và không đã bao nhiêu
Trái tim ta không thể chất chứa nhiều
Hãy trải bớt vào thơ cho tình yêu còn chỗ trống
 
Tim muốn đập là tim phải rộng,
Tim ngập tràn là ứ động bạn ơi.
Vậy thì vào đây ta thả thuyền thơ
Thả bao ước nguyện lên trời cho mây
 
Vui cùng bạn religious_vn
 
Chúc bạn tìm thấy sự thoái mái trong thơ văn của mình và của các bạn.
 
Thân tình
Huyền Băng


📎 thanh nha

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
text


Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0

 
TUỔI THƠ  NHƯ THỂ...?
 
Tuổi thơ sinh nơi rừng núi
Giúp mẹ khi tan học về
Buổi sáng cồng kềnh sách vở
Đầu chiều dắt trâu thả đê.
 
Tuổi thơ sinh nơi đồng quê
Giúp mẹ khi chiều về ngõ
Nấu cơm quét nhà thông tỏ
Việc nhỏ ,tuổi thơ bưng bê.
 
Tuổi thơ sinh nơi thành phố
Sáng vui mẹ đưa tới trường
Chiều lại ngồi bàn học tiếp
Tìm vui máy tính... Chơi Gêm.
 
Tuổi thơ rồi cũng lớn lên
Tương lai mỗi miền phải khác
Tri thức không thể lầm lạc
Tương lai trao kẻ vững vàng.
 
Tuổi thơ như sách không trang
Thắm... Tàn ,đều do dạy dỗ
Nơi sinh chẳng phân hèn sang
Cuộc sống tặng ban người giỏi.
 
MINH TUẤN
 
em chúc chị vui nhé.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
đọc bài thơ của anh MT, tự nhiên....muốn.....viết theo.... :) ừ thì viết cho chị HB đọc vậy :) Chúc anh - chị....luôn vui và có thơ hoài cho dv..bắt chướt...!

tuổi thơ em

tuổi thơ em ..thoáng qua như giấc mộng
chưa kịp để mơ,
chưa kịp để nhìn cuộc sống
đã phải lạc nơi đất người...nên...chẳng mấy vì vui...!

ừ thì..em có than đâu...mà chỉ viết thế thôi
những trò đùa của trẻ con, những cuộc tình nông nổi
em không có...
nên...thèm mong được đổi..
một khoảng thời thơ...để....nhớ , để thương...!

giờ lớn rồi, và đời quá phong sương
nên...chẳng còn câu dí von thời thơ trẻ
chẳng còn những ý thơ ngây như cái hồi còn bé
và nụ cười giấu niềm đau khổ phía sau

tuổi thơ của em đâu?
đã lạc rồi từ ngày xưa ấy...!
nếu..vô tình..anh tìm thấy
giấu dùm em trong cái nhớ của anh..!

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-16 08:06:39Minh Tuấn>
tuổi thơ em

tuổi thơ em ..thoáng qua như giấc mộng
chưa kịp để mơ,
chưa kịp để nhìn cuộc sống
đã phải lạc nơi đất người...nên...chẳng mấy vì vui...!

ừ thì..em có than đâu...mà chỉ viết thế thôi
những trò đùa của trẻ con, những cuộc tình nông nổi
em không có...
nên...thèm mong được đổi..
một khoảng thời thơ...để....nhớ , để thương...!

giờ lớn rồi, và đời quá phong sương
nên...chẳng còn câu dí von thời thơ trẻ
chẳng còn những ý thơ ngây như cái hồi còn bé
và nụ cười giấu niềm đau khổ phía sau

tuổi thơ của em đâu?
đã lạc rồi từ ngày xưa ấy...!
nếu..vô tình..anh tìm thấy
giấu dùm em trong cái nhớ của anh..!

_____________________________


...
tình yêu mong manh dễ vỡ
đời người một thoáng phù du....
xá gì buồn vui tạm bợ ...
trăm năm thoáng vụt xa mù ...!

diên vỹ
...

 

 
 TRỐNG VẮNG.
 
Tưởng kỷ niệm một thuở mong manh
 Ai đâu biết sau trở thành nuối tiếc
 Những trò chơi..ú tim  trốn biệt
 Một thoáng chơi vui...Cho đời mãi đi tìm .
 
Những trò chơi  tưởng như thể linh tinh
Nó đã giúp cho chúng mình lớn dậy
Qua cổng thời gian ,trí khôn ta nhặt lấy
Nụ cười vui...Khi chợt thấy...Ngại ngần.
 
Tuổi thơ  chung Tâm ,lối vào xuân mơ mộng
Thanh xuân chia tay, bỏ khoảng mơ thưa trống
Ta tìm nhau trong hình bóng tuổi thơ.
Mấy độ thu rơi...Lệ chảy chốn thẫn thờ...
 
MINH TUẤN
 
cám ơn Diên Vỹ --đã chỉ cho mình cách gửi hình nhé -tặng bạn tấm hình vui nghịch này của trẻ con...thời nay-chúc bạn vui
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
TUỔI THƠ ANH & EM


Tuổi thơ cuả anh nơi quê hương
Ngày dắt trâu lên nương gặm cỏ
Tuổi thơ em còn quá nhỏ
Để nhớ về thời thơ ấu xưa

Tuổi thơ anh chẳng chịu ngủ trưa
Thường hay tinh nghịch bày trò phá
Tuổi thơ em...ôi, xanh xao quá
Chẳng biết gì ngoài học ngủ ăn

Tuổi thơ cuả anh tuy gian nan
Nhưng còn chút gì để lưu luyến
Còn chút gì thân thương kỷ niệm
Khi nhắc về đồi cỏ... cưỡi trâu...

Tuổi thơ ... có rất nhiều màu
Nét xinh hồng, rạng ngời, tươi tắn
Vẻ yếu mềm, đói nghèo, khoẻ khoắn
Tự mỗi người đời sống khác nhau

Tuổi thơ anh vui, em có đâu?
Chỉ biết co chân theo nhịp sống
Chạy đuổi bắt thời gian chong chóng
Và dòng đời cứ thế...xoay vòng

Sương Anh

 

 
TUỔI THƠ SẮC MÀU...
 
Cùng chung thuở ấu thơ
Sắc màu theo dáng vẻ
Trăng trên cao cũng thế
Lúc mây buồn, mây vui.
 
Tuổi thơ anh chìm nổi
Chơi vui cũng thỏa lòng
Lúc thả diều thong dong
Lúc chăn trâu ,nhặt lá.
 
