Khoảng Trời Có Ánh Trăng Mơ
Từ khi vợ Tùng mất , bạn bè đồng ý họp nhóm mỗi mùa hè tại nhà Tùng , một trang trại nho nhỏ ẩn dật trên Half Moon Bay . Nga mất vì bịnh ung thư ngực năm năm trước để lại một hố sâu thăm thẳm trong lòng Tùng . Lúc đó thằng Bách đang học lớp 10 . Hè này , bạn bè tản mạn khắp nơi . Đứa bảo có việc phải về Việt Nam . Đứa phải công du Châu Âu , đứa lại kẹt tận Phi Châu . Chỉ có Trâm nhận lời Tùng vì cô chẳng còn nơi nào để đến . Trâm mang theo Nhã My vì cảm thấy không danh chính ngôn thuận, nếu một người phụ nữ đơn thân đi nghỉ hè tại trang trại của một người đàn ông góa vợ .
Ngày đầu đến trang trại , Nhã My vẫn ôm nỗi bực dọc trong lòng . Nó đang dỗi mẹ , bạn bè nó thường đi nghỉ hè tận Châu Âu hay Canada , Việt Nam hoặc ít nhất cũng Hawaii . Sao mẹ lại mang nó đến một trang trại nhỏ bé hẻo lánh thế này ? Con bé chỉ lễ phép khoanh tay chào bác Tùng , anh Bách rồi rút luôn ở trong phòng . Bữa chiều , Trâm phải dỗ mãi nó mới chịu xuống bếp ăn cùng mọi người . Tùng đãi khách những món lạ miệng rất ngon . Thịt gà băm chả gói lá nho nướng , mướp zuchini tẩm bột chiên giòn , sườn non hầm bắp ,đậu và khoai tây cà rốt . Nhã My vốn kén ăn , vậy mà cô bé cứ dùng tay gỡ chả gói lá nho hết miếng này đến miếng khác . Tùng ngắm cô bé đầy thích thú .
- Nhã My có vẻ thích món độc chiêu của bác nhỉ ? Hay cháu cứ thử thêm món khác xem sao , để bác còn biết mà liệu chứ !
- Bắt đầu từ mai , anh Tùng cứ giao bếp lại cho Trâm nhé !
- Ôi ! Thế thì còn gì bằng . Dẫu sao anh cũng phải phụ với em đấy , nếu không anh ngại lắm !
- Cô ơi , cô có biết làm món canh chua cá kho tộ không cô ? Bách thèm lắm , Bách không thích món Tây của bố mấy đâu .
Tùng nhún vai cười bẽn lẽn .
- Vậy là trúng tủ cô rồi , cô chỉ biết món Việt thôi ! Mỗi ngày cô sẽ nấu những món khác nhau đãi Bách . Hay Bách thích món gì cứ cho cô biết nha .
- Bách thích phở , bún chả giò , còn cơm tấm nữa ...Ngày xưa mẹ vẫn hay làm ...đãi các bạn của Bách .
Trâm thấy cổ họng mình nghèn nghẹn . Thằng bé đang nhớ mẹ đây . Không biết tài nấu ăn của mình có sánh nổi Nga không ? Hay thằng bé muốn thử mình rồi sau đó sẻ tìm đủ cách để chê bai . Khi mẹ mất Bách đã làm mọi người ngạc nhiên vì thái độ điềm tĩnh vững trãi của nó , phong thái chững chạc đó còn vượt xa Tùng . Bách rất ít khi về đây , từ đây lên San Francisco cũng không xa lắm . Vậy mà Bách cứ lấy cớ bận học , bận chơi thể thao . Tùng làm việc ở San Jose , weekend nào cũng về đây . Tùng mua trang trại này chỉ để Nga nghỉ ngơi dưỡng bệnh . Huê lợi từ trang trại rất nhỏ không thấm vào đâu . Tùng giữ nó như giữ hình bóng Nga , những ký ức về Nga lúc cuối đời . Khi nào về hưu may ra Tùng dành nhiều thì giờ hơn để chỉnh đốn trang trại . Mọi việc lớn nhỏ Tùng giao phó cho Marco , một anh nông dân Mễ thật thà , chịu khó . Trang trại chỉ trồng nho , bắp và một số hoa màu khác .
- Bách nè , Nhã My nó nhát lắm ! Từ nhỏ em không quen những nơi chốn thế này . Bách hãy để tâm chơi với em giúp cô nhé !
