4 trả lời, 1.102 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 205
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.06.2006
Trạng thái: offline
#1 —
02.08.2011 04:40
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-22 10:04:49bochet>
Thời gian là cội rễ của mọi sự đổi thay.
Nó nuốt chửng cả nhan sắc, sức khỏe, danh vọng và tình yêu của một thời tươi trẻ.
Quên cả nhan sắc, tình yêu và sức khỏe để chăm lo cho bầy con thơ. Đến lúc xế chiều, bệnh mới, bệnh cũ, bệnh di truyền, bệnh có căn nguyên, bệnh do tuổi tác, bệnh do lao lực ... tất tần tật rủ nhau kéo về. Nay vừa chữa khỏi bệnh này mai đã có bệnh khác.
May mắn thì con nó lo, không may thì co ro một mình.
Không ít người, trung niên đã có thể ung dung xách vali đi du lịch. Kẻ tuổi đã chiều vẫn bám gánh hàng rong, xích lô, thợ hồ, người nhổ cỏ.
Nhắc gánh hàng rong mình chợt nhớ. Tiếng rao ngọt ngào đặc sệt miền nam y như món cơm rượu bà cụ làm để nuôi sống bản thân ngày trước vậy. Cái ngọt ngào của đường hòa quyện với cái nồng nàn của chất rượu nếp để lâu ngày sao mà khó quên vậy. Chẳng biết cuộc đời bà ra sao nhưng mười mấy năm về trước đã vậy, bây giờ cũng vậy. Vẫn bám trụ với gánh hàng của mình. Có chăng khác chỉ là tướng đi đã xiêu vẹo nhiều, tiếng rao không vang xa như xưa nữa.
Nghe đâu con cái bà cũng dư dả, nhưng cái việc ngày ngày ôm gánh hàng đi khắp con cùng ngõ hẻm hình như đã thấm vào con người bà. Có lẽ, không đi nó buồn. Nhưng cũng có thể, con cái bà quá bộn bề với cuộc sống mưu sinh mà quên mất có một người đang dần đi ra bên lề cuộc đời họ.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 549
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.03.2010
Trạng thái: offline
Ai thực sự đã làm đời bạn khác đi?
Hãy thử trả lời vài câu hỏi dưới đây:
- Hãy kể tên năm người giàu nhất thế giới. Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàng vũ trong mấy năm gần đây. Hãy kể tên 10 người đã đoạt giải Nobel. Hãy kể tên 6 nghệ sĩ mới đây được nhận giải thưởng của viện hàn lâm khoa học – nghệ thuật điện ảnh trao tặng.
Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích bị lãng quên thì những lời chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị chôn vùi theo chủ nhân của nó.
Và đây là những câu hỏi khác, hãy xem thử bạn sẽ trả lời như thế nào:
- Hãy kể tên vài thầy cô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãy kể tên 3 người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãy kể tên vài người đã cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến người đã làm bạn thấy cuộc sống giá trị và ý nghĩa. Hãy nghĩ đến năm người mà bạn thích nói chuyện với họ. Hãy nêu tên một nhân vật trong phim nào đó mà câu chuyện của họ làm bạn ngưỡng mộ và rung động.
Dễ hơn phải không? Và bài học chính là những người đã làm cuộc đời bạn khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất, hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn.
Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 205
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.06.2006
Trạng thái: offline
#4 —
22.10.2011 11:09
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-04 11:58:57bochet>
Sinh ra làm một con người, cả cuộc đời không thể chỉ có vài lần nhìn vào gương. Nhưng có lần nào chúng ta nhìn chính mình một cách trung thực và rõ ràng chưa.
Cảm ơn Thanh Vân đã gợi cho Chét phải nhìn mình trong gương để phát hiện ra rằng ...
Chét là một người may mắn.
Dù rằng Chét không bao giờ giàu như Bill Gates, không thể giỏi như Steve Jobs, không thông thái Nguyễn Trãi, không đẹp như Aishwarya Rai v.v...