Có một điều rất lạ
Tuổi thơ em hay buồn
Em nhớ lần tức tưởi
Tìm chú mèo yêu thương.
 
Bọn con trai tinh nghịch
Chôm con mèo vàng ươm
Cùng cười khi em khóc
Nói có kẹo...Thấy luôn.
 
Đời chia bao lối rẽ
Tuổi thơ chỉ một đường
Tâm khắc sâu tim trẻ
Tình em nặng bến thương.
 
MINH TUẤN
 
CHÚC SƯƠNG ANH VUI NHÉ
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-18 04:01:54Huyền Băng>
Rất vui khi các bạn vào đây cùng chia xẻ tuổi thơ....và hy vọng những bạn khác cùng nhớ lại tuổi thơ của mình và cống hiến mọi người những điều thú vị.
 
Ai mà không có tuổi thơ các bạn nhỉ! Hoặc vui hoặc buồn nhưng dầu vui hay buồn hình ảnh ban đầu ấy luôn khắc sâu vào tâm trí và ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống chúng ta sau này. Bậc làm cha mẹ hãy tạo cho con mình một tuổi thơ êm đềm.
 
Tuổi thơ tôi,
 
Tuổi thơ tôi nghịch ngợm
Phá phách không ai bằng
Nhà phố tôi san sát
Không lối trẻ dăng hàng
Thả diều tôi lên mái
Giật. giật diều bay chao
Mẹ tìm, tôi trổ nóc …
Cửa sổ tôi leo vào
Chổi chà cho mấy cán
về cái tội trèo cao.
 
Chiều về trong phố nhỏ
đường quạnh quẻ trước sau
một bầy tôi vui vẻ
*Rượt đuổi bắt nháo nhào
Chạy quăng luôn giày dép
cứu bồ* rồi tính sau
tàn cơn vui lượm lại
Chẳng mất dép đứa nào!
Mệt lữ trong vui vẻ
Giọng ai cũng khao khao.
 
Hè về tôi theo chị
Về vùng cây cối, ao!
Quanh nhà: mương cá lội
Trong vườn sáo ca rao
Sáng tranh nhau măng điểm*
xuống ruộng chận cá trào*
Ngồi dưới tàng dâu ngọt
với tay, ồ! “không cao”
nhắm mắt tôi hưởng thụ
dâu miền dưới ngọt ngào!
 
Bên hè tôi đu võng
Ru em lời ca dao
Nhìn chung quanh yên lặng
Bình yên phải không nào!
Chiều về mơn gió nhẹ
Nghe cõi lòng nao nao
Anh cắm cần trên ruộng
Tôi lẽo đẽo theo sau
Cầu dừa tuy to bự
Nhưng tôi cũng té nhào
 
Gàu xòng tôi tát phụ
Tay chai mà không sao!
Anh dùng sào đính mủ (mít)
Bắt con ve kêu sầu
cột chỉ cho tui nắm
Ve dủ cánh ào ào
Chơi xong tôi lại thả
Ve lại về trên cao
Lượm hoa sầu (riêng) mới rụng
Húp mật ngọt thanh tao
 
 
Ba tháng hè qua vội,
tiếc cảnh đời trăng sao
Trở về nơi phố thị
Lại rộn ràng bên nhau
Bạn bè chung lớp học
chẳng khác tổ cào cào
ồn ào rân cả lớp
thầy phải bảo im nào
trò ngoan im lặng hết
Tan học lại chạy ào
 
tuổi nhỏ tôi vui sao
 
Huyền Băng


* Rượt bắt cứu bồ là một trò chơi mà thập niên 60 trẻ con VN hay chơi. Một nhóm không kể bao nhiêu, tay trắng tay đen chọn ra một đứa chủ trò, đứng gần một góc cột. Đứa chủ trò đếm một hai ba, một đứa trong nhóm lại đụng cột rồi xúm nhau chạy. Đứa nào bị chủ trò đụng phải coi như bị bắt, phải làm tù binh, đứng đó. Đứa chủ trò lại rượt mấy người kia để bắt về, nhóm người chạy đi phải có đứa can đảm chạy vòng vèo cho đứa chủ trò không bắt được và quay về cột điểm đụng vào đứa bị bắt làm tù binh, coi như được giải cứu và một đàn chạy lên chạy xuống như ong vở tổ. Mấy đứa con gái yếu đuối thông thường là chạy theo thôi chứ không dám cứu bồ, nếu đứa chủ trò là con trai, chạy khoẻ. Và trò chơi này chỉ giành cho mấy "đứa" thôi chứ người lớn không ai chạy nỗi!
* măng điểm: đê phân biệt trái măng đã tới lứa có thể hái, người ta xem ở đầu trái măng điểm những điểm hồng là có thể hái xuống, vài hôm sau sẽ chín.

*cá trào một loại cá lốc nhỏ trong ruộng



Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-16 20:04:08Minh Tuấn>



 

Tuổi thơ tôi,
 
Tuổi thơ tôi nghịch ngợm
Phá phách không ai bằng
Nhà phố tôi san sát
Không lối trẻ dăng hàng
Thả diều tôi lên mái
Giật. giật diều bay chao
Mẹ tìm, tôi trổ nóc …
Cửa sổ tôi leo vào
Chổi chà cho mấy cán
về cái tội trèo cao.
 
Chiều về trong phố nhỏ
đường quạnh quẻ trước sau
một bầy tôi vui vẻ
*Rượt đuổi bắt nháo nhào
Chạy quăng luôn giày dép
cứu bồ* rồi tính sau
tàn cơn vui lượm lại
Chẳng mất dép đứa nào!
Mệt lữ trong vui vẻ
Giọng ai cũng khao khao.
 
Hè về tôi theo chị
Về vùng cây cối, ao!
Quanh nhà: mương cá lội
Trong vườn sáo ca rao
Sáng tranh nhau măng điểm*
xuống ruộng chận cá trào*
Ngồi dưới tàng dâu ngọt
với tay, ồ! “không cao”
nhắm mắt tôi hưởng thụ
dâu miền dưới ngọt ngào!
 