- Con gái rắc rối lắm cô ạ ! Cháu không biết chìu chuộng đâu .
- Sao anh biết người ta rắc rối ? Con trai bọn anh hay dữ ha ? Nhã My đứng bật dậy , mặt đỏ bừng bừng ...
- Cháu xin lỗi bác và mẹ ! Rồi nó đi tuốt về phòng ...mặc ánh mắt mọi người nhìn theo bỡ ngỡ ...
Đêm xuống thật mau , ở một nơi vắng vẻ cách ly thành phố !
Bách cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được . Dạo này sao cứ mơ thấy mẹ hoài ... Mẹ ủi từng chiếc áo sơ mi thẳng thóm cho Bách . Mẹ chẳng phàn nàn dù Bách thức khuya hay dậy trễ . Mẹ chưa từng nặng lời với Bách . Mẹ xinh đẹp- khéo léo- tinh tươm . Ở mẹ cái gì cũng chừng mực vừa phải rất khác với hình ảnh mấy bà giáo trong trường , khác xa với mẹ của tụi bạn . Cả đám con gái trong sân trường đại học của Bách chẳng có đứa nào vừa xinh đẹp vừa dịu dàng như mẹ .Tụi nó chỉ thích khoe khoang , ồn ào và lắm chuyện ...
Hình như có tiếng nhạc văng vẳng ...Bách dỏng tai lắng nghe những âm điệu xưa cũ ...những âm điệu này quen thuộc quá ! Bách rời phòng đi theo tiếng nhạc. Bố vốn chẳng thích những cung bậc cổ điển như thế này . Bách gặp bố và cô Trâm đang xem tivi ngoài phòng khách , họ như rất vui vẻ bên nhau .Tiếng đàn Piano phát ra từ tầng trên , Bách chạy lên cầu thang . Chợt Bách dừng lại . Từ khi mẹ mất ít ai lên tầng trên , ngoại trừ bố đôi khi lên dọn dẹp thế giới riêng của mẹ . Mọi thứ vẫn y như lúc mẹ còn sống . Bách tránh không đặt chân lên trên đó .Tiếng đàn càng thôi thúc hơn ...Bách chần chừ lắng nghe . Bài này quen quá ! Phải rồi , chính là bài này . Một lần thấy mẹ say sưa chơi bản này , Bách ngẩn người làm đổ sữa trên phím đàn . Mẹ chỉ mỉm cười tiếp tục chơi cho đến nốt cuối cùng , sau đó mẹ dùng khăn giấy lau vết sữa đổ
- Con trai còn chưa ngủ sao con ?
- Mẹ đàn hay quá , Bách sao có thể ngủ được .
- Vậy à ? Thôi mẹ ngưng cho Bách đi ngủ đây .
- Mẹ nhớ uống sữa trước khi nó nguội , nha mẹ . Rồi Bách lại gần ôm hôn mẹ , hôn lên bàn tay thanh tao của mẹ . Da mẹ đã đổi màu không còn mướt mát như xưa . Bờ tóc êm mượt mà Bách thường mân mê khi ngủ lúc bé đã bị cắt ngắn , loăn xoăn ...
Mẹ ơi mẹ !
Bách đã đến sát cửa phòng mẹ , cánh cửa chỉ khép hờ . Bách rón rén không gây tiếng động , một tay Bách đưa lên ngực giữ lại nhịp tim đang hoảng loạn ...
Ánh đèn vàng hiu hắt ...chiếc bóng trắng lắc lư theo điệu nhạc . Mái tóc dài buông lơi che gần hết khuôn mặt , đôi tay bé xinh đang lướt trên phím đàn . Gương mặt Nhã My đang say sưa thả hồn theo giòng nhạc đang mở ra trước mặt . Bách ngồi thụp xuống nền nhà lặng yên ngắm Nhã My . Thỉnh thoảng con bé lại nở một nụ cười vu vơ ...
Như đã mỏi , con bé ngừng tay vươn vai đứng dậy . Bách nép người thật sát sau gầm bàn . Nhã My đưa tay tắt đèn , con bé tiến đến bên cửa sổ . Ánh trăng non vừa hắt trên thân hình bé nhỏ mong manh . Dưới lần vải áo choàng trắng , thân hình con gái nhu nhú , lượn lờ mềm mại ...e ấp ...
