<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-23 17:07:31Minh Tuấn>
BÂNG KHUÂNG
Tôi bâng khuâng nhiều lúc
Dạo đàn bản ( Ðêm đông )
Hồn như cơn gió lạnh
Trong đêm buồn mênh mông …
Cung đàn như giòng sông
Cuồn cuộn trôi trôi mãi
Tiếng đục và tiếng trong
Lạnh lùng buông tê tái
Kỉ niệm ôi nhỏ bé
Ngắn ngủi như vần thơ
Âu yếm hồn phiêu lãng
Vương vấn cả đời mơ
Thời gian nào băng hoại
Cuộc tình nào đẹp trong
Dòng sông nào điên dại
Nhấn chìm những ước mong
Đàn ơi đừng ngân nữa
Phím sắt đã nát lòng
Mạch sầu thêm vô tận
Bước phong trần long đong
Ðàn ơi đừng ngân nữa
Khúc ly biệt mùa Ðông
Ai kia thêm thương nhớ
Trời đêm vào mưa giông…
Vũ kim Thanh
(trả lời: vũkimThanh)

TÌM LẠI
Ai hát ru khúc lòng
Làm rối bời ngọn sóng
Ai dạo cung tuyệt vọng
Làm Mặt biển mênh mông.
Cung đàn với nỗi lòng
Anh mang theo hành lý
Câu thơ tình tri kỷ
Trao chốn tình em trông.
Ngày em tiễn anh đi
Tóc đen màu xuân nhuộm
Mắt trao lời hẹn ước
Hành trang hẹn quay về
Ta để trên lối đi
Một bầu trời tranh vẽ
Ta để trong say mê
Một giá băng ,vắng vẻ.
Anh hãy đàn lên thôi
Cho nụ cười tìm lại
Anh hãy vẽ đi thôi
Cho tuổi đời xanh mãi
Khi cuộc đời tìm lại
Những kỷ niệm yêu thương
Tuổi xanh sẽ chung mãi
Ngày xưa với con đường.
MINH TUÂN
Kim Thanh -Thơ tình của huynh sắc màu quá...Bài này đệ thấy thật tuyệt vời -Kính chúc huynh và gia đình mạnh khỏe.
[color=#000000] 