Bên hè tôi đu võng
Ru em lời ca dao
Nhìn chung quanh yên lặng
Bình yên phải không nào!
Chiều về mơn gió nhẹ
Nghe cõi lòng nao nao
Anh cắm cần trên ruộng
Tôi lẽo đẽo theo sau
Cầu dừa tuy to bự
Nhưng tôi cũng té nhào
 
Gàu xòng tôi tát phụ
Tay chai mà không sao!
Anh dùng sào đính mủ (mít)
Bắt con ve kêu sầu
cột chỉ cho tui nắm
Ve dủ cánh ào ào
Chơi xong tôi lại thả
Ve lại về trên cao
Lượm hoa sầu (riêng) mới rụng
Húp mật ngọt thanh tao
 
 
Ba tháng hè qua vội,
tiếc cảnh đời trăng sao
Trở về nơi phố thị
Lại rộn ràng bên nhau
Bạn bè chung lớp học
chẳng khác tổ cào cào
ồn ào rân cả lớp
thầy phải bảo im nào
trò ngoan im lặng hết
Tan học lại chạy ào
 
tuổi nhỏ tôi vui sao
 
Huyền Băng


 
 



 
TUỔI THƠ CHẲNG CŨ
 
Tuổi thơ tìm gọi
Rêu phong còn đây
Những khu nhà cổ
Còn nguyên thơ ngây.
 
Nỗi niềm thương mãi
Dấu chân không giày
Đen nhuộm bùn đất
Nói giờ...Ai hay.
 
Tuổi thơ khép lại
Phần tư cuộc đời
Trăng rằm đưa đón
Nâng mộng xa xôi...
 
Bạn  trai thơ tôi
Bây giờ khắp ngả
Bạn gái thơ tôi
Làm bà...Gần đủ.
 
Rêu phong cổ hủ
Ôm ấp đương thời
Tuổi thơ chẳng cũ
Mỗi thời ,một vui.
 
MINH TUẤN
 
CHÚC CHỊ VÀ CÁC BẠN VUI NHÉ...AI LÀM BÀ RUI...CÀNG VUI ĐÓ NHA [;)]
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
anh MT,
-  không có gì á , thấy anh kèm hình được là dv vui rồi.

anh - chị,

anh - chị cùng nhau viết về tuổi thơ
em vừa đọc vừa mơ có mình trong đó ..
cuộc đời qua như cơn gió ..
mới đây ...mà đã nửa kiếp người ...!

cầu xin niềm vui mãi ..luôn vui
và tuổi thơ của anh ngọt ngào như viên kẹo
và tuổi thơ của chị không vì nắng mưa đời mà héo
để những lúc buồn, em lật lại cùng mơ ...

có thể mình duyên nợ với thơ
nên câu chữ cứ trói vào câu chữ
nỗi niềm của anh, em đem lưu trữ
trộm ước mơ lòng của chị ...em bước vào thay

dẫu biết đời rồi sẽ rẻ hai
bởi có cái vui nào vĩnh tồn mãi mãi
nhưng cái nhớ về anh sẽ luôn ở lại
và niềm thương về chị sẽ chẳng hề tan ..

thơ mỗi ngày  mình xếp đôi hàng
không đem bán, cũng không mua danh, cầu lợi
chỉ mong cái vui trong lòng soi rọi
và để  một ngày không hư mất với thời gian

em chúc anh được gặt lấy bình an
em cầu chị góp gom nhiều hạnh phúc
trái đất tròn, biết đâu có lúc
mình gặp nhau ..ở giữa đời thường ...!





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-17 13:58:54tamma>
anh - chị,

anh - chị cùng nhau viết về tuổi thơ
em vừa đọc vừa mơ có mình trong đó ..
cuộc đời qua như cơn gió ..
mới đây ...mà đã nửa kiếp người ...!

cầu xin niềm vui mãi ..luôn vui
và tuổi thơ của anh ngọt ngào như viên kẹo
và tuổi thơ của chị không vì nắng mưa đời mà héo
để những lúc buồn, em lật lại cùng mơ ...

có thể mình duyên nợ với thơ
nên câu chữ cứ trói vào câu chữ
nỗi niềm của anh, em đem lưu trữ
trộm ước mơ lòng của chị ...em bước vào thay

dẫu biết đời rồi sẽ rẻ hai
bởi có cái vui nào vĩnh tồn mãi mãi
nhưng cái nhớ về anh sẽ luôn ở lại
và niềm thương về chị sẽ chẳng hề tan ..

thơ mỗi ngày mình xếp đôi hàng
không đem bán, cũng không mua danh, cầu lợi
chỉ mong cái vui trong lòng soi rọi
và để một ngày không hư mất với thời gian

em chúc anh được gặt lấy bình an
em cầu chị góp gom nhiều hạnh phúc
trái đất tròn, biết đâu có lúc
mình gặp nhau ..ở giữa đời thường ...!
_____________________________
...
tình yêu mong manh dễ vỡ
đời người một thoáng phù du....
xá gì buồn vui tạm bợ ...
trăm năm thoáng vụt xa mù ...!

diên vỹ

 

 
Mãi Với Tuổi Thơ....
 
Tuổi thơ vẫn trong suy nghĩ
Tại bóng thời gian nhuộm màu
Tuổi thơ dài như thế kỷ
Con người ôm mộng thật lâu.
 
Ông cha đã nói một câu
Đời người hai lần trẻ nhỏ
Thủ thỉ ,hàng ngày đã rõ
Ông bà với cháu...Chuyện lâu.
 
Ông bà tuy tóc bạc đầu
Cái quên vẫn thường chẳng nhớ
Tuổi thơ in trong nhịp thở
Kể chuyện ngày xưa nhớ lâu.
 
Ngày xưa tuổi thơ ở đâu
Phải chăng vẫn ở trong đầu
Hay tại câu thơ khắc khoải
Trách xe thời gian....Kéo đâu.
 
Bà tôi vẫn kể tuổi thơ
Ông tôi vẫn chuyện hàng giờ
Ngày xưa chỗ này rộng lắm
Đêm trăng tuổi thơ nô đùa.
 
Bây giờ không gian chật hẹp
Bao la trong mạng ảo thôi
Hôm nay khi đã qua thời
Ngày xưa...Có hay không nhỉ ?

TAM MÃ
 
 
CHÚC CÁC PÁC VUI...
 
 
 
 
 
 
 
Thơ vần gọi tiếng mến thương
Câu văn chia sẻ đoạn đường cách xa
Đăng nhập để trả lời
0
Một vài hình ảnh khó quên...!
 
tuổi thơ em
 
tôi đứng bên vệ đường
nhìn em đang dưới ruộng
xịt xịt gà em đuổi
lúc tuổi chẳng đầy ba
 
nhà em, anh em tám
lớn nhất tuổi mười ba
bé xíu còn được ẳm
Biết đi: đồng phải ra!
 
