<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-03 10:33:36Mầu Hoa Khế>
CHỊ
Từ những mối dây tình cảm giữa những người quen biết, chị phải mất thời gian hai năm mới tìm kiếm được lại gia đình của tôi . Chị là người đến vùng đất hứa thật trể tràng nhất, tôi nghĩ như thế . Ba mươi lăm năm bị làm người ở lại bất dắc dĩ trên quê hương bởi những hệ lụy buộc ràng, khi mà chị đã có cơ hội vượt thoát trong những ngày đất nước rơi vào tay của những kẻ xâm lăng . Chị đã cam chịu với cái phần số hẩm hiu, đong đưa cuộc đời mình như chiếc lá bay theo chiều gió . Chiếc áo dài trắng phân nữa gói chặt mối tình đầu thơ mộng, chị vùi chôn theo cùng anh đã rã xương, nát thịt ở nơi một bìa rừng giữa một trận chiến oanh liệt, để còn lại chiếc nón sắt và cây súng gảy hoen rỉ cùng với thời gian . Còn lại nửa mảnh áo trắng, chị cắt ra để làm thành chiếc khăn tang, chít lên mái tóc mây xanh đau đớn, khóc gào mẹ cha đã lìa đời trong những ngày hổn loạn trên con đường di tản dưới đạn pháo, bom rơi .
Tất cả những nỗi thống khổ giáng xuống cuộc đời của chị như một sự an bày vô cùng nghiệt ngã của trò chơi định mệnh . Ba mươi lăm năm, vật đổi sao dời, biển hóa nương dâu . Chị đã sống trong một tâm hồn dường như đã chết, không người thân, không bạn bè , ngày tháng đi về cùng chiếc bóng đơn côi . Và chị đã không còn phân biệt ra đâu là niềm vui hay nỗi buồn, tất cả những cảm xúc đó hầu như chai sạn và lạnh trơ . Chỉ có khi chị chìm vào giấc ngủ, chị trở dậy với một cuộc sống thứ hai thật vô cùng hạnh phúc , mà người ta bảo đó chỉ là giấc mơ .
Thực ra khó mà phân biệt ra được đâu là giấc mơ , đâu là hiện thực , khi mà với mắt nhìn của chị thì tất cả chỉ là một giấc mộng dài . Chẳng phải chị chẳng chịu buông ra những nỗi khổ đau làm đông cứng trái tim, tê liệt cảm xúc , cho nên chị chỉ còn tìm trong giấc ngủ những ước mơ khao khát kiếm tìm . Vậy mà khi chị gặp lại tôi , trên gương mặt vẫn chưa phai mờ những nét đẹp của một thời con gái, chị có nụ cười thật tươi và ánh mắt như luôn nhìn về một cõi xa xăm nào . Chị cho biết qua tới vùng đất hứa chỉ là một cơ duyên trên công việc làm . Tôi mừng gặp lại chị, một người quen xưa của gia đình . Thời gian không chờ đợi một đổi thay nàovới một người không có gì để đợi chờ nơi chị . Tôi luôn làm một người tôn trong triệt để những đời sống riêng tư của bất cứ ai, tôi chỉ xin làm người sẻ chia khi một ai đó muốn giải bày tâm sự . Nhưng chị vẫn thế , như một khối đá trơ gan cùng đất trời , chị không hề tháo gở cây thập tự giá trên vai, chị bảo những đớn đau của chị chính là cả phần đời của chị . Có lẽ tôi không phải là chị , nên tôi không bao giờ hiểu đau thương cũng là một cái thú của đời người chăng !? . Nhưng trên tất cả tôi đã nhìn thấy chị thật an nhiên và tự tại , biết đâu với cách nghĩ của chị , tôi lại là một sinh vật đáng thương đang lao đao giữa một bể khổ mênh mông, ngụp lặn theo từng cơn sóng nổi chìm .
Gặp lại chị bỗng dưng tôi cảm thấy cuộc sống thật nhẹ tênh ,xin cám ơn chị bởi cuộc hành trình của một đời người, nói dài không dài , nói ngắn không ngắn . Nhưng trên bước đi sao ta lại mang trong tay quá nhiều thứ hành trang nhọc nhằn thế kia !? . Tôi cười nói với chị sao chị cũng gánh trong tim quá nặng , chị không thấy chị đã đánh đổi gần hết cuộc đời mình đó sao ? . Chị cho biết, trong cuộc đời của một con người không dễ gì có những kỷ niệm để mang theo cho dầu những hồi ức có đớn đau cách mấy thì đó cũng là một phần đời không thể có được để lập lại thêm một lần nữa .
Chị là người thủy chung, son sắt và tất cả rồi sẽ cùng kết thúc với giây phút chị nhắm mắt xuôi tay ...có giấc mộng nào mà không tỉnh thức !?...