Một luồng điện cực mạnh chạy xuyên người Bách . Bách thấy mình sao quá kỳ cục ...Bách nhắm mắt lại ...một giây lại mở ra . Luồng điện lại xoay chiều ngược lên đỉnh đầu Bách rồi chạy xuống lòng vòng vô tim ...Một cảm giác rất mạnh mẽ , bùng lên trong Bách .Toàn thân Bách cứ thấp thỏm lính quýnh , khiến Bách mất bình tĩnh va đầu vào gầm bàn đau điếng .
- Ái da !
- Á ... Nhã My sợ hãi co người lại .
- Mẹ ơi , mẹ ơi !
- Suỵt , em đừng sợ . Bách đây mà . Bách nhào tới bật công tắc đèn .
Nhã My vẫn ngồi thu lu dưới đất ...đầu gục vào đùi ...đôi vai nhỏ run run ...
Con bé từ từ mở mắt ...ngẩng đầu lên ...khi nhận rõ hình hài của Bách , cô bé mới hoàn hồn đứng dậy .
- Đồ con trai thấy ghét ... Cô bé lao về phía cửa , vụng về giẫm lên áo choàng của mình ...ngã sóng soài .
Bách lại nâng cô bé lên .
- Em phải cẩn thận chứ ! Đau không ?
- Còn hỏi ? Tự nhiên sao anh hù người ta ...sợ chết thôi !
- Anh xin lỗi . Nhã My đàn hay lắm , đã lâu Bách không được nghe . Đứng dậy đi chứ , nằm vạ luôn sao cô nương ?
- Nói vậy ...Anh rình tui nãy giờ hả ?
- Đây là nhà anh nghe ! Em vào phòng mẹ anh mà không xin phép , còn nói . Mà nè em nhát vậy sao lại tắt đèn ?
- Em muốn ngắm ánh trăng , thỉnh thoảng em còn tắm ánh trăng nữa ...Ánh trăng sẽ giúp người ta đẹp hơn , điềm đạm hơn , lãng mạn hơn . Hay anh Bách thử đi nha , anh sẽ thấy thoải mái lắm đó . Tắt đèn đi !
Bách ngoan ngoãn làm theo , rồi đến bên Nhã My trước khung cửa sổ mở rộng . Gió đêm mơn man lành lạnh .
- Bây giờ anh Bách phải nhắm mắt lại , thả lỏng cơ bắp ...Hãy tưởng tượng mình đang tắm ...như lúc trong nhà tắm vậy . Nếu không có ai ở bên mình anh nên cởi bỏ quần áo . Hãy để ánh trăng ngấm vào da thịt , tắm đẫm tâm hồn anh ...Bây giờ anh thấy gì ?
- Thấy tối thui hà !
- Từ từ rồi anh sẽ thấy sự kỳ diệu ...sẽ thấy rất nhiều màu sắc nhẹ nhàng sảng khoái ...liệu pháp này càng hiệu quả hơn nếu trăng tròn ...
Bách thấy mình bỗng dưng lâng lâng . Hơi thở của Nhã My rất gần sát bên . Trời ơi ! Hồi nãy nếu mình đừng lên tiếng ...dám con bé cởi bỏ ...hihihi .
- Anh vừa thấy gì mà cười vui vậy hở ?
- Có con bé rất ngốc ...mà thiệt dễ thương !
- Ah ha , em lại thấy một anh chàng kiêu căng ...ưa làm bộ làm tịch ...thật đáng ghét !
Họ im lặng hòa tâm hồn mình tan cùng ánh trăng khuya .
- Anh Bách , mẹ anh đi đâu vậy ?
-...
- Anh Bách nè , phòng mẹ anh đẹp lắm . Em đã coi album , thấy mẹ anh đẹp quá , cả hình anh hồi nhỏ dễ thương lắm đó ! Em mong gặp mẹ anh ghê đi . Chắc mẹ anh cũng tốt như ba anh há ?
-...
- Ủa ? Sao anh không trả lời em ?
- Mẹ anh đã mất !
- Á ...Nhã My ồm chầm lấy Bách .
- Em đừng sợ nha ! Không có gì phải sợ hết cô bé .
- Bật đèn lên đi anh Bách , em sợ lắm !