Mẹ chị thời lên rẩy
Thóc phơi em đuổi gà
chị ba vào rừng sắn
măng mụt bé, mụt cha
 
anh theo cha cày mướn
chị tư dắt trâu già
thẩn tha ăn đồng rộng
ngóng theo mà xót xa
 
chị năm em đi học
ngoại gởi dép làm quà
đường về tôi bắt gặp
*“dép” kẹp nách đường xa.
 
buồn ơi cho số phận
nếu em ở thị thành
dù nghèo không đến bận
phải làm tuổi lên ba
 
ruộng nhà em lúa trổ
cha mẹ lại vắng nhà
người ta lại phát lúa
dựng mới một nền nhà
 
Vì đất nhà kế lộ (đỏ)
đất quý nên người ta
Ỷ công cùng nước nhà
chiếm đất nghèo chẳng tha
 
Tuổi thơ em quá khổ
Cơm bữa kiếm chẳng ra
Thêm cường hào ác bá
Lại bỏ làng đi xa
 
Huyền Băng
 
* dép chỉ mang từ cổng trường vào lớp, và ra khỏi trường thì kẹp nách mang về để xài được lâu...

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
ĐIỀU VÔ TƯ -KHÔNG NÓI
 
Gần đến tuổi trăng tròn
Chưa được làm người lớn
Khi vào tuổi mười bốn
Chưa hết tính trẻ con
 
Nhìn trăng đẹp trên non
Muốn bồng con Thỏ Ngọc
Đọc bao chuyện cổ tích
Muốn mạo hiểm bên trong.
 
Vào tuổi hẹn mùa trăng
Trong lòng đã biết thẹn
Những vu vơ bẽn lẽn
Thoáng mắt môi đỏ hồng.
 
Giờ biết những viển vông
Từ ngu ngơ trẻ nhỏ
Giá trị của cuộc sống
Là sự nghiệp bước chân.
 
Tuổi mười lăm vô tư
Người lớn nhìn đều bảo
Mơ mộng cũng đầy dư
Bao màu hồng hư ảo.
 
MINH TUẤN
 
CHÚC CHỊ VUI
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Một vài hình ảnh khó quên...!

tuổi thơ em

tôi đứng bên vệ đường
nhìn em đang dưới ruộng
xịt xịt gà em đuổi
lúc tuổi chẳng đầy ba

nhà em, anh em tám
lớn nhất tuổi mười ba
bé xíu còn được ẳm
Biết đi: đồng phải ra!

Mẹ chị thời lên rẩy
Thóc phơi em đuổi gà
chị ba vào rừng sắn
măng mụt bé, mụt cha

anh theo cha cày mướn
chị tư dắt trâu già
thẩn tha ăn đồng rộng
ngóng theo mà xót xa

chị năm em đi học
ngoại gởi dép làm quà
đường về tôi bắt gặp
*“dép” kẹp nách đường xa.

buồn ơi cho số phận
nếu em ở thị thành
dù nghèo không đến bận
phải làm tuổi lên ba

ruộng nhà em lúa trổ
cha mẹ lại vắng nhà
người ta lại phát lúa
dựng mới một nền nhà

Vì đất nhà kế lộ (đỏ)
đất quý nên người ta
Ỷ công cùng nước nhà
chiếm đất nghèo chẳng tha

Tuổi thơ em quá khổ
Cơm bữa kiếm chẳng ra
Thêm cường hào ác bá
Lại bỏ làng đi xa

Huyền Băng

* dép chỉ mang từ cổng trường vào lớp, và ra khỏi trường thì kẹp nách mang về để xài được lâu...

 
Tuổi mộng...tìm ta.
 
Hôm nao tóc đuôi gà
Ra đồng giúp mẹ cha
Dép không dám đi thử
Sợ hỏng dép xót xa.
 
Tuổi thơ như hoa cỏ
Mọc hoang lạnh mưa sa
Tuổi thơ cha mẹ khó
Vẫn cười vui ngập nhà.
 
Bây giờ khi tìm lại
Tiếc ngày xưa hiền hòa
Trách đói nghèo cơ cực
Đè nặng vai mẹ cha.
 
Trắng tóc thời gian pha
Da xoăn màu đất nhà
Con đường xưa đã mất
Quẩn quanh mãi trong ta.
 
Ôi tuổi thơ kế tiếp
Hãy tha thiết từng ngày
Đừng như hạt mưa bay
Bọt tan rơi mộng ảo.
 
Hãy làm con chim sáo
Vui hát với từng bầy
Hãy làm cơn gió thảo
Xoa dịu đời đắng cay.
 
 
TAM MÃ
 
hi...tuỏi thơ của chị khổ quá vậy -ừa cái ngày đó mà &lt;TRÙM SÒ  &gt; còn phải ăn hôi mặc hám mà...qua rùi chị heng...chớ buồn nữa làm chi.[:D]
 
Thơ vần gọi tiếng mến thương
Câu văn chia sẻ đoạn đường cách xa
Đăng nhập để trả lời
0

trích thơ HB 16-8-2007:




QUOTE
   Rất vui khi các bạn vào đây cùng chia xẻ tuổi thơ....và hy vọng những bạn khác cùng nhớ lại tuổi thơ của mình và cống hiến mọi người những điều thú vị. 
  
   Ai mà không có tuổi thơ các bạn nhỉ! Hoặc vui hoặc buồn nhưng dầu vui hay buồn hình ảnh ban đầu ấy luôn khắc sâu vào tâm trí và ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống chúng ta sau này. Bậc làm cha mẹ hãy tạo cho con mình một tuổi thơ êm đềm.
 
           Tuổi thơ tôi 
 
Tuổi thơ tôi nghịch ngợm
Phá phách không ai bằng... 
......

...Trò ngoan im lặng hết
Tan học lại chạy ào
 
tuổi nhỏ tôi vui sao 
                               Huyền Băng
                                                                   QUOTE




     Đọc được dòng chữ của HB "Rất vui khi các bạn vào đây cùng chia sẻ tuổi thơ...."  Lời đó như kêu gọi và khuyến khích nữa, khiến HUY DUNG tôi vượt qua sự e ngại bấy lâu (đã từ rất lâu muốn mà không dám đường đột vào các trang thơ hay, uyển chuyển, tứ phong phú, lời trang nhã, sâu lắng, giọng trong sáng, an bình của HB) nên lần này, HD tôi bèn góp một bài - để góp chút rôm rả vào 'trang tuổi thơ' mà Chị HB vừa mở ra, và cũng để bày tỏ sự ngưỡng mộ tác giả HB:
 
            NƠI TUỔI THƠ 
 
Nhớ tuổi thơ êm ả tấc son
thuộc từng đường đỏ phượng ve non
ham chơi chứ chẳng hề lêu lổng…
yêu lắm đỉnh trời xưa toả rộng
 
Thành cổ nhớ ngày thơ đấu bóng
cũng nhiều khi buốt cóng cồn cào
     lại khi oi bức gió Lào
ước thần gió biển thổi vào mấy hơi!