Nhưng Chét lại có đầy đủ khả năng để tự lo cho bản thân những nhu cầu tối thiểu nhất.
Chuyện xảy ra trong một buổi sáng nọ. Đó là một buổi quyên góp từ thiện dành cho những người khuyết tật. Và người tổ chức, chịu trách nhiệm cho buổi quyên góp đó cũng là một người khuyết tật. Cô không thể đi lại đươc.
Sau buổi lễ cô tươi cười chào hỏi và tỏ lòng cảm ơn mọi người đã đến tham dự và ủng hộ. Hết người nọ đến người kia chào hỏi, chúc tụng, bắt tay mừng rỡ rồi hối hả ra về.
Cho đến lúc gặp được người bạn vừa quen nhau cách đó vài ngày khi cô xin tổ chức buổi lễ này cô mới dám e dè ngỏ lời xin giúp đỡ. Cô nhờ người phụ nữ nọ đẩy dùm cô chiếc xe lăn đi đoạn đường hơn trăm mét để đến phòng vệ sinh nữ. Thì ra, ẩn đằng sau nét tươi cười rạng rỡ kia là một điều cần nói nhưng không thể nói. Cách đó chỉ vài mét thôi là một phòng vệ sinh nữ. Nhưng nó không dành cho cô. Nó là quá cao với vài chục bậc tam cấp lên lên xuống xuống cho một người khuyết tật đôi bàn chân. Còn phòng vệ sinh nữ kia dẫu đường đi có bằng phẳng thì lại quá dài cho đôi bàn tay của người phụ nữ luống tuổi xoay vần chiếc bánh xe.
Chúng ta cả ngày chỉ biết nhăn nhó, cau có khi cha mẹ không đáp ứng những nhu cầu thái quá của chúng ta. Hết hôm nay xe này ngày mai điện thoại khác. Chúng ta khó chịu khi đồng nghiệp được nghỉ phép còn mình phải loay hoay với mớ giấy tờ kế hoạch. Chúng ta bực tức vì con bệnh vợ /chồng đau không thể đi du lịch được. Chúng ta ganh ghét vì bạn bè được chồng chia sẻ công việc nhà còn chúng ta rối nùi với mớ bòng bong vừa việc nhà vừa công sở. Chúng ta đâm đơn li dị vì bạn bè có vợ chỉ ở nhà cơm nước trong khi vợ mình hết công việc lại bạn bè không dành nhiều thời gian cho gia đình.
Vô vàn cái bực mình nữa.
Nhưng vì đâu, nhờ đâu mà chúng ta có thể bực tức như vậy. Chẳng phải thượng đế và cha mẹ đã cho ta một cuộc đời sao. Và trong cuộc đời đó ta có thể nghe mọi âm thanh vui buồn, có thể nhìn mọi hình hài màu sắc, và có thể đi bất cứ đâu ta muốn.
Và
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Tao có thêm một ngày nữa để yêu thương.
(Chét thành thật xin lỗi nếu trong bài viết có lời nào xúc phạm đến những người không được may mắn trên phương diện cơ thể. Và cũng xin lỗi cô, người được đề cập trong câu chuyện vừa kể vì đã kể ra chuyện không phải của mình).
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 8
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.11.2011
Trạng thái: offline
nếu một ngày mai hai chúng ta trở lại bên nhau thì sao nhỉ? a có còn y e như ngày xưa, còn nhớ e mỗi khi cách xa, còn nhắn tin cho e mỗi tối như những ngày đầu ta y nhau
còn nếu ngày mai, chúng ta bước trên 2 còn đường riêng, e không biết mình đủ can đảm để bước tiếp không nữa, hay sẽ đứng đó trong im lặng, nỗi đau xa anh quá lớn, làm sao em chịu đựng được
em cô đơn, và mỏi mệt ko biết phải làm sao lúc này. chỉ biết rằng trái tim vẫn thổn thức gọi tên anh
★
★
★
★
★
0