Mầu Hoa Khế
Dce-2012
Từ những mối dây tình cảm giữa những người quen biết, chị phải mất thời gian hai năm mới tìm kiếm được lại gia đình của tôi . Chị là người đến vùng đất hứa thật trể tràng nhất, tôi nghĩ như thế . Ba mươi lăm năm bị làm người ở lại bất dắc dĩ trên quê hương bởi những hệ lụy buộc ràng, khi mà chị đã có cơ hội vượt thoát trong những ngày đất nước rơi vào tay của những kẻ xâm lăng . Chị đã cam chịu với cái phần số hẩm hiu, đong đưa cuộc đời mình như chiếc lá bay theo chiều gió . Chiếc áo dài trắng phân nữa gói chặt mối tình đầu thơ mộng, chị vùi chôn theo cùng anh đã rã xương, nát thịt ở nơi một bìa rừng giữa một trận chiến oanh liệt, để còn lại chiếc nón sắt và cây súng gảy hoen rỉ cùng với thời gian . Còn lại nửa mảnh áo trắng, chị cắt ra để làm thành chiếc khăn tang, chít lên mái tóc mây xanh đau đớn, khóc gào mẹ cha đã lìa đời trong những ngày hổn loạn trên con đường di tản dưới đạn pháo, bom rơi .
Tất cả những nỗi thống khổ giáng xuống cuộc đời của chị như một sự an bày vô cùng nghiệt ngã của trò chơi định mệnh . Ba mươi lăm năm, vật đổi sao dời, biển hóa nương dâu . Chị đã sống trong một tâm hồn dường như đã chết, không người thân, không bạn bè , ngày tháng đi về cùng chiếc bóng đơn côi . Và chị đã không còn phân biệt ra đâu là niềm vui hay nỗi buồn, tất cả những cảm xúc đó hầu như chai sạn và lạnh trơ . Chỉ có khi chị chìm vào giấc ngủ, chị trở dậy với một cuộc sống thứ hai thật vô cùng hạnh phúc , mà người ta bảo đó chỉ là giấc mơ .
Thực ra khó mà phân biệt ra được đâu là giấc mơ , đâu là hiện thực , khi mà với mắt nhìn của chị thì tất cả chỉ là một giấc mộng dài . Chẳng phải chị chẳng chịu buông ra những nỗi khổ đau làm đông cứng trái tim, tê liệt cảm xúc , cho nên chị chỉ còn tìm trong giấc ngủ những ước mơ khao khát kiếm tìm . Vậy mà khi chị gặp lại tôi , trên gương mặt vẫn chưa phai mờ những nét đẹp của một thời con gái, chị có nụ cười thật tươi và ánh mắt như luôn nhìn về một cõi xa xăm nào . Chị cho biết qua tới vùng đất hứa chỉ là một cơ duyên trên công việc làm . Tôi mừng gặp lại chị, một người quen xưa của gia đình . Thời gian không chờ đợi một đổi thay nàovới một người không có gì để đợi chờ nơi chị . Tôi luôn làm một người tôn trong triệt để những đời sống riêng tư của bất cứ ai, tôi chỉ xin làm người sẻ chia khi một ai đó muốn giải bày tâm sự . Nhưng chị vẫn thế , như một khối đá trơ gan cùng đất trời , chị không hề tháo gở cây thập tự giá trên vai, chị bảo những đớn đau của chị chính là cả phần đời của chị . Có lẽ tôi không phải là chị , nên tôi không bao giờ hiểu đau thương cũng là một cái thú của đời người chăng !? . Nhưng trên tất cả tôi đã nhìn thấy chị thật an nhiên và tự tại , biết đâu với cách nghĩ của chị , tôi lại là một sinh vật đáng thương đang lao đao giữa một bể khổ mênh mông, ngụp lặn theo từng cơn sóng nổi chìm .
Gặp lại chị bỗng dưng tôi cảm thấy cuộc sống thật nhẹ tênh ,xin cám ơn chị bởi cuộc hành trình của một đời người, nói dài không dài , nói ngắn không ngắn . Nhưng trên bước đi sao ta lại mang trong tay quá nhiều thứ hành trang nhọc nhằn thế kia !? . Tôi cười nói với chị sao chị cũng gánh trong tim quá nặng , chị không thấy chị đã đánh đổi gần hết cuộc đời mình đó sao ? . Chị cho biết, trong cuộc đời của một con người không dễ gì có những kỷ niệm để mang theo cho dầu những hồi ức có đớn đau cách mấy thì đó cũng là một phần đời không thể có được để lập lại thêm một lần nữa .
Chị là người thủy chung, son sắt và tất cả rồi sẽ cùng kết thúc với giây phút chị nhắm mắt xuôi tay ...có giấc mộng nào mà không tỉnh thức !?...
Mầu Hoa Khế
Dce-2012

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)

)
.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