Hòn Ngư  nằm ngửa đó
Buồm ngực căng đầy gió
ghé qua Hòn bén duyên
giữa sóng triền miên vỗ
 
Lắng phi lao hát ca
Cửa-Lò-tết ngọc ngà
bên biển nằm chờ sóng
tới ôm hôn mặn mà.                        
              **
Vinh lạ thế, tiếng ca thưa thớt
mà đớn đau tang tóc chất dồn
     May xuân tiếng guốc gõ ròn
gieo tình chân thật vuông tròn chẳng phai 
                                                 huy dung 
 
     Trong lời 'kêu gọi' nêu trên của HB có một ý HD tôi cho là hết sức chí lý: "...hình ảnh (tuổi thơ) ban đầu ấy luôn khắc sâu vào tâm trí và ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống chúng ta sau này".
     Trong topic 'Tự răn thơ mình', HD cũng cho rằng:
 
                     HỜI HỢT
Nếu đánh mất hoa niên, Thơ hững hờ
...
Tả thân phận? nhạt, hời hợt lửng lơ.
                                                huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy làm con chim sáo
Vui hát với từng bầy
Hãy làm cơn gió thảo
Xoa dịu đời đắng cay.
 
 
TAM MÃ
 
hi...tuỏi thơ của chị khổ quá vậy -ừa cái ngày đó mà &lt;TRÙM SÒ  &gt; còn phải ăn hôi mặc hám mà...qua rùi chị heng...chớ buồn nữa làm chi.[:D] 
 

 
Cám ơn em Tam Mã đã vào góp lời thơ về tuổi trẻ, tuổi thơ chị thì vui lắm Tam Mã à, còn trong bài "Tuổi thơ em" đó chỉ là hồi ức của chị về một gia đình rời thành phố về hồi hương ở Tân Uyên - Biên Hòa mà chị biết vào năm 1981 - khổ lắm!
 
--------
 
Cám ơn Huy Dung đã hưởng ứng cùng HB và các bạn trong đề tài về "tuổi thơ". và hy vọng còn nhiều bạn nữa sẽ cho chúng ta những kỷ niệm tuổi thơ hào hứng, hoặc cười ra nước mắt...
 
Xin thứ lỗi vì HB không có thời gian để đến từng trang vui buồn cùng mọi người, nhưng HB luôn hoan nghênh mọi người đến chơi trang của mình và hy vọng không ai phải ngại ngần gì cả.
 
Thân tình,
HB
 
Chúng ta ai cũng như ai,
Trước tuy lạ lẳm nhìn hoài cái quen!
Nhà tớ không có cài then,
Lỡ đường cứ ghé, trà sen cứ dùng
Đường xa đêm tối mịt mùng
Chỏng tre hiên đó tùng bùng đếm sao
Vạn hàng sa số trên cao
Vừa đếm vừa ngắm thơ trao mấy lời
 
* Cái đặc điểm của ruộng vườn miền Nam là xa xa có một cái chòi, trong đó có một cái chỏng tre, nước nôi có sẳn, ai lỡ đường ghé bước cứ tự nhiên mà ngồi nghỉ rồi tự nhiên mà rót nước uống, uống xong rồi tự nhiên mà đi... hihi  (chòi này người ta dùng để nghỉ uống nước buổi, hoặc để canh hoa màu khi sắp đến ngày gặt hái)
 
 
HB
 
 
 

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-05 05:23:11Huyền Băng>
Trong topic 'Tự răn thơ mình', HD cũng cho rằng:

HỜI HỢT
Nếu đánh mất hoa niên, Thơ hững hờ
...
Tả thân phận? nhạt, hời hợt lửng lơ.
huy dung

 
Hai câu thơ trên của Huy Dung đã diễn tả đúng tâm trạng của những trẻ thơ đánh mất tuổi hoa niên.
 
Tuổi thơ đối với con trai là nghịch ngợm, là phá phách, con gái là nhí nhảnh, dung dăng dung dẻ thậm chí chãnh choẹ với bạn bè...Nhưng vì một lý do nào đó, đứa trẻ phải thu mình vào một góc không dám bày tỏ cảm nghĩ, và luôn nghi ngờ mọi người chung quanh. Để rồi khi trưởng thành, đứa bé là một người trầm lặng trong đời thường, thiếu an tâm với môi trường xung quanh, khó hội nhập với bạn bè, và nếu làm thơ thì như Huy dung nói
 
Nếu đánh mất hoa niên, Thơ hững hờ
Tả thân phận ! nhạt, hời hợt lững lơ.
 
Cho nên tôi luôn cám ơn “Người” , Mẹ tôi, một người luôn tin tưởng vào tôi tạo cho tôi sự tự tin khi đối diện với mọi người.
 
Những cảm xúc về mẹ...

 
Con cám ơn,
 
Cám ơn mẹ đã tin con
Dù đôi lúc trái tim non lệch lạc
Cám ơn mẹ dựng lên thành chững chạc
Để con an tâm đứng dõi mắt bốn phương
Con biết đường con đi
thỉnh thoảng có trật đường
nhưng mẹ vẫn tin con quay về được
và trên những bước đường xuôi ngược
nhớ lời mẹ chân thành, yêu thương làm thước
Khó khăn gì con cũng vượt qua
ước mơ con không phù phiếm xa hoa
vui thì con chung bước đường xa
hờn .oán. giận thì bước ra chỗ khác
để tìm thấy bầu trời xanh ngát
và thiên đường luôn ngự trị trong ta
 
Huyền Băng
 
r

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-25 10:26:54huydungpro>


quote
Cho nên tôi luôn cám ơn “Người” , Mẹ tôi, một người luôn tin tưởng vào tôi tạo cho tôi sự tự tin khi đối diện với mọi người.

