Một bà lão tôi quen …
Một lão bà hơn chín mươi
Ánh mắt còn sáng ngời
Dõi nhìn xa xăm mĩm cười khẻ nói
Thân tôi chị lớn ấy mà …
Một tay quán xuyến trong nhà chẳng ai
Phụ bố quản nhà in, thêu thùa vá may, trông em chợ búa...
Chiến tranh đến lùa vào khu đạn lửa
Mạng như sợi chỉ mành lúc đạn nổ bom rơi
Bạn thân quen hai mươi mấy người xác phơi
Tôi may mắn tiếp nối đời phục vụ
Khi súng êm, em út tôi lâm tù tội
Vì vô tình chụp những ảnh không nên
Thân gái một mình lặn lội chênh vênh
Tìm người cảm thông giúp em xoá án
Trong chiến tranh thật dễ dàng mắc nạn,
Cứu đứa này rồi lại vướng đứa kia
Thân gái lại bôn ba từ sáng sớm đến khuya
Cậy nhờ phương này, phương kia giúp đở
Trời Phật thương lành đà thế dử
Giờ chúng thảy đều tóc đã pha sương
Tất cả đã già, nhìn thấy mà thương
đứa ho hen, đứa ốm đau bệnh hoạn
Đôi mắt kia vẫn sáng lên lòng thương vô hạn
Những đứa em, những đứa cháu thân yêu
Chuyện kể về bà ôi thật là nhiều
Nói sao hết tấm lòng quãng đại
Đời xế bóng nhưng vẫn không quan ngại
Cố gắng sửng mình như núi đá...
... để chẳng ai lo...!
Huyền Băng
CUỘC ĐỜI BÀ LÃO ...
Đời bể khổ muôn người muôn vẻ
Hỏi chim bay có nhớ chốn cây lành
Cơn gió mạnh chắp đôi cánh bay nhanh
Làm lá cũ phải rời cành xa cội .
Xuân phai nhanh bóng thời gian cũng vội
Mơ đi qua nơi cửa sổ thoáng buồn
Đôi mắt sầu ...Lệ khô cằn chẳng tuôn
Thời thiếu nữ đã già vương bóng xế .
Những niềm tin gửi trong đời dâu bể
Giờ sám hối trong tiếng kệ lời kinh
Đêm thân đau làm giấc ngủ giật mình
Đôi vai nhỏ gánh thân hình còm cõi ...
Thuở thanh xuân trao tình quê bước gọi
Lúc già nua thấy mòn mỏi một mình
Thời bom rơi ...Chẳng quản ngại hy sinh
Giờ giải phóng ai khóc mình ...vì nghĩa .
Đồng đội xưa đứa không về được nữa
Đứa hôm nay mắt lệ ứa thân già
Vẫn trầm luân trong cuộc sống quê cha
Mưa vẫn giọt trên mái nhà buồn tủi .
Bà lão tìm chi nơi hồn sông dáng núi
Chờ kiếp sau ...Mong hạnh phúc huy hoàng
Còn hơi thở ...Còn tình nghĩa sẻ san
Bà khoan nhặt trong kinh vàng ,cõi phật .
Mong ân nghĩa chẳng bao giờ đi mất
Kiếp lai sinh ... Uất hận được đáp đền
Ngẩng nhìn trời,mây như cõng trời lên
Cúi nhìn đất ...Thấy mặt mềm sát đất .
Vốn trăm năm là kiếp nghèo sự thật
Của cải bà gom là tình mất tình còn
Cầu phận mình đừng đeo đẳng cháu con
Nguyện Phật Tổ cho vuông tròn quả phúc ...
Chuyện bà lão ...Một cuộc đời cơ cực ...
MINH TUẤN
Em họa với chị bài <bà lão...>nhân ngày mồng 08/03 ...chúc chị vui và mạnh khỏe chị nhé