Bách siết Nhã My thật gọn trong cánh tay mình . Hơi thở của cô phả lên ngực Bách ...nóng ran . Da thịt con gái mịn màng mềm mại làm đầu óc Bách choáng váng quay cuồng . Toàn thân Bách căng lên như sợi dây đàn . Bách hôn lên bờ tóc mềm , vầng trán nhỏ rin rỉn mồ hôi ...hương thơm nhè nhẹ ngất ngây ...Bách tìm môi Nhã My ...
- Anh này ...kỳ quá hà ! Rồi cô lại giụi đầu mình ...sâu hơn vào ngực Bách ...
Bách cứ ôm cô bé như thế , hít thật sâu cho tràn phổi mình ngập làn hương con gái . Làn hương dìu dịu ...ngây ngây ...
- Bố em đâu Nhã My , sao không cùng đến chơi ?
Nhã My nhắm chặt đôi mắt để giòng lệ tủi hờn không được trào ra , mỗi khi có ai hỏi đến bố mình .
- Em chưa tin anh sao Nhã My ?
- Bố em hư lắm , bố không cần em và mẹ nữa đâu ! Anh Bách ơi .
- Sao vậy ? Em xinh đẹp , mẹ em rất phúc hậu . Anh thấy quý mến mẹ và em lắm mà !
- Bố chỉ thích mấy cô chân dài bên nhà ...họ đáng tuổi con của bố .Bố em ...bố ...
Bách siết thật chặt vòng tay , chặt đến nỗi Nhã My vùng vẫy vì ngạt thở ...Bách còn may mắn hơn cô bé này . Bách vẫn nhớ bàn tay của mẹ níu lấy tay Bách như không muốn rời xa ...Bố phủ phục bên xác mẹ suốt đêm chờ sáng ...Tại sao có những người không biết quý trọng hạnh phúc khi người thân còn bên cạnh ? Bố và Bách sẽ làm tất cả để mẹ được sống .
- Anh Bách ơi , anh bao nhiêu tuổi ?
- Hai mươi , còn em ?
- Mười lăm .
Ánh trăng non vửa ẩn vào trong đám mây mù . Họ vẫn còn ôm nhau thật chặt , Nhã My rất muốn được ngủ quên trên ngực anh Bách . Ngủ vùi mà không cần phải thức dậy nữa , như ngày xưa con bé vẫn ngủ nướng trong cánh tay của ba nó mỗi sáng chủ nhật ...cho đến khi bụng nó đói ran ...Rồi nó ngồi dậy lùa mấy ngón tay nhỏ xíu xiu nghịch tóc ba nó ...chờ ba nó tỉnh ngủ ...để nó thỏ thẻ hỏi : " Ba ơi , bữa nay đen hay sữa ? "
Bách thấy mình thật mạnh mẽ , thật hân hoan tràn đầy nhiệt huyết .
- Sáng mai anh sẽ dẫn cô bé vào rừng chơi . Có con suối nhỏ bên kia bìa rừng , mùa này có thể có cá đó . Bé muốn anh bắt cá hay bẫy chim cho bé ?
- Đừng ! Đừng nghe anh . Mình không bẫy chim cũng đừng bắt cá . Chúng ta phải bảo vệ thiên nhiên , anh Bách nhớ nha ! Nhã My chỉ thích hái hoa , lội suối và ngắm trang trại của anh . Chúng ta sẽ tập hái nho nữa nha anh , được không ?
- OK , vậy anh sẽ cho bé đi ngựa cùng anh , dám hông đó ? Mình sẽ thăm hết trang trại , đã lâu anh không về đây . Anh sẽ chỉ cho em những chổ có kỳ hoa dị thảo không có ở nơi khác đâu . Giờ thì phải về phòng riêng nghỉ ngơi đi thôi , con bé ngốc, thật ngốc này nè ! Bách lại thơm lên má Nhã My. Cô bé cười khúc khích ...luống cuống tìm cách thoát thân . Bách vừa nhận ra ngóc ngách tự đáy trái tim mình . Lằn ranh nhỏ nhoi vụt đến , khiến Bách tự cảm nhận mình đã là một đàn ông thực thụ .
Ngày mai cho họ nhiều hứa hẹn , sẽ ngập tràn ánh nắng chan hòa . Rồi họ sẽ gắn bó với nơi này , sẽ biến trang trại nhỏ bé thành vùng trời cổ tích khởi đầu từ những ánh trăng non , sẽ tô điểm cho vùng Half Moon Bay ửng sắc màu huyền thoại .
Mưa phố núi