Con cám ơn,
 
Cám ơn mẹ đã tin con
Dù đôi lúc trái tim non lệch lạc
Cám ơn mẹ dựng lên thành chững chạc
Để con an tâm đứng dõi mắt bốn phương
Con biết đường con đi
thỉnh thoảng có trật đường
nhưng mẹ vẫn tin con quay về được
và trên những bước đường xuôi ngược
nhớ lời mẹ chân thành, yêu thương làm thước
Khó khăn gì con cũng vượt qua
ước mơ con không phù phiếm xa hoa
vui thì con chung bước đường xa
hờn .oán. giận thì bước ra chỗ khác
để tìm thấy bầu trời xanh ngát
và thiên đường luôn ngự trị trong ta 
                                              Huyền Băng







      Đọc bài thơ “Con cám ơn” của HB, và ý nghĩ của HB ơn Mẹ đã tạo cho HB “sự tự tin khi đối diện với mọi người”, HD chợt nhớ thơ mình cũng hay phân tích và mô tả sự hình thành từ tuổi thơ dần dần từng bước thành tánh cách riêng mình. HD tự thấy vô tình có chút tương đồng với HB ở điểm cũng “tạo được sự tự tin khi đối diện với mọi người”:      


        CON CỦA MẸ TRẢ LỜI BẠN   
Cứ nhìn gương Mẹ, con dần hiểu:
Gạt bỏ ngoài tai lời chế riễu
thẳng ngay mà sống đẹp tâm hồn
Tự tin đối diện bao huyền diệu  
kẻ dữ người khôn? vẫn cười ròn.
               *
Bạn hỏi con “Sao cậu trẻ lâu”
Con chân tình chậm rãi khơi mào:
 
Bao người chê tớ sai, hèn, dại…
Mẹ lại khuyên thân ái tận tình
khinh thâm hiểm - tột cùng tăm tối
xa lánh mưu gieo rối chẳng lành
 
Khắp chốn còn rành rành đố kị
theo gương mẹ diệt dần ghen tị
Xa trò đạo-đức-giả mùi tanh
thoát hoảng kinh quyền chức giựt giành
 
Phân minh tín nghĩa sống đàng hoàng
mẹ – sách dìu con sáng mỗi trang
não sạch bùn, tim không tẹp nhẹp
tâm hồn không chật hẹp suy bì.
 
Trẻ hoài dẫu tuổi tớ trôi đi
bí quyết ấy trinh nguyên chẳng đổi:
thanh thản giữ hồn chẳng chuyển di.
 
“Cảm ơn cậu giải điều tôi hỏi.”
                                              huy dung

      Vậy là nhờ HB mở rộng trang thơ mình đón nhận thơ bạn bè mà chúng ta có dịp thổ lộ cùng nhau (tức cũng là có dịp tự hiểu mình hơn vậy) một số điều chưa bao giờ nói  nếu chỉ cắm cúi viết trong trang thơ của bản thân mà thôi. Xin cám ơn.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-30 09:45:12Huyền Băng>
Con cám ơn,

Cám ơn mẹ đã tin con
Dù đôi lúc trái tim non lệch lạc
Cám ơn mẹ dựng lên thành chững chạc
Để con an tâm đứng dõi mắt bốn phương
Con biết đường con đi
thỉnh thoảng có trật đường
nhưng mẹ vẫn tin con quay về được
và trên những bước đường xuôi ngược
nhớ lời mẹ chân thành, yêu thương làm thước
Khó khăn gì con cũng vượt qua
ước mơ con không phù phiếm xa hoa
vui thì con chung bước đường xa
hờn .oán. giận thì bước ra chỗ khác
để tìm thấy bầu trời xanh ngát
và thiên đường luôn ngự trị trong ta 
                                              Huyền Băng


 


CHIÊN MẸ DÕI ĐÀN ...

Mẹ giờ đã đi xa
Mắt còn nhòa em, chị
Bao yêu thương âm ỉ
Còn vướng chốn hồng trần .

Nơi còn những hồng ân
Với đàn chiên con đó
Trên tầng xa mẹ rõ
Thơ con chảy lệ lòng .

Chúa sáng láng ban ân
Nơi thiên đường mẹ ở
Mẹ chỉ nhắn trong tâm
Hãy tôn vinh lời Chúa .

Giọt nắng rơi đồng cỏ
Khúc nhạc ru thiên đường
Hạt mưa rơi cuối ngõ
Chứa đựng ngàn yêu thương

Mẹ đang sống bình yên
Trong bàn tay của chúa
Thương nhớ gửi ngày đêm
Chị - em chiên bé nhỏ!

MINH TUẤN 

 r

chúc chị ngày nghỉ vui nhiều


Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-01 06:55:50Nhatho_PhamNgocThai>
 




                    Đã " gửi nắng " cho HB rồi - Hôm nay PNT trích một bài trong Tuyển Thơ để lại " gửi trăng "
               cho HB vậy ! Nhưng không phải là trăng sáng, trăng ngời... mà là:



                                                      TRĂNG LẶN


Trăng đã chán trời nên đi mất
Cứ hững hờ tiêng tiếc phân vân...
Em có chán anh giống vầng trăng không biết (?)
Mất trăng rồi còn lại trời đêm.

Biển vỗ vào anh - Biển vỗ vào em
Em hoá đá! Để sóng ghềnh ôm mãi
Năm tháng nắng mưa: đá vẫn còn nguyên đấy!
Anh phong ba. Anh nhẫn nại suốt đời.

Bài thơ tình còn viết em ơi!
Đá vẫn đá - Người vẫn người : không thể khác (!)
Biển hư vô cả những khi cầm bút
Xé rách lòng cho cánh thơ bay.

Mất một vầng trăng lại mọc một vầng trăng
Sóng khốn khổ hôn mãi hòn đá trắng!... 

                                  PNT



           Dẫu là trăng đã lặn nhưng vẫn cứ là " trăng ". Mà chắc gì trăng đang tỏ kia đã " sáng "
       bằng trăng đã lặn này ! HB thấy PNT nói có lý không?

             
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-01 16:29:03Huyền Băng>

TRĂNG LẶN


Trăng đã chán trời nên đi mất
Cứ hững hờ tiêng tiếc phân vân...
Em có chán anh giống vầng trăng không biết (?)
Mất trăng rồi còn lại trời đêm.

Biển vỗ vào anh - Biển vỗ vào em
Em hoá đá! Để sóng ghềnh ôm mãi
Năm tháng nắng mưa: đá vẫn còn nguyên đấy!
Anh phong ba. Anh nhẫn nại suốt đời.

Bài thơ tình còn viết em ơi!
Đá vẫn đá - Người vẫn người : không thể khác (!)
Biển hư vô cả những khi cầm bút
Xé rách lòng cho cánh thơ bay.

Mất một vầng trăng lại mọc một vầng trăng
Sóng khốn khổ hôn mãi hòn đá trắng!...

PNT

 
 

 
 
TRĂNG MƠ.
 
Sóng bạc đầu vỗ khúc nhạc đêm tan
Mặt bờ cát đã mịn làn da thắm
Vết chân xưa sóng đã xoa bằng lặng
Vầng trăng soi ánh trắng phủ quanh bờ.
 
Ngàn sao thưa cũng đang dệt giấc mơ
Vầng mây tím có đón chờ nắng tới?
Hoàng hôn đi để bóng trăng đến vội
Nơi hẹn hò của đôi lứa yêu thương.
 
Đêm trăng mơ, dăng khắp nẻo đường
Ước được mãi tình yêu thương trọn vẹn
Mơ cùng ai  bên sao trời lưu luyến
Thả vào đêm một giấc ảo lạ kỳ.
 
MINH TUẤN
 
Có bức ảnh trăng mơ gửi tặng chị và nhà thơ trứ danh Phạm Ngọc Thái xem nhé -chúc anh chị vui vẻ cuối tuần
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-02 07:11:25Huyền Băng>
Lại xin nói lời cám ơn,

Cám ơn các bạn Sương Anh, Huy dung, Minh Tuấn đã góp gió vào đây để hồn thơ chúng ta bay cao.

=====

Cũng là một chút ý tưởng về Trăng đây. Cho vui...
 
Tâm sự của cát,
 
Trăng mãi là trăng khắp muôn nơi,
Lúc đây, lúc đó với muôn người
Trăng buông sắc sáng gieo niềm nhớ
Trăng ngã ánh vàng gợi ý thơ
 
Sóng bạc lung linh lồng trăng mộng
Cát trắng im lìm dáng thờ ơ
Ai hay trong cát bao thương cảm
Nhỏ bé nhưng rằng cát vẫn mơ
 
Tựa gối bên bờ cát thẩn thơ
Thân ta cát mọn đứng ơ hờ
Mênh mông biển sóng mênh mông quá!
Biết đến khi nao mới thoát bờ...
 
 
Huyền Băng,





📎 tamsucuacat

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-02 06:54:31Nhatho_PhamNgocThai>






[/align]

[/align]



[/align]







                ... Sóng bạc lung linh lồng trăng mộng
                 Cát trắng im lìm dáng thờ ơ
                    Ai hay trong cát bao thương cảm
                    Nhỏ bé nhưng rằng cát vẫn mơ
 
                   Tựa gối bên bờ cát thẩn thơ
                   Thân ta cát mọn đứng ơ hờ
                   Mênh mông biển sóng mênh mông quá!
                   Biết đến khi nao mới thoát bờ...

                           (trích Tâm Sự Của Cát)
                                       Huyền Băng
 


                        Bài thơ Tâm Sự Của Cát của Huyền Băng ý, tình sâu lắng thâm trầm quá !...
                    PNT cũng có thơ viết về " cát" đây.  Hoạ cùng với HB cho vui:


                       THƠ TRÊN 
                      CÁT TRẮNG
 
 
Sóng cứ vỗ ngày đêm trên cát trắng
Xé nát tan hồn biển thẳm vô cùng,
Em có nghe tiếng đôi bờ vang động
Cuộc sống này vừa thực lẫn hư không.

Trăng tỏ bóng nhìn ta như muốn nói:
Mi dám so với ánh sáng của ta chăng?
Trái tim mi đã phủ đầy hoang dại
Vừa cuồng, vừa lệ, vừa điên.

Ta muốn hỏi hỡi trời xanh vắng
Có nhớ người tình cũ của ta không?... 

                       PNT


                         

(... Nghe thấy không em
           hàng cây thông vẫn hát?
Cứ mỗi lần biển xô cát tan tành...
Bao trai gái chúng vẫn dắt nhau đi hạnh phúc
Mà đời này anh lại mất em !... )

                  
    
                                
  
  










                 


[/align]
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng Khuất
 
Biển vổ vào anh, biển vổ vào em
Hồn Trăng trắng, gieo vào lòng đá trắng
Gượng gạo ngàn năm cát chẳng thể nào mòi mặn
Lận đận ven bờ sóng đâu có cao thêm
 
Anh đã từng mọc, đã từng tỏa sáng
Và như vầng trăng kia khéo lặn
Để lại vầng mơ, đau đáu biển với bờ
Chỉ đôi nét bằng lưỡi bút hư vô
Cũng đủ để cày vở tâm tư thành vồng, thành luống
 
Em như vầng trăng khuất sầu muộn
Cứ nảy nòi muốn sáng với vầng dương
Nhưng vĩnh viễn cũng chỉ là một vầng trăng khuất
Với trăm năm lẻ lối lề đường.
 
Đã có lúc soi tàn trên bãi cát
Cuốn gió gió nằm , ngơ ngác giửa hoang vu
Nghe vạn đại thì thầm trong vỏ sò, vỏ hến
Khuất đời nhau , mờ ảo bóng trăng lu...
 
 
( Em là người tập tành mới làm thơ, đọc mấy bài thơ của các Anh, Chị đối họa về trăng và cát hay quá nên có vài dòng cảm xúc, mong rằng không làm hỏng Thi Tứ của mọi người - Hồng Vân)
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-05 05:17:21Huyền Băng>
( Em là người tập tành mới làm thơ, đọc mấy bài thơ của các Anh, Chị đối họa về trăng và cát hay quá nên có vài dòng cảm xúc, mong rằng không làm hỏng Thi Tứ của mọi người - Hồng Vân)


Thân chào Hồng Vân,
 
Rất hân hạnh được Hồng Vân vào góp ý góp lời, đừng khách sáo, ở đây chúng ta mọi người đều là bạn bè - chân thành đến với nhau là quý rồi!
 
Chúng ta có thể kẻ cao niên, người trẻ tuổi, nhưng dù cao niên hay trẻ tuổi vẫn phải học hỏi lẫn nhau,  vì nhân vô thập toàn mà. Trong một lĩnh vực nào đó chúng ta mới bước vào đương nhiên là bở ngở, nhưng qua một thời gian tôi luyện... không chừng cái người mới mẻ còn vượt xa người cũ và trở nên xuất sắc nữa đó. [:D] [sm=25.gif]
 
Đã có lúc soi tàn trên bãi cát
Cuốn gió gió nằm , ngơ ngác giửa hoang vu
Nghe vạn đại thì thầm trong vỏ sò, vỏ hến
Khuất đời nhau , mờ ảo bóng trăng lu...

 
Giờ thì HB mượn mấy câu trên của Hồng Vân làm ý nghen.
 
Ước muốn,
 
Đã có lúc phơi mình trên biển cát,
Nghe gió về hiu hắt một đời qua
Đã có lúc muốn tan trong khoảnh khắc
Giữa đất trời cùng ước vọng mù xa
Đã có lúc lắng nghe lời của biển
Ru lòng đêm với tiếng hát chan hòa
Và đến lúc thuyền về từ khắp ngả
Ta giật mình chợt tỉnh... cá quanh ta.
 
HB
 
Có những ước mơ tuy bình thường đơn giản, nhưng cũng không dễ thực hiện
 
r

Rất thích nằm giữa biển đêm để tận hưởng cái vị êm vắng của nó cùng tiếng sóng vổ rì rào... Tuy nhiên, cũng sợ "ma" nên chưa dám. Chỉ là ước mơ, và ước mơ khi thức giấc, thuyền chày từ khắp nơi quay về bờ với tôm cá đầy khoang...! Mọi người sẽ rất vui và ta cũng được vui lây...
 
HB
 

📎 cho ca

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0

Đã có lúc soi tàn trên bãi cát
Cuốn gió gió nằm , ngơ ngác giửa hoang vu
Nghe vạn đại thì thầm trong vỏ sò, vỏ hến
Khuất đời nhau , mờ ảo bóng trăng lu... hồng vân
 



Giờ thì HB mượn mấy câu trên của Hồng Vân làm ý nghen.

Ước muốn,

Đã có lúc phơi mình trên biển cát,
Nghe gió về hiu hắt một đời qua
Đã có lúc muốn tan trong khoảnh khắc
Giữa đất trời cùng ước vọng mù xa
Đã có lúc lắng nghe lời của biển
Ru lòng đêm với tiếng hát chan hòa
Và đến lúc thuyền về từ khắp ngả
Ta giật mình chợt tỉnh... cá quanh ta

 

 
BIỂN ÊM
 
Mặt biển xanh trăng soi bóng chan hòa
Đảo lớn nhỏ cùng ru ca lời gió
mặt cát trắng ,sóng không còn thắc thỏm
Vầng mây mơ trong một tối thanh bình.
 
Nhìn biển mơ trong giấc ngủ lung linh
Ta ước muốn tâm hồn mình rộng mở
Như cuộc đời đã qua thời  bão tố
Cát dải  sóng êm nâng bước dạo yên bình.
 
MINH TUẤN
 
CHÚC CHỊ và HỒNG VÂN VUI
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-04 11:38:08SuongAnh>
Trích đoạn: Minh Tuấn



 
BIỂN ÊM
 
Mặt biển xanh trăng soi bóng chan hòa
Đảo lớn nhỏ cùng ru ca lời gió
mặt cát trắng ,sóng không còn thắc thỏm
Vầng mây mơ trong một tối thanh bình.
 
Nhìn biển mơ trong giấc ngủ lung linh
Ta ước muốn tâm hồn mình rộng mở
Như cuộc đời đã qua thời  bão tố
Cát dải  sóng êm nâng bước dạo yên bình.
 
MINH TUẤN
 
CHÚC CHỊ và HỒNG VÂN VUI
 
 


Huynh Minh Tuấn ơi....hình đẹp quá, nhìn vào cho ta một cảm giác yên ả lạ thường...khiến hồn như nhập theo cảnh vật...


Biển Đêm yên Tĩnh Quá!
 
 
Đêm trời trong thanh vắng
Biển yên lặng say mơ
Nằm nghe sóng vỗ bờ
Ngắm ngàn vì tinh tú
Ánh vàng mờ quyến rũ
Trăng lơ lửng trên cao
Soi chiếu rọi ánh hào

Sáng toả đều vạn vật
Hồn hư hư thật thật
Yên dõi ngắm bầu trời

Tĩnh vật như gọi mời
Quá bước vào giấc mộng...


Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-08 17:07:59Huyền Băng>
Lời Ghi Trên Cát
 
 
Có nhiều điều muốn nói cùng anh
Bao lần gặp lời không thành tiếng
Viết tạm đôi dòng trên cát biển
Trăng vàng làm chứng, sóng im nghe

 
Nhớ làm sao vầng trăng đêm về
Hàng dưà cao, dấu chân in cát
Đôi gót nghịch đuà làn nước mát
Dưới khung trời lấp lánh ngàn sao

 
Nhớ đến kỷ niệm cuả thuở nào
Ngập ngừng anh nắm tay lời hẹn
Nép bên anh ngại ngùng, bẽn lẽn

Chẳng trả lời, cứ thèn thẹn sao...
 
Giờ đây bãi vắng thấy nao nao
Anh xa quá, dạt dào nhung nhớ
Ghi vội trên cát lời nhắc nhở
Anh hãy về...em đang đợi đây

 
Biển vẫn thế và sóng vẫn ngày
Vỗ nhịp nhàng lên bờ cát trắng
Trách mình sao ngày xưa im lặng
Chỉ một mình cát biết tâm tư

 
Người ta ngờ ngợ...cứ hình như
Nên vẫn vô tình như biển sóng
Để tim em phỏng trên cát nóng
Lời tình ghi...sóng xoá tan mờ

 
Chợt buồn chợt nhớ dệt vần thơ
Viết trên cát lời yêu thay giấy
Nghẹn ngào nhìn sóng từng cơn đẩy
Nghìn câu ghi mất dấu...còn đâu...


Sương Anh
 
r

Cảm xúc từ những vần thơ cuả Chị Huyền Băng - Nhà thơ Phạm Ngọc Thái và Chị Hồng Vân...Biển - Sóng - cát...và những lời tình tự...
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Rất cảm ơn hảo ý của quí Anh chị , cho phép HV được tham gia vào vườn thơ , để được cùng thưởng họa đôi vần.
 
 
Lòng Cát
 
 
Đã có khi xỏa đời như cát mịn
Chờ dấu chân về in vết trong nhau
Dã tràng ơi vo chi tròn mộng ước
Rồi cũng vở tan nơi sóng cuốn bạc đầu
 
Như lòng cát trải một bờ hiu quạnh
Chờ trăng lên hùa ánh sáng lân tinh
Có lẽ nào cho em chỉ là bọt biển
Sóng nước mong mênh cứ vậy vổ vô tình...
 
 
hongvan
 
Đăng nhập để trả lời
0




 
 
 
 
 
 
                       Tấm ảnh " cái cầu ao bến quê " của HB thân yêu quá, lòng dâng tràn cảm xúc...
                 Có lẽ cũng đã lâu chưa có dịp thăm quê, mình mới buột ra đôi câu thơ hoạ rằng:
 
 
                            Nôn nao thấy bóng quê nhà
                            Mình ơi nỗi nhớ trong ta bồi hồi...
 
                                                     PNT



[/align]